Giấc mơ của bạn

(Tặng bạn tôi Võ Thị HoàngYến)

Giấc mơ của bạn quả thật là dài

Chúng đã được tích tụ, quy đúc từ bao bao ngày vật vã

Un cao…un cao bằng rất nhiều mảnh vỡ

Những mảnh vỡ hình hài sâu cứa những con tim

Chúng luôn nóng…nóng sôi cùng bao viến cảnh

Những viễn cảnh không cao sang, không mượt mà nhung lụa, không lóng lánh sắc màu lộng lẫy, chỉ…

Nhẹ nhàng như một khúc ca, bằng giai điệu của một ngày êm ả, bằng những hợp âm như ngàn ngàn trường đoạn, cất lên giữa vòm trời văn vắt thênh thang, từ bao mảnh vỡ…

Giấc mơ của bạn chất đầy bao hữu thể

Những hữu thể rất bình thường luôn hiển hiện trong con mắt của vòng chuyền cuộc sống

Nhưng những bình thường ấy đã không thể bình thường

Vì những vết gai đầy xây xước

Bởi những bất bằng cuộc sống tạo nên

Bởi những góc nhìn chênh, chênh từ bao vô cảm, chênh từ những vô tình mà đời đã vốn dĩ mặc nhiên

Những cái chênh ấy làm tôi đau, bạn đau, và nhiều nhiều ai khác đã đau

Những cái đau ấy đã khiến tôi mơ, bạn mơ, và nhiều nhiều ai khác cũng mơ

Những giấc mơ của bạn nóng hơn, dài hơn tất cả

Bạn không chỉ ngồi mơ mà đang chuyển động những giấc mơ

Những giấc mơ được phân đoạn theo một lộ trình

Lộ trình của những cái nắm tay tựa như một chiếc đèn kéo quân

Bạn vận hết tất cả những khí lực của mình

Thổi vào đấy một làn hơi

Bùng lên một ngọn lửa

Ngọn lửa của một cuộc trường chinh gian khó

Ngọn lửa cho chiếc đèn kéo quân chuyển động

Quay…quay…chậm…chậm…nhanh…nhanh…nhanh hơn nữa

Ráp dần vào nhau những đoản khúc của giấc mơ

Những vòng quay đã khiến những mảnh hình rời rạc

Biết tạo nên một vũ điệu liên hoành

Kết nối, rủ rê, lôi cuốn

Những làn hơi cộng hưởng cùng hơi thở bạn

Một luồng khí lực tràn trề, lan toả

Một thứ nhiệt năng đốt cháy lên bao nỗi khát khao

Cháy…cháy….cháy lên đi…cháy to hơn nữa…

Nào hãy bùng lên đi bao mảnh vỡ hình hài !

Hãy hát…hãy hát lên và hãy bước

Dẫu những bước kia còn vấp ngã liên hồi

Không sao cả, ngã rồi lại bước tiếp

Hãy hát lên…Hãy bước tới cùng nhau

Hãy đứng thẳng giữa vòm trời đầy sao sáng

Đừng sợ mình méo mó giữa thiên thanh

Bởi vì ta cũng “Tứ định” mà thành

Hãy biết hát cùng những hợp âm muôn thuở

Bằng tiết tấu của riêng mình

Giấc mơ bạn, giấc mơ đầy hữu thể

Giấc mơ không ngừng vươn mãi đến muôn xa

Giâc mơ dài, giấc mơ không đoạn kết

Giấc mơ lung linh ánh thắp của chiếc đèn

Chiếc đèn kéo quân vẫn xoay tròn giục giã

Bằng tiếng trống hùng từ nhịp đập những trái tim

Những trái tim khát khao tìm lẽ sống

Cho thoả một kiếp phần đã “nhỡ” sinh ra

Không sao cả. Sinh ra là để sống.

Và hãy sống như mình là cỏ

Sau những bước dẫm của đời lại mạnh mẽ xanh.

(Tứ định : Đất-Nước-Gió-Lửa)

ĐÀM LAN

(Đàm thị Tuyết Lan 74 Y Jut TPBMT

Email : damlanbanme@yahoo.com.vn

ĐT     :  0985183225)

Thị Trấn Trong Sương

Tam Đảo được bao bọc bởi rừng nguyên sinh với khí hậu mát mẻ, địa hình độc đáo.

Vào những năm đầu thế kỷ XX, nhà cầm quyền Pháp có ý định tìm một địa điểm trên núi cao, gần Hà Nội để xây dựng khu điều dưỡng phục vụ cộng đồng người Âu làm việc ở Bắc Kỳ lên nghỉ mát. Sau gần 3 tháng khảo sát trên dãy Tam Đảo, đội thám hiểm tìm được một cao nguyên nhỏ có địa hình lòng chảo tọa lạc trên sườn núi cao gần 1000m, cách Vĩnh Yên khoảng 20km theo đường chim bay. Đến trước 1945, người Pháp đã xây dựng tất cả 143 biệt thự lớn, nhỏ tại Tam Đảo. Các biệt thự được xây bằng đá khai thác tại chỗ, nằm cách biệt men theo sườn núi, không trùng lặp về kiểu dáng thiết kế và được chủ nhân đặt những tên gọi lãng mạn như Đường Chân Trời, Belle Vue… Hầu hết các biệt thự có tường được xây bằng đá dày 60 – 120cm, một số nhà được xây dựng bằng gạch, mái lợp đá mỏng Acđoa được chở đến từ Toulouse, Marseille; nội thất được bố trí lò sưởi, có bể bơi, phòng khiêu vũ, hầm rượu…

Năm 1947 do phải thực hiện tiêu thổ kháng chiến, làm vườn không nhà trống ngăn chặn địch lên đánh đồn ở đỉnh Tam Đảo, ta đành phải phá bỏ khu nghỉ mát. Kháng chiến tháng lợi, hòa bình lập lại ở miền Bắc, Nhà nước ta bắt đầu phục hồi khu nghỉ mát. Điều kiện kinh tế con khó khăn, ta mới làm được một số nhà nghỉ mát bằng gỗ thép; kiến trúc kiểu nhà sàn dân gian miền núi của ta, có dáng dấp nhà nghỉ dưỡng trên núi của châu Âu, trang nhã, hài hòa với cảnh vật rừng núi xung quanh…

Cho tới nay, càng ngày khu nghỉ mát Tam Đảo càng được xây dựng với tốc độ nhanh hơn, với nhiều công trình to lớn và đẹp hơn.

Source: ThoiTrangTre Magazine

THE TOWNLET IN FOG

Tam Dao is framed by primeval forests, along with its cool climate and unique topographies.

In the beginning years of the XX century, French authorities wanted to seek for a location in high mountains, nearby Hanoi to build a retreat zone serving the European community of expats who worked in Vietnamese Tonkin and would go up there for vacation. After the three months investigating the Tam Dao Ranges, the exploration group found a small plateau with the terrain of hollowness, located on a hillside at its elevation of about 1000m, 20km away from the northern city of Vinh Yen, measuring a straight line. Before 1945, the French built a total of 143 villas of small and big sizes in Tam Dao. The villas were made of rocks mined on the premises lay isolated along hillsides, without repetiting architectural styles; and their owners gave them romantic names such as L’Horizon, Belle Vue… Most of them had walls made of rocks of 60 – 120cm in thickness while some was made of bricks and roofed with thin rocks imported from Toulouse, Marseille; and the interiors were equipped with fireplaces, swimming-pools, ballrooms, wine-cellars…

In 1947, due to the scorched-earth policy for the anti-French resistance–making gardens and houses empty in order to prevent enemies from attacking the military posts in Tam Dao, the Vietnamese side had to ruin the resort. After winning the war and restoring peace in the North, our State started restoring it. Because of economic difficulties, we just built a few resort houses from wood and steel and designed them in the style of our hill-tribe traditional stilt-houses, resembling a bit of mountainous European retreat villas, elegant and harmonious with surrounding forest vistas…

Up till now, the resort of Tam Dao has been built more and more at a faster speed, with large numbers of bigger and more charming buildings.


Quan Jun translated

Đôi Mắt Người Cha


Bob Richard, người từng là quán quân môn nhảy sào,chia sẻ một câu chuyện vô cùng xúc động về một cậu bé gầy gò hết lòng yêu bóng đá.Luyện tập miệt mài,cậu ta hào hứng để khẳng định mình.Nhưng vì nhỏ chỉ bằng một nửa so với những đứa trẻ khác,cậu chẳng đạt được gì. Tại mọi trận đấu,cậu bé tràn đầy hy vọng chỉ làm dự bị và hầu như không bao giờ chơi.Cậu thiếu niên này sống một mình với cha,và cả hai đều có mối quan hệ rất đặc biệt.

Mặc dù con trai luôn ngồi ghế dự bị,cha cậu luôn ở trên khán đài cổ vũ.Ông không bao giờ bỏ lỡ một trận đấu.Khi bước vào trung học chàng thanh niên này vẫn là người nhỏ nhất trong lớp.Nhưng cha cậu tiếp tục khuyến khích và nói rõ rằng cậu không phải chơi bóng đá nếu không muốn.Nhưng chàng thanh niên nhỏ yêu bóng đá và quyết định đến đó.Cậu quyết tâm cố gắng hết mình mỗi khi luyện tập,và có lẽ sẽ được chơi khi lớn hơn.
Trong những năm trung học cậu ta không bao giờ nhỡ một buổi tập luyện hay trận đấu nhưng vẫn lại là người ngồi ghế dự bị cả bốn năm.Người cha tận tụy luôn trên khán đài, luôn cùng với những lời động viên dành cho cậu.

Khi chàng trai học cao đẳng,cậu quyết định thi tuyển vào đội bóng đá với vị trí dự bị.Ai cũng chắc rằng cậu ta sẽ không vượt qua,nhưng cậu đã làm được.Huấn luyện viên đành nhận cậu và ông giữ cậu trong danh sách thành viên vì cậu luôn dốc toàn lực mỗi giờ luyện tập,và cũng trong giờ đó,truyền cảm hứng cho những thành viên khác và thúc giục họ khi thật cần thiết.

Việc vượt qua kì sát hạch làm cậu ta phấn khởi vô cùng đến nỗi cậu phóng nhanh đến điện thoại gần nhất và gọi cho cha.Cha cậu chia sẻ niềm sung sướng và được gửi những tấm vé mùa giải cho tất cả những ván đấu cao đẳng.Vận động viên trẻ đầy kiên nhẫn này không khi nào nhỡ buổi luyện tập trong suốt bốn năm cao đẳng,nhưng cậu chưa bao giờ được chơi trong một trận bóng.

Đó là lúc kết thúc mùa giải bóng đá năm học cuối cấp,khi cậu được ra mắt trong buổi tập luyện giao hữu chẳng bao lâu trước trận đấu lớn quan trọng, huấn luyện viên gặp cậu cùng bức điện tín.Chàng thanh niên đọc bức điện và nín lặng.
Đau khổ, cậu ta lắp bắp với thầy : «Bố em mới mất sáng nay. Hôm nay em nghỉ tập được không thầy?» Thầy nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu bé và nói: «Hãy nghỉ cả tuần đi, con ạ. Và thậm chí đừng có ý định trở lại trận đấu hôm thứ 7 này nhé.»

Thứ 7 đến và trận đấu diễn ra không tốt lắm. Hiệp 3, khi đội ta đang thua 10 điểm, một thanh niên lặng lẽ lẻn vào phòng thay đồ và thay bộ đồng phục bóng đá. Cậu ấy chạy ra đường biên, huấn luyện viên và các cầu thủ bất ngờ khi thấy người đồng đội trung thành của họ quay lại. «Thầy ơi, làm ơn hãy cho em chơi. Em chỉ muốn được chơi bóng hôm nay thôi » cậu ta nói. Huấn luyện viên lờ đi vì không muốn một cầu thủ tồi nhất chơi trong vòng đấu loại trực tiếp.

Nhưng cậu ấy vẫn cứ khăng khăng. Cuối cùng, thấy tội nghiệp cho cậu quá, huấn luyện viên đồng ý : « Thôi được rồi, vào đi ». Ngay sau đó, huấn luyên viên, các cầu thủ và mọi người trên khán đài đều không thể tin vào mắt mình. Một cậu thanh niên nhỏ con vô danh, người mà chưa từng thi đấu bao giờ đang chơi hay tuyệt vời. Đội bạn không thể làm gì để cản cậu ấy. Cậu ấy chạy , chuyền , chặn và lấy bóng như một ngôi sao.
Cả đội ăn mừng. Tỉ số hòa. Vào vài giây cuối của trận đấu, cậu bé ấy ngăn một đường chuyền, chạy thẳng đến gôn và ghi điểm. Khán giả ồ lên. Cả đội nhấc bổng cậu thanh niên lên vai. Ai cũng reo hò sung sướng.

Khi mọi người đã rời khán đài, cả đội đã tắm rửa xong và ra về, huấn luyện viên thấy cậu thanh niên đang ngồi một mình. Ông ta lại gần cậu bé và nói : «Ta không thể tin được. Con thật tuyệt vời. Nói đi, con làm thế nào vậy ? »
Cậu nhìn huấn luyện viên, rơm rớm nước mắt : «Thầy biết bố con đã mất, nhưng thấy có biết bố con bị mù không ? » Cậu ấy nghẹn ngào và cười gượng : « Khi nào bố cũng đến những trận đấu mà con tham gia, nhưng hôm nay là lần đầu tiên bố có thể thấy con chơi, và con muốn cho bố thấy rằng con có thể chơi bóng đá »

Hồng Hải –Vĩnh Thanh dịch


FATHER’S EYES

Bob Richards, the former pole-vault champion, shares a moving story about a skinny young boy who loved football with all his heart. Practice after practice, he eagerly gave everything he had. But being half the size of the other boys, he got absolutely nowhere. At all the games, this hopeful athlete sat on the bench and hardly ever played. This teenager lived alone with his father, and the two of them had a very special relationship.
Even though the son was always on the bench, his father was always in the stands cheering. He never missed a game. This young man was still the smallest of the class when he entered high school. But his father continued to encourage him but also made it very clear that he did not have to play football if he didn’t want to. But the young man loved football and decided to hang in there. He was determined to try his best at every practice, and perhaps he’d get to play when he became a senior.

All through high school he never missed a practice nor a game but remained a bench-warmer all four years. His faithful father was always in the stands, always with words of encouragement for him.
When the young man went to college, he decided to try out for the football team as a “walk-on.” Everyone was sure he could never make the cut, but he did. The coach admitted that he kept him on the roster because he always puts his heart and soul to every practice, and at the same time, provided the other members with the spirit and hustle they badly needed.

The news that he had survived the cut thrilled him so much that he rushed to the nearest phone and called his father. His father shared his excitement and was sent season tickets for all the college games. This persistent young athlete never missed practice during his four years at college, but he never got to play in a game.
It was the end of his senior football season, and as he trotted onto the practice field shortly before the big playoff game, the coach met him with a telegram. The young man read the telegram and he became deathly silent.
Swallowing hard, he mumbled to the coach, “My father died this morning. Is it all right if I miss practice today?” The coach put his arm gently around his shoulder and said, “Take the rest of the week off, son. And don’t even plan to come back to the game on Saturday.”

Saturday arrived, and the game was not going well. In the third quarter, when the team was ten points behind, a silent young man quietly slipped into the empty locker room and put on his football gear. As he ran onto the sidelines, the coach and his players were astounded to see their faithful teammate back so soon. “Coach, please let me play. I’ve just got to play today,” said the young man. The coach pretended not to hear him. There was no way he wanted is worst player in this close playoff game.

But the young man persisted, and finally feeling sorry for the kid, the coach gave in. “All right,” he said. “You can go in.” Before long, the coach, the players and everyone in the stands could not believe their eyes. This little unknown, who had never played before was doing everything right. The opposing team could not stop him. He ran, he passed, blocked, and tackled like a star.

His team began to triumph. The score was soon tied. In the closing seconds of the game, this kid intercepted a pass and ran all the way for the winning touchdown. The fans broke loose. His teammates hoisted him onto their shoulders. Such cheering you never heard.
Finally, after the stands had emptied and the team had showered and left the locker room, the coach noticed that this young man was sitting quietly in the corner all alone. The coach came to him and said, “Kid, I can’t believe it. You were fantastic! Tell me what got into you? How did you do it?”
He looked at the coach, with tears in his eyes, and said, “Well, you knew my dad died, but did you know that my dad was blind?” The young man swallowed hard and forced a smile, “Dad came to all my games, but today was the first time he could see me play, and I wanted to show him I could do it!”

Unknown author

Rèn luyện trực giác

The primary force is intuition. In that deep force, the last fact behind which analysis cannot go, all things find their origin – Ralph Waldo Emerson

Sức mạnh cơ bản là trực giác. Trong sức mạnh sâu thẳm đó, sau con số cuối cùng phân tích không thể đi tiếp, tất cả mọi sự vật đều tìm thấy nguồn gốc của chúng.

Trực giác là bước đi tắt đến sự hiệu quả, sâu sắc, kiến thức, đổi mới, và ra quyết định. Làm thế nào để bạn củng cố trực giác của mình?

Bạn có khả năng giải quyết các vấn đề ngay lập tức.

Bạn đã bao giờ nhìn một vấn đề và biết ngay nguyên nhân gốc rễ của nó và giải pháp chưa – ngay lập tức – mà không cần phải tìm hiểu? Bạn được dạy để nghi ngờ tiếng gọi bên trong? Vì thế bạn kiểm tra trực giác với các thử nghiệm thực tiễn và thường đúng?

Bạn có khả năng giải quyết các vấn đề ngay lập tức nếu bạn tin vào bản thân mình. Tất cả chúng ta đều thế. Vậy làm thế nào để chúng ta tăng cường sức mạnh của đấng sáng tạo bên trong – tiếng gọi vượt qua những điều ngớ ngẩn và nói cho chúng ta biết sự thật?

Sáu cách để tăng cường trực giác:

1. Biết cảm thông tự nhiên: tưởng tượng bạn đang ở trong hoàn cảnh của ai đó. Tốt hơn nữa là hãy trải nghiệm những điều mà họ đang trải nghiệm. Nếu bạn làm nhân viên lễ tân, và ai đó từ nhà máy gọi cho bạn phàn nàn về tốc độ của máy tính, đừng ngồi với cái màn hình của bạn với những cái bảng biểu số liệu. Hãy đứng lên và đi xuống đó xem cái gì đang xảy ra. Hãy đi và cảm nhận nỗi đau! Hãy để cho toàn bộ con người bạn cảm nhận được và điều đó sẽ giúp bạn tăng cường trực giác của mình. Hành động, hành động, và hành động. Hãy cố gắng trải nghiệm những gì mà người khác trải nghiệm.

2. Cho phép bạn cảm nhận nỗi sợ của mình: bạn không thích nỗi sợ hãi đúng vậy không? Tôi cũng vậy. Nhưng phần lớn chúng ta phải sống chung với sợ hãi như là bạn bè chứ không phải kẻ thù của mình. Trừ khi bạn là siêu nhân và đã vượt qua sự sợ hãi, bạn sẽ phải tìm một cách để củng cố điều này. Nỗi sợ hãi ngăn chặn trực giác và thường tăng lên khi chúng ta chống lại nó. Hãy cho phép bản thân cảm nhận nỗi sợ. Đừng chống lại bất cứ phần nào của nó. Hãy tập trung vào nó và cưỡi lên nó. Bạn sẽ vượt qua phía bên kia và nhìn thấy mọi thứ rõ ràng hơn. Cho phép bạn cảm nhận nỗi sợ sẽ tăng cường trực giác của bạn, vì nó dạy bạn cách lắng nghe thế giới bên trong và chấp nhận nó như là nó vốn thế thay vì đấu tranh với nó.

3. Kết nối với người khác về mặt cảm xúc: Khi bạn giao thiệp với người khác, mặt đối mặt, trên điện thoại, trên mạng, hãy đọc cảm xúc của họ. Hãy gọi tên cảm xúc của họ. Liệu người đó có đang giận dỗi, hi vọng, vu vẻ, trầm cảm, hay buồn? Bạn càng kết nối với cảm xúc của người khác, bạn càng hiểu hoàn cảnh xã hội và trực giác của bạn hoạt động. Các ý tưởng trừu tượng và trực giác vì xuất phát từ bên trong bạn – nơi hình thành nên cảm xúc của bạn, nên bạn càng xác định được cảm xúc của người khác, bạn càng có khả năng giao tiếp thông qua trực giác. Xác định và gọi tên các cảm xúc trong bạn và người khác là một cách thực hành hiệu quả.

4. Vứt bỏ các đánh giá chủ quan: khi bạn thấy mình đang đánh giá người nào đó hay cái gì đó – cả chính bản thân bạn – mà không phải trực giác, đó là năng lượng tiêu cực ngăn cản trực giác của bạn. Khi bạn nghe những tiếng chỉ trích trong đầu như “Anh ta ngu ngốc”, “ Cô ta xấu”, “Tôi béo”, hay “Tôi sẽ thất bại”. Dừng lại và suy nghĩ – Tại sao tôi lại nói thế? Hãy vứt bỏ ngay những suy nghĩ tiêu cực đó. Khi tôi thấy mình nghĩ “Tôi sẽ không bao giờ làm cái này xong được”. Tôi sẽ tự chuyển suy nghĩ đó thành “Làm thế nào để tôi làm nó xong được?”. Nếu tôi kiên nhẫn, tôi sẽ lắng nghe tiếng nói bên trong mình, nó sẽ nói cho tôi biết làm thế nào để tôi làm được. Khi tiếng nói bên trong cất lên “Nó sẽ không thành đâu”, tôi sẽ hỏi mình “Cái phần nào trong ý tưởng này sẽ thực hiện được?” hay “Ý tưởng nào hay hơn đây?”. Một khi bạn hỏi những câu hỏi tích cực, tiềm thức của bạn sẽ đưa ra giải pháp thông qua trực giác.

5. Tĩnh lặng: cách tốt nhất là thiền. hãy có ít nhất 30 phút mỗi ngày để ở một mình với các suy nghĩ của bạn. Hãy dành thời gian để ngồi một mình với các suy nghĩ, cảm xúc và hình tượng hóa. Tôi đã dành phần lớn cuộc đời mình không quan tâm đến những thứ xung quanh tôi. Nhờ dành thời gian lắng nghe thế giới bên trong bạn, bạn sẽ thấy những điều kì diệu của chính mình. Học cách lắng nghe bản thân trong tĩnh lặng sẽ giúp bạn lắng nghe tiếng nói bên trong khi bạn không một mình và sẽ đưa bạn đến những ý tưởng trực giác khi bạn cần đến chúng.

6. Đặt câu hỏi: đây là cái tôi gọi là xây dựng con người (bodybuilding). Đặt câu hỏi là cách tốt nhất để tạo ra trực giác mạnh mẽ. Trực giác mạnh và sáng tạo nhất sẽ đến với bạn sau những câu hỏi và các câu trả lời. Hãy tham gia một nhóm bạn và thảo luận những vấn đề phức tạp – triết học, khoa học, xã hội, logic, y học, hay văn chương. Sức mạnh không đến từ câu trả lời, mà từ các câu hỏi, đưa bạn đến những con đường mà bạn chưa từng xem tới, đưa ra những câu hỏi xa hơn và nhiều câu trả lời hơn. Không có cách nào tốt hơn là thực tập trực giác bằng cách đặt các câu hỏi và trả lời chúng.

Một số người cho là trực giác không phải là khoa học và không có lý. Họ vừa đúng vừa sai. Các ý tưởng trực giác sáng tạo không phải là khoa học trừ khi bạn có thể chứng minh được. Tuy vậy, tất cả các khoa học bắt nguồn từ các giả thuyết. Và giả thuyết đến từ đâu? Những giả thuyết tốt, sáng tạo, độc đáo đến từ trực giác.

~ Steve Olson
Hoàng Khánh Hòa dịch