Chiều nay sao chậm rãi? Ta bước dạo vào một lòng chiều đang rất rộng mà cứ buông chùng xuống trong một nỗi buồn mênh mang. Mưa lất phất trên những mái nhà. Chiều càng buồn thêm. Ơ hay, thời tiết sao cũng hiểu lòng người thế nhỉ? Cảnh trí mở lối cho những ngả lòng tưởng nhớ về một cố nhạc sĩ mà ca từ đậm chất thơ và triết ấy_cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn_càng thêm rộng thênh thang.
Tôi không nghe nhiều nhạc Trịnh, nhưng có lời ca này tôi vẫn thường hay hát: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng… để gió cuốn đi…”.
Tôi là một người của thế giới tuổi teen. Ngày 1 tháng 4 của tôi chỉ nên là một ngày nghịch ngợm, lém lỉnh kiểu “Cá tháng tư” thôi. Song hôm nay, nghe cả nhạc Trịnh từ các quán cà phê đây đó, nghe cả những niềm đau người ta gây cho nhau trong cuộc đời mà tôi mong nó chỉ rất đẹp!














