
Chúa Jesus đã nói hãy yêu thương lẫn nhau. Ngài không nói hãy yêu cả thế giới.
Trần Thị Thu Hiền dịch
.
Jesus said love one another. He didn’t say love the whole world.
Mother Teresa

Chúa Jesus đã nói hãy yêu thương lẫn nhau. Ngài không nói hãy yêu cả thế giới.
Trần Thị Thu Hiền dịch
.
Jesus said love one another. He didn’t say love the whole world.
Mother Teresa

Có nuôi con mới biết tình yêu của cha mẹ.
Nguyễn Thu Hiền dịch
.
We never know the love of parents , until we become parents ourselves.
Unknown

Quê hương nắng mới tràn về đây
Cho sắc muôn hoa rực rỡ ngày
Mơ buổi tao phùng vần xuân kết
Thơ-nhạc giao thoa ngát trời mây
Mộng ước. Cùng nhau mộng ước thôi
Trải lòng vừa vặn nối thêm lời
Cho xuân hai góc đời riêng biệt
Vẫn chung ý thắm nhé bạn ơi!…
hoatrang, 23.Feb010

Tôi ước có lần về Đức Lợi
Nằm ngủ trên cát Bãi Ngang
Nhìn biển, nhìn sóng, nhìn ghe trên bờ
Nhìn những ngư dân mờ dần trong bóng tối
Bây giờ những con cá bơi xa bờ
Quẳng câu chỉ là trò chơi con nít
Nhưng tôi muốn thấy
Đêm nằm hong gió biển mặn mòi
Đặt tay lên cát li ti trắng
Nơi những bàn chân trẻ xa xưa
Kéo co, đá banh, ngủ quên bỏ học bài khuya
Tôi ước có lần về Đức Lợi
Dù cha không còn nữa, mẹ đã đi xa
Đó là ước mơ chân nhất
Ôi đôi mắt hiền của mẹ
Hiển hiện chợ xưa tay nách rỗ gạo một mình
Cứ như đâu đây
Mà vô thường
Băng qua vàng vọt những hàng dương
Dẫu chẳng còn một khỏanh cát trắng
Căn nhà nhỏ có còn thùng sách cũ
Mẹ bán trong mùa bão táp
Ngày rời quê trong nỗi buồn
Tôi biết
Mẹ tha thứ cho con lọt ra trên cát
Rồi biền bịêt
Nhưng tôi hiểu bài học đớn đau khi thiếu quê
Không có nơi nào hơn em ơi
Tôi xin một lần
Không thể đến nhà hàng say với người ta
để chẳng còn biết đường về Đức Lợi
Tôi xoa đôi tay tìm hơi ấm
Và mong sao những chiếc thuyền không nằm trên Bãi Ngang
Những con sóng không nhỡn nhơ ở bờ dương
Chẳng ấm ớ để trách ai
Từng đêm, đêm, tôi hỏi tôi
Những mẹ, những chị và em có còn đi quơ dương liễu
Có còn đi gánh cá ở Cửa Lỡ
Chở mắm qua đò hát hò không ngủ
Đi xem phim trắng đen mà cười vui như đám cưới
Tôi hỏi tôi
Tuổi trẻ nay còn đâu mà đắp cát xây thành chắn sóng
Mà lau tiếng thở dài của mẹ
Vá lại những vết nức dưới bàn chân cha
Có thể tôi tự trồng tôi như một cây dương liễu
Trên bãi dương quê nghèo
Và không mơ về những điều em không muốn
Cũng chẳng để làm gì
Biết đâu đó là cơ hội để được yên vui.
Bùi minh vũ. 1-2010
Đó chỉ là một cách nói ví von, nhưng rất đúng. Nếu ngày trước không có Kiến Trúc Sư Kasimierz Kwiatkowsky (người Balan -thường gọi thân mật là Kazik), không nằm gai nếm mật chịu muôn ngàn gian khổ thiếu thốn thì chúng ta có thể đã không có một Mỹ Sơn thánh địa hôm nay , chúng ta hãy nghe lại một nhận định của Kazik, khi lần đầu bắt gặp Mỹ Sơn :

Công lao của Kazik bỏ ra cho Mỹ Sơn không nhỏ, ông đã từng thoát chết khi đi cùng đội rà phá bom mìn còn sót lại , đã từng ăn ngủ cùng Mỹ Sơn trong hoàn cảnh thiếu thốn đến cơ cực trong những năm 1980 khi đất nước còn chật vật muôn vạn khó khăn, ông đã từ bỏ những công việc có lương cao và cuộc sống đầy đủ ở quê nhà chỉ để sống cùng và với Mỹ Sơn, tình yêu nghệ thuật kiến trúc cổ của ông làm chúng ta trân trọng và không khỏi cảm động.
Chỉ tiếc một điều khi công lao của ông được đền đáp là lúc ông không còn bên cạnh chúng ta nữa, ông mất năm 1997 thì năm 1999 Mỹ Sơn chính thức được UNESCO công nhận là di sản văn hoá thế giới.
Tượng của ông sẽ được dựng tại Hội An, và sẽ có một con đường mang tên ông ở đô thị cổ này, đó cũng là một cách chúng ta nhớ ơn những gì ông đã làm cho đât nước Việt thân yêu của chúng ta.
Năm 1993, có một bài thơ mang tên Kazik của một thi sĩ lạ hoắc: Inrasara, một nhà thơ Chăm.
Như vỗ cánh bay ngược Thời Gian
bằng đôi tay đại bàng
Kazik
bắt mạch đống vụn tàn
song thoại hồn thiên cổ …
vỡ lớp bụi ngày tháng và năm
cho lộ thiên Quá Khứ
đánh thức Hội An, dựng dậy Mỹ Sơn
sống lại một trời lẫm liệt…
Đây là một bài thơ rất hay, của một thi sĩ đại diện cho cả cộng đồng Chăm nhỏ bé nói lên lời tạ ơn với Kiến trúc sư Kazik, để rồi sau đó, cũng chính anh trở thành một Kazik trong văn học Chăm, ( và cả văn học Việt ): Inrasara

Năm 1997, giải thưởng của Hội Nhà Văn Việt Nam được trao cho tập thơ Tháp Nắng của một thi sĩ Chăm : Inrasara.
Nhiều người cho đó là một hiện tượng lạ , nhưng đến 2005 một lần nữa, Inrasara khẳng định tài năng thực sự của mình bằng một cú đúp ngoạn mục: giải thưởng của Hội Nhà Văn Việt Nam lần thư 2 và giải thưởng Văn Học Đông Nam Á với tập thơ : Lễ Tẩy Trần Tháng Tư
Vinh hạnh cho Inrasara, cho cộng đồng Chăm và cho cả dân tộc Việt.
Đọc thơ Inrasara, luôn cho ta nhiều cảm xúc khác nhau, tựa như xem một bức tranh vẽ lên toàn cảnh xã hội Chăm, buồn và đẹp, u uẩn và kiêu hãnh, và làm cho người xem luôn cảm thấy day dứt.
giọt nước mắt
không rơi được
chảy ngược
lên trời
thành những cánh sao …
( thơ Trần Can tặng Inrasara )
Không chỉ làm thơ, Inrasara còn dành rất nhiều tâm huyết và sức lực để nghiên cứu, sưu tầm, dịch thuật và cóp nhặt văn học Chăm, sắp xếp lại cho có hệ thống. Một công việc rất vất vả mà anh ròng rã gánh vác suốt thời tuổi trẻ, đơn thuần chỉ vì tình yêu đối với quê hương và dân tộc Chăm của mình, thật đáng trân trọng.
Từ Inrasara, mọi người đã có một cái nhìn Khác về Chăm.
Đó là điều lớn nhất mà Inrasara đã làm được.
Và nhiều người ( trong đó có tôi, đã phải tự mình đi tìm câu trả lời câu hỏi mà Inrasara đặt ra trong những bài thơ nhức nhối )
Qua những bể dâu lịch sử, người Chăm đã trở thành một bộ phận trong cộng đồng Việt Nam, tôi tin rằng từ sự khai mở quá khứ của Inrasara, những trường ca Chăm tuyệt đẹp: Ariya Xah Pakei, Cam Bini, Bini- Cam, Ppo Parơng, Glơng Anak… sẽ được phổ biến rộng rãi, và sẽ được đưa vào văn học sử Việt Nam.
Khu vườn Văn học sử thêm những bông hoa đầy hương sắc, tại sao không?
Tôi rất thích câu nói : Không có dân tộc nào mất đi, cho dù những biến thiên lịch sử có thể làm mất tên đất nước họ trên bản đồ thế giới, nhưng dân tộc ấy vẫn mãi trường tồn cùng với các dân tộc khác, cho đến ngày cuối cùng của loài người trên mặt đất này. ..
Inrasara, một người con Chăm đẹp đẽ, rất truyền thống và thấm đẫm tinh thần hiện đại, quá khứ và tương lai luôn nối liền trong anh, như một dòng chảy xuyên suốt, không bao giờ ngưng nghỉ …
Xin cảm ơn Kazik, xin cảm ơn Inrasara, những người khai mở cho quá khứ linh hiển lộ thiên …
Trần Can
* Kiếntrúc sư Kasimierz Kwiatkowsky ( tức Kazik ) sinh 1944 tại Lublin, Balan . Mất 1997 tại Huế, Việt Nam
Buổi sáng ngày đầu tuần, mình đến quán Starbuck, số 1068 phố Chapel, New Haven, chọn một góc nhìn ra cả hai con phố Chapel và High để làm việc. Bên kia đường là mấy toà nhà cổ kính của trường Yale. Mọi người đi lại tấp nập và vội vã, một hình ảnh quen thuộc trên các con phố ở nước Mỹ, nhất là lại gần khuôn viên của một trường đại học danh giá như thế này.
Ngay đằng sau mình là một anh chàng trung niên đang rất chăm chú vẽ, dáng cao và mảnh khảnh, quần áo xộc xệch, trông giống mấy anh Mỹ da đen làm công nhân hơn là một sinh viên ngành hội họa của trường Yale. Mình chợt nghĩ chắc do yêu thích vẽ nên hôm nay rảnh anh vào quán ngồi sáng tác. Một lúc sau có mấy người nữa cũng vào quán uống café và bắt đầu bắt chuyện với anh. Mình để ý thấy anh chàng còn xếp các tác phẩm của mình dọc bên tường kính chỗ anh ngồi, quay chúng ra ngoài để người đi đường có thể nhìn thấy được. Vì mình cũng thích vẽ nên tò mò đến bắt chuyện anh.
Tên anh chàng là Isaac Canady, sinh ra ở vùng này và đã vẽ được 17 năm. Anh là kiểu họa sĩ đường phố, không đi học vẽ qua một trường lớp nào mà tự học lấy. Các tác phẩm của anh đã bán ở khắp nơi trên nước Mỹ, thi thoảng có các chương trình giới thiệu bán tranh thì anh cũng đến các thành phố khác như New York hay là Chicago.
Dưới đây là nội dung cuộc hội thoại của mình và anh Isaac, chia sẻ với các bạn cái nhìn của một họa sĩ đường phố người Mỹ da đen về sáng tạo, suy nghĩ cởi mở và sống với đam mê.
– Chào anh, tôi có thể ngồi xem anh vẽ được không?
– Ồ tất nhiên rồi.
– Tranh của anh trông rất lạ. Anh làm thế nào để phát triển được sự sáng tạo để vẽ nhiều thế này?
– Sáng tạo không thể dạy được. Bạn chỉ có thể để cho cái đầu của mình thật cởi mở và suy nghĩ tự do. Cứ thế để các ý tưởng tuôn ra thôi.
– Anh đã đi học vẽ bao giờ chưa?
– Tôi không theo một trường lớp nào cả, tự học thôi, cho nên tôi lại không bao giờ bị bó buộc vào bất cứ một thể loại vẽ nào. Tôi dùng tất cả mọi chất liệu như bút bi màu, bút chì, màu nước, kể cả tô nhòe nhoẹt cho bẩn tranh miễn sao chúng thể hiện được ý tưởng của tôi.

– Mà anh bán mỗi bức như thế này khoảng bao nhiêu tiền?
– Cũng tùy nhưng từ 60$ trở lên.
– Anh có sống được với nghề vẽ không?
– Cũng bình thường, đôi khi tôi cũng chết đói lắm.
– Anh có triển lãm tác phẩm của mình bao giờ không?
– Không. Tôi chưa bao giờ triển lãm ở đâu cả.
– Anh có website riêng không?
– Không. Quan điểm của tôi là không quảng cáo, tôi đã ở chỗ này gần 20 năm và mọi người biết đến tôi. Ai thích tranh của tôi thì đến đây mua thôi. Đây toàn là các bản gốc, tôi không bán bản copy.
– Mỗi ngày anh vẽ mấy bức?
– Thường chỉ được một thôi, có bức tôi vẽ mất 3-4 ngày như bức này này. Anh nói và chỉ vào tấm tranh đang vẽ dở. Trong bức này tôi vẽ hình đôi môi và cái tai, trên là mặt trăng, phía dưới là trái đất, xa xa là mặt trời đang tỏa sáng.
– Thế còn 3 cái cây ở giữa đây?
– Đấy là thể hiện cho gia đình.
– À..hay quá, như là bố mẹ và con phải không ạ. Anh có vẻ nghiên cứu nhiều về sinh học nhỉ? (Tôi nói vậy là vì thấy anh vẽ cái tai rất chi tiết, giống như một hình giải phẫu trong sách giáo khoa)
– Đúng vậy. Tôi thích vẽ về con người, và mối liên hệ giữa con người với vũ trụ. Nhưng tôi thường hướng về mô tả đời sống tinh thần và những thay đổi của thế giới và vũ trụ, những tranh đấu của con người với các thay đổi đó. Như bạn thấy trong bức này, đôi môi bị đâm xuyên qua. Đó là sự đau đớn khi con người đối mặt với thay đổi. Hay bức này, tôi vẽ cái cuốc, cái xẻng, ống nước đang phun nước. Theo tôi là những công cụ để con người gieo trồng cuộc sống. Tranh của tôi thường mang tính hình tượng, mỗi người có thể hiểu theo một kiểu.
– Anh thường truyền tải ý tưởng gì trong tranh?
– Tranh của tôi thường mang một thông điệp về hòa bình với các chủ đề về người Mỹ da đen, người Mỹ da đỏ, gia đình. Tôi ước muốn có được sự hòa bình trên khắp thế giới này.
– Ồ hay quá. Tôi cũng là người ủng hộ quan điểm đó, tôi thường hay viết các bài viết về tư duy tích cực và chúng tôi cũng nghiên cứu Kinh thánh và đạo Phật.
– Bạn nói kinh thánh là kinh thánh nào đấy? Kinh thánh không phải lúc nào cũng được hiểu để ủng hộ hòa bình, thậm chí còn là nguồn gốc gây chiến tranh. Tôi thì nghĩ không nhất thiết phải theo một tôn giáo nào nhất định cả. Nếu bạn thấy thích đạo Phật thì cứ tìm hiểu, nếu thích đạo Hồi thì cứ tìm hiểu, đừng có sợ gì cả.
– Anh nói đúng rồi.
– Tôi cũng nghĩ là con tất cả chúng ta dù có đến từ những nơi khác nhau ví như tôi là người Mỹ, bạn là người Việt Nam, nhưng đều xuất phát từ một cái gốc nào đó nên chúng ta mới hiểu được nhau.
– Tôi nghĩ là chúng ta là con người nên có thể từ quốc gia khác, từ văn hóa khác, nhưng chúng ta đều chia sẻ những giá trị chung như tình bạn, tình yêu, sự thành thật. Vì thế mà chúng ta nói chuyện và hiểu được nhau.
– Đúng vậy. Tôi quen rất nhiều người ở đây. À bạn bảo là bạn học kinh tế hả? Tôi biết một anh chàng người Hy Lạp hay lắm. Anh ta không học kinh tế nhưng nó cũng có cái gì đó liên quan. Nếu bạn thích tôi giới thiệu với bạn. Hai người có thể nói chuyện với nhau.
– Ồ, cảm ơn anh. Thế thì hay quá. Vậy thông thường thì anh giữ liên lạc với mọi người ở đây như thế nào? Mọi người có đi chơi cùng nhau hay gặp nhau ở đâu đó không?
– Không. Chúng tôi chỉ gặp ở đây. Tôi ngồi ở đây suốt mà. Tôi có nhiều bạn bè như vậy lắm. Tôi thích kết bạn và lôi kéo những người tốt đến với tôi. Trông bạn cũng là người tốt đấy. Nói chuyện với bạn hay lắm.
– Ồ, cảm ơn anh. Thế anh sinh ra ở vùng này à?
– Đúng, đây là nhà tôi.
– Anh có thích vùng New Haven không?
– Nói chung tôi thấy vùng này không ủng hộ các nghệ sĩ như tôi lắm. Các nghệ sĩ khác có vẻ xa lánh. Tôi thấy ở New York thích hơn, họ cổ vũ các nghệ sĩ kiểu như tôi hơn.
– Ồ, New York là thành phố dành cho các họa sĩ mà. Nhưng sống ở đây rẻ hơn New York nhiều.
– Nhưng nếu được chọn lại tôi vẫn thích làm một họa sĩ như thế này. Tôi thích vẽ dù đời sống cũng không giàu có lắm. Mà có lẽ tôi không hợp với sự giàu có.

– Ồ, nghèo là tốt đấy ạ.
– Tôi nghĩ ở một góc độ nào đó điều này đúng, nghèo cái khác nhưng giàu về tinh thần.
– Tôi có thể mang giấy bút đến đây vẽ cùng anh được không, anh không ngại chứ?
– Ồ tất nhiên là tôi luôn đón chào mọi người đến vẽ cũng tôi rồi. Bạn cứ tự nhiên.
Buổi chiều hôm đó mình để ý thấy vài người nữa đi qua chào Isaac, một hai người ngồi lại nói chuyện với anh và anh lại hào hứng chia sẻ về công việc của mình. Khi tìm hiểu thông tin về anh trên Internet, mình biết thêm là Isaac đã gần 50 tuổi, có một tuổi thơ khá dữ dội trong một gia đình 7 anh chị em và đã từng mất nhà một lần. Anh là người theo trường phái vẽ chấm (pointilist drawing).
Người họa sĩ này đang thật sự hạnh phúc vì anh đang được tự do làm công việc mình yêu thích với một đời sống tinh thần phong phú.
Trong những con người ngày ngày qua lại quán café này có bao nhiêu con người với những xuất thân khác nhau, phần lớn họ là sinh viên đại học Yale, đến từ những gia đình danh giá ở Mỹ và khắp nơi trên thế giới. Nhưng từ một góc nhìn nào đó, mình cho rằng Isaac là người giàu có nhất.
Hoàng Khánh Hòa
Feb 22, 2010
Mùa xuân này, được nghỉ dài ngày, nhiều bạn chọn Tây Nguyên làm điểm đến ( Có bạn còn nói ” tại lời mời gọi trên mạng của LN nữa đấy”). Nhưng rồi cũng nhiều bạn thất vọng than thở với tôi về việc những thác nước cạn khô tại các điểm du lịch sinh thái.Vâng! Quả thật tôi cũng sốc khi chỉ cách vài tháng trước, đoàn làm phim của Đài TH TP HCM còn thật sự ” kính nể” vẻ đẹp hùng tráng của ngọn thác Drei Nu, thì bây giờ …chỉ còn là những bờ đá cao câm lặng. Tôi chưa có dịp kiểm chứng đó là ” thói thường” của mùa khô cao nguyên? hay kết quả của hàng chục công trình thủy điện trên những dòng sông cao nguyên? Nhưng xuân này, đọc lại những kiến nghị của ba tôi với Quốc hội từ hơn 20 năm trước, về vấn đề rừng và nước ở miền núi, vẫn thấy sự cảnh báo của ông còn nguyên tính thời sự… Thương cho thiên nhiên TN mỗi ngày một thêm kiệt quệ , càng thêm thương cho tấm lòng người thí thức dân tộc lão thành… Mời các bạn đọc và kiểm chứng lại ý kiến ông.

Miền núi & trung du chiếm đại bộ phận đất tự nhiên của nước ta, là căn cứ của cách mạng, là địa bàn chiến lược quan trọng của sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc, là quê hương của các dân tộc anh em. Nhưng lại là những vùng có điều kiện kinh tế khó khăn nhất, nên việc thực hiện các chính sách dân tộc phải thể hiện trong sự đầu tư thích đáng, để phát triển kinh tế-xã hội bền vững, tạo điều kiện phát huy hết tiềm năng của miền núi cao nguyên, đó là rừng. Câu nói “Rừng vàng biển bạc” đã có từ ngàn xưa. Trong quá trình phát triển, phải dựa vào thế mạnh của miền núi cao nguyên, đó là vựa cây công nghiệp, cây ăn quả, cây thuốc, các giống vật nuôi phong phú,và các đặc sản khác của rừng, để làm giàu cho miền núi và cao nguyên, cũng là để làm giàu cho toàn bộ đất nước.
Vì nếu kinh tế miền núi và cao nguyên phát triển, sẽ tạo ra được nền kinh tế hàng hóa nhằm thoả mãn sự giao lưu giữa miền ngược và miền xuôi. Miền núi và cao nguyên sẽ có đủ gạo của đồng bằng, trong khi đồng bằng sẽ có đủ các sản phẩm của rừng.
Miền núi & trung du còn là quê hương của các nhà máy thuỷ điện, đang giữ vai trò then chốt của công nghiệp điện nước ta. Vì vậy tài nguyên thiên nhiên ở đây là tài nguyên chiến lược, không chỉ của riêng vùng, mà còn chi phối khắp mọi miền đất nước. Nên việc xử dụng phải hết sức thận trọng và cần được cân nhhắc kỹ theo ý nghĩa chiến lược của nó.
Về quan điểm, bảo vệ thiên nhiên, môi trường các tỉnh miền núi & trung du chứa đựng nhiều tiềm năng quyết định, trong việc bảo vệ và duy trì sự cân bằng sinh thái của toàn bộ đất nước, mà chủ yếu là các hệ thảm thực vật rừng, nhất là các hệ thống rừng đầu nguồn. Vòng luân chuyển thiên nhiên hùng vĩ này được tạo lập theo quy luật của chính nó. Miền núi & cao nguyên là vùng thu gom quy tụ nước tự nhiên, làm nên những bể chứa nước ngọt khổng lồ,nguồn sống của mọi sinh vật. Đó cũng là trạm điều tiết nước cho hàng ngàn khe suối và hàng trăm con sông lớn, nhỏ đưa nước về xuôi.

Chúng ta đã biết rằng, nếu hệ thống rừng đầu nguồn không được bảo vệ, thì các cơn lũ sẽ xảy ra liên tục sau những trận mưa nguồn, làm cho các vùng phụ cận và các tỉnh đồng bằng chịu hậu quả đến mức nào. Bài học thực tiễn này đã được chứng minh trong những năm gần đây ở các tỉnh đồng bằng sông Hồng, miền trung du, và đồng bằng sông Cửu Long, do rừng ở Tây bắc & Tây Nguyên bị tàn phá nghiêm trọng. Nếu Tây Nguyên là mái nhà chung của các tỉnh đồng bằng miền Trung và Nam Bộ, thì Tây bắc là mái nhà chung của các tỉnh đồng bằng sông Hồng. Những mái nhà này cần phải được bảo vệ hết sức nghiêm ngặt, Khi rừng đã tàn phá, sau những cơn mưa nguồn, đất ở các tỉnh miền núi và cao nguyên sẽ bị xói mòn và nước thì không được rừng giữ lại nữa. Cả hai tài nguyên quyết định sự sống của con người và mọi sinh vật là đất & nước, thì cả hai đều không còn.Điều đó nói lên tính tất yếu của việc phải bảo vệ thiên nhiên & môi trường, phải gìn giữ sự cân bằng sinh thái của thiên nhiên. Con người không thể đảo ngược quy luật khắc nghiệt của tạo hoá.
Khi nói đến việc thực hiện chính sách dân tộc và nói đến đầu tư để phát triển bền vững các vùng dân tộc và miền núi, cùng đồng nghĩa với việc đầu tư để bảo vệ thiên nhiên & môi trường. Đây là sự đầu tư để mang lại lợi ích cho toàn bộ đất nước. Trong đó, đầu tư cho phát triển rừng là chủ yếu, đầu tư để giữ bằng được hệ thống rừng đầu nguồn. Vì rừng là lợi ích sống còn của cả nước trong sự duy trì cân bằng môi sinh. Phải có chính sách khuyến khích để rừng càng phát triển thì lợi ích của nhân dân ở miền núi càng cao. Phải có hướng đầu tư mạnh về công nghiệp, chăn nuôi… vào những vùng thích hợp để tạo ra nguồn thu nhập chính cho dân, để dân không phải phá rừng mà vẫn ấm no. Do đó, việc thực hiện chính sách dân tộc không thể tách rời việc bảo vệ môi trường sinh thái. Phải làm thế nào để hai nhiệm vụ nói trên gắn bó mật thiết với nhau, bổ xung cho nhau, tác động hỗ trợ và thúc đẩy lẫn nhau để cùng tồn tại, vận động và phát triển.
Việc thực hiện chính sách dân tộc của Đảng thực chất là đưa nghị quyết của Đảng vào cuộc sống, bằng những việc làm cụ thể của Nhà nước, như các chương trình phủ xanh đất trống đồi trọc 327, chương trình định canh định cư… hiện đang làm và bước đầu có hiệu quả. Việc thực hiện các chính sách dân tộc là biến đổi đường lối đổi mới của Đảng, vào các mục tiêu của sự phát triển kinh tế bền vững ở các tỉnh miền núi & cao nguyên. Là làm thế nào để đưa đời sống của miền núi tiến kịp miền xuôi, là làm thế nào phục hồi màu xanh cho miền núi và cao nguyên.

Chúng tôi tin chắc rằng, sự nghiệp phát triển kinh tế – xã hội và sự nghiệp bảo vệ tài nguyên thiên nhiên- môi trường của các tỉnh miền núi & cao nguyên, sẽ được thực hiện, bằng các chương trình đầu tư theo quy mô lớn của quốc gia, theo quy mô vừa của địa phương và theo quy mô nhỏ của kinh tế hộ gia đình. Chúng tôi cũng tin chắc rằng các mô hình về phát triển lâm-nông nghiệp, mô hình về rừng-vườn-chuồng, rừng-vườn-ao-chuồng… sẽ được triển khai khắp mọi nơi. Các mô hình về làng sinh thái sẽ xuất hiện ở các tỉnh miền núi và vùng cao nguyên , trong quá trình công nghiệp hoá, hiện đại hoá nông nghiệp nông thôn. Các buôn làng, thị trấn, các thành phố sinh thái cũng sẽ được hình thành trên bất cứ vùng miền núi và cao nguyên nào. Vì vấn đề này chứa đựng tính hiện thực, tính khách quan trong sự nghiệp đổi mới của Đảng & Nhà nước ta. Trong thực tiễn, muốn xoá đói giảm nghèo cho đồng bào dân tộc thiểu số, việc đầu tiên là phải giao đất khoán rừng cho nhân dân. Phải làm cho quyền lợi của dồng bào dân tộc thiểu số gắn bó với rừng và mãi mãi gắn bó với rừng.
Chúng tôi kiến nghị Quốc hội ra nghị quyết tạo điều kiện cho nhà nước ban hành được các chính sách cần thiết, để thực hiện cho bằng được những vấn đề này. Đây là điều kiện quan trọng cho sự phát triển của đồng bào dân tộc, sự sống còn của đất nước. Thông qua luật, các dân tộc thực hiện nghiêm chỉnh các Luật về bảo vệ môi trường, Luật bảo vệ rừng, hướng nhân dân vào việc sống và làm việc theo Hiến pháp & pháp luật
Chúng tôi kiến nghị với Nhà nước sớm xây dựng các chương trình về phát triển kinh tế -xã hội bền vững, đầu tư các chương trình về bảo vệ thiên nhiên & môi trường cho các tỉnh miền núi & vùng cao. Để đủ cán bộ khoa học là người các dân tộc thiểu số, trực tiếp phục vụ công cuộc đổi mới của các vùng dân tộc, cần thành lập thêm các trường đại học Tây bắc, đầu tư nâng cấp các trường đại học Bắc Thái & Tây Nguyên, củng cố các Trung tâm nghiên cứu khoa học và các trường dân tộc nội trú của các tỉnh miền núi & cao nguyên.
Linh Nga Niê Kdăm
Khi Mamiya, sau này là một giảng sư nổi tiếng, đến gặp thầy để nhận giáo huấn riêng, Mamiya được giao công án giải thích tiếng vỗ của một bàn tay.
Mamiya tập trung suy nghĩ vào điều gì có thể là tiếng vỗ của một bàn tay. “Con không tập luyện chuyên cần đủ,” thầy bảo Mamiya. “Con cứ bị vướng mắc vào thức ăn, tài sản, và cái tiếng đó . Con chết đi còn hơn. Như vậy sẽ giải quyết được vấn đề.”

Lần kế tiếp Mamiya vào gặp thầy và lại bị hỏi chỉ cho thầy tiếng vỗ của một bàn tay. Mamiya tức thì ngã lăn ra như là chết rồi.
“Đúng là con chết rồi,” thầy quan sát. “Nhưng vể tiếng vỗ đó thì sao?”
“Con vẫn chưa giải được,” Mamiya trả lời, ngước nhìn lên .
“Người chết không nói,” thầy bảo. “Đi ra!”
.
Bình:
• Đây là vướng mắc đầu tiên của Mamiya: “Mamiya tập trung suy nghĩ vào điều gì có thể là tiếng vỗ của một bàn tay.”
Như chúng ta đã thấy trong bài Tiếng vỗ của một bàn tay, mục đích của công án không phải là để tìm câu trả lời, mà là “để chận tâm trí không đi lang thang”. Cuối cùng là có được tâm trí hoàn toàn tĩnh lặng, hoàn toàn trống không, “vô tâm”. Nếu tâm trí ta cứ vướng mắc với câu hỏi “Tiếng vỗ của một bàn tay là gì?”, thì tâm trí không bao giờ tĩnh lặng được.
• Vì vậy cho nên thầy nói: “Con cứ bị vướng mắc vào … cái tiếng đó.”
• Thầy còn nói vướng mắc vào “thức ăn và tài sản.” Đây là thầy muốn nhắc khéo là cả ba thứ vướng mắc đều như nhau. Con mà còn vướng mắc vào “cái tiếng đó” và vẫn còn tìm lời giải “cái tiếng đó là gì?”, thì con vẫn còn vướng mắc y như là người ham ăn và người ham của cải.
• Thầy còn hướng dẫn xa hơn: “Con chết đi còn hơn.” “Chết” tức là không suy nghĩ nữa, không có câu hỏi trong đầu nữa. Nhưng trò vẫn không hiểu được.
Thầy phải nhắc khéo thêm lần nữa: “Người chết không nói”—tức là, không có câu hỏi, không có câu trả lời.
• Tâm tĩnh lặng, tâm không, vô tâm là đích điểm cuối cùng. Khi đạt được đích đó thì tâm hoàn toàn rỗng lặng, không có câu hỏi và không có câu trả lời.
Nếu nói theo kiểu Tanzan, thiền sư ẳm cô gái qua vũng bùn, thì: “Ủa, câu hỏi đó con đã để nó lại lúc thầy hỏi con hai tháng trước rồi, sao thầy lại con mang nó theo tới bây giờ?”
• Chú ý: Các thiền sư không nói nhiều. Chữ nào trong câu nói của các vị cũng quan trọng.
(Trần Đình Hoành dịch và bình)
.
The Dead Man’s Answer
When Mamiya, who later became a well-known preacher, went to a teacher for personal guidance, he was asked to explain the sound of one hand.
Mamiya concentrated upon what the sound of one hand might be. “You are not working hard enough,” his teacher told him. “You are too attached to food, wealth, things, and that sound. It would be better if you died. That would solve the problem.”
The next time Mamiya appeared before his teacher he was again asked what he had to show regarding the sound of one hand. Mamiya at once fell over as if he were dead.
“You are dead all right,” observed the teacher. “But how about that sound?”
“I haven’t solved that yet,” replied Mamiya, looking up.
“Dead men do not speak,” said the teacher. “Get out!”
#42
Bài hôm nay
Maya Angelou và danh ngôn, Nhạc Xanh, Video, Danh Ngôn, song ngữ, chị Trần Lê Túy Phượng và chị Huỳnh Huệ.
Giọt Xuân Ca , Thơ, chị Hoa Trang Giọt Sương Tím.
Lý Bạch – Dữ Sử Lang Trung Khâm thính Hoàng Hạc lâu thượng xuy địch , Đường Thi, anh Nguyễn Hữu Vinh.
Mùa xuân Tây Bắc trong tôi, Văn, Nước Việt Mến Yêu, anh Trần Vân Hạc.
Bộ luật đạo đức của thổ dân da đỏ Mỹ , Trà Đàm, Văn Hóa, song ngữ, chị Hoàng Khánh Hòa.
Thiền của Joshu , Thiền, Trà Đàm, Văn Hóa, song ngữ, anh Trần Đình Hoành.
Văn hóa sáng tạo, Trà Đàm, Kỹ năng lãnh đạo, anh Trần Đình Hoành.
.
Tin quốc tế và quốc nội tại vn.news.Yahoo >>>
.
Tin học tập – việc làm
American Center Hanoi Event news
Rotary World Peace Fellowships
Fellowship at UNFPA Special Youth Programme
PhD Scholarships at The IT University of Copenhagen
Thông Tin Kinh Tế
Chứng khoán
* VNINDEX
* HNX
Chúc các bạn một ngày tươi hồng !
![]()
Đọt Chuối Non
Ngoài rất nhiều bài thơ hay được dùng trong chương trình giảng dạy các cấp trung học và đại học, Maya Angelou rất nổi tiếng và được yêu mến với nhiều danh ngôn.
Các bạn sẽ xem một file Power Point về danh ngôn của Maya Angelou do chị Trần Lê Tuý Phượng soạn rất công phu với hơn 30 hình ảnh minh hoạ là những bông hoa thật đẹp được hai anh chị Trần Liệt Hùng và Phạm Kiêm Yến ghi lại
Xin các bạn click vào hình bên dưới để xem và download file
Tiếp theo mời các bạn xem một file video với những hình ảnh về hoạt động và cuộc đời của nữ thi hào Mỹ da đen Maya Angelou mà ba bài thơ của bà đã được anh Trần Đình Hoành và Lê Vĩnh Tài dịch trên ĐCN
.
http://www.youtube.com/watch?v=QiImfyTBiUY
Bài hát Tiếng Anh là nhạc nền trong file này là When I See You Smile với ca từ như sau:
*
Sometimes I wonder
How I’d ever make it through
Through this world
without having you
I just wouldn’t have a clue
And sometimes it seems
Like this world’s closing in on me
And there’s no way of breaking free
Then I see you reach out for me
Sometimes I wanna give up
Wanna give in
I wanna quit the fight
then one look at you baby
can make everything all right
make everything alright
When I see you smile
I can face the world
Oh you know that I can do anything
When I see you smile
I see a ray of light
Oh I see it shining
right through the rain
When I see you smile
Baby when I see you smile at me
Baby there’s nothing in this world that could ever do
What the touch of your hands can do
It’s like nothing I ever knew
ooooohhhh
And when the rain is falling
I don’t feel it
Cause you’re here with me
and one look at you baby
It’s all that I’ll ever need
It’s all that I’ll ever need
When I see you smile
I can face the world
Oh you know that I can do anything
When I see you smile
I see a ray of light
Oh I see it shining
right through the rain
When I see you smile
Baby when I see you smile at me
Sometimes I wanna give up
wanna give in
wanna quit the fight
Then one look at you baby
can make everything alright
make everything alright
When I see you smile
I can face the world
Oh you know that I can do anything (that i can do anything)
When I see you smile (baby when i see you smile)
I see a ray of light( I see a ray of light)
Oh I see it shining
right through the rain (baby when i see you smile)
When I see you smile
I can face the world
Oh you know that I can do anything
When I see you smile
Baby when I see you smile at me
when i see you smile.. baby when i see you smile..
aaaattt me..aaattt me
*
.
Ngoài ra xin giới thiệu một file video để luyện nghe tuyệt vời. Đó là lời giới thiệu của Maya Angelou về cuốn sách của bà
Letter to My Daughter (ấn bản được bán từ tháng 9/ 2008).
Về cuốn sách này sẽ có một bạn trẻ dịch mấy lời đề từ của tác giả giới thiệu (song ngữ)trên ĐCN ngày mai
.
Thân ái chúc các bạn một ngày vui với công việc, gia đình và Đọt Chuối Non </emMay

Mưa bụi sáng nay lất phất ôm
Choàng vai…Hôn đắm tóc thề buông
Thứ ba đầu ngày âu yếm thế
Vô chừng vô hạn dễ thương xuân
Ra đường rất sớm với nụ cười
Trang điểm đi làm chỉ môi tươi
Mưa xuân mơn êm là hữu ý
Nào phải vô tình thơm má người
Tạ từ đông cũ,mùa mới đến
Vạn vật đất trời tắm gội hương
Vũ xuân nhè nhẹ trong trẻo tiếng
Chen chúc xanh lời đón yêu thương
Không thể không mở lòng cảm xúc
Khi mùa tỉnh giấc duyên dáng đưa
Biết Ta ít ỏi khốn khó ý
Vẫn gửi thiết tha giọt xuân mưa
hoatrang giọtsươngtím
19/1/2010

Cũng làm khách biếm tận Trường Sa
Mắt dõi Trường An chẳng thấy nhà
Vi vút lầu Hoàng nghe tiếng địch
Trời hè mai rụng rớt đầy hoa
Nguyễn Hữu Vinh dịch
與史郎中欽聽黃鶴樓上吹笛
李白
一為遷客去長沙
西望長安不見家
黃鶴樓中吹玉笛
江城五月落梅花
Nhất vi thiên khách khứ Trường Sa
Tây vọng Trường An bất kiến gia
Hoàng Hạc lâu trung xuy ngọc địch
Giang thành ngũ nguyệt lạc mai hoa
(Lý Bạch)
Dich nghĩa
Vì bị biếm chức đày đi Trường Sa
Hướng nhìn về phía tây chẳng thấy quê nhà
Có tiếng sáo ai thổi trên lầu Hoàng hạc
Trong thành trời tháng mùa hạ mà lòng lạnh lẽo như thấy hoa mai trong trời đông rơi rụng
Chú Thích
1. Cũng làm khách biếm: Lý Bạch ví mình như Giả Nghị nhà Hán cũng bị đày đi Trường Sa
2. “Lạc mai hoa” câu thơ liên tưởng tới điệu sáo buồn chia ly ” Mai Hoa Lạc”
3. Trường Sa cách Trường An xa ngun ngút
Ý
Nghe tiếng sáo buồn ai oán trên lầu Hoàng Hạc, làm Lý Bạch nhớ quê hương quay quắt, lòng hững hờ, thờ thẫn buồn lạnh như cái buốt lạnh trong trời đông có hoa mai rơi rụng, dù bây giờ phố xá đang ở đầu tháng 5 mùa hạ .
Thế là đã ba cái tết tôi xa Tây Bắc, cũng là ba cái tết ở Thủ Đô phồn hoa và náo nhiệt, nhưng trong tôi vẫn không hề nguôi ngoai cái cảm giác hẫng hụt, như thiếu một cái gì vô cùng thân thiết, đã ăn sâu vào tiềm thức, vào máu thịt.

Dõi mắt về phương xa. Tôi cứ mường tượng đến những dải mây vắt ngang đỉnh Hoàng Liên cao vút, mỗi bình minh lại hồng rực, long lanh muôn sắc như chiếc khăn piêu trên “tằng cẩu” của người con gái Thái. Và đâu đây tiếng cười trong vắt lấp lánh, bay bổng, phấp phới cùng những dải tua mầu như tia nắng của quả còn hội xuân. Những nhịp xòe nồng say rộn ràng ánh lửa, những tấm lưng thon thả dịu dàng, những khuôn ngực thanh tân, những cần rượu thơm lừng mời gọi. Đâu đây mượt mà giai điệu bài “Tình ca Tây Bắc”: “Rừng xanh cây lá muôn đóa hoa mai chào đón xuân về”. Tôi như kẻ bị bỏ bùa mê, bị bao vây trong những bộn bề cảm xúc.

Ôi cái sắc hoa đào, hoa ban cùng muôn loài hoa rừng khoe sắc đua hương, thơm đến từng lá cây ngọn cỏ đã hóa thân trong mỗi nụ cười duyên, mỗi làn da trắng hồng, mỗi búp tay thon như búp măng rừng, mỗi đường nét tuyệt mỹ trên tấm thân ngà ngọc của người sơn nữ. Để rồi người bạn tôi – nhà văn Thế Sinh đã từng không cầm lòng được phải thốt lên: “Kinh côm nôm tẳng” – tiếng Thái là eo thon ngực nở, mà anh từng thả hồn trong cái ký nổi tiếng: “Miền gái xinh”. Còn tôi như say men rượu cần, trước vẻ đẹp nhuần nhị tuyệt mỹ của những cô sơn nữ như ánh bình minh mai sớm: “Nả ấc nọi nôm túm nàm tong” – tiếng Thái là ngực nhỏ nhọn như gai vông đồng, huyền ảo trong tản văn: “Huyền thoại tắm tiên Tây Bắc”!
Mỗi con đèo, mỗi cánh rừng, mỗi dòng suối, những thửa ruộng bậc thang đều như những kiệt tác của tạo hóa ẩn chứa bao huyền thoại cùng khát vọng được sống, được yêu.
Con đường 6 mới được tôn tạo, lên cổng trời hun hút dãy Pha Đin, trong bạt ngàn hoa ban và lau trắng. Mỗi bông hoa ban như lời thơ trong câu chuyện tình bất hủ “Sống chụ son sao” – “Tiễn dặn người yêu” và những bông hoa lau dập dờn trong gió như đang chụm đầu thì thầm lời hẹn những mùa yêu. Đây Thuận Châu, đây Tuần Giáo… Con đèo quanh co gấp khúc hiểm trở xứng với tên gọi: “Pha Đin” – nơi đất gặp trời. Người già kể cho tôi, xưa các thế lực chúa đất bao đời tranh giành nhau đều lấy dãy núi hiểm trở này làm chỗ dựa, vì thế còn có tên gọi khác: Pú Chinh (núi chiến tranh).

Tôi nhớ mãi lần cùng đoàn giáo viên thế hệ năm 1959 lên thăm Sơn La, Thạc sỹ Lò Mai Cương của trường Cao đẳng Sư phạm tỉnh Sơn La, người đầu tiên của Việt Nam số hóa thành công chữ Thái, cùng phó giám đốc sở Khoa học công nghệ Sơn La – Cà Văn Chung, người số hóa lịch Thái được áp dụng trong nông lịch và bộ lịch Thái tổng hợp 200 năm, cùng các bạn người Thái đón tôi như đón người nhà. Các anh chị khoe những thành tựu của Sơn La và của “Mạng lưới bảo tồn tri thức bản địa dân tộc Thái”. Tôi chia vui cùng các bạn mà lòng không khỏi xao xuyến bồi hồi. Mới ngày nào Sơn La, Tây Bắc còn là vùng đất xa xôi, nghèo nàn và lạc hậu, thì nay đã là những điểm sáng trên bản đồ đất nước.
Tôi miên man đi trong ký ức những Điện Biên, Lai Châu, những con suối “Nậm Na”, “Nậm Rốm”, những tên đất đã trở thành tên lịch sử: “Mường Thanh” – Điện Biên, “Mường Than” – Than Uyên, “Mường Tấc” – Phù Yên, rồi vượt đèo “Khau Phạ” – sừng trời về Mường Lò, Yên Bái, nơi tôi đã từng sống và công tác 30 năm trời. Để rồi trong lòng chợt ngân lên câu ca dao thơm hương nếp mới: “Mường Lò gạo trắng nước trong/ Ai đi đến đó lòng không muốn về”.

Vâng Mường Lò không chỉ là đất tổ của người Thái đen Tây Bắc, là cánh đồng rộng thứ hai Tây Bắc. Con suối “Nậm Xia” – suối nước mắt, tên gọi cũ của suối “Nậm Thia” vắt ngang cánh đồng Mường Lò trong nắng xuân ngời muôn ánh bạc. Mỗi con đường mới mở, mỗi cánh rừng, mỗi mầm xuân và trong từng câu “khắp”, điệu “xòe”, ánh mắt giao duyên đều ngời sáng cất lên những cồn cào day dứt và ước mơ của bao thế hệ: “Ngày xưa, có một đôi trai tài gái sắc yêu nhau tha thiết. Cô gái đẹp như trăng rằm, mái tóc đen dài mềm mại. Mỗi khi nàng ngồi bên khung cửi, chim muông, hoa lá như múa vờn trong mỗi đường thêu. Chàng trai khỏe mạnh, giỏi làm nương, săn bắt thú. Mỗi khi tiếng khèn của chàng cất lên, chim rừng ngừng tiếng hót hồi hộp lắng nghe. Nhưng tên chúa đất quyết bắt cô gái về làm người hầu. Hai người rủ nhau chạy lên núi cao để bảo vệ tình yêu đôi lứa. Tên chúa đất cho người đuổi theo. Chàng trai và cô gái kiệt sức gục xuống trên đỉnh núi nọ. Cô gái không cầm lòng được, chỉ biết khóc than cho mối tình tuyệt vọng. Nước mắt của cô chảy mãi hóa thành dòng suối, mái tóc dài thơm hóa thành làn rêu xanh mướt như vẫy gọi. Chàng trai đau đớn nhảy xuống dòng suối, thân thể chàng vừa chạm mặt nước bỗng vỡ tan, hóa thành muôn tảng đá cho làn rêu quấn quýt bám quanh”. Tôi đã bao lần được nhâm nhi chén rượu thơm cất từ những hạt gạo Mường Lò, thấm đẫm huyền thoại kia với món rêu đá thơm, cay, dịu mát, với những chú cá sỉnh mình thon, chắc lẳn, vậy mà xuân này sao nhớ lạ lùng. Những sóng vàng ngày xuân của con suối Thia ấy như muôn bàn tay vẫy gọi.

Tôi chợt nhớ tới hình ảnh nghệ nhân Lò Văn Biến ôm đàn tính thả hồn trong những điệu “khắp”. Ông như pho sử sống của người Thái Mường Lò, đã từng sưu tầm và dịch nhiều tác phẩm của dân tộc Thái, ông đã cùng tôi biên soạn “Bộ tài liệu dạy tiếng và chữ Thái cổ Mường Lò” và dịch tác phẩm thơ: “Cầm Hánh đánh giặc cờ vàng”… Trước tết, khi nhà văn Trần Nhương đưa nhà văn Nguyễn Tiến Lộc từ Canada về, lên Yên Bái và vào thăm Mường Lò, ông nhờ nhà văn Trần Nhương gọi cho tôi dặn đi dặn lại: “Tết về chơi, nhớ lắm đấy!”. Rồi cô gái trẻ Cầm Thị Nghiệp, sinh viên trường Cao đẳng văn hoá nghệ thuật Yên Bái, từng là học sinh xuất sắc lớp chữ Thái cổ do nghệ nhân Lò Văn Biến mở cũng gọi: “Bác ơi, tết về chơi bác nhé, năm nay vui lắm”. Trong tôi cồn lên một nỗi nhớ thật khó gọi tên, con tim cứ nhẩy lên như nhịp trống hội xòe. Những kỷ niệm về những mùa xuân Tây Bắc ùa về lâng lâng trong ký ức, thân thuộc, nhung nhớ đến nao lòng. Và luôn tin rằng Mường Lò, Yên Bái nói riêng và Tây Bắc nói chung, với những người con ưu tú như nghệ nhân Lò Văn Biến, thạc sỹ Lò Mai Cương, phó giám đốc Cà Văn Chung cùng cô sinh viên Cầm Thị Nghiệp… mỗi mùa xuân sẽ thay da đổi thịt rất nhiều. Còn với cô sinh viên Thanh Nga của trường đại học Văn hóa – khoa Dân tộc học, một lần ngẫu nhiên đọc bài viết của tôi về “nét đẹp bài hát mừng dâu mới của người Thái Mường Lò” đã bị chinh phục bởi vẻ đẹp nguyên sơ của phong tục tập quán và các làn điệu dân ca Thái, cô đã quyết định làm đề tài nghiên cứu khoa học về vấn đề này. Thanh Nga cho biết, có một số sinh viên cũng làm đề tài về văn hóa Thái và cô quyết tâm mùa xuân này nhất định sẽ lên Tây Bắc, để hiểu thêm về văn hóa Thái và được mùa xuân Tây Bắc chắp cánh. Thế mới biết sức hút của văn hóa Thái Tây Bắc lớn lao biết chừng nào.
Tôi miên man trong suy tư. Nếu không có mấy chục năm trời gắn bó cùng những mùa xuân Tây Bắc, để rồi cái hơi cái hồn Tây Bắc thấm trong tôi từ lúc nào, thì tôi đâu có được vốn sống phong phú làm nên những trang văn thơ như hôm nay. Những tên đất, con người lịch sử và huyền thoại của Tây Bắc, cùng bao thiên truyện tôi được nghe các nghệ nhân kể bên bếp lửa, bao hội “xòe” cùng những điệu “khắp” Thái, những lễ hội dân gian của các dân tộc cùng hương rượu cần ngọt lịm, là mạch nguồn sáng tạo trong tôi. Nếu thiếu đi hơi ấm của mùa xuân Tây Bắc, chắc cuộc đời tôi sẽ nghèo đi nhiều lắm. “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở. Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn” là đây chăng, để rồi xuân này giữa Thủ Đô đang hối hả nhịp sống mới hướng tới lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội, tôi chợt nhận ra Tây Bắc mùa xuân với một vẻ đẹp mới, trong sáng vô ngần.
Hà Nội xuân 2010
Trần Vân Hạc
Chào các bạn,
Khi những người châu Âu lần đi thám hiểm và phát hiện ra châu Mỹ, họ đã gặp những người thổ dân da đỏ ở vùng bắc Mỹ và tưởng nhầm đó là người Ấn Độ. Vì thế họ gọi những người thổ dân này là Indian. Cái tên này về sau gây nhiều nhầm lẫn nên người Mỹ chuyển sang dùng từ Native American để chỉ tới những thổ dân, bộ lạc da đỏ châu Mỹ nhằm phân biệt với những người có nguồn gốc di cư (Non-Native American).
Mặc dù vậy từ Native American không có nghĩa rằng mọi thổ dân trên vùng bắc Mỹ đều có cùng một nguồn gốc, văn hóa như nhau. Trên thực tế ở Mỹ có hàng chục bộ lạc, dân tộc khác nhau như Hopi, Lakota, Sioux…Sau khi giành được quyền tự cai trị từ chính phủ Mỹ, các bộ tộc da đỏ Mỹ sống trong các khu bảo tồn gọi là Indian Reservations. Ở Mỹ hiện nay có hơn 300 khu như vậy, một số mở cửa cho khách du lịch viếng thăm để tìm hiểu đời sống của người da đỏ.
Các bộ lạc da đỏ ở Mỹ nổi tiếng về sự giàu có trong đời sống văn hóa và tâm linh. Dưới đây là một số nguyên tắc của thổ dân da đỏ Mỹ được sưu tầm lại, các bạn cùng nghiên cứu nhé.
Chúc các bạn một ngày tươi hồng,
Hoàng Khánh Hòa
.
Bộ luật đạo đức của thổ dân da đỏ Mỹ
1. Thức dậy với ánh mặt trời để cầu nguyện. Cầu nguyện một mình. Cầu nguyện thường xuyên. Thánh Linh Cao Cả sẽ lắng nghe, nếu bạn chịu nói.
2. Hãy khoan dung với những người lạc lối. Si mê, tự cao, tức giận, ghen tị, và lòng tham bắt nguồn từ một tâm hồn đi lạc. Cầu nguyện cho họ tìm thấy chỉ dẫn.
3. Hãy tự mình đi tìm chính mình. Đừng để người khác làm đường cho bạn. Đó là con đường của bạn, và chỉ của bạn thôi. Những người khác có thể đi trên đường đó cùng bạn, nhưng không ai đi giùm bạn cả.
4. Đối đãi với khách trong nhà bạn một cách rất cẩn thận. Mời họ thứ đồ ăn tốt nhất, cho họ chiếc giường tốt nhất, và đối xử với họ với sự tôn trọng và tương kính.
5. Không lấy cái gì không phải của mình, dù là từ người khác, từ cộng đồng, từ nơi hoang dã hay từ một nền văn hóa. Nó không do làm lụng hay do người ta cho mình. Nó không phải là của mình.
6. Tôn trọng tất cả mọi thứ trên trái đất này – dù đó là con người, động vật hay cây cỏ. Trân trọng Thánh Linh trong mọi thứ.
7. Trân trọng suy nghĩ, ước muốn và lời nói của những người khác. Không bao giờ ngắt lời người khác, hay chế nhạo, hay nhái họ. Cho phép mỗi người quyền được thể hiện bản thân.
8. Không bao giờ nói xấu về người khác. Năng lượng tiêu cực mà bạn đưa vào vũ trụ sẽ nhân lên khi chúng quay trở lại với bạn. Tất cả mọi người đều mắc lỗi,. Và tất cả lỗi lầm có thể được tha thứ. Những suy nghĩ xấu gây ra ốm đau về trí óc, cơ thể, và tinh thần. Rèn luyện tính lạc quan.
9. Thiên nhiên không dành cho chúng ta, nó là một phần của chúng ta. Chúng là một phần của gia đình vật chất của bạn.
10. Trẻ em là hạt giống của tương lai chúng ta. Gieo trồng tình yêu trong trái tim chúng và tưới cho chúng bằng trí tuệ và các bài học sống. Khi chúng lớn lên, cho chúng không gian để trưởng thành.
11. Tránh làm đau trái tim của người khác. Thuốc độc từ nỗi đau bạn tạo ra sẽ quay trở lại với bạn.
12. Thành thật mọi lúc. Thành thật là bài kiểm tra y’ chí của con người trong vũ trụ này.
13. Giữ bản thân cân bằng. Trí óc, tinh thần, cảm xúc và cơ thể bạn – tất cả cần mạnh mẽ, trong sạch, và khỏe mạnh. Tập thể dục cho cơ thể để làm tinh thần mạnh lên. Làm giàu tinh thần để chữa những bệnh hoạn về cảm xúc.
14. Xác định rõ ràng rằng bạn sẽ là ai và bạn sẽ hành động như thế nào. Chịu trách nhiệm cho những hành động của bạn.
15. Tôn trọng chuyện riêng và không gian riêng của người khác. Không đụng vào tài sản cá nhân của người khác – đặc biệt là những đồ vật linh thiêng và có tính tôn giáo. Đây là điều cấm kị.
16. Hãy thành thật với bản thân đầu tiên. Bạn không thể nuôi dưỡng và giúp đỡ người khác nếu bạn không thể nuôi dưỡng và giúp đỡ chính bạn trước.
17. Tôn trọng niềm tin tôn giáo của người khác. Không áp đặt niềm tin của bạn vào người khác.
18. Chia sẻ sự may mắn của bạn với những người khác. Tham gia từ thiện. Sẵn sàng cho lại mọi người, để Dân Tộc sẽ sống.
Hoàng Khánh Hòa dịch
.
Native American Code of Ethics:
Rise with the sun to pray. Pray alone. Pray often. The Great Spirit will listen, if you only speak.
Be tolerant of those who are lost on their path. Ignorance, conceit, anger, jealousy and greed stem from a lost soul. Pray that they will find guidance.
Search for yourself, by yourself. Do not allow others to make your path for you. It is your road, and yours alone. Others may walk it with you, but no one can walk it for you.
Treat the guests in your home with much consideration. Serve them the best food, give them the best bed and treat them with respect and honor.
Do not take what is not yours whether from a person, a community, the wilderness or from a culture. It was not earned nor given. It is not yours.
Respect all things that are placed upon this earth—whether it be people, animal or plant. Honor the Spirit in all things.
Honor other people’s thoughts, wishes and words. Never interrupt another or mock or rudely mimic them. Allow each person the right to personal expression.
Never speak of others in a bad way. The negative energy that you put out into the universe will multiply when it returns to you. All persons make mistakes. And all mistakes can be forgiven. Bad thoughts cause illness of the mind, body and spirit. Practice optimism.
Nature is not for us, it is a part of us. They are part of your worldly family.
Children are the seeds of our future. Plant love in their hearts and water them with wisdom and life’s lessons. When they are grown, give them space to grow.
Avoid hurting the hearts of others. The poison of your pain will return to you.
Be truthful at all times. Honesty is the test of one’s will within this universe.
Keep yourself balanced. Your mental self, spiritual self, emotional self, and physical self—all need to be strong, pure and healthy. Work out the body to strengthen the mind. Grow rich in spirit to cure emotional ails.
Make conscious decisions as to who you will be and how you will react. Be responsible for your own actions.
Respect the privacy and personal space of others. Do not touch the personal property of others—especially sacred and religious objects. This is forbidden.
Be true to yourself first. You cannot nurture and help others if you cannot nurture and help yourself first.
Respect others religious beliefs. Do not force your belief on others.
Share your good fortune with others. Participate in charity. Be willing to give back to the people, so that People will live.
Terri Jean