Cho đi

Chào các bạn,

Bài “Cho người” là một bài trong cuốn Tiên tri của tác giả Kahlil Gibran (cuốn Tiên tri dòng 16 trong ebook ĐCN). Bài đã được anh Hoành dịch (dưới đây).

Đây là bài mình rất thích, đã chép trong sổ tay nhiều lần, đã học một số câu tiếng Anh nguyên gốc và đang sống theo những lời đó.

Đây là hai câu trong bài mà mình dùng trong Lời cầu nguyện 152 và trong một số Lời cầu nguyện khác của mình.

“Và có những người cho nhưng không biết đau khi cho, cũng không tìm vui sướng, và cũng chẳng cho vì quan tâm đến đức hạnh;
Họ cho như cây hoa đào trong thung lũng kia thở hương vào không gian.”

“Bởi vì sự thật là, chính cuộc đời cho cuộc đời—trong khi bạn, dù tự xem mình là người cho, cũng chỉ là một nhân chứng mà thôi.”

Mời các bạn cùng đọc bài “Cho người” và nghe bài hát “Cho đi”.

Chúc chúng ta luôn cho đi.

PTH

***

Cho người

Spiritual Symbols

Rồi một người giàu nói, Giảng cho chúng tôi về Bố thí.

Và Tiên tri trả lời:

 

Bạn cho chỉ một tí khi bạn cho tài sản. Khi cho chính mình bạn mới thực sự cho.

Bởi vì tài sản là gì nếu không là những thứ bạn canh giữ vì lo sợ mình có thể cần đến ngày mai?
Và ngày mai, ngày mai sẽ mang lại gì cho con chó quá cẩn thận đã giấu những khúc xương dưới lớp cát không dấu vết, trên đường theo chân đoàn hành hương đến thành phố linh thiêng?
Và lo sợ cho nhu cầu là gì, nếu không phải chính nó là nhu cầu?
Khi giếng bạn vẫn đầy, phải chăng sợ khát chính là cơn khát chẳng nguôi?

Có những người cho một tí tài sản lớn họ có—và họ cho để được vinh danh, và ham muốn thầm kín đó khiến quà tặng của họ bất toàn.
Và có những người chỉ có một tí nhưng cho tất cả.
Đây là những người tin vào cuộc đời và phần thưởng của cuộc đời, và kho chứa của họ không bao giờ cạn.
Có những người cho với sướng vui, và sướng vui là phần thưởng của họ.
Và có những người cho với đớn đau, và đớn đau rửa tội họ.
Và có những người cho nhưng không biết đau khi cho, cũng không tìm vui sướng, và cũng chẳng cho vì quan tâm đến đức hạnh;
Họ cho như cây hoa đào trong thung lũng kia thở hương vào không gian.
Qua bàn tay của những người như thế, Trời lên tiếng nói, và từ thẳm sâu trong đôi mắt của những người như thế, Trời mỉm cười với Đất.

omkar

Cho khi được hỏi đã là tốt, nhưng tốt hơn là, cho khi không ai hỏi, chỉ do thấu hiểu;
Và với người có bàn tay rộng mở, đi tìm người nhận còn vui sướng hơn cả việc cho.
Và bạn không còn gì để giữ lại sao?
Một ngày nào đó, mọi thứ bạn có sẽ bị cho đi;
Vì vậy, hãy cho bây giờ, để mùa cho có thể là mùa của bạn và không phải là mùa của những người kế thừa gia tài của bạn.

Bạn thường nói, “Tôi sẽ cho, nhưng chỉ cho những người xứng đáng.”
Đám cây trong vườn không nói thế, và đàn thú trên cánh đồng cũng không nói thế.
Chúng cho, để chúng có thể sống, vì giữ lại là diệt vong.
Chắc chắn là, ai xứng đáng nhận được ngày và đêm, cũng xứng đáng nhận được những gì bạn có.
Và ai đã xứng đáng uống biển đời, cũng xứng đáng lấy một cốc nước từ con suối nhỏ nhoi của bạn.
Và còn xứng đáng nào lớn hơn là xứng đáng từ lòng can đảm và lòng tự tin, ồ không, lòng nhân đạo, khi nhận quà?
Bạn là ai mà người ta phải xé lòng ra, mở toạc tự ái ra, để bạn thấy được giá trị trần truồng của họ, và lòng kiêu hãnh sống sượng của họ?
Trước hết, hãy xem lại bạn có xứng đáng là người cho, là khí cụ của đức bố thí, hay không.
Bởi vì sự thật là, chính cuộc đời cho cuộc đời—trong khi bạn, dù tự xem mình là người cho, cũng chỉ là một nhân chứng mà thôi.

Và hỡi những người nhận—và tất cả các bạn đều là người nhận—đừng biết ơn quá nặng, nếu không, bạn sẽ đặt gông cùm lên chính bạn, và lên cả người cho.
Tốt hơn là, hãy cùng người cho bay trên quà tặng như trên đôi cánh;
Bởi vì, quá quan tâm vào món nợ tức là nghi ngờ lòng rộng rãi của người cho, là người có mẹ là Đất với tâm thức tự do và cha chính là Trời.

Tiên tri, Kahlil Gibran.

Trần Đình Hoành dịch

.

8_auspicious_signs_combined
Then a rich man said, Speak to us of Giving.

And he answered:

You give but little when you give of your possessions.
It is when you give of yourself that you truly give.
For what are your possessions but things you keep and guard for fear you may need them tomorrow?
And tomorrow, what shall tomorrow bring to the overprudent dog burying bones in the trackless sand as he follows the pilgrims to the holy city?
And what is fear of need but need itself?
Is not dread of thirst when your well is full, the thirst that is unquenchable?

There are those who give little of the much which they have—and they give it for recognition and their hidden desire makes their gifts unwholesome.
And there are those who have little and give it all.
These are the believers in life and the bounty of life, and their coffer is never empty.
There are those who give with joy, and that joy is their reward.
And there are those who give with pain, and that pain is their baptism.
And there are those who give and know not pain in giving, nor do they seek joy, nor give with mindfulness of virtue;
They give as in yonder valley the myrtle breathes its fragrance into space.
Through the hands of such as these God speaks, and from behind their eyes He smiles upon the earth.

yin-yang

It is well to give when asked, but it is better to give unasked, through understanding;
And to the open-handed the search for one who shall receive is joy greater than giving.
And is there aught you would withhold?
All you have shall some day be given;
Therefore give now, that the season of giving may be yours and not your inheritors’.

You often say, “I would give, but only to the deserving.”
The trees in your orchard say not so, nor the flocks in your pasture.
They give that they may live, for to withhold is to perish.
Surely he who is worthy to receive his days and his nights, is worthy of all else from you.
And he who has deserved to drink from the ocean of life deserves to fill his cup from your little stream.
And what desert greater shall there be, than that which lies in the courage and the confidence, nay the charity, of receiving?
And who are you that men should rend their bosom and unveil their pride, that you may see their worth naked and their pride unabashed?
See first that you yourself deserve to be a giver, and an instrument of giving.
For in truth it is life that gives unto life—while you, who deem yourself a giver, are but a witness.

And you receivers—and you are all receivers—assume no weight of gratitude, lest you lay a yoke upon yourself and upon him who gives.
Rather rise together with the giver on his gifts as on wings;
For to be overmindful of your debt, is to doubt his generosity who has the freehearted earth for mother, and God for father.

The Prophet, Kahlil Gibran.

***

“Cho đi”, suối nhỏ nói

1
“Cho đi”, suối nhỏ nói,
“Cho đi, ô, cho, cho, ô, cho đi,
Cho đi”, suối nhỏ nói,
Khi suối chảy vội xuống đồi;
“Mình nhỏ, mình biết, nhưng nơi nào mình đi,
những cánh đồng mọc xanh hơn nữa.”
Hát, hát cả ngày,
“Cho đi, ô, cho đi,”
Hát, hát cả ngày,
“Cho đi, ô, cho đi,”

2
“Cho đi”, mưa nhỏ nói,
“Cho đi, ô, cho, cho, ô, cho đi,
Cho đi”, mưa nhỏ nói,
Khi mưa rơi trên hoa.
“Mình sẽ nâng lần nữa những đầu hoa đang gục xuống,”
Khi mưa rơi trên hoa.

3
Vậy, “Cho”, cho đi điều bạn có thể cho.
“Cho, ô, cho, cho, ô, cho,”
Vậy , “cho, cho đi điều bạn có thể cho.”
Một điều tất cả có thể cho đi.
Cho như suối và hoa cho:
Vi Chúa và mọi người đang sống.

(PTH dịch)

Give, Said the Little Stream – Mormon Tabernacle Choir

“Give”, said the little stream

1
“Give,” said the little stream,
“Give,” oh, give, give, oh, give,
Give,” said the little stream,
As it hurried down the hill;
“I’m small, I know, but wherever I go,
The fields grow greener still.”
Singing, singing all the day,
“Give away, oh, give away,”
Singing, singing all the day,
“Give, oh, give away.”

2
“Give,” said the little rain,
“Give, oh, give, give, oh, give,
Give,” said the little rain
As it fell upon the flowers.
“I’ll raise their drooping heads again,”
As it fell upon the flowers.

3
“Give,” then, what you can give,
“Give, oh, give, give, oh, give,
Give,” then, what you can give,
There is something all can give.
Do as the streams and blossoms do:
For God and others live.

Words: Fanny J. Crosby, 1820–1915
Music: William B. Bradbury, 1816–1868. Arr. © 1989 IRI

Một suy nghĩ 3 thoughts on “Cho đi”

  1. Ôi bài viết hay quá, em cảm động lắm, cám ơn chị rất nhiều.
    Em thật sự muốn mình có thể “cho nhưng không biết đau khi cho, cũng không tìm vui sướng, và cũng chẳng cho vì quan tâm đến đức hạnh”
    Em cần phải tu tập nhiều hơn.
    Chúc chị luôn vui khỏe ^^

    Liked by 1 person

  2. Mình thích bài giảng về Bố thí của tiên tri Kahlil Gibran quá Hương à. Trước đây, mình đã đọc một lần. Bây giờ đọc lại, vẫn cảm thấy nghẹn ngào.

    Đúng là chính cuộc đời cho cuộc đời và chúng ta đều là người nhận những gì mà cuộc đời ban cho.

    Chúng ta là những chứng nhân sự rộng rãi của Đất Trời.

    Chúc bạn một ngày vui Hương nhé 🙂

    Liked by 1 person

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s