All posts by Trần Đình Hoành

I am an attorney in the Washington DC area, with a Doctor of Law in the US, attended the master program at the National School of Administration of Việt Nam, and graduated from Sài Gòn University Law School. I aso studied philosophy at the School of Letters in Sài Gòn. . I have worked as an anti-trust attorney for Federal Trade Commission and a litigator for a fortune-100 telecom company in Washington DC. I have taught law courses for legal professionals in Việt Nam and still counsel VN government agencies on legal matters. I have founded and managed businesses for me and my family, both law and non-law. I have published many articles on national newspapers and radio stations in Việt Nam. In 1989 I was one of the founding members of US-VN Trade Council, working to re-establish US-VN relationship. Since the early 90's, I have established and managed VNFORUM and VNBIZ forum on VN-related matters; these forums are the subject of a PhD thesis by Dr. Caroline Valverde at UC-Berkeley and her book Transnationalizing Viet Nam. I translate poetry and my translation of "A Request at Đồng Lộc Cemetery" is now engraved on a stone memorial at Đồng Lộc National Shrine in VN. I study and teach the Bible and Buddhism. In 2009 I founded and still manage dotchuoinon.com on positive thinking and two other blogs on Buddhism. In 2015 a group of friends and I founded website CVD - Conversations on Vietnam Development (cvdvn.net). I study the art of leadership with many friends who are religious, business and government leaders from many countries. I have written these books, published by Phu Nu Publishing House in Hanoi: "Positive Thinking to Change Your Life", in Vietnamese (TƯ DUY TÍCH CỰC Thay Đổi Cuộc Sống) (Oct. 2011) "10 Core Values for Success" (10 Giá trị cốt lõi của thành công) (Dec. 2013) "Live a Life Worth Living" (Sống Một Cuộc Đời Đáng Sống) (Oct. 2023) I practice Jiu Jitsu and Tai Chi for health, and play guitar as a hobby, usually accompanying my wife Trần Lê Túy Phượng, aka singer Linh Phượng.

Cầu nguyện và tư duy tích cực

Chào các bạn,

Bài này mình nói về cầu nguyện, nhưng cũng có thể áp dụng trong những trường hợp tương tự nhưng không có cầu nguyện.

Nhiều người cầu nguyện xin Chúa Phật đủ mọi thứ cả đời, nhưng họ vẫn luôn luôn căng và stress cả đời? Tại sao cầu nguyện mãi mà không khá?

Câu trả lời là: Tùy theo bạn cầu nguyện điều gì. Continue reading Cầu nguyện và tư duy tích cực

Im lặng trước tội ác là đồng lõa

Chào các bạn,

Chúng ta có thói quen thấy điều sai trái trước mặt cũng giả vờ không thấy, vì mình không muốn dây dưa vào, có thể tạo ra gây gổ và kẻ thù. Nín thinh cho yên thân. Hơn nữa, người ta thường nói rằng những người tốt là người hòa bình yên lặng, không gây chiến tranh và sóng gió.

Thật là khó khi chúng ta thấy những điều không tốt xảy ra trước mắt. Continue reading Im lặng trước tội ác là đồng lõa

Bắt đầu thực hành

Chào các bạn,

Mình quan sát thấy có rất nhiều người ngồi thiền, đọc sách triết lý, nghiên cứu kinh kệ, viết bài về đạo học… nói chung họ có thể nói là trí thức về triết lý hoặc tâm linh. Nhưng cách sống của họ thì không tiến bộ mà lại càng ngày càng lùi. Họ càng ngày càng kiêu căng, ganh tị, ghen ghét và dữ dằn hơn.

Tại sao?

Điều chúng ta đọc, nghiên cứu và viết, thường chẳng liên quan gì đến cách sống của ta. Người ta có thể nghiên cứu luật, chẳng hạn, như là một môn kiến thức, và có thể viết các bài về luật, nhưng điều đó chẳng liên quan gì đến việc người ta vẫn có thể sống rất phi pháp đủ kiểu, như là hối lộ, tham nhũng, thụt két… Continue reading Bắt đầu thực hành

Đạo và đời

Chào các bạn,

Các quý vị có một tôn giáo thường có thói quen phân biệt đạo với đời.

Vào nhà thờ, nhà chùa, thì nói chuyện đạo đức, ra khỏi nhà thờ nhà chùa để buôn bán thì gian dối và chụp giật, ganh tị, nói hành nói tỏi người khác…

Hoặc, tôi muốn đạo đức nên phải lìa bỏ cuộc đời, lên chùa trên núi để lánh đời, tu trì tụng niệm.

Nói chung, chùa, nhà thờ, đền thờ là nơi thờ tự, ta nói năng tử tế, về chợ là ta phải đấu đá, chụp giật, côn đồ để sống ở chợ. Continue reading Đạo và đời

Ảnh hưởng tích cực đến thế giới của bạn

Chào các bạn,

Các bạn có biết các bạn bị thế giới của bạn ảnh hưởng và đưa đẩy cách sống của bạn không?

Thiên hạ lừa bạn, bạn nổi điên.
Thiên hạ ồ ạt chạy theo một loại “đầu tư”, bạn ồ ạt chạy theo.
Khách hàng mắng bạn, bạn stressed và muốn bỏ việc.
Bạn bè phản bạn, bạn tìm cách trả thù.
Đường rác bẩn, bạn chẳng ngại ném thêm cọng rác.

Nói chung là các bạn sống hoàn toàn bị động – để con người, sự việc, tình trạng, hoàn cảnh quanh bạn thúc đẩy bạn phản ứng: stressed, chạy theo, tức bực, căm thù, bất quan tâm… Đó là sống hoàn toàn bị động, chẳng khác gì lục bình trôi sông – nước đưa đến đâu thì mình sống đến đó, chẳng có một chủ động nào về hướng đi của mình và cách sống của mình. Continue reading Ảnh hưởng tích cực đến thế giới của bạn

Công lý đến chậm nhưng chắc chắn

Chào các bạn,

Tiếng Anh có câu: “Justice is slow but sure” (Công lý đến chậm nhưng chắc chắn). Câu này có gốc với triết gia Hy Lạp Plutarch từ thế kỷ 1 sau công nguyên: “Tôi chẳng thấy công dụng gì trong các máy xay kia của các thần thánh mà nghe nói xay quá trễ đến nỗi hình phạt rất khó nhận ra, và làm cho người tội lỗi không sợ gì.” (I do not see what use there is in those mills of the gods said to grind so late as to render punishment hard to be recognized, and to make wickedness fearless). Đến thế kỷ 2, triết gia Hy Lạp Celsus dùng ý máy xay để nói về xay chắc chắn: “Các máy xay của thần thánh xay rất chậm, ngay cả đến đời con của con mình, và những đời sinh ra sau đó nữa” (The mills of the gods grind slowly, even to children’s children, and to those who are born after them). Đến thế kỷ 15, 16, người Tin lành Âu châu dịch ra phiên bản tiếng Anh: “Máy xay của Chúa xay chậm nhưng chắc chắn”. Và ngày nay ta có: “Công lý đến chậm nhưng chắc chắn” (God’s mill grinds slow but sure).

Nghĩa là: Công lý đến chậm, nhưng chắc chắn sẽ đến. Continue reading Công lý đến chậm nhưng chắc chắn

Mì ăn liền

Chào các bạn,

Căn bệnh của rất nhiều người ngày nay là muốn mì ăn liền – học gì làm gì cũng chỉ muốn thành đạt nhanh như mì ăn liền. Đủ thứ mọi lớp dạy mọi thứ, móc túi thiên hạ, bằng thành công chớp nhoáng: học chơi guitar trong một tháng, chơi piano trong một tháng, nói tiếng Anh giỏi trong 2 tháng, học võ tự vệ trong 3 tháng…

Bạn muốn học vậy thì cứ học, nhưng phải biết rằng một tháng chỉ đủ bạn biết cây đàn guitar là gì, 6 sợi dây tên gì, và các nốt trên cần đàn là gì. Và chơi thuộc lòng được một bài “ò e rô be đánh đu, tặc giăng nhảy dù…” là cùng. Học tiếng Anh trong ba tháng thì được vài câu như “Good morning. How are you? What do you do? Are you married?” và không chắc bạn nghe được gì cả. Muốn nghe được thì hãy nói 3 năm. Học võ sau bốn năm thì ra đường thiên hạ đánh bạn cần phải chạy cho an toàn, đừng nói là 3 tháng. Continue reading Mì ăn liền

Hấp dẫn tiêu cực

Chào các bạn,

Các bạn đã biết Luật Hấp Dẫn rồi, điều gì ta cứ nghĩ đến hoài thì ta sẽ hấp dẫn nó vào đời ta. Nếu bạn suy nghĩ thường xuyên mãi về một điều tiêu cực, điều đó sẽ được hấp dẫn vào đời bạn. Và đó là vấn đề của phần lớn người trên thế giới.

Chuyện vui thì ta thường mau quên, nhưng những chuyện đau đớn, tủi nhục, xé nát tâm can thì ta có khuynh hướng không quên được – bị người yêu đá, bị ly dị, bị bạn bè đâm sau lưng, bị người lừa lọc, bị bạn bè làm văng chức… Nói chung là những biến cố lớn làm ta đau đớn và có thể thay đổi cả cái nhin của ta về con người, về cuộc đời, về lòng tin… có thể theo ta nhiều năm hay cả đời. Continue reading Hấp dẫn tiêu cực

Luyện tâm không khó

Chào các bạn,

Mình cảm thấy đa số người (kể cả các tu sĩ của các giáo phái) cực kì lười biếng trong vấn đề luyện tâm. Có hai lý do cho điều đó: (1) Ai cũng thấy luyện tâm khó, chỉ vì mình đã quá quen với các thói quen tham sân si, có qua có lại, từ hồi nhỏ xíu, và (2) Ai cũng thấy luyện tâm quá tốn nhiều thời giờ, chẳng biết khi nào thành, mà đời thì ngắn.

Cả hai lý do đó đều đúng, nhưng cũng không đúng nếu chúng cản trở bạn. Continue reading Luyện tâm không khó

Tĩnh lặng khi đám đông dao động

Chào các bạn,

Đám đông, the mass, luôn là một hiện tượng tâm lý lớn – đám đông là một con người khác với mọi cá nhân tập hợp thành đám đông đó. Một đám người mà ai cũng là công dân bình thường, chẳng có gì là cực đoan hay hung dữ. Nhưng một khi họ đứng chung thành một đám đông, và được kích động về một việc gì đó, như là chống Trung quốc vi phạm chủ quyền Việt Nam ở Biển Đông, đám đông đó có thể trở thành rất cực đoan và dữ tợn, và có thể trở thành bạo động.

Chính vì vậy mà từ “đám đông” (the mass) thường có nghĩa là đám điên rồ, dữ tợn, trong tâm lý học, triết lý hay văn chương. Và mọi thầy thường nhắc học trò đừng chạy theo đám đông. Continue reading Tĩnh lặng khi đám đông dao động

Chuyện lớn, chuyện nhỏ

Chào các bạn,

Chúng ta có khái niệm chuyện gì lớn, chuyện gì nhỏ, và ta thường nhắm vào làm chuyện lớn. Chẳng hạn, chuyện lớn là mình sẽ thành đại gia kinh doanh, chuyện nhỏ là dành thời gian thường xuyên cho gia đình; hay chuyện lớn là mình phải thành bác sĩ hàng đầu, chuyện nhỏ là đi thăm ông bà ngoại. Đại khái là như thế.

Mình thực sự chẳng biết chuyện gì lớn, chuyện gì nhỏ. Nếu nói về “số người biết” thì có lẽ phân biệt được – thành đại gia kinh doanh thì cả nước biết mình, dành thời gian cho gia đình thì chỉ có vợ con mình biết; hoặc thành bác sĩ hàng đầu thì cả nước biết, gần gũi ông bà ngoại thì chỉ có ông bà và vài người trong gia đình biết. Continue reading Chuyện lớn, chuyện nhỏ

Chọn đường đi cho chính bạn

Chào các bạn,

Câu này “Chọn đường đi cho chính bạn” thì có lẽ bạn nghe tới lần thứ 10 ngàn rồi, nhưng bạn có hiểu thực hành nó như thế nào không?

Đương nhiên, thực hành bằng cách chính bạn chọn đường đi cho bạn. Và bạn làm như thế. Vậy à? Có thật không?

Đa số mọi người trên đời có một cách chọn đường đi cho chính họ, như nhau: Họ chọn làm điều gì họ thấy mọi người khác quanh họ đang làm, học điều gì mọi người đang học, nghĩ điều gì mọi người đang nghĩ, làm cách mọi người đang làm, suy tư cách mọi người đang suy tư, thèm điều mọi người thèm, muốn điều mọi người muốn, yêu điều mọi người yêu, ghét điều mọi người ghét… Chọn như thế thì thực sự ta chẳng chọn gì. Đó chỉ có nghĩa là chạy theo đám đông, và nói đúng ra là chạy theo đám đông ngớ ngẩn. Continue reading Chọn đường đi cho chính bạn

Cám dỗ

Chào các bạn,

Mình có ông bạn mục sư, có lẽ hơn mình chừng 20 tuổi và thuộc hàng lãnh đạo trong giới mục sư ở Mỹ. Có một lần ông ấy nói với mình: “Tôi càng lớn tuổi càng khám phá ra là điều đáng sợ nhất là cám dỗ (temptation). Chính vì vậy mà trong Kinh Lạy Cha (The Lord’s Prayer) có câu: Xin Cha chớ để chúng con sa chước cám dỗ – Lead us not into temptation.”

Cám dỗ là những điều mình muốn làm hay thích làm dù rằng mình biết đó là điều mình không nên làm. Điều mình muốn làm nhưng không nên làm có thể là chuyện tội phạm rõ ràng như là ăn cướp hay thụt két nhà nước, nhưng có thể là một hành động chẳng vi phạm quy luật gì ở đời nhưng mình không nên làm – ví dụ, một nhân viên của mình làm sai gì đó, mình cáu lên, và dù mình biết là mình chẳng nên nói gì vì cậu ta đã thấy cậu ta sai, mình cũng bực mình đến mức mắng cậu vài câu để xả xú bắp. Mắng nhân viên vì làm sai là chuyện rất thường, chẳng ai nói đó là tội, nhưng mình đã có chủ trương quản lý cao cấp hơn – không la mắng nhân viên mà chỉ dùng lời nhẹ nhàng. Nhưng trong trường hợp này, mình cáu sườn đến nỗi phải mắng cho nhẹ ngực. Đó là làm điều mình không muốn làm vì bị cám dỗ.

Cám dỗ có rất nhiều cấp độ – từ thô sơ thô lỗ đến rất nhỏ nhoi và vi tế. Tùy theo mức độ trưởng thành tâm linh của mình đến đâu, cám dỗ sẽ vi tế đến đó. Và chẳng bao giờ ta hết bị cám dỗ. Còn thở là còn bị cám dỗ. Và đa số chúng ta sẽ “sa chước cám dỗ” một lúc nào đó về việc gì đó. Đừng vội nói: “Tôi thành chánh quả rồi, giác ngộ rồi, tôi đã thành thánh rồi, chẳng còn có thể bị cám dỗ bởi điều gì.” Ngay câu nói này đã là sa chước cám dỗ để mình kiêu căng rồi.

Vì cám dỗ rất vi tế và mạnh mẽ, người ta thường nói cám dỗ là hành động của Chúa Quỷ/Ma Vương. Mình tin rằng Chúa Quỷ/Ma Vương chỉ là biểu tượng cho sức mạnh kinh khủng của cám dỗ từ chính những ham muốn của con người yếu kém của mình, mạnh đến mức lâu lâu mình cũng bị rơi. Do đó, phải mô tả cám dỗ như là hành động của Chúa Quỷ/Ma Vương thì mới diễn tả được quyền lực phi phàm của cám dỗ.

Nếu chúng ta quen nhìn vào trái tim mình, thì chúng ta sẽ thấy rõ ràng cám dỗ mỗi khi chúng xuất hiện. Đó là thói quen quán thân (nhìn thân thể), quán thọ (nhìn cảm xúc), quán thức (nhìn tư tưởng) của mình, ba trong bốn phép quán Tứ Niệm Xứ do chính Phật Thích Ca dạy. (Xem Biết mình). Mỗi khi ta nhìn thấy được cám dỗ đang tới, ta thường chiến thắng được cám dỗ. Cám dỗ thường thắng ta khi ta không biết ta đang bị cám dỗ và do đó cứ làm theo cám dỗ.

Điều quan trọng nhất cho mỗi chúng ta là biết chúng ta bị cám dỗ rất thường xuyên, mỗi ngày, cả chục lần một ngày. Và có rất nhiều chúng ta, cám dỗ nào đến ta cũng bị thua. Đó là những người có đời sống tâm linh rất thấp kém. Thường thì đa số chúng ta có thể chống lại một số cám dỗ thường xuyên như là ăn uống, nổi giận, ganh tị… Nhưng đến mức cao hơn như là không muốn yêu người, không muốn yên lặng, thường phê phán người khác… chúng ta có thể thua cuộc thường xuyên.

Để trưởng thành trong tinh thần, các bạn cần quan tâm đến cám dỗ và nhạy cảm đối với cám dỗ, hầu có thể chiến thắng cám dỗ thường xuyên. Và trưởng thành tâm linh.

Chúc các bạn chiến thắng cám dỗ.

Mến,

Hoành

© copyright 2023
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Cần thời gian để thánh hóa

Chào các bạn,

Đôi khi chúng ta quá nông nổi vì lòng chúng ta muốn quá nhiều điều tốt cho thế giới – nhiều người nghèo khổ quá, nhiều bất bình đẳng quá, nhiều bất công quá, nhiều áp bức quá, nhiều lạm dụng quá… và chúng ta thật muốn thế giới này tốt đẹp hơn, thánh thiện hơn, thiên đàng hơn. Và chúng ta làm gì? Chúng ta đi làm cách mạng.

Đây chẳng phải là tiểu thuyết, mà là phần lớn lịch sử của con người, đặc biệt là trong thế kỷ 20 với rất nhiều cuộc cách mạng với đủ thứ lý thuyết chính trị kinh tế xã hội tràn ngập khắp thế giới (mà còn để lại nhiều hậu quả cho ngày nay). Continue reading Cần thời gian để thánh hóa