Nỗi buồn xa xứ

Mai An Nguyễn Anh Tuấn

Đêm Noel Hà Nội, bỗng nhớ tới người bạn thân làm nghề viết đang sống ở Canada, và thốt nhiên nhớ lại một bài thơ nghẹn nước mắt của nhà thơ Hoàng Hưng đã nói hộ tâm trạng của bao nhà văn lưu vong đang mong chờ bàn tay hòa hợp thực sự ở trong nước… Tôi không dám bình thơ của thầy Hoàng Hưng, chỉ xin được chép lại để tặng bạn tôi.

AMERICA
III – Gửi Nguyễn Đỗ

“Ta là ai trên xứ sở này?
Vì sao ta tới đây? Ta tìm gì? Ta muốn gì?”

Hương nếp mới nghẹn ngào người xa xứ
Trưa Cali thơ Nguyễn Trãi lặng người
“Đất hứa” phục những đòn bầm tím
Chết không xong thì phải sống thôi

Những câu thơ
Một mình đọc một mình tan nát

Nhưng bốn quả cam Vinh thoát hải quan về nằm lay lắt xó buồng
Tự lúc nào anh đã quen vị cam Mỹ không hạt

Như anh phải làm quen giọng Mỹ
Tập phân biệt âm “of” với âm “off”

“Để dịch thơ Việt ra tiếng Mỹ”
Hình dung ngày trở lại
Vênh mặt với làng thơ ao tù

Nhưng trước khi ngày ấy tới
Thì anh sẽ quên và sẽ quen
Rồi anh sẽ tập làm thơ tiếng Mỹ
Để thêm một mối hận không được thừa nhận

Rồi con anh sẽ làm thơ tiếng Mỹ
Thành nhà thơ Mỹ gốc Việt
Còn anh một lần nữa dở hơi
Ngay trong nhà của mình

Thế đấy Đỗ ơi
Chạy đâu cho thoát

(Hành trình, NXB Hội Nhà văn, 2005)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s