Tag Archives: trà đàm

Mũ bảo hiểm số 9

 

Chào các bạn,

Ảnh: Lâm Tứ Khoa
Ảnh: Lâm Tứ Khoa

Mình về phụ trách Lưu Trú sắc tộc Buôn Ma Thuột từ NK 2008 – 2011. Năm học đầu tiên mình làm phụ trách, các em lớn nhỏ trong Lưu Trú đi học đều còn đi bộ, mặc dầu trường các em cách Lưu Trú khoảng 3 km. Các chị ở trước mình cũng đã cố gắng nhiều để lo cho các em có phương tiện đi học, khỏi phải đi bộ nhưng chưa lo được vì các em đông, lo chuyện ăn uống và học hành cho các em cũng đã vất vả, nói chi đến những chuyện khác! Nhưng đến NK thứ hai của mình, mình đã được một ân nhân giúp. Vậy là mình giải quyết được cho các em cấp III và các em cấp II đi học không phải đi bộ nữa!

Ngoài xe đạp ra, mình còn cho các em sử dụng chiếc xe Cup 81. Mỗi lần cần công việc gì phải ra ngoài, mình nhờ các em học sinh lớp lớn đi giúp với chủ ý tạo cơ hội cho các em ra ngoài để tiếp xúc nhiều hơn với môi trường xã hội bên ngoài, tập cho các em mạnh dạn, bỏ bớt đi những mặc cảm là người sắc tộc thiểu số. Các em đi chiếc Cup 81 nên mình sắm mười cái mũ bảo hiểm, để các em có thể đi học thêm với bạn hoặc đi công việc khác trong nhà Lưu trú. Continue reading Mũ bảo hiểm số 9

Xây một ước mơ

 

Em phải làm gì để đạt được ước mơ mà em mong muốn?
Thâm, lớp 11, và Truyên, lớp 10, (dân tộc Sêđăng, không có họ)
THPT Nguyễn Thị Minh Khai, Lưu Trú Buôn Hằng, Krông Păk, Đăklăk

Làm sao để khám phá ước mơ, khi bản thân mình
không biết mình đang mơ ước về điều gì?
Phạm Thị Kim Ngân, công chức hải quan, Đà Nẵng

Chúng em bị mất phương hướng trên hành trình xác định
niềm đam mê của mình: không biết mình thích gì, muốn gì.
Phạm Thị Minh Thúy, lớp 11, trường PTTH Phan Châu Trinh, Đà Nẵng

 

aladinƯớc mơ là những vì sao đưa lối, dẫn ta vào những cuộc hành trình kì diệu của của cuộc đời. Em gái trong một góc quê nghèo ở Châu Đốc ước mơ một ngày đứng trên bục giảng trong một giảng đường đầy các nhà toán học nổi tiếng của thế giới. Em trai trong một xóm nhỏ ở Lạng Sơn ước mơ một ngày ngồi trong Quốc Hội thảo luận công việc cùng các nghị viên…

Những giấc mơ làm đời ta tươi đẹp, đầy hy vọng, đầy nghị lực, đầy sinh khí, để ta có thể vượt qua những phút khó khăn lúc này, và vững tâm tiến theo hướng của những vì sao.

Nhắm đến những vì sao! Continue reading Xây một ước mơ

Muốn vượt nghèo thì cố gắng học!

 

Chào các bạn,

Chăm học
Chăm học

Hôm nay trong nhà Lưu Trú có em Saven đau. Cách đây ba ngày, em Saven có đến xin thuốc và mình đã cho em uống hai ngày nay rồi. Tưởng em Saven sẽ vượt qua được cơn cảm nhưng tối nay các bạn cùng lớp em đến báo em Saven sốt cao, ngồi dậy là nôn ói… Mình đến lấy nhiệt độ cho em Saven. Lúc đó em sốt 40 C. Mình lấy thuốc cho em uống rồi đi dùng cơm tối. Continue reading Muốn vượt nghèo thì cố gắng học!

Giàu nghèo

 

Nghèo thì có thể sống ý nghĩa được không ?
Ngược lại nếu giàu thì cuộc sống có ý nghĩa hơn không?
Hoàng Khánh Hòa, NCS Tiến sĩ, Đại Học Missouri – Columbia, Mỹ

Con người cư xử với nhau chỉ vì đồng tiền. Phải làm sao?
Trương Xuân Quang, chuyên viên điện thoại, Đà Nẵng.

Quá tham vọng vào tiền, không xấu,
nhưng so với một cuộc sống an nhàn thì cái gì sẽ tốt hơn?
Nguyễn Hồ Diễm Trinh, Đại Học Ngoại Ngữ, Đà Nẵng

 

Poor-Vs-RichCó lẽ ít có gì trên đời thu hút và đôi khi bắt buộc sự quan tâm của ta cho bằng tiền. Sở dĩ thế là vì tiền là phương tiện hoán đổi—tiền có thể hoán đổi được tất cả mọi thứ ta cần, từ thực phẩm, đến áo quần, thuốc men, nhà ở, xe cộ… và có thể vài thứ đắt tiền hơn như là “có tiền mua tiên cũng được.”

Có tiền là ta có thể có hầu hết mọi thứ và không có tiền là thiếu thốn rất nhiều thứ. Đối với một doanh nghiệp, thì tiền là mạch máu. Thiếu tiền là doanh nghiệp chết.

Chính vì vậy mà chúng ta có khuynh hướng muốn có thật nhiều tiền, và cố làm được nhiều tiền. Và rất nhiều người trong chúng ta bị ám ảnh vì tiền.

Continue reading Giàu nghèo

Gia đình có văn hóa!

 

Chào các bạn,
1312184673be-quet-nha[1]
Chiều Thứ Bảy hằng tuần mình có giờ gặp gỡ các mẹ trong giáo xứ, để chia sẻ với các mẹ về đời sống đức tin, đời sống nhân bản, cách giáo dục con cái cũng như những gì liên quan đến đời sống gia đình trong bổn phận trong trách nhiệm của người mẹ và nhất là cách phòng chống bệnh tật như bệnh đau mắt, bệnh ghẻ, bệnh phụ khoa… Những khâu này liên quan đến vệ sinh trật tự ngăn nắp trong gia đình… Đây là khâu họ còn rất kém! Continue reading Gia đình có văn hóa!

Giá trị bản thân

 

Giá trị bản thân là gì? Làm sao để biết mình cao hay thấp thế nào?
Nguyễn Thị Tâm, GĐ Công ty tâm lý thực nghiệm Hồn Việt, Sài Gòn

Giá trị con người có nằm trong quyền lực, địa vị và tiền bạc?
Trần Huy Hoàng, kỹ sư hóa học, Pennsylvania, Mỹ.

Có nhất thiết là ta phải trở thành nhà khoa học lỗi lạc, đứng đầu
các lớp, hay làm cái gì đó to tát để vinh danh ngàn đời hay không?
Hoàng Khánh Hòa, NCS Tiến sĩ, Đại Học Missouri – Columbia, Mỹ

 

Gold-ScaleLàm thế nào để chúng ta biết có thể đánh giá được chính mình?

Ở mức bên ngoài, người ta thường đánh giá nhau bằng quyền lực, địa vị và tiền bạc. Thứ trưởng, hiệu trưởng, tiến sĩ, luật sư, giám đốc công ty, linh mục, nữ tu…

Cách đánh giá này thì cũng có lý một chút, vì người phải học một chút mới có tiến sĩ, phải làm cho nhà nước hơi lâu mới lên thứ trưởng, phải tu hơi lâu mới thành linh mục… Nhưng có lẽ chúng ta ai cũng thấy một chút áy náy về thang giá trị dựa trên quyển lực, địa vị và tiền bạc. Điều gì làm ta thấy áy náy?

Tiến sĩ giấy, thứ trưởng tham ô, giám đốc gian lận…?

Đúng là có những thứ này, nhưng ở đời điều gì cũng có thật có giả. Đó là chuyện thường. Phật giả không làm cho người ta mất lòng tin vào Phật thật.

Vậy thì điều gì?

Continue reading Giá trị bản thân

Lạc quan để vui sống mỗi ngày!

 

Chào các bạn,

Ảnh: Lâm Tứ Khoa
Ảnh: Lâm Tứ Khoa

Mỗi khi có dịp nói đến, nghĩ đến những anh em đồng bào sắc tộc thiểu số của mình, gần như không ai không nghĩ ngay đến sự nghèo đói, chậm phát triển của họ. Mặc dầu họ có rất nhiều điểm sáng trong phẩm chất trời phú cho nhưng những phẩm chất đó mình có sống lâu, sống cùng, sống với họ thì mới nhận ra được, còn sự nghèo đói và chậm phát triển chỉ cần mình thoáng qua nhìn cách ăn mặc, hoặc đi vào gia đình họ trong một chốc lát là sẽ thấy ngay! Continue reading Lạc quan để vui sống mỗi ngày!

Sống để làm gì ?

 

Chúng ta sinh ra để làm gì? Sống để làm gì?
Ngô Quỳnh Linh, luật sư, Sài Gòn

Tôi là ai? Mục đích sống của tôi là gì?
Phạm Minh Châu, Kỹ sư viễn thông, Đà Nẵng

Mục tiêu lớn nhất của cuộc đời mình là gì?
Phương Vy, sinh viên Thạc sĩ Công nghệ sinh học, Califonia,
Mỹ

 

purposeoflifeTôi sinh ra để làm gì? Tôi sống để làm gì? Đây là câu hỏi tốn giấy mực nhiều nhất cho các triết gia, các truyền thống tâm linh, các tôn giáo, và các chủ nghĩa chính trị cổ kim. Hơn nữa, ai trong chúng ta cũng sẽ có lúc hỏi câu này. Có người vài ba năm tự hỏi một lần. Có người tự hỏi thường xuyên hàng ngày, và đời sống của họ hầu như là một cuộc hành trình miên viễn đi tìm lời đáp.

Lúc còn 6, 7 tuổi, hầu như ai trong chúng ta cũng đã có lời đáp rõ ràng. Bố mẹ hỏi lớn lên con muốn làm gì? Em bé trả lời rất nhanh: Con muốn làm bác sĩ. Con muốn làm phi công. Con muốn làm ca sĩ… Rồi đến khi lớn lên, vào đại học, một số biết là mình muốn học ngành nào ở trường nào, và thi được vào trường đó. Một số khác thì không thi được vào trường ưu tiên một, đành phải vào trường ưu tiên hai, hay ưu tiên ba. Một số khác thì chẳng biết mình học gì. Cứ vào đâu đó học tạm gì đó, rồi mai mốt tính sau. Nhiều người, sau khi tốt nghiệp đại học, đã có nghề nghiệp tốt, nhưng vẫn không thích nghề, thường xuyên đổi nghề, và cả mười mấy hai mươi năm sau vẫn không biết mình nên làm nghề gì để mình thích…

Continue reading Sống để làm gì ?

Em A Pung và ông già bán vé số

 

Chào các bạn,

Ông già bán vé số: Ảnh: Trường Đăng
Ông già bán vé số: Ảnh: Trường Đăng

Sáng ngày 16/ 11/ 2012, mình có dịp đi xe ngang qua đường Lê Thánh Tông, Tp. Buôn Ma Thuột. Lúc đi ngang qua nhà đợi của tuyến xe bus Buôn Ma Thuột – Buôn Hồ, bỗng dưng mình nhớ đến chuyện em A Pung chở mình ra trạm xe bus này.

Trong năm học NK 2009 – 2010, em A Pung đang là học sinh lớp 12 trường Trung Tâm Giáo Dục Thường Xuyên Tỉnh Đăklăk. Em A Pung vào ở nhà Lưu Trú sắc tộc từ năm học lớp 10, là người sắc tộc Sêđăng và là con út trong gia đình có bảy anh chị em. Gia đình em A Pung ở Buôn cây số 82, trên quốc lộ 26, tuyến đường Buôn Ma Thuột và Phú Yên. Continue reading Em A Pung và ông già bán vé số

Practice makes perfect – Tập luyện thành hoàn hảo

Chào các bạn,
Practice
Các bạn thường hay nói, và chúng ta cũng đều có kinh nghiệm, là luyện tâm rất khó, vì nhiều việc mình không muốn làm mà mình cứ làm—trong đầu không muốn nghĩ lẩn quẩn mà cứ nghĩ lẩn quẩn đến nhức đầu, không muốn stress mà cứ bị stress, không muốn nổi nóng mà vẫn nổi nóng thường xuyên, không muốn tranh cãi và gây lộn mà cứ hay tranh cãi và gây lộn…

Đương nhiên là luyện tâm rất khó, cho nên có rất ít thánh nhân quanh ta. Nếu không thì thế gian thành thế ngay và thiên đàng rồi.

Continue reading Practice makes perfect – Tập luyện thành hoàn hảo

Bong bóng cá lóc đồng

 

Chào các bạn,
cá lóc đồng
Sau mấy ngày mưa tầm tã không đi chợ được, sáng nay mình ra chợ thì thấy bán rất nhiều cá lóc đồng. Mình nghĩ mấy hôm trời mưa, chắc đồng bào Buôn Làng mình đi bắt cá được nên hôm nay chợ Buôn Nia mới nhiều cá đồng như vậy. Những con cá đồng gợi mình nhớ về một kỷ niệm thật là dễ thương.. Continue reading Bong bóng cá lóc đồng

Nửa ly nước (tiếp theo)

Chào các bạn,

Trong bài Nửa ly nước, chúng ta có nói là nửa ly nước có thể nói là đầy nửa ly hay cạn nửa ly, đằng nào cũng đúng, muốn nói cách nào là do ta tự do lựa chọn tư duy và cách nói.

Chẳng chỉ là ly nước, bất kì điều gì ở đời cũng vậy. Mọi thứ ở đời đều là nửa ly nước. Bạn muốn nhìn mọi thứ một cách tích cực hay tiêu cực là do bạn chọn.

— Bạn thi hỏng: Có thêm một năm để ôn luyện căn bản và tìm hiểu chính mình.

— Bạn bị người yêu bỏ: Có thêm kinh nghiệm về tình yêu, và hy vọng cuộc tình sắp tới sẽ ít sóng gió hơn.

Continue reading Nửa ly nước (tiếp theo)

Lửa đã sống dậy!

 

Chào các bạn,

Nếu được chọn sống trong các nhà Lưu Trú có các em học sinh từ cấp I đến cấp III hoặc các nhà Lưu Trú chỉ có các em học sinh cấp III như hiện tại mình đang sống, mình sẽ chọn ở những nhà Lưu Trú có các em học sinh từ cấp I đến cấp III. Phải nói: Ở những nhà Lưu Trú này rất mệt vì có các em nhỏ, nhưng mình thích, do các em hồn nhiên, có chuyện vui buồn gì các em cũng kể. Continue reading Lửa đã sống dậy!

Tiền

Chào các bạn,

Trong văn hóa cổ truyền Việt Nam—thơ, truyện, kịch, tuồng—mẫu văn hóa ta thường thấy nhất là người nghèo tử tế bị người giàu đàn áp bóc lột. Đây chẳng là văn hóa giai cấp xã hội chủ nghĩa, vì nó có từ trước khi chủ nghĩa xã hội ra đời, như truyện Kiều chẳng hạn hay Lục Vân Tiên…

Trong văn hóa chê bai tiền bạc như thế, người hiền thường nghĩ là mình không nên có nhiều tiền, và những người có nhiều tiền riết cũng thành tồi vì bị nhồi sọ là mình tồi. Đằng nào cũng hại.

Nhưng, thật sự thì tiền cũng chỉ là một khí cụ như bao khí cụ khác. Con dao có thể dùng để làm bếp, điêu khắc, hay giết người. Làm gì là do người sử dụng, chẳng do khí cụ.

Continue reading Tiền

Thật thà, chân chất

 

Chào các bạn,

Ảnh: Lâm Tứ Khoa

Càng tiếp xúc nhiều với đồng bào dân tộc thiểu số, càng sống nhiều với người của Buôn Làng thì mình càng cảm thấy mến đức tính thật thà, chân chất của họ. Phải nói là họ quá thật thà, chân chất…  Như sáng nay, mẹ Th., mẹ của  em PL. đang ở Lưu Trú Buôn Hằng, đến thăm mình. Mẹ Th. hỏi: Em PL. ở đây có chịu nghe lời mình không? Em PL. có chăm chỉ học hành không?… Mình cười nói với mẹ Th.: Nếu ở đây em PL. không ngoan, không chăm chỉ học thì mình đã gởi em PL. lại cho mẹ Th. để nhường chỗ cho những em muốn đi học khác rồi! Continue reading Thật thà, chân chất