Sau một tuần ở ngoài Lưu Trú về nhà trong Buôn Làng, mình nghe biết một chuyện và nghĩ: Chắc chỉ có Buôn Làng mình mới có những chuyện đại loại như vậy mà thôi!
Đang soạn bài để chiều lên lớp, nghe tiếng gọi, mở cửa thấy bố Lo mình không khỏi ngạc nhiên. Mới hai tuần hôm nay gặp lại gần như không nhận ra bố Lo! Mình nghĩ không biết đã xảy ra chuyện gì mà trông bố Lo gầy guộc, mặt mũi phờ phạc, hốc hác xanh xao, thêm vào đó râu ria mọc tua tủa như người mới gượng dậy sau cơn bệnh nặng!
Những ngôi nhà ở bản Bãi Gạo đều rất khang trang, sạch sẽ.
(LĐĐS) – THUỲ LIÊN – Nhắc đến các vùng miền núi, người ta sẽ hình dung ngay đến sự nghèo đói, hiu hắt giữa các mái nhà, những bà mẹ trẻ lắm con và những đứa trẻ nheo nhóc… Thế nhưng, có một bản làng nằm trong huyện miền núi Con Cuông (Nghệ An) lại hoàn toàn khác xa những hình dung đó. Bản làng Bãi Gạo, xã Châu Khê nổi tiếng vì 16 năm liên tục không có người sinh con thứ 3, kinh tế của bản rất khá bởi người dân đua nhau làm ăn.
Bản Bãi Gạo nằm ven bờ sông Lam, cách quốc lộ 7A khoảng 3 – 4km. Về thăm Bãi Gạo vào ngày trời mưa, tôi ngạc nhiên bởi vẻ trù phú của một bản làng vùng miền núi. Con đường dẫn vào khu vực sinh sống của người dân đã được bê tông hoá, những ngôi nhà sàn được cách điệu, nằm gọn ghẽ ngay hàng thẳng lối sau luỹ tre làng. Là một bản vùng cao, nhưng Bãi Gạo là thôn bản đầu tiên của huyện Con Cuông sớm từ bỏ việc phát rừng làm nương rẫy, là xã tiêu biểu trong phong trào kế hoạch hoá gia đình (KHHGĐ) khi 16 năm liền không có người sinh con thứ 3. Continue reading Bản vùng cao 16 năm liên tục không có người sinh con thứ 3→
Câu chuyện về Ya Suy có thể được xem như.. chuyện cổ tích thời hiện đại, từ một cậu bé nông dân người dân tộc Churu sau cuộc thi Thần tượng âm nhạc bỗng bất ngờ đăng quang ngôi vị quán quân và nghiễm nhiên trở thành ca sĩ.
Vậy mà ít người biết rằng – Ya Suy – sau khi đăng quang, đã không biết phải bắt đầu từ đâu. Không quen biết ai trong giới âm nhạc và không được ai quan tâm, giúp đỡ. Nhiều lúc cậu đã phát khóc và nghĩ đến chuyện bỏ cuộc, bỏ giấc mơ thành thị để về quê làm rẫy. Continue reading Về với lúa..→
Sáng Chúa Nhật vừa ra khỏi cổng mình gặp mẹ Hbeh, phía trước ngực địu một em bé và tay dắt thêm một bé gái khoảng hơn hai tuổi. Thấy mình, mẹ Hbeh cúi xuống nói với đứa con gái nhỏ đang dắt: “Mát Yăh (chào Yăh)” nhưng em bé sợ không nói!
Mình hỏi: “Mẹ Hbeh đưa các con ra quán bà Tiến mua hàng phải không?”. Mẹ Hbeb nói đi họp thôn, “sáng Chúa Nhật nào thôn mình cũng họp. Từ nhỏ mỗi lần đi họp mẹ Hbeh địu em đi theo, bây giờ lớn không chịu ở nhà, với lại ở nhà sáng Chúa Nhật cũng không có ai giữ, các con lớn đều đến nhà thờ!”. Continue reading Khi người Sêđăng vừa mới sanh con→
Em Laghi gọi điện thoại mời mình mười một giờ trưa thứ Sáu ngày 14/3/2014 đến dự tiệc cưới của em Laghi tại gia đình ở xã Eauy. Sau cuộc nói chuyện, mình nhớ đến thời gian em Laghi còn là học sinh Lưu Trú sắc tộc Buôn Ma Thuột.
Khi mới đến ở nhà Lưu Trú, trong giờ học bài em Laghi chẳng học hành gì hết, lúc nào cũng ồn ào chọc phá những bạn đang học bài. Vì vậy các cô trực lớp luôn luôn phải để mắt đến em Laghi, và trong nhà em Laghi không sợ ai trừ một mình mình, nên có những hôm trong giờ học bài ở nhà, mình phải gọi em Laghi ra ngồi cuối lớp chung phòng học với các em lớp Một, đang được mình dạy kèm. Continue reading Thay đổi nhanh→
Lâu lắm mình mới xuất hiện trở lại trên “Dotchuoinon”, dù thỉnh thoảng vẫn ghé xem bài.
Có câu chuyện vui muốn kể cùng các bạn. Đêm 19/3/2014 vừa rồi, mình đã kết hợp và tổ chức thành công một đêm giao lưu (nhỏ) với Nhạc sĩ Y Phôn K’Sơr.
Nhạc sĩ Y Phôn sinh năm 1961 tại buôn Sek, Huyện Ea H’leo. Tuổi thơ anh lang thang khắp những buôn làng nghèo khó cùng cha – Y Lap Kpa – một nghệ nhân dân gian, trong tất cả những đêm lễ hội. Continue reading Đêm giao lưu cùng nhạc sĩ Y Phôn…→
Đời sống ở Buôn Làng mình thấy rất vui. Bà con Buôn Làng sống với nhau thật dễ thương, mọi nhà đối xử với nhau ăm ắp tình làng nghĩa xóm. Một nhà có người đau không có phương tiện đi bệnh viện, những người có xe công nông hoặc xe máy tự động mang đến cho mượn, không đợi người nhà có người bệnh phải ngỏ lời. Nhà không có xe đưa con đến trường học, qua hàng xóm mượn xe, hoặc gởi con đi xe ké một cách mau lẹ dễ dàng. Muốn uống rượu không có tiền mua rượu, nhà hàng xóm đang uống rượu không đợi mời đi ngang qua thấy, có thể vào ngồi nhập hội uống vui vẻ…
Và chiều nay khoảng năm giờ chiều, gần như mọi nhà chuẩn bị bữa cơm chiều cho gia đình, ở trong sân nhà nhìn ra thấy mẹ Hre địu trước ngực đứa con nhỏ, đang đi trên con đường dẫn ra quán bà Tiến, và khoảng mười phút sau mẹ Hre quay trở về trên tay cầm một gói giấy nhỏ Continue reading Đời sống ở Buôn Làng→
Dưới đây là 2 bài nhạc Làng Mai cho buổi sáng và buổi tối. Mời các bạn cùng nghe nhé.
Chúc chúng ta một ngày chánh niệm.
Thu Hương,
*****
Bài kinh buổi sáng
Pháp thân đang mang ánh sáng buổi sáng.
Trong chánh niệm, trái tim chúng ta bình an, nụ cười mỉm được hé giữa môi
Đây là ngày mới. Chúng ta nguyện đi qua trong chánh niệm.
Vào nhà mẹ Ngal không ai ở nhà. Nhìn lên vách nhà bằng nứa hai bên cửa ra vào treo hai khung hình lớn khổ rộng 20 x 30 cm, mình đến trước khung hình bên phải xem, đó là hình em Ngal, con gái lớn của mẹ Ngal. Trong hình, khuôn mặt của em Ngal đã được chỉnh sửa nhiều, chỉ còn giống em Ngal hai mươi phần trăm, còn vóc dáng và trang phục là của một người nào đó!
Đi qua bên kia cửa, đến trước khung hình bên trái là hình cưới bố mẹ Ngal. Trong hình, bố Ngal mặc bộ đồ Veston màu xám, mẹ Ngal mặc soiré màu hồng. Mình đang xem, mẹ Ngal ở sau vườn đi vào ngạc nhiên hỏi: “Yăh đến nhà mình chơi hể?”. Vừa hỏi mẹ Ngal vừa lấy chiếc chiếu trải ra giữa nhà. Continue reading Hình cưới→
Trong đám bạn bè từ thủa ấu thơ của mình, có một vài bạn có nỗi đau mất người thân từ khi còn nhỏ. Khi mình học cấp 3, bố của Chim Xinh bị đột quy và cho đến nay đã ngồi xe lăn được mười mấy năm. Rồi đến khi mình học đại học bố của Bi Tồ qua đời vì ung thư.
Thời gian đó, tụi mình có nhiều khi ngồi lvới nhau và biết rằng, tụi mình đọc truyện hay thường nghe loáng thoáng ai đó có người thân qua đời thấy thương tiếc nhưng cũng chưa cảm nhận được hết nỗi đau đau đó. Bây giờ, chúng ta đang chứng kiến thực sự nó xảy ra với mình đây.
Khi đó mình rất thương bạn nhưng mình biết là mình vẫn chưa hiểu được hết nỗi trống vắng mất mát người thân của bạn. Tụi mình vẫn hồn nhiên tung tăng khắp nơi nhưng từ lúc đó mình luôn có cảm giác mơ hồ nếu mà điều này xảy ra với mình thật thì mình phải làm sao.
Cho đến cái ngày mà mình phải đối mặt với cái điều đó thật là chỉ chút xíu nữa thôi là mình đã mất đi mẹ mình, người yêu thương mình nhất đời và quan trọng trên đời với mình.
Mẹ bị đột quỵ, hôm đưa vào bệnh viện cấp cứu, ngồi trên xe cứu thương trong đầu mình chỉ biết là điều mình lo sợ nó đang xảy ra đây ngay lúc này. Mình đang phải đối mặt với nó đây. Mình không biết phải làm sao. Lúc đó mình không nghĩ gì cả, mình chỉ cố gắng giữ cho mình không khóc để bình tĩnh.
Đêm hôm trước mẹ mình đi cấp cứu thì ngày hôm sau đúng vào ngày cưới của bạn Bi Tồ. Mình không kịp làm gì cả chỉ kịp nhắn tin cho Chim Điên “Mai tao không đi đám cưới được rồi. Mẹ tao đang cấp cứu ở bệnh viện. Cầu nguyện cho mẹ nhé”. Hôm sau Chim Xinh đang ở Anh gọi điện ngay về cho mình, nhưng mình mệt quá cũng chưa nói được gì.
Hồi đó thực sự mình cũng không biết cầu nguyện thế nào, chưa bao giờ cầu nguyên hay đọc bài kinh nào. Trong mấy đêm đầu tiên trông mẹ bằng cách lặp đi lặp lại câu “cầu trời Phật và các thánh thần che chở cho mẹ con qua khỏi”. Và mình tin là phép lạ đã đến. Mẹ mình đã qua khỏi.
Đó là thời gian mình nhận ra mình đã sống ích kỷ, bỏ quên gia đình hai mươi mấy năm. Mẹ đã dành cả đời cho mình thì việc mình nghỉ học, nghỉ làm vài tháng, đến một năm để chăm mẹ cũng không thấm vào đâu. Và đó cũng là thời gian mình nhận ra và biết là mình vẫn sẽ không dừng lại ở đây, mình vẫn sẽ tiếp tục đi. Mình phải học cách chăm sóc bản thân, và mẹ cũng phải sống và chăm sóc lấy chính mình.
Thời gian đầu mẹ hồi phục, thậm chí là có lúc mình nghĩ đến thời gian đầu cần mượn cái xe lăn của bố Chim Xinh để cho mẹ mình. Mình tin là gia đình mình được trời Phật phù hộ. Mẹ mình rất nghị lực tập luyện và vượt qua được mà không phải ngồi xe lăn.
Cho đến giờ, nhiều tối ở trường về khá thường xuyên mình chứng kiến những chiếc xe hú còi đến để cấp cứu những cụ già sống cô đơn ở hàng xóm quanh mình. Điều này không có gì lạ ở các nước phương Tây. Mình vẫn không khỏi nhức nhối nhưng thầm tạ ơn vì ba mẹ mình ở nhà có các anh chị chăm sóc và biết cách tự chăm sóc mình mà không phải sống cô đơn như người già ở đây.
Mình có thể rất hùng hổ không sợ cái chết của chính mình nhưng mình biết là mình chưa đối mặt được với cái sự thực mà một ngày mình biết chắc nó sẽ xảy ra.
Chúc cả nhà sống tốt khi vẫn còn cha mẹ.
Thu Hằng
*****
I turn to you
When I’m lost in the rain
In your eyes I know I’ll find the light
To light my way, when I’m scared losing ground
When my world is going crazy you can turn it all around
And when I’m down you’re there pushing me to the top
You’re always there giving me all you’ve got
For a shield, from the storm for a friend, for a love
To keep me safe and warm, I turn to you
For the strength to be strong, for the will to carry on
For everything you do, for everything that’s true, I turn to you
When I lose the will to win
I just reach for you and I can reach the sky again
I can do anything ’cause your love is so amazing
‘Cause your love inspires me
And when I need a friend you’re always on my side
Giving me faith taking me through the night
For a shield, from the storm, for a friend, for a love
To keep me safe and warm, I turn to you
For the strength to be strong and for the will to carry on
For everything you do I turn to you yeah
For the arms to be my shelter through all the rain
For truth that will never change for someone to lean on
But for a heart I can rely on through anything
For the one who I can run to oh I turn to you
For a shield from the storm, for a friend, for a love
To keep me safe and warm, I turn to you
For the strength to be strong, for the will to carry on
For everything you do, for everything that’s true
For everything you do, for everything that’s true, I turn to you
“We are all visitors to this time, this place. We are just passing through. Our purpose here is to observe, to learn, to grow, to love… and then we return home.”
Tạm dịch:
“Tất cả chúng ta là những vị khách viếng thăm nơi này ở thời gian này. Chúng ta chỉ đi qua nơi đây mà thôi. Mục đích của chúng ta ở đây là để quan sát, để học hỏi, để lớn lên và để yêu… và sau đó chúng ta sẽ trở về ngôi nhà của mình”. Continue reading Ở trọ→
Mình ngồi trong nhà mẹ Hloi nói chuyện với một số mẹ. Đang nói với các mẹ đủ thứ chuyện: Từ chuyện con cái đến chuyện nương rãy, chợ búa, vệ sinh ăn uống, tiết kiệm trong những gì gia đình đang có thì tự nhiên mẹ Hloi hỏi: “Yăh có sợ chết không?”. Mình mắc cười quá hỏi: “Sao mẹ Hloi hỏi Yăh như vậy?”. “Tại trước đây mẹ Hloi rất sợ chết nên thắc mắc không biết Yăh có sợ chết không?”.
Mình nói: “Khi còn nhỏ Yăh sợ chết lắm! Vì khi đó Yăh chỉ nghĩ được một điều: Nếu chết sẽ không còn cảnh gia đình bố mẹ anh chị em sống chung, yêu thương hạnh phúc như lúc đó đang có! Vì vậy gần như từ khi biết cầu nguyện, tối nào trước khi ngủ Yăh cũng cầu nguyện: Continue reading Trò chuyện về sợ chết→
Vef.vn – Một số người Việt ở nước ngoài có hành động xấu như trộm cắp, lấy thức ăn quá nhiều rồi bỏ… khiến hình ảnh Việt Nam đang dần trở nên xấu xí. Một số nước thậm chí đã trưng biển cảnh báo bằng tiếng Việt về tình trạng này.
Mới đây, tờ Sankei Shimbun của Nhật đã đưa tin, một thành viên phi hành đoàn của Tổng công ty Hàng không Việt Nam (Vietnam Airlines) bị tình nghi buôn lậu hàng mỹ phẩm, quần áo ăn cắp và có thể đang tìm cách buôn lậu ra khỏi nước Nhật. Tình trạng người Việt Nam ăn cắp đồ tại Nhật cũng có xu hướng gia tăng.
Những câu chuyện về người Việt ăn cắp, như giám đốc một công ty tên tuổi ở TP.HCM, vẫn lấy trộm ô dù trong siêu thị tại Nhật, lan truyền nhanh trên mạng xã hội khiến nhiều người cũng cảm thấy xấu hổ.