Tag Archives: Văn

Để riêng

 

Xe rác
Thành thói quen, mỗi lần gom rác chị thường để riêng những chai lọ, vỏ hộp nhựa, túi ni lông sạch, giấy … cho vào một túi và gọi vui là rác “sạch”.

Con quở “ Mẹ vứt chung cho khỏe”.

Chị cười không giải thích.

Khi xe í e í e báo gom rác, chị nhờ con. Người công nhân đón lấy, nhanh nhẹn bỏ túi rác sạch vào một túi lớn hơn móc trên thành sau của xe, cười bằng mắt …

Con chợt hiểu.

Từ đó con cũng để riêng những chai lọ, vỏ hộp nhựa, túi ni lông sạch, giấy …

Không chỉ việc lớn mới có thể đem niềm vui đến với người khác.

Tôn Nữ Ngọc Hoa
 

Không xin

 

05
Túi vỏ bia đỏ xanh lăn lóc mé sân. Người mua rong – nữ – ngoài ba mươi, đạp xe qua thấy. Dừng, nhìn vào tỏ ý hỏi. Chị gật đầu. Nữ mua rong nhặt nhạnh nhặt nhạnh, đếm đếm… và chìa bàn tay… không có ngón.

Tay khác rút bút ghi :2000đ. Miệng ú ớ.. Ồ… một người câm lại thiếu ngón tay. Chị lắc đầu ngụ ý không lấy tiền. Nữ lại ghi: 2500đ. À, nữ ấy hiểu cái lắc đầu của chị là không đồng ý với giá trước nên sửa lại, hơn. Chị lại lắc đầu nhưng thêm tay ra hiệu quả quyết nói “Không lấy tiền đâu”. Lần này chính nữ lắc đầu, xua một tay, một tay moi tiền trong túi. Chị ngỡ ngàng rồi hiểu ý cầm lấy tờ 2000. Nữ cười tươi, cột hàng dắt xe. Ra khỏi cổng vẫy vẫy tay, bàn tay thiếu ngón…

Vuốt tờ tiền nhàu nát chị nghĩ “Đây là đồng tiền đẹp, đồng tiền của người có lòng tự trọng. Hành động nhỏ nhưng ý nghĩa lớn được tạo nên từ một người khiếm khuyết”.

Đã lâu không thấy lại nữ mua rong . ..Chị cầu mong rủi ro không xảy ra với nữ.

Tôn Nữ Ngọc Hoa
 

Còi và la hét

 

48
Đi đường ác cảm nhất tiếng còi xe chói gắt bặm trợn hoặc khuôn mặt bừng bừng thò ra cửa xe la hét chỉ trỏ. Lý do: Làm giật mình, dễ lạc tay lái.

Bữa trước đang vừa chạy xe vừa ngó nghiêng trên đường lèo tèo người, bỗng “Tin.. tin..tin..” hối hả sau lưng. Nghĩ thầm “Đường vắng hoe, ai giành mà còi ghê thế” thì vừa kịp ngang qua một nường trùm mặt kín mít, tay ra hiệu chỉ chỉ xuống sau xe mình. Ngó theo hướng tay … Vội cười toe .. Cảm ơn nghe .. Cảm ơn nghe.. Xe mình chưa gạt chân chống. Từ đó đi đường thỉnh thoảng cũng bấm còi tin tin .. Continue reading Còi và la hét

Ảo giác

 

Hoa Hoàng anh
Hoa Hoàng anh

Phòng khách nhà chị cửa sổ rộng quay ra hướng đông. Cửa không rèm. Có thể nhìn ra vườn, ra đường.. Mỗi sáng từ hướng này, chị thường vừa tập thể dục vừa ngó nhìn bầu trời như cách thu năng lượng mới sau giấc ngủ dài.

Có hôm đang vươn tay chợt thấy một vòm hoa vàng rực ở nhà đối diện cuối đường. Giống y ảnh của Thao Huynh trên facebook. Dụi mắt. Đẹp quá! Có lẽ cũng là hoa hoàng anh. Thầm khen chủ nhà khéo trồng, khéo chăm. Lát sau đi chợ, bỏ lối thường ngày cốt nhìn gần cho đã mắt. Ngỡ ngàng. Hoa vàng thấy đâu, chỉ lùm cây lộc vừng lòe xòe xanh. Tần ngần mãi. Về kể con gái nghe. Con nói “ mẹ bị ảo giác rồi”. Ừ! Chắc vậy. Continue reading Ảo giác

Không thể nào…

 

cay_bang
Thế là cây bàng góc vườn đã không còn nữa. Sáng chủ nhật định rủ bạn tụ tập đâu đó cho vui, chị hàng xóm chạy sang báo người hạ cây đã đến (biết chị cần nên chị ấy đã tìm giúp). Hơi bất ngờ vì không được hẹn trước nhưng khó có dịp. Đành bỏ đi chơi, may chưa kịp gọi ai. Thỏa thuận xong hợp đồng miệng: “Chúng em hạ, chị dọn. Chỉ 3 xị, bảo đảm cây khác trong vườn cũng như hàng rào không hư”. Vội đốt ba cây nhang khấn vái. Mục đích:

1. Xin phép Lâm thần; Thổ thần. (Nghe đâu ở các nước văn minh, muốn hạ cây trong mình trồng ở vườn cũng phải xin phép, được OK mới tiến hành nếu không thì bị phạt. Nước mình chưa có luật đó nên xin các thần).

2: Tạ lỗi với cây bàng vì đã trồng mà không dưỡng. Continue reading Không thể nào…

Có một tình yêu lớn hơn tình yêu em dành cho anh

Anh yêu của em,

Em yêu anh rất nhiều. Em yêu cái nhìn trìu mến của anh, nụ cười quyến rũ mà anh dành riêng em. Em yêu bàn tay mạnh mẽ nắm tay em giữa dòng đường ngược xuôi… khiến cho những nỗi nhớ thương ngày đêm em mong chúng mình được gặp lại càng lúc càng nhiều thêm… Continue reading Có một tình yêu lớn hơn tình yêu em dành cho anh

Trải nghiệm tại Anh – Phần 1:Thằng gù Quasimodo ở nhà thờ Đức Bà Paris đã kéo chuông như thế nào?

 

Chào cả nhà,

Vậy là tròn một tuần ngày mình lên máy bay về lại Việt Nam. Mình đã có 2 tuần trải nghiệm tuyệt vời về công việc, văn hóa, cuộc sống ở Nottingham, bây giờ vẫn còn thấy luyến lưu. Mình muốn chia sẽ những trải nghiệm của mình cho cả nhà. Mời cả nhà du lịch Nottingham qua những chia sẻ của mình nhé! Continue reading Trải nghiệm tại Anh – Phần 1:Thằng gù Quasimodo ở nhà thờ Đức Bà Paris đã kéo chuông như thế nào?

Đi theo tiếng lòng

 

Chào các bạn,

Mình đã quyết định dừng công việc trong vai trò một cán bộ Quản lý Nhân sự tại Công ty mà mình đã gắn bó từ lúc mới thành lập–một quyết định mà nhiều ban bè người thân khuyên mình là “không nên làm thế”–để theo đuổi những công việc mà mình yêu thích. Quyết định như vậy rồi nhưng về mặt tình cảm mình đã buồn và thấy chơi vơi trong thời gian vừa qua. Cộng thêm một số anh chị trong team của mình cũng buồn vì quyết định của mình. Hàng ngày mọi người nói chuyện, kể chuyện về công việc làm mình cứ thấy như mình có lỗi với mọi người khi bước đi như này. Mình tự lý giải được hết bằng lý trí, mình suy nghĩ tích cực trước mọi sự việc nhưng trong sâu thẳm mình thấy buồn và vẫn đem theo vào giấc ngủ hàng đêm.

Continue reading Đi theo tiếng lòng

Chuyện kể trong đêm Trung thu

 

Đã 6 giờ chiều, hắn vẫn còn ngồi ở quán bia “cóc” tại một thị xã đông đúc. Chả là, anh bạn thân ở hội văn nghệ địa phương sau khi viết xong cái truyện ngắn, biết hắn đang có việc ở thị xã bèn truy tìm bằng được để khoe. Đọc xong dòng cuối bản thảo, ông bạn kéo hắn bằng được đi chiêu đãi. Biết văn nghệ sĩ tỉnh là nghèo nên hắn đã chủ động “tiến cử” một quán bia bình dân mà hắn từng đến, để ông bạn đỡ thâm thủng “màng túi” khi tỏ lòng hiếu khách và cũng không làm tổn thương đến sĩ diện của bạn… Nhưng thật oái oăm, ở ngay cạnh quán bia này vừa mới khai trương một cửa hàng đặc sản “Gà quê”. Bạn hắn định chạy sang kiếm nửa con gà sang nhậu với bia vi sinh (mà hắn phải bấm bụng nói là bia địa phương có hương vị rất đặc biệt!). Hắn giữ tay bạn lại: “Thôi, uống không cho mát. Uống nhanh, tôi phải về. Ông quên đêm nay là Trung thu, còn tôi có con nhỏ à?” Ông bạn nhăn mặt: “Ông buồn cười nhỉ. Lâu ngày mới gặp nhau. Xe ông về chỉ hơn tiếng đồng hồ! Mà uống thì phải có đồ nhậu. Gà quê đây ngon lắm, lại an toàn!” Hắn lắc đầu quầy quậy: “Nhưng tôi không biết ăn thịt gà!” Không hiểu sao hắn bịa ứng phó nhanh thế! Ông bạn tròn xoe mắt sau cặp kính cận dày cộp: “Thế à? Nhưng hình như, lần trước trong cuộc chiêu đãi của tỉnh…Vậy thịt chó nhé? Hôm nay không phải đầu tháng, cũng chưa phải cuối tháng. Trẻ con không được ăn thịt chó (*), nhưng chúng ta thì ăn được”. Đúng là lý luận cù nhầy cốt là để cuối cùng được bày tỏ lòng quý bạn. Hắn nhún vai. “Tôi càng không biết ăn. Ông biết đấy, tôi tiêu hoá kém, mà thịt chó quá nhiều đạm.” Điều này thì hắn nói đúng trăm phần trăm, và bạn hắn thì “tâm phục khẩu phục” hoàn toàn.

Continue reading Chuyện kể trong đêm Trung thu

Chúng ta yêu Việt Nam và bạn

 

(English version follows the Vietnamese version below)

Chào cả nhà,

Sắp đến ngày Quốc Khánh của nước mình rồi, em thấy vui lắm. Nhiều lý do lắm nhưng quan trọng nhất là em được biết chữ, được viết và được đọc những điều thú vị, có ích cho em, gia đình em và những người xung quanh.

Anh chị ạ,

Quốc Khánh (ngày 2.9) là ngày sinh nhật của nước Việt mình. Theo tài liệu em biết được đây là ngày Bác Hồ đọc bản tuyên ngôn và khai sinh ra nước Việt. Bác có mong muốn là: “Ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành.” Em tin chắc là Bác cũng sẽ rất vui khi biết được nhiều người trong chúng ta làm được điều đó.

Cá nhân em chào đời ở Việt Nam năm 1984. Em sinh ra trong thời bình và những điều không phải thời bình thực sự em chỉ biết qua tư liệu. Đây thực sự là một điều may mắn mà em có được.

Cũng như người ta thường phát biểu trong những dịp quan trọng, nên em xin mở lời để nói về một chủ đề. Vì em không tự tin nói về những gì mình không biết rõ nên em xin được chia sẻ về nước và nhà em, một điều em đã biết và vẫn đang trải nghiệm.

Continue reading Chúng ta yêu Việt Nam và bạn

Bao la tình mẹ

Tùy bút của Phan Trang Hy

 

Tháng Bảy lại về. Một chút nắng vàng ươm, một chút gió heo may chuyển mùa sang Thu, một chút bâng khuâng ngọt lòng thơm thảo. Nhìn các Phật tử chuẩn bị lễ gần cả tháng trời, tôi cũng náo nức lòng theo tháng Bảy Vu Lan.

Dẫu tất bật mưu sinh, dẫu nặng mang kiếp người trần thế, lòng tôi vẫn vang lên điệu Bông Hồng Cài Áo. Dẫu là người ngoại đạo, nhưng mỗi khi nghe lời bài hát, tôi luôn thấy bóng dáng Mẹ hiền. Mẹ như chuối chín cây, Mẹ như mây như gió, Mẹ như ánh nắng trời, như biển Đông ngời ngời của lục bát ca dao…

Trước mắt tôi hiện lên bao người Mẹ. Này đây nước mắt Mẹ mừng vui khi con khôn lớn, khi con nên vợ nên chồng; này đây dáng Mẹ cánh cò, cánh vạc xăm xăm sớm tối đi về; này đây bóng Mẹ liêu xiêu giữa mùa giông bão; này đây mắt Mẹ ngóng dõi mòn trông chồng, ngóng con trong mùa bão biển… Này Mẹ mừng vui khi con lớn khôn; này nước mắt Mẹ mặn xốn xang khi con theo chồng về xứ lạ… Và biết bao hình bóng của những người Mẹ trên đời này đang hiện ra trong tâm thức của tôi.

Continue reading Bao la tình mẹ

Đóng băng

 

Mình cảm thấy thật xấu xa và ích kỷ. Tại sao mình quên cười? Tại sao nụ cười của mình lại khó khăn đến thế, trong khi sự cau có lại có thể rất dễ dàng? Mình không muốn như thế này! Mình muốn thoát ra khỏi! Từ bao giờ mình tự tạo cho mình một cái vỏ bọc lạnh lùng? Từ bao giờ trái tim như đông cứng, cảm thấy không thể thở nổi?

Mình rõ ràng là may mắn và hạnh phúc hơn rất nhiều người! Mình rõ ràng là có rất nhiều niềm vui trong cuộc sống! Biết đâu đấy có ai đó cần nụ cười của mình nhiều nhiều lắm! Biết đâu đấy có ai đang cần mình như một điểm tựa! Biết đâu đấy có ai đang rất rất cần mình để tâm sự! Vậy mà, nhìn vẻ mặt lạnh lùng kia xem! Mình như thế sẽ tự tách ra khỏi mọi người mất thôi. Mình như thế có còn là mình vui vẻ nữa đâu. Sự vui vẻ làm mình đáng yêu hơn gấp bội lần. Mình biết điều ấy mà. Chỉ có sự vui vẻ, chỉ có sự thân thiện…

Continue reading Đóng băng

Mỉm Cười

 

Sớm thức dậy, nhìn mình trong gương và nhoẻn miệng nở một nụ cười. Vẽ những mặt cười lên tay. Dán hình mặt cười ở khắp mọi nơi. Ô hay, ngày trước khi ta quyết tâm luôn nở một nụ cười. Ngày trước ta luôn nhớ và có thể cười mọi khi nào ta muốn, dù là trong lòng có đang chẳng vui, có khi thấy hay, có khi thật khổ sở sau đó. Song rõ ràng là ngày ấy chẳng là gì. Vì nụ cười dù gượng gạo hay giả dối, hay thành thật, thì chúng vẫn cứ là những nụ cười, vẫn có những giá trị biểu cảm nhất định, vẫn có thể là một sự cố gắng, và biết đâu, cũng có thể khiến một ai khác thấy gần gũi, thân thiện và phấn chấn hơn.

Thế nhưng giờ đây, ta cũng biết thế nào là: “Không ai cần nụ cười hơn chính cái người không có nó để cho đi”! Phải, ngày ấy mình cứ thắc mắc chẳng hiểu tại sao lại có người không có nụ cười để cho đi, hoặc giả người đó ghét một ai đó đến mức không muốn cười với người đó. Giờ thì mình biết… một trạng thái đờ đẫn, cảm giác như không thể phục hồi, không muốn phản kháng, không phải buông xuôi, chấp nhận mà cảm giác như trái tim đã bị tê liệt rồi.

Continue reading Mỉm Cười

Một lần nghe hoà nhạc Nhật

 

Lần đầu tiên đi nghe hoà nhạc của hai nghệ sĩ Nhật Bản là Aki và Kuniko làm tôi nhớ đến những tháng ngày học tiếng Nhật đầy gian nan. Đó là cái thời mà không hiểu sao niềm yêu thích một thứ ngôn ngữ đầy rắc rối lại là động lực khiến tôi học nó trong suốt 2 năm. Hai năm chẳng được coi là một thời gian dài để tôi đi đến tận cùng những theo đuổi của mình, có lẽ, cái đầu của một cô sinh viên khi ấy đơn giản hơn thế: vì muốn học và cần học, vậy thôi. Tiếng Nhật, có một gì cái đó rất dễ thương và khiêm nhường. Tôi thích sự dễ thương và khiêm nhường nhưng cũng yêu cả tinh thần vượt lên mọi gian khó của người Nhật. Và một buổi hoà nhạc tối nay như gợi lại trong tôi những gì còn sót của một thời tưởng chừng đã đóng kín trong ngăn tủ rồi.

***

Aki xuất hiện bằng một cây đàn ghi ta, mái tóc dài, cái kính đen và bộ quần áo giản dị trên người làm ông giống như bất kì một người nghệ sĩ ghi ta nào mà ta thường thấy. Nhưng Kuniko thì lại rạng rỡ với mái tóc búi kĩ càng phía sau đúng nếp, chị xuất hiện với bộ áo ki mô nô màu xanh dương đậm rất đẹp, nét tươi cười và đôi mắt tí xíu làm Kuniko rất Nhật. Kuniko chơi Koto – một thứ đàn rất giống đàn tranh của Việt Nam. Những ngón tay của chị chỉnh từng sợi dây và các phím cho đúng nhịp điệu. Nét bẽn lẽn của chị và chất nghệ sĩ phong trần của Aki làm cho sự kết hợp trở nên ăn ý. Tôi không biết có phải đôi khi trong sự đối lập đâu đó ta lại nhìn thấy một thứ rất chung hay không, nhưng tôi cảm tưởng cả hai đều chơi những bản nhạc nằm lòng nhau và biết căn chỉnh đến từng nốt mà không thể lệch điệu.

Continue reading Một lần nghe hoà nhạc Nhật

Ông Tây nói tiếng Việt

(Tặng anh Ted thân mến 🙂 )

Ted & Violet (Ngọc Vũ)
Hôm nay là Chủ nhật. Đã mấy tuần liền tôi không ngồi ăn một bữa cơm đàng hoàng cùng đông đủ mọi người trong gia đình. Tô canh chua cá diêu hồng đặt trước mặt, như một truyền thống mà mẹ tôi vẫn giữ từ xưa đến giờ, khi nào cả nhà cùng ăn cơm đông đủ thì mẹ sẽ hay nấu canh chua cá, phần vì đây là món cả nhà cùng thích, phần có lẽ vì…cái món đó nó thể hiện sự xôm tụ của những khuôn mặt trong gia đình.

Canh chua cá hay có…cá (lẽ tất nhiên khỏi phải bàn cãi :D), ngoài ra là những thứ rau quả đủ loại: cà chua, thơm, me, bạc hà, giá, ngò tàu, đậu bắp… đủ nhiều nguyên liệu như thế nên nó gợi sự đông đúc, đủ đầy. Tôi nghĩ chắc không chỉ có gia đình mình, mà nhiều nhà khác cũng sẽ có suy nghĩ nên nấu canh chua cá khi có khách, hay đơn giản ở những dịp tụ họp đủ người nhà.

Vì cái lí do này mà lúc đi xa, hễ nhớ nhà là tôi lại thèm…canh chua cá. Mà ăn canh chua cá lúc chỉ có một mình thì buồn chết, phải ăn lúc có người ngồi bên cạnh chuyện đùa như ở nhà, cho nó có cảm giác vẫn có những người thân bên mình kìa, thì mới thú vị.

Vì lẽ thế mà nhớ tới anh Ted là tôi nhớ món…canh chua 😀

Continue reading Ông Tây nói tiếng Việt