Tag Archives: Song ngữ

Bốn bước để sáng suốt (Phần 2)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Điều này chẳng liên hệ gì đến “Tôi chủ thể”(“I”), không liên hệ gì hạnh phúc. Đó là “tôi đối tượng” (“me”). Nếu bạn nhớ điều này, nếu bạn nói với chính mình một ngàn lần, nếu bạn cố gắng làm 3 bước trên một ngàn lần thì bạn sẽ hiểu được điều đó. Bạn cũng có thể không cần làm điều đó thậm chí 3 lần. Tôi không biết; ở đây không có nguyên tắc nào cả. Nhưng hãy làm nó một ngàn lần và bạn sẽ hoàn thành cuộc khám phá lớn nhất trong cuộc sống của bạn. Tống vào địa ngục những mỏ vàng ở Alaska.

Bạn sẽ làm gì với đống vàng đó? Nếu bạn không hạnh phúc thì bạn không thể sống được. Vì thế bạn đã đi tìm vàng. Điều đó quan trọng gì ? Bạn là ông vua, bà hoàng. Bạn được tự do, chẳng cần quan tâm là mình được chấp nhận hay bị từ chối nữa, điều đó chẳng khác biệt gì. Các nhà tâm lý học nói với chúng ta tầm quan trọng như thế nào để có cảm giác thuộc về. Thật là vô lý! Tại sao bạn muốn thuộc về một người nào đó? Điều đó chẳng còn quan trọng nữa.

Continue reading Bốn bước để sáng suốt (Phần 2)

Bốn bước để sáng suốt (Phần 1)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Bước đầu tiên bạn cần làm là tiếp xúc với những cảm xúc tiêu cực mà ngay cả bạn cũng không nhận thức được. Rất nhiều người có cảm xúc tiêu cực mà họ hề không biết. Rất nhiều người đang sầu não mà họ hề không biết là mình đang sầu não. Chỉ khi nào chạm đến sự vui sướng thì họ mới hiểu họ đã trầm cảm như thế nào.

Bạn không thể đối phó với bệnh ung thư khi mà bạn không phát hiện ra nó. Bạn không thể nào loại bỏ những sâu mọt trong nông trại nhà bạn nếu như bạn không nhận thấy sự tồn tại của chúng.

Bước đầu tiên bạn cần làm là nhận thức những cảm xúc tiêu cực của bạn. Thế nào là cảm xúc tiêu cực? Thí dụ như u sầu chẳng hạn. Bạn cảm thấy buồn rầu và ủ rũ. Bạn cảm thấy ghét chính mình hay tội lỗi. Bạn cảm thấy cuộc sống này vô nghĩa, chẳng có một ý nghĩa nào cả; bạn có cảm giác đau đớn, bạn cảm thấy hồi hộp và căng thẳng. Trước tiên, hãy tiếp xúc với những cảm xúc đó.

Continue reading Bốn bước để sáng suốt (Phần 1)

Đó là thực tế hay chỉ là cái tôi của bạn?

 

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Bạn có nghĩ tôi đang giúp một người nào đó không?

Ô không, không, không, không, không, không! Đừng trông đợi tôi sẽ giúp đỡ ai đó! Mà tôi cũng không mong sẽ làm hại ai. Nếu bạn bị tổn thương, thì chính bạn đã làm điều đó; còn nếu bạn được giúp đỡ, thì cũng bởi bạn đã làm điều đó. Bạn thực sự đã làm nó. Bạn nghĩ người ta giúp bạn ư? Họ không giúp bạn. Bạn nghĩ người ta hỗ trợ bạn ư? Người ta không hỗ trợ bạn.

Có một người phụ nữ – là nữ tu – trong nhóm trị liệu mà tôi đã từng hướng dẫn một lần. Cô ấy nói với tôi, “Tôi cảm thấy không được bề trên ủng hộ.”

Tôi hỏi, “Ý cô là gì?”

Cô nói, “Vâng, bề trên của tôi, trưởng địa phận, chẳng bao giờ xuất hiện tại viện tu sơ [nơi bắt đầu tu] do tôi phụ trách, chẳng bao giờ. Bà ấy cũng chẳng bao giờ nói một lời đánh giá cao nào cả.”

Continue reading Đó là thực tế hay chỉ là cái tôi của bạn?

Bobby Goldboro: Honey

 

“Honey” do Bobby Russell viết và Bobby Goldsboro hát năm 1968. Bài hát là lời thở than của một người đàn ông về người yêu (vợ) của anh đã qua đời, bắt đầu với anh ấy nhìn đến một cây xanh trong vườn, chỉ nhỏ như que củi ngày nàng trồng nó.

Bài hát này lên hạng nhất trên bảng Billboard Hot 100 Singles Chart 5 tuần liền, bắt đầu từ 7 tháng 4 đến 11 tháng 5 năm 1968, và 3 tuần đầu bảng Hot Country Singles.

 

Em yêu

Nhìn cây này, nó đã lớn đến thế nào
Nhưng bạn ơi, chẳng bao lâu trước đây
Nó không lớn vậy
Tôi cười nàng và nàng giận
Ngày đầu tiên nàng trồng nó
Chỉ là một cọng cây

Rồi mùa tuyết đầu tiên
Nàng chạy ra phủi tuyết
Để nó khỏi chết
Nàng chạy vô nhà lăng xăng
Trượt chân và suýt nữa bị thương
Và tôi cười đến ra nước mắt

Continue reading Bobby Goldboro: Honey

Tâm linh nghĩa là thức giấc

 

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Tâm linh nghĩa là thức giấc. Hầu hết mọi người đều đang ngủ dù họ không biết điều đó. Họ được sinh khi đang ngủ, họ vừa sống vừa ngủ, họ cưới nhau trong giấc ngủ, họ nuôi dạy con cái trong giấc ngủ và chết trong giấc ngủ mà chẳng bao giờ thức.

Họ chẳng bao giờ nhận thức được vẻ đáng yêu và vẻ đẹp của điều mà chúng ta gọi đó là sự hiện hữu của con người.

Bạn biết đấy, tất cả những nhà ẩn tu huyền bí – Công giáo, Ki tô giáo, và không thuộc Ki tô giáo, cho dù thần học của họ là gì, tín ngưỡng của họ là gì, thì đều nhất trí một điều: mọi sự đều tốt cả, mọi sự đều tốt cả. Dù cho mọi sự đều hỗn độn, mọi sự đều tốt lành. Thật là nghịch lý kỳ lạ, chắc chắn thế rồi. Nhưng, bi kịch là, hầu hết mọi người chẳng bao giờ nhìn thấy mọi thứ đều tốt lành bởi họ đương ngủ. Họ đương gặp ác mộng.

Continue reading Tâm linh nghĩa là thức giấc

Nhìn mọi người như họ là – Đừng như tôi mong họ là (Phần 2)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Đây là câu chuyện về Ramirez. Ông ấy đã già và đang sống trong lâu đài của mình trên ngọn đồi. Ông nhìn ra ngoài cửa sổ (ông nằm trên giường và bị liệt) và thấy kẻ thù của mình.

Ông kia cũng già như ông, chống gậy, đang leo lên đồi – chậm chạp, khó khăn. Phải mất hai giờ rưỡi ông ấy mới lên tới ngọn đồi.

Ramirez chẳng làm gì được vì những người phục vụ đang nghỉ phép.

Vì thế khi kẻ thù của ông tới, mở cửa, đi thẳng vào phòng ngủ, đút tay vào trong áo choàng, lấy súng ra và nói, “Cuối cùng, Ramirez, chúng ta phải thanh toán công nợ!”

Ramirez cố hết sức để thuyết ông kia bỏ ý định, “Lại đây, Borgia, anh không thể làm thế. Anh biết đấy, tôi không còn là người thanh niên cư xử tệ hại với anh lúc anh còn thanh niên cách đây nhiều năm, và anh cũng không còn là người thanh niên đó nữa. Thôi anh về đi!”

Continue reading Nhìn mọi người như họ là – Đừng như tôi mong họ là (Phần 2)

Nhìn mọi người như họ là – Đừng như tôi mong họ là (Phần 1)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Vậy nếu bạn dừng lại để suy nghĩ, bạn sẽ thấy rằng rốt cuộc chẳng có gì để tự hào cả. Điều này sẽ làm gì tới mối quan hệ của bạn với mọi người? Bạn đang phàn nàn về điều gì?

Một chàng tới than phiền rằng bạn gái anh đã làm anh thất vọng, rằng cô ta đã cư xử dối trá.

Anh đang phàn nàn về điều gì vậy? Có phải anh đã mong chờ một điều gì đó tốt hơn không? Hãy trông ngóng điều tồi tệ nhất, anh đang giao dịch với những người ích kỷ. Anh là thằng ngốc – anh đã từng ca ngợi cô ấy, phải vậy không? Anh nghĩ cô ấy là công chúa, anh nghĩ mọi người đều tốt hết. Không phải vậy! Họ không tử tế. Họ cũng tệ như anh thôi – tệ hết, anh hiểu không? Họ đang ngủ như anh thôi? Và anh nghĩ họ đang tìm kiếm cái gì? Mối lợi ích riêng của họ, y như anh thôi. Chẳng khác gì cả.

Continue reading Nhìn mọi người như họ là – Đừng như tôi mong họ là (Phần 1)

Đánh mất chính mình để tìm thấy chính mình (Phần 2)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

“Mời ngồi, thưa Bệ hạ,” tôi nói.

Anh ta nói, “Được, người ta có nói với tôi, anh là người chỉ dạy tâm linh khá tốt. Tôi có vấn đề về tâm linh. Tôi lo lắng, tôi rất khó tin tưởng vào Chúa. Tôi đưa quân vào Nga, hiểu không, nhiều đêm tôi mất ngủ, băn khoăn cuộc chiến sẽ như thế nào.”

Tôi nói, “Vâng, thưa Bệ hạ, tôi chắc chắn có thể kê toa cho vấn đề đó. Tôi đề nghị là Bệ hạ nên đọc chương 6, Phúc Âm của Matthew: “Hãy để ý hoa lily trong vườn… chúng chẳng làm việc cũng chẳng quay tơ…”

Đến lúc này, tôi tự hỏi ai mới là người điên, anh chàng này hay là tôi. Nhưng tôi vẫn làm theo anh chàng điên này. Đó là điều mà vị thầy khôn ngoan làm với bạn lúc đầu. Thầy làm theo bạn, thầy tiếp nhận vấn đề của bạn một cách nghiêm chỉnh. Thầy sẽ lau một hay hai giọt nước mắt cho bạn.

Continue reading Đánh mất chính mình để tìm thấy chính mình (Phần 2)

Đánh mất chính mình để tìm thấy chính mình (Phần 1)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Nào, hãy cùng quay lại câu nói kỳ diệu đó trong Phúc Âm–đánh mất chính mình để tìm thấy chính mình. Câu nói đó được tìm thấy trong hầu hết tài liệu tôn giáo, trong tất cả kinh sách ẩn tu, tâm linh và tôn giáo.

Làm thế nào mà một người đánh mất chính mình được?

Bạn đã bao giờ thử làm mất cái gì chưa? Đúng thế, bạn càng cố gắng thì nó càng khó. Khi bạn chẳng cố gắng làm mất thì lại mất. Bạn mất cái gì đó khi bạn không biết.

Vâng, thế làm sao một người chết đối với chính mình được?

Chúng ta đang nói về cái chết, không phải là tự tử. Chúng ta không nói tới giết chết cái tôi nhưng nói tới chết. Làm đau đớn cái tôi, làm đau khổ cái tôi, là tự thất bại. Điều đó phản tác dụng.

Bạn chẳng bao giờ biết chỉ một mình bạn như là khi bạn đang đau đớn. Bạn chẳng bao giờ tập trung vào chính bạn như là khi bạn sầu não.

Continue reading Đánh mất chính mình để tìm thấy chính mình (Phần 1)

Hotel California – Khách sạn California

500 Greatest Songs of All Times

Chào các bạn,

 Hotel California là bài hát do  Don Delder, Don Henley và Glenn Frey viết cho ban nhạc The Eagles của các vị.  Bản  nhạc được phát hành tháng 2/1977 trên album lấy tên của chính bản nhạc, và trở thành bài hát nổi tiếng nhất của The Eagles.  Đường guitar solo của bài hát cũng thường được xem là đường guitar solo hay nhất xưa nay.  Bài hát được giải Grammy năm 1978 cho “Đĩa hay nhất trong năm”.

Lời của bài hát được nhiều người cho là nói về những cách sống xa hoa phung phí của California, ví California như là một khách sạn, một nhà tù, vào là không bao giờ ra được. Continue reading Hotel California – Khách sạn California

Về với chính mình (Phần 3)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Ai đó từng nói: “3 điều khó nhất của con người không phải là kỳ công thể lực hay thành đạt trí tuệ. Mà là: Thứ nhất, đáp trả thù hận bằng tình yêu; thứ hai, cho những người bị cản ở ngoài được vào ngồi cùng; thứ ba, thừa nhận là mình đã sai.

Nhưng đây lại là những điều dễ nhất thế giới nếu bạn đã không đồng hóa mình với “tôi đối tượng”. Nếu bạn có thể nói những điều như: “Tôi sai rồi. Nếu anh biết tôi nhiều hơn nữa thì anh sẽ thấy tôi sai thường xuyên như thế nào. Anh kỳ vọng gì từ một con lừa cơ chứ?” Nếu như tôi không đồng hóa mình với những khía cạnh của “tôi đối tượng” thì anh không thể nào làm đau tôi được.

Vào lúc đầu, những điều kiện hóa cũ sẽ tác động, và bạn sẽ trầm cảm và lo âu. Bạn sẽ đau đớn, khóc lóc, v.v… “Trước khi giác ngộ, tôi thường bị trầm cảm; sau khi giác ngộ tôi tiếp tục bị trầm cảm”. Nhưng có một khác biệt: Tôi không còn đồng hóa mình với cơn trầm cảm nữa. Bạn có hiểu điều khác biệt đó lớn đến thế nào không?

Continue reading Về với chính mình (Phần 3)

Van Morrison: Someone like you

 

Van Morrison ghi âm bản nhạc trữ tình này năm 1987. Cho đến ngày nay bản này thường đứng đầu các danh sách nhạc adult comtemporary.

 

Một người như em

Van Morisson

Anh đã tìm lâu lắm rồi
Một người giống hệt em.
Anh đã du hành quanh thế giới
Đợi em đến với anh.

Một người như em
Làm mọi thứ thành đáng công
Một người như em
Làm anh thỏa lòng
Một người giống hệt em

Continue reading Van Morrison: Someone like you

Về với chính mình (Phần 2)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Bạn sẽ không sợ ai và bạn sẽ không sợ điều gì cả. Đó không phải là điều phi thường sao? Bạn sẽ sống như ông vua, bà hoàng. Đây là ý nghĩ của câu sống như hoàng gia. Chẳng phải rác rến như là có ảnh bạn trên báo hay có nhiều tiền. Đó là lắm hư thối! Bạn không sợ ai cả vì bạn hoàn toàn chấp nhận làm “không là ai” cả. Bạn cóc cần thành công hay thất bại. Chúng chẳng có nghĩa gì cả. Danh dự và nhục nhã, chúng chẳng có nghĩa gì cả. Nếu bạn làm mình thành kẻ ngốc nghếch, điều đó cũng chẳng có nghĩa gì cả. Đó không phải là một trạng thái tuyệt vời để sống sao?

Tuy có một số người tới đích này một cách cần cù, từng bước một, qua nhiều tháng nhiều tuần nhận thức; nhưng tôi hứa với bạn điều này:

Continue reading Về với chính mình (Phần 2)

Eric Clapton: Running on Faith

 

Chạy bằng lòng tin

Mấy lúc gần đây tôi chạy bằng lòng tin
Người nghèo thì còn cách nào khác?
Nhưng thế giới của tôi sẽ đúng
Khi tình yêu phủ lên bạn

Mấy lúc gần đây tôi thường nói trong giấc ngủ
Tôi không tưởng tượng nổi tôi phải nói gì
Ngoại trừ thế giới của tôi sẽ đúng
Khi tình yêu trở về hướng bạn

Continue reading Eric Clapton: Running on Faith

Về với chính mình (Phần 1)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Về với chính mình. Quan sát chính mình.

Đấy là tại sao tôi nói ngay từ đầu rằng, tự quan sát chính mình là điều rất thú vị và đặc biệt. Chỉ một lúc là bạn không cần phải cố gắng nữa, bởi vì, khi những ảo ảnh bắt đầu tan biến, bạn sẽ bắt đầu biết những điều không thể miêu tả được. Đó gọi là hạnh phúc. Tất cả đều thay đổi và bạn trở thành đắm say với tỉnh thức.

Continue reading Về với chính mình (Phần 1)