Tag Archives: trà đàm

Bốn bước để sáng suốt (Phần 2)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Điều này chẳng liên hệ gì đến “Tôi chủ thể”(“I”), không liên hệ gì hạnh phúc. Đó là “tôi đối tượng” (“me”). Nếu bạn nhớ điều này, nếu bạn nói với chính mình một ngàn lần, nếu bạn cố gắng làm 3 bước trên một ngàn lần thì bạn sẽ hiểu được điều đó. Bạn cũng có thể không cần làm điều đó thậm chí 3 lần. Tôi không biết; ở đây không có nguyên tắc nào cả. Nhưng hãy làm nó một ngàn lần và bạn sẽ hoàn thành cuộc khám phá lớn nhất trong cuộc sống của bạn. Tống vào địa ngục những mỏ vàng ở Alaska.

Bạn sẽ làm gì với đống vàng đó? Nếu bạn không hạnh phúc thì bạn không thể sống được. Vì thế bạn đã đi tìm vàng. Điều đó quan trọng gì ? Bạn là ông vua, bà hoàng. Bạn được tự do, chẳng cần quan tâm là mình được chấp nhận hay bị từ chối nữa, điều đó chẳng khác biệt gì. Các nhà tâm lý học nói với chúng ta tầm quan trọng như thế nào để có cảm giác thuộc về. Thật là vô lý! Tại sao bạn muốn thuộc về một người nào đó? Điều đó chẳng còn quan trọng nữa.

Continue reading Bốn bước để sáng suốt (Phần 2)

Như trẻ em

Chào các bạn,

Chúa Giêsu nói muốn vào nước thiên đàng thì hãy như trẻ em. Mình lý giải là: Muốn trong lòng an lạc hạnh phúc thì hãy như trẻ em.

Và kinh nghiệm “như trẻ em” dễ nhất là “chơi với trẻ em như trẻ em”.

Mình có đứa cháu ngoại 6 tuổi tên Gavin. Ngoại trừ khi Gavin đang chơi với vài đứa bạn 5, 6 tuổi, Gavin rất thích chơi với mình. Và khi chơi với Gavin mình chẳng bao giờ la hay dạy cu cậu điều gì cả, thuần túy là “chơi”. Mình nghĩ rằng cu cậu nghĩ về mình như là một đứa bạn khác 5, 6 tuổi, và rất ít có khái niệm là mình thuộc giai cấp lớn hơn. Cu cậu chơi đủ trò với mình—đá bóng, trốn tìm, rượt nhau…

Continue reading Như trẻ em

Mất xe đạp

Chào các bạn

Từ nhà Lưu Trú sắc tộc đến Trung Tâm Giáo Dục Thường Xuyên Tỉnh và Trung Tâm Giáo Dục Thường Xuyên Thành Phố Buôn Ma Thuột, là hai trường các em Cấp III đến học, đều cách nhà Lưu trú khoảng 3 km.

Thời gian đầu mình chưa có điều kiện nên các em đi bộ ngày hai buổi đến trường rất khổ, mưa thì khổ kiểu trời mưa và nắng thì khổ kiểu trời nắng. Còn hiện tại nhà Lưu Trú có trên 30 chiếc xe đạp cho các em chở nhau đi học.

Trong nhà Lưu Trú lúc đó có 80 em nhưng chỉ có 03 chiếc xe đạp do người nhà sắm cho các em, và các em vui vẻ cho nhau mượn, luân phiên chở nhau đi học, đi lễ, đi chợ… Em A Đưa học sinh lớp 10 là một trong 03 em có xe đạp trong nhà, gia đình em A Đưa đã mua cho em chiếc xe đạp với giá 1.250.000 đồng.

Continue reading Mất xe đạp

Bốn bước để sáng suốt (Phần 1)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Bước đầu tiên bạn cần làm là tiếp xúc với những cảm xúc tiêu cực mà ngay cả bạn cũng không nhận thức được. Rất nhiều người có cảm xúc tiêu cực mà họ hề không biết. Rất nhiều người đang sầu não mà họ hề không biết là mình đang sầu não. Chỉ khi nào chạm đến sự vui sướng thì họ mới hiểu họ đã trầm cảm như thế nào.

Bạn không thể đối phó với bệnh ung thư khi mà bạn không phát hiện ra nó. Bạn không thể nào loại bỏ những sâu mọt trong nông trại nhà bạn nếu như bạn không nhận thấy sự tồn tại của chúng.

Bước đầu tiên bạn cần làm là nhận thức những cảm xúc tiêu cực của bạn. Thế nào là cảm xúc tiêu cực? Thí dụ như u sầu chẳng hạn. Bạn cảm thấy buồn rầu và ủ rũ. Bạn cảm thấy ghét chính mình hay tội lỗi. Bạn cảm thấy cuộc sống này vô nghĩa, chẳng có một ý nghĩa nào cả; bạn có cảm giác đau đớn, bạn cảm thấy hồi hộp và căng thẳng. Trước tiên, hãy tiếp xúc với những cảm xúc đó.

Continue reading Bốn bước để sáng suốt (Phần 1)

Unhappy – Đau khổ ?

Chào các bạn,

Happy là vui vẻ, hạnh phúc. Nhưng unhappy thì dịch ra tiếng Việt thế nào? Không vui vẻ, không hạnh phúc?

Nhưng, chúng ta có nói chuyện như thế bao giờ không? “Tôi không vui vẻ”? “Tôi không hạnh phúc”?

Mình có cảm tưởng là rất ít khi chúng ta nói thế. Thường thì người ta nói “Tôi rất buồn”, “tôi rất đau khổ”, “tôi rất bức xúc”…

Vấn đề có vẻ như là văn phạm từ vựng này thực ra có ý nghĩa triết lý sâu sắc: Khi vắng bóng hạnh phúc (UN-happy) thì ta đau khổ. Đau khổ chính là sự vắng bóng của hạnh phúc, như là bóng đêm là sự vắng bóng của ánh sáng.

Continue reading Unhappy – Đau khổ ?

Mất Diều

Chào các bạn

Chiều nay nhìn những cánh diều đủ sắc màu bay trên bầu trời làm mình nhớ đến em Y Choái. Em là học sinh lớp 1 và là thành viên nhỏ tuổi nhất trong nhà Lưu Trú năm đó. Em 7 tuổi, người nhỏ xíu, bố mẹ chết, em ở với bà, suốt ngày lang thang với bà ngoài chợ.

Mình đem em về và lo mọi thủ tục cho em đi học.

Khi mới đến nhà Lưu Trú, em sống rất hoang dã, không biết sợ ai, không chịu nghe ai, muốn gì là làm, không thưa trình chào hỏi ai cả, tất cả mọi thứ lễ nghĩa, luật lệ đối với em đều là zêrô…

Continue reading Mất Diều

Đó là thực tế hay chỉ là cái tôi của bạn?

 

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Bạn có nghĩ tôi đang giúp một người nào đó không?

Ô không, không, không, không, không, không! Đừng trông đợi tôi sẽ giúp đỡ ai đó! Mà tôi cũng không mong sẽ làm hại ai. Nếu bạn bị tổn thương, thì chính bạn đã làm điều đó; còn nếu bạn được giúp đỡ, thì cũng bởi bạn đã làm điều đó. Bạn thực sự đã làm nó. Bạn nghĩ người ta giúp bạn ư? Họ không giúp bạn. Bạn nghĩ người ta hỗ trợ bạn ư? Người ta không hỗ trợ bạn.

Có một người phụ nữ – là nữ tu – trong nhóm trị liệu mà tôi đã từng hướng dẫn một lần. Cô ấy nói với tôi, “Tôi cảm thấy không được bề trên ủng hộ.”

Tôi hỏi, “Ý cô là gì?”

Cô nói, “Vâng, bề trên của tôi, trưởng địa phận, chẳng bao giờ xuất hiện tại viện tu sơ [nơi bắt đầu tu] do tôi phụ trách, chẳng bao giờ. Bà ấy cũng chẳng bao giờ nói một lời đánh giá cao nào cả.”

Continue reading Đó là thực tế hay chỉ là cái tôi của bạn?

5 phút nữa anh đến

 

Mình vẫn nghe nói ở nước ngoài người ta rất đúng giờ. Còn ở Việt Nam, dù đã hội nhập từ rất lâu rồi mà cái không khí lề mề dường như vẫn còn đặc quánh quanh đây!?

Mình ghét thói lề mề! Nó là sự không trân trọng thời gian của người khác, là sự tham lam, cắt xén thời gian của người khác cho riêng mình. Mỗi phút anh lề mề là mỗi phút bắt người khác phải lãng phí thời gian của họ để anh có thêm thời gian của riêng anh. Càng ngày, khi tôi càng thấy ý nghĩa cuộc sống của mình, tôi càng thêm trân trọng và quý thời gian của mình, và càng như thế tôi lại càng thêm bực mình khi người ta lợi dụng lòng tin của tôi để hẹn trước từ nửa tiếng đến một tiếng đồng hồ, rồi nửa tiếng đến một tiếng đồng hồ sau mới đến. Đó là cách làm của một số người lãnh đạo trong một số tập thể…cứ lề mề ra mãi!

Continue reading 5 phút nữa anh đến

Support – hỗ trợ

Chào các bạn,

Chúng ta nói đến cô đơn—không có ai để ta có thể chia sẻ những điều riêng tư thầm kín. Mặt kia của đồng bạc là hỗ trợ–ta có thể là người để ai đó dựa vào, chia sẻ với ta những điều riêng tư thầm kín của họ?

Dù là email và Facebook có vẻ như nối người ta lại với nhau, từ 1985 đến 2004, số người ở Mỹ nói rằng họ không có ai thân để bàn các chuyện quan trọng tăng lên gấp ba, lên đến 25%. Tức là năm 2004, 1/4 dân Mỹ không có đến 1 người đế chia sẻ chuyện quan trọng. Và đến 2012, có lẽ con số đó đã hơn 1/4 rất nhiều.

Nguyên nhân chính có phải là vì số người có kỹ năng hỗ trợ, có trái tim có thể nghe vấn đề của người khác và hỗ trợ họ, có thể là nơi cho họ tựa, đã giảm xuống rất nhiều?

Continue reading Support – hỗ trợ

Mẹ Đo

 

Chào các bạn

Mẹ Đo

Sáng nay mình đến thăm ông A Zê, ông trên 55 tuổi và không được bình thường lắm. Ông ở một mình, trong một căn nhà nhỏ trống trơn, không có gì ngoài các tấm vách đã cũ.

Nói chuyện với ông, ông cho biết mới cách đây 02 tháng, ông bị xoắn ruột cấp tính phải mổ tại bệnh viện Đa Khoa Tỉnh Đăklăk.

Mình hỏi ông nằm viện bao lâu? Ông cho biết ông phải nằm viện một tháng.

Nghe ông nói phải nằm viện một tháng, mình cũng ngạc nhiên vì ông không có vợ con, không họ hàng thân thích thì ai là người nuôi ông cả tháng ở bệnh viện?

Continue reading Mẹ Đo

Tâm linh nghĩa là thức giấc

 

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Tâm linh nghĩa là thức giấc. Hầu hết mọi người đều đang ngủ dù họ không biết điều đó. Họ được sinh khi đang ngủ, họ vừa sống vừa ngủ, họ cưới nhau trong giấc ngủ, họ nuôi dạy con cái trong giấc ngủ và chết trong giấc ngủ mà chẳng bao giờ thức.

Họ chẳng bao giờ nhận thức được vẻ đáng yêu và vẻ đẹp của điều mà chúng ta gọi đó là sự hiện hữu của con người.

Bạn biết đấy, tất cả những nhà ẩn tu huyền bí – Công giáo, Ki tô giáo, và không thuộc Ki tô giáo, cho dù thần học của họ là gì, tín ngưỡng của họ là gì, thì đều nhất trí một điều: mọi sự đều tốt cả, mọi sự đều tốt cả. Dù cho mọi sự đều hỗn độn, mọi sự đều tốt lành. Thật là nghịch lý kỳ lạ, chắc chắn thế rồi. Nhưng, bi kịch là, hầu hết mọi người chẳng bao giờ nhìn thấy mọi thứ đều tốt lành bởi họ đương ngủ. Họ đương gặp ác mộng.

Continue reading Tâm linh nghĩa là thức giấc

Đừng phán đoán người khác

Chào các bạn,

Phán đoán người khác—tên này có máu nói dối, tôi nghĩ chơi; tên này kiêu căng, không làm bạn được; tên này dốt quá, chẳng là bạn tôi được—là một trong những cái chấp lớn nhất trong liên hệ con người. Đó là màn si mê lớn nhất che mắt chúng ta.

Và thông thường là các vị hay nói tôi học thánh kinh thường ngày, tôi tụng kinh Phật hàng ngày, tôi đi chùa hàng ngày, tôi đi nhà thờ hàng ngày… rất thường khi là những người thích phán đoán người khác nhất thế giới, vì họ tin là họ thánh thiện và những người khác tồi tệ hơn.

Nhưng nói chung là đa số chúng ta rất thích phán đoán, vì thói quen là như thế.

Continue reading Đừng phán đoán người khác

Tô cháo cá lóc cho mẹ

 

Chào các bạn,

Thời gian mình ở với các em tại nhà Lưu Trú sắc tộc, vào mỗi đầu Niên Khóa mình thường ra giải thưởng để khích lệ các em học tập, mình biết các em bị giới hạn bởi ngôn ngữ, nên việc học gặp rất nhiều khó khăn.

Trong Niên Khóa đó mình nói với các em, trong 2 học kỳ, em nào được Học Sinh Giỏi, sẽ được thưởng 300.000 đồng, và Học sinh Tiên Tiến hoặc Khá sẽ được thưởng 200.000 đồng.

Kết thúc học kỳ I, có 5 em Học sinh Cấp I đạt Học sinh Giỏi và 8 em Học sinh Cấp I, Cấp II và Cấp III đạt Học sinh Tiên Tiến.

Continue reading Tô cháo cá lóc cho mẹ

Nhìn mọi người như họ là – Đừng như tôi mong họ là (Phần 2)

Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương

Đây là câu chuyện về Ramirez. Ông ấy đã già và đang sống trong lâu đài của mình trên ngọn đồi. Ông nhìn ra ngoài cửa sổ (ông nằm trên giường và bị liệt) và thấy kẻ thù của mình.

Ông kia cũng già như ông, chống gậy, đang leo lên đồi – chậm chạp, khó khăn. Phải mất hai giờ rưỡi ông ấy mới lên tới ngọn đồi.

Ramirez chẳng làm gì được vì những người phục vụ đang nghỉ phép.

Vì thế khi kẻ thù của ông tới, mở cửa, đi thẳng vào phòng ngủ, đút tay vào trong áo choàng, lấy súng ra và nói, “Cuối cùng, Ramirez, chúng ta phải thanh toán công nợ!”

Ramirez cố hết sức để thuyết ông kia bỏ ý định, “Lại đây, Borgia, anh không thể làm thế. Anh biết đấy, tôi không còn là người thanh niên cư xử tệ hại với anh lúc anh còn thanh niên cách đây nhiều năm, và anh cũng không còn là người thanh niên đó nữa. Thôi anh về đi!”

Continue reading Nhìn mọi người như họ là – Đừng như tôi mong họ là (Phần 2)

Cô đơn

Chào các bạn,

Chúng ta biết được cô đơn khi ta mất một cuộc tình, đau đến điên cuồng trong khi thế giới cứ dững dưng đi qua và hình như cả bạn bè và người thân của mình cũng chẳng ai chia sẻ được.

Hay khi làm ăn vỡ nợ như các đại gia bị hàng trăm người bao vây tìm bắt như kẻ tội đồ.

Hay khi bị truy tố vì một cáo tố nào đó, mà dù là ta có tội thật hay không thì cả thế giới vẫn xem ta như là “đáng kiếp”.

Continue reading Cô đơn