All posts by Trần Đình Hoành

I am an attorney in the Washington DC area, with a Doctor of Law in the US, attended the master program at the National School of Administration of Việt Nam, and graduated from Sài Gòn University Law School. I aso studied philosophy at the School of Letters in Sài Gòn. . I have worked as an anti-trust attorney for Federal Trade Commission and a litigator for a fortune-100 telecom company in Washington DC. I have taught law courses for legal professionals in Việt Nam and still counsel VN government agencies on legal matters. I have founded and managed businesses for me and my family, both law and non-law. I have published many articles on national newspapers and radio stations in Việt Nam. In 1989 I was one of the founding members of US-VN Trade Council, working to re-establish US-VN relationship. Since the early 90's, I have established and managed VNFORUM and VNBIZ forum on VN-related matters; these forums are the subject of a PhD thesis by Dr. Caroline Valverde at UC-Berkeley and her book Transnationalizing Viet Nam. I translate poetry and my translation of "A Request at Đồng Lộc Cemetery" is now engraved on a stone memorial at Đồng Lộc National Shrine in VN. I study and teach the Bible and Buddhism. In 2009 I founded and still manage dotchuoinon.com on positive thinking and two other blogs on Buddhism. In 2015 a group of friends and I founded website CVD - Conversations on Vietnam Development (cvdvn.net). I study the art of leadership with many friends who are religious, business and government leaders from many countries. I have written these books, published by Phu Nu Publishing House in Hanoi: "Positive Thinking to Change Your Life", in Vietnamese (TƯ DUY TÍCH CỰC Thay Đổi Cuộc Sống) (Oct. 2011) "10 Core Values for Success" (10 Giá trị cốt lõi của thành công) (Dec. 2013) "Live a Life Worth Living" (Sống Một Cuộc Đời Đáng Sống) (Oct. 2023) I practice Jiu Jitsu and Tai Chi for health, and play guitar as a hobby, usually accompanying my wife Trần Lê Túy Phượng, aka singer Linh Phượng.

Ly nước dừa — The glass of coconut

Chào các bạn,
daihocluatkhoaSG
Đại Học Luật Khoa Saì Gòn thuở trước còn gọi là Luật Khoa Đại Hoc Đường, ngày nay là Đại học Kinh Tế, nằm trên con đường Duy Tân cây dài bóng mát (ngày nay là đường Phạm Ngọc Thạch). Pham Duy đã viết:

Trả lại em yêu
Khung trời đại học
Con đường Duy Tân
Cây dài bóng mát
Buổi chiều khuôn viên
Mây trời xanh ngát
Uống ly chanh đường
Uống môi em ngọt…

Công trường Con Rùa
Công trường Con Rùa

Xéo xéo trước Đại Học Luật Khoa có công trường Con Rùa, nơi đó thường có vài xe nước dừa ngọt lịm. Ngọt hơn chanh đường :-).

Bài thơ này nói về những ly nước dừa ngọt ngào đó, một thời kỷ niệm, và một quãng đời.

Mình viết bằng tiếng Anh trước, năm 2000, sau đó dịch sang tiếng Việt.

Đặc biệt dành cho các bạn cựu sinh viên luật khoa Sài Gòn, cùng cựu và đương kim sinh viên Đại Học Kinh Tế ngày nay.

Chúc các bạn một ngày vui. 🙂

Mến,

Hoành

.

The Glass of Coconut
xenuocdua
The sun in my glass
Stirs
When you look at the coconut peddler
And smile quietly
And I’m back to the old school
When poincianas blazed red among the rustling jade leaves
And playful winds fluttered the white áo dài
And I waited for you
With the joyous heart of a little boy
That felt no summer heat
And saw no one
But you
In a city empty of all
But you
And the flying waves of your hair
Against the harsh rays of the summer sun
And the cold glasses of coconut
You insisted we drank together
“Coconut juice or tears of motherland”
You had sung
Glassofcoconut
And I have drunk coconut
On many a long pilgrimage
In many corners of the far lands
Where men and animals
Passed by as thin shadows
Always with your dark eyes looking up from the glass
Crossing that unbridgeable distance
Reaching deep into my heart
Making it hurt

And now we again drink coconut
In the midst of the cicadas’ hum
By the sleepy traffic
Hands holding across the table
Thin dry and cold
Tears waiting behind the eyes
Red poincianas
The rustling leaves the color of jade
Short distance
But it can no longer be bridged

    TDH, Washington DC. July 13, 2000


.

Ly Nước Dừa
instrangeland
Mặt trời trong ly nước
Trở mình
Khi em nhìn xe nước dừa
Cười lặng lẽ
Và tôi ngược về mái trường xưa
Thưở hoa phượng rực đỏ giữa những vòm cẩm thạch lao xao
Và những ngọn gió đùa vạt áo em phần phật
Và tôi đợi em
Với quả tim rộn rã của một cậu bé
Không thấy mùa hè nóng bức
Và không thấy ai
Ngoài em
Trong thành phố vắng tất
Ngoại trừ em
Và những lượn tóc bay
Giữa những tia nắng gắt
Và những ly dừa lạnh
Em bảo mình phải uống chung
“Nước dừa hay nước mắt quê hương”
Ngày xưa em hát

Và tôi đã uống nước dừa
Trên những hành trình dằng dặc
Tại những vùng đất xa xăm
Nơi mọi người và mọi vậtphuong
Đi qua như những bóng mờ
Luôn luôn với đôi mắt em đen đậm
Nhìn lên từ trong ly
Vượt khoảng cách vô cùng
Đến tận đáy tim tôi
Làm tôi nhức nhối

Và bây giờ mình lại uống nước dừa
Giữa tiếng ve ngâm
Bên hàng xe mệt mỏi
Cầm tay nhau trên bàn
Gầy khô và lạnh
Nước mắt chực trào
Phượng đỏ
Những vòm lá lao xao màu cẩm thạch
Gần nhau
Nhưng đường xưa không còn nối được

    Translated July 15, 2000

 

Nhạc bản: Giã từ tổ quốc (Adieu mon pays) của Enrico Macias

Lời Pháp nguyên thủy, mình dịch sang tiếng Anh và tiếng Việt

Video theo sau các bản dịch.
.

Adieu mon pays

J’ai quitté mon pays, j’ai quitté ma maison
Ma vie, ma triste vie se traîne sans raison
J’ai quitté mon soleil, j’ai quitté ma mer bleue
Leurs souvenirs se reveillent, bien après mon adieu
Soleil, soleil de mon pays perdu
Des villes blanches que j’aimais, des filles que j’ai jadis connu
J’ai quitté une amie, je vois encore ses yeux
Ses yeus mouillés de pluie, de la pluie de l’adieu
Je revois son sourire, y près de mon visage
Il faisait resplendir les soirs de mon village
Mais du bord du bateau, qui m’éloignait du quai
Une chaîne dans l’eau a claqué comme un fou
J’ai longtemps regardé ses yeux bleus qui fouillent
La mer les a noyé dans le flot du regret

.

Goodbye My Country

I left my country, I left my home
My life, my sad life crawls along without reason
I left my sun, I left my blue sea
Their memories replay long after my goodbye
The sun, the sun of my lost country
The white cities I loved, The girls I knew
I left a friend, I still see her eyes
Her wet eyes of rain, the rain of goodbye
I see again her smile, there near my face
It brightened the evenings of my village
But on board the ship that took me out of the harbor
A chain in the water clanging like a madman
I looked for a long time at the searching blue eyes
The sea drowned all in a flow of regret
.

Giã từ tổ quốc

Tôi rời xa tổ quốc, tôi rời xa quê hương
Đời tôi, đời tôi buồn lê lết không ý nghĩa
Tôi rời xa mặt trời, rời xa biển xanh
Ký ức vẫn sống mãi sau buổi biệt ly
Mặt trời, ôi mặt trời đã mất
Những thành phố trắng tôi yêu, những người con gái tôi biết
Tôi rời xa bạn tôi, tôi vẫn còn thấy mắt nàng
Ánh mắt của màn mưa, mưa từ ly
Tôi thấy lại nụ cười, sát bên mặt tôi
Nụ cười rạng rỡ những buổi chiều làng
Nhưng đứng trên boong tàu đưa tôi rời cảng
Sợi xích dưới nước lịch kịch như thằng điên
Tôi đã nhìn rất lâu đôi mắt xanh kiếm tìm
Biển đã nhận chìm tất cả trong một dòng nuối tiếc
.

Adieu mon pays

 
 

Tiếng đàn Koto

Chào các bạn,
koto
Koto là đàn tranh của Nhật, tương tự như đàn tranh của Việt Nam hay Trung Quốc. Nhưng đàn Koto thường chỉ có 13 dây, thay vì 16 dây như đàn tranh Việt (thập lục huyền cầm) hay đôi khi lên đến 36 dây ở Trung quốc (tam thập lục huyền cầm).

Tiếng đàn Koto trầm hơn, cứng hơn, mạnh mẽ hơn, và đôi khi cô đơn hơn, tiếng đàn tranh Việt và đàn tranh Trung quốc.

Koto chiếm vị trí trung tâm trong âm nhạc truyền thống Nhật Bản và thường song tấu với Shakuhachi, sáo Nhật. Đây là loại sáo tre thổi một đầu, phải gọi là “địch” mới đúng, có tiếng trầm buồn hơn tiếng sáo thổi ngang.

Trong âm nhạc New Age với âm hường đông phượng hiện thịnh hành ở phương tây, dùng như nhạc meditation, Koto và Shakuhachi cũng đóng một vai chính yếu.

Sau đây mời các bạn nghe vài bản nhac truyền thống Nhật với tiếng đàn Koto.
.

Sakura — Koto, Japanese traditional music

.

Zen Garden — Koto & Shakuhachi song tấu

.

Koto – Traditional Music với nhạc nền có nhịp điệu tân thời


.

Moments of Happiness (Flowers of Japan)

Free vacation to fix the marriage

Dear everyone,

According to the following article, the Malaysian  government is offering free vacation on the beach to couples with marriage problems, to fix their marriage.

Very creative!  More socialist than even the socialists themselves!

What do you say to that?

Hoanh
.

Du lịch “trị liệu” hôn nhân

13/10/2009 23:07

Chính phủ Malaysia muốn hòa giải cho các cặp vợ chồng – Ảnh: AFP

.

Một quan chức Malaysia hôm 12.10 cho biết chính phủ đang cung cấp những chuyến du lịch miễn phí cho các cặp vợ chồng đang trên bờ vực của sự đổ vỡ, hy vọng rằng kỳ nghỉ lãng mạn sẽ giúp làm ấm lại cuộc hôn nhân của họ.

Theo một kế hoạch trên, những cặp vợ chồng hay lục đục sẽ nghỉ 3 ngày và 2 đêm trên một trong những đảo ngoài khơi của bang Terengganu. Những cặp vợ chồng này đang phải đối mặt với một số vấn đề, nổi cộm là vấn đề tài chính và những chuyện có liên quan đến cha mẹ, anh chị em chồng hoặc vợ.

Theo AFP, nhà nước muốn tăng cường những mối quan hệ mật thiết trong gia đình bởi một cuộc hôn nhân đổ vỡ sẽ gây tổn thương cho con cái. Những em bé này vừa là nạn nhân, nhưng cũng lại vừa là nhân tố gây ra những vấn đề phức tạp cho xã hội.

Để nhận được tuần trăng mật miễn phí, các cặp vợ chồng phải làm đơn và qua một cuộc phỏng vấn trước khi được chấp thuận cho gói du lịch, trị giá tương đương 7,8 triệu đồng VN.

Lê Loan

Pedestrian tunnels used as home

Dear everyone,

Looks like people are very creative in using space.  No space  is left unused.

What do you say to that?

Nice day!

Hoanh

.

Hầm bộ hành triệu đô trở thành nhà ở

Hoàn thiện từ vài năm nay nhưng nhiều hầm bộ hành trên đường Khuất Duy Tiến (Thanh Xuân, Hà Nội) vẫn chưa đưa vào sử dụng. Một số hầm bị chiếm dụng làm quán nước thậm chí thành nơi sinh hoạt của người dân.
> Clip hầm triệu đô thành hồ câu cá

Một số hầm hoàn thành việc ốp lát thì được rào kín thế này.
Còn hầm nằm cạnh ngã tư Khuất Duy Tiến – Phạm Hùng – Trần Duy Hưng vốn bị ngập sâu trong trận lụt hồi cuối năm 2008, đến nay vẫn đang trong quá trình… vét bùn.
Tại một số hầm, công nhân đang miệt mài ốp lát thành, trần và nền hầm.
Theo những công nhân này, một tốp thợ 4-5 người phải mất chừng 3-4 tháng mới hoàn thành ốp lát một hầm này.
Để tiện việc cũng như tiết kiệm chi phí, những công nhân này ăn ngủ ngay tại hầm.
Trong khi đó, nhiều căn hầm đã hoàn thành lại chưa được đưa vào sử dụng và được người dân dùng làm nơi bán nước.
Thậm chí, có gia đình còn chiếm dụng luôn một căn hầm để làm nơi sinh hoạt, bán hàng ăn.
Phía dưới “căn hộ” này là cả tivi, giường tủ…

Khánh Chi

Yoshida Brothers — nghệ sĩ Tsugaru-jamisen thượng đẳng

Chào các bạn,

Hôm nay chúng ta sẽ làm quen với tiếng đàn Shasimen của Nhật và cặp nghệ sĩ Shasimen thượng đẳng ngày nay–hai anh em Yoshida Brothers.

yoshida-brothers
Shamisen, đôi khi còn viết samisen hay jamisen) là cây đàn truyền thống 3 dây, với một cần đàn dài cở cần đàn guitar nhưng nhỏ hơn rất nhiều và không chia ra thành phím. Người ta gảy đàn bằng một miếng gảy rất lớn cầm trong lòng bàn tay, gọi là Bachi. Thùng đàn nhỏ hình vuông và bịt kín hai mặt trước sau bằng da mèo hay da chó, như là mặt đàn Banjo của Mỹ, nhưng Banjo chỉ bịt mặt trên. Dây đàn xưa kia thường bằng lụa, ngày nay đôi khi bằng nilon. Tiếng đàn có âm thanh êm và trầm hơn tiếng đàn guitar và cũng không rền nhiều như tiếng guitar, mà có ảnh hưởng tiếng vang của mặt trống.

Hai anh em Yoshida Brothers, Ryōichirō Yoshida, sinh ngày 26 tháng 7 năm 1977 và Ken’ichi Yoshida, sinh ngày 16 tháng 12 năm 1979, tại Noboribetsu ở vùng Hokkaidō, Japan.

Yoshida Brothers chơi Shamisen từ lúc còn 4, 5 tuổi, bằng một loại nhạc Shamisen gọi là Tsugaru-jamisen, đến từ vùng Aomori ở miền bắc nước Nhật.

Album đầu tiên phát hành ở Nhật bán được 100 ngàn đĩa, làm cho chính hai anh em ngạc nhiên và trở thành sao nhỏ ở Nhật. Từ đó họ dần dầnnổi tiếng quốc tế và đến nay đã phát hành gần 30 albums quốc tế. Nintando game “Wii” phát hành năm 2006 ở Bắc Mỹ dùng nhạc nền là bản Kodo của Yoshida Brothers.

Tiếng đàn Shamisen của hai anh em đi với nhau thường nhanh như vũ bảo, với nhạc nền synthersizer và các âm thanh điện tử, nó thành một loại nhạc rock mới lạ. Không có nhạc nền, họ trinh diễn Shamisen như là một loại nhạc Samurai của thời hiệp sĩ hoàng kim xa xôi.

Sau đây mời các bạn thưởng thức 3 bản nhạc của Yoshida Brothers: Rising, Kodo và Samurai Storm. 🙂

Rising — Yoshida Brothers

.

Yoshida Brothers — “KODO” (Yoshida Brothers song “Kodo” is the theme song for Nintendo’s Wii game console)

.

Yoshida Brothers — Samurai Storm (Theme music for Samurai Champloo)

Những ngọn nến cho đời

Chào các bạn,

Bài này mình viết đặc biệt cho các cây trái của vườn Đọt Chuối Non, tức là các tác giả và độc giả thường xuyên của ĐCN.

Chúng ta nói đến tư duy tích cực như là một vấn đề cá nhân–mỗi người chúng ta lo luyện tập tư duy tích cực cho chính ta, để ta vui vẻ, tĩnh lặng, an bình, can đảm, và tích cực. Đây thực sự là vấn đề rất cá nhân.
candle
Nhưng nếu các bạn đã cảm thấy trưởng thành hơn về tư duy tích cực sau một thời gian ngắn, thì điều gì xảy ra với các bạn?

Thứ nhất, dĩ nhiên là bạn thấy mình vui vẻ, mạnh mẽ, và sáng suốt hơn rất nhiều. Và đôi khi bạn nói, “Phải chi tôi biết tư duy tích cực 5 năm về trước, 10 năm về trước!” (Chú thích từ “sáng suốt”. Bạn có thấy bây giờ bạn đọc 1 một hiểu 10 so với trước kia không? Những người khác đâu có biết đến điều này nhỉ :-))

Thứ hai, bạn muốn tất cả những người chung quanh, bạn bè thân nhân, cũng bắt đầu học và thực hành tư duy tích cực như bạn.

Tức là tư duy tích cực có một sức mạnh chuyển hóa rất mạnh, nó chuyển hóa chính mình và làm mình muốn chuyển hóa những người khác. Đây là sức mạnh của tư duy tích cực mà chỉ người đã trải nghiệm nó mới biết. Những người không có kinh nghiệm thì hoàn toàn mù tịt, và đôi khi còn lên tiếng chế diễu, như là “Đó là tự sướng kiểu AQ” hay “Đó là các món cho học trò.” (Và trong loại người lớ ngớ này có thể có người 50, 60 tuổi và có bằng cấp đến mức tiến sĩ. Trưởng thành hay không trưởng thành về tư duy chẳng ăn nhập gì đến tuổi tác hay bằng cấp, nếu người ta không học cách để trưởng thành).
candle1
Tuy nhiên khi chúng ta đã trưởng thành, dù chỉ mới vài bước trong tư duy tích cực, chúng ta bắt đầu cảm nhận được rất rõ ràng quyền lực của tư duy tích cực trong việc chuyển hóa đời mình. Và đời của những người khác.

Và khi chúng ta thấy được điều đó chúng ta biết ngay một sự thật rất rõ: “Cuộc đời còn lại của tôi sẽ tùy thuộc vào tư duy tích cực của tôi. Tất cả những thứ khác—hoàn cảnh, may rủi, tiền bạc, bằng cấp—đều chỉ là thứ yếu.”

Nếu chúng ta mang ý tưởng đó lên bình diện cao hơn, thì chúng ta biết ngay: “Tương lai của đất nước tôi tùy thuộc vào tư duy tích cực của đồng bào tôi. Tất cả những thứ khác—hoàn cảnh, may rủi, kinh tế, chính trị–đều chỉ là thứ yếu.”

Đây là một sự thật mà chỉ người đã trải nghiệm sự chuyển hóa mãnh liệt của tư duy tích cực trong chính mình mới biết được. Những người khác thì mù tịt, và họ có thể cười bạn trong khi láp nháp mấy l‎ý thuyết chính trị xã hội rẻ tiền mới học được đâu đó.

Quản l‎ý chính ta, tư duy tích cực là chính. Quản lý một công ty, tư duy tích cực là chính. Quản l‎ý một đất nước, tư duy tích cực là chính.
candles
Thế nghĩa là, khi bạn lo tu luyện tư duy tích cực cho riêng mình, bạn đang góp tay vào việc xây dựng đất nước ở mức độ sâu thẳm nhất, nền tảng nhất, và hiệu quả nhất. Cái mà ta tưởng là chỉ lo cho thân ta thực ra là nền tảng của cả xã hội.

Vì vậy, có một câu hỏi mà đôi khi người ta tự hỏi: “Tôi sẽ làm gì cho đất nước tôi?” Câu hỏi đó, bạn, người tư duy tích cực, sẽ không bao giờ phải hỏi.

Vì sao? Vì sống tư duy tích cực tự chính nó đã là xây dựng đất nước ở mức nền tảng nhất.

Vì sao? Vì bản chất của nến là phát ra ánh sáng. Nến không phát ra ánh sáng cho chính mình, mà là cho môi trường chung quanh, thế giới chung quanh. Và nến có thể thắp sáng những ngọn nến lân cận thành rừng nến, biển nến, đại dương nến, thế giới nến.
CANDLES1
Trong một thế giới đầy bóng tối của tiêu cực, si mê, gian dối, chỉ có những ngọn nến là quan trọng. Và các ngọn nến không đến từ bằng cấp, địa vị, hay tiền bạc, vì ai cũng biết bằng cấp cao, địa vị cao, hay tiền bạc cao cũng có thể là bóng tối cao với những nhũng lạm cao.

Nến chỉ đến từ những quả tim tư duy tích cực.

Hãy cám ơn Trời Phật đã cho chúng ta cơ duyên để làm những ngọn nến cho đời.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến.

Hoành

© copyright 2009
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Kitaro — âm nhạc cho hòa bình và tâm linh

Chào các bạn,

Kirtaro là nhạc sĩ tượng trung cho nhạc New Age Nhật Bản, cũng như Yanni ở Mỹ. Sinh năm 1953, Kitaro tự học guitar từ lúc còn học trung học và lập ban nhạc Albatross ở Toyohashi Commercial High School. Sau khi xong trung học Kitaro lên Tokyo và ở đó chàng phát hiện cây synthersizer, cây thánh cầm của nhạc New Age, với âm thanh của mọi loại nhạc cụ, mọi loại dàn nhạc, và mọi loại tiếng động.
kitaro
Khoảng đầu thập niên 70s, Kitaro chuyển sang keyboards (synthersizer) hoàn toàn. Chang nhập ban Far East Family Band và biểu diễn khắp Âu Châu. Tại Đức chàng gặp nhạc sỹ synthersizer Klaus Schulze và được truyền thêm một tí nghề synthersizer. Năm 1976 chàng rời ban nhạc Far East Family và du hành Đông Nam Á. Continue reading Kitaro — âm nhạc cho hòa bình và tâm linh

Nguồn tin quốc nội đủ chưa?

Chào các bạn,
radiotower
Câu hỏi Nghiên cứu xã hội tuần này là:

“Về tin tức cho các VẤN ĐỀ TRONG NƯỚC, bạn cảm thấy báo chí, radio, TV, Internet trong nước, đã tạm đủ cho bạn chưa, hay bạn vẫn cần các nguồn tin từ ngoài nước?”

Hai câu trả lời là:

1. Nguồn trong nước tạm đủ

2. Cần thêm nguồn ngoài nước

Các bạn hăng hái trả lời nhé.

Chúc mọi người một ngày vui.

Mến

Hoành

Obama’s Nobel Prize for Peace

Dear everyone,

What do you think about Obama’s getting the Nobel Prize for Peace?

Nice day!

Hoanh

.

Thế giới “bày tỏ” về giải Nobel Hoà bình cho Obama

(Dân trí) – Giải Nobel Hoà bình trao cho Tổng thống Mỹ đã được cộng đồng quốc tế đón nhận với nhiều thái độ khác nhau, như ca ngợi, phản đối, thất vọng, động viên, khuyến khích. Song phần lớn cho rằng giải thưởng là một khích lệ cho Obama.
>>  Nobel Hoà bình cho Obama: “Vinh danh” lời hứa hơn hành động? Tổng thư ký LHQ Ban Ki-Moon cho rằng ông Obama xứng đáng giành giải thưởng Nobel Hoà bình 2009.

Tổng thư ký LHQ Ban Ki-Moon

Chúng ta đang bước vào một kỷ nguyên đa phương mới, một kỷ nguyên mới mà tất cả các thách thức nhân loại đối mặt yêu cầu cần có một sự nghiệp toàn cầu chung và nỗ lực chưa từng có của toàn cầu. Tổng thống Obama tiêu biểu cho tinh thần đối thoại mới, tham gia vào những vấn đề lớn nhất của thế giới: như thay đổi khí hậu, giải giáp hạt nhân và hàng loạt thách thức an ninh cũng như hoà bình.

Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy

Cuối cùng, giải thưởng đã khẳng định sự trở lại của nước Mỹ trong trái tim của người dân thế giới…, trong đó có cả sự ủng hộ lớn của tôi, của nước Pháp.

Thủ tướng Đức Angela Merkel

Trong một thời gian ngắn ông ấy đã tạo được tiếng nói mới, sẵn sàng đối thoại và tôi nghĩ tất cả chúng tôi sẽ ủng hộ ông để có thể kiến tạo hoà bình trên thế giới này. Có nhiều điều còn phải làm nhưng một cánh cửa cơ hội đã mở ra. Sự ủng hộ của ông cho một thế giới phi hạt nhân là mục tiêu mà tất cả chúng ta cần phải biến thành sự thật trong vài năm tới.

Thủ tướng Nhật Yukio Hatoyama

Tôi thực sự rất hài lòng. Tôi muốn chúc mừng ông từ tận đáy lòng. Tôi đã thấy thế giới thay đổi kể từ khi Tổng thống Obama nhậm chức. Thật đáng chú ý khi ông có bài phát biểu ở Prague, kêu gọi một thế giới phi hạt nhân.

Tổng thư ký NATO Anders Fogh Rasussen

Tổng thống Obama đã có những nỗ lực phi thường để củng cố ngoại giao quốc tế và hợp tác giữa các dân tộc. Ông ấy cũng đã chứng tỏ cam kết mạnh mẽ của mình, nhằm giúp xây dựng hoà bình và bảo vệ nhân quyền căn bản của con người, trong đó có việc thông qua liên minh bắc Đại Tây Dương. Ông đáng được hưởng vinh dự này.

Về việc Tổng thống Obama đoạt giải Nobel Hoà bình, người phát ngôn Bộ ngoại giao Việt Nam, bà Nguyễn Phương Nga, cho biết: “Với việc Tổng thống Hợp chủng quốc Hoa kỳ Barack Obama được Uỷ ban giải Nobel Na Uy quyết định trao giải Nobel Hoà bình năm 2009, chúng tôi hi vọng Tổng thống Obama sẽ đóng góp tích cực vào việc bảo vệ hòa bình – mục tiêu của giải thưởng này.”

Tổng giám đốc Cơ quan năng lượng quốc tế (IAEA) Mohamed Elbaradei, từng đoạt giải Nobel Hoà bình

Theo tôi, hiện nay không có ai đáng được hưởng giải thưởng này hơn Barack Obama. Trong chưa đầy một năm, ông ấy đã mang lại sự thay đổi căn bản trong cách chúng ta tự nhìn nhận chúng ta, trong cách chúng ta nhìn nhận thế giới. Ông ấy đang khôi phục lại những giá trị cốt lõi căn bản mà tất cả chúng ta nên theo: đối thoại, tôn trọng, dân chủ, nhân quyền, và một hệ thống an ninh không dựa vào vũ khí hạt nhân. Cống hiến của ông cho những giá trị này thắp sáng hi vọng rằng, cuối cùng, chúng ta cũng có thể có một thế giới hoà bình.

Bộ trưởng ngoại giao Iran Manouchehr Mottaki

Chúng tôi không có phản đối gì nếu giải thưởng này là một khích lệ để đảo ngược kẻ gây chiến và chính sách đơn phương của chính quyền Mỹ trước và nếu nó khuyến khích một chính sách chỉ dựa trên hoà bình.

Thời gian thích hợp để trao một giải thưởng như thế này là khi các lực lượng quân sự nước ngoài rời Iraq cũng như Afghanistan và khi mọi người đứng ra bảo vệ quyền của những người Palestine bị đàn áp.

Người phát ngôn của Tổng thống Afghanistan Hamid Karzai, ông Siamak Hirai

Chúng tôi chúc mừng ông Obama vì đã giành giải Nobel. Nhiệm vụ khó khăn của ông cùng tầm nhìn mới của ông về các mối quan hệ toàn cầu, mong muốn, nỗ lực của ông để tạo ra các mối quan hệ tốt đẹp, thân thiện ở tầm thế giới, và hoà bình thế giới khiến ông là người thích hợp nhận giải Nobel Hoà bình.

Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu

Ông đã truyền cảm hứng cho rất nhiều người trên khắp thế giới và tôi biết giải thường này cũng thể hiện hi vọng rằng nhiệm kỳ tổng thống của ông sẽ dẫn đến một kỷ nguyên mới hoà bình và hoà giải. Không có nơi nào cần hoà bình hơn ở Trung Đông, một khu vực từ lâu nổi tiếng với khủng bố và máu đổ.

Tôi hi vọng được phối hợp chặt chẽ với ông trong những năm tới để đạt được hoà bình và để trao hi vọng cho các dân tộc trong khu vực của chúng tôi, những người đáng được sống trong hoà bình, an ninh và chân giá trị.

Nhà thương thuyết chính của chính quyền Palestine Saed Erekat

Chúng tôi hi vọng rằng ông sẽ có thể đạt được hoà bình ở Trung Đông và làm cho Israel rút quân về vùng biên giới vạch ra năm 1976 và thiết lập được một nhà nước Palestine độc lập với Jerusalem là thủ đô và đường biên giới như năm 1976.

Lãnh đạo Hamas Ismail Haniyeh

Chúng ta đang cần hành động, chứ không phải lời nói. Nếu không có sự thay đổi thực sự, căn bản trong chính sách của Mỹ đối với việc thừa nhận quyền của người Palestine, tôi nghĩ giải thưởng này sẽ không làm chúng ta tiến lên hay tụt lùi lại.

Cựu lãnh đạo Liên Xô cũ Mikhail Gorbachev, người từng đoạt giải Nobel Hoà bình

Tôi rất vui. Những gì Obama làm trong nhiệm kỳ của mình là một chỉ dấu lớn, ông ấy đã tạo được hi vọng. Trong thời gian khó khăn này, những ai có khả năng gánh trách nhiệm, có tầm nhìn, nỗ lực và ý chí chính trị nên được ủng hộ.

Tổng giám mục Nam Phi, Desmond Tu Tu, người từng đoạt giải Nobel Hoà bình

Ông ấy thậm chí còn chưa hoàn thành một năm tại nhiệm với tư cách là một tổng thống khá trẻ. Ở đây giải thưởng mong đợi sự đóng góp lớn hơn, làm cho thế giới của chúng ta an toàn hơn cho tất cả mọi người.

Cựu Tổng thống Ba Lan và là người từng đoạt giải Nobel Hoà bình Lech Walesa

Sớm quá chăng? Đúng là quá sớm. Ông ấy chưa tạo ra hành động thực sự nào. Ông ấy vẫn còn ở giai đoạn đầu. Ông ấy mới chỉ bắt đầu hành động.

Có thể giải thưởng là một sự khích lệ để ông ấy hành động. Hãy chờ xem ông ấy có xứng đáng với giải thưởng.

Cựu Tổng thống Mỹ, người từng đoạt giải Nobel Hoà bình Jimmy Carter

Đó là sự ủng hộ lớn của quốc tế đối với tầm nhìn, cam kết của ông với hoà bình và hoà hợp trong các mối quan hệ quốc tế. Nó cho thấy hi vọng mà chính quyền của ông đề ra không chỉ ở đất nước chúng ta mà với cả người dân khắp thế giới.

Cựu Phó tổng thống Mỹ, người từng đoạt giải Nobel Hoà bình Al Gore

Tôi nghĩ ông ấy hoàn toàn xứng đáng. Tôi nghĩ cần phải mất thêm một thời gian nữa trước khi mọi người tổng hợp tất cả những động thái khác nhau liên quan đến bài phát biểu của ông tại LHQ về việc xoá bỏ vũ khí hạt nhân, sự thay đổi của ông trong chương trình phòng vệ tên lửa ở Đông Âu và động thái của Nga tham gia cùng cộng đồng quốc tế vận động Iran thực hiện đúng hiệp ước chống phổ biến vũ khí hạt nhân.

Jody Williams, người từng đoạt giải Nobel Hoà bình vì chiến dịch vận động cấm mìn

Tôi nghĩ thật ngốc nghếch khi nghĩ rằng giả Nobel Hoà bình không bị chính trị hoá, đó không phải là một giải thưởng nhân đạo, đó là một giải thưởng để ghi nhận sự thay đổi của thế giới nhằm đóng góp vào hoà bình, và đôi khi là sự cộng nhận đối với quan điểm, tầm nhìn về hoà bình. Ông ấy sẽ phải đối mặt với cả những mâu thuẫn lớn: ông ấy sẽ gửi thêm 40.000 quân tới Afghanistan khi vừa nhận giải Nobel Hoà bình? Tôi nghĩ mâu thuẫn đó cần phải được nhìn nhận một cách nghiêm túc.

Souhayr Belhassen, Chủ tịch Liên đoàn nhân quyền quốc tế

Trao giải Nobel Hoà bình cho Obama là một cách để khuyến khích, động viên ông ấy không từ bỏ những nguyên tắc toàn cầu mà ông ấy bênh vực.

Phan Anh

Tổng hợp

Cái tôi của nước

Chào các bạn,

Ở đời có 3 loại người đi 3 cách khác nhau. Loại thứ nhất như chiếc xe đồ chơi bằng gỗ của trẻ con, chạy đụng tảng đá nhỏ là đứng. Loại thứ hai như xe tăng, càn quét sụp đổ hết tường vách nhà cửa để tiến lên. Loại thứ ba như nước uyển chuyển, đụng đá thì uốn vòng qua đá, đụng tường thì uốn vòng qua tường, mà đi.
wooden_car
Bạn thuộc loại nào?

• Xe đồ chơi thì bạn sẽ không đi đâu được cả đời.

• Xe tăng thì bạn sẽ tạo nên hủy diệt và sụp đổ trên bước tiến của bạn.

Tiếc thay điều này thì lại quá thông thường trong đời sống. Ta đã thấy bao nhiêu cuộc cách mạng đẫm máu trong thế kỷ này. Đã bao con người kiêu căng cho rằng đường ta là đúng, nên ta cứ càn quét tận diệt mấy đám ngu dốt, chống cách mạng, phản động, phản tiến hóa mà đi. Rồi thế giới đã được gì, ngoại trừ những rừng xương khô và những dòng sông nước mắt?
tank
Ngay cả trong đời sống cá nhân thường ngày, bao nhiêu người đang đâm sau lưng đồng nghiệp, nói xấu bạn bè, truy tố bằng hữu, dối trá với láng giềng, phi pháp, phi đạo đức, giả nhân giả nghĩa, và dối trá với cả chính mình—láp nháp nonsense, nói những lời mà chính mình cũng biết là sai—chỉ để được thăng chức, thắng một hợp đồng làm ăn, làm lớn trong chính phủ, chiếm một vị trí thuận lợi.

Ngay cả những người “đạo đức”—không ăn chận của ai, không cướp giật của ai, tối ngày đi nhà thờ đi chùa–thì đã bao nhiêu lần họ mắng mỏ gia đình, kết án bạn bè, xỉa xói làng xóm, xỉ vả thế gian chỉ vì họ tự xem là người đạo đức (self-righteous, tự đạo đức ) và có quyền đứng trên cao mắng xuống những người “tầm thường tội lỗi.”

Bạn có thể thấy được những khổ đau mà các xe tăng tạo nên cho thế giới, và cho chính họ không? Thường khi xe tăng không biết nó gây đau khổ cho chính nó khi cán sập nhà cửa phải không các bạn? Dĩ nhiên, đó là cái mà Phật gia gọi là si mê và Thiên chúa gia gọi là mù quáng của sự ác (Vâng sự ác, ngay cả cho những người “tự đạo đức” đi nhà thờ đi chùa mỗi ngày).

Khi cái tôi đã biến thành một chiếc xe tăng khổng lồ thì không nói được nó sẽ gây đổ vỡ đến mức nào–dù chỉ vô tình lạc tay lái một tí cũng có thể làm sập nhà, hay dù có đè căn nhà cũ nát đáng cho sập thì cũng có thể vô tình đè chết vài người đang ngủ trong đó.

Nhưng ngay cả xe tăng cũng không vượt được những khối đá to bằng nó hay to hơn.

Và xe tăng sẽ có lúc hết xăng, và lúc đó, vì thù nhiều mà bạn ít, cho nên có khả năng cao là sẽ bị đốt, phải không các bạn?

• Nhưng nước lướt qua một cọng cỏ cũng không làm trầy cỏ. Đụng đá tảng thì mơn man đá tảng như bạn hiền và vòng quanh đá tảng mà đi.
glass sphere on water
Nước đến khắp mọi nơi mà không cần gây đổ vỡ, không làm trầy trụa ai, và là bạn của tất cả mọi người mọi thứ.

Nước không có hình thù cố định, không có cái tôi cứng nhắc.

Nước hiền dịu khiêm tốn. Hình thù của nước là hình thù của những gì quanh nước.

Nước uốn mình theo đường đi, thế đất, và chướng ngại. Nước tìm chỗ trũng, chỗ thấp hèn mà đến.

Nước tưới mát mọi loài cây cỏ, không phân biệt cây xấu cây tốt, cây thánh thiện cây tội lỗi.

Nước không cầu thiện, nhưng vẫn làm thiện.

Nước không cầu thắng, nhưng vẫn thắng.

Nước không cầu yêu, nhưng vẫn yêu, và vẫn được yêu.

Nước chỉ là nước.

Và là sự sống của con người.

Vậy thì làm sao chúng ta có thể như nước?

Chúng ta đã đọc bao nhiêu bài đắc nhân tâm, bao nhiêu đoạn Kinh thánh, bao nhiêu bài kinh Phật? Và vẫn cảm thấy hình như mình cứ vẫn là mình mà chẳng thấy mình mềm ra, nhân ái ra?
staycalm
Tai sao vậy?

Thưa, vì đọc là một chuyện, nhưng thực hành lại là một chuyện khác.

Và ta không cần phải quan tâm đến thực hành đắc nhân tâm lúc ta đang bình thường, ta đang vui vẻ, lúc không ai chọc tới ta, không ai xâm lấn quyền lợi ta, không ai trái ‎y’ ta. Vì khi bình thường ai trong chúng ta cũng là thiên thần cả.

Ta chỉ thực sự phải thực tập làm nước khi ta có vấn đề.

Phiền một nỗi là khi có vấn đề, đầu óc chúng ta tự động khóa lại tất cả mọi cánh cửa và chỉ mở một cánh của duy nhất–“Tôi phải giải quyết vấn đề này”:

. Thằng này láu cá, phải cho hắn một bài học.
. Con này ngu quá, phải giáo dục nó một tí.
. Tên này coi thường tôi quá, tôi phải tát cho hắn vài cái.
. Ông phải kiện mày cho mày biết ông.
. Trời đất công bình xuống đây mà xem hắn đày đọa tôi.
. Con người phản bội thế kia thì chết cũng đáng.
. Làm thế là hiện thân của quỹ dữ, ta phải thay trời trị mày.
. Ta nguyện theo ‎ý chúa diệt lũ tàn bạo như mày.

Nói chung là, khi ta nổi giận hay đau đớn (dù là đúng hay sai) thì tâm ta thường quên hết mọi sự và chỉ nghĩ đến đánh đấm, “dạy dỗ”, trả thù, đòi công lý, thế thiên hành đạo…

Và ta quên mất là ta nên là nước. Và ta trở thành chiếc xe tăng.

Đây là câu chuyện rất bình thường cho đại đại đa số chúng ta. Chẳng có gì là b‎í ẩn cả.

Vì vậy, muốn thực tập là nước ta phải để tâm đến một điều duy nhất: Tập là nước khi bị xúc phạm, khi bị nóng giận, khi bị đau khổ. Những lúc đó, hãy nạy mở cho được cánh cửa của nước, vì những lúc đó, ngoại trừ cửa sân hận, mọi cánh cửa đều đã bị khóa chặt.

Nhưng làm sao để mở cánh cửa hiền dịu vào những lúc đớn đau sôi nổi được?

Đây là vấn đề cực khó, khó đến mức đôi khi trở thành không thể. Cho nên nó đòi hỏi những nỗ lực phi thường.

Sau nhiều năm học và thực hành personal development (phát triển cá nhân), mình có được vài kinh nghiệm. Lẽ ra thì không nên nói đến ở đây, vì các kinh nghiệm này rất riêng tư, nhưng nếu không chia sẻ hết mức thì sẽ không giúp được các bạn tận tình. Cho nên mình đành phải chia sẻ với các bạn các kinh nghiêm rất riêng tư của mình.

. Ở một mức nhẹ và mức trung bình, mình luôn luôn có thể bỏ qua vấn đề bằng cách tự nhủ “Ôi, chuyện nhỏ mà, quan tâm làm gì. Bỏ qua cho bạn bè một tí”, và đi tập thể thao hay nghe nhạc là quên. Hoặc ngồi thiển hay tập thái cực khí công.

praying
. Nhưng ở mức thật nặng, đến mức tổn thương cả tâm trí, thì mình thực sự chìm ngập trong đó, và không cách nào làm cho bớt đau, bớt nhức, bớt giận. Đến lúc này thì tập thể thao và ngay cả ngồi thiền cũng không giúp mình được. Khi việc nhẹ thì thiền có hiệu lực. Khi nặng quá, ngồi thiền mà máu cứ sôi trong người thì không thiền được (Có lẽ là mình thiền chưa đến mức thượng thừa).

Nhưng đối với mình thì cầu nguyện lại có hiệu lực trên tất cả, để điều phục tâm mình, để mình cảm được có một đấng toàn thiện cao hơn mình đang chia sẻ với mình, để mình muốn làm cho đấng toàn thiện thấy được mình cũng có thiện tâm, để tâm mình bình lặng lại.

Đôi khi trong vài trường hợp giận quá sức, mình cầu nguyện theo kiểu nói ra cho hết nóng, như thế này: “Chúa Giêsu à, chúa biết là con đang hết sức giận, và quả thật là con chỉ muốn nắm cổ tên mất dạy này đấm cho nó vài đấm, gãy vài vài cái răng, ngã ra bất tĩnh nhân sự, thì may ra mới hết giận. Chúa mà đế mấy tên mất dạy như vậy ngang ngược cả đời thì con cũng rất thắc mắc tại sao. Nhưng con biết là chúa muốn con yêu mọi người, kể cả kẻ thù và kể cả tên này. Vậy thì xin chúa hãy cho con bình tâm lại. Con chẳng dám hứa là con yêu được tên này, ít ra là lúc này. Nhưng xin chúa hãy cho con bình tâm lại và vui vẻ trong tay chúa. Vì con không muốn con phải bị tâm bệnh vì tên này. Và xin chúa hãy cho con từ từ biết yêu hắn, vì con biết chúa muốn con yêu mọi người kể cả tên này. Và con thực sự muốn đi con đường tình yêu vô điều kiện của chúa. Con thực sự muốn thực hành điều chúa dạy. Con thực sự muốn theo gương chúa.”

Thường thường lời cầu nguyện này rất hiệu lực, chỉ môt lúc sau là mình dịu lại. Nếu vài ngày sau đó lại “nổi cơn” thì lại cầu nguyện như thế.

Bên trên bình có nói “[Mở cánh của dịu hiền] là vấn đề cực khó, khó đến mức đôi khi trở thành không thể. Cho nên nó đòi hỏi những nỗ lực phi thường.” Đúng thế các bạn. Đối với mình, đôi khi nó quá khó và đòi hỏi những nỗ lực phi thường mà mình không có được, cho nên mình phải cầu nguyện, để xin được sức mạnh phi thường đó từ các đấng cao hơn.

Dĩ nhiên là mỗi người chúng ta có một đấng tối cao với một tên khác nhau để cầu nguyện. Thượng đế không cần phải có chỉ một tên hay một khuôn mặt hay một sứ giả. Nhưng mình chỉ muốn chia sẻ, là sau khi đã thực hành mấy mươi năm đủ mọi bộ môn khác nhau, mà đa số là các bộ môn không cầu nguyện, cuối cùng thì mình thấy rằng chỉ có cầu nguyện mới là con đường dễ dàng nhất, và cho mình nhiều sức mạnh nhất, và giúp mình bình tâm và yêu ái trong những hoàn cảnh mà trước kia mình không thể nghĩ là mình hay ai trên thế giới có thể làm được. Và vì vậy mà mình hiểu tại sao các lãnh đạo lớn như Abraham Lincoln, Gandhi, Nelson Mandela lại hay nói đến cầu nguyện.

Đàng nào đi nữa thì điếm chính mình muốn chia sẻ ở đây là: Lúc chúng ta phải quan tâm đến hiền dịu như nước là lúc ta bị xâm phạm, bị mất mát, bị làm trái ‎, bị lừa lọc, bị mất lòng vì lý do gì đó. Lúc đó là lúc phải cố hết sức để tự thắng những đớn đau và sân hận trong lòng, để có lại được con tim hiền dịu. Lúc đó là lúc quỹ dữ đóng hết mọi cánh của của ánh sáng trong ta, nói theo Thiên chúa gia. Lúc đó là lúc chúng ta phải thực sự nạy mở cánh cửa của nước, của dấu ái hiền hòa.

Nếu ta không quan tâm thực hành những lúc “bị tấn công và vây hãm” như thế, mình cam đoan là bạn có thể đọc đắc nhân tâm 100 năm nữa cũng chẳng được gì (dù là bạn có thể viết sách đắc nhân tâm sau khi đọc nhiều đủ).

Bạn có thể làm cách nào thì tùy ‎bạn, để đạt được điều hiền dịu đó.

Trong mấy mươi năm, mình đã thực hành hết mọi cách trong mọi sách. Kinh nghiệm của mình là, cách hiệu lực nhất là cầu nguyện, tức là không đi một mình, mà đi với một sức mạnh mạnh hơn mình cả triệu lần.

Nhiều người càng lớn tuổi thì càng như xe tăng lớn. Nhiều người càng lớn tuổi thì càng độ lượng như đại dương.

Bạn cứ chọn cho riêng bạn con đường để trưởng thành tâm linh. Mình chỉ chia sẻ với bạn con đường mình đã chọn.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

Bài liên hệ: Nước

© copyright 2009
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
http://www.dotchuoinon.com

Giới thiệu Phảnbiện.com

Chào các bạn,

Vì Phản Biện được đưa ra như là vấn đề quan trọng của đất nước trong kỳ Đại Hội VII Mặt Trân Tổ Quốc mà mình vừa tham dự, mình vừa mở blog phanbien.com để tạo một môi trường lành mạnh cho các bạn, ưu tiên cho các bạn tại quê nhà, để đóng góp vào việc thảo luận các vấn đề gai góc của đất nước.

Blog này do mình làm chủ nhiệm, kiêm tổng biên tập, và chịu hoàn toàn mọi trách nhiệm về nội dung dù là bài do ai viết đăng trên đó. Vì vậy mình sẽ bảo đảm là blog này luôn luôn thẳng thắn, tích cực, và xây dựng.

Mình đã có sẵn hai bài để khai trương: “Phản biện như thế nào?” và “Thư Ngỏ gửi các vị lãnh đạo nhà nước Việt Nam về vụ 400 tu sĩ Bát Nhã bị khủng bố.” Tuy nhiên, mình mong rằng mình sẽ không viết nhiều và phần chính là đóng góp của các bạn. Mình chỉ làm quản lý nhiều hơn.

Bài Phản Biện như thế nào? có đăng lại trên Đọt Chuối Non hôm nay.

Thân mời các bạn hăng hái đóng góp. Bài vở xin gởi về tdhoanh@gmail.com.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

Phản biện như thế nào ?

Chào các bạn,

Có lẽ tất cả chúng ta đều đồng ý ‎rằng phản biện là nhu cần lớn trong tư duy và trong hành động, của cá nhân và của xã hội, của tư nhân hay của nhà nước. Thiếu phản biện đương nhiên là chúng ta mù một phần.
PB
Các luật sư chuyên về tranh tụng hàng ngày sử dụng phương pháp chiến đấu lý luận gọi là Devil’s Advocate (biện hộ cho Chúa Quỷ). Người devil’s advocate đóng vai phe địch, tấn công phe ta, để phe ta tập đở đòn và phản công. Không có devil’s advocate thì trăm trận trăm thua, vì khi lâm trận ta sẽ đụng quá nhiều bất ngờ bí hiểm.

Phản biện là tiến trình tự nhiên của sáng tạo. Không thể sáng tạo được, nếu ta không phản biện.

Phản biện là hai võ sinh tập đấu trên sân đấu. Học võ mà không tập đấu thì chỉ có võ mồm. Nhưng, nếu học võ mồm chính thống, thì vẫn phải học phản biện là chính.

Tuy nhiên, để phản biện có thể làm tròn được vai trò tích cực sáng tạo của mình, nó đòi hỏi một số điều kiện khách quan:

1. Người ta phản biện với nhau để tìm một giải pháp chung. Vì phản biện mà không cần giải pháp là lải nhải tốn thời giờ. Hoặc tệ hơn nữa, chỉ là chửi nhau. Hoặc tệ hơn nữa, chỉ là để triệt hạ và thanh toán nhau, ngay cả dùng ngôn ngữ để hỗ trợ cho chiến tranh bạo động.

2. Giải pháp chung đòi hỏi tình anh em, vì nếu không là anh em bằng hữu thì chắc là không có và không cần giải pháp chung. Vì vậy, phản biện đòi hỏi tình anh em, tình bằng hữu.

3. Tình anh em đòi hỏi tương kính lẫn nhau. Vì nếu đã là anh em thì tương kính. Không tương kính thì thường là thù địch; mà thù địch thì không thể có phản biện, vì thù địch thì chỉ dùng ngôn ngữ cho chiến tranh. Vì vậy, phản biện đòi tương kính.

4. Tương kính đòi hỏi cẩn trọng trong ngôn ngữ, đặc biệt là trong ngôn ngữ rất trọng lễ nghĩa của Việt Nam. Ví dụ: Nếu hai người thương gia Việt đang cãi nhau sôi nổi, và một người bỗng nhiên đổi từ “anh và tôi” sang “Mày ngu như lợn” thì có thể đó là khởi đầu của chiến tranh và chấm dứt tình đồng nghiệp đối tác, dù là dịch sang tiếng Anh thì “You are stupid as a pig” chẳng có gì là nặng nề cả. Chỉ một chữ “mày và tao” có thể biến hai người bạn thành hai kẻ thù. Ngôn ngữ Việt chất chứa rất nhiều lễ nghĩa, vượt bỏ lễ nghĩa là có thể vượt biên giới từ bạn sang thù.
PB1
Nhiều người dùng ngôn ngữ thô tục và ác tâm trong ngôn ngữ Việt để chửi nhau, nhưng khi giải thích với người ngoại quốc cứ dịch ra tiếng Anh tiếng Pháp, mất hết tất cả mọi ‎ý nghĩa thô tục bạo động của ngôn ngữ Việt, và giải thích rằng đó là tự do ăn nói.

Các bạn, ngôn ngữ thô tục là một loại bạo hành, một loại bạo động bằng ngôn ngữ. Đó không phải là phản biện, và cũng không phải là tự do ngôn luận. Đó là vô lễ và gây rối loạn. Nó chẳng khác gì các quí vị neo-nazi trương cờ swastika của Nazi và hô hào chửi bới người Do thái, và nói đó là tự do ngôn luận. Ngày nay nhiều quốc gia trên thế giới có “hate law” (luật chống gây căm thù) để giải quyết các “tự do ngôn luận” kiểu đó.

• Ngoài 4 qui luật phản biên trên, đương nhiên là các luật lệ khác ràng buộc ngôn ngữ đều áp dụng trong phản biện. Ví dụ: Luật chống mạ lỵ công khai, luật bảo vệ quyển tự do riêng tư, luật bảo vệ bí mật thương mãi, luật bảo vệ bí mật quốc phòng, v.v…

• Nếu chúng ta tuân theo 4 qui luật phản biện bên trên (và các luật lê khác về ngôn ngữ) thì đương nhiên là phản biện chỉ có thể tích cực và sáng tạo, và không thể có vấn đề gì.

Qui luật rất căn bản trong khoa học quản lý cũng như trong các khóa học ở nhà do mẹ dạy lúc còn bé là “Điều ta nói không quan trọng bằng cách ta nói.” Tuy nhiên ngày nay nhiều người có thói quen rằng, “Chúa, Phật, Allah, công bình, bác ái… là tốt. Cho nên tôi có thể nhân danh các tên đó để chửi bới cả thiên hạ mà tôi không ưa.” Và họ nói rằng đó là phản biện.

Nếu chúng ta cho rằng những lời lẽ thô tục, thù hận và bạo động cũng có giá trị ngang hàng những lời lẽ yêu thương thân ái, thì chúng ta thực sự không hiểu được vai trò của ngôn ngữ trong việc xây dựng hòa bình hay khởi động chiến tranh. Và chúng ta cũng không thể hiểu được tại sao khi hai quốc gia đánh nhau thì bên này cứ chửi bên kia ra rả cả ngày trên radio, TV, Internet và bất cứ nơi nào mà con người có thể nói và có thể nghe. Và chúng ta cũng không thể hiểu được tại sao các quốc gia trên thế giới lại có luật chống gây căm thù.

Điều ta nói không quan trọng bằng cách ta nói.

Chúc các bạn một ngày hòa ái.

Mến

Hoành

Nguồn: Phanbien.com

Kseniya Simonova – bi kịch bằng cát

Chào các bạn,

Kseniya Simonova của Ukraine đã nâng nghệ thuật vẽ tranh bằng cát lên một tầng nghệ thuật mới. Chỉ bằng hai bàng tay và một nắm cát, cô kể một câu chuyện dài về hoà bình và chiến tranh, của hạnh phúc và đổ vỡ, của thế chiến thứ 2 mà Ukraine, cũng như nhiều quốc gia khác, vướng phải. Và cô kể với cả một tâm tình và xúc động toàn thân đến nỗi nhiều khán giả phải rơi lệ.

Đây là một nghệ thuật mới, có hội hoạ, có diễn xuất, có âm thanh và nhạc nền, và có khán giả rơi lệ. Người ta gọi là sand animation, nhưng từ này hình như không mang lại đầy đủ công lý cho nghệ thuật này. Trong màn trình diễn của Simonova, nó gần với bi kịch (tragedy) hơn là animation của Walt Disney.

Cám ơn chị Kiêm Yến đã gởi link.

Mời các bạn thưởng thức.

Đầy nửa ly hay cạn nửa ly?

Ở Mỹ, khi phỏng vấn xin việc, thái độ tích cực mà người Mỹ gọi là positive thinking có thể quyết định đến 70% thành công, còn lại mới là các kỹ năng khác. Người tích cực (positive person) thường giao tiếp tốt, làm việc theo nhóm tốt, hoà hợp tốt, tự tin, năng nổ… Người tiêu cực (negative person) sẽ bị gạt bỏ ngay sau vài phút phỏng vấn. Vì chỉ cần một người tiêu cực thì đội ngũ sớm muộn gì cũng bị phá vỡ.
half-full-glass
Còn chúng ta, cứ kiểm tra lại sẽ thấy thường ngày ta có những suy nghĩ rất tiêu cực:

– Việt Nam lúc này xuất khẩu tôm sang Nhật nhiều lắm.
– Xời, chỉ được ba bữa là Nhật nó trả về vì thiếu vệ sinh thôi.

Hay:

– Nhỏ A, hôm nay mặc cái áo đẹp quá hả ?
– Xì, đẹp trong tâm hồn mới đáng kể chứ bề ngoài thì ăn thua gì !

Tất cả các câu đáp trên đều là cách nói, cách suy nghĩ tiêu cực. Không ai nói đó là cách nói sai. Nhưng ở đời thường có hai loại người: thành công và thất bại, lạc quan và bi quan, tích cực và tiêu cực. Vấn đề là ta chọn cách nói, cách nghĩ nào, thế thôi.

“Tất cả bóng tối của thế gian cũng không che được ánh sáng của một que diêm”

Người tích cực luôn thấy cái hay, cái tốt, cái đẹp trong sự việc và ở người khác. Người tiêu cực luôn chú trọng đến khuyết điểm của người khác và luôn lo lắng người khác không tôn trọng, nể nang mình.

Người tiêu cực không bao giờ phục ai vì thấy ai cũng kém. Người tích cực thấy ai cũng phục vì thấy cũng có một cái gì đó mà mình phải học hỏi.

Người tiêu cực thường tự ti và tự tôn cùng một lúc. Người tích cực thì thường tự tin và khiêm tốn cùng một lúc.

Người tiêu cực không bao giờ dám hỏi han điều gì vì sợ người khác nghĩ là mình dốt, mà nếu có hỏi thì chỉ hỏi để tấn công. Người tích cực luôn luôn hỏi chi tiết vì thực tâm muốn học hỏi.
flameofamatch
Người tiêu cực khi gặp khó khăn thường cho là tại số mình đen, trời thiếu công bằng. Người tích cực thì cho đây là thử thách khả năng chịu đựng và giải quyết của mình.

Người tiêu cực buồn bã và ghen tức khi người khác thành công. Người tích cực vui vẻ khi thấy người khác thành công và sẽ hỏi thăm để học thêm được một tí bí mật thành công.

Người tiêu cực hay phê phán chê bai, cằn nhằn và than vãn. Người tích cực thì chủ trương giải quyết vấn đề.

Người tiêu cực luôn làm người khác bực mình, xuống tinh thần. Họ không làm ai vui, không thuyết phục được ai. Người tích cực luôn làm người khác lên tinh thần, làm mọi người trở lên hăng hái vì vậy tính thuyết phục rất cao.

Người tiêu cực hay tự kiêu, tự mãn và thụ động. Người tích cực luôn phấn đấu vì đời là một cuộc đấu tranh như “Ông già và biển cả” của Hemingway, phấn đấu không vì lợi lộc, nhưng chỉ vì việc của ông là đánh cá, bản tính con người là hoạt động. Người không hoạt động là người chết.

Người tiêu cực không ở trong team (đội ngũ) nào được cả. Họ sẽ làm đổ vỡ bất cứ đội ngũ nào mà họ ở trong đó.

Về lâu dài, người tích cực luôn luôn thành công và người tiêu cực luôn luôn thất bại.

Tiêu cực dễ lây lan, tích cực cũng dễ lây lan. Nhưng tích cực lây mạnh hơn tiêu cực vì “tất cả bóng tối của thế gian cũng không che được bóng tối của một que diêm”.

Nửa ly bước có thể nói là đầy nửa ly, có thể nói là cạn nửa ly. Đằng nào cũng đúng. Đây là vấn đề của riêng mỗi người. Vậy mà đó cũng là vấn đề chung của một quốc gia. Người tích cực luôn thấy ly nước đầy một nửa. Đất nước nào có nhiều công dân suy nghĩ tiêu cực sẽ nghèo đói. Một đất nước có nhiều công dân tích cực, một nền văn hoá tích cực, sẽ trở thành cường thịnh cho dù hiện nay còn nghèo.

Active_Living
Đâu là sức mạnh của Việt Nam?

Khi nói đến điểm yếu và điểm mạnh, thường ta hay phạm một sai lầm rất lớn là coi những gì mình đang có là yếu tố quyết định mọi vấn đề. Thí dụ, so sánh giữa hai học sinh về những vốn liếng mà họ có. Học sinh A thông minh trung bình, bố mẹ khá giả, ở thành phố, học một trường nổi tiếng. Học sinh B thông minh cũng trung bình nhưng bố mẹ nghèo, đi học ở trường quê. Rõ ràng vốn liếng của A lớn hơn B. Nhưng nếu kết luận rằng sau này sẽ khá hơn B thì chẳng có gì bảo đảm cả. B sau này khá hơn A là chuyện khá thông thường.

Vì vậy, khi hỏi Việt Nam có gì mạnh và có gì yếu , ta không nên nghĩ rằng tương lai của Việt Nam sau này lệ thuộc vào cái gì Việt Nam đang có.

Nói đến hoạt động kinh tế người ta thường nhắc đến ba yếu tố: tư bản (tiền), tài nguyên thiên nhiên và lao động. Tư bản thì chúng ta không có nhiều. Thiên nhiên và tài nguyên thì trung bình, không có gì xuất sắc nhưng cũng không đến nỗi quá nghèo. Hai yếu tố này thì chúng ta không chủ động được. Tài nguyên thì trời cho sao chịu vậy, chúng ta chỉ còn cách đừng phá hoại môi trường thôi. Còn tư bản thì cũng thế, không có tiền là không có tiền. Không thay đổi được gì mấy. Nhưng nhân lực là yếu tố ta có thể chủ động được 100%. Một con người sinh ra không có kiến thức gì vẫn có thể được đầu tư học hỏi để tiến mãi không ngừng. Giá trị lao động của thế giới đang lên rất cao, mà tiềm năng lao động của Việt nam lại cực kỳ lớn. Đó chính là điểm thuận lợi đầu tiên để gia tăng sức mạnh của Việt Nam trên thị trường thế giới.

“Ta có gì ?” hay “Ta làm gì ?”

Cuộc đời A và B chỉ lệ thuộc một chút vào vốn liếng ban đầu, nhưng lệ thuộc rất nhiều vào ý chí và khả năng của mỗi người trong việc quản lý đời mình. Tương lai Việt Nam cũng tương tự như vậy. Khả năng quản lý của con người vẫn là yếu tố quan trọng nhất trong sự phát triển, và “Ta có gì” thực ra không quan trọng bằng “Ta làm gì ?”.

Sức mạnh đoàn kết của Việt Nam rất lớn, vì thế chúng ta luôn muốn mọi người làm, suy nghĩ, ăn nói cùng một cách. Chính vì vậy mà thành ra bảo thủ, thiếu sáng tạo, cứng nhắc và chậm chạp.
Active_Living1
Để phát triển đất nước chúng ta cần chú trọng đến sự sáng tạo cá nhân. Vì cá nhân sáng tạo thì quốc gia mới sáng tạo.

Với giới trẻ, trước hết chúng ta hãy phát triển kỹ năng phân tích (analytical skills), kỹ năng đặt câu hỏi. Nếu muốn học được kỹ năng này thì cứ nói chuyện với các em bé 5, 6 tuổi là học được ngay: “Cô ơi, sao đàn bà mặc áo dài mà đàn ông không mặc ?” “Tại sao con trâu có sừng mà con chó không có sừng ?”… Đó chính là analytical skills (mà người Mỹ nổi tiếng số một trên thế giới). Nếu trong đời sống hàng ngày ta thường xuyên sử dụng kỹ năng này, khuyến khích sinh viên học sinh chú tâm vào khả năng phân tích, đặt câu hỏi thì tiến trình sáng tạo của cả nước sẽ gia tăng.

Thứ hai, khi có người thiết kế được một kiểu áo chưa ai thấy, hãy phản ứng “Ồ, lạ quá ha, sao bạn không tung ra thị trường cho mọi người thấy với” thay vì “Trời, kiểu này kỳ cục quá, chắc không ai dám mặc đâu !”

Thái độ tích cực với cái mới là thái độ cực kỳ cần thiết cho một môi trường sáng tạo. Tất cả các chính sách lớn lao sẽ chẳng có hiệu quả gì nếu một quốc gia có nhiều người tiêu cực hơn là tích cực. Chỉ có người positive mới thành công. Và tương lai Việt Nam phụ thuộc nhiều vào việc giới trẻ Việt Nam có sáng tạo hay không. Vấn đề cốt yếu này lại chẳng có chính sách nào lo được cả. Mỗi người chúng ta phải trở lên positive, rồi từ đó lây lan sang người khác. Hãy cười. Vì nụ cười mang đến năng lượng cho mình và cho người xung quanh. Hãy khen và khen thực tình. Bất kỳ ai và bất kỳ lúc nào cũng có cái gì đó hay và đẹp đẽ để mà khen thực tình. Nếu không phải buộc phê phán thì đừng phê phán. Nếu phê phán thì hãy kèm theo một đề nghị giải quyết.

Vấn đề không nằm ở chỗ “Việt Nam có gì ?” mà ở chỗ “Chúng ta làm gì cho Việt Nam”…

Chúc các bạn một ngày vui!

Mến,

Hoành

Chú thích: Bài này mình viết khoảng tháng 6 năm 2007, có lẽ cho tạp chí Nhà Quản Lý. Nay thấy có trên một số Websites trên Internet nên mình mang về post lại ở đây.

Tôi muốn

Chào các bạn,

Chúng ta có rất nhiều ước muốn, mong muốn, yêu cầu, đòi hỏi ở đời. Ta muốn có tiền, có công việc tốt. Ta muốn anh chàng này cùng phòng phải làm việc cách này và tác phong như thế này. Ta muốn cậu em phải thông thái và tử tế thế này. Ta muốn ông bố phải nói năng cách này. Ta muốn bà vợ phải nên như thế này. Ta muốn đường phố phải sạch thế này, xã hội phải tốt thế này, thế giới phải đáng yêu thế này… Và rất nhiều thứ ta muốn, ta không có được, thế là ta stress, ta giận dữ, ta trầm uất, ta chửi đời, ta bạo loạn…
wishlist
Ước muốn của mình chính là sự khai phóng cái tôi của mình ra thế giới bên ngoài. Ước muốn của mình chính là mình, là động lực cho mình bước tới, và là bằng chứng của trái tim và sự sống của mình.

Nhưng đằng khác, ước muốn của mình cũng đâm từ mình ra ngoài như những thanh giáo nhọn, biến cái tôi của mình thành một trái cầu gai khổng lồ lăn trên đường phố, lăn đến đâu là gây thương tích cho người khác và, như thế là, cho chính mình, đến đó.

Thế thì làm sao ta vẫn giữ được ước muốn trong lòng nhưng không bị ước muốn của ta gây đau khổ cho ta và cho người khác?

Tiếng Anh có vài câu rất hay. Take it easy! Từ từ thoải mái thôi! Don’t be so hung up about it! Đừng có dính cứng vào đó! “Dính cứng, mắc cứng, hung up” ở đây có cùng nghĩa với từ “chấp” của nhà Phật. Đừng chấp vào đó. Đừng chấp trước. Đừng cố chấp. Hãy sống vô chấp.

Tức là, ước muốn thì vẫn ước muốn, nhưng cứ take it easy, cứ từ từ thoải mái thôi, đừng cố chấp, đừng đòi hỏi thế giới và người khác phải sống theo ý mình, bởi vì thế giới có lối sống của thế giới, người khác có lối sống của người khác, mình có ước muốn của mình…

Muốn thì nhiều, được thì ít, đó là lẽ đương nhiên.

Không có lý do gì ta phải stress vì có vài sự khác ý muốn mình. Ai trong chúng ta cũng muốn thế giới này là thiên đường, chẳng lý do gì phải stress khi thế giới là thế giới và không là thiên đường.
uocmo
Phật gia thường nói “loại bỏ” ước muốn (ái dục) thì chấm dứt được vòng lẩn quẩn thập nhị nhân duyên, và có được niết bàn tĩnh lặng, hạnh phúc thật sự. Người ta thường hiểu lầm rằng “loại bỏ” là chấm dứt hết mọi ước muốn như xác chết. Nhưng “loại bỏ” đây có chỉ có nghĩa là loại bỏ các ước muốn mà mình thấy không cần cho mình—như ước muốn say mèn mỗi đêm—và những ước muốn tốt mình có thì mình cũng không stress nếu không đạt được. Các đại tăng và thiền sư vẫn thuyết giảng giáo pháp hàng ngày, thế không phải là vẫn có ước muốn mọi người thấu hiểu giáo pháp hơn sao? Nhưng các vị chân tu dù là vẫn thuyết giảng thì vẫn chẳng stress nếu giảng mà vô số người không nghe theo. Nói là việc của mình, nghe là việc của người. Sao lại stress?

Ước muốn là việc của mình. Rất nhiều điều ta muốn cũng không được, như là muốn người khác phải sống theo cách của mình, hay thế giới phải đẹp theo cách của mình. Số ước muốn còn lại có thể đạt được thì lại còn lệ thuộc nhiều yếu tố, như là thời gian (i.e., mình muốn có dư tiền ngay bây giờ nhưng có thể 5 năm nữa mới có), hay may mắn (i.e., muốn lấy chàng nhưng chàng tử nạn trong tai nạn lưu thông), hay khả năng của mình (i.e., nhiều khi mình đẩy dữ dội quá lại bị sức phản động chống lại, nhưng cứ thong thả đẩy nhè nhẹ từ từ thì mọi ngưòi chung quanh lại đâm ra vui vẻ và hoà ái cùng đẩy với mình)…
Uocmo3
Dù gì đi nữa thì điểm chính của bài này là: Uớc muốn của ta là đời sống của ta, là hy vọng của ta, là động lực thúc đẩy ta tiến bước. Nhưng ước muốn của ta cũng rất có thể không đạt được hay chưa đạt được lúc này. Trong liên hệ giữa ta và mọi người và thế giới chung quanh, nếu ta quá cố chấp vào ước muốn của mình, ta trở thành nô lệ của ước muốn, ta không thể thoải mái take it easy được, thì ta sẽ tự gây stress và đau khổ cho chính mình và cho mọi người chung quanh.

Uớc muốn là một con dao hai lưỡi, rất hữu dụng cho đời sống, nhưng cũng có thể làm chảy máu mình.

Cái tôi có thể là trái cầu gai khổng lồ hay quá bóng bằng xốp mềm lăn trên đường phố.

Hãy kiên nhẫn một tí. Và vui vẻ yêu đời một tí.

Take it easy!

Hoành

© copyright 2009, TDH
Permitted for non-commercial use