Lưu trữ theo thẻ: Văn Hóa

Trái tim nhà giáo

Như các bạn tôi chọn ngành sư phạm
Vì tôi yêu những đôi mắt ngây thơ
Long lanh sáng tròn xoe tinh nghịch
Nét xinh tươi ngoan ngoãn vô tư

    ***

Như các bạn tôi một lòng tâm huyết
Đưa các em vững bước đi lên
Bằng khối óc, bằng trái tim nhà giáo
Bằng tấm lòng yêu trẻ đến vô cùng

    ***

Trang giáo án tôi làm người họa sĩ
Vẽ con đường các cháu đến tương lai
Của đất nước hòa bình độc lập
Mang trái tim nhân hậu an bình

    ***

Có người bảo làm nghề nhà giáo
Như lái đò đưa khách sang sông
Bến trống vắng người lái đò hiu quạnh
Sang sông rồi khách sẽ đi xa

    ***

Ta không ngại vì trong nền văn hóa
Chúng ta là những chiến sĩ tiên phong
Dù hy sinh thầm lặng
Hay gặp muôn vạn những khó khăn

    ***

Ta không ngại vì ta là nhà giáo
Niềm tự hào nhà giáo Việt Nam

Minh Tâm

Đóa Hồng Của Cô

“Cô ơi,
Cô đã dùng tim mình để thắp sáng trái tim em,
dùng tình yêu để dạy em biết cách yêu thương,
có cô em cảm thấy thế giới này thật ấm áp….”

Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam, em xin gửi đến tất cả các thầy các cô, đặc biệt là chị Huệ, anh Ái, mama của em, và mama của Khánh Hòa nữa nhỉ, lời chúc tốt đẹp nhất. Kính chúc thầy cô cùng gia đình sức khỏe, hạnh phúc và thành đạt trong lĩnh vực giảng dạy nghiên cứu.

Trong ngày đặc biệt này em xin phép cả nhà cho em được thử sức mình trong lĩnh vực thơ văn , em nghĩ là nó không được hay và đúng luật nhưng chủ yếu là để mọi người cùng vui thôi ạ. Bài thơ có tựa đề “Đóa hồng của cô”, sau đây em xin được mời cả nhà cùng thưởng thức:
.

Đóa hồng của cô

Bạn dâng lên một đóa hoa,
Tôi dâng lên một đóa hoa,
Chúng ta cùng tết thành một bó hoa lớn,
Để dâng tặng người cô thân yêu.
Cô là người gieo hạt giống,
Mồ hôi của cô là nguồn nước cho những mầm non.
Mắt của cô sáng như những vì sao
Giọng hát của cô như dòng suối nhỏ,
Đem lại niềm vui cho tất cả mọi người.
Dù cho chúng ta có đi xa đến đâu
Sẽ mãi ghi nhớ tình thương của cô,
Dù cho chúng ta có đi xa đến đâu
Vẫn mãi ghi nhớ lời dạy của cô.
Dù cho chúng ta có đi xa đến đâu,
Vẫn mãi ghi nhớ mình là một đóa hồng của cô.
…..

Trong ngày đặc biệt này em mong được nhìn thấy nụ cười của mẹ, chị Huệ, anh Ái rất nhiều.

Kiều Tố Uyên

Giới thiệu Hanoigrapevine: “Tôi biết điều đó từ Grapevine”

Chào các bạn,

Dạo này mình chuẩn bị phần  tin sáng cho ĐCN và điều đó khiến mình để ý đến những điều gì đang xảy ra quanh trị trấn chúng ta hơn. Và một điều thú vị mình phát hiện ra là trang web Hanoigrapevine.com.

Mình thật ngạc nhiên.  Hà Nội Grapevine là gì vậy? Cái tên gì nghe ngộ ghê. Dưới đây là giới thiệu của Hà Nội Grapevine về mình.  🙂

“Tôi biết điều đó từ Grapevine” :-)

1. Giới thiệu Hanoigrapevine

Grapevine là một dự án của nghệ sỹ người Canada, Brian Ring. Ông đến Hà Nội lần đầu vào tháng 1/1996 và từ đó đến nay, dành một phần lớn cuộc sống của ông cho Hà Nội.

Nhưng thật ra thì dự án Grapevine không liên quan gì đến nho và càng không liên quan đến

rượu vang, vậy thì…

Tại sao lại gọi là Grapevine?

Tên gọi của dự án bắt nguồn từ một câu nói xa xưa trong ngôn ngữ tiếng Anh – “Tôi biết điều đó từ Grapevine” – có nghĩa là thông tin được nhận từ một nguồn không chính thức, thường là qua liên hệ cá nhân. Tin được truyền từ người này đến người khác, giống như rượu vang là kết quả của sự kết hợp các chùm nho. Khi tôi bắt đầu làm blog này, cái tên Grapevine có vẻ rất phù hợp vì thông tin tôi đưa lên web là những điều mà tôi nghe thấy hoặc biết thông qua nhiều nguồn khác nhau về các sự kiện diễn ra ở Hà Nội

Câu nói cũng được thể hiện qua giai điệu khá quen thuộc với nhiều người của một bài hát R&B phổ biến từ những năm cuối của thập niên 60. “Tôi biết điều đó từ Grapevine” được rất nhiều nghệ sỹ thu âm, nhưng có lẽ nổi tiếng nhất phải kể đến Marvin GayeCreedence Clearwater Revival.

Bạn có thể đọc được một lời giải thích khác về câu nói/giai điệu này hay về nguồn gốc của bài hát và về những người đã từng hát nó.

Trong khi đọc, hãy lắng nghe Marvin Gaye hay Creedence thể hiện bài hát:


Marvin Gaye I Heard It Through The Grapevine (1968)

.

Heard It Through The Grapevine- Creedence Clearwater Revival

TB: Grapevine chuyển đến địa chỉ này vào tháng 5/2008. Grapevine bắt đầu từ một trang web miễn phí trên wordpress.com. Trên 260 bài đã đầu tiên vẫn lưu ở trang Grapevine cũ.

I Heard It Through The Grapevine
– Marvin Gaye

Ooh, I bet you’re wondering how I knew
’bout your plans to make me blue
With some other guy you knew before
Between the two of us guys you know I love you more
It took me by surprise I must say
When I found out yesterday
Don’t you know that I

Heard it through the grapevine
Not much longer would you be mine
Oh I heard it through the grapevine
Oh I’m just about to lose my mind
Honey, honey yeah
(Heard it through the grapevine)
(Not much longer would you be my baby, ooh, ooh, ooh)

I know a man ain’t supposed to cry
But these tears I can’t hold inside
Losing you would end my life you see
’cause you mean that much to me
You could have told me yourself
That you love someone else
Instead I

Heard it through the grapevine
Not much longer would you be mine
Oh I heard it through the grapevine
And I’m just about to lose my mind
Honey, honey yeah
(Heard it through the grapevine)
(Not much longer would you be my baby, ooh, ooh, ooh, ooh, ooh)

People say believe half of what you see
Son, and none of what you hear
But I can’t help being confused
If it’s true please tell me dear
Do you plan to let me go
For the other guy you loved before?
Don’t you know I

Heard it through the grapevine
Not much longer would you be mine
Baby I heard it through the grapevine
Ooh I’m just about to lose my mind
Honey, honey yeah
(Heard it through the grapevine)
(Not much longer would you be my baby, yeah, yeah, yeah, yeah)

Honey, honey, I know
That you’re letting’ me go
Said I heard it through the grapevine

Heard it through the grapevine

2. Một số suy nghĩ:

Mình tới thăm trang nhà cũ của Hanoi Grapevine trên WordPress blog và biết được câu chuyện 🙂

Nghệ sĩ Brian muốn tìm thông tin về những hoạt động nghệ thuật đương đại, như triển lãm mỹ thuật, hát opera, những buổi trò chuyện trí tuệ mà không tìm ra qua những kênh tin chính thức. Và những thông tin ông biết được là hầu hết đều qua truyền miệng 🙂

Để giúp cho những hoạt động văn hóa – trí tuệ được biết đến nhiều hơn,  ông Brian đã lập một wordpress blog và post dần dần các thông tin sự kiện hơn một năm ròng cũng như kêu gọi mọi người góp tin, trước khi thành lập trang web chính thức Hanoigrapevine. 🙂

Như vậy, giới trí thức phương Tây và các bạn Việt Nam ở Hà Nội có thông tin về các tụ điểm trí tuệ để đến chơi 🙂

Mình nhìn ra được, các bạn phương Tây đến những thành phố lớn của Việt Nam như Hà Nội và HCMC để làm việc cũng có những nhu cầu văn hóa – trí tuệ của họ, như lập nhóm chơi thể thao, lập nhóm đi xem các sự kiện văn hóa Tây phương, tìm hiểu văn hóa Việt Nam, chơi nhạc và trao đổi kiến thức, cùng học tiếng  Việt. Qua thời gian, những nhóm đó ngày càng lớn lên. 🙂

Với các bạn nước ngoài , thông tin cho cộng đồng cần phải để ở nơi công cộng – bất kể thông tin về sự kiện nhỏ hay lớn. Một nhà thờ mới thành lập chưa có mấy thành viên nhưng không thể thiếu website, một sự kiện gì nhóm họp vui vẻ cho tất cả mọi người đều được để trên Internet, phổ biến rộng rãi bằng các tờ rơi ở siêu thị, trường học để ai quan tâm tới dự, kết với với mời trực tiếp 🙂Ba Vì Bikeride :-)

Họ lập bảng thông tin về các nhóm ở Hà Nội.

Cách làm đó thật hay, thật hiệu quả và đem tới nhiều ích lợi cho cộng đồng.

Tại sao không nhỉ? Mình đến tham gia các hoạt động trí tuệ của của các tổ chức nước ngoài như các đại sứ quán, các triển lãm nghệ thuật của nghệ sĩ trong nước và nước ngoài để học hỏi. Đó có thể là một buổi đi chơi cuối tuần hay cuối một buổi làm việc. Đa phần là miễn phí vì các tổ chức muốn promote văn hóa bản địa hay với chi phí thấp 🙂

Ta sẽ học và biết được thật nhiều thứ 🙂

– Biết về các nguồn học bổng du học nước ngoài, hay các bạn đã có ý định du học, tìm hiểu về cuộc sống ở trời Tây bằng cách nói chuyện với những con người cụ thể. Dạo trước, khi mình tìm hiểu về xin học bổng du học nước ngoài, ngoại trừ du học Mỹ là mình khá biết từ trước, học bổng để đi học những nước khác như Đức, Bỉ, Hà Lan, Pháp mình thường bắt đầu từ đại sứ quán và các trung tâm văn hóa của nước họ.

– Sẽ hiểu biết nhiều về văn hóa – trí tuệ. Nói đến đây mình thấy xấu hổ vì mình ở Hà Nội từ bé, nhưng chỉ trước khi đi nước ngoài mới ghé thăm bảo tàng Mỹ thuật, bảo tàng Dân tộc học, nhà tù Hỏa Lò và một số nơi khác đấy 🙂 Xem xong mình quá ngỡ ngàng 🙂 Đúng là ngu ngơ chẳng biết gì trong khi có bao nhiêu cái hay xung quanh  🙂

– Kết bạn với người trí thức nước ngoài và nói chuyện bằng tiếng Anh. Sẽ mở rộng đầu óc của mình ra với thế giới.  Mình nhớ có một anh bạn, hồi xưa tiếng Anh cũng bình thường nhưng sau đợt đi làm tour guide cho khách nước ngoài mà nói tiếng Anh… siêu như  người Mỹ  🙂

Ta  cũng có thể mở những sự kiện và đăng ký với Hanoigrapevine hay mời một số bạn nước ngoài tới dự . Qua giao lưu mọi người đều học được thật nhiều.

Và, bạn hãy giúp các tổ chức để thông tin nơi public nhé. Anh Hoành cũng đã viết một bài về việc này: “Đề nghị với các bạn bloggers

Chúc các bạn một ngày tuyệt vời,

Hiển.

Josef Hassid và Giai điệu Do Thái

Chào các bạn,

Hôm nay chúng ta cùng nghe anh Josef Hassid chơi bản Hebrew Melody của Joseph Achron.

581[1]
Josef Hassid
Các bạn biết không? Khi anh Hassid chơi bản này, anh mới 17 tuổi!

Mình biết đến Josef Hassid qua cuốn phim “The art of the violin” kể về những nghệ sĩ violin vĩ đại nhất của thế kỷ 20, như Jascha Heifetz, Fritz Kreisler, Isaac Stern và nhiều nghệ sĩ khác.

Cuối tập một, cuốn phim nói tới những thiên tài violin rực rỡ nhưng Thượng đế đã lấy họ đi khi cuộc đời còn quá tươi trẻ. Một trong số đó là Josef Hassid, và sau đó đoạn thu âm Hebrew Melody do anh chơi được bật lên.

Mình lặng nghe và bị hút vào bản nhạc. Giai điệu Hebrew ngân suốt do anh Hassid chơi nổi bật lên từng nốt và hàm chứa nỗi suy tư  sâu hay nỗi đau đớn huyền bí.

”Giai điệu Hebrew” là bản nổi tiếng trong 9 bản thu vĩ đại Josef Hassid để lại cho âm nhạc thế giới. Anh Hassid  rất điêu luyện với  kỹ thuật rung (vibrato) và temperament của cây violin, khiến nghệ sĩ violin Fritz Kreisler nói: “Một cây violin như Heifetz cứ 100 năm xuất hiện một lần, một Hassid cứ 200 năm”.

Chỉ sau khi biểu diễn Hebrew Melody một năm, khi mới 18 tuổi, Josef bị mắc chứng quỵ thần kinh. Sau đó là quá trình chữa trị, nhập viện và ra viện hàng năm ròng. Anh qua đời vào năm 26 tuổi.

Mình đâu biết mình sẽ được sống bao lâu nhỉ? Thật may mắn, nếu ta có thể để lại được gì đó cho đời như anh Josef Hassid, phải không các bạn?

Chúc các bạn một ngày sắc nét,

Hiển.
.


Josef Hassid,  Achron – Hebrew Melody Op.33  ( 11/29/1940)

Di sản Thế giới – Vịnh Hạ Long

Chào các bạn,

Vùng Biển Rồng Đáp này thì rất khó để giới thiệu với các bạn, vì như thế thì chẳng khác gì với thiệu ông chú với bà thím. “Chào chú, giới thiệu với chú, bà này là vợ chú đấy.” Đôi khi cũng có thể phải làm thế thật. 🙂 Nhưng Vịnh Hạ Long thì chắc là không cần.

Nét hùng vĩ và kỳ bí của Vịnh Hạ Long thật là có một không hai trên thế giới. Dù là Vịnh Hạ Long có dự phần trong hai cuốn phim lớn, Indochine và Tomorrow Never Dies (James Bond 007), hai cuốn phim này chẳng làm nên công lý cho Hạ Long. Thực sự là phải ngồi bập bềnh giữa trời biển núi bao la ấy, ta mới cảm nhận được nét tuyệt mỹ cùa Hạ Long và tính vô tận của trời đất.

Mình mới làm xong PPS Vinh Hạ Long, với nhạc nền là bản Hải Đảo Xa Xôi (Distant Island) của Deuter. Post đây để chia sẻ với các bạn.

Xin các bạn click vào ảnh dưới đây để xem slideshow và download.

Chúc các bạn một ngày hùng vĩ.

Bình an & Sức khỏe,

Túy-Phượng
.

halong

Hà Nội Phố, Hà Nội Mùa Đông!

Chút gió heo may về mang theo hơi hướng của một mùa đông Hà Nội sắp bắt đầu. Thu còn chần chừ, vấn vương chia tay trong hương cốm man mát, hương hoa sữa nồng nàn, ngây ngất phố, trong màu nắng vàng tươi như mật ong. Đông ngập ngừng với những cơn gió mùa đông bắc đầu tiên, lẫn vào từng cơn mưa, mưa lá bay đầy trời, kéo theo cái lạnh của khoảnh khắc giao mùa, vừa đủ cho những đôi tình nhân tìm hơi ấm tay trong tay bên nhau.
hanoi1

Lập Đông, Hà Nội có gam màu và hương vị say đắm là lạ. Màu vàng, đỏ của nắng, của lá cây, hương phố tỏa ra từ những hàng quà mùa Đông dọc vỉa hè…Tất cả những điều thi vị đó mang cho những người con xa Hà Nội một nỗi nhớ khó tả. Không ồn ào náo nhiệt như mùa Hè, không nồng nàn say đắm như mùa Thu, không tươi trẻ đầy sức sống như mùa Xuân, Đông Hà Nội mang chút lạnh lùng nghiêm nghị nhưng cũng không kém phần đáng yêu và duyên dáng giống như những nàng thiếu nữ Hà Nội vậy.

Hồ Gươm ngày Đông, mặt nước phẳng lặng, soi bóng Tháp Rùa cổ kính và những cành cây khẳng khiu, trụi lá. Lá đã theo gió đi cùng mùa Thu, dành lại cành trơ khấc cho mùa Đông.
hanoi2
Nắng không đủ rực rỡ, chỉ vừa đủ để làm hồng đôi má của ai đó. Những con đường với những rặng cây đang thay sắc lá. Thỉnh thoảng vài chiếc lá còn sót, rơi xuống trông giống như một vạt nắng vàng lấp lửng giữa khoảng không. Những chùm quả bàng chín vàng ửng, treo lủng lẳng trên cành, những bông hoa điệp còn vương lại, những cành cây cơm nguội rung rinh trong gió có vẻ như không muốn rời đi theo mùa, làm cho cái màu xám đặc trưng của mùa Đông được giảm bớt. Nhờ đó ta vẫn thấy ấm áp trong cái lạnh của gió, của không khí khi bắt gặp Đông trên phố.


“…Hà Nội mùa này chiều không buông nắng

Phố vắng nghiêng nghiêng cành cây khô

Quán cóc liêu xiêu một câu thơ

Hồ Tây, Hồ Tây tím mờ…”

hanoi3

Hồ Tây sương phủ mờ, con đường Cổ Ngư hôm nay dường như cũng có chút khác lạ. Rộng hơn, lạnh hơn, không còn những đôi tình nhân sóng sánh bên nhau dạo bước dưới nắng chiều. “…Đường Cổ Ngư xưa chầm chậm bước ta về…” .

Hà Nội Đông về còn quyến rũ lòng người bởi những món ăn rất riêng. Đó là ngô nướng, ốc luộc và quẩy nóng chiên giòn.

Những bắp ngô nếp còn non, vừa mới được trẩy về từ bãi giữa cầu Long Biên, ven sông Hồng. Bóc lớp áo lá xanh mướt bên ngoài, ta bắt gặp những hạt ngô trắng ngần, bóng mịn, còn căng sữa. Đem quạt nướng trên than hồng chừng mươi phút sẽ cho chúng ta những bắp ngô nướng ngọt dẻo thơm bùi, ngon phải biết…Ngô nướng quyến rũ thực khách bằng hương thơm riêng biệt, mùi thơm của hương đồng gió bãi, của phù sa hào phóng. hanoi4-ngôNgô nướng chỉ sinh ra vào đúng mùa này, đúng khoảng khắc này khi cái se se lạnh của heo may bủa vây quanh ta, khi màn đêm biến chậu than hồng trở nên lung linh huyền ảo. Ai cũng muốn ngồi gần chậu than hơn chút nữa, những đôi má ửng đỏ, những cặp mắt long lanh xúm quanh người quạt ngô, những câu chuyện không đầu không cuối, những tiếng xuýt xoa trong tà áo mỏng, âm thanh lép bép của lò than…tạo nên một không gian ấm cúng kỳ lạ, hòa quyện vào không khí chờ đợi thơm mùi ngô nếp. Cầm bắp ngô nướng chín nóng hôi hổi trên tay, ta có cảm giác hơi ấm lan truyền từ tay vào từng đường gân thớ thịt. Cẩn thận tách từng hạt, từng hạt, nhẹ nhàng bỏ vào miệng, nhẹ nhàng nhâm nhi như sợ cái vị ngon ngọt ấy tan nhanh đi mất.

Sẽ là thiếu sót nếu ta bỏ qua món quẩy nóng.
Mặc dù chỉ mới qua mấy trận gió mùa mà đâu đó bên những vỉa hè, cổng trường đã xuất hiện hàng quẩy nóng với mấy cái ghế, cái bàn con sơ sài cùng chảo mỡ to đùng. Đây là món ăn dân dã và rất rẻ. Ta có thể bắt gặp trên phố rất nhiều hàng quẩy nóng nhưng nổi tiếng nhất vẫn là quẩy ở các phố như Cửa Nam, Phan Bội Châu, Quán Thánh, Thụy Khuê. hanoi5-quay
Quẩy ở phố nào cũng giống nhau, nhưng điều để thu hút thực khách và làm cho món quẩy của quán mình trở nên nổi tiếng thì bắt buộc người chủ phải có nước chấm ngon. Chua ngọt của dấm đường, se cay đầu lưỡi của ớt tươi, mặn dịu của nước mắm và không thể thiếu những lát đu đủ hay cà rốt thái mỏng. Một đĩa quẩy nóng, chấm với nước chấm chua ngọt, thêm chút tương ớt… Chao ơi mới hấp dẫn làm sao.

Có ngô nếp nướng, quẩy nóng giòn, sao ta có thể quên ốc luộc được chứ! Những con ốc béo ngậy được làm sạch sẽ, luộc với lá chanh, sả và một chút gia vị ta có được món ốc ngon tuyệt. Cũng giống như ăn quẩy, ốc ngon một phần nhờ nước chấm, mỗi quán có một cách pha nước chấm riêng, khiến người ăn không thể nhầm lẫn. Nhẹ nhàng xoắn ruột ốc ra khỏi vỏ, rồi nhẹ nhàng nhấn chìm vào nước chấm, mùi vị chúng hòa quyện vào nhau, ngọt ngào biết mấy. Đêm mùa Đông, ngồi xì xụp húp bát nước ốc, uống rượu trong hơi men, xích lại gần nhau nói đủ thứ chuyện, những con ốc như kéo gần khoảng cách mỗi người.hanoi6-oc

Cứ vẩn vơ, mơ màng với cây, với lá, với quà phố Hà Nội trong cái lạnh ngọt ngào còn vương chút thu, dạo bước qua những con đường lá rụng ngập đầy lối đi, dễ khiến hồn ta bay bổng theo từng cơn gió. Đông ơi, chào mi nhé. Mi về đây để ta có thể diện những chiếc khăn len ấm áp, để ta có thể thưởng thức một tách cafe nóng trong quán quen, để ta có thể hít hà cái lạnh giá của sương sớm…

Thi thoảng ta tự tạo cho mình cảm giác nhớ, để lại được mơ màng trong những dư âm cùng giá rét, nơi biến ta thành kẻ mộng mị sống cùng kí ức với niềm dấu yêu dành cho Hà Nội. Hà Nội mùa Đông với mái ngói rêu phong, với cây bàng trụi lá thân sẫm trong sương mờ. Hà Nội mùa Đông với thấp thoáng phố xá ánh đèn, quán cóc vỉa hè, tiếng rao vẳng phố khuya…để lại từng nỗi niềm yêu thương mong nhớ hoài cảm.
hanoi7

Và ta thấy lòng chùng xuống như khi nghe một giai điệu quen thuộc và vọng trong ta một khúc ca Hà Nội phố:

“Em ơi Hà Nội phố

Ta còn em mùi Hoàng Lan

Ta còn em mùi hoa sữa

Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ

Ai đó chờ ai tóc xõa vai mềm

Ta còn em cây bàng mồ côi mùa đông

Ta còn em góc phố mồ côi mùa đông…”

Nguyễn Thanh Mai
Leo_pretty

Hồi Ký của Y Ngông Niê Kdăm

Thấy quyển hồi ký của ba chị Linh Nga, bác Y Ngông Niê Kdăm, rất hữu ích cho chúng ta để hiểu biết thêm về đồng bào Tây Nguyên trong chiến tranh và cách mạng, đồng thời biết thêm về một chiến sĩ cách mạng và biết thêm về bạn quý Linh Nga của chúng ta, mình xin phép chị Linh Nga post lên Đọt Chuối Non. Ảnh trong hồi ký là ảnh minh họa của mình. Hy vọng mai mốt chị Linh Nga có thể cho chúng ta các bức ảnh liên hệ đến bác để chúng ta thay thế ảnh minh họa.

Cám ơn chị Linh Nga rất nhiều !

Hoành

.

    Ba tôi có hai lần viết hồi ký . Cuốn ” Khát vọng Tây Nguyên” do nữ nhà báo Diệu Ân ghi, Nhà xuất bản VHDT phát hành năm 1994, không được ông ưng ý lắm. nên Mẹ tôi, bà Bùi Thị Tân đã một lần nữa ghi lại. Đó chính là bản này , chân thật hơn.

      (Linh Nga Niê Kdăm)

.

Nguyên bản của Y NGÔNG NIÊ KDĂM

    “ Bạn ơi lắng nghe, nghe tiếng núi rừng
    Dòng suối xanh trong đất nước anh hùng
    Bền vững như non cao như dòng sông Ba”

Đó là câu mở đầu của một bài hát về Tây nguyên do nhạc sĩ Trần Quý sáng tác, nó có vẻ hư cấu, nhưng là một bài hát nổi tiếng ca ngợi quê hương Tây Nguyên tươi đẹp. Với những người Tây Nguyên như chúng tôi, khi nghe lời ca đó đều có một tình cảm rạo rực, xúc động trong lòng.Tôi rất thích và thường hay cất lên lời ca này, mỗi khi nhớ về Tây Nguyên.
BMT6
Tây nguyên bao la hồi xưa với rừng già còn lút mắt, thú rừng chim đẹp, nhiều vô kể. Ngay ven những con đường là rừng cây to hằng mấy người ôm. Rừng cây đã nuôi sống, che chở và bảo vệ cho các tộc người sống rải rác trên cao nguyên đất đỏ bazan mênh mông.

Thực dân Pháp sau khi bình định các tỉnh miền xuôi đã len lỏi tới rừng núi cao nguyên này. Chúng đã bị một số tù trưởng người dân tộc, như Săm Brăm, N’Trang Lơng, N’Trang Gưh, Ama Djao….liên kết chống trả ác liệt.Dù với đủ chính sách, cả cứng rắn, mềm dẻo đều có, nhưng hầu như chúng không thể nào khuất phục nổi lòng người Tây nguyên.

Mặc dầu họ rất nghèo vì còn hoàn toàn phụ thuộc vào đời sống tự nhiên, kỹ thuật canh tác quá thô sơ, hàng năm phải vài tháng đào củ rừng bổ xung cho bữa ăn, nhưng người Tây Nguyên vẫn sống rất thoải mái giữa núi rừng bao la hùng vĩ, đất rộng người thưa.

Mẹ đã sinh ra tôi trong bối cảnh đó, vào lúc gà gáy sáng ban mai ngày 13 – 08 – 1922 tại buôn Ea Sup, xã Kma Rang Prong – nay thuộc thị trấn Ea Pok, huyện Cư Mgar, tỉnh Đăk lăk. Thật ra người Êđê chỉ biết tính tuổi theo mùa rẫy, nhưng sau này đi học theo trường Pháp, họ gọi bố mẹ hỏi cặn kẽ, rồi tính ngược lại để lập giấy khai sinh cho chúng tôi.

Người Êđê chúng tôi ở Đăk lăk có 2 dòng họ lớn Niê và Mlô.Từ 2 dòng tộc chính này toả ra 24 nhánh họ. Niê kdăm đứng đầu dòng họ Niê, Mlô Duôn Du đứng đầu dòng họ Mlô. Mẹ tôi thuộc dòng họ Niê kdăm, một dòng họ từ xa xưa có nhiều tù trưởng giàu có, hùng mạnh( vì theo truyền thuyết thì khi lên khỏi mặt đất, các dòng tộc khác đã chia chác, lựa chọn hết những vật có sẵn, người trưởng họ Niê kdam giận dỗi đạp mạnh chân lên mặt đất, nói “ tất cả đất này là của Niê kdam”). Nhưng tới thời thuộc Pháp người Êđê nghèo dần. Sau Cách mạng Tháng 8, chế độ tù trưởng cũng đã không còn nữa. Tôi mang họ Niê kdăm của mẹ theo đúng luật tục mẫu hệ Êđê.

Mẹ đã sinh tôi trong cảnh đói nghèo, chỉ có 2 anh em trai: tôi và Y Wung . Bố đẻ tôi đã ốm chết ở buôn Dhăh sau chuyến đi phu ở đồn điền cafe Cư H”lâm của chủ Tây. Lúc đó tôi chưa biết gì. Sau này mẹ tôi đi bước nữa, sinh thêm được 4 em nhưng chết 2, chỉ còn 2 cô em gái là H’Reo và H’Droh ( hiện đang ở buôn Ea Sut, thị trấn Ea Pok, huyện Cư M”gar, tỉnh ĐL).Bố dượng tôi rất tốt, ông đã nuôi và dạy dỗ chúng tôi như người cha đẻ. Những năm hai anh em tôi đi học ở trường tiểu học Pháp- Đê , ngày nghỉ, dượng thường lên đón chúng tôi về buôn Sut.Y Wung nhỏ tuổi hơn, luôn được dượng cõng trên lưng.Còn tôi ỷ mình lớn, tự hào được chạy theo chân cha suốt dọc đường gần 20km từ trường về buôn. Có cả cha và em luôn bên cạnh, tôi đâu có sợ.

Gia đình tôi thường xuyên đói, năm nào cũng ăn củ rừng thay cơm. Có một lần khi mới 5 tuổi, mẹ đã cho tôi đi theo cùng với em trai địu sau lưng, vào rừng đào củ mài. Rễ củ ăn quá sâu, mẹ cứ đào mãi, đào mãi, mồ hôi vã ra như tắm. Vừa mệt vừa đói, mẹ tôi ngã chúi xuống hố.Hai anh em tôi cùng kêu khóc gọi mãi nhưng chẳng thấy mẹ nói gì. Tôi vô cùng sợ hãi, sức nhỏ yếu không kéo được mẹ lên, chỉ biết ôm chân mẹ mà khóc. Mãi sau có dân làng cũng đi rừng về nghe tiếng khóc mới chạy đến dìu mẹ lên và dắt chúng tôi về.

Những năm tháng đó thật khủng khiếp (1927), bọn Pháp vây ráp, dân đói khát, bệnh tật, không gạo, không muối, không có quần áo. Vì tù trưởng Ama Djao bất hợp tác với Pháp, nên bọn chúng chặn luôn cả đường buôn bán từ miền xuôi lên, nên càng thiếu muối ăn. Nhiều người già, trẻ em chết gục ngoài rừng. Tình hình Tây nguyên hết sức rối ren, cảnh đói cơm lạt muối, chết chóc thảm thương càng khắc sâu mối thù của người Tây nguyên với giặc Pháp.

Không chịu ngồi im để nhìn đồng bào chết dần chết mòn, một số tù trưởng đã tổ chức nhân dân nổi dậy chống lại chế độ hà khắc của giặc Pháp. Bọn Pháp truy quét gắt gao các tù trưởng để ngăn chặn làn sóng đấu tranh của nhân dân. Có thể nói năm 1929 là năm đói nhất. Thực dân Pháp càng tổ chức bắt bớ, nhân dân càng thấy rõ bộ mặt dã man của chúng, lại càng căm thù và cương quyết không chịu theo. Pháp đến, dân bỏ đi, chỉ cần trên vai có cái gùi, con dao và ít muối. Đối lại, thực dân Pháp dùng chính sách vừa đàn áp, vừa dụ dỗ. Để phô trương chính sách khai hoá văn minh của nhà nước bảo hộ, chúng mở ra tại Buôn Ma Thuột một trường nội trú dân tộc với tên là : “Groupe Scolaire Franco – Rhadé” – Trường tiểu học Pháp – Đê, do Legale làm hiệu trưởng. Học sinh do lính đi càn ở các buôn làng bắt về.

Khi đó tôi mới 7 tuổi, hôm ấy đang say sưa nô đùa với các bạn trong làng vào ngày lễ cúng Yang bến nước. Bên bờ suối mọi người đang đánh chiêng, uống rượu cần thì một trung đội lính khố xanh người dân tộc thiểu số do một tên Pháp dẫn đầu kéo tới. Chúng bảo chủ làng : Theo lệnh quan công sứ phải bắt trẻ con từ 6 – 7 tuổi về Buôn Ma Thuột đi học.

Nghe thấy vậy chúng tôi chạy toán loạn vào rừng, trèo lên các cây to, cây nhỏ trốn. Tôi và một số bạn trèo lên một cây cam to. Bọn lính ngồi uống rượu, bắt chủ làng khai tên bọn trẻ con 7 tuổi trong buôn và doạ :

– Ai không gọi con về thì cha mẹ sẽ bị bắt, khi nào nộp con mới được về.

Qua một đêm một ngày. Bọn lính lùng sục không tìm được ai, nhưng chúng tôi đói quá phải rủ nhau về nên bị bắt một loạt. Bố mẹ chúng tôi phải mang quần áo đưa con về Buôn Ma Thuột.Tôi và em trai Y Wung cũng ở trong số này.Suốt một năm đầu bố dượng tôi phải theo lên khu nội trú dắt chúng tôi đi học, vì chúng tôi bé quá, đi ăn cơm cũng chưa biết chỗ.Những năm sau tôi học được loại khá, nhưng do nhớ nhà nên hay trốn về. Chính quyền tỉnh bắt gíam dượng tôi 3 tháng, sau đó anh em tôi thương dượng quá mà không dám trốn về nữa. Học được mấy năm, lên lớp 4, 5 tôi luôn là học sinh giỏi.Vào các ngày chủ nhật được ra phố chơi, chúng tôi thường gặp các đoàn tù ở nhà đày Buôn Ma Thuột đi lao động quét đường, cắt cỏ. Họ mặc áo xanh có số đeo sau lưng, có lính khố xanh canh gác. Bọn chúng tôi thắc mắc lắm, về trường hỏi thầy giáo :

– Thầy ơi ! Các ông kia quét đường lại có lính gác, họ có tội gì đấy ?

Thầy giáo nói nhỏ :

– Đó là Cộng sản bị Pháp bắt tù đấy

– Vì sao họ bị tù ?

– Đó là những người yêu dân, yêu nước, chống lại bọn Pháp. Vì chúng nó bắt dân ta làm nô lệ, bắt đi xâu, làm cu li đồn điền trồng cao su, cafe cho chúng.

Tôi nghĩ trong đầu : “Bố mình cũng phải đi phu đồn điền, không mang gì về cho gia đình mà mẹ còn phải tiếp tế cho bố. Nó chơi ác cả với bố mình và gia đình mình rồi”

Dần dần thầy giáo bí mật giảng giải cho chúng tôi biết như thế nào là yêu nước. Tôi còn nhớ đó là các thầy Đào Tử Chí, thầy Phú…Năm tôi 15 tuổi, cả trường có chừng 600 học sinh, chúng cho học thì ít, bắt lao động thì nhiều. Sáng học, chiều nuôi bò, nuôi heo, chủ nhật đi vào rừng lấy củi. Thấy cuộc sống gò bó, căng thẳng, có một số học sinh rủ nhau trốn học nhưng bị bắt lại. Tôi rủ một số bạn học sinh lớn tuổi lên gặp thầy hiệu trưởng Legale xin ông cho giảm giờ lao động, tăng giờ học. Hiệu trưởng đồng ý, nhưng từ đó tôi bị nhà trường theo dõi.
BMT7
Khi học hết cấp I, tôi tốt nghiệp loại giỏi và được chọn đi học nội trú cấp II ở trường trung học Quy Nhơn cùng một số anh em khác như Y Nuê (sau này là giáo sư bác sỹ Ái Phương ), Y Tlam (sau này cũng là giáo sư y khoa ), Nay Phin ( sau là đại biểu quốc hội tỉnh Gia Lai ).Từ năm 1937 – 1940 tôi học ở đây cùng các bạn Tây nguyên và người Kinh. Vì còn ít tuổi lại cùng ở xa nhà nên chúng tôi rất dễ quen nhau, thương nhau không kể người Kinh, người dân tộc. Bạn thân của tôi lúc đó là anh Võ Đông Giang, người Kinh, ngồi cùng bàn ( sau này anh giữ chức bộ trưởng Bộ Ngoại giao trong chính phủ ). Bọn Pháp không cho chúng tôi nói tiếng Kinh, không được mặc trang phục và học cách giao tiếp của người Kinh, không được yêu người Kinh. Không được học lịch sử dân tộc Việt Nam, chỉ được học lịch sử nước mẹ mẫu quốc. Tôi rất thắc mắc, tôi thấy người Kinh có nhiều cái hay cần phải học hỏi. Sao lại phải cấm ? Bọn học sinh chúng tôi vẫn bí mật học nói, học viết tiếng Kinh.

Lúc đó trong trường có một số thầy giáo và học sinh có tinh thần yêu nước. Các thầy thường giảng giải cho chúng tôi về lòng yêu nước, yêu đồng bào, yêu quê hương, căm thù bọn Phâp cướp nước. Nhờ đó tôi đã dần dần hiểu và biết mình chỉ là người dân nô lệ bị khinh miệt mà thôi. Tôi thấy thương đồng bào mình hơn. Nhưng cũng vì sự hiểu biết này mà tôi đã bị liệt vào loại học sinh bị theo dõi. Do đó tôi không được thi tốt nghiệp.Công sứ Pháp đã nói với tôi, giọng đe doạ :

– Mày học đòi người Kinh và tham gia chính trị, không được học nữa.

Đọc tiếp Hồi Ký của Y Ngông Niê Kdăm

Chợ Phiên Cán Cấu

Những ai đã từng có cơ hội đặt chân lên mảnh đất Lào Cai, đã từng có cơ hội được tham dự những phiên chợ vùng cao, đều đọng lại trong tâm trí những kỷ niệm không thể quên về những phiên chợ họp trên núi.
cancau1
Chợ Cán Cấu là một trong những phiên chợ như thế, mới nghe cái tên thôi cũng đã hứa hẹn cho chúng ta nhiều điều thú vị. Cái tên thật lạ. Hỏi vì sao lại có tên gọi là Cán Cấu thì có người giải thích rằng : “Cán Cấu có nghĩa là vừa cắn vừa cấu”

Chợ phiên Cán Cấu thuộc địa phận xã Cán Cấu, huyện Si Ma Cai, tỉnh Lào Cai. Cách thành phố Lào Cai gần 100km, cách thị trấn Bắc Hà, huyện Bắc Hà gần 30km. Từ thành phố Lào Cai, xuôi theo quốc lộ 4D, du khách sẽ đến xã Phong Niên, huyện Bảo Thắng.Tiếp tục xuôi theo tỉnh lộ 153, qua trị trấn Bắc Hà, du khách sẽ đến được với phiên chợ đặc biệt, phiên chợ Cán Cấu.

Khi những làn sương đêm vẫn còn đọng lại trên sườn núi, khi nhưng tia nắng đầu tiên vừa le lói, thì người dân tộc từ các buôn làng đã rủ nhau cùng tới chợ.
cancau2
Con đường lên núi thơ mộng trong vạt nắng vàng rực rỡ, ẩn hiện trong màn mây trắng, hôm nay dường như lại càng đẹp hơn, rộn rã hơn bởi sắc mầu của muôn vàn chiếc váy xòe hoa dập dìu.

Bạn có thể đi bộ, leo núi như những người dân bản xứ để lên chợ, hoặc đôi chân bạn chưa đủ dẻo dai để vượt dốc, thì lúc này xe ôm là phương tiện hữu hiệu nhất. Với tốc độ như bay, chỉ trong vòng 20 phút, bạn sẽ được các “xế ôm” đưa tới chợ Cán Cấu. Chợ họp vào mỗi thứ bảy hàng tuần. Chợ họp trên ngọn đồi thoai thoải cạnh đường xe. Lán trại sơ sài mang tính hoang dã của núi rừng.

Một phiên chợ hoàn toàn của người dân tộc, mang nhiều nét văn hóa của các dân tộc Mông Đen, Mông Đỏ, Mông Hoa, Giao, Tày…Người bản xứ thường đi bộ hoặc thồ hàng bằng ngựa. Họ mang tới chợ những đặc sản của dân tộc mình, hàng dệt thổ cẩm, nông sản, gia súc…Chợ phiên là nơi mọi người có thể mua và bán đủ các thứ mà không cần phải xếp loại hay theo khuôn mẫu nào. cac cau 3Bạn sẽ dễ dàng tìm được những món quà lưu niệm nhỏ xinh bằng chất liệu thổ cẩm được làm thủ công. Nếu bạn thích, bạn có thể sắm sanh cho mình một vài chiếc váy rực rỡ sắc màu, mang về xuôi làm điệu cùng bạn bè, rất độc đáo.

Chợ không chỉ là nơi bày bán hàng hóa, đó còn là nơi hẹn hò của các đôi nam thanh nữ tú. Là nơi những cô thiếu nữ dân tộc xinh xắn tìm cho mình người thương. Những cô gái miền sơn cước mang một nép đẹp rất riêng, rất lạ. Nắng hanh hanh làm ửng hồng đôi mà càng tăng thêm phần duyên dáng của họ.
cancau4
Mỗi cô đều mang một vẻ đặc trưng của dân tộc mình, tạo nên những sắc màu của phiên chợ vùng cao.

Bạn có biết đây là gì không? Đó là xôi tím, món ăn đặc sản của chợ phiên Cán Cấu. Xôi được nấu từ một loại gạo đặc biệt của người dân tộc nên có màu tím. Ăn rất ngon và thơm. Nếu đã đi chợ Cán Cấu mà không ăn xôi tím thì bạn mới chỉ được thưởng thức một nửa hương vị Cán Cấu mà thôi.
xoitim

Đến với chợ phiên Cán Cấu, ngoài việc mua bán, trao đổi hàng hóa, người Mông nơi đây và du khách phương xa còn có mục đích giao lưu văn hóa, gặp gỡ, tâm tình. Những chàng trai cô gái gương mặt hồ hởi, tạo nên không khí vưi tươi như ngày hội. Phiên chợ kết thúc, mọi người cùng ra về trong sự tiếc nuối, sự ước mong cho thời gian qua mau để lại được gặp nhau ở phiên chợ lần sau.

Đứng dưới chân núi và phóng tầm nhìn lên cao, chợ Cán Cấu giống như những bậc thang rực rỡ bởi váy áo và hàng hóa của bà con dân tộc. Nhìn từ trên cao xuống, lại thấy chợ như những bông hoa ngũ sắc, nằm lọt giữa những ngọn núi hùng vĩ của xứ Si Ma Cai. Khung cảnh ở Cán Cấu từ bao năm nay vẫn giữ nguyên được dáng vẻ hoang sơ trong trẻo vốn có. Nét hoang sơ đó cũng chính là sức hấp dẫn khó cưỡng đối với ai yêu thích vẻ đẹp thiên nhiên của núi rừng Tây Bắc Việt Nam.

Nguyễn Thanh Mai ( Leo_pretty)
11 -2009

Pô-lô-ne Tạm biệt tổ quốc của Oginski

poland01[1]

Chào các bạn,

Hôm nay chúng ta cùng nghe bản Polonaise cung La thứ của nhạc sĩ người Ba Lan Michał Kleofas Ogiński. Bản Polonaise này còn có tên là Tạm biệt tổ quốc (Farewell to Fatherland) hay đơn giản là Polonaise Oginski.
Michal_Kleofas_Oginski[1]
Đây là bản nhạc nổi tiếng nhất của Oginski viết về nỗi nhớ quê hương Ba Lan yêu dấu. Bản nhạc là nỗi nhớ da diết về quê hương Ba Lan an bình trong tâm khảm.

Oginski là một hoàng tử của Polish-Lithuanian Commonwealth, và đi theo sự nghiệp chính trị từ nhỏ, cho đến khi quốc gia của ông bị Russia (Nga), Prussia (Phổ) và Austria (Áo) xâm lược, chia cắt và biến mất trên bản đồ thế giới. Cả cuộc đời ông lưu vong khắp nơi, khi là người chiến sĩ cách mạng, khi là nhà ngoại giao, khi là thượng nghị sĩ cho Nga Hoàng. Ông luôn đấu tranh để dành lại cho quê hương Ba Lan trước sự xâm lược của các nước Nga, Áo và Phổ.

Ông cũng là nhà soạn nhạc nghiệp dư. Đóng góp lớn nhất của Oginski là những bản Polonaise, điệu nhảy Ba Lan, nhưng được soạn để nghe chứ không phải để khiêu vũ. Ông được coi là cha đẻ của dòng piano Ba Lan và ảnh hưởng lớn tới thiên tài Chopin trẻ tuổi.

Vào năm 1823, khi Oginski đã 58 tuổi, ông định cư biệt xứ ở Ý cho tới cuối đời, sau một cuộc đời hoạt động chính trị liên tục. Ông thất vọng  và mất niềm tin vào chính trị. Vào năm này, ông viết nên bản Polonaise “Tạm biệt tổ quốc” để diễn tả nỗi nhớ về quê hương Ba Lan.

Bản nhạc đã sống mãi và là một trong những bản được yêu thích nhất, không chỉ ở Ba Lan mà ở tất cả những nước vùng Slavs.

Dưới đây chúng ta có ba video. Video thứ nhất là Polonez do dàn nhạc hòa tấu trên nền hình ảnh đất nước Ba Lan. Video thứ hai là dàn đồng ca Ba Lan hát tại tòa nhà quốc hội Belarus. Và video thứ ba là video cây nhà lá vườn do anh Daniil Nazarov độc tấu ghi-ta ấm áp.

Chúc các bạn một ngày yêu tổ quốc,

Hiển.
.

Polonaise Tạm biệt tổ quốc của Oginski, dàn nhạc hòa tấu

.

Polonaise Tạm biệt tổ quốc của Oginski, dàn đồng ca Ba Lan hát ở tòa nhà quốc hội Belarus

.

Oginski polonez độc tấu ghi ta bởi anh Daniil Nazarov

Di sản Thế giới – Thánh Địa Mỹ Sơn

Chào các bạn,

Champa đã từng là một vương quốc hùng tráng, với bao đền đài lăng tẩm đẹp đẽ nguy nga của một thời hoàng kim tráng lệ, ngày nay còn để lại vết tích, dù chỉ là những vết tích phế hoang đã mai một cùng năm tháng. Thánh Địa Mỹ Sơn đã là niềm hãnh diện của Chiêm quốc, và hẳn vẫn là niềm hãnh diện của những người gốc Champa.

Ngày nay Thánh Địa Mỹ Sơn, được UNESCO ghi nhận là Di sản Thế giới năm 1999, là niềm hãnh diện cho mọi người Việt, và là một bảo vật của mọi dân tộc trên thế giới.

Mình vừa say mê các kiến trúc cổ kỳ thú, vừa thấm thía cái buồn vong quốc của người dân Chăm khi làm slideshow này.

Bản nhạc nền là bài Hận Đồ Bàn của Xuân Tiên, do Thế Sơn trình bày.

Xin các bạn click vào ảnh dưới đây để xem slideshow và download.

Mời các bạn thưởng thức.

Bình an & Sức khoẻ,

Tuý-Phượng
.

myson80

Giao hưởng Bốn Mùa của Vivaldi trên hoạt họa cát

four-seasons-claude-noel[1]
.

Chào các bạn,

Dưới đây, họa sĩ Ferenc Cakó trình diễn bản giao hướng bốn mùa của Antonia Vivaldi trên hoạt họa cát thật tuyệt vời.

Vivaldi sáng tác bản giao hưởng bốn mùa “The Four Seasons” vào năm 1723 và đây là tác phẩm nổi tiếng nhất của ông. Một bộ công xéc tô cho violin về mỗi mùa, bản giao hưởng bốn mùa cũng là một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất của dòng nhạc Ba rốc.

Ferenc Cakó là nghệ sĩ người Hungary. Anh tốt nghiệp trường nghệ thuật sáng tạo vào năm 1973 và là một trong những nghệ sĩ nổi tiếng và tích cực nhất trong lĩnh vực hoạt họa cát (sand animation).

Bản nhạc của Vivaldi có âm hưởng nhâm chậm vui buồn khác nhau cho mỗi mùa, khi thì violon réo rắt, khi thì cello trầm ấm. Và Cakó vẽ theo các âm điệu chuyển mùa đó, qua bốn video sau đây, các hình ảnh của cuộc sống luân lưu với giòng cát không ngừng thay đổi qua các mùa.

Chị Loan Subaru cũng đã giới thiệu một trình diễn của anh ở Ngoạn mục vẽ tranh cát trên máy chiếu. Anh Hoành cũng đã giới thiệu môt nghệ sĩ vẽ cát khác, Kseniya Simonova – bi kịch bằng cát.

Mời các bạn cùng thướng thức,

Hiển.

.

Vivaldi’s Four Seasons, the Spring

.

Vivaldi’s Four Seasons, the Summer

.

Vivaldi’s Four Seasons, the Autumn

.

Vivaldi’s Four Seasons, the Winter

La Paloma

Chào các bạn,

Hôm nay Nhạc Xanh giới thiệu với các bạn bài hát La Paloma, một bài hát có lịch sử gần 150 năm và là một trong những bài hát được phổ biến ở rất nhiều nước trên thế giới ca ngợi về hòa bình và tình yêu.
La Paloma
Các bạn đều biết đã từ lâu chim bồ câu trắng được coi là biểu tượng của hòa bình và tình yêu. Người ta nói rằng trong những cuộc chiến trên biển từ xa xưa, từ những chiến thuyền đang chìm dần xuống đại dương mang theo những người lính thủy có những chú chim bồ câu trắng bay ra. Những chú chim bồ câu đó đang đem theo thông điệp tình yêu của người lính mất tích và không thể trở về với người yêu, người vợ, người mẹ của mình nữa.

Trong các cuộc chiến tranh, chim bồ câu còn được huấn luyện để đưa thư, và có rất nhiều những bức thư tình mà những chú chim bồ câu đã giúp kết nối giữa người ở nhà và người ra chiến trận, những bức thư thông báo kết thúc chiến tranh.

Những đàn chim bồ câu trắng trên bến cảng La Habana đã tạo cảm xúc cho nhạc sĩ người Tây Ban Nha Sebastian Iradier sáng tác nên bài hát này sau khi ông đến thăm Cuba vào năm 1861và bài hát ra đời khoảng vào năm 1863. Ảnh hưởng của thể loại nhạc Habanera, một kiểu nhạc dance rất phổ biến ở Cuba trong thế kỉ 19 thường đã tạo nên những giai điệu rất khác biệt cho La Paloma, và dù được dịch ra ở thứ tiếng nào, và chơi bằng loại nhạc cụ nào đi nữa thì ai đều cũng có thể cảm nhận được khát khao về tình yêu và hòa bình được truyền tải trong bài hát này.
pigeons_at__port_
La Paloma được chuyển thể thành opera, jazz, rock, pop và phổ biến đến mức ở một số nước như Mexico, Tây Ban Nha, Philippines, Đức, Romani…bài hát đã trở thành một dạng nhạc dân ca. Đây là một trong những bài hát được dịch ra nhiều thứ tiếng và có nhiều phiên bản nhất. Số lượng thu âm của bài hát này thậm chí còn được cho là nhiều hơn cả bài Yesterday mà sách kỉ lục Guiness công nhận là bài hát có số lượng thu âm kỉ lục nhất mọi thời đại.

Bài hát này được Elvis Presley thể hiện bằng tiếng Anh với tựa đề “No More”.

Ở Việt Nam, mấy mươi năm về trước, Từ Vũ viết lời Việt cho La Paloma và đặt tựa đề là “Cánh Buồm Xa Xưa”, một bản nhạc rất thịnh hành trong làng âm nhạc Việt Nam.

Mời các bạn cùng thưởng thức La Paloma qua giọng hát của Julio Iglesias, Elvis Presley, Nana Mouskouri, bản hòa tấu guitar và accordion, và Cánh Buồm Xa Xưa qua giọng hát Duy Quang.

Thân ái chúc các các bạn một ngày mới tươi hồng rộn ràng với những giai điệu xanh


Lời dịch tiếng Anh:

When I left Havana nobody saw me go
But my little gaucho maid who loves me so
She came down the pathway following after me
That same little gaucho maid that I longed to see
If at your window you see a gentle dove
Treat it with care and welcome it there with love
It may be so I do not deny its glee
Crown it with flowers grant love its hours for me

Oh my darling be mine
Won’t you say that you love me
All my passions so tender oh please surrender your love divine
Ah my darling be mine
Won’t you say that you love me
Oh my passions so tender oh please surrender your love divine

Oh my darling be mine
Won’t you say that you love me
All my passions so tender oh please surrender your love divine

Julio Iglesias

Elvis Presley


No more do I see the starlight caress your hair
No more feel the tender kisses we used to share
I close my eyes and clearly my heart remembers
A thousand good-byes could never put out the embers

Darling I love you so and my heart forever
Will belong to the memory of the love that we knew before
Please come back to my arms, we belong together
Come to me let’s be sweethearts again and then let us part no more.

No more do I feel the touch of your hand on mine
No more see the lovelight making your dark eyes shine
Oh how I wish I never had caused you sorrow
But don’t ever say for us there is no tomorrow

Darling I love you so and my heart forever
Will belong to the memory of the love that we knew before
Please come back to my arms, we belong together
Come to me let’s be sweethearts again and then let us part no more.

Nana Mouskouri

Dàn nhạc guitar

Accordion trên nền điệu tango

.

Cánh Buồm Xa Xưa — Duy Quang. Click vào đây để nghe.

Cánh Buồm Xa Xưa

nguyên tác: La Paloma
tác giả: Tenco
lời Việt: Từ Vũ

Vi vu đồi thông reo xao xác lá chiều nay thu về
Em ơi cánh buồm xưa còn vương bao lời thề
Xa xa đàn chim mừng dang cánh biếc trời mây tung hoành
Sương lan lắng trong hoàng hôn chim khi tâm tư ta gầy

Thuyền ai đang lênh đênh vượt sóng biếc cho tan vơi cơn sầu
Ai đang đắm đuối trên lưng muôn con sóng xanh bạc đầu
Biệt ly sao chua cay làm mắt ướt tóc xanh nay phai màu
Nhớ mãi, nhớ mãi môi em cười khi bến xa con tàu

Yêu em qua chuỗi ngày thơ
Mà giờ lòng còn vương thương nhớ
Nhớ người xưa chiều nay mình ta bao ước mơ
Niềm riêng se sắt bên lòng

Thu ơi gieo mấy lần tang
Mà lòng người tàn theo năm tháng
Ý thu vương trách sao lòng người mau lãng quên
Chiều nay thu vẫn mơ màng

Bài hát ru của Brahms (Brahms’ Lullaby)

lullaby_large_image[1]

Chào các bạn,

Bài hát ru (lullaby) là bài hát có giai điệu êm dịu thường được hát để đưa con trẻ vào giấc ngủ ngon, và bài hát ru nổi tiếng nhất trong dòng nhạc cổ điển là bài hát ru của Johannes Brahms.

“Bài hát ru Brahms” được xuất bản vào năm 1868 có tên nguyên thủy tiếng Đức là Guten Abend, gute Nacht, nghĩa tiếng Anh là Good evening, good night.

Chắc là, hầu hết các bố mẹ đều đã biết bài hát ru này rồi. 🙂  Đó chính là bài hát  “Chúc ngủ ngon” do nhạc sĩ Phạm Tuyên phổ lời Việt.

436px-johannes_brahms_18534[1]
Johannes Brahms

Chúc ngủ ngon
Nhạc:  Johannes Brahms. Lời: Phạm Tuyên

“Bầu trời đêm đẹp ngàn vì sao
Toả ánh sách lung linh trên cao.
Ngàn hương thơm tựa ngàn bông hoa
Hoà quyện với khúc nhạc gần xa
.
Này bạn hỡi hãy ngủ đi
Cho ngày mai ta sẽ càng ngoan,
Này bạn hỡi hãy ngủ yên
Ta vào giấc mơ êm đềm.”

Giai điệu êm dịu của bài hát đưa trẻ thơ vào một giấc mơ thần tiên, và gợi ta nhớ tới một ký ức đẹp trong tâm khảm.

Khi mình tìm kiếm video bài hát để giới thiệu với các bạn, mình tìm thấy video chơi violin “cây nhà lá vườn” do người cha chơi cho người con thật ấm áp, video do một anh bạn người Đức post để tưởng nhớ những người thân đã xa. Tự nhiên, mình nhớ tới lời khắc trên một ngôi mộ trong nghĩa trang Hope ở tiểu bang Vermont:

Every yesterday, a dream of memories
Every tomorrow, a vision of hope.

Dưới đây chúng ta có bốn video:

* Video thứ nhất là Kenny G. trình tấu saxophone.
* Video thứ hai là dàn nhạc hòa tấu cổ điển theo biên soạn nguyên thủy của Brahms.
* Video thứ ba là bài hát ba thứ tiếng: Hebrew, tiếng Anh và tiếng Đức do ca sĩ người Israel Esther Ofarim trình diễn.
* Video thứ tư là bài hát tiếng Pháp Parle-moi do hai ca sĩ Nana Mouskouri và  Serge Lama thể hiện. Theo sau phần video là lời nhạc cho hai video bài hát.

Mời các bạn thưởng thức bài hát. Nhớ… đừng ngủ quên 🙂

Hiển
.

Kenny G. — Brahms Lullaby — Saxophone

.

Johannes Brahms – Op.49 No.4 Wiegenlied / Lullaby / bản nhạc gốc.

.

Lullaby của Brahms do ca sĩ Esther Ofarim hát bằng ba thứ tiếng Hebrew, English và German

.

Lullaby của Brahms — Nana Mouskouri và Serge Lama (hát bằng tiếng Pháp trong bài hát Parle-moi)

.

Lời bài hát ru của Brahms do ca sĩ Esther Ofarim hát bằng tiếng Hebrew, Anh và Đức:
Layla Tov / Lullaby and good night / Guten Abend, gut’ Nacht

layla tov, hera’dem
einecha atzom
numa yeled numa ben
ki higi’a et lishon
umahar shuv takum
lesimha vehaim
umahar shuv takum
lesimha vehaim .
.
Lullaby and good night
may your dreams be of roses
and the angles up above
may them greet you in your sleep.
When the morning will break
with a smile you will wake.
When the morning will break
with a smile you will wake.
.
Guten Abend, gut’ Nacht,
mit Rosen bedacht,
mit Näglein besteckt,
schlüpf’ unter die Deck.
Morgen früh, wenn Gott will,
wirst Du wieder geweckt.
Morgen früh, wenn Gott will,
wirst Du wieder geweckt.

Lời bài hát ru của Brahms do ca sĩ Nana Mouskouri và  Serge Lama hát trong bài hát tiếng  Pháp “Parle-moi”

Parle-moi

Parle-moi, parle-moi, j’ai besoin de tendresse
Il n’en reste plus beaucoup dans ce monde un peu fou
M’en veux pas, ne ris pas, je suis comme une enfant
Parle-moi, parle-moi, doucement et longtemps
.
Parle-moi, parle-moi, j’ai besoin de présence
Le silence me fait peur; je n’entends plus que mon cœur
T’en vas pas, bouge pas, je suis comme une enfant
Parle-moi, parle-moi, c’est toi qui me défends
.
(English tranlation of Parle-moi)
Talk to me
.
Talk to me, talk to me, I need tenderness
There is not enough in this mad world
They do not want me, do not laugh, I am like a child
Talk to me, talk to me, sweetly and for a long time
.
Talk to me, talk to me, I need your presence
The silence makes me afraid, I do not understand my heart anymore
Do not go away, do not move, I m like a child
Talk to me, talk to me, you are defending me
.

Chào các bạn,

Khi viết bài hát giới thiệu này, mình tìm mãi một video bài hát tiếng Việt nhưng không được. Kỳ lạ thay, khi vừa search “Bài hát ru Brahms” mình lại tìm được. 🙂

Sau đây là video bài hát “Hát ru” do ca sĩ Hiền Thục thể hiện.

Chúc các bạn một ngày êm đềm, 🙂

Hiển
.

“Hát ru” do Ca sĩ Hiền Thục thể hiện


.

Hát ru

“Này này con..lời mẹ ru..
Ngủ ngoan nhé con thân yêu ơi..ngàn vì sao..
Nhìn long lanh..vào trong giấc mơ yên lành
Này này con, lời diệu êm,
Mẹ nâng giấc con trong đêm, mộng hoa xinh..
Ngàn vì sao..ngày mai sẽ thơm hương cho con…

Mẹ là mắt, nhắm thật sâu..

Xin hồng ân cho giấc mơ..
Mẹ là mắt khép thật sâu..đêm bình an vẫn trôi mau..

Này ngàn hoa, này ngàn xinh..
Vào trong giấc mơ con thiên thần,
Ngủ đi nhé, ngủ ngoan nhé..
Mẹ ru tiếng êm đềm..cho con…”

Kẹo, Kem và Chè Trôi Nước.

Kẹo
Candy Jar Mix
Từ khi còn bé và rất bé, ai mà chưa từng sở hữu một viên kẹo, hoặc có khi là một nắm kẹo hay cả một gói kẹo. Kẹo thường có những vỏ kẹo rất đẹp, mà kẹo không có vỏ cũng đẹp và ngon như thường. Thường là kẹo ngọt nhưng cũng có kẹo chua chua vị cam, hay cay cay vị bạc hà… Có kẹo mềm rồi kẹo cứng, có cả kẹo ôm rượu bên trong…

Kể về kẹo thì có thể còn phải kể nhiều nhiều nữa. Nhưng có một điều phải kể ngay cho mọi người nghe là tự nhiên đến cái tuổi 35, 36 tự nhiên mình cảm nhận được cái ngon ngọt lạ lùng của kẹo, nhìn thấy kẹo là tự nhiên vui lắm lắm, cảm nhận về một viên kẹo trong miệng tự dưng trở nên khác biệt. Từ đó, mình hay mua kẹo để biếu tặng cho người thân, gửi tới họ những gì rất dễ thương và ngọt ngào của cuộc sống.

Không biết cảm nhận được cái diệu kỳ của viên kẹo mãi ở tuổi 35-36 của mình có là quá trễ không?

Chè trôi nước
chè

Quán “Ngon” ở TP HCM có món chè trôi nước mà mỗi viên chỉ lớn hơn lóng đầu ngón tay cái một tí, và đương nhiên, những viên nhỏ cũng nhỏ hơn bình thường, chỉ gần bằng lóng đầu ngón tay út. Một chén chè nho nhỏ, vài viên chè lớn có nhỏ có, nước đường, mè và nước cốt dừa. Ăn vào là cả một thế giới ngọt ngào, dễ thương. Ăn vào là tan biến mọi buồn phiền, khó chịu. Ăn vì không thể chỉ nghĩ đến, không thể chỉ nhìn ngắm, mà phải ăn để tất cả răng, miệng, lưỡi đều cùng cảm nhận tất cả những gì có trong những viên chè tròn trịa đầy đủ những ngọt bùi thơm thảo.

Kem.
kem

Mắt để làm gì? Để mỉm cười nhìn ngắm những viên kem tròn tròn với nhiều màu sắc, không rực rỡ mà dịu nhạt, chan hòa.

Miệng để làm gì? Cũng để mỉm cười thưởng thức từng muỗng kem mang nhiều mùi vị khác nhau, nhẹ nhàng, tan biến.

Kem để làm gì? Để ai yêu nó, yêu người, yêu đời làm thơ:

“ … Và nghĩ đến que kem mát lạnh
Tan vào lưỡi bạn êm ái ngọt ngào …”

(Dòng Đời – Huỳnh Huệ)

Nguyễn thị Phương Thảo