Nói tiếng Kinh

 

Chào các bạn,
1521c5a81f2b7b.img
Đối với các em học sinh sắc tộc thiểu số, trong học tập các em gặp khó khăn thường trực lớn nhất đó là ngôn ngữ. Riêng các em học sinh Lưu Trú của mình sự khó khăn này tăng thêm lên, vì các em được sinh ra và lớn lên trong một Buôn Làng toàn người cùng sắc tộc với các em, vì vậy các em chỉ nói tiếng Kinh khi các em đến trường học, về gia đình, về Buôn Làng ngôn ngữ chính của các em vẫn là tiếng mẹ đẻ, tiếng Sêđăng. Chính vì vậy khi ở gia đình, các em có dùng từ tiếng Kinh sai, hoặc không hợp, không đúng với câu từ, bối cảnh… gia đình bố mẹ hoặc anh chị em không biết để chỉnh sửa!

Chẳng hạn một hôm, mình gặp mẹ Thép-nữ hộ sinh ở trạm xá xã chạy xe ngược chiều với mình, khi ngang qua mẹ Thép dừng lại nói: “Mình đi “lấy” em Thul học lớp Năm về!”. Hoặc có hôm mẹ Nhíp đến nhà chơi và kể chuyện: “Hôm qua mình đi lấy măng về, cái chân của mình muốn “bể” ra!”

Vì vậy để giúp các em học tốt, mình qui định trong các giờ cơm và giờ lao động của nhà Lưu Trú, các em không được nói tiếng bản địa. Em nào vi phạm, ngày hôm đó sẽ nấu bếp và rửa chén cho cả nhà. Đây là hai công việc mệt nhất trong nhà Lưu Trú.

Và trong giờ lao động chiều nay, các em vừa làm vừa nói chuyện phía sau phòng làm việc của mình. Lúc đầu mình nghe các em nói tiếng Kinh, nhưng sau đó mình nghe một tràng tiếng bản địa và cũng được trả lời lại bằng một tràng dài tiếng bàn địa. Mình mở cửa ra hỏi em nào vừa nói tiếng dân tộc? Trong nhóm đang làm việc ở đó có tất cả sáu em, các em im lặng một chút, sau đó ba em học sinh lớp Mười một lần lượt nói: “Các em vừa làm vừa nghe chứ không nói!”. Vài giây sau em Mai Linh giơ tay nhận đã nói. Mình hỏi em Mai Linh nói với ai? Em Mai Linh chỉ nhẹ qua em Mỹ Linh, hai em cùng là học sinh mới vào đầu NK đang học lớp Mười. Mình nhìn em Mỹ Linh và em Mỹ Linh không nhận là đã nói! Mình hỏi lại em Mai Linh hai lần nữa và em Mai Linh vẫn chỉ qua em Mỹ Linh!

Mình nói với em Mỹ Linh: “Từ đầu năm học cho đến bây giờ, đây không biết là lần thứ mấy em Mỹ Linh đợi tra hỏi cho đến cùng đường mới chịu nhận? Nếu em Mỹ Linh không thay đổi, Yăh phải cho Mỹ Linh ra ngoài thôi!”. Nói xong mình về phòng.

Khoảng mười phút sau em Mỹ Linh đến phòng mình, vừa khóc vừa xin lỗi! Em Mỹ Linh hứa sẽ sửa tính đó và trong tiếng nấc nghẹn ngào, em Mỹ Linh nói: “Đây là lần thứ ba mình không muốn nhận lỗi ngay!”. Nói xong em Mỹ Linh nấc nghẹn lên đến nỗi nước mắt không rơi xuống được!

Nhìn em Mỹ Linh lúc này mình cũng nghẹn lời vì thương, nên nói: “Em Mỹ Linh biết như vậy là tốt, đừng để sự việc như vậy lập lại nữa! Ra chuẩn bị dùng cơm!”

Em Mỹ Linh cảm ơn quay ra. Lẽ ra mình vui vì các em vẫn còn rất nhạy cảm với điều tốt thì lòng mình lại chùng xuống. Vì nỗi nghẹn ngào của em Mỹ Linh còn đọng lại trong tâm trí mình..

Matta Xuân Lành
 

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s