Category Archives: Thơ

Nữ Thần Tự Do – Bài thơ “The New Collosus” của Emma Lazarus

Chào các bạn,

Hôm nay mình giới thiệu với các bạn bài thơ “New Collosus” của thi sĩ  Emma Lazarus. Bài thơ này được khắc trên một tấm biển ở dưới chân tượng Nữ thần tự do ở thành phố New York vào năm 1903.

Xa xa phía ngoài khơi, những đoàn người nhập cư mệt mỏi vượt biển đi đến thành phố New York qua hơn hai thế kỷ nay. Họ bỏ đi tất cả, quê hương, của cải, người thân để đem đánh cuộc tính mạng  mình trên một con tàu vượt đại dương đi tìm sự sống mới.

Họ là ai? Những người Ba Lan chạy sang Mỹ từ chiến tranh thế giới thứ nhất? Những người Tiệp chạy khỏi nhà độc tài Milosevic? Những người Âu sang đi tìm miền đất hứa? Những người tị nạn tôn giáo qua Mỹ từ thế kỷ 17? Những người muốn tìm cuộc sống kinh tế tốt hơn vì ở nước họ nghèo quá?

Hơn một thế kỷ qua, Nữ thần Tự do đứng đó nghiêm nghị trong gió buốt lạnh của hải cảng New York, đôi mắt bà nhìn xa xôi. Làn da bà đã phai màu vì gió và nước biển. Một tay bà cầm quyển hiến pháp nước Mỹ, và tay kia cầm một ngọn đuốc đỏ. Ngọn đuốc đó là tia sáng âm ỉ gần tàn, tia sáng bị đe dọa dập tắt trong con tim của bao thế hệ con người, tia sáng của Tự do.

Bài thơ “New Collosus” ở dưới chân tượng đó khiến mình suy nghĩ nhiều về ước vọng của con người. Sao một người ăn mày trên vỉa hè thành phố New York vất vả vô cùng mà mắt họ vẫn ánh lên vẻ sung sướng, và một anh đại gia trọc phú ở một nước xa xa bên kia bờ đại dương sao khuôn mặt u tối làm vậy? Phải chăng đó là Tự do? Hít thở được không khí của Tự do? Cái thứ không khí vào mọi  con đường, ngõ ngách, và lồng ngực con người.

Ở dưới đây, là đoạn nhật ký ngắn diễn tả cảm xúc của mình về bài thơ này và ngày mùng 4 tháng 7 năm 2009, và sau đó là bài thơ

”Bài thơ này nằm bên dưới suy nghĩ của mình vào ngày 4/7/2009 khi mình ngắm pháo hoa từ thành phố Jersey City. Ở đó, người ta có thể thấy cả tượng Nữ thần Tự do và Trung Tâm Macy, nơi mà những ngọn pháo hoa được bắn lên trời cao. Chúng đứng cạnh nhau (trung tâm Macy với pháo hoa và tượng Nữ thần Tự do). Thành phố đầy ánh sáng, tii đang bật và những talkshow đang chạy trên màn hình. Nữ thần đứng nghiêm, lạnh lẽo trong gió, và đưa cái nhìn của bà ra xa.

”Tượng khổng lồ mới” được khắc trên một tấm biển ở chân tượng Nữ thần Tự do. “

This poem underlined my thought on 7/4/2009 witnessing the fireworks from Jersey City. There, one could see both the Lady of Liberty and the Macy’s center where the fireworks were shot into the sky. They stood side by side. The city was full of light, television was on and and the talk was running. The lady stood sharp, cold in the wind, extending her look.

“The New Colossus” was engraved on a tablet in the pedestal on which the statue stands.
.

Tượng khổng lồ mới

    Emma Lazarus

Không giống như tượng đồng danh tiếng của Hy Lạp,

Với những cánh tay chinh phục sải dài từ xứ này sang xứ khác;

Nơi đây tại cửa biển hoàng hôn sóng vỗ

Đứng người đàn bà phi thường với ngọn đuốc, mà lửa đuốc

Là sấm sét bị cầm tù, và tên nàng

Di dân - Ellis Island (New York) - 1912

Mẹ Của Những Kẻ Tha Hương. Từ bàn tay cầm đèn hiệu đó

Sáng rực lời chào tỏa khắp thế giới; đôi mắt dịu hiền của nàng trị vì

Hải cảng lộng gió giữa hai thành phố. *

“Cứ giữ lấy những mảnh đất xa xưa, những cổ tích hoa lệ của các ngươi!”, nàng kêu gào.

Môi mím chặt. “Trao ta những kẻ mệt mỏi, nghèo đói của các ngươi,

Những đám đông chen chúc của các ngươi đang mong ước hít thở tự do,

Những rác rưởi khốn cùng trên bờ biển đông đúc của các ngươi.

Trao ta, những người vô gia cư, dập vùi trong bão tố,

Ta sẽ nâng đèn rọi bên cạnh cánh cửa vàng!”

(Nguyễn Minh Hiển dịch)

Chú Thích: (*) Hai thành phố là New York và New Jersey

.

The New Colossus

    by Emma Lazarus

Not like the brazen giant of Greek fame,
With conquering limbs astride from land to land;
Here at our sea-washed, sunset gates shall stand
A mighty woman with a torch, whose flame
Is the imprisoned lightning, and her name
Mother of Exiles. From her beacon-hand
Glows world-wide welcome; her mild eyes command
The air-bridged harbor that twin cities frame.
“Keep ancient lands, your storied pomp!” cries she
With silent lips. “Give me your tired, your poor,
Your huddled masses yearning to breathe free,
The wretched refuse of your teeming shore.
Send these, the homeless, tempest-tost to me,
I lift my lamp beside the golden door!”

Mùa Đông Phố Nhỏ


Ban Mê gió nhẹ bước vào đông

Trời đã ngủ quên ánh nắng hồng

Mưa phùn lất phất mềm lối cỏ

Phố nhỏ thơm nồng tách cà phê

Ban Mê giấu nắng để vào đông

Lữ khách đường xa xuyến xao lòng

Cái lạnh nhẹ nhàng như quyến rũ

Dệt ủ hương nồng giọt cà phê

Ban Mê phố nhỏ bước vào đông

Nắng ở mắt ai ấm cõi lòng

Góc phố thân quen dù mới gặp

Nhẹ từng giọt đắng, ngọt ngào rơi

Tách cà phê ấm đã dần vơi

Uống cạn bao lời trao thiện mỹ

Uống vơi tay ấm đón an bình

Uống say nốt nhạc ngày không nắng

Ban Mê giấu nắng bước vào đông

Phố nhỏ trong tôi mãi ấm nồng…

Minh Tâm

Ru Mùa


Về quê anh nghe em

Nắng miền trung trải vàng lên sỏi đá

Mưa phố núi nước tràn mọi ngã

Vai mẹ nghèo gồng gánh những riêng lo.

Về quê anh nghe tiếng gọi đò

Lời tha thiết nối đôi bờ thương nhớ

Đừng ngần ngại để tình ta lở dở

Tiếng đập chiếu trên sông bổi hổi gọi anh về.

Tháng năm dài phố thị mải mê

Anh rong ruỗi kiếm tìm hư ảo

Trong sấp ngửa của chợ đời nhốn nháo

Thèm sắc tím hoa sim, khát ngọn gió đồng.

Giã từ nơi phố chật người đông

Nhà sát vách ai nào quen biết

Đêm náo nhiệt, mảnh trăng gầy héo hắt

Về quê anh trăng gió hát ru mùa…

Quên đi em những được mất, bán mua

Về đắp đập, đào kênh đem nước về lấp loáng

Về bạt núi, ngăn sông khơi nguồn điện sáng

Mỗi bình minh chim hót dậy sau vườn.

Về quê anh ta hát khúc yêu thương

Ngày gánh lúa, gánh mùa lên rẫy

Đêm đốt lửa sưởi tình, trăng ấm mãi

Em nồng nàn trong điệu hát hò khoan…

Tháng 9 năm 2009

Lê Tấn Hiền

Lục Bát Cho Tuổi Hồng

Mười lăm mười bốn mười ba
Các em những búp măng ngà non tơ

Nhìn từng gương mặt ngây thơ
Ngước nhìn tôi vẻ đợi chờ tin yêu
Bao nhiêu phiền muộn lo âu
Đời riêng đã giấu phía sau nụ cười

Chỉ còn thôi thúc trong tôi
Làm sao em sẽ thành người giỏi ngoan
Ước mong khi em lớn khôn
Tự tin vững bước chân son vào đời

Nhìn từng gương mặt rạng ngời
Bước chân mỏi cánh tay lơi..Không còn
Tin tôi tin người người hơn
Tin em tin tháng năm còn rộng xa

Ơi em
Những búp măng ngà
Vút lên đi nhé
Trời là của em
Tôi xin làm đất thảo hiền
Chắt chiu ngọt mát dành riêng tuổi hồng.

Tôn Nữ Ngọc Hoa

Mùa cổ điển

Tìm lại mùa cổ diển
Khép mi trong tuôn đổ êm đềm
Giai điệu thầm thì thương mến
Vỗ về vào giấc ngàn đêm

Xương gầy ngón tài hoa đến vậy
Vắt tràn tim cung bậc tái lòng
Qua biển biếc rừng xanhh núi thẳm
Dìu nhau lên đỉnh mùa dông

Tìm về cổ điển
Ngả vào mênh mông
Rã rời buông thả
Mảnh đời hư không

Trả cho người những dối lừa ngụy biện
Ta khát khao cỏ non xanh
Nghe máu ứa dịu dàng cổ điển
Hồn bay theo giọt sáng trong lành

Hoàng Thiên Nga

Kiên Trì

Khi thế giới tối dần
Sự vật không rõ nữa
Khi bóng đêm luẩn quất
Chúa ơi, con kiên trì.

Khi mọi thứ rời rã
Không tìm thấy lối đi
Hãy giúp con nhớ ra
Hành trình đôi khi chậm

Con nên dừng và nghỉ
Trên con đường đang đi
Là lúc để suy nghĩ
Trò chuyện với Chúa trời

Thêm sức mạnh con đi
Không hoài nghi lo sợ
Mọi thứ sẽ ổn thôi
Và thế, con kiên trì.

Hoàng Khánh Hòa dịch

.

Perseverance

When all the world is looming dark
And things seem not so clear
When the shadows seems to hover around
Lord I may persevere

When it seems everything’s been tired
And there’s no way to go
Just keep me remembering
Sometimes the journey’s slow

I may just need to stop and rest
Along the way I trod
A time I try to understand
And have my talk with God

As I gain new strength to carry on
Without a doubt or fear
Somehow I know things will be right
And so, I persevere.

By Anne Stortz

Trường Cũ

Bỏ trường từ độ ấy

Ném thân hồ hải phong trần

Rồi chẳng hiểu vì sao một ngày trở lại

Bên cửa lớp bồi hồi ông giáo dừng chân.

Bỏ trường từ độ ấy

Cô giáo về xuôi vui với thị thành

Rồi cuồn cuộn thời gian cuồn cuộn người xuôi ngược

Một tháng đôi lần khắc khoải nhớ đồng xanh

Bỏ trường từ độ ấy

Cậu bé học trò đi hoang

Một chiều mùa xuân nắng vàng góc phố

Thoáng áo trắng bay trong hồn nhỏ bàng hoàng

Bỏ trường từ độ ấy

Cô bé về ru con lời hát thật buồn

Câu ca cũ sao thắt lòng đến vậy

À ơ, bướm vàng đậu đọt mù u…

Ta cũng bỏ trường từ độ

Thả lỡ câu văn em vén áo theo người

Chợt ngơ ngẩn đường về… chiều, lá đổ

Ngày ấy xa rồi… Thương lắm tuổi đời ơi!


Nguyễn Tấn Ái

Gương Nắng

Ánh nắng đi qua ô cửa nhỏ
Gởi xuống bất ngờ một chiếc gương
Lên mặt bàn bộn bề sách phấn
Sáng rỡ
Ấm nồng
Như nắng thân thương

Tôi soi vào gương nắng ấy
Bắt gặp bao đôi mắt đang nhìn
Những đôi mắt học trò tin yêu chờ đợi
Thấy yêu đời hơn
Nguyện sống hết lòng hơn.

Tôn Nữ Ngọc Hoa

Nhớ ơn thầy cô


“Trọng Thầy. Mới được làm Thầy”
Người xưa đã dạy. Người nay ghi lòng.
Tình Thầy, Cô giáo thắm nồng
Chắt chiu ngày tháng. Vun trồng tuổi thơ.
Thầy, Cô chắp cánh ước mơ
Cho trò bay tới. Bến bờ tương lai.
Thầy như vầng Nhật ban mai
Cô là vầng Nguyệt. Đêm dài chiếu soi.
Con thuyền bể học mãi trôi
Đến ngày cặp bến. Lòng thôi mong chờ.
Tình Thầy Cô sáng chẳng mờ
Trò luôn ghi khắc. Bao giờ dám quên.

Hồng Phúc

Trong Mắt Bạn – Bài thơ Không Đề

Chào các bạn,

Hôm nay mình giới thiệu với các bạn một bài thơ “cây nhà lá vườn” mà một ông bạn già người Mỹ tặng mình nhé. Bài thơ không có tên 🙂

Vào năm 2006, mình ở thành phố Burlington tiểu bang Vermont và chơi với ông Hank cùng xóm. Ông Hank đã gần 60 tuổi khi đó. Ông rất tốt, hiểu biết rộng và cực kỳ tâm lý vì ông cũng đã từng làm nghề tư vấn tâm lý.


Khả năng lắng nghe của ông tuyệt vời. Ông gần như không phản ứng lại ý kiến của mình bao giờ, dù rằng mình hồi đó khá nóng tính và tìm đủ mọi cách để “aggressive”, xông xáo trong quá trình khám phá bản thân mình, học kỹ năng A, B, C… Mình hồi đó cũng chỉ trích nhiều thứ của người Mỹ, như nhà thờ nói chuyện chán và tẻ nhạt, Mỹ đi gây sự với thế giới…. Ông tuy là người theo đạo nhưng chẳng phản ứng lại và đồng ý như vậy. Khả năng kiên nhẫn của ông rất tuyệt. Bây giờ nghĩ lại mình thấy rất cảm phục ông.

Một lần mình gửi cho ông bài thơ “The Guy in the Glass” của Dale Wimbrow mà chị Huệ đã có dịp giới thiệu với các bạn trên ĐCN. Bài thơ nói về bản tính trung thực. Ông trả lời lại bằng một bài thơ tặng cho mình sau đây. 🙂

Qua thời gian mình đọc đi đọc lại và thấy rất thích bài thơ. Một người bạn không định kiến như một tấm gương vậy, giúp mình nhìn thấy bản ngã thật của mình 🙂 Nhìn lại, bài thơ đánh dấu một giai đoạn trưởng thành tâm lý của mình.

Xin chia sẻ với các bạn dưới đây.

Chúc các bạn một ngày tĩnh tâm,

Hiển.

.

Có quá nhiều bụi trên gương,

Quá nhiều vết xước trong tấm kính.

Lưng bạc bị hoen ố,

và méo mó.

Ở đâu tôi có thể thấy được một thoáng của

cái tôi hoài ẩn hiện nhưng trung thực?

.

Mẹ, cha, chồng, vợ:

đầy kỳ vọng cho tôi thực hiện.

Những mô tả công việc, những định nghĩa sứ mệnh

cho con người mới-và-cải-tiến của tôi, nhưng không

một phản ánh tư duy chính xác nào

.

Nhưng trong đôi mắt vô tư của một người bạn

trong giây lát, tôi thấy tôi là ai

và biết tôi có thể trở thành ai

    Cho Hiển
    11-09-06

.

So much dust on the mirror,
so many scratches in the glass.
The silvered backing is tarnished
and distorts.
Where do I catch a glimpse of
my elusive but authentic self?

Mother, father, husband, wife:
full of expectations for me to fulfill.
Job descriptions, mission statements
for new and improved me, but no accurate
reflection is to be found.

But in a friend’s disinterested eyes,
for a moment, I see who I am
and know who I can become.

    For Hien
    11-09-06

Happy Teacher’s Day

Wishing you all a very joyful and happy Teacher’s Day!

With love

Nguyển Đình Chung
Daklak ‘Teachers Training College
.

A teacher
Takes a hand……
Opens a mind……….
And touches a heart.
You are one such teacher for me!
Thanks for being there!
Happy Teacher’s Day!

Teachers that live to teach…..
And Create kids
That love to learn
Thanks for your support!
Happy Teacher’s Day!

A teacher
Is like a candle
Which lights others
In consuming itself.
Happy Teacher’s Day!

Teachers help us
To learn from yesterday,
Live for today and
Hope for tomorrow.
You have taught us all of this!
Happy Teacher’s Day!

The most extraordinary thing
About a really good teacher
Is that he or she transcends
Accepted educational methods.
Happy Teacher’s Day!

.

    bài dịch của em Dương Ngọc Anh
    lớp 10 chuyên Toán trường Nguyễn Du Daklak

Một người cô
Nắm lấy bàn tay
Mở rộng suy nghĩ và cảm giác
Và chạm tới một trái tim
Và cô là một người như vậy đối với em
Cảm ơn vì đã ở đó!
Chúc mừng ngày của thầy cô!

Thầy cô người mà sống để dạy…
Và tạo ra những đứa trẻ
Người mà yêu để học
Cảm ơn cho sự ủng hộ của cô!
Chúc mừng ngày của thầy cô!

Một người cô
Chỉ như một ngọn nến
Thắp sáng cho những thứ khác
Bằng việc tiêu phí chính mình
Chúc mừng ngày của thầy cô!

Thầy cô giúp chúng ta
Học từ hôm qua
Sống vì hôm nay
Hi vọng cho ngày mai
Cô đã dạy cho chúng em tất cả những điều đó
Chúc mừng ngày của thầy cô!

Điều phi thường nhất
Về một giáo viên thật sự rất tốt
Là việc thầy hay cô vượt hơn
Những phương thức giáo dục được chấp nhận
Chúc mừng ngày của thầy cô!

.

    Bản dich của Lê Thị Kim Chi

môt ngươi thầy
Dẫn dắt em
Mở ra tri thức
Và ở bên em
Thây đúng là một người thầy của em
Cảm ơn vì thầy đã ở đây
Chúc mừng ngày nhà giáo

Những người thầy sống để dạy
Và tao ra những đứa trẻ
Mà yêu thương để dạy dỗ
Cảm ơn vì sự đóng góp của thầy
Chúc mừng ngày nhà giáo

Một thầy giáo
Cũng như một ngọn nến
Thắp sáng cho những học trò
Khi tự đốt nó

Những người thầy đã giúp đỡ chúng em
Học tập từ quá khứ
Sống cho hiện tại và
Hi vọng cho tương lai
Thầy đã dạy cho chúng em tất cả những điều này
Chúc mừng ngày nhà giáo

Điều đặc biệt nhất
Về một người thầy đích thực
Là thầy ấy hay cô ấy hơn cả
Đảm nhận những cách thức dạy dỗ
Chúc mừng ngày nhà giáo

.

Lê thị kim chi

Tại sao chúa lại tạo ra người thầy

Khi chúa tạo ra người thầy
Ngài đã ban cho ta những người bạn
Để giúp ta hiểu ra thế giới này
Và nhận thức một cách sâu sắc nhất
Vẻ đẹp và điều kì diệu
của mọi thứ chúng ta thấy
và trở thành một người tốt hơn
qua mỗi điều khám phá
khi chúa tạo ra người thầy
Ngài đã ban cho ta những người dẫn đường
chỉ cho ta cách để lớn lên
từ đó ta có thể lựa chọn
cách sống và thay đổi
cái sai thành cái đúng
tạo ra những con đường để ta đi
học cách để sống mạnh mẽ
tại sao chúa tạo ra người thầy
bằng sự thận trọng và nhân từ của Ngài
giúp ta học cách tạo nên thế giới của riêng mình
một nơi công bằng và tốt đep hơn

    Tường Vy
    Lớp 10 Chuyên Hóa
    Trường Nguyễn Du Daklak

.

Why God Made Teachers

    By Kevin William Huff


When God created teachers,
He gave us special friends
To help us understand His world
And truly comprehend
The beauty and the wonder
Of everything we see,
And become a better person
With each discovery.

When God created teachers,
He gave us special guides
To show us ways in which to grow
So we can all decide
How to live and how to do
What’s right instead of wrong,
To lead us so that we can lead
And learn how to be strong.

Why God created teachers,
In His wisdom and His grace,
Was to help us learn to make our world
A better, wiser place.

.

Trái tim nhà giáo

Như các bạn tôi chọn ngành sư phạm
Vì tôi yêu những đôi mắt ngây thơ
Long lanh sáng tròn xoe tinh nghịch
Nét xinh tươi ngoan ngoãn vô tư

    ***

Như các bạn tôi một lòng tâm huyết
Đưa các em vững bước đi lên
Bằng khối óc, bằng trái tim nhà giáo
Bằng tấm lòng yêu trẻ đến vô cùng

    ***

Trang giáo án tôi làm người họa sĩ
Vẽ con đường các cháu đến tương lai
Của đất nước hòa bình độc lập
Mang trái tim nhân hậu an bình

    ***

Có người bảo làm nghề nhà giáo
Như lái đò đưa khách sang sông
Bến trống vắng người lái đò hiu quạnh
Sang sông rồi khách sẽ đi xa

    ***

Ta không ngại vì trong nền văn hóa
Chúng ta là những chiến sĩ tiên phong
Dù hy sinh thầm lặng
Hay gặp muôn vạn những khó khăn

    ***

Ta không ngại vì ta là nhà giáo
Niềm tự hào nhà giáo Việt Nam

Minh Tâm

Làm Cô Giáo Thật Khó

    Viết theo bài thơ của nhà thơ Trần Quốc Toàn

Vâng

Khó

Làm cô giáo thật khó

Bởi màu son không thể quá hường

Không thể mặt chiếc áo sờn nhàu nếp

Không thể nhiều điều …Cả với người thương*

Mà bạn ạ

Còn khó hơn thế nữa

Bởi bây giờ mọi trật tự đảo tung

Cái xấu hiện rõ hơn trên tấm gương cuộc sống

Bài học nhân văn sức thuyết phục giảm dần

Vây chung quanh không ít chuyện buồn

Cô không thể mang vào lớp học

Nét ưu tư ánh nhìn ủ dột

Các em ngỡ ngàng

Giờ học còn đâu!

Khó làm sao là nhóm lửa ước mơ

Nhen hy vọng trong tâm hồn thơ trẻ

Không ít lần nước mắt rơi lặng lẽ

Bất lực thấy mình đơn độc biết bao

Không mong là thần tượng vời cao

Không mong nhận về danh xưng hư huyễn

Chỉ một điều cô giáo hằng tâm niệm

Chăm mầm uốn cây

Sao khó quá bạn ơi

Tôn Nữ Ngọc Hoa

(*) Ý của nhà thơ Trần Quốc Toàn