Tag Archives: Chứng Nhân

Thay đổi 360 độ – Đi trên dây thừng căng

Chào các bạn,

Hôm nay mình tình cờ đọc được Note rất hay “I find him 360 degrees changed“ của bạn Hoài Chung trên Facebook mà ĐCN đã có dịp giới thiệu với các bạn qua bài hát ““If you can do it, you’re a hero” .

Hoài Chung kể về cảm xúc của bạn về bạn Tân Nguyễn, người được chọn làm một trong hai sinh viên tiêu biểu đứng lên đọc diễn văn tốt nghiệp của trường đại học Brown. Note ngắn của Hoài Chung đem tới một cái nhìn thật gần gũi với Tân.
Continue reading Thay đổi 360 độ – Đi trên dây thừng căng

Ở một lớp học khác thường

Thầy Thiện có nhiều đóng góp cho người khiếm thị tiếp cận tin học

(SVVN) Lần đầu tiên, các trường đại học trong nước có một lớp học dành riêng cho người khiếm thị. Đó là lớp Tin học văn phòng cho người khiếm thị, thuộc trường ĐH Văn Lang TP. HCM, do thầy Trần Bá Thiện đảm nhiệm – một lớp học đặc biệt.
Continue reading Ở một lớp học khác thường

Một trái tim son của nghề giáo

Người thầy ấy 50 tuổi, có 14 năm đứng lớp và cũng chừng ấy năm làm công tác phổ cập cho bậc tiểu học ở Gò Công Đông, Tiền Giang. Gặp tôi, thầy say sưa kể về trường lớp, về học trò trước khi nói đến những vất vả, bất hạnh của riêng mình.
Continue reading Một trái tim son của nghề giáo

Cậu bạn chuyên Lý “siêu” thực nghiệm

(Dân trí) – Gương mặt trắng trẻo toát lên vẻ thư sinh. Đó là ấn tượng đầu tiên của mọi người khi tiếp xúc với Phạm Tiến Hùng, lớp B0K22A, khối THPT chuyên Vật lý, ĐH Khoa học tự nhiên (ĐHQG Hà Nội), chủ nhân Huy chương bạc cuộc thi Olympic Vật lý châu Á 2010.
Continue reading Cậu bạn chuyên Lý “siêu” thực nghiệm

Đói no gì cũng phải học

Học bổng – Giải thưởng “Bạn tôi – người vượt khó”

Đói no gì cũng phải học

TT – Trong đợt về quê vừa rồi, tôi biết được câu chuyện của các em, một câu chuyện lạ lùng, tưởng khó có thật trên đời…

Phan Thị Kim Nhung giữ lời mẹ dạy: đói cũng học, no cũng học – Ảnh: N.T.L.Dung

Continue reading Đói no gì cũng phải học

Hai nữ sinh mở thư viện sách miễn phí… giữa công viên

(Dân trí) – Chủ nhật hàng tuần, khu “nhà chòi” trong công viên Lê Văn Tám, Q.1, TPHCM lại nhộn nhịp người tìm đến đọc sách miễn phí. Thư viện mini giữa công viên này là ý tưởng của hai nữ sinh vốn rất mê sách.

Hai cô gái đều là sinh viên năm ba của Trường ĐH Kinh tế TPHCM: Nguyễn Thu Hiền, khoa Tài chính Doanh nghiệp và Nguyễn Thị Thảo, khoa Marketing.
Continue reading Hai nữ sinh mở thư viện sách miễn phí… giữa công viên

Rơi lệ trước tấm gương học sinh quên mình cứu bạn

Thứ Ba, 11/05/2010 – 08:26

(Dân trí) – Nghe tiếng kêu cứu của nhóm bạn dưới hồ, Hà và Hậu nhanh chóng nhảy xuống cứu bạn. Vật lộn với dòng nước, Hà và Hậu đã đưa được hai bạn gái vào bờ. Xót xa khi thấy hai bạn khác vẫn đang cố vùng vẫy tuyệt vọng, Hà lại lao ra dòng nước sâu….
Continue reading Rơi lệ trước tấm gương học sinh quên mình cứu bạn

Cô giáo Triều lên rừng xóa “trắng”

Cô giáo Triều chăm chút từng nét vẽ cho học trò
Ảnh: Trương Quang Nam

.

Một cô gái chưa đầy 30 tuổi đã kiên trì từ năm này sang năm khác viết đơn tình nguyện lên vùng cao mở lớp mẫu giáo cho trẻ đồng bào Ma Coong. Đó là cô giáo Trần Thị Kim Triều, quê ở xã Xuân Trạch, H.Bố Trạch, Quảng Bình.

Cựu giám đốc cưu mang gần 100 người vô gia cư

VnExpress

Trên đường công tác, thấy một thanh niên khắp mình lở loét, kiến lửa bu đầy đang nằm vật vã trên một vũng nước ở công viên, ông Hoàng dừng xe, vực chàng trai dậy và đưa về nhà chăm sóc.

Nhớ…

Thương nhớ Trịnh Công Sơn

Anh đi ngày “Cá tháng tư”
Có ai nói dối tạ từ người thân?
Cuộc đời thật – dối – giả – chân
Cung đàn ngân lắng muôn phần tin yêu

Hoa thơm sớm nở tàn chiều
Nhân gian day dứt bao điều trở trăn
Muôn đời ấy Quả lòng Nhân
Hạt bụi nào lẫn muôn phần cỏ cây
Đường tên Anh tận trời Tây
Mấy ai đến được cõi này nhân gian
Dẫu rồi vàng đá nát tan
Thì muôn năm có lẫn vàng với thau ?

Ngày nói dối, xót xa đau
Nén hương lòng sáng một mầu tri ân
Trời cao xanh có thấu chăng
Nắng cuộc đời vẫn thắm hồng tin yêu

1.4.2010
Trần Vân Hạc

Đi và Đến với DRD

Đi ra thế giới bên ngoài: điều đó bao giờ cũng có sức hấp dẫn đầy mê hoặc với mình thời trẻ, và ngay cả bây giờ khi đã sắp cầm trong tay cái sổ lương hưu. Mình luôn tâm niệm lời dạy của Đạt Lai Lạt Ma, về một trong những bí quyết sống hạnh phúc “ Mỗi năm một lần đi tới một nơi nào đó mà mình chưa từng đến”, nhưng vì hoàn cảnh gia đình và công việc dạy học nên ít khi thực hiện được. Bấy lâu, mình tự an ủi rằng tuy chưa đến được nhiều nơi mới, chí ít mình đã có thể tìm về những yêu thương xưa: Sài Gòn, Nha Trang và Đà Lạt.

Những ngày tháng ba 2010 này dường như mình đi nhiều quá! Tạm gác lại những bận rộn của công việc và gia đình, đi theo tiếng gọi của những niềm yêu, của sự quyến rũ cho một cuộc viễn du. Giờ đây trong mình còn đọng lại vô vàn cảm xúc từ những chuyến đi.

Những cuộc ra đi, đến những nơi mới gặp gỡ, tạ từ – với thật nhiều cảm xúc và lưu luyến đã để lại một dấu ấn sâu nặng và tốt đẹp trong lòng. Mình đã có những trải nghiệm dễ chịu thích thú ở những nơi mới qua, thấy được rằng đất nước mình giàu đẹp và xao xuyến một tình yêu quê.

Này Tây Đô duyên dáng với đêm hóng gió ở bến Ninh Kiều ngắm người ta dạo mát. Mình đã cuốc bộ một chặng rất dài với đôi chân thường vội để bước chậm đến một quán bình dân, thưởng thức món bánh chạo tôm được giới thiệu là một trong những món đặc biệt của Cần Thơ. Ngon thực cũng vì đói nữa do đi bộ. Thực thú vị với cảnh sông nước chợ Nổi Cái Răng tấp nập buôn bán trên ghe của người nông dân Nam bộ. Khi ngồi xe dạo qua phố phường tráng lệ của Đà Nẵng, mình cảm nhận rõ ràng sự thay đổi rất tốt đẹp của thành phố (có ngôi trường đại học ở đó mình có nhiều kỉ niệm trong đời )- so với 22 năm trước. Rồi một ngày vui đón gió và nắng trên thuyền máy, ngao du 6 tiếng trên sông Thu Bồn, để thấy cảnh quê hương mình tuyệt đẹp, nhất là khi đồng hành có những anh – chị – em mến yêu.

Nhưng xin được các bạn dành sự chú ý cho một địa điểm tại Sài Gòn – một thành phố quen thuộc mình vẫn đi về mỗi năm vì những thâm tinh theo tiếng gọi của yêu thương : Nơi ấy là Hội quán Đời Rất Đẹp– một nơi mình mới đến lần đầu mà sao cảm thấy quen thuộc và thân thương quá! Cái tên Đời Rất Đẹp cứ như những nốt nhạc vui, êm dịu ngân nga trong lòng, giống như giai điệu của bản nhạc Beautiful That Way của nhạc sĩ Nicola Piovani do Noa hát trong phim Life Is Beautiful mình từng đưa link và giới thiệu với các bạn ở đây:

Beautiful That Way

Chính vì những cảm xúc tuyệt vời của nhóm chúng mình trong đêm hôm đó, nên mình muốn gửi lời cám ơn đến Đàm Lan, người đã giới thiệu- kết nối cho cả nhóm đến với những người bạn ở hội quán DRD. Vâng Đời Rất Đẹp, một nơi gặp gỡ của những tình yêu lớn với cuộc đời, với con người, nơi hội tụ những nụ cười rộng mở sáng tươi, vượt lên thân phận của kiếp người, toạ lạc tại một địa điểm yên tĩnh khung cảnh thật đẹp ở số 91/ 6N đường Hoà Hưng, Phường 12 Quận 10., thành phố Hồ Chí Minh.

Có lẽ Đời Rất Đẹp chưa được nhiều người biết đến, bởi DRD mới được khai trương ngày 12/ 3/ 2010. Cả nhóm không thể đến vào đêm khai trương hội quán như ý muốn, nhưng đêm 23/ 3 / 2010 tại hội quán là một đêm rất đẹp, rất thơ và đầy nhạc của cả nhóm. Mọi người có mặt đã đồng cảm sâu sắc và ngập tràn hạnh phúc.

Các bạn và học trò thân đều biết mình vô cùng yêu thích nhạc Trịnh Cộng Sơn. Mình đã giới thiệu giọng ca Thuỷ Tiên với CD đầu tiên của người ca sĩ rất đặc biệt này cho các thân hữu. Sự ngưỡng mộ của mình với Thuỷ Tiên và Trịnh Công Sơn không chỉ dừng ở đó, mà từ thành phố núi xa xôi mình đã về tận Sài Gòn để được nghe Lệ Thu với Thuỷ Tiên và các ca sĩ khác vào một đêm Rơi Lệ Ru Người tôn vinh Trịnh Công Sơn. Hơn thế nữa, những nhân vật của Đời Rất Đẹp trong phim ảnh, và âm nhạc, trong hiện thực được ca ngợi ở những bài viết trên trang ĐCN, trong đó có sự khâm phục dành cho ca sĩ vượt lên số phận Thuỷ Tiên trong Hạt Giống Tâm Hồn – Quyền Lực Đích Thực

Hạt giống tâm hồn – Quyền lực đích thực

Trên bài Bạn Biết Giá Trị Của Mình

Đêm đó tại Đời Rất Đẹp, một bất ngờ thật thú vị khi cả nhóm được gặp ca sĩ Thuỷ Tiên, cùng với Chị Hoàng Yến, một nhân vật nổi tiếng trong và ngoài nước được mệnh danh: “ Người Mang Trái Tim Không Khuyết Tật “ của hơn 30 bài viết trên các báo và tạp chí gần đây. Thạc sĩ Võ thị Hoàng Yến là người sáng lập và điều hành chương trình Khuyết Tật và Phát Triển từ năm 2005, cũng là một giảng viên giảng dạy môn Hành Vi khoa Xã Hội Học ĐH Mở – Bán Công TP.HCM. Tháng 11 -2009, chị đã được trao giải Kazuo Itoga (Kazuo Itoga Memorial Prize), giải thưởng tôn vinh những cá nhân ở châu Á – Thái Bình Dương có những đóng góp nổi bật cho cuộc sống của người khuyết tật. Các bạn có thể đọc để hiểu thêm về DRD ( Đời Rất Đẹp) trên website http://www.drdvietnam.com

Và về chị Hoàng Yến trên rất nhiều link của các website và báo mạng khi bạn google tên Võ thị Hoàng Yến.
hay trên link này : http://drdvietnam.com/page/YenVo

.

Xin được trích dẫn ở đây một đoạn ngắn trong bài trả lời của Hoàng Yến cho VTV-Sức Sống Mới, (tác giả đã gửi cho nhóm của mình) để các bạn có khái niệm về DRD.

Hội quán DRD – Đời Rất Đẹp là ý tưởng của người sáng lập DRD- Chương trình Khuyết tật và Phát triển (Disability Resource and Development) và được sự đồng tình ủng hộ của tất cả các thành viên của DRD và bạn bè thân hữu. Đời Rất Đẹp nhằm tạo một sân chơi cho NKT, một nơi NKT có thể gặp gỡ, trao đổi, tham gia sinh hoạt với những người bạn không khuyết tật trên cơ sở bình đằng về cơ hội và cùng giúp nhau phát triển. Bao năm qua chúng ta vẫn kêu gọi NKT hòa nhập XH, khuyến khích và khích lệ các thành viên khác trong XH tạo điều kiện để NKT hòa nhập. Nhưng hòa nhập thế nào được khi mà môi trường sinh hoạt còn đầy rào cản, các nơi sinh hoạt vẫn không thể nào tiếp cận được, khi vẫn còn nhiều người nhìn NKT với ánh mặt tội nghiệp hay không thoải mái với cảm giác bị làm phiền khi NKT cần giúp đỡ.

Khi NKT đến hội quán họ sẽ cảm nhận được đây là “nơi của họ”, một nơi để họ cảm thấy rằng mình không hề đơn độc, một nơi họ có thể thể hiện khả năng/ tài năng của mình, một nơi họ có thể chia sẻ những khát khao về cuộc sống.Người không khuyết tật đến với hội quán để thấy rằng NKT không hề thiếu khả năng, không phải chỉ là gánh nặng cho gia đình hay xã hội mà họ vẫn có thể vui sống, làm việc, và cống hiến nếu họ có được cơ hội.

Khi đến với hội quán, tham gia các sinh hoạt, thật sự chia sẻ và thật sự lắng nghe – nghĩa là thật sự mở rộng trái tim để có thể đến được với nhau – ta sẽ cảm nhận được rằng Đời Rất Đẹp chứ không không phải “Đời sao mà chán quá!” như ta vẫn thường nghĩ khi cảm thấy cô đơn, hay trong khi tuyệt vọng….

Phần bất ngờ nhất của đêm 23/ 3 là nhóm chúng mình được nghe ca sĩ Thuỷ Tiên hát live, cùng giọng hát khi solo khi hát bè tuyệt vời, với ngón đàn tài hoa của chị Hoàng Yến. Cảm hứng và sự đồng cảm sâu sắc đã khiến cả nhóm lắng hồn mình theo những bài hát của Trịnh Công Sơn. Mình đã nghe không biết bao lần những bài hát do Thuỷ Tiên và các ca sĩ khác hát live hay trực tiếp trên TV, và CD như Rừng Xưa Đã Khép, Em Hãy Ngủ Đi, Xin Cho Tôi, Biết Đâu Nguồn Cội, Để Gió Cuốn Đi, …, nhưng chưa bao giờ lại thấy xúc động và hay đến vậy!

Vì thế, chị Tuý Phượng với cảm hứng dạt dào, đã lên hát rất tuyệt Hai Bài Không Tên số 1 và 2 của Vũ Thành An. Thuỳ Dương, cô em hiền như maseur của cả nhóm cũng góp giọng ca trong trẻo ngọt ngào qua Biển Nhớ, và Cho Đời Chút Ơn.

Bài hát cuối cùng, Hãy Yêu Nhau Đi, bài hát chưa đựng triết lý sống của mình đã khép lại một đêm ấm áp, trải lòng ra với chuyện của chúng mình, chuyện của những người dũng cảm vượt lên số phận, đầy ắp tiếng cười sau những giây phút lắng hồn với âm nhạc:

…..
Hãy ru nhau trên những lời gió mới
Hãy yêu nhau cho gạch đá có tin vui
Hãy kêu tên nhau trên ghềnh dưới bãi
Dù mai nơi này người có xa người

Hãy yêu nhau đi bên đời nguy khốn
Hãy yêu nhau đi bù đắp cho trăm năm
Hãy yêu nhau đi cho ngày quên tháng
Dù đêm súng đạn, dù sáng mưa bom


Hãy trao cho nhau muôn ngàn yêu dấu
Hãy trao cho nhau hạnh phúc lẫn thương đau
Trái tim cho ta nơi về nương náu
Được quên rất nhiều ngày tháng tiêu điều

Hội Quán DRD đang ở những ngày đầu tiên của tháng khai trương, còn mới mẻ. Với chi phí phải bỏ ra cho việc thuê mặt bằng rộng rãi, thoáng mát, ở một nơi yên tĩnh( với mức 34 triệu đồng / tháng), và trăm nghìn những thứ phải lo toan để có được một hội quán kết nối những trái tim, làm nơi sinh hoạt, học tập và huấn nghệ, … vì sự phát triển của cộng đồng PWDs, mà nhiều người cho rằng đây là một ý tưởng rất liều lĩnh của chị Hoàng Yến, DRD thực sự rất cần được mọi người chúng ta, nhất là các bạn ở thành phố Hồ Chí Minh biết đến và nhiệt tình ủng hộ.

Rất mong các bạn sẽ quan tâm, đọc các thông tin về dự án và chương trình Khuyết tật và Phát triển, về hội quán DRD của chị Hoàng Yến trên www.drdvietnam.com và xin mời các bạn thử một lần ghé thăm hội quán vào một lúc nào đó trong ngày hay đêm, một mình hay với cả nhóm bạn, càng đông càng vui. Chắc chắn rằng các bạn sẽ hài lòng với không gian, cảnh vật, cách bài trí, các món giải khát, và yêu mến những người làm việc ở DRD.

Các bạn đừng quên quảng bá cho thật nhiều người biết và đến với DRD trong 2 chương trình đặc biệt cho 3/ 4 và 9/ 4, nhân kỉ niệm ngày giỗ nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.

Như thế là các bạn đang góp phần ủng hộ cho sự phát triển của Chương trình Khuyết tật và Phát triển, cộng đồng PWDs, và Đời Rất Đẹp .

Sắp tới ngày giỗ thứ 9 của người nhạc sĩ tài hoa Trịnh Công Sơn, xin các bạn một phút tưởng nhớ, thắp nén hương lòng đến người nhạc sĩ, mà âm nhạc của ông chúng ta ai cũng đắm say.

Thân ái chúc các bạn một ngày vui với những bài hát nhạc Trịnh bạn sẽ nghe trong ngày hôm nay, ngày mai 1/ 4 trên ĐCN và sắp tới ở DRD, số 91/ 6N đường Hoà Hưng, Phường 12 Quận 10., thành phố Hồ Chí Minh.


.
.

Người phụ nữ Thái hết lòng vì văn hóa dân tộc

Khi tôi hỏi thạc sỹ khoa học Lò Mai Cương “Điều tâm huyết nhất của mình trong sự nghiệp bảo tồn và phát huy văn hóa Thái là gì?” chị tươi cười, trong đôi mắt của chị như có hai đốm lửa:

– Đó là việc bảo tồn và phát triển chữ Thái, đưa chữ Thái vào giảng dạy trong nhà trường và cho người dân.

Vợ chồng chị Lò Mai Cương

Còn giám đốc Trung tâm giáo dục thường xuyên tỉnh Sơn La thạc sỹ văn học Hoàng Kim Ngọc, thủ trưởng trực tiếp của chị vui vẻ:

– Đó là một người tài năng và tâm huyết!

Gặp chị, ai cũng bị cuốn hút bởi tình yêu nghề dạy học, tình yêu và nỗi trăn trở với việc bảo tồn và phát huy vốn văn hóa dân tộc. Là người con của dân tộc Thái, sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống văn hóa, giáo dục. Bố chị là ông Lò Văn Mười, cố trưởng ty giáo dục khu tự trị Thái Mèo, chính ông đã từng khởi xướng và bước đầu thành công trong việc cải tiến chữ Thái. Chị không bao giờ quên được những con chữ đầu tiên do người cha thân yêu dạy. Còn mẹ chị, Cầm Thị Minh là người rất giỏi những điệu “khắp” cổ và sáng tác những tác bài hát mới của dân tộc Thái. Tự bao giờ, những lời ca mượt mà đằm lắng cùng những thiên truyện thơ bất hủ của dân tộc đã thấm vào chị, như mạch nước nguồn trong mát của quê hương không bao giờ vơi cạn.

Do nhiều yếu tố khách quan, người Thái ở Việt Nam có đến 8 hệ chữ khác nhau, bởi vậy việc tìm hiểu kho tàng văn hóa vô giá của tổ tiên để lại gặp nhiều khó khăn. Số người biết chữ ngày một ít đi. Kho tri thức quí báu ấy ngày có nguy cơ mai một. Chưa nói rằng, trước sự phát triển nhanh chóng về mọi mặt của xã hội. Một vấn đề lớn đặt ra là phải có một bộ chữ thống nhất được đưa vào giảng dạy, nhất là phải được số hóa, tạo điều kiện cho lớp trẻ và cộng đồng quốc tế dễ dàng tìm kiếm bằng các công cụ hiện đại của Internet.

Chính vì vậy ngay từ khi còn công tác ở trường Cao đẳng Sư phạm tỉnh Sơn La chị luôn trăn trở với việc xây dựng một bộ chữ chung và số hóa được bộ chữ đó. Nhưng khi bắt tay vào công việc, chị mới thấy có quá nhiều trở ngại, mà trước hết bộ chữ ấy phải đáp ứng được yêu cầu dân tộc và hiện đại, được người Thái ở các vùng miền và quốc tế thừa nhận. Thế là chị không quản ngày đêm, thử nghiệm, so sánh, cải tiến đưa 65/72 mẫu kí tự mã hóa vào Unicode. Chị vui lắm, bởi qua bộ font chữ cái do chị cải tiến và số hóa này đã được lựa chọn đại diện cho ngôn ngữ của cộng đồng người Thái ở Việt Nam và được nhóm kỹ thuật Unicode chọn và cấp mã nguồn. Người Thái ở khắp các tỉnh đều điện về và trực tiếp đến xin chị font chữ về sử dụng và đều rất khâm phục vì hiệu quả cao.

Tác giả TVH cùng chị Lò Mai Cương tại Hội thảo về việc dạy và học chữ Thái tại Lạng Sơn ngày 27–28.3.2010

Không thể kể hết được công sức của chị khi bắt tay nghiên cứu công trình này từ đầu những năm 90 và được thông qua từ năm 2005. Song chị không muốn nói về mình, chị thầm lặng cho ra đời nhiều đứa con tinh thần được cộng đồng người Thái và nhân dân các dân tộc nâng niu, đón nhận, đó là những áng văn, thơ, tục ngữ ca dao, những pho sử nổi tiếng của dân tộc Thái: “Tiễn dặn người yêu”, “Tục ngữ, ca dao Thái”… “Tâm tình tiếc thương”, “Tâm tình trêu ghẹo yêu thương… Chương trình dạy chữ Thái của chị cùng nhóm nghiên cứu đã được triển khai dạy trong trường Cao đắng Sư phạm và toàn tỉnh.

Gần đây khi Đảng và Nhà nước có chủ trương đưa ngôn ngữ dân tộc vào giảng dạy trong nhà trường và dạy cho cán bộ, viên chức đang công tác ở vùng miền núi và dân tộc khi và “Mạng lưới bảo tồn tri thức bản địa dân tộc Thái” (VTIK), thuộc Trung tâm vì sự phát triển bền vững miền núi (CSDM) ra đời, chị như được chắp thêm đôi cánh.

Với cương vị là trưởng phòng bồi dưỡng, chị có thêm nhiều điều kiện để phát huy năng lực và ước nguyện của mình. Chị được giao nhiệm vụ phụ trách công việc bồi dưỡng tiếng và chữ Thái cho các trường dân tộc nội trú của 11 huyện thị, học sinh, cán bộ, viên chức, lực lượng vũ trang…

Đặc biệt năm 2010 này chị tham gia nhiều mảng đề tài về chữ viết, phong tục tập quán, trang phục… trong đề tài nghiên cứu cấp tỉnh: “Giữ gìn và phát huy những giá trị văn hóa tốt đẹp của dân tộc Thái ở Sơn La trong thời kỳ công nghiệp hóa, hiện đại hóa” do chính ủy viên trung ương Đảng, bí thư tỉnh ủy, chủ tịch Hội đồng Nhân dân, trưởng đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Sơn La Thào Xuân Sùng là chủ nhiệm đề tài.

Người viết bài này có quá trình sống và làm việc ở Tây Bắc 30 năm, quen biết gia đình chị đã lâu, mỗi lần đến thăm gia đình chị lại càng thêm khâm phục người chồng yêu quí của chị đã vượt lên mọi định kiến hẹp hòi, cổ hủ để quán xuyến việc nhà, chăm sóc con nhỏ cho chị đi học 6 năm trời để có bằng đại học và thạc sỹ suốt từ năm 1989 và dành cho chị thời gian nghiên cứu khoa học.

Chị không dấu nguyện vọng cháy bỏng của mình:

– Anh ạ, chữ Thái được hồi sinh, nhiều người đã đọc thông viết thạo, em vui vô cùng, bởi đó là cánh cửa mở ra để kế thừa và phát huy những giá trị tinh thần tốt đẹp của cha ông.

Hướng về phía trời xa, chị trầm ngâm:

– Hiện nay Bảo tàng tỉnh Sơn La có đến 3.000 cuốn sách bằng chữ Thái cổ, nhưng kho tài sản vô giá ấy liệu có bền vững mãi trước sự tác động của thời gian. Em chỉ muốn được lãnh đạo các cấp quan tâm cho phép số hóa kho sách ấy giữ cho muôn đời con cháu.

Tôi thật sự khâm phục tài năng, nghị lực, tâm huyết và thành công của chị. Dẫu biết rằng năm nay chị 48, cái tuổi đang độ chín. Phải chăng ước mơ cháy bỏng của người cha thân yêu năm nào, cùng khát vọng từ bao đời đã tiếp thêm ngọn lửa niềm tin và tình yêu văn hóa Thái đã chắp cánh cho chị, để chị thực hiện được những tâm nguyện, hoài bão đẹp đẽ của mình với quê hương, với dân tộc.

Trần Vân Hạc

“Tiếng gọi” của bạn là gì?

Chào các bạn,

Mỗi người chúng ta sinh ra là để làm việc gì đó trong đời. Người ta nói việc đó đã được tiền định, hoặc do nhân duyên kiếp trước hoặc là ‎ ‎ý chúa hoặc là cái gì đó trong gin của ta. Điều đó gọi là “tiếng gọi” (calling), tiếng kêu đưa ta vào con đường đặc biệt của riêng ta.

Nhiều người đang say mê điều họ làm từng giây đồng hồ sẽ xác nhận với bạn là họ đang làm điều họ được sinh ra để làm, vì họ cảm thấy thật sự say mê và hạnh phúc, dù điều đó đôi khi có thể mang đến biết bao là gian nan khổ ải.

Khi đã tìm ra được tiếng gọi trong lòng, tìm ra được sứ mệnh của mình rồi, mọi sự thành dễ dãi—tiền bạc, danh tiếng, thành công, thất bại… không thành vấn đề. Cứ mỗi ngày làm theo tiếng gọi, phục vụ sứ mệnh của mình, thì chuyện gì khác cũng đều trở thành không quan trọng. Chính vì thế mà có những người đã sẵn lòng mất tất cả, kể cả sinh mạng mình, chiến đấu cho tổ quốc, hay vào những khu rừng hẻo lánh để truyền đạo cho thổ dân ăn thịt người, hay hy sinh vượt mọi gian khổ để trở thành ca sĩ… Liếc mắt điểm nhanh qua chuyên mục Chứng Nhân của Đọt Chuối Non ta có thể nhận ra sự tập trung dữ dội vào sứ mệnh của mình của những người đã tìm ra tiếng gọi— Cô giáo Thùy Trâm, chị Nguyễn Thị Tiến tìm xác đồng đội, Robert Poduna trầm lặng trên đồi Buông, nhà cách mạng Y Ngông Niê Kdăm, Cô giáo Huỳnh Huệ, ca sĩ Thủy Tiên, Nguyễn Hữu Vinh lưu đày trên đảo xanh, Bùi Văn Toản ghi dấu tù nhân Côn Đảo.

Bí mật thành công là tìm được tiếng gọi trong lòng mình.

Nhưng, ngoại trừ một thiểu số may mắn nghe được tiếng gọi, đối với đa số người trên thế giới, tiếng gọi đó luôn luôn là một bí mật.

Tức là, bí mật thành công là tìm được tiếng gọi luôn luôn bí mật đó 🙂 Nhưng đã là bí mật thì không thể bật mí được. 🙂 Đó là vấn đề của đại đa số người, và vì thế mà đa số chúng ta thường cảm thấy đi qua cuộc đời như bèo dạt mây trôi, đời đẩy đến đâu trôi đến đó, chứ cũng chẳng biết sứ mệnh mình là gì.

Nếu bạn là một trong những người như thế thì, chào mừng bạn bước lên thuyền (cho cùng hội cùng thuyền)!

Những người đã nghe tiếng gọi đều xác nhận một điều là họ luôn luôn có thôi thúc trong lòng về một chuyện nào đó, không bỏ qua được. Thôi thúc có nhiều hình thức—khi thì ồ ại như đại dương, khi thì nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng điều giống nhau là thôi thúc luôn có mặt ở đó, luôn rỉ rả ngày này qua tháng nọ trong lòng, không trả lời nó thì không xong.

Để mình chia sẻ với các bạn kinh nghiệm riêng của mình. Từ năm 17 tuổi, mình đã có một câu hỏi trong đầu: “Làm thế nào để Việt Nam ra khỏi chiến tranh đói nghèo và thành cường thịnh?” Câu hỏi này chẳng có gì ồ ạt cả, nhưng nó cứ ở đó trong đầu ngày đêm, không chịu tắt công-tắc, rất phiền toái. Vì vậy mình nghiên cứu đủ thứ môn trên trời dưới đất để tìm câu trả lời—luật, tâm lý học, kinh tế học, chính trị học, triết học, thánh kinh…. hằng mấy chục năm không nghĩ. Rất nhiều khi rất bực mình vì chẳng tập trung tâm trí vào việc gì khác được… Và trong bao nhiêu năm mình chẳng hề nghĩ đến tiếng gọi của mình là gì, luôn luôn cảm thấy như mình chẳng có tiếng gọi gì ráo, vì làm nghề gì thấy cũng trống trải. Mãi cho đến những năm về sau này mình mới “ngộ” ra là mình đã có một tiếng gọi cả mấy mươi năm mà không thấy… tức là làm gì mà giúp được quê mẹ một tí thì mình vui, còn không thì làm bất kì việc gì trên đời cũng thấy trống trải.

Có lẽ là nhiều người chúng ta có những thôi thúc tương tự, nhưng ta không biết rằng đó là tiếng gọi của mình, có lẽ vì ta không để ‎ý đến nó, hoặc là bị những cái ồn ào khác trong đời sống bận rộn hàng ngày lấn át, làm ta không nghe được nó. Nhưng có lẽ cách dễ nhận ra nhất là ta không vui với việc ta đang làm. Cảm thấy trống trải và vô nghĩa. Đó rất có thể là dấu hiệu ta đang có một tiếng gọi bên trong mà chưa nghe được, và chưa bắt tay với nó được.

Thường ta hay chạy theo những tiếng nói bên ngoài—bố mẹ nói học cái này tốt cái kia xấu, bạn bè nói làm việc này việc kia kiếm ra tiền lẹ—cho nên ta không nghe được tiếng gọi bên trong. Hoặc đôi khi ta nghe, nhưng chẳng buồn làm gì với nó vì ta không muốn thay đổi cuộc sống hiện tại.

Mình nghĩ rằng chúng ta sẽ không bao giờ cảm thấy đã sống rất trọn vẹn, cho đến khi ta đã đi theo tiếng gọi trong lòng.

Trong thời gian chờ đợi, chúng ta nên làm hai điều: (1) Học và thực tập những kỹ năng tốt để xây vốn liếng, và để luôn luôn sẵn sàng cho tiếng gọi, dù tiếng gọi đó là gì. Và (2) tĩnh lặng thường xuyên để có thể nghe những tiếng nói của quả tim mình.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright 2010
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com