
“Bóng ai đó thấp thoáng sau lớp mưa cuối mùa. Có cái gì đấy thân quen, lục lọi tìm kiếm nhưng vô vọng, đuổi theo nhưng lại chỉ thấy mình mình trong cơn mưa. Cảm thấy mất mát cái gì đấy…”
Cơn mơ trưa cứ cố len lỏi vào Nghi, mặc dù cô đang cố ném nó ra khỏi đầu. Qua ô cửa sổ, không gian bên ngoài thấm đẫm một màu đỏ nhức nhối, mây lay lắt lượn lờ. Bầu trời chùng xuống, thả những vệt dài hiu hắt lên mọi vật. Ánh hoàng hôn lảng bóng xéo sắc cả một chiều thu. Loang lổ những mảng xù xì chắp vá trên những tán cây rậm rạp… úa màu. Có bóng ai nhoe bé xiêu vẹo nơi cuối đường. Vô định và khố nắm bắt, sờ tay lên mặt. Quái! nước tự đâu ra? Trời có mưa đâu….
Những hình ảnh trong giấc mơ lần lượt lướt qua đầu cô rồi rời đi, để lại một cảm giác trông rỗng cô đơn đến lạc lõng… Đến không ồn ào, đi cũng vội vã. Dạo này Nghi hay mơ thấy những thứ không đầu, không cuối và tôi khi cả phần thân cũng không được trọn vẹn. Bao giờ cũng thế, cơn mưa xối xả che trắng tất cả, chỉ còn lại nghệch ngoạc những dấu chấm hỏi to oạch trong lòng cô. Cô ghét cảm giác này, nó như con sâu đang đục khoét trong quả táo đỏ mọng, không thấy, không sờ, không thể định hình nhưng nhoi nhói, thèm khát. Chợt lạ lùng, cô muốn ôm cả buổi chiều đỏ rực kia ném vào những giấc mơ.
Có cô bé tập làm ướt hoen mi,
Ném buổi chiều khờ dại trượt kí ức!
*-*-*-*-*
Căn phòng màu trắng, những nét điểm phá đen tuyền trên ghế, trên giường, trên những thứ đồ đạc cứ nằm im lim chìm trong mùi khói nhang. Đã ba tháng rồi, Nghi cởi bỏ trên người lớp áo mang màu tang tóc… Những ngày gần đông.
Nghi nhìn những vòng hoa trắng muốt.
Nghi nhìn những bộ tách trà nguội lạnh
Nghi nhìn mắt mẹ mờ đi, đôi khi ươn ướt.
Nhìn cái lạnh ùa về, cắt da!
Nhìn Nghi ngày xưa_bây giờ, xa lạ quá!
Nghi bắt đầu sợ ngủ… sợ những cơn mê… sợ những lần gọi tên thống thiết… sợ rồi cái ngày những cơn mơ kéo dãi mãi, không bao giờ dứt… Nhanh lắm! Giống như bố cô vậy… không có lúc tỉnh.
Những cảm giác thân quen, những kỉ niệm chôn giấu trong cô về bố ùa về như đang cắt, ráp, nhớ một đoạn phim… để lại cảm giác trống rỗng, thiếu hụt một cái gì đó quá lớn, đột ngột, mọi thứ xoay loạn cả lên. Nhiều lúc cô có những suy nghĩ rất tiêu cực, cô chán ghét sự ban phát thương hại của mọi người, cô khoát lên mình lớp lông nhím đau nhức. Đôi khi, cô thấy mình như một chim nhỏ không kịp đi tránh rét, bỏ quên tiếng hót nơi chân trời xa lạ… và đôi khi cô cũng muốn những giấc ngủ… thật sâu… mãi mãi.
Hôm này mẹ lại khóc… lại khóc… Nghi thương!
Nghi thấy gì trên trán mẹ mệt nhoài… trên vầng trán và những nếp nhăn hằn sâu?
Nghi cố nói thật nhiều, cố cười thật nhiều nhưng vẫn không che lấp nổi một chiếc ghế trống nơi bàn ăn. Đã ba tháng nay, bữa cơm… chưa bao giờ có bố. Và đôi lúc Nghi tự nhủ “Có khi nào chỉ còn mẹ và em”. Nghi cố nén nhưng mắt vẫn đỏ, như mắt trời chiều này, bỗng nhiên thấy mình bất hiếu.
*-*-*-*-*
Những đồng xu quay nhẹ trên mặt bàn như nhảy một điệu ballat buồn. Hoà trong nhịp bravo chậm rãi từ cái radio cũ kĩ của bố, thời gian như nhảy những bước khó nhọc trên mặt đồng hồ. Nghi kể cho anh nghe về những giấc mơ, cô có thể quay lưng lại với cả thế giới, trừ anh. Ánh mắt anh như bị hút vào khoảng không gian vô tận. Anh thấy gì trong ly cà phê đắng? Có thấy mưa hát nhưng khúc dại khờ.
– Có thể là anh chăng? – Anh vừa xoay xoay đồng xu vừa cười nhẹ.
– Vậy thì đúng là một cơn đại ác mộng rồi!– Nghi chu môi.
– Nghi đúng là một đứa trẻ hư! – Anh nhẹ nhàng tung đồng xu rồi thở dài. Anh tung đồng xu như tung nỗi buồn, chênh vênh
– Buồn vì anh phát hiện ra điều ấy quá trễ! Mà nói luôn, Nghi không phải là một đứa trẻ – Nghi mỉm cười ngạo nghễ. Cái chất háo thắng của Nghi là thứ duy nhất cô để lại cho mình
– Dạo này Nghi thay đổi nhiều quá – Bỗng anh ngước lên nhìn thẳng vào mắt cô.
Những đồng xu chợt nằm im thờ thẫn trên mặt bàn.
– Nghi chả có gì thay đổi. Chỉ là Nghi trưởng thành lên thôi. – Cô bực dọc trước ánh mắt của anh
– Em trưởng thành hay em chỉ già đi? Tuỳ em thôi, anh vẫn thích một Nghi tuy hậu đậu nhưng luôn cười của ngày xưa hơn – Anh lại tiếp tục quay về với những đồng xu.
Nghi không trả lời, đôi mi dài của cô cụp xuống. Sự im lặng nuốt chửng cô và anh. Cô ước mình mãi không còn cảm giác gì nữa, để quên đi mãi mãi, hay chính cô không tồn tại lúc này, lúc anh bên cạnh cô. Cô thấy mình như tan biến cùng hoàng hôn. Đâu đó trong không gian tiếng những đồng xu lạnh lẽo vang lên mờ ảo. Căng thẳng đến tột độ, đôi chân cô lao ra khỏi cửa. Bầu trời xám xịt, rậm rịt những đám mây trìu nặng ưư tư. Trời đen, hay mắt cô u tối?
Mưa nhẹ rơi. Giống như là những giọt nước mắt vậy.
Nghi không thể hiểu nổi mình, cũng không thể hiểu nổi anh, anh vẫn ngồi đó và tiếp tục với những đồng xu vô cảm kia. Nghi cứ tưởng anh sẽ lấp đầy chỗ trống của ba cô sau tai nạn đó. Nhưng không! Anh vẫn bỏ mặt cô với cơn mưa. Lạnh đến nghẹt thở.
Mưa mỗi lúc một to hơn, khuôn mặt Nghi ướt đẫm nước. Nước mưa hay nước mắt Nghi? Cổ họng cô đắng nghét. Sét rạch ngang trên bầu trời, sáng lóa. Rồi như chợt nhận ra điều gì đó. Cô ngồi bệt xuống đất, đôi tay cô run rẩy dang rộng như muốn ôm lấy đất bình yên…cát bụi lại trở về với cát bụi. Ngửa mặt lên, để mặc những hạt mưa tát đau rát vào mặt mình. Anh nói đúng! Cô đã thay đổi rất nhiều sau cái chết của ba. Nhưng cô không muốn thừa nhận. Cái hiện thực đau đớn khiến cô muốn chối bỏ tất cả. Bóng người cô luôn đuổi theo không phải ai khác, chính là cô, là tiềm thức trong con người cô, vùng vẫy, và chạy trốn hiện thực. Nghi bắt đầu cười điên dại nhưng vẫn không thể át nổi tiếng mưa. Nghi như con thú hoang đang giẫy giụa trong vũng lầy kí ức. Cô cười thì không còn nước mắt để khóc ư? Những chờ mong, những hy vọng vụt biến mất để lại cô với cơn mưa cuối mùa. Những nhát chém loằng ngoằng xé nát bầu trời.
Tiềm thức sao không lôi nổi cô dậy, quá khứ thì không còn chỗ chứa đựng yêu thương….
– Xin lỗi! Anh không biết là anh đã đau khổ đến vậy.- Anh đứng sau lưng cô tự lúc nào, ướt sũng.
– Anh nói đúng, em chả hiểu gì hết, em đã thay đổi nhưng em vẫn chỉ là một đứa trẻ, em…. Em… không cần anh thương hại, anh không thể nào dạy em những điều mà một người bố làm với con gái họ! Anh có thể thay thế bố trong trái tim em không? Không! Anh không thể? – Cô hét lên và bắt đầu bỏ chạy.
Cô không hiểu nổi mình, cô đang chạy, cô lại trốn tránh. Nhưng bàn tay vững chãi của anh kéo Nghi lại và cô thấy má mình rát bỏng. Anh nhìn nó đầy giận giữ. Những đồng xu văng xuống đất, dính đầy bùn đất, giống như Nghi bây giờ.
– Nghi! Em tỉnh lại đi! Bố em đã mất… không có nghĩa là ông không còn tồn tại. Ông ở đây này… trong trái tim em. Tại sao anh phải thay thế bố em chứ? Một người bố với em dễ thế sao? Hãy nhìn lại mình đi, hình hài mẹ cho em đâu phải thế này. Không phải em luôn tự hào vì mình có đôi mắt của bố hay sao, thế mà em lại để nó luôn đỏ hoe như thế sao. – Anh hét lên đanh thép.
– Em chỉ muốn được yêu… nhưng không ai trả yêu thương cho em -Giọng Nghi yếu dần.
Trời giận giữ nổ những tiếng sâm kinh hoàng. Đôi mắt Nghi mơ to sững sờ. Cô thấy mình đang chìm đi
“Bố dẫn đi tắm mưa như lúc bé. Rồi bố chỉ về phía chân trời sũng nước và bảo: ‘Con yêu, đã đến lúc bố phải đi, yêu con’. Bố hôn nhẹ vào trán rồi biến mất sau màn mưa”
– Bố! – Nghi hất mạnh tấm ga trắng xuống giường. Thì ra chỉ là mơ. Nhưng thế chỗ cho những dấu chấy hỏi nhuốm buồn thì lại là dấu chấm hết cho cả một cơn mơ dài đối với Nghi. Nghi tự nhủ cô phải sống cho cả bố, sống cho cả giấc mơ quá dài này.
Mẹ và anh nhìn nó đầy lo lắng.
– Con không sao chứ?
– Mừng em đã tỉnh lại!
Nghi muốn khóc oà lên nhưng đâu thể, cô đã khóc nhiều rồi. Cô nhọc nhằn cố dồn hết sức cười thật tươi
– Đông Nghi của mọi người lại về đây!
Cơn mưa đã ngưng, những tia nắng xé toạc bầu trời xám xịt. Chân trời rạng rỡ một màu hồng. Chiếc lá vàng nhẹ rơi ôm đất bình yên. Vừa lúc ấy, một con chim nhỏ bay vút lên. Tiếng hót của nó cao vút, hoà vào trời xanh.
P.N
🙂
LikeLike
Hạnh ơi!
Tin rằng em sẽ đi rất xa. Hãy qua khỏi thầy mình em nhé. Nỗi trông chờ của thầy!
Thầy Ái.
LikeLike