Các bài đăng bởi mattaxuanlanh

Nước mắt tri ân

 

Chào các bạn,

Em Y Đhao MLô học hết lớp 5 đã 16 tuổi, nên không thể vào lớp 6 các Trường Trung Học Phổ Thông được. Mình đến Trung Tâm Giáo Dục thường xuyên Tp. Buôn Ma Thuột, liên hệ cho em vào lớp 6 nhưng Thầy Hiệu Phó cho biết hiện giờ chưa đủ học sinh để mở lớp, khi nào số học sinh đăng ký được từ 15 – 20 em mới đủ tiêu chuẩn mở một lớp.

Trong khi em chưa thể vào lớp 6, mình liên hệ cho em học nghề sửa xe Honda tại tiệm sửa Honda Quốc Việt Đường Đinh Tiên Hoàng – Tp. Buôn Ma Thuột. Chủ tiệm là anh Việt, cũng là thầy dạy nghề cho em, quê anh ở Bình Định, anh một mình lên Buôn Ma Thuột lập nghiệp.

Đọc tiếp Nước mắt tri ân

Tai nạn

 

Chào các bạn,

Ảnh minh họa

Mình đến thăm cô giáo Cao Thị Lai, trước đây cô là giáo viên trường Lê Hồng Phong, huyện Cưmgar, Tỉnh Đăk Lăk, nhưng cách đây 8 năm, sau một tai nạn, cô đã bị liệt hai chân, kể từ đó cuộc đời cô phải gắn liền với chiếc xe lăn, khi cô mới ngoài 30 tuổi.

Gia đình cô tất cả 04 người, hai vợ chồng và hai người con, cháu gái học lớp 9, cháu trai học lớp 7. Cả hai cháu đều là học sinh khá. Khi chưa bị tai nạn, gia đình cô rất hạnh phúc, nhưng sau khi bị tai nạn, gia đình cô chao đảo rất nhiều… Nhiều lúc quá đau khổ, cô muốn buông xuôi, nhưng vì thương các con, cô đã cố vươn lên.

Đọc tiếp Tai nạn

Đụng xe, xe đụng

Chào các bạn

Hôm nay mình ra phố, thấy một đám đông đứng xúm lại, ở ngã tư Đường Nguyễn Thị Minh Khai và Mạc Thị Bưởi. Đến gần mình thấy hai xe gắn máy tông nhau, chắc cũng không nghiêm trọng lắm vì hai anh thanh niên, chủ của hai chiếc xe, đang đứng giữa đường to tiếng tranh cãi nhau đúng sai…

Mình nghe một số người đi đường góp ý nên bỏ qua cho nhau, mỗi bên chịu nhường nhau một chút.

Nghe những lời góp ý trên làm mình nhớ lại:

Đọc tiếp Đụng xe, xe đụng

Chiếc áo khuyết

 

Chào các bạn,

Vào đầu năm học mới, mình ra giải thưởng cho các em: trong Học Kỳ I, lớp nào không có học sinh yếu kém, lớp đó sẽ được thưởng mỗi em một chiếc áo khoác để mặc mùa đông vì ở Tây Nguyên, cuối Học Kỳ I trời đã bắt đầu trở gió và se lạnh.

Sau khi phát động phong trào, bầu khí học tập trong nhà Lưu Trú sôi động hẳn lên.

Và rồi ngày công bố kết quả Học kỳ I ở trường cũng đã đến. Các lớp lần lượt về báo cáo kết quả học tập và xin mình ký phiếu điểm.

Đọc tiếp Chiếc áo khuyết

Món quà Phục sinh

 

Chào các bạn

Sáng Thứ Sáu, khi các em đã đến trường học, nhà lưu trú sắc tộc vắng vẻ, mình đang ở phòng làm việc thì chuông điện thoại reo. Khi nhấc ống nghe lên, mình nghe đầu dây bên kia rất ồn ào, sau đó giọng người đàn ông vang lên giới thiệu là anh của em Sam, xin gặp em Sam, em Sam là học sinh lớp 10. Mình báo cho biết em Sam đã đi học, trưa em mới về, nếu người nhà cần nhắn em chuyện gì, trưa mình sẽ nhắn lại. Người bên kia nói: bố em đang hấp hối nên xin cho em về, mình hỏi có cần về ngay không để mình gọi điện đến trường. Người dầu kia cho biết trưa em về cũng được.

Đọc tiếp Món quà Phục sinh

Xin lỗi

 

Chào các bạn

Làm giáo dục thì chúng ta ai cũng muốn rèn luyện cho học trò mình được phát triển toàn diện về trí dục cũng như đức dục. Vì vậy, các em học sinh đến với mình mặc dầu các em là những con em của các đồng bào dân tộc thiểu số, có những khác biệt về bản sắc văn hóa, phong tục tập quán, thì điều đầu tiên các em cần được học vẫn là “Tiên học lễ – Hậu học văn”.

Với các em dân tộc thiểu số, dạy âm nhạc, các em tiếp thu rất nhanh, dạy lễ giáo như: thưa trình, chào hỏi, cảm ơn … các em tiếp thu cũng rất tốt.

Nhưng dạy xin lỗi và để các em “chịu” xin lỗi là cả một vấn đề, vì hình như mọi thứ đối với các em đều rõ ràng, đơn giản như một với một là hai… Nếu các em làm đúng thì được khen thưởng, còn làm sai thì ngược lại… vì thế chuyện xin lỗi đối với các em gần như không còn là việc phải học… Hiểu như vậy, biết như vậy nhưng những gì cần phải làm, cần phải học thì mình vẫn cần phải duy trì.

Đọc tiếp Xin lỗi

Bao bọc

 

Chào các bạn

Ngày đó, chỉ còn một tuần nữa là đến ngày khai giảng của năm học NK 2010 – 2011 mình được người quen cho biết tại Buôn Đuk, cách Tp. Buôn Ma Thuột khoảng 5 Km, có gia đình Ama Lin rất nghèo, và có người con trai tên Y Sửu, em đã 12 tuổi mà chưa được đi học..

Mình đến nhà, thì bố mẹ em đi làm thuê chưa về, em Y Sửu đang chơi trước nhà, mình nói chuyện và hỏi em có muốn đi học không, em trả lời là có.

Một lát sau thì bố mẹ em về, mình cho họ biết mục đích của mình đến là muốn giúp cho em Y Sửu được đi học, và nếu gia đình bằng lòng thì mình sẽ giúp hết, gia đình không phải lo gì cả. Bố mẹ em đồng ý, họ nói họ cũng khổ tâm vì con họ đã lớn rồi mà chưa được đi học.

Đọc tiếp Bao bọc

Bất lực hoàn toàn, vẫn đóng góp được cho đời

 

Chào các bạn,
Ảnh minh họa

Hôm nay mình chia sẻ với các bạn mảnh đời thường của gia đình em H’ Nhal Niê ở Buôn Triết, thuộc Xã EaTiêu, Huyện CưKuin, Tỉnh Đăklăk, cách Tp. Buôn Ma Thuột 17 km về hướng Tây Bắc.
Gia đình em gồm có 04 người: bố mẹ, em và em gái; nhưng cả hai chị em của em đều bị dị tật bẩm sinh.

Mình đến thăm gia đình em vào một sáng mưa dầm tháng 8 năm 2011 của trời Buôn Ma Thuột.

Bước vào nhà, mình thấy một quang cảnh hơi lạ. Cả gia đình em đang quây quần bên chiếc chiếu trải rộng dưới nền nhà. Hôm nay trời mưa nên bố mẹ em không đi làm rẫy được. Bố mẹ ngồi, còn hai em thì nằm ngửa trong chiếc chiếu. Khuôn mặt hai em dị dạng rất nhiều, và khi nhìn xuống tay chân của cả hai em thì thấy thật đáng thương, cả hai em: tay, chân đều rất nhỏ và đều có 03 khớp, hai bàn tay ngón nhỏ và không đủ ngón, hai bàn chân quặt ra ngoài, thành ra hai em không ngồi, không bò, không đứng, không đi gì cả. Nếu không được người nhà bồng lên thì hai em chỉ có nằm ngửa mà thôi, cũng không thể nằm nghiêng được nữa.

Đọc tiếp Bất lực hoàn toàn, vẫn đóng góp được cho đời

Mua một cây chổi

 

Chào các bạn,

Mình được biết em Sùng Phong Lan khi em học lớp 5 Trường Tiểu Học Nguyễn Đức Cảnh – Tp. Buôn Ma Thuột.

Em là người dân tộc H’mông, gia đình em rất nghèo, nhà có hai chị em gái, mẹ em mất sớm, khi em mới được 2 tháng tuổi, mẹ mất rồi, chị của em ở với Bố ngoài Cao Bằng Lạng Sơn, còn em được người dì ruột ở Krông Năng – Tỉnh Đăklăk đem về nuôi.

Năm em học lớp hai thì được vào nhà Lưu Trú sắc tộc ở và học tại Trường Tiểu Học Nguyễn Đức Cảnh – Buôn Ma Thuột.

Trong quá trình học tập, năm nào em cũng đạt học sinh giỏi.

Đọc tiếp Mua một cây chổi

Vì nó không phải của em

 

Chào các bạn,

Trong các công việc mình đã làm, mình thấy thời gian mình được phục vụ tại nhà Lưu Trú sắc tộc là hạnh phúc nhất. Đó là nơi dành để nuôi các em học sinh dân tộc thiểu số nghèo, ở các vùng sâu vùng xa, không có điều kiên để đến trường, đến lớp, các em đã được các Dì phước đưa về nuôi và cho đi học, mọi chi phí các Dì lo cho từ A tới Z, nghĩa là các em đươc nuôi ăn học miễn phí hoàn toàn.

Trong nhà Lưu Trú sắc tộc này có rất nhiều dân tộc thiểu số như các em Êđê, Sêđăng, H’mông, M’nông, Tày, Nùng, Mường, Khor. Nên ngôn ngữ chính trong nhà là tiếng kinh, vì các em ở vùng sâu vùng xa ra, nên không rành tiếng kinh, có một số em ở nhiều năm nhưng tiếng kinh vẫn bị hạn chế, vì vậy mà trong nhà luôn luôn có chuyện cười.

Đọc tiếp Vì nó không phải của em

Em trả lại cô

Chào các bạn,

Chiều nay mình có dịp đi vào Buôn Hring A, thuộc Huyện Krông Păc, Tỉnh Đăklăk, Buôn này ở về hướng Nam, cách xa Thành Phố Buôn Ma Thuột khoảng 50 km. Dân trong Buôn là Dân Sêđăng, có gốc từ Kontum, họ đã đến định cư ở đây từ năm 1972. Mình vào nhà em H’ Diệu, gặp lại em, làm mình nhớ lại câu chuyện xảy ra cách đây hơn một năm, lúc đó em đang học lớp 10 và ở trong nhà Lưu Trú Sắc Tộc tại Tp. Buôn Ma Thuột để đi học cho gần. Năm học đó mình cũng đang phụ trách khâu chăm sóc y tế cho các em trong nhà Lưu Trú.

Đọc tiếp Em trả lại cô

Một chút cầm tay

 

Chào các bạn,

Sáng nay thức dậy trong không khí trong lành tươi mát của bầu trời Tây Nguyên, mình bước ra sân thượng, ngắm nhìn thành phố. Buôn Ma Thuột cũng đang thức dậy thật đẹp, dưới ánh bình minh với cây cối, núi đồi trùng trùng điệp điệp trong sương khói mờ mờ… làm mình nhớ đến lời Thánh Thi:

Hùng vĩ quá khiến phàm nhân tắc lưỡi,
Thượng trí nào ra định luật đổi thay,
Hết tối đen xoay chuyển lại sáng ngày,
Tay Tạo Hóa đã tài tình xếp đặt!

Tự nhiên trong tâm dậy lên niềm tri ân cảm mến vì Thiên Chúa đã cho mình thêm một ngày mới để sống và yêu thương. Khi trở lại vào phòng,dừng lại trước tấm hình Chân Phước Giáo Hoàng Jean Paul II với dòng chữ ghi phía dưới:

Người nhận: Cảm ơn vì biết mình còn được yêu thương
Người trao: Tạ ơn vì mình có cơ hội để yêu thương

Đọc tiếp Một chút cầm tay