Chào các bạn,
Tất cả mọi vị thầy của tất cả mọi môn học trên thế giới đều xác nhận với bạn là muốn nhuần nhuyễn môn học của họ, bạn phải luyện tập hàng ngày. “Thường xuyên” là yếu tố quan trọng nhất cho tinh tấn, dù đó là toán, hội họa, khiêu vũ, võ thuật, tư duy tích cực, thiền…

Một trong những cách giản dị và dễ nhất để luyện tập tư duy tích cực, thiền tâm, và tâm nhân ái là “Mỗi ngày một việc thiện.”
Thực ra chúng ta đã thường làm mỗi ngày hơn một việc thiện rồi. Ta chỉ không nghĩ đến mà thôi. “Mỗi ngày một việc thiện”, hoặc cho chính mình hoặc cho người khác, chẳng làm ta nặng gánh thêm tí nào, ngoại trừ nó nhắc ta ý thức đến điều ta làm mỗi ngày mà thôi.
Có rất nhiều việc thiện lớn nhỏ ta có thể làm mỗi ngày trong cuộc sống thường nhật:
1. Việc thiện cho mình:
• Nhịn hút một điếu thuốc lúc đang lên cơn thèm.
• Đang muốn nằm nướng, nhưng đứng dậy đi bơi.
• Đang lừ nhừ, làm một ly cà phê, mở của đứng uống cà phê nhìn mặt trời lên trên ngọn cây.
• Đi bộ một quãng sau khi ăn tối.
• Đang tức giận việc gì đó, mở nhạc nhẹ nghe và ngủ một giấc cho quên giận.
2. Việc thiện cho người khác:
• Nhường chỗ cho một phụ nữ trên xe bus.
• Đưa một cụ già qua đường.
• Cho một người ăn xin một tí tiền.
• Cho người hàng xóm mượn một đồ vật cần dùng.
• Tính mắng ai đó một câu, nhưng nuốt nước bọt rồi mỉm cười.
• Tính làm gì đó để đì ai đó cho hả giận, nhưng niệm (phật hay chúa) một câu rồi quyết định không làm.
• Nhặt một mảnh rác và bỏ vào thùng rác gần đó.
• Ai đó sửa soạn đánh nhau, nói vài lời can ngăn.
Đại loại là như thế. Việc thiện đầy dẫy quanh ta, chỉ cần mở mắt một tí thì thấy bao nhiêu là cơ hội để làm, mà lại chẳng tốn tí công sức gì của ta cả.
“Mỗi ngày một việc thiện” có ảnh hưởng rất lớn đối với chính ta và xã hội của ta. Việc thiện của ta có ảnh hưởng trực tiếp đến 3 nhóm người:
1. Người được ta giúp: Hoặc là họ nhận một điều thiện từ ta, hoặc là không nhận một điều ác từ ta, đó đều là điều tốt cho họ. Và họ sẽ nghĩ: “Ờ, thế giới này vẫn còn người tử tế.” Suy nghĩ như vậy là một năng lượng tích cực trong tâm của một người. Có cơ hội nó sẽ được nhân lên thành nhiều người.
2. Chính ta: Ý thức và hành động của “Mỗi ngày một việc thiện” là cách luyện tư duy tích cực và thiền rất hiệu quả. Có lẽ là ít có gì hiệu quả bằng, vì đây là luyện tập bằng hành động sống.
3. Những người nghe/thấy được việc thiện của ta: Như những người qua đường, nhìn thấy ta giúp một lão bà, họ sẽ nghĩ: “Ờ, thế giới này vẫn còn người tử tế”. Và năng lượng tích cực này trong họ sẽ được nhân lên khi có cơ hội.
Các bạn có thể thấy được sức mạnh của năng lượng tích cực này trên thế giới của ta nếu bạn chỉ làm một việc thiện một ngày, và cứ như thế cả đời không?
Mong các bạn nồng nhiệt tham dự vào “dự án cá nhân” này cho chính bạn, đồng thời chuyển message này đến bạn bè, mời gọi mọi người tham dự vào “dự án cá nhân” cho riêng họ; và như thế các “dự án cá nhân” của chúng ta đã là một “dự án xã hội”, cho thành phố, quốc gia, và thế giới chúng ta đang sống.
Chẳng có gì lớn lao. Nhưng ta chẳng nên quên là “Tiếng động của một cái khảy móng tay có thể rung động đến vô lượng thế giới.”
Các bạn thỉnh thoảng hãy đến ghi vào phản hồi của bài này một việc thiện nhỏ bạn đã làm, để chia sẻ ý tưởng với các bạn khác. Đây là sống. Đây không phải là phong trào kéo dài một vài tháng. Đây là dự án sống cả đời. Và bạn đã thường làm rồi, chẳng có gì mới, chỉ là suy nghĩ có hệ thống hơn. Thế thôi.
Chúc các bạn một ngày vui. Đừng quên chuyển message này đi. Chúng ta đã có một link thường trực trên ĐCN về “Mỗi Ngày Một Việc Thiện”.
Mến,
Hoành
Đăng trong: Chuyện phố, Kỹ năng lãnh đạo, Trà Đàm | Thẻ: Chuyện phố, trà đàm














Đây là việc thiện mình đã làm hôm nay, chía sẻ với các bạn.
Sau khi post bài này thì mình cầu nguyện (bằng tiếng Anh) :
“Dear God, please open my heart and the hearts of all my brothers/sisters in ĐCN and in other places, and the hearts of all firends I know and have not yet known, who may somehow touch this “A good deed a day” message, so that we all may know that You wish us to do good deeds regularly to ourselves and to others, and we all may understand that in every good deed, big or small, there is the healing power of God. Thank you.”
(Dịch: Chúa ơi, hãy mở rộng trái tim của con cũng như trái tim của các anh chị em con trong ĐCN và các nơi khác, và trái tim của những người bạn con biết và chưa biết, những người có thể vì lý do nào đó gặp message “Mỗi ngày một việc thiện” này, để tất cả chúng con có thể hiểu rằng Chúa muốn chúng con làm việc thiện thường xuyên cho chính chúng con và cho người khác, và tất cả chúng con có thể hiểu rằng trong mỗi việc thiện đều có quyền năng chữa lành của Chúa. Cám ơn Chúa.)
Chào bạn,
Tôi vừa có một chuyên đi nghỉ ngắn ngày cùng nhiều người, có già, có trẻ, có nam, có nữ, nơi tôi đến là các địa danh có cảnh quan đẹp và nổi tiếng của Singaphore… ai cũng trầm trồ sao mà nước họ sạch và đẹp thế…là một trong những người làm công tác môi trường tôi thật thán phục họ…Tôi nhiều điều muốn chia sẻ với bạn nhưng trên hết tôi muốn bạn biết một điều rằng đất nước mình muốn có môi trường sạch và đẹp không phải là khó … không phải cứ phải việc làm thật to tát, mà phải bắt đầu từ việc làm nhỏ nhất bạn ah, tôi rất ngạc nhiên khi các bà mẹ trong đoàn luôn nhắc nhở con mình “không đựoc vứt rác ra đường nhé”; “không nhổ bã keo cao su ra đường nhé”…(vì sẽ bị phạt rất nặng)… thật ngạc nhiên là các cháu đều chấp hành rất tự giác … tuy nhiên do thói quen nên thi thoảng vẫn vứt rác, vỏ chai nước uống ra sàn ô tô (mặc dù trên ô tô có thùng rác ngay bậc lên xuống ở cửa), tôi vừa nhắc các cháu vừa nhặt rác cho vào thùng, (việc làm ở nước người này có là việc thiện không bạn nhỉ???) Tôi chỉ ước giá ở Việt nam mà các bậc phụ huynh ngày ngày cũng nhắc nhở con cháu mình như thế, giá mà ai cũng không vứt rác ra đường, đổ phế thải trộm… ai cũng cúi xuống nhặt 1 mảnh rác khi nhìn thấy chúng không vì bất cứ lý do gì mà chỉ là là do ý thức tự giác để bảo vệ môi trường thì đất nước mình dù không phải ngay bây giờ nhưng cũng chẳng bao lâu cũng sẽ sạch đẹp như họ bạn ah.. và như vậy ai cũng làm việc thiện ròi còn gì, chúng ta hãy để lại cho thế hệ mai sau những cảnh quan xinh đẹp mà chẳng phải tồn tiền đi đâu xa cũng được hưởng những gì tốt đẹp nhất do môi trường đem lại mà trong đó có công sức đóng góp làm việc thiện của mỗi người.
Xin cám ơn bạn đã gửi lời nhắn ý nghĩa.
Ha Linh
Chào anh Hoành!
Em vừa mới post bài của anh sang một diễn đàn khác để giới thiệu cùng bạn bè ở đó. Có thể coi đây là việc thiện không nhỉ?
Cảm ơn anh đã có một bài viết đơn giản, dễ hiểu nhưng thật có ý nghĩa!
@ HaLinh: Mình thường làm một việc đơn giản, đó là giữ cho sân và đoạn đường trước nhà luôn sach sẽ mỗi ngày. Đó có phải là việc thiện chưa nhỉ?
Đôi khi việc thiện chỉ là việc nhỏ dành cho mình trước tiên phải không bạn?
Hi chị Hà Linh,
Singpapore là một trong những thành phố sạch nhất thế giới, nếu không là thành phố sạch nhất thế giới. Và Singpaore phạt rất nặng tội xả rác. Phạm tội lần đầu có thể bị phạt đến mức 1000 đôla Sing. Tái pham có thể lên đến 2000 đôla Sing, và còn phải làm lao công một số thời gian, quét rác dọn rác các nơi công cộng, phải mặc áo vàng chói lúc làm, lâu lâu nhà nước còn gọi báo chí đến chụp hình chàng lao công… tin rằng nhục nhã sẽ làm người ta sợ.
Chewing gum (kẹo cao su) bị cấm hoàn toàn ở Singpaore, Không được mang cả chewing gum trong túi đi vào nước này.
Hút thuốc bị cấm tại các nơi công cộng ngoại trừ một số nhà hàng có máy điều hòa không khí.
Sử dụng mua bán ma túy một tí xíu (15g) là có án tử hình.
Nguồn: http://www.expatsingapore.com/content/view/1376
Luật nặng như thế cũng làm cho người ta thiện lên. Nhưng điều chính là Singapore không có tham nhũng trong chính phủ. Nếu có tham nhũng thì mọi luật lệ đều không hành xử tốt được.
Dù sao thì chúng ta đều cần cố gắng nhiều mặt, từ giáo dục công dân đến giáo dục con cái, đến cải tổ luật pháp.
Điều cần nhất và dễ nhất với mỗi người là một ngày làm một việc tốt cho đời. Nếu chúng ta chần chờ thì chẳng có phép lạ nào sẽ xảy ra
Chị Hà Linh khỏe
Cám ơn Châu Minh. Các việc em kể đều là việc thiện cả, kể cả việc em không nhắc đến, là post comment vào đây để khuyến khích anh và các bạn
chào anh hoành
hôm nay là thứ 5 ,còn sớm để chúc cuối tuần vui vẻ phải không ạ! nhưng em vẫn mong anh và gia đình hạnh phúc vào chiều thứ bảy!
được một việc thiện rồi anh hoành nhé! nhưng nó dành cho ai?chắc là cho emvì em cảm thấy vui vui.
_ chia sẽ điều thiện thì em không dám , những việc em là chỉ hơi thiện thôi, không phải hoàn toàn xuất phát từ trái tim. chẳng hạn như nhường chỗ cho một phụ nữ . em đâu muốn đâu, nhưng tại chị ấy có cái bụng lớn quá, khoảng 4 5 tháng gì đó , nên em buộc lòng làm người tốt chứ bình thường em “ngại” làm việc tốt lắm.
Hi Mdog,
Cám ơn em đã chia sẻ. Anh nghĩ là làm điều gì mình không hăng hái làm thì có lẽ là phước đức nhiều gấp bội lần làm việc mình mê làm. Bồ tát xả thân cứu người cũng là chuyện thường, chứ hoc trò “dài lưng tốn vải ăn no lại nằm”, chẳng hạn, thì nhường chỗ cho một bà bầu là công đức nhiều lắm đó.
Anh có cảm tưởng em là nam. Nếu là nam, thì nhường chỗ cho bà bầu, sau này sẽ biết yêu vợ nhiều hơn. Đó là phần thưởng thấy trước mắt rồi đó.
Em khỏe nha.
Hôm nay mình làm được 2 việc thiện.
Buổi chiều nhổ cỏ trong vườn thiền. Trời nắng. Trong các loại việc lao động, có lẽ nhổ cỏ là mau mệt nhất vì phải khom lưng, chỉ một chút xíu là cái lưng muốn gãy, rất mệt.
Đang khơi sỏi để nhổ mấy cọng cỏ thì lòi lên một chú giun. Mình hất chú sang một bên, để chú nằm trên các viên sỏi khô, nhổ cỏ tiếp, tính quên chú chàng. Nhưng mình chợt nghĩ, nếu chú nằm trên sỏi khô, dưới nắng, chỉ một tí là chú sẽ theo thầy. Nhưng mình đang rất mệt chẳng muốn làm gì khác. “Một con giun chẳng nghĩa lý gì,” mình nghĩ. Nhưng chợt nghĩ lại một con giun cũng là một sinh linh, và theo nhà Phật thì người ta có thể đầu thai thành giun, có nghĩa là con giun và con người đều là một sinh linh ngang nhau. Thế là mình chịu khó bắt chú giun, đi một quãng ngắn, đến rảnh nước và đặt chú bên cạnh dòng nước.
Một hồi nữa lại khơi được một chú khác dưới các viên sỏi ẩm, đám sỏi này năm gần đất ẩm, thành ra mình đặt chú giun trở lại dưới các viên sỏi ẩm.
Vậy là không giết hai mạng.
Giản dị quá chú Hoành ơi.
Nhớ lại 1 kỷ niệm khó quên hồi nhỏ 7 tuổi, con và một người bạn đã cứu mạng 1 con chuột con. Chỉ cứu một con chuột con “không nghĩa lý gì” mà “2 đứa trẻ” về nhà khoe khắp xóm vui và hạnh phúc lắm chú Hoành. Đến tuổi trưởng thành, con thường nghĩ đến những việc thiện to tát hơn. Nhưng hôm nay con nhìn nhận lại chợt thấy làm việc thiện thật sự không quá khó, phải không chú.
Chúc chú luôn vui khỏe.
Chào anh Hoành!
Cảm ơn anh đã chia sẻ một bài về việc thiện rất hay, em nghĩ đây là những lời khuyên và cũng là cơ hội để mọi người tự nhìn nhận lại mình từ đó làm được nhiều việc thiện hơn để cuộc sống luôn luôn tươi đẹp và ý nghĩa.
Chúc anh những ngày cuối tuần vui vẻ và làm được nhiều việc thiện.
Kim Hoa
@ Hà Đức Dũng.
Và tại sao các vị thầy tâm linh của thế giới hay có các loại cảm xúc như con nít.
Có lẽ là nhiều “người lớn” sẽ không hiểu được sao hai đứa nhóc này nhảy cẩng lên vì cứu một con chuột nhỏ.
Thường thường thì chúng ta nghĩ là việc lớn mới quan trọng. Nhưng thực ra các việc nhỏ mới là việc lớn. Dũng đọc bài Các giọt nước hôm nay nhé.
@Kim Hoa
Cám ơn Hoa. Tất cả mọi môn trên đời đều là, nhiều một lúc chẳng quan trọng bằng làm một tí nhưng làm đều đều. Tinh tấn đến ở chỗ “đều đều” chứ không ở chỗ làm nhiều một lúc rồi sao đó quên rất lâu. Em khỏe nhé.
Cảm ơn anh Hoành về bài viết này và các bạn đã đóng góp.
Gần đây mình có về Việt Nam 3 tuần và đã nói chuyện với gia đình bạn bè nhiều. Không trực tiếp nói tới ĐCN và tư duy tích cực, nhưng qua trao đổi mình cũng ảnh hưởng được tới mọi người về cách tư duy và những ý tưởng.
Mình có sáng kiến sau và thấy khá hiệu quả để chia sẻ tư duy tích cực: mình in cuốn Ebook gồm tập hợp những bài viết của anh Hoành ở mục Chuỗi bài Tư duy tích cực ra để tặng mọi người.
Mỗi cuốn in với giá 100 đồng / 1 trang x 288 trang sẽ có giá khoảng 30.000 đồng kể cả đóng bìa đẹp là giá không quá lớn đối với một món quà tặng.
Mình có dịp vào hiệu sách để mua sách và thấy với 30.000 đồng, khó có thể mua được cuốn sách nào. Giá bản quyền và tình yêu trong cuốn sách ĐCN là miễn phí, nhưng không hề rẻ chút nào.
Mình in tổng cộng 15 cuốn, và ký tặng hết cả 15 cuốn cho gia đình, bạn bè, quán cafe sách và nhóm tình nguyện cộng đồng.
Hy vọng sự chia sẻ đó sẽ giúp ích được nhiều người.
Mình nghĩ ý tưởng in sách tặng người quen là rất hiệu quả thiết thực. Ngài mai, nếu bạn gặp một người bạn có sự khó chịu và bế tắc, bạn tặng bạn đó một cuốn Tư duy tích cực chứ?
Chúc anh Hoành và các bạn một ngày tươi hồng,
Hiển
Cám ơn Hiển rất nhiều, vì nhờ quyền ebook của Hiển mà mình đọc thêm một số bài của anh Hoành rất hay.
Anh Hoành ạ, em đọc các bài về chiến đấu với chính mình, tư duy tích cực có thể làm được gì cho ta, khi nào ta cần tư duy tích cực nhất… và em biết một người thân của em đang rất cần nó, như một người bệnh hiểm nghèo cần thuốc. Nhưng em ko biết làm sao để đưa người ấy và những vỉ thuốc này tiếp cận được với nhau, vì người ấy đã từng nói “anh không thích những câu khẩu hiệu (!!!)” khi em fw cho họ 1 bài trên ĐCN.
Hi QL,
Mỗi con tim là một luồng gió riêng. Cố để nắm bắt hay ảnh hưởng con tim của người khác thì cũng như là bốc một nắm không khí vào lòng bàn tay.
Nếu muốn tặng cho ai gì đó, thử nhẹ 1 lần, không được thì thôi.
Nhưng có hai điều chúng ta có thể làm cho một người khác:
1. Yêu người đó trọn vẹn (dù đó là “kẻ thù”). Đây là một thử thách lớn trong tất cả mọi trường phái tâm linh, và hầu như chẳng ai trên thế giới có thể làm được 100% thời gian. Nhưng đó là một đích điểm để cố gắng đạt được càng nhiều càng tốt.
Yêu không có nghĩa là muốn chiếm hữu. Yêu là yêu như trong 1 Corinthians 13.
2. Cầu nguyện thường xuyên cho người đó với tình yêu đó trong lòng. Không phải cầu nguyện cho người đó làm theo ý mình muốn, mà cầu nguyện cho người đó được hạnh phúc và an lạc.
Hai điều này sẽ tạo ra một “môi trương tâm linh” trung tính và an lạc, trong đó mọi sự tốt đẹp sẽ phát sinh tự chính chúng.
Em khỏe nhé.
Chào mọi người!
Em mới vừa làm được một việc thiện đây:)
Chả là em mới vừa đi thăm đứa học trò bị tai nạn xe vừa từ viện trở về. Trên đường đi em kéo luôn theo 2 đứa bạn của nó đi cùng ( dù biết rằng 2 đứa này không muốn chút nào). Cần nói thêm là đứa học trò này là đại sư ca trong lớp. Không tuần nào là không bị cô giáo la rầy và bạn bè thì rất ngán ngại y ta. Và tai nạn này là do y ta chạy quá nhanh và ẩu nên đụng phải người khác nhưng cũng là một cây sáng tạo của lớp. Sau vài lần gợi ý mà mấy đứa học trò trong lớp vẫn làm lơ, chiều nay sau khi sinh hoạt xong em đề nghị thẳng lớp đi thăm bạn và nói rõ niềm vui mà tụi nó sẽ mang đến cho người bạn kia nhưng rồi tụi học trò của em cũng lờ luôn nhanh chân về trước. Em biết không phải tụi nó vô tình mà chính là tụi học trò em đã sống thực với chính mình. Tụi nó không thích cái anh chàng hay ỷ thế ăn hiếp tụi nó và không thích luôn cái tật phóng nhanh bạt mạng của anh chàng này. Thế là em tự đi một mình vừa đi vừa tìm nhà, trên đường đi kéo theo luôn 2 đứa bạn gần nhà với nó
. Niềm vui em mang đến cho đứa học trò nào chỉ là chút quà mọn, đó còn là niềm tin rằng dù nó thường xuyên bị cô giáo la rầy nhưng cô giáo không ghét bỏ nó, rằng nó quan trọng lắm lắm, rằng bạn bè nó yêu thương nó nhiều ( dù sự thật trái ngược) . Em đọc được những điều đó trong ánh mắt vui sướng của nó
Em tin sau chuyện này đứa học trò này sẽ thay đổi nhiều nó sẽ sống khiêm tốn , tình cảm hơn.
Nếu cậu học trò này thay đổi tư cách thấy rõ, khi trở lại trường, thì cũng chẳng có gì là đáng ngạc nhiên, với chuyến viếng thăm của cô giáo như thế.
Kính gởi:
Bạn Trần đình Hoành,
Rất cảm ơn anh đã viết lên bài này.
Tôi đã đưa lên diển đàn.http://diendan.daitangkinhvietnam.org/viewtopic.php?f=29&t=3026
Mong rằng mọi xem, thấy việc tu, sửa thật dể, không khó.
Và Tôi đã đem bài này, làm dựa đề trong bài Tu tâm
http://sites.google.com/site/layphat/tu-tam
Rất cảm ơn anh.
Thân TN.
một việc lam có ý nghĩa mà mình học được ở 1 co bạn tên Hương (Hải Dương) đó là mỗi lần đi chợ thì cố gắng lấy thật ít túi ni lông đựng đồ hàng, chẳng hạn các loại rau, mua ở những hàng khác nhau họ thường cho vào các túi khác nhau, mình luôn nhắc người bán hàng cho chung vào 1 túi, nếu mua ở gần thì cầm trực tiếp bằng tay những thứ có thể cầm được. cứ như vậy, mỗi bữa com, mình giảm thiểu được việc sử dụng túi ni lông rất là nhiều. mình để ý, mỗi bữa cơm, 1 bà nội trợ phải dùng tầm 5 – 10 cái túi. vô cùng lãng phí và cực kì có hại cho môi trường, vì túi ni lông rất khó có thể phân hủy, mất thời gian rất nhiều…
hôm nay đọc được những việc tốt ở đây, mình thấy rằng như thế là chưa đủ. có lẽ còn phải học co bạn tên Hương ấy nhiều. bạn ấy sau khi dùng xong, những túi đựng rau, hoa quả sạch đều rửa qua bằng nước và giữ lại. một điều làm cho mình rất khâm phục đó là mỗi lần về quê, trong ba lô của Hương đồ đạc không có gì nhiều nhưng mà lần nào cũng đều có một bọc ni lông to để đem về cho những người bán hàng ở chợ quê của bạn ấy…
hi vọng, các bạn có thể làm được điều gì có ích thì hãy tích cực làm. mình nhớ anh hàng xóm luôn nhắc mình : đức năng thắng số! chỉ những việc làm nho nhỏ thôi, bạn ạ…
Thân!
Hôm nay làm được việc có ích.
Mình đang ngồi trong góc café của nhà sách Borders với laptop. Có tổng cộng gần 30 cái bàn con và hơn 30 người ngồi với laptop. Đột nhiên có tiếng la lối ồn ào sau lưng. Quanh lại thấy một người da màu cao lớn khỏang 1m7, 1m75, khoảng 80kg, cở 32, 33 tuổi đang đứng sỉ vả một người da trắng ngồi trong chiếc ghế bành lớn, ông này có vẻ nặng nề, nặng cở gần 90kg, gần 100kG, không biết cao bao nhiêu. Anh da màu có giọng nói như người vùng Caribbean, chứ không phải người Mỹ gốc Phi Châu.
Anh da màu đang mạ lỵ ông da trắng oang oang dữ dội, như là: “Tôi đang ‘be nice’ với ông, nếu không tôi đã kéo ông ra khỏi cái ghế này, dù là ông nặng bao nhiêu. Tôi nói cho ông biết ông không phài con người, cho nên tôi không thèm làm gì…” Anh ta cứ lập đi lập lại như thế, ông da trắng ngồi yên, mọi người rất căng, nhân viên tiệm chẳng thấy đâu.
Khoảng vài phút như thế thì một cô có vẻ như người Tàu, khoảng 30, ngồi cạnh anh chàng đang la oang oang, nói nhỏ nhẹ với anh ta: “Nhưng ông này không cố tình lấy chỗ của anh. Anh đi ra, ông ta tưởng chỗ trống nên đến ngồi thôi.”
Anh da màu oang oang: “Không, tôi có chồng sách của tôi ngay trên bàn đây. Và ông này ở đây cả buổi rồi, ông ta biết chỗ này là của tôi. Tôi nói cho ông biết ông không phải con người.”
Cô gái tiếp tục nhỏ nhẹ lập lại lời cô, và anh da màu tiếp tục oang oang lời anh. Chẳng ai nghe ai.
Một ông Á châu khoảng 50 ngồi kế đó, hình như là Thái Lan hay Đại Hàn gì đó nói, “Thôi, anh yên đi. Đừng nói nữa. Anh làm phiền mọi người quá rồi. Đây là nơi công cộng.”
Anh da màu quay lại sừng sộ với ông ta, “Không tôi không ngưng gì hết. Tôi phải nói cho ông ta biết ông ta không phải con người.”
Ông Á châu nói, “Anh như vậy là không công bình. Hồi nãy giờ anh làm rộn mọi người trong khi ông này có nói gì đâu. Anh đi ra đi.”
Anh da màu sừng sộ, “Tôi chẳng đi đâu cả. Tôi phải cho ông ta biết. Ông muốn gì?”
Bây giờ trở thành cuộc cãi nhau giữa anh da màu vĩ đại và ông Á châu nhỏ con. Nhân viên nhà sách chẳng thấy đâu cả, chắc là tìm chỗ trốn hết rồi.
Mình thấy kiểu này không xong, vài giây nữa chắc có đại loạn, nên mình đứng dậy, bước tới trước ông Á châu, làm dấu time out (hết giờ!) (tay phải dựng đứng tay trái nằm ngang trên đầu tay phải như chữ T), và gật đầu nhè nhẹ với ông Á châu nói nho nhỏ “Ok, Ok, Ok. Let me handle it.” Rồi mình bước tới anh da màu. Lúc này anh ta mới ngồi xuống một chiếc ghế cao gần đó, quay về phía ông Á châu. Mình gật đầu nhè nhẹ, và vỗ nhẹ lên cánh tay anh ta vài cái, “Ok, Ok, You’re Ok. Let’s stop. Ok.” Rồi mình vuốt nhẹ vai anh ta vài cái, “You’re OK, Let’s take a rest. OK?”
Anh ta dịu mặt, quay vào bàn anh ta, và ngồi yên. Mình bước hai bước đến quầy sách kế đó giả vờ lấy một quyển sách xem xét, nhưng thực ra là để chắc chắn là anh này sẽ nguội xuống. Khoảng một hai phút thấy mọi người im ru hết, mình trở lại chỗ ngồi. Vài người mỉm cười gật đầu với mình.
Ngồi một hồi mình mới nhận ra là cả 3 người ngoài can thiệp vào việc này đều là dân Á châu trong tổng số 4 người Á châu ở đó (cô Tàu, ông Thái Lan (?), mình, và một cô nữa cũng có vẻ Tàu). Còn lại đa số là Mỹ trắng và vài người Mỹ da màu.
Thế là thoát một đại họa. Phooh!
Mấy lúc này Washington DC và các vùng phụ cận nóng kỷ lục, phá nhiều kỷ lục xưa nay. Cỏ mọi nơi vàng cháy rất nhiều. Mình tội đám cây cỏ quá nên chiều nào cũng chịu khó bỏ ra khoảng hơn một tiếng đồng hồ cho các chú chàng một mớ nước. Bị muỗi xực quá cỡ. Nên từ hai hôm nay phải bôi thuốc xua muỗi trước khi tưới nước. Ít ra là cũng làm cho một mớ cây cỏ đỡ khổ
Chào các anh chị và các bạn,
Hôm nay Thiên Ân có giới thiệu về “Mỗi ngày một việc thiện” đến độc giả thân mến của Việt Nam Ăn Chay. Hy vọng thế giới chúng ta sẽ có thêm bầu không khí thiện lành.
http://vietnamanchay.blogspot.com/2010/07/ich-quoc-loi-dan-moi-ngay-mot-viec.html
Thương chúc mọi người vui vẻ.
Cám ơn Thiên Ân rất nhiều.
Xin chia sẻ cùng quý anh chị có blog/trang mạng, một chương trình về việc carbon neutral bằng cách trồng cây, giúp cho môi trường:
(tiếng Anh) http://www.kaufda.de/umwelt/carbon-neutral/how-you-can-join/
(tóm tắt tiếng Việt) http://vietnamanchay.blogspot.com/2010/06/nhung-ieu-nen-biet-giup-trang-blog-cua.html
Cám ơn Thiên Ân đã thông tin. Chương trình carbon neutral này rất hay!
Chào Hoành,
Để thêm phần thi vị cho Mỗi ngày một việc thiện. Phuocbuu xin tặng goi Bạn đọc một Bài Viết hay mà phuocbuu đã sưu tầm được trên trang Blog Tiếng Đàn Quê. Mời các bạn thưởng thức.
NHÂN NÀO QUẢ NẤY
Tôn Thất Bàng chuyển ngữ
Một hôm một người đàn ông trông thấy một bà lão với chiếc xe bị ‘pan’ đậu bên đường. Tuy trời đã sẩm tối anh vẫn có thể thấy bà đang cần giúp đỡ. Vì thế anh lái xe tấp vào lề đậu phía trước chiếc xe Mercedes của bà rồi bước xuống xe.
Chiếc xe Pontiac cũ kỷ của anh vẫn nổ máy khi anh tiến đến trước mặt bà. Dù anh tươi cười nhưng bà lão vẫn tỏ vẻ lo ngại. Trước đó khoảng một tiếng đồng hồ không một ai dừng xe lại để giúp bà. Người đàn ông này liệu có thể hãm hại bà không? Trông ông không an toàn cho bà vì ông nhìn có vẻ nghèo và đói.
Người đàn ông đã có thể nhận ra nỗi sợ hãi của bà cụ đang đứng bên ngoài chiếc xe giữa trời lạnh. Anh biết cảm giác lo sợ của bà như thế nào rồi. Cái run đó, nỗi lo sợ trong lòng đó mới là lý do tự nó thành hình trong ta. Anh nói:
- “Tôi đến đây là để giúp bà thôi. Bà nên vào trong xe ngồi chờ cho ấm áp? Luôn tiện, tôi tự giới thiệu tôi tên là Bryan Anderson.”
Thật ra thì xe của bà chỉ có mỗi vấn đề là một bánh bị xẹp thôi nhưng đối với một bà già thì nó cũng đủ gây phiền não rồi. Bryan bò xuống phía dưới gầm xe tìm một chỗ để con đội vào và lại bị trầy da chổ khớp xương bàn tay một hai lần gì đó.
Chẳng bao lâu anh đã thay được bánh xe. Nhưng anh bị dơ bẩn và hai bàn tay bị đau xát. Trong khi anh đang siết chặt ốc bánh xe, bà cụ xuống cửa kiếng và bắt đầu nói chuyện với anh. Bà cho anh biết bà từ St. Louis đến và chỉ mới đi được một đoạn đường. Bà không thể cám ơn đầy đủ về việc anh đến giúp đỡ cho bà.
Bryan chỉ mỉm cười trong lúc anh đóng nắp thùng xe của bà lại. Bà cụ hỏi bà phải trả cho anh bao nhiêu tiền. Bryan chưa hề nghĩ đến hai lần là sẽ được trả tiền, đây không phải là nghề của anh. Anh chỉ là giúp người đang cần được giúp đỡ và Chúa, Phật biết đã có rất nhiều người trong quá khứ ra tay giúp anh. Anh đã sống cả đời mình như thế đó, và chưa bao giờ anh nghĩ sẽ làm chuyện ngược lại.
Anh nói với bà cụ: nếu bà thật sự muốn trả ơn cho anh thì lần khác khi bà biết ai cần được giúp đỡ thì bà có thể cho người ấy sự giúp đỡ của bà, và Bryan nói thêm: “Và hãy nghĩ đến tôi…”
Anh chờ cho bà cụ nổ máy và lái xe đi thì anh mới bắt đầu đi về. Hôm ấy là một ngày ảm đạm và lạnh lẽo nhưng anh lại cảm thấy thoải mái khi lái xe về nhà và biến mất trong hoàng hôn.
Chạy được vài dặm trên con lộ bà cụ trông thấy một tiệm ăn nhỏ. Bà ghé lại để tìm cái gì để ăn và để đỡ lạnh phần nào trước khi bà đi đoạn đường chót để về nhà. Đó là một nhà hàng ăn trông có vẻ không được thanh lịch. Bên ngoài là hai bơm xăng cũ kỹ. Cảnh vật rất xa lạ với bà.
Chị hầu bàn bước qua chỗ bà ngồi mang theo một khăn sạch để bà lau tóc ướt. Chị mỉm cười vui vẻ với bà dù phải đứng suốt ngày để tiếp khách. Bà cụ để ý thấy chị hầu bàn này đang mang thai khoảng tám tháng gì đó nhưng dưới cái nhìn của bà, bà thấy chị không bao giờ lộ sự căng thẳng hay đau nhức mà làm chị thay đổi thái độ.
Bà cụ thắc mắc không hiểu: tại sao khi cho, một người dù có ít, lại cho một người lạ mặt rất nhiều. Rồi bà lại chợt nhớ đến anh chàng tên Bryan hồi nãy.
Sau khi bà ăn xong, bà trả bằng tờ giấy bạc một trăm đô-la. Chị hầu bàn mau mắn đi lấy tiền để thối lại tờ bạc một trăm của bà cụ nhưng bà cụ đã cố ý nhanh chân bước ra khỏi cửa rồi.
Lúc chị hầu bàn quay trở lại thì bà cụ đã đi mất. Chị hầu bàn thắc mắc không biết bà cụ kia có thể đi đâu. Khi để ý trên bàn chị thấy có dòng chữ viết lên chiếc khăn giấy lau miệng.
Nước mắt vòng quanh khi chị đọc dòng chữ mà bà cụ viết:
- “Cô sẽ không nợ tôi gì cả. Tôi cũng đã ở vào tình cảnh thiếu thốn giống như cô. Có ai đó đã một lần giúp tôi giống như bây giờ tôi đang giúp cô. Nếu cô thực sự nghĩ rằng muốn trả ơn lại cho tôi thì đây là điều cô nên làm: Đừng để cho chuỗi tình thương này kết thúc ở nơi cô.”
Bên dưới tấm khăn giấy lau miệng bà cụ còn lót tặng thêm bốn tờ giấy bạc 100 đô-la.
Thật ra, có những bàn ăn cần lau dọn, những hủ đường cần đổ đầy, và những khách hàng để phục vụ nhưng chị hầu bàn đã hoàn tất việc ấy để sửa soạn cho qua ngày mai.
Tối hôm đó khi chị đi làm về và leo lên giường nằm thì chị vẫn còn nghĩ về số tiền và những gì bà cụ đã viết cho. Làm thế nào bà cụ đã biết chị và chồng của chị cần số tiền ấy? Với sự sanh nở đứa bé vào tháng tới, điều ấy sẽ là khó khăn….
Chị biết chồng chị lo lắng đến mức nào, và trong lúc anh ta nằm ngủ cạnh chị, chị cho anh một cái hôn nhẹ và thì thào bên tai anh:
- ‘Mọi chuyện sẽ tốt đẹp cả. Em thương anh, Bryan Anderson, ạ.’
Phuocbuu sưu tầm từ
http://nxlcomposer.blogspot.com/
Gửi chú Hoành và các anh. chị, em
Cháu có ý tưởng nhờ chú Hoành post giúp những bài viết hay của anh chị em lên trang web. Mỗi người đều chung sức để chúng ta sẽ có một trang web với những lời hay, ý đẹp… Ví dụ Comment của anh Phuocbuu thì thật là đáng được 1 tiêu đề mới. Phần comment cho bài viết này thì vẫn có thể để nguyên.
Khi trước cháu viết lên http://saga.vn, với những câu chuyện về cuộc sống nhưng không hiểu sao Saga lại không đăng và cũng không phản hồi gì cả. Bây giờ cháu đang viết trên wikihow nhưng trang này chỉ nhận những bài How to..1, 2, 3 thôi.
Hi vọng sẽ nhận được phản hồi từ chú và các anh chị em
Trân trọng
Đỗ Chưởng
Cám ơn Chướng đã góp ý. Dĩ nhiên là càng có nhiều bài của các bạn càng vui. Mỗi trang web luôn luôn có một mục tiêu, một đường hướng, và một tiêu chuẩn riêng, khác với những trang khác. Cho nên bài gửi, các biên tập viên luôn luôn phải chọn bài hợp với trang.
Chướng đến trang “Gửi bài” của ĐCN đọc về cách gửi bài nhé.