Mất xe đạp

Chào các bạn

Từ nhà Lưu Trú sắc tộc đến Trung Tâm Giáo Dục Thường Xuyên Tỉnh và Trung Tâm Giáo Dục Thường Xuyên Thành Phố Buôn Ma Thuột, là hai trường các em Cấp III đến học, đều cách nhà Lưu trú khoảng 3 km.

Thời gian đầu mình chưa có điều kiện nên các em đi bộ ngày hai buổi đến trường rất khổ, mưa thì khổ kiểu trời mưa và nắng thì khổ kiểu trời nắng. Còn hiện tại nhà Lưu Trú có trên 30 chiếc xe đạp cho các em chở nhau đi học.

Trong nhà Lưu Trú lúc đó có 80 em nhưng chỉ có 03 chiếc xe đạp do người nhà sắm cho các em, và các em vui vẻ cho nhau mượn, luân phiên chở nhau đi học, đi lễ, đi chợ… Em A Đưa học sinh lớp 10 là một trong 03 em có xe đạp trong nhà, gia đình em A Đưa đã mua cho em chiếc xe đạp với giá 1.250.000 đồng.

Một sáng Chúa Nhật em Bét-Sing học sinh lớp 11, mượn xe đạp của em A Đưa ra nhà sách. Bét-sing vào mua sách xong đi ra không còn thấy xe đạp đâu nữa.

Hai em đến báo cho mình biết. Mình hỏi giờ hai em tính sao?

Em Bét-Sing nói: Em làm mất nên em sẽ xin gia đình đền cho bạn.

Em A Đưa thì không muốn bạn Bét-Sing phải đền, vì em biết bố bạn Bét-Sing thường xuyên đau ốm nên gia đình bạn rất khó khăn.

Mình nói với hai em: Đối với một số người thì số tiền đó không là gì, nhưng đối với gia đình các em thì đây không phải là vấn đề nhỏ, nên cô sẽ mời bố hai em đến để người lớn tự quyền quyết định.

Đến Chúa Nhật kế đó, mình mời bố hai em đến và nói rõ sự việc cho bố hai em biết.

Sau khi nghe xong, bố em Bét-Sing nói: Do Bét-Sing đã làm mất, mặc dầu hiện tại gia đình đang rất khó khăn nhưng cũng sẽ cố gắng mua sớm một chiếc xe đạp khác để em A Đưa đi học.

Bố em A Đưa lại không chịu!

Ông nói: Các em đã ở trong nhà này với nhau rồi, đừng phân biệt Bét-Sing hay A Đưa nữa, tất cả là con chúng ta. Hơn nữa anh đang bị bệnh, mình phải biết “lá lành đùm lá rách”

“Lá lành đùm lá rách” đây không phải mình được nghe lần đầu, nhưng hôm nay mình thực sự xúc động vì nó đã được thốt ra từ tấm lòng của những người được coi là nghèo khổ nhất.

Và hai tháng sau bố em Bét-Sing mất vì bệnh ung thư đại tràng.

Matta Xuân Lành

Một suy nghĩ 4 thoughts on “Mất xe đạp”

  1. Cám ơn Matta Xuân Lành, mình rất cảm động khi đọc chuyện này, và học được cách cư xử tuyệt vời cũng như hiểu rằng người tốt luôn ở khắp mọi nơi.

    Số lượt thích

  2. Những câu chuyện mà chị Matta Xuân Lành chia sẻ quả thật rất xúc động và ấm tình người. Em chắc chắn rằng chị Matta Xuân Lành đang làm những công việc rất hữu ích cho đồng bào mình. Cảm ơn chị rất nhiều! Chúc chị sức khỏe và niềm vui!

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s