Category Archives: trà đàm

Giàu một bữa khó cả đời

 

Chào các bạn
dream
Mình nhớ một lần đến thăm gia đình em Y Guôt ở Buôn Kroa C trên đường đi về hướng Gialai, cách Tp. Buôn Ma Thuột khoảng 25 km. Bước vào nhà mình thấy cả gia đình đang ngồi xem phim… mình chào thăm rồi ngồi xuống chiếu cùng chuyện trò với họ vui vẻ, vì mình cũng thường xuyên lui tới nhà của em A Guốt nên họ gặp và nói chuyện với mình tự nhiên như những người thân quen trong gia đình.

Ngồi nói chuyện, mình nhìn thấy gia đình em mới có màn hình Tivi loại màn hình phẳng rộng, một đầu đĩa và sát tường nhà gần cửa ra vào dựng một xe Dream mới chưa có biển số.

Continue reading Giàu một bữa khó cả đời

Người xây dựng hòa bình

Chào các bạn,
peacedove
Phúc cho người xây dựng hòa bình, vì họ sẽ được gọi là con của Thượng đế.

Blessed are the peacemakers, for they shall be called children of God. (Matt 5:9)

Mọi chúng ta đều là con Thượng đế. Nhưng ta phải là peacemaker – người xây dựng hòa bình – thì ta mới được gọi là con Thượng đế. Có nghĩa là nếu ta không là peacemaker, ta không đáng được gọi là con Thượng đế.

Trái tim của chúng ta tràn đầy chiến tranh—ganh tị, giành giật, giành công lý, đòi công bằng, đòi tự do, đấu tranh cho dân chủ, phục vụ Chúa, phục vụ Allah, chiến đấu cho chánh pháp… Chẳng có gì sai với công lý, công bằng, tự do, dân chủ, Chúa Phật, hay chánh pháp. Nhưng con người thích dùng những gì đẹp đẽ nhất trong ngôn ngữ của con người để phục vụ nhu cầu chiến tranh của họ.

Continue reading Người xây dựng hòa bình

Đi học lại

 

Chào các bạn,
be0tuoi_87_dihọc
Hôm ngày 21 tháng 10 năm 2012, mình có việc phải vào Buôn Hra, là một Buôn người dân tộc Êđê sinh sống, cách Tp. Buôn Ma Thuột khoảng 30 km. Cũng khá lâu rồi mình không vào Buôn này. Trong Buôn trước đây có ba em học sinh của nhà Lưu Trú sắc tộc Buôn Ma Thuột. Sau khi lo xong công việc, mình thấy vẫn còn thời gian nên đến thăm lại nhà của các em học sinh cũ. Cũng gần trưa nên mình chọn nhà em Y Dhap để vào vì nhà em ở trên đoạn đường mình đang đi. Những năm mình còn phụ trách nhà Lưu Trú sắc tộc, em Y Dhap đang học lớp Chín, năm nay, em đã lên lớp Mười hai. Mình vào nhà đã gần trưa nên cả nhà có mặt đầy đủ, đang nghỉ ngơi, vì từ sáng đến giờ họ làm cỏ sau vườn. Continue reading Đi học lại

Bắt đầu trở lại

 

Chào các bạn,
start-over
Mình thích xem đấu võ trên TV, để nghiên cứu thêm về các nguyên tắc chiến đấu (nhưng nếu bà xã có mặt thì mình phải đổi đài, vì quá bạo lực cho bà đầm 😦 ). Xem TV thì được xem chiếu lại rất chậm các chiêu thức quan trọng, cho nên có thể học được nhiều. Và có một điều thú vị mà các bạn xem đấu võ thường xuyên thì sẽ thấy thường xuyên: Đó là, hiệp một võ sĩ A sơ hở một chút và bị võ sĩ B cho một đấm rơi ngay xuống sàn; võ sĩ B thừa thế nhào đến tấn công A và A ôm đầu chịu đòn, không chống trả được và ai cũng thấy là A sắp sửa ngất xỉu hoặc sẽ bị trọng tài ngưng cuộc đấu và xử thua. May thay tiếng chuông cuối hiệp đến đúng lúc và cứu A khỏi thua. Hiệp kế tiếp, dù mới bị đòn đến sắp xỉu, A vùng dậy tấn công tới tấp và hạ B đo ván.

Continue reading Bắt đầu trở lại

Làm việc sau kỳ nghỉ

 

Chào các bạn,
h
Ngay từ khi bắt đầu vào học cấp II, mình đã sống xa gia đình. Vì mình đi học xa nên mỗi năm chỉ về gia đình vào những ngày nghỉ Tết và những tháng hè. Vì lâu lâu mới về nên trong gia đình ai cũng thương cũng quí, mình được chơi thoải mái, muốn gì mọi người trong gia đình cũng chiều hết! Thế nên mỗi khi kết thúc kỳ nghỉ để về trường lớp, trong mình có nhiều nỗi nhớ về gia đình, và cảm thấy buồn chán không muốn xa gia đình để đi học tiếp nữa. Mình thấy thời gian nghỉ hè nghỉ Tết sao mà ít quá, sao mà nhanh quá!

Đến khi mình vào cấp III, mình có nhiều bạn bè hơn. Và khi mình biết mỗi sáng sáng, chiều chiều, khi mình bước chân vào sân trường thì có ai đó cũng sáng sáng, chiều chiều đứng ở cửa sổ lớp mong ngóng đợi mình thì mình không muốn có thời gian nghỉ hè nghỉ Tết nữa! Lúc này, mình thấy những ngày nghỉ hè nghỉ Tết tại gia đình sao mà dài quá, sao mà lâu quá! Khi hết thời gian nghỉ hè nghỉ Tết, mình trở lại trường học trong sự háo hức đợi chờ như mong sớm gặp lại người thân, sớm gặp lại người mình thương mến! Continue reading Làm việc sau kỳ nghỉ

Sống hạnh phúc với Tâm

Chu-Tam

 

Tâm không có ý chơi chữ đầu Xuân, bài viết này Tâm thực hiện vào 7giờ sáng mồng một Tết Quý Tỵ, nói theo qủe Dịch là giờ ( Thái –Thăng) “Tân Niên khai thần bút, Vạn sự tổng giai thành”- khai bút đầu năm được hanh thông !

Mỗi khi Tết đến Xuân về, lòng người lại dâng lên nhiều cảm xúc, những tình cảm đến từ nhiều hướng, sum họp gia đình, quay quần bên người thân, tiết trời Xuân đặc biệt, là thời khắc giao hòa của Đất – Trời, của cũ và mới, lòng người cũng mênh mang niềm hy vọng ở năm mới, mong cầu sự thay đổi, may mắn, bình an, hanh thông và thành đạt.

Continue reading Sống hạnh phúc với Tâm

Nhớ người thương

 

Sắc Xuân – Tạ Thùy Linh
Sắc Xuân – Tạ Thùy Linh

Xuân về, Tết đến, mình bỗng cảm thấy lẻ loi khi người thương không ở bên cạnh.

Khi mình nhớ người thương là mình nhớ ánh mắt, nụ cười, khuôn mặt, giọng nói.. Khi nhớ vậy, tự dưng mình thấy khổ, vì người thương ở đâu xa tít.

Khi mình tưởng tượng những gì cấu thành nên người thương, như là, để người thương được biểu hiện trong cõi này thì phải có sự kết hợp giữa 1 tế bào của bố và 1 tế bào của mẹ. Rồi nhờ các chất dinh dưỡng, không khí, ánh sáng Mặt trời.. mà người thương của mình lớn dần lên. Continue reading Nhớ người thương

Bánh tét dính mui

Chào các bạn,
banh-tet1
Tuổi thơ của mình rất thích Tết. Không chỉ rất thích mà còn rất mong Tết. Mình rất mong và rất thích từ khâu má chuẩn bị làm các loại mứt, bánh in, bánh thửng…  sau đó ngâm nếp, làm thịt heo gói bánh và nấu bánh.

Mình nhớ các khâu trước má và các dì làm, nhưng đến khâu làm thịt heo và gói bánh thì có thêm ba, đặc biệt khâu nấu bánh và canh chừng để vớt bánh ra ép là của ba. Từ nhỏ đến lớn trong gia đình, mình thấy như vậy, và cứ mỗi lần ba gói bánh là ba lại đọc hai câu đối mình nghe đến độ thuộc lòng và nhớ mãi cho đến hôm nay: Continue reading Bánh tét dính mui

Thắng Xóc Dĩa

xóc dĩa

 

Vì lý do gì đó mà đã ăn bao nhiêu cái Tết trong đời rồi, nhưng mình chẳng nhớ cái Tết nào đặc biệt, ngoại trừ một cái Tết hồi 12, 13 tuổi gì đó. Những cái Tết mà mình nhớ được chút chút manh mún là thời học tiểu học ở Diên Khánh, tỉnh Khánh Hòa, tên phổ thông là Thành, 12km về phía Tây thành phố Nha Trang.

Chỉ cách nhau một quãng ngắn, nhưng Thành rất nhà quê so với Nha Trang. Vào thời đó, đầu thập niên 1960, phương tiện giao thông công cộng chính là xe ngựa, và một ít xe Lambretta ba bánh, còn gọi là xe Lam. Con đường 12 km, với nhiều lần ngừng đổ khách và bốc khách, tốn hơn cả tiếng đồng hồ. Mình tưởng Thành là một hoàng cung cổ của người Chàm, vì nghe dân quê ở đó gọi ngôi dinh thự lớn trong Thành đã đổ nát, chỉ còn cái nền còn ít gạch đỏ và những đoạn cột gỗ đen khổng lồ gãy đổ ngổn ngang, là hoàng cung. Thỉnh thoảng mình và vài đứa bạn nhóc tì đi từ xóm Đồng Xiêm của chúng mình, ngay bên ngoài cửa Tây của Thành, vào Thành rồi đến hoàng cung chơi, nhưng mình chẳng thấy gì thích thú với đống hoang tàn đổ nát đó, dù rằng mình thường tự hỏi “Vua chúa nào đã từng ở nơi này? Sao bây giờ tiêu điều buốn quá vậy?”

Continue reading Thắng Xóc Dĩa

Nụ hoa hàm tiếu

Chào các bạn,
Hoa Hàm Tiếu
Cuối năm người Việt ta thường có tục quét dọn nhà cửa sạch sẽ, giặt giũ mùng màn giường chiếu, làm mới cả nhà. Để sang mồng một đón tết mới toanh.

Đó là những gì ô uế bẩn thỉu trong năm cũ mình xóa đi hết, làm mới lại.

Phật gia gọi đó là xả bỏ. Thiên chúa gia gọi là tái sinh. Một người cũ chết đi, một người mới sống lại.

Năm cũ có hận thù, ganh ghét… hãy xả bỏ, tha thứ và hòa giải.

Continue reading Nụ hoa hàm tiếu

Bản chất thiên phú?

 

Chào các bạn,
sd
Sáng thứ Hai đầu tuần nào cũng vậy, cứ sau khi tham dự thánh lễ về là mình chuẩn bị ra nhà Lưu Trú vì các em đi học hết vào buổi sáng. Sáng ngày 14/01/2013, mình cũng đang chuẩn bị ra xe để đi thì mẹ A Thông đến. Nhìn vẻ mặt mẹ đầy lo lắng, mình hỏi: Mẹ A Thông đến gặp mình có chuyện gì? Mẹ nói đến xin thuốc. Mình hỏi: Mẹ A Thông bị đau sao? Mẹ nói với mình đến xin thuốc đau bụng! Mẹ A Thông đau bụng như thế nào?, mình hỏi tiếp. Mẹ nói với mình là mẹ xin cho người khác đang ở nhà.

Thú thật! Mình bực nhất là kiểu đi xin thuốc mà không có bệnh nhân! Thứ nữa, đối với mình, bệnh đau bụng là mình rất kỹ! Vì vậy, bệnh nhân bị đau bụng mà nói người nhà đến xin thuốc là không bao giờ mình chịu. Mình nói với mẹ A Thông cho người bệnh đến đây. Mẹ nói: Nó đau nhiều lắm không thể đi được. Mình nói: Như vậy thì mẹ A Thông lên mình chở đến nhà rồi sau đó mình đi ra Lưu Trú luôn, không quay về nữa! Continue reading Bản chất thiên phú?

Sức khỏe

Chào các bạn,
active-health
Thường thì ta không quý sức khỏe của mình, cho đến lúc ta bị bệnh. Chỉ cần một cơn cúm chừng một tuần hay hai tuần, cả người nhức mỏi, bụng thì cồn cào, đầu thì nhức nhối, miệng thì đắng ăn gì cũng không được, mệt muốn ngủ mà cũng chẳng ngủ được vì cả mình rêm nhức… lúc đó ta mới quý những khi khỏe mạnh, đi đứng ăn uống vui vẻ.

Ăn được ngủ được là tiên. Chẳng mấy khi ta nhớ điều đó, cho đến khi ta bị bệnh.

Continue reading Sức khỏe

Học tiếng Việt

 

Chào các bạn,
tv
Ở với các em Lưu Trú sắc tộc có nhiều lúc muốn thót tim luôn. Thót tim không vì sự cố mà vì cách diễn tả của các em! Thời gian đầu, một ngày không biết bao nhiêu lần các em đến trước cửa phòng làm việc của mình, không gõ cửa gì cả, cứ tự nhiên đứng trước cửa phòng nói thật to và ngắt đột ngột: Thưa cô! Và im lặng không thưa tiếp nữa…

Ở trong phòng nghe như vậy, tim mình muốn nổ tung vì nghe giọng các em thì đúng là có sự cố rất trầm trọng đã xảy ra! Nhà có nhiều học sinh nam nên các em cũng rất có nhiều trò nghịch ngợm, tinh quái… Nhe như vậy, mình lật đật ra thì thấy vài em đứng đó để xin một điều gì đó hoặc là thưa trình các em đi học về… Sau này, các em được mình chỉ dạy cho cách thưa trình nên cũng đã bớt rất nhiều nhưng thỉnh thoảng cũng còn có những lần làm mình hết chịu nổi luôn. Như có lần em Y Jăng – học sinh lớp Bảy dẫn em Y Roah – chín tuổi, học sinh lớp Một -đến xin thuốc uống cầm đi cầu chảy vì hôm đó em Y Roah bị đi cầu chảy. Continue reading Học tiếng Việt

Đường quanh co

Chào các bạn,
duongquanhco
Một câu quote vừa ý nghĩa vửa rất sáng tạo mà minh thích là câu của nhà báo hài hước của Mỹ Erma Bombeck: “Khi tôi đứng trước mặt Chúa vào cuối đời tôi, tôi hy vọng là tôi không còn một chút tài năng nào nữa, và tôi có thể nói, ‘Con đã dùng tất cả mọi thứ Chúa cho con’”.

Mỗi người chúng ta có thể có vài tài năng, nhưng nhiều người chỉ dùng một tài năng mình có, và những thứ khác thì để chúng rỉ sét mất. Và những người như vậy thường đứng một chỗ trong đời hay là tiến rất chậm. Cuộc đời họ hầu như dừng lại và thường khi họ thấy cuộc đời mất ý nghĩa. Nếu bạn tìm cách sử dụng tất cả mọi tài năng bạn có, cuộc đời bạn sẽ hấp dẫn và vui vẻ thêm rất nhiều.

Continue reading Đường quanh co