Tag Archives: Văn Hóa

Đi làm thêm

Chào các bạn,

Sau một tháng về gia đình nghỉ hè, đến phiên Tổ Một trực hè nhà Lưu Trú, trong giờ dùng cơm trưa, mình hỏi các em: “Một tháng hè về gia đình, các em có làm lò gạch để kiếm tiền phụ gia đình, hoặc để có tiền trong năm học mới đi học thêm không?”

Em Mươi, học sinh lớp Mười một cho biết: “Nhà không có người nhỏ hơn, nên về nhà em Mươi đi chăn bò thay cho bố, để bố mẹ và các anh chị đi làm cỏ mì, cỏ bắp.”

Mình nhìn em Lem cùng học lớp Mười một với em Mươi, thấy nhìn em Lem nói: “Làm lò gạch mệt lắm! Mình chỉ đi làm lò gạch khi còn nhỏ, bây giờ lớn không làm nữa!”. Cả bàn cơm đều ngạc nhiên khi nghe nói như vậy! Continue reading Đi làm thêm

I can pray anywhere

Chào các bạn,

Hôm nay mình gửi các bạn một tinh thần rất đẹp của người Hồi giáo trong clip I can pray anywhere nhé.

Trong clip này, mình ấn tượng với hình ảnh cầu nguyện của người Hồi giáo. Mọi người quỳ xuống cầu nguyện ở khắp mọi nơi và mọi lúc:  khi đang đá bóng trên sân cỏ, khi băng qua đường trên con lươn giữa phố, khi đang lặn dưới đáy biển, khi đang đi máy bay, khi đang thi công đường ống thoát nước..

Người Hồi giáo có tinh thần cầu nguyện mạnh mẽ như vậy có lẽ bắt nguồn từ ý nghĩa của từ “Hồi giáo”. Nguyên nghĩa của “Hồi giáo” trong tiếng Ả Rập là Islam, có nghĩa là “vâng mệnh, quy phục Thượng Đế”. Và theo mình hiểu thì điều này cũng có nghĩa là “phó thác vào Thượng Đế”. Continue reading I can pray anywhere

Địu con qua thăm bà

Chào các bạn,

Chiều Chúa nhật mình đi với hai mẹ trong Buôn Làng. Khi ngang qua căn nhà ván nhỏ, nhìn vào trước sân sát đường, đứng địu con là một em gái nhỏ. Nhìn em, mình nghĩ không biết em địu con hay địu em, vì anh em Buôn Làng lập gia đình sớm, nhìn mẹ địu con mình tưởng chị địu em, nhìn bà địu cháu mình lại tưởng mẹ địu con, và cho đến bây giờ mình cũng vẫn còn lẫn lộn lung tung như vậy!

Chưa kịp lên tiếng hỏi, mẹ Hreng đi bên cạnh nói: “Em Hang, con dâu bố mẹ Nhíp đó Yăh!”. Khi mới về Buôn Làng, mình nghe nói đến em Hang rất nhiều. Lúc đó em Hang đang học Trung cấp ngành Mầm non, sau khi học xong năm thứ nhất, qua năm thứ hai được bốn tháng, em Hang phải nghỉ học vì yêu em Nhíp, con trai bố mẹ Nhíp và sắp có em bé.

Chuyện của em Hang và em Nhíp cũng nổi đình nổi đám trong Buôn Làng, nguyên nhân hai em còn nhỏ, chưa đủ tuổi kết hôn, cùng đang học Trung Cấp, xa gia đình. Vì nổi đình nổi đám nên mình biết chuyện nhưng chưa biết mặt! Continue reading Địu con qua thăm bà

Em bé quê

Chào các bạn,

Đây có lẽ là lần đầu tiên mình nghe bài hát này nguyên vẹn (những lần khác mình chỉ nghe được đoạn đầu:

Ai bảo chăn trâu là khổ
Chăn trâu sướng lắm chứ
Ngồi mình trâu, phất ngọn cờ lau
Và miệng hát nghêu ngao…)

Mình thấy bài này thật hay và những hình ảnh trẻ em Sài Gòn thập niên 1960 cũng thật ấn tượng.

Mình cũng gửi thêm vài tấm hình em bé chăn trâu.

Chúc các bạn một ngày an lành!

Thu Hương, Continue reading Em bé quê

Khóc nhiều khóc ít

Chào các bạn,

Dùng cơm tối với các em ôn thi Đại học, mình nói: “Yăh thấy anh em đồng bào sắc tộc Sêđăng mình rất dễ tính!”. Các em ngạc nhiên khi nghe mình nói như vậy.

Nhìn thấy các em ngạc nhiên, có vẻ chưa hiểu, mình nói tiếp: “Yăh thấy khi gia đình có người đau, Yăh hỏi đau bệnh gì? Không biết, chỉ biết nó đau. Có mẹ đến xin Yăh cho em Mai nghỉ học mấy ngày, vì em Mai phải đi nuôi chị đau bệnh ở bệnh viện tỉnh, Yăh hỏi chị em Mai đau bệnh gì? Chị nó đau bệnh hiểm nghèo! Yăh hỏi đau bệnh hiểm nghèo là bệnh gì? Không biết! Chỉ biết chị nó đau bệnh hiểm nghèo! Continue reading Khóc nhiều khóc ít

Vở Ballet Giselle – Tình yêu của Giselle

Chào các bạn,

Mình mới đi xem vở ballet mang tên Giselle thật là hay và xúc động. Phần âm nhạc rất hay, vũ đạo rất cuốn hút, phối cảnh sân khấu rất thật và sống động.

Cô nàng Giselle nhân vật chính của vở ballet – Một cô gái chân quê xinh đẹp, ngây thơ trong sáng, say đắm yêu một anh chàng Công tước – đóng giả làm nông dân trong khi rong chơi tán tỉnh các cô gái vào những ngày cuối trước khi kết hôn. Cô không hề biết rằng anh Công tước này đã đính hôn mới một cô công chúa khác. Rồi sau khi phát hiện biết rằng anh chàng này thực ra đóng giả và lừa dối mình, cô đã phát điên và chết vì vốn cũng bị bệnh yếu tim.

Sau  khi Giselle chết, các oan hồn của những người phụ nữ bị phản bội bởi người tình – The Wilis, bằng sức mạnh ma quái tìm cách “trả thù hộ” Giselle bằng cách quyết định trừng phạt cho đến chết (bằng cách nhảy múa) anh chàng công tước mà phản bội Giselle. Tuy nhiên Giselle vẫn yêu chàng công tước, cô đã cầu xin hết lòng để cứu cho người mình yêu thoát chết. Continue reading Vở Ballet Giselle – Tình yêu của Giselle

Vừa đạp xe vừa học bài

Chào các bạn,

Trong năm có những buổi sáng chạy xe ra nhà Lưu Trú trên đường tránh lũ, mình gặp em Thô, con gái mẹ Thanh đang học lớp Mười trường THPT Nguyễn Thị Minh Khai trên đường đạp xe đạp từ nhà đến trường, với đoạn đường khoảng mười bốn cây số, nhiều ổ gà và dốc khó đi, thường các em đi xe đạp mất khoảng bốn mươi phút. Em Thô vừa đạp xe vừa cầm cuốn vở trên tay học bài, mình gặp rất nhiều lần như vậy nên khi có kết quả học tập cuối năm, mình hỏi thăm các em học cùng lớp đang ở nhà Lưu Trú về kết quả học tập của em Thô, được biết năm học này em Thô được học sinh Tiên tiến.

Biết hoàn cảnh cũng như sự hiếu học của em Thô, những ngày hè bắt đầu nhận học sinh vào nhà Lưu Trú cho năm học mới, mình nhớ đến em Thô con của mẹ Thanh ở thôn Hai, tìm đến hỏi xem trong năm học tới em Thô có muốn vào ở nhà Lưu Trú, mình sẽ để cho em một chỗ. Continue reading Vừa đạp xe vừa học bài

Nhà Việt Nam

Chào các bạn,

Mỗi tuần vào sáng thứ Hai, mình thường nhớ đến nghi lễ chào cờ và hát quốc ca mà hầu như học sinh trường nào cũng thực hiện.

Hôm nay là một ngày thứ Hai đầu tuần, mình gửi đến các bạn các bài quốc ca, các bài từng được đề nghị làm quốc ca và bài Nhà Việt Nam:

1. Tiếng gọi công dân – Quốc ca Việt Nam Cộng hoà

2. Tiến quân ca – Quốc ca Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam

3. Việt Nam! Việt Nam! – từng được đề nghị làm quốc ca Việt Nam Cộng hoà Continue reading Nhà Việt Nam

Đi chăn trâu, chăn bò

Chào các bạn,

Nói chuyện với em Nari học sinh lớp Mười một Lưu Trú, mình mới biết đáng ra năm nay em Nari học lớp Mười hai chứ không phải lớp Mười một như bây giờ.

Em Nari kể: “Năm đang học lớp Bảy, sau kỳ thi học kỳ I, trong một lần đi học đến lớp, em Nari không giải được bài toán nên ngày hôm sau em Nari đã bỏ học ở nhà đi chăn bò”. Em Nari còn nói: “Từ lâu rồi, mình thích đi chăn bò, không thích đi học!

Sau mấy tháng nghỉ học đi chăn bò, gần đến ngày chuẩn bị vào năm học mới, một buổi sáng Chúa nhật sau thánh lễ dành cho các em thiếu nhi, Bok nói giữa nhà thờ: Những em nào trong năm học vừa rồi đã bỏ học nửa chừng, bước lên đứng trước cung thánh cho Bok. Continue reading Đi chăn trâu, chăn bò

Angulimala song

Chào các bạn,

Câu chuyện Đức Phật Thích Ca hóa độ đồ tể tướng cướp khét tiếng để buông dao hoàn cải, tu tập thành Phật rất nổi tiếng cả hơn 2000 năm nay.

Trong phần giới thiệu của bài hát về tướng cướp Angulimala dưới đây có kể:

Tướng cướp Angulimala là một tên đồ tể khét tiếng. Hắn thích giết người và không tha một ai. Sau đó thì chặt lấy 1 hoặc 2 ngón tay của nạn nhân để đeo thành vòng cổ như là chiến lợi phẩm. Cái têm Angulimala tiếng Pali còn có nghĩa là finger necklace – vòng đeo cổ bằng ngón tay! Continue reading Angulimala song

Bán chuối chiên

Chào các bạn,

Buổi chiều trên đường chạy xe vào thôn Hai, đến khúc quanh đầu tiên để rẽ vào, thấy dưới bóng mát gốc cây to có nhiều em nhỏ xúm lại, có thêm một số mẹ địu con đứng ngồi túm tụm ở đó. Cảnh tượng này cũng khác thường đối với nếp sống ở Buôn Làng, vì vậy khi xe gần đến, mình cho chạy chậm lại xem chuyện gì. Đến nơi, nhận ra hàng bán chuối chiên.

Trong Buôn Làng thường những hàng buôn bán to cũng như nhỏ, đều do những người Kinh từ ngoài thị trấn vào, nhưng hôm nay người chiên chuối chiên để bán lại là một em gái người Buôn Làng, và khi nhìn kỹ mình nhận ra em Kiết, học sinh cũ ở Lưu Trú sắc tộc Buôn Ma Thuột của mình. Continue reading Bán chuối chiên

Hòa giải và sống như ngày mai phải ra đi

Chào các bạn,

Mình có giận ai thì mình thực tập hòa giải với người đó mình và với chính mình như thế này

Thứ nhất là mình không có sức khỏe vô địch mentally and physically thế cho nên mình không thể nắm giữ cái cục giận, cục tức, cục cằm thù đó lâu được. Những cái cục đó rất là nặng phải xả nó ra bằng những cách khác nhau. Chủ động làm lành, xin lỗi, hoặc tự nhủ với chính mình rằng tha thứ cho họ nếu họ có lỗi với mình.

Hoặc kể cả mình đã tự hòa giải như vậy rồi mà người ta vẫn cứ giận mình quay đi không làm lành với mình thì mình cũng chỉ biết chờ cơ duyên nào do Trời, Phật, Chúa mang lại giúp cho mình và cho người ta, vậy thôi. Vì ít nhất là mình quẳng được cái cục nặng đó cho các “vĩ nhân” đó rồi :D, điều đó giúp mình sống nhẹ nhàng hơn nhiều và không phải hối tiếc. Continue reading Hòa giải và sống như ngày mai phải ra đi

Chia thức ăn

Chào các bạn,

Một buổi sáng Chúa nhật, trong giờ các em học sinh Lưu Trú sắc tộc Buôn Ma Thuột làm công tác vệ sinh nhà cửa, lúc đó mình đang ở trong nhà kho tiếp giáp với phòng cơm Lưu Trú, đã nghe câu chuyện giữa em Y Drozal học sinh Lớp Mười một, và em Y Hap học sinh lớp Mười.

Trong nhà Lưu Trú những năm đó, các sinh hoạt cũng như các công tác kể cả chỗ ngồi trong phòng cơm, đều được chia theo Tổ. Mỗi Tổ được chia đều từ các em học sinh Cấp I đến Cấp III, chỉ duy một điều: Tổ nam riêng và Tổ nữ riêng. Continue reading Chia thức ăn

Khoẻ vì Nước

Chào các bạn,

Hôm nay mình gửi các bạn một bài hát của nhạc sĩ Hùng Lân, bài Khoẻ vì Nước nhé. 🙂

Đây là một bài hát phổ biến và là bài hát chính cho phong trào thể dục thể thao.

Vào khoảng năm 1946, sau Các Mạng Tháng Tám ít lâu, nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã đề ra cuộc vận động toàn dân rèn luyện thân thể để bảo vệ và kiến thiết đất nước. Để hưởng ứng, Hùng Lân đã viết một bài hát với tên gọi Khỏe vì NướcContinue reading Khoẻ vì Nước

Ở trần

Chào các bạn,

Buôn Làng mình chỉ một số rất ít gia đình trẻ có phòng tắm nhỏ ngoài vườn, do đi làm ở lò gạch thì có thể xin được một số gạch bể về tự xây phòng tắm cho gia đình. Còn lại đa số anh em Buôn Làng, chiều chiều ra các giếng chung của Buôn Làng để tắm. Vì vậy mỗi buổi chiều khi trời chưa tắt nắng, vẫn còn những tia nắng vàng dịu dàng cuối ngày, nếu đi trên những con đường ngang qua những giếng chung của Buôn Làng, thế nào cũng gặp cảnh các mẹ khoảng gần năm mươi tuổi, đứng tắm cạnh bên giếng chung của Buôn Làng. Và dù tắm tập thể hay tắm một mình, các mẹ có điểm giống nhau: Chỉ mặc váy chứ không mặc áo, mặc dầu nhiều mẹ vẫn còn trẻ! Continue reading Ở trần