Tiếc điều gì ?

Chào các bạn,

Các em học sinh Lưu trú cấp III của mình tuy cũng đã lớn nhưng bị đau bệnh các em thường hay khóc, mỗi lần mình mang thuốc đến hoặc đến hỏi thăm bệnh biết các em khóc mình hỏi, đa số các em cho biết đau nằm nhớ mẹ nên khóc.

Biết các em như vậy mỗi khi trong nhà Lưu trú có em bị đau, nằm ở nhà Lưu trú đến ngày thứ hai mình đến hỏi em muốn về gia đình hay muốn ở lại nhà Lưu trú? Nếu em muốn về gia đình mình cho thuốc mang về gia đình uống đến khi khỏi bệnh đến học lại. Việc xin phép nhà trường mình lo.

Mặc dầu lúc đau các em khóc nhớ mẹ nhưng đến lúc mình hỏi em bị đau có muốn về gia đình không? Đa số các em xin ở lại vì về gia đình ban ngày không có chỗ nằm cho đàng hoàng.

Thứ Hai đầu tuần trước giờ cơm trưa mình điểm danh các Tổ, Tổ Một vắng em Ngơk học sinh lớp Mười. Mình hỏi những em học cùng lớp cũng như các em ở cùng thôn trong Buôn Làng, nhưng không em nào biết tại sao em Ngơk vắng học.

Mình thắc mắc không biết tại sao em Ngơk lại không đến học, bởi cách đây bốn tuần em Ngơk mới viết cho mình bản kiểm điểm và cam kết không nghỉ học sáng thứ Hai, do một tháng trước đây em Ngơk đã nghỉ ba sáng thứ Hai một cách vô tổ chức, mình đã yêu cầu em Ngơk nếu muốn tiếp tục ở nhà Lưu trú học, phải viết cho mình bản kiểm điểm và cam kết học hết cấp III mình mới cho em Ngơk ở lại, và em Ngơk đã viết cho mình. Vậy sao thứ Hai này em Ngơk lại nghỉ học? Không lẽ em Ngơk còn nhỏ nhưng lại muốn bỏ học nữa sao? Mình dự tính chiều thứ Ba sẽ về Buôn Làng đến nhà em Ngơk xem sao.

Và mình đã không phải đến nhà em Ngơk vì sáng thứ Ba em Ngơk đến nhà Lưu trú, em Ngơk vào chào. Mình hỏi lý do tại sao hôm nay em Ngơk mới đến học? Em Ngơk nhìn mình không nói và cúi xuống vén ống quần chân phải lên, mình nhìn thấy trên mắt cá chân phải của em Ngơk một vết thương bằng bàn tay, đỏ và lở loét, chung quanh thịt đỏ ửng sưng tấy. Mình hỏi được biết hôm qua em Ngơk bị té xe máy và chân bị bỏng ống bô xe máy.

Biết em Ngơk đang sốt và vết thương có nguy cơ nhiễm trùng cao, mình cho em Ngơk nghỉ học về giường nằm nghỉ. Lúc mình mang thuốc đến cho em Ngơk uống, uống thuốc xong em Ngơk nói:

– “Tối hôm qua ở nhà mình bị nóng sốt nhưng không có thuốc uống, mình nghĩ nếu cứ để sốt cao mấy ngày chắc mình sẽ đi với ông bà, vì cách đây sáu tháng ông ngoại mình cũng đi với ông bà vì sốt cao nhiều ngày không có thuốc uống.”

– “Nếu bây giờ phải đi với ông bà em Ngơk có sợ hoặc tiếc điều gì không?”

– “Mình không sợ nhưng tiếc vì chưa được ra xem thị trấn Phước An. Như vậy khi gặp ông ngoại mình không thể kể cho ông ngoại biết về thị trấn Phước An được! Vì mình cũng giống ông ngoại chưa được biết thị trấn Phước An và chắc ông ngoại cũng tiếc.”

Matta Xuân Lành

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s