Tag Archives: Văn

Mỗi ngày một nụ cười vui (7)

Bệnh nhân lớn khóc

Em nữ mổ sứt môi hàm ếch cách đây mười mấy năm, đã mổ nhiều lần sau đó nhưng sẹo không đẹp, không đóng được khe vòm hoàn toàn, mất hết răng. Em muốn đươc tạo hình mũi và sửa lại sẹo.

Mà đến mãi 19 tuổi nhà em mới để dành đủ tiền để cho em đi làm. 19 tuổi, em muốn đẹp hơn. Mổ gây tê, em vừa mổ nước mắt vừa chảy dài, mình biết không phải vì em đau hay vì sợ, mà vì tủi thân. Mình cũng từng qua tuổi 19, cũng hiểu đối với con gái, dung mạo quan trọng thế nào. Continue reading Mỗi ngày một nụ cười vui (7)

Mỗi ngày một nụ cười vui (6)

Cô thương con

Lần đầu tiên qua khu hồi sức tích cực, khám răng hàm mặt trước mổ cho một bé sốc nhiễm trùng. Cảm giác khác với những khu khác. Bé nằm lim dim không mở mắt nổi. Vội vàng vừa kiểm tra răng, vừa lạy Trời thầm trong bụng răng bé không bị sâu hay có bất cứ vấn đề gì, không thì mệt lắm. May quá, răng bé rất tốt, tự dưng sựng lại nghĩ, vậy là người nhà quan tâm chăm sóc bé lắm.

Continue reading Mỗi ngày một nụ cười vui (6)

Góc ríu rít Sài Gòn

Mình mới có dịp chạy xe đạp vòng vòng quanh khu Phú Mỹ Hưng, ở Sài Gòn. Mình chạy xe đạp thường ngó nghiêng đủ thứ bên đường, cây cối, hoa lá, nhà cửa…

Đi qua một khoảng công viên nhỏ xíu, yên tĩnh, xung quanh là nhà ở, mình nghe có nhiều tiếng chim ríu ra ríu rít thật là vui tai, và thấy đủ loại chim nhảy qua nhảy lại trên cây, trên vỉa hè thật là thích mắt. Đi chậm lại. Một bầy chim nhảy lò cò, nhặt nhạnh quanh một đám cơm nguội. Có lẽ có ai đó thường bỏ cơm ở đây cho mấy bạn chim này có đồ ăn. Nhưng khi mình dừng xe lại thì cả bầy chim thấy người nên bay đi. Continue reading Góc ríu rít Sài Gòn

Mỗi ngày một nụ cười vui (5)

Điểm sáng…

Đã 2 ngày nay, ngày nào cũng thấy mẹ bệnh nhân khóc…

Khóc vì con bệnh đã đành, có người khóc vì không có tiền…

Gấp rút lên thành phố khám bệnh, không biết bệnh nặng, phải chuyển gấp vào cuối tuần, không có tiền khám, không có tiền thuê nhà trọ, dự tính trải chiếu ngủ ngoài đường, họ khóc…

Continue reading Mỗi ngày một nụ cười vui (5)

Mỗi ngày một nụ cười vui (4)

Có những ngày, rất bình an..

Đón vào chùa là một sư cô và cô tiểu, lúc đó đã 10h đêm, đường vào sâu và tối, cây rợp hai bên đường, chỉ có ánh đèn pin le lói và tiếng chó sủa trong đêm, tĩnh mịch. Bỗng nhiên hai sư cô reo lên, đưa tay chặn lại ngăn mình bước tiếp, cười khúc khích lượm mấy chú ốc sên đang bò trên đường : “chúng sinh, chúng sinh”. Lần đầu tiên trong đời thật sự ngẩn ngơ, lúc đó, thấy nụ cười mấy sư cô đẹp quá, gương mặt sáng hơn trăng là có thật, tiếng cười trong veo mát rượi. Continue reading Mỗi ngày một nụ cười vui (4)

Mỗi ngày một nụ cười vui (3)

Một ngày đặc biệt…

Viết lại, để biết đâu vài năm sau nữa, tình cờ ngồi đọc lại, có thể tủm tỉm cười, vì đã có những khoảnh khắc đáng nhớ đến vậy…

Được bảo: “Em ngồi xuống đó đi, suy nghĩ xem ca này như thế nào, và vẽ phác thảo đường rạch cho tôi xem, lát quay lại tôi hỏi”. Lần đầu tiên trong đời, ngồi ở vị trí mổ chính, dù chỉ có 5 phút, dưới ánh đèn vàng rộng, gương mặt đứa bé phía trước, rất gần, rất rõ, nằm yên chờ đợi, tự dưng thấy mọi thứ như ngừng lại ấy, thấy gần gũi, và thân thuộc. Tự nhiên lúc đó lại khẽ cầu nguyện trong đầu, vì nhớ có nhiều người từng dặn như thế, là trước mỗi bệnh nhân, hãy cầu nguyện, và cảm thấy tập trung hơn, giống như bài hát gì đấy “cả cuộc sống bỗng chốc thu bé lại, vừa bằng một… em bé” vậy. Tự dưng cái khoảnh khắc ấy, thấy lòng đầy biết ơn…

Những ngày dù rất mệt, nhưng không mỏi, cố gắng, và vui.

cóp nhặt những mẩu thường ngày

Chi Lan

Mỗi ngày một nụ cười vui (1)

Bệnh nhân nhí Có những khi thấy con đường mình chọn hình như hơi sai, nhưng lúc mệt mỏi nhất, trong giấc ngủ chập chờn, tự dưng nhớ tới nụ cười rất xinh của một bé bệnh nhân. Mỗi lần làm răng bé đều khóc bù lu bù loa, đòi về, bảo” cho con về nhà con ở quận Cám (8)”, xong rồi cười hihi, rồi khóc. Khóc cũng to, mà cười cũng đẹp. Tự dưng thấy ấm lòng, rồi lại nhớ tới mỗi lần tới giờ xuất viện, ngươi ta lũ lượt cười nói bồng bế ra cổng, mừng quá sắp về nhà. Nhiều thứ lắm, rất nhiều thứ đẹp, giữa những điều chưa hay. Mà hình như lâu quá quên nhìn lại. cóp nhặt những mẩu thường ngày Mai Chi Lan, BV Nhi Đồng

Prayer 690

The prayer series

Jesus,

This is an old homeless woman.
She must eat and sleep at this crossroads.
Please take care of her in your hands.

This is a young man with mental illness.
He is sitting down at a park bench
and talking with himself.
I see you also sit with him.
I believe you are taking care of him very well.

The city has many sufferers.
Please help them.

I love you, Jesus.

Amen.

PTH

Nói chuyện tiếng Anh với người nước ngoài

Mình chào các bạn,

Mình viết bài thu hoạch về chuyện mình đi nói chuyện tiếng Anh với người nước ngoài. Từ bữa nói chuyện với người nước ngoài tới nay chắc cũng hơn 2 tháng mình chưa viết bài thu hoạch nên hôm nay mình viết nốt luôn.

Sau hôm mình đi nói chuyện với người nước ngoài thì mình thấy người nước ngoài khá cởi mở với người Việt mình. Họ khá là nhiệt tình trong việc hỗ trợ mình tập nói tiếng Anh. Và khi được bắt chuyện thì họ khá là ngạc nhiên, chắc có lẽ họ cũng bất ngờ vì mình được bắt chuyện bởi những con người Việt Nam, Continue reading Nói chuyện tiếng Anh với người nước ngoài

Phát tờ rơi

Mình chào các bạn,

Mình viết tiếp một bài thu hoạch nữa về việc mình đi phát tờ rơi.

Những việc mình đã làm được khi đi phát tờ rơi là giúp cho mọi người có sự chú ý đến trung tâm Yoga của mình hơn. Tiếp xúc được với nhiều người hơn cũng như sẽ bắt gặp vào nhiều thể loại người hơn. Hiểu được thời gian sinh hoạt của mọi người ở khu vực mình phát tờ rơi hơn. Qua công việc này nó giúp mình sẽ năng động hơn trong mọi công việc. Và cũng giúp mình tăng khả năng ứng xử vì mình sẽ gặp rất nhiều người trên đường và mỗi người sẽ có một tính cách khác nhau. Continue reading Phát tờ rơi