Chào các bạn,

Mình về phụ trách Lưu Trú sắc tộc Buôn Ma Thuột từ NK 2008 – 2011. Năm học đầu tiên mình làm phụ trách, các em lớn nhỏ trong Lưu Trú đi học đều còn đi bộ, mặc dầu trường các em cách Lưu Trú khoảng 3 km. Các chị ở trước mình cũng đã cố gắng nhiều để lo cho các em có phương tiện đi học, khỏi phải đi bộ nhưng chưa lo được vì các em đông, lo chuyện ăn uống và học hành cho các em cũng đã vất vả, nói chi đến những chuyện khác! Nhưng đến NK thứ hai của mình, mình đã được một ân nhân giúp. Vậy là mình giải quyết được cho các em cấp III và các em cấp II đi học không phải đi bộ nữa!
Ngoài xe đạp ra, mình còn cho các em sử dụng chiếc xe Cup 81. Mỗi lần cần công việc gì phải ra ngoài, mình nhờ các em học sinh lớp lớn đi giúp với chủ ý tạo cơ hội cho các em ra ngoài để tiếp xúc nhiều hơn với môi trường xã hội bên ngoài, tập cho các em mạnh dạn, bỏ bớt đi những mặc cảm là người sắc tộc thiểu số. Các em đi chiếc Cup 81 nên mình sắm mười cái mũ bảo hiểm, để các em có thể đi học thêm với bạn hoặc đi công việc khác trong nhà Lưu trú. Continue reading Mũ bảo hiểm số 9



![1312184673be-quet-nha[1]](https://dotchuoinon.com/wp-content/uploads/2012/12/1312184673be-quet-nha1.jpg?w=300&h=224)
Làm thế nào để chúng ta biết có thể đánh giá được chính mình?
Tôi sinh ra để làm gì? Tôi sống để làm gì? Đây là câu hỏi tốn giấy mực nhiều nhất cho các triết gia, các truyền thống tâm linh, các tôn giáo, và các chủ nghĩa chính trị cổ kim. Hơn nữa, ai trong chúng ta cũng sẽ có lúc hỏi câu này. Có người vài ba năm tự hỏi một lần. Có người tự hỏi thường xuyên hàng ngày, và đời sống của họ hầu như là một cuộc hành trình miên viễn đi tìm lời đáp.





