Elaine Paige- Memory

Các bạn hẳn còn nhớ tên một nữ ca sĩ người Anh đã được Susan Boyle, trong cuộc thi Tài Năng Anh quốc tháng 3- 2009, nhắc đến như một thần tượng của mình?
Hôm nay Nhạc Xanh sẽ giới thiệu nữ danh ca ấy: Elaine Paige, một nữ ca sĩ thanh nhạc người Anh, được vinh danh là nghệ sĩ hàng đầu thế giới về ca nhạc kịch paige3

Elaine Paige OBE, nhũ danh Elaine Bickerstaff, sinh ngày 5 tháng 3 năm 1948 tại Barnet, Bắc Luân Đôn, là một ca sĩ kiêm diễn viên người Anh, lừng danh ở thể loại nhạc kịch.
Paige lớn lên trong một gia đình được hun đúc bởi tình yêu âm nhạc. Cha cô là nhân viên địa ốc, và là tay trống nghiệp dư; mẹ khi còn trẻ là ca sĩ. Paige có vóc người thấp nhỏ chỉ 1, 5m, như cô đã nói đó là lý do khiến cô không nhận được nhiều vai chính. Ban đầu Paige nuôi ước vọng trở thành môt tay vợt tennis chuyên nghiệp. Sau này thể thao vẫn là một đam mê của cô.

Năm 14 tuổi, Paige nghe nhạc phim West Side Story; và chính bản nhạc phim này đã khơi dậy ước mơ trở thành nghệ sĩ nhạc kịch của cô. Cô được cô giáo dạy nhạc Anne Hill ở trường học khuyến khích. Vai diễn đầu tiên trên sân khấu học đường của cô rất khó nhưng cô bé Paige đã diễn rất đạt, là vai Susanna trong một tác phẩm của Mozart: The Marriage of Figaro, trong đó có phần solo Messiah của Handel. Thế là cha cô quyết định cho cô đi học trường kịch nghệ Aida Foster. Sau khi học xong, năm 16 tuổi cô có vai diễn chuyên nghiệp đầu tiên trong vai của một cô bé bụi đời lang thang người Trung Hoa (1964). Bốn năm sau cô đặt chân lên sân khấu nhà hát West End với vai Member of the Tribe trong tác phẩm Hair năm 20 tuổi (1968).

Sau các vai diễn nhỏ, Paige được chọn vào vai Eva Perón trong Evita năm 1978, với bài hát chủ đề Don’t Cry For Me Argentina, của tác giả nhạc kịch Andrew Lloyd Webbe. Vở diễn hết sức thành công này mang đến danh tiếng, nhiều giải thưởng cho cô và vai diễn chính suốt 20 tháng. Năm 1981, cô đã khởi đầu vai Grizabella trong tác phẩm Cats, và được xếp vào Top 10 hit với bài Memory, một bài hát trong vở diễn này. paige1
Sau đó Paige đã tham gia diễn trong vở Chess vào năm 1986, và cô đã phát hành I Know Him So Well cùng với Barbara Dickson. Đây là bản ghi âm bán chạy nhất của một cặp song ca nữ.

Paige đã diễn xuất lần đầu trên sân khấu Broadway trong vở Sunset Boulevard vào năm 1996, trong vai chính Norma Desmond. Cô đã diễn trong vở The King and I từ năm 2000 đến 2001, và sáu năm sau cô đã quay trở lại sân khấu West End trong vở The Drowsy Chaperone, và cũng được đề cử giải Diễn viên Phụ Xuất Sắc Nhất

Ngoài việc được 5 đề cử cho 5 giải thưởng Laurence Olivier, cô đã đoạt nhiều giải thưởng vì đóng góp của cô trong các vai diễn. Trong số này có thể kể Giải thưởng Nhạc Kịch West End cho vở Evita 1978, giải ca nhạc năm 1986, Giải Nghệ sĩ Của Năm 1987, Huy chương vàng Bvasca 1994, Giải thưởng Thành Tựu Trọn Đời HMV ( His Master’s Voice) 1996, và Giải Thành Tựu Trọn Đời Quốc Gia về Opera và Kịch nghệ Cô đã hát trong nhiều buổi hoà nhạc khắp nơi trên thế giới. paige 4
Page được tôn vinh là Đệ Nhất Nữ Tài Tử của Nhạc Kịch Anh ( tờ Spectator). Cô cũng đã phát hành 20 album solo và đã đạt được 8 album vàng và 4 album platinum. Những album giữa thập niên 1980 đã đưa Paige đến đỉnh cao danh vọng. Những album tiêu biểu là Collection, Love Songs, Romance and The Stage. Năm 1998, trong kỷ niệm sinh nhật thứ 50 của nhà soạn nhạc kịch nổi tiếng Andrew Lloyd Webber, tác giả của nhiều vở nhạc kịch lừng danh thế giới, Elaine Paige đã hát 2 bài hát top của cô là Memory và Don’t Cry For Me Argentina, mà cô từng hát trong các vở diễn của ông. Từ năm 2002 đến hiện nay, cô dẫn chương trình của mình trên sóng phát thanh Radio BBC 2 có tên là Elaine Page Chủ Nhật.

Chính vì cô là đỉnh cao tài năng âm nhạc, nên trong cuộc thi Tài Năng Anh quốc 2009, Susan Boyle đã nêu tên Elaine Paige như thần tượng âm nhạc của mình, và Elaine Paige cũng bày tỏ mong muốn song ca cùng Boyle ( đã được giới thiệu trong bài Ngụ Ngôn Từ Một Giấc Mơ ngày 22/4/2009) .

Là một nghệ sĩ nổi tiếng, Paige sống độc thân, không con cái, là một tấm lòng vàng- hoạt động và bảo trợ cho nhiều tổ chức từ thiện, trong đó có Tổ Chức Chăm Sóc Giúp Đỡ Bệnh Nhân Ung Thư Vú, và Hổ Trợ bệnh Lupus Ban Đỏ, với Chilldren’s Trust, EveryChild, Và Chữ Thập Đỏ.

Nhạc Xanh mời các bạn thưởng thức 5 bài hát tiêu biểu của Elaine Page:

Bài Don’t Cry For Me Argentina nhạc phim Evita, về cuộc đời cao đẹp của Eva Perón , vợ thứ hai của tổng Thống Argentina Juan Perón. ( 1998 )
Bài Memory trong vở Cats (1998)
You Must Love Me
I Know Him So Well ( hát đôi với Barbara Dickson)
Và bài thứ năm, Miss You Nights, hát đôi cùng Cliff Richard (nam danh ca người Anh của ban nhạc Shadow )
Thân ái chúc các bạn một ngày tràn đầy niềm vui và tình yêu trong đó có một góc cho âm nhạc.

1. MEMORY

Midnight not a sound from the pavement
Has the moon lost her memory?
She is smiling alone
In the lamplight, the withered leaves collect at my feet
And the wind begins to moan

Memory, All alone in the moonlight
I can dream of the old days
I was beautiful then
I remember the time I knew what happiness was
Let the memory live again

Every streetlamp seems to beat
A fatalistic warning
Someone mutters and the street lamp gutters
And soon
It will be morning

Daylight
I must wait for the sunrise
I must think of a new life
And I mustn’t give in.
When the dawn comes
Tonight will be a memory too
And a new day will begin

(Music interlude)

Burnt out ends of smoky days
The stale cold smell of morning
A streetlamp dies; another night is over
Another day is dawning…

Touch me!
It’s so easy to leave me
All alone with the memory
Of my days in the sun…
If you touch me, you’ll understand what happiness is
Look, a new day has begun.

2. DON’T CRY FOR ME ARGENTINA (London 1998)

It won’t be easy
You’ll think it strange
When I try to explain how I feel
That I still need your love
After all that I’ve done
You won’t believe me
All you will see is a girl you once knew
Although she’s dressed up to the nines
At sixes and sevens with you

I had to let it happen
I had to change
Couldn’t stay all my life down at heel
Looking out of the window
Staying out of the sun
So I chose freedom
Running around trying everything new
But nothing impressed me at all
I never expected it to

Don’t cry for me Argentina
The truth is I never left you
All through my wild days
My mad existence
I kept my promise
Don’t keep your distance

And as for fortune and as for fame
I never invited them in
Though it seemed to the world they were all I desired
They are illusions
They’re not the solutions they promised to be
The answer was here all the time
I love you and hope you love me

Don’t cry for me Argentina

Don’t cry for me Argentina
The truth is I never left you
All through my wild days
My mad existence
I kept my promise
Don’t keep your distance

Have I said too much?
There’s nothing more I can think of
To say to you
But all you have to do is look at me to know
That every word is true

Don’t cry for me Argentina

3. YOU MUST LOVE ME

Where do we go from here?
This isn’t where we intended to be
We had it all, you believed in me
I believed in you

Certainties disappear
What do we do for our dream to survive?
How do we keep all our passions alive,
As we used to do?

Deep in my heart I’m concealing
Things that I’m longing to say
Scared to confess what I’m feeling
Frightened you’ll slip away

You must love me
You must love me

Why are you at my side?
How can I be any use to you now?
Give me a chance and I’ll let you see how
Nothing has changed

You must love me

4. I KNOW HIM SO WELL ( with Barbara Dickson)

Nothing is so good it lasts eternally
Perfect situations must go wrong
But this has never yet prevented me
From wanting far too much for far too long
Looking back, I could have played it differently
Won a few more moments, who can tell
But it took time to understand the man
Now at least I know, I know him well

Wasn’t it good (Oh so good)
Wasn’t he fine (Oh so fine)
Isn’t it madness he can’t be mine
But in the end, he needs a little more than me
More security (He needs his fantasy and freedom)
I know him so well

No one in your life is with you constantly
No one is completely on your side
And though I move my world to be with him
Still the gap between us is too wide
Looking back, I could have played it differently
Learned about the man before I fell
But I was ever so much younger then
Now at least I know, I know him well

Wasn’t it good (Oh so good)
Wasn’t he fine (Oh so fine)
Isn’t it madness he won’t be mine
Didn’t I know how it would go
If I knew from the start
Why am I falling apart

Wasn’t it good
Wasn’t he fine
Isn’t it madness he won’t be mine
But in the end, he needs a little more than me
More security (He needs his fantasy and freedom)
I know him so well
It took time to understand him
I know him so well

5. MISS YOU NIGHTS ( with Cliff Richard )

I’ve had many times
I can tell you
Times when innocence I’d trade for company
And children saw me crying
I thought I’d had my share of that
But these miss you nights
are the longest

Midnight diamonds
stud my heaven
Southward burning
Lie the jewels that eye my place
And the warm winds
That embrace me
Just as surely kissed your face
Yeah these miss you nights
are the longest

How I miss you
I’m not likely to tell
I’m a man and cold day light
buys the pride I’d rather sell
All my secrets
are wasted affair
You know them well

Thinking of my going
How to cut the thread
And leave it all behind
Looking windward for my compass
I take each day as it arrives
But these miss you nights
are the longest

Lay down all thought of your surrender
It’s only me who’s killing time
Lay down all dreams and themes once remembered
It’s just the same
This miss you game
Yeah these miss you nights
are the longest

Daily English Discussion–Wednesday, June 17, 2009

Hi everyone,

Today we have a nice article on my favorite town Nha Trang. I have mentioned once I used to live in Nha Trang when in primary school and in 6th and 7th grade in Võ Tánh (now Lý Tự Trọng). My heart is still in Nha Trang. I have never lost that love.

Cool cascades

Nha Trang on the central coast is famous for the island-strewn Nha Trang Bay with its diverse marine park around Mun Island and Southeast Asia’s longest cable car (3,320 m) over the sea.

Less well known are the many babbling brooks close by, particularly in Dien Khanh District, 10 kilometers south of Nha Trang.

The pick of the bunch would have to be Do Brook, also called Nuoc Do (Pouring water), which flows through Phuoc Trach Village at the western end of the Hoang Nguu Range.

The water streams down from high up to form a good-sized pool on the mountainside from which two creeks turn and twist their way down to one large pool apiece.

All three pools have white sandy bottoms and are surrounded by boulders and small cliffs sharing the space with green grass and trees.

The locals like to relate the myth of a huge eaglewood tree that grew there and emitted an instantly recognizable fragrance that permeated the area.

Oddly enough, any would-be timber thief who got close to the tree became oblivious to the perfume and assumed they’d made a mistake. Thus did the tree protect itself and its precious timber.

It didn’t hurt that there were two large snakes living among the boughs as a second line of defense.

The local deity is called Thien Y A Na and is much revered by the local inhabitants. In days of yore, she would often stop by Do Brook to rest and enjoy the cool breeze.

Three peals of thunder always heralded her approach. She arrived in true spirit fashion, as a long and broad patch of blue light like a strip of silk that flew from

Nui Chua Island or Ba Island and gently touched down.

Her temple can be found a little way below one of the lower pools.

The cascading waters of Do Brook are great for swimming and skylarking, and the fresh air and lovely scenery make it an ideal picnic spot.

Reported by Diem Thu

.
Do you live in Nha Trang? If not, have you ever been in Nha Trang? In any event, how do feel about Nha Trang?
.

TODAY’S CHALLENGE

Chị Huệ has the lyrics of five songs by Elaine Paige. Please translate any of them into English.

That’s it for today. Have a wonderful day, everyone.

Hoanh

Tự Khúc Cho Người

Yêu vô cùng những trưa miền quê nhỏ ạ!
Nắng canh chừng những cánh đồng, những khu vườn, những hàng cây.
Nắng nhốt mọi người trong những căn nhà, sau cánh cửa. Anh thường có ý nghĩ tai quái rằng nắng đốt cháy những bóng người.canh-co

Và khi ấy, cô độc là quà tặng cho mình tận hưởng.

Thời đại cho ta nhịp sống mới, hồ hởi quá, nhiều cảm thông quá, dễ dãi quá! Đến lãnh địa riêng của cá nhân chừng cũng không còn.
Đôi khi muốn khước từ vòng luân vũ cuộc đời với tiết tấu sẻ chia.
Nhìn dòng người cứ ồn ào như chợ, như tiệc, như tết lại thích đến nhói lòng lời ai đó: Điều kì lạ là những dòng sông cứ hăm hở đi tìm biển cả để rồi tự đánh mất mình.

Dường như loài thú không yêu nhau bằng lời nói, chúng chỉ nhìn nhau, và trong sự khiếm khuyết ấy chứa đầy một tình yêu chân thật.
Dường như ngày xưa, xưa như thuở mới yêu nhau, mình có dắt nhau vào công viên, em thì mải mê nghe con vẹt học nói, anh thì chỉ thích chú khỉ lông vàng.
Dường như ngày xưa em rất thích con lật đật, chả thế mà trên bàn học của em có quá nhiều lật đật, anh thì chỉ thấy ở đó trò đùa tai quái của thế nhân.
Dường như ngay trong tình yêu chân thành đã hàm sự cô độc. thônque3

Ngày xưa, cũng những trưa vắng người, anh ngồi nhìn mênh mông nắng vàng trên hun hút đồng quê, em đã đùa anh lời đùa tai ác:

Thích cô độc thì hoặc là dã thú, hoặc là thần linh.

Anh không có cơ may là thần linh,(dù là thần linh thất sủng).
Rất may anh cũng không sẵn lòng làm dã thú.
Anh chỉ là con người bình thường, tin anh đi, đến bệnh viện, khoa thần kinh và khoa tim mạch từ chối anh.
Nhưng rất muốn, rất mong, trong dằng dặc ngày giờ, thỉnh thoảng mình được làm một ẩn số, với xung quanh, và với chính mình.
Anh gọi đó là những dấu lặng. Là chợp mắt trần thế.
emxuaNhư là ngơi nghỉ cần cho hoạt động, sự cô độc cũng cần cho mình sau những ồn ào văn hóa đó em.

Ngày xưa có lần anh nhủ em như thế, và đôi mắt hồ thu của em chớp chớp, nghĩ gì hay không nghĩ gì nhỏ ơi?
Và bây giờ em đã trôi thật xa, thật nhiệt tình vào hun hút dòng đời, anh vẫn nhìn theo, vẫn thì thầm:

– Nhỏ ơi, biết không, những dấu lặng thật cần thiết cho cuộc đời!

Nguyễn Tấn Ái

Can đảm tiến lên

Phải qua trái:  Hươu Lớn, Trâu Đứng, Tù trưởng Ó Trắng, Gấu Đứng--Ponca 1877
Phải qua trái: Hươu Lớn, Trâu Đứng, Tù trưởng Ó Trắng, Gấu Đứng--Ponca 1877

Chào các bạn,

Bộ lạc Ponca chỉ còn một số rất nhỏ sống ở Ponca City, tiểu bang Oklahoma, Mỹ. Tù trưởng White Eagle (Ó Trắng) là tù trưởng lãnh đạo dân Ponca trận chiến cuối cùng với bộ lạc Souix, cho đến khi bộ lạc Ponca bị chính quyền Mỹ ép vào khu cư trú cho người da đỏ. Bài sau đây là lời của Tù trưởng Ó Trắng.

Chúc các bạn một ngày tươi hồng.

Hiển

Tù Trưởng Ngựa (con của Ó Trắng), Tù trưởng cuối cùng của Ponca-1906
Tù Trưởng Ngựa (con của Ó Trắng), Tù trưởng cuối cùng của Ponca-1906

Can đảm tiến lên

Khi bạn nghi ngờ, hãy yên lặng, và chờ đợi;
Khi không còn nghi ngờ, hãy can đảm tiến lên.
Chừng nào sương mù còn bao bọc bạn, hãy yên lặng;
Yên lặng cho tới khi ánh mặt trời chọc thủng và xóa tan sương mù
— chắc chắn ánh sáng sẽ đến như vậy
Lúc đó hãy can đảm hành động.

Tù trưởng bộ lạc Ponca Ó Trắng
Nguyễn Minh Hiển dịch

.

Go Forward With Courage

When you are in doubt, be still, and wait;
when doubt no longer exists for you, then go forward with courage.
So long as mists envelop you, be still;
be still, until the sunlight pours through and dispels the mists
— as it surely will.
Then act with courage.

Ponca Chief White Eagle (1800’s to 1914)

Nhạn ảnh (thiền thi)

wildgeese
Nhạn ảnh

Nhạn quá trường không
Ảnh trầm hàn thủy
Nhạn vô di tích chi ý
Thủy vô lưu ảnh chi tâm

Thiền sư Hương Hải (1627-1715)

.

Nhạn và Bóng

Nhạn vút qua không
Bóng chìm nước lạnh
Để dấu: nhạn không có ý
Giữ bóng: nước cũng vô tâm

Võ Đình (1933-2009)

.

wildgeese3

A Wild Goose and Its Image

A wild goose, flies across the sky
Its wings reflect in the cold water
The bird does not mean to leave its image
The water has no desire to retain it

(trích Hương Thiền, Võ Đình dịch)

.

Giải thích:

Nhạn bay qua trời, ta cho đó là THỰC.
Ảnh nhạn bay dưới nước, ta cho đó là ẢO ẢNH.
Nhưng nhạn bay rồi, không còn dấu tích, chỉ còn khoảng trời KHÔNG. Đó là Ý.
Ảnh cũng thế, khi ảnh qua rồi không còn dấu tích, chỉ còn khoảng trời KHÔNG. Đó là TÂM.
Mọi điều ta cho là THỰC hay ẢO ẢNH đều chỉ là ảnh hình trong khoảnh khắc.
Chỉ có khoảng KHÔNG là tồn tại vĩnh viễn.
KHÔNG đó chính là TÂM Ý.
TÂM ta thanh tịnh như trời KHÔNG. Tất cả những gì đi qua tâm, dù ta cho là thực hay là ảo ảnh, cũng chỉ là phù du trong khoảnh khắc, như mây bay ngang trời. Mây đến mây đi. Trời KHÔNG luôn thanh tịnh.
Đau đớn, buồn rầu, tủi hổ, hờn giận, mừng vui, thất vọng, tuyệt vọng, công hầu khanh tướng–tất cả chỉ là những đám mây qua trời, trong khoảnh khắc. Bản chất của TÂM ta là không, là rỗng lặng.

Chúc các bạn một ngày vui. Sau đây mời các bạn thưởng thức ba bức tranh của anh Võ Đình

Nguyệt Cầm là tranh sơn dầu trừu tượng
Công Cha là tranh mộc bản. Con ngựa là tuổi của bố anh Võ Đình.
Nghĩa Mẹ là tranh mộc bản.

Mến,
Hoành
.

Nguyệt Cầm (Võ Đình 1933-2009)
.

Công Cha (võ Đình 1933-2009)
.

Nghĩa Mẹ (Võ Đình 1933-2009)

Bóng Nhạn – tranh Võ Đình

Thứ Ba, 16 tháng 6 năm 2009

Bài hôm nay:

Vui nhộn “Vũ khúc Hungari số 5” , Nhạc Xanh, Video, Văn Hóa, chị Loan Subaru giới thiệu và nối links.

Daily English Discussion, anh Trần Đình Hoành.

Đổi qui tắc, Danh Ngôn, song ngữ, chị Đặng Nguyễn Đông Vy dịch.

Tình bạn, Danh Ngôn, song ngữ, chị Phạm Kiêm Yến dịch.

Tri thức thật, Trà Đàm, anh Nguyễn Tấn Ái.

Tái hợp—Yêu “những tôi của ngày xưa” , Trà Đàm, song ngữ, anh Nguyễn Minh Hiển dịch.

Biến sở đoản thành sở trường, Trà Đàm, anh Trần Đình Hoành.
.

Tin sáng quốc tế, anh Trần Đình Hoành tóm tắt và nối links.

Đàn ông hãy lo sống cho tử tế – Viện Ung Thư Anh Quốc khuyến cáo như thế. Theo thống kê mới nhất của viện, thì khả năng để đàn ông bị ung thư (mọi loại) cao hơn phụ nữ đến 60% và khả năng chết vì ung thư cũng cao hơn phụ nữ đến 70%. Nhưng khác biệt này không do di truyền mà do lối sống. Phụ nữ chăm sóc bản thân và sức khỏe của họ kỹ càng hơn nam giới.

Palestine không chấp nhận chính sách Hai Quốc Gia của Do Thái – Thủ tướng Do Thái Benjamin Netanyahu vừa tuyên bố hôm thứ hai là Do Thái đồng ý với chính sách Hai Quốc Gia với điều kiện là Palestine phải phi quân sự hóa (demilitarize, demilitarise). Lãnh đạo Palestine Mahmood Abbas nói rằng tuyên bố của TT Do Thái “thử thách chính sách của Palestine, của khối Ả rập, và của Mỹ.”

Chủ tich nhà nước Trung quốc Hồ Cẩm Đào và một số lãnh đạo các nước họp ở Yekaterynburg, Nga – trong Hội nghị Thượng đỉnh hàng năm của Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (SCO), lần thứ 9. The Shanghai Co-operation Organisation (SCO) được thành lập năm 2001 với Trung quốc, Nga, và bốn quốc gia Trung Á–Kazakhstan, Kyrgyzstan, Tajikistan and Uzbekistan–để hạn chế chủ nghĩa cực đoan trong vùng và gia tăng an ninh biên giới. Sau đó, Ấn độ, Pakistan, Iran và Mông Cổ tham dự với tư cách thành viên quan sát.

Trong khối SCO, còn có Nhóm BRIC (Brazil, Nga, Ấn Độ, Trung Quốc). Nhóm này sẽ họp thượng đỉnh lần thứ nhất vài hôm trước khi có họp SCO.

Các tổ chức này cho thấy Trung quốc đang tích cực đóng vai lãnh đạo trong thế giới đa nguyên ngày nay và đang tích cực dự phần vào việc bảo vệ an ninh vùng, như giúp Afghanistan tái thiết. (TDH: Nhưng an ninh Đông Hải ?)

Internet chat lừa con trai của Fidel Castro – Luis Dominguez, môt người Cuba lưu vong (chống chính phủ Cuba) cho biết là anh ta đã đóng vai một phụ nữ trên Internet để có quan hệ qua chat với Antonio, 40 tuổi, con trai của nguyên lãnh đạo Cuba, Fidel Castro. Chính phủ Cuba không có bình luận chính thức nào về vấn đề này.

Tìm được mảnh xương sọ 60,000 năm tuổi của người Neanderthal ở biển Northsea (Bắc Hải).

Người tiền sử Neanderthal, anh em họ với loài người hiện nay.
Người tiền sử Neanderthal, anh em họ với loài người hiện nay.

North Sea

Đáy biển vùng biển này chứa nhiều di tích khảo cổ của các loài có vú. Đây là lần đầu tiên di tích của người tiền sử tìm được từ đáy biển. Nửa triệu năm trước mặt nước vùng này thấp hơn bây giờ rất nhiều. Và một số vùng biển hiên nay, khi xưa là đất liền.

Một số ngư phủ vùng này đã đổi nghề, sang nghề tìm kiếm di tích khảo cổ dưới lòng biển. (TDH: Nghề khảo cổ chắc không bị ảnh hưởng suy thoái kinh tế tòan cầu 🙂 )

.

Người đầu tiên ở Âu châu chết vì cúm lợn, Jacqueline Fleming, 38 tuổi, ở Glasgow, Anh quốc.

Trúng số 2 lần trong một tuần – Hôm thứ tư, Sean Sanders, ở Fullerton, đến tiêm rượu có bán vé số để điền vào tờ khai trúng số để lãnh 1400 USD anh vừa mới thắng. Tại đó, Sanders khám phá ra là chàng thắng một vé khác đến 141519 USD. (Ai nói là không bị sét đánh hai lần? 🙂 )
.

Tin sáng quốc nội, chị Thùy Dương tóm tắt và nối links.

Nhân giống thành công cây quý trị ung thư – Không chỉ mở ra triển vọng mới trong bảo tồn nguồn gene thông đỏ (loài cây rừng quý hiếm trong sách đỏ thế giới), việc nhân giống thành công loài cây này trong ống nghiệm còn tạo cơ hội vàng để điều chế thuốc chữa trị ung thư tại Việt Nam. Với khát vọng hạ giá thành thuốc chữa trị ung thư, đoàn giáo sư, viện sĩ, tiến sĩ của một số viện nghiên cứu khoa học và Hội Ung thư Việt Nam đang cùng một doanh nghiệp lập dự án trồng 50ha thông đỏ tại Lâm Đồng để có nguyên liệu chiết xuất Taxol ở nước ta.

Lớp kỹ năng cho cuộc sống – Từ ngày 19 – 27.6, Trung tâm Hỗ trợ sinh viên TP.HCM khai giảng những lớp kỹ năng dành cho bạn trẻ, là: Giải quyết vấn đề sáng tạo và hệ thống; Hiểu mình để sống khỏe và hạnh phúc; Xây dựng hình ảnh bản thân và thiết lập quan hệ xã hội; Kỹ năng làm việc nhóm.

Vào rừng sâu lập nghiệp – Trong khi nhiều người ở nông thôn có suy nghĩ phải bỏ quê lên phố tìm việc mới mong đổi đời thì nhiều bạn trẻ khác lại tìm về nơi hẻo lánh lập nghiệp. Họ gầy dựng sự sống cho mảnh đất dưới chân núi Nhọn, thôn Hiệp Cường, xã Tân Tiến, thị xã La Gi (tỉnh Bình Thuận).

Bò khuyến học – Học giỏi để được tặng… bò! Đó là mục tiêu có phần thực dụng nhưng lại vô cùng ý nghĩa đối với những học sinh nghèo ở huyện Ea Kar, Đắc Lắc kể từ khi Hội Chữ thập đỏ (CTĐ) huyện triển khai chương trình “Bò khuyến học”.

Trao giải sách hình minh họa nổi – 59 tác phẩm sách hình minh họa nổi dành cho người khiếm thị vừa được chọn trao giải trong cuộc thi “Sản xuất sách hình minh họa nổi 2009” do Thư viện Khoa học tổng hợp TP.HCM tổ chức.

“Ánh sáng trong bóng tối” – Đó là tên gọi của Hội trại dành cho các bạn trẻ khiếm thị đến từ trường Nguyễn Đình Chiểu Hà Nội, TP.HCM và Trung tâm hướng nghiệp giáo dục trẻ em mù TP Huế, được Thành Đoàn và Hội LHTNVN TP Huế tổ chức tại công viên Tứ Tượng trong khuôn khổ Festival làng nghề truyền thống Huế 2009.

Thay lời muốn nói với hoa giữa đời – Nhân kỷ niệm Ngày của cha (chủ nhật thứ ba của tháng sáu – 21.6) chương trình Thay lời muốn nói (TLMN) sẽ dành trọn chủ đề cho các khán giả bày tỏ tình cảm của mình đến người cha kính yêu.

Thiểu năng mà vẫn trí tuệ – Tấm gương nỗ lực vượt lên số phận.

Internet di động miễn phí và phí rẻ – Dịch vụ internet di động ra đời đã mang tới cho các bạn trẻ sự tự do gần như tuyệt đối trong việc kết nối bạn bè.

Những nữ ngư phủ trên biển Sơn Trà – những người phụ nữ đi biển, chèo thúng giỏi, thả lưới khéo, nắm rõ hướng đi của luồng cá mà chịu đựng nắng sương lênh đênh trên biển không thua kém gì cánh đàn ông sức dài, vai rộng.

Sứ giả trà Việt – Lần đầu tiên, những nữ sinh vùng đất danh trà Thái Nguyên có dịp sắm vai sứ giả của văn hóa trà Việt làm ngẩn ngơ du khách tại phố cổ Hội An, Quảng Nam.

Việt Nam chuẩn bị xây dựng Bảo tàng Đồ chơi – Mang tính chất một bảo tàng tư nhân, dự án Bảo tàng đồ chơi VN do Cenforchil- Trung tâm nghiên cứu và hỗ trợ trẻ em VN (thuộc Liên hiệp các Hội khoa học và kỹ thuật VN) thực hiện. Nằm trong tổng thể dự án nhà vườn Bình Minh của Cty TNHH Bình Minh, cụ thể là tại đồi Chóc, núi Vua Bà, xã Đồng Xuân, huyện Quốc Oai (Hà Nội), bảo tàng sẽ được khởi công vào năm 2010 và hoàn thành vào năm 2012 với tổng diện tích gần 4ha.

Xây dựng hồ sơ di sản văn hóa phi vật thể cho Hát xoan – Hát xoan (điệu hát truyền thống ở Phú Thọ) vừa được Bộ VHTTDL trình văn bản xin phép Chính phủ xây dựng hồ sơ để trình UNESCO đưa vào danh sách di sản văn hoá phi vật thể cần bảo vệ khẩn cấp.

Khởi công xây dựng hệ thống thủy lợi Ngàn Trươi – Cẩm Trang – Đây là công trình trọng điểm quốc gia, đa mục tiêu vừa cung cấp nước phục vụ sản xuất, sinh hoạt vừa để xây dựng nhà máy thủy điện.

VN xếp thứ nhì – Giải vô địch Futsal Đông Nam Á 2009.

Sẽ có một Idecaf giữa Hà Nội – Từ 3/7, tại Hà Nội sẽ có thêm một địa chỉ mới về sân khấu kịch mang phong cách Ideacaf của TPHCM.

Tư liệu chưa từng có về Huế – Cuốn sách đồ sộ của nhà nghiên cứu Nguyễn Đắc Xuân do NXB Trẻ ấn hành, dày 960 trang, khổ 16cm x 24cm, bìa cứng, được minh họa với hơn 700 ảnh, sơ đồ, bản đồ, tư liệu gốc.

Những bước nhảy nóng – Tối qua 14/6, tại sân trường ĐH Ngoại thương hàng ngàn khán giả được thưởng thức những bước nhảy đẹp trong đêm chung kết gay cấn của cuộc thi Hotsteps lần thứ 4 với hai nội dung Latino và Hiphop.

TP.HCM: ra quân tuyên truyền pháp luật về quyền trẻ em
.

Bài hôm trước >>>
.

Chúc các bạn một ngày tươi hồng !!

🙂 🙂 🙂 🙂 🙂

Đọt Chuối Non

Vui nhộn “Vũ khúc Hungari số 5”

JohannesBrahmsChào các bạn,

Trong chuyên mục Nhạc Xanh ngày hôm nay, mình xin được giới thiệu với các bạn một giai điệu rất quen thuộc. Mình tin chắc rằng các bạn đã nghe nhạc phẩm này đâu đó rất nhiều lần nhưng không để ý. Ngoài ra, bản nhạc này cũng được sử dụng cho bộ phim hài “The Great dictator” với sự diễn xuất hết sức vui nhộn của danh hài Charlie Chaplin. Đó là nhạc phẩm “Vũ khúc Hungari số 5” của nhà soạn nhạc người Đức Johannes Brahms.

 * Tiểu sử (theo Wikipedia): Johannes Brahms (7/5/1833 – 3/4/1897) là một nhà soạn nhạc, chơi đàn piano và chỉ huy dàn nhạc người Đức. Các tác phẩm của ông được xếp vào chủ nghĩa lãng mạn. Trên bầu trời nghệ thuật thế giới nửa sau thế kỷ 19, âm nhạc của Johannes Brahms, với vẻ đẹp hình thức hoàn hảo và sự dung di sâu sắc của tâm hồn, như một chòm sao rực ráng. Ông là người tiếp nối các truyền thống hiện thực cổ điển và “làm giàu” chúng bằng những thành tựu của chủ nghĩa lãng mạn Đức. Âm nhạc của Johannes Brahms vừa đầy chất triết học trữ tình đặc trưng của Bach vừa mang những hình tượng âm nhạc hoành tráng và bạo liệt theo tinh thần Beethoven, nhưng cũng đậm nỗi lo âu về số phận của con người hiện đại.

Hungarian dance No5Brahms sinh ngày 7/5/1833 tại thành phố cảng Hamburg, miền Bắc nước Đức, là con thứ trong gia đình một nhạc sĩ nghèo, dòng dõi thị dân, thổi flute, kèn cor, chơi contrebasse trong các nhà hàng hạng hai và hộp đêm của Hamburg. Năm 1862, đau lòng vì không tìm được một mái nhà nghệ thuật vững chắc cho riêng mình ở thành phố quê hương Hamburg, Brahms rời bỏ Tổ quốc sang sống ở Vienna (khi ấy được coi là thủ đô âm nhạc của thế giới).

10 năm ở Vienna là thời kỳ sáng tạo của Brahms đạt tới đỉnh cao huy hoàng. Trừ opera và âm nhạc theo chương trình, ông đã viết đến 380 tác phẩm thanh nhạc, 3 sonata, 5 biến tấu, 5 ballad, 3 rhapsody … cho piano, 3 sonata cho violin, 2 sonata cho cello và nhiều tác phẩm Tam tấu, Tứ tấu, Ngũ tấu … trong đó có nhiều tuyệt tác như Biến tấu theo chủ đề của Paganini (A-moll), Quintet cho piano (F-moll), Sonata số 3 cho violin, Concerto số 2 cho piano (B-dur) – một “giao hưởng” 4 chương độc đáo có phần solo của piano. Đặc biệt với các tác phẩm giao hưởng, Brahms trở thành một trong những nhân vật lỗi lạc nhất của lịch sử âm nhạc thế giới thế kỷ 19. Vinh quang dồn dập đến với Brahms. Ông được tặng huân chương Leopold của hoàng đế nước Áo, viện sĩ Viện hàn lâm Nghệ thuật Berlin, học vị tiến sĩ của Đại học Cambridge, Đại học Breslau, công dân danh dự của thành phố Hamburg … Ông cũng đã yêu vài người đàn bà, kể cả Clara Schumann, nhưng chưa bao giờ lấy vợ. Cuối đời Brahms sống cô độc, tránh xa đám đông. Chuyện rằng, chủ nhân một cuộc tiếp khách trọng thể muốn lấy lòng ông, đưa trước Brahms danh sách khách mời và đề nghị ông gạch tên bất cứ ai ông không thích, Brahms đã lấy bút gạch … tên mình ! Brahms mất ngày 3/4/1897 tại Vienna vì ung thư gan.

* Vũ khúc Hungari số 5:

Brahms viết tổng cộng đến 22 bản Vũ Khúc Hungari cho piano và violon. Đây là những biến tấu dựa trên các làn điệu dân gian Hungari. Trong 22 bản trên, bản vũ khúc số 5 nổi tiếng nhất và được xem như một kiệt tác. Vũ khúc số 5 được người nghe yêu thích nhất vì tiêt tấu của nó nổi trội hơn hẳn những bản còn lại, và nó thường được chơi trong những buổi hội hè, khi những người bạn, người thân trong gia đình tụ tập vui chơi với nhau.

Sau đây là 3 video clip: 1) Video clip do dàn nhạc giao hưởng Yorba Linda biểu diễn, 2) Video clip trong phim “The Great dictator” và 3) Video clip do ban nhạc nữ Bond biểu diễn. Mời các bạn thưởng thức và chúc các bạn một ngày thật vui!

Loan Subaru

Daily English Discussion–Tuesday, June 16, 2009

englishchallenge

Hi everyone,

Wish everyone a good day. It has been raining a lot lately in Washington. The rain keeps the air cool and the soil moist. The grass is growing fast and the deer appear more often in my back yard.

It is a beautiful day. ĐCN admin Hiển has been in my home since Saturday. He drove from Connecticut for some business in Washington, and also to hang out with me. We had great time, except for the food part. Phượng, my wife, was gone on Saturday and back late Sunday, and I was not so crazy about cooking, so Hien and I survived on whatever leftovers we could find in the refrigerator. Sunday night Phuong was back and cooked a great quick dinner (she is a very good cook), and we all were so happy. Finally some serious food! Hieen has left this morning for his work in Washington and is now, as I write this message, probably on the road back to Connecticut.

OK, here is an interesting news item for today’s discussion.

Lawmaker grills deputy PM on bauxite projects

The National Assembly heated up Saturday when a representative asked a deputy prime minister why the government had not submitted a major bauxite mining project to the legislature for ratification.

In November 2007, the government approved a two-project initiative to mine bauxite and extract alumina in the Central Highlands provinces of Lam Dong and Dak Nong through 2015. The projects envisaged extension through 2025.

On Thursday, deputy Nguyen Dang Trung had pointed out that the Ministry of Industry and Trade had divided the projects into smaller ones of less than VND20 trillion (US$1.12 billion) to bypass the assembly’s approval process. The national plan for bauxite mining includes 12 projects all linked to each other, Trung added.

According to a National Assembly resolution passed in 2006, only key national investment projects valued at VND20 trillion or above required approval of the legislature.

On Thursday, the Minister of Industry and Trade Vu Huy Hoang had shrugged off the allegation that project planners had tried to bypass the legislative body by saying the projects were all independent and unrelated.

Saturday, representative Duong Trung Quoc asked Deputy Prime Minister Nguyen Sinh Hung if the projects had been separated into smaller ones.

Hung dodged the question by saying it was best that the projects were implemented separately.

The government had conducted comprehensive feasibility studies for each project and they were set up in accordance with the law, he added.

“The bauxite plan has been the party and government’s policy for the last decade, aiming for the socioeconomic development of the Central Highlands, both in the short and long term,” Hung told the session.

Outsourcing?

Hung also defended the projects against allegations that they would be used to employ foreign laborers instead of Vietnamese.

He said the projects have employed 667 foreigners, including 663 Chinese laborers and 4 Australian experts.

A Vietnamese firm, not a joint venture, is the main investor of the two projects, said Hung.

In April, the Politburo, the decision-making body of the Central Communist Party, instructed the Vietnam Coal and Minerals Group (Vinacomin), the main investor, not to sell stakes to foreign partners.

Chinese Aluminum International Engineering Co. (Chalieco) was contracted to build an alumina extraction plant at the Tan Rai project in Lam Dong Province.

:

OK. What do you think about this bauxite project in Central Highland?
.

ENGLISH PRONUNCIATION: “TH”
.


.

DAILY CHALLENGE

Please translate the above news article(about Central Highland bauxite project), or only a part of the article, into Vietnamese.

All right, have a wonderful time. Enjoy your day!

Hoanh

Tri Thức Thật

Kể với nhau về một truyện cười dân gian.

Một thầy đồ kém chữ mưu sinh bằng chữ. Thầy dạy đến chữ “kê” là “gà”, lại quên béng mặt chữ, cùng đồ sinh đạo tặc, thầy đọc phứa thành chữ “ dủ dỉ ”. Lộ chuyện, thầy chữa cháy bằng một tràng luân lí:
ThayDoCoc
Dủ dỉ là chị con công, con công là ông con gà. Tôi đang dạy đến tam đại con gà!

Mớ tri thức hỗn độn của thầy đồ dốt không mở ra chân trời mới nào, ta thấy nụ cười hóm mà thâm thúy của người nông dân. Và mở ra suy nghĩ…

Tri thức là vô tận, chiếm lĩnh toàn bộ tri thức nhân loại chỉ là giấc mộng của những kẻ điên cuồng. Nhưng vấn đề là nhận thức được mình.
Đứng trước sự nghiêm khắc của người giám sát có tên là “ cái chưa biết”, người trình diện nó thường có hai ứng xử:
Hoặc lừa dối, man khai vốn hiểu biết của mình hòng vượt rào bất chính.
Hoặc nghiêm túc, trung thực, tự kiểm định để định giá mình.

Bạn chọn lối nào?

Dấu dốt dể bảo toàn danh dự?
Bạn sẽ luôn lo lắng bởi một mình phải làm cuộc che dấu cả thiên hạ mà phía nào cũng trống.
Đến một lúc nào đó, bạn cay đắng hổ thẹn nhận ra: Sĩ diện hão là lá bùa vô nghĩa đã trù ẻo danh dự bạn suốt đời. Bạn đã trả một giá quá đắt cho sự giả dối. Rồi sẽ đối diện với lương tâm, một tiếng nói thầm luôn độc thoại làm bạn day dứt: Thập ác của sự dốt nát ta phải liều mình mang vác đến bao giờ?
Tri_thuc_pg

Nhưng nếu bạn trung thực tự kiểm định chất lượng tri thức của mình?
Trước mắt có thể bạn tổn thương. Rồi cay đắng, vỡ nát.
Nhưng, như những ca đại phẫu trí não, vết thương rồi sẽ lành. Đau đớn đối diện với cái chưa biết là để tri thức thật hồi sinh.
Rồi bạn sẽ nhận ra khiêm tốn, trung thực là khoa học cơ bản để đi đến với tri thức thật.

Ở đây nảy ra hai thái độ:
– Chấp nhận để thúc thủ, để tri thức bắt phục. Hay chấp nhận để ngẫm nghĩ, để bắt phục tri thức?
Không ở đâu như ở đây bạn nhận ra sự vô nghĩa của triết lí lớn: “ Tri túc, tiện túc, đãi túc, hà thời túc”.
Tri thức không có lim, không giới hạn, vô cùng.
Vốn tri thức không đi bằng con đường tắt ( dù trong ứng xử chính qui nhân gian vẫn nhiều lối rẽ đường ngang).

V.I. Lê Nin đã từng phát biểu: “ Tôi thà tìm hiểu sự thật suốt đêm còn hơn nghi ngờ nó suốt đời.”
Vâng, đó là thái độ đúng đắn mỗi khi người ta học làm thức giả.
Luận bàn về vấn đề này tôi lại nhớ đến một danh ngôn:
“ Ngủ thì không phải là thức giả”
Và tôi hi vọng rằng mình không chỉ nhớ!

Nguyễn Tấn Ái

Tái hợp–Yêu “những tôi của ngày xưa”

childhoodmemories

Chào các bạn,

Nếu ai đã sống đủ lâu, chắn chắn có những tổn thương về tình cảm trong quá khứ. Chúng ta cố quên đi để đi tiếp, hay buồn về quá khứ và để điều đó ảnh hưởng tới hiện tại?

Trong bài viết này, chị Jacqueline Stone chia sẻ với chúng ta kinh nghiệm hàn gắn quá khứ của chị – yêu con người cũ của chính mình. Chị Jacqueline Stone từng là nạn nhân của bạo lực gia đình và xâm hại tình dục.
Chúc các bạn một ngày khoan dung,

Hiển.

.

childhoodmemories1

Tái hợp–Yêu “những tôi của ngày xưa”

Trong nhiều năm, tôi đóng kín ký ức tuổi thơ của tôi để tránh đau đớn, và để sống cuộc đời của tôi dựa trên những điều khác. Bạn biết đấy, để buông trôi và đi tiếp. Chỉ là tôi đã không thực sự buông trôi. Thực ra điều tôi làm là nén ký ức xuống thật sâu để tôi không thấy nó. Điều đó thực tế đã xóa đen ký ức 15 năm đầu của cuộc đời tôi.

Tôi cố gắng để tha thứ, nhưng thực ra là lãng quên nhiều hơn. Điều tôi không nhận ra là tôi đã không chỉ chặn ra ngoài những con người và sự kiện từ quá khứ của tôi, tôi từ chối cả một phần của chính tôi. Tôi chối bỏ chính tôi của những thời điểm đó. Kết quả là cô bé và cô thiếu niên mà tôi là chưa bao giờ được có cơ hội để bình phục. Bình an không xảy ra theo cách đó.

Chỉ đến khi tôi cố tình nhớ lại tuổi thơ, tôi mới nhận ra là tôi vẫn mang trong tôi nhiều đau đớn, và vô tình mang những đau đớn đó vào mọi liên hệ trong đời. Chỉ lúc đó tôi mới gặp được cô bé tôi đã nhốt trong góc tối quá lâu rồi. Cô bé vẫn còn đau, vẫn sợ hãi, và vẫn cô đơn. Tôi đã từ chối và từ bỏ chính tôi.
Vào hôm đó, tôi bắt đầu tái hợp tất cả những “tôi của dĩ vãng” và chấp nhận và yêu thương chúng như là một phần của tôi. Trong tĩnh lặng, tôi đi sâu vào ký ức của tôi để nhìn thấy cô bé đó, nhưng như là người trưởng thành, không còn mang tâm trí của một trẻ nhỏ. Tôi ngồi với cô bé và ôm em Tôi nói rằng tôi biết em đau đớn và bây giờ mọi chuyện ổn rồi. Tôi nói với em rằng tôi ở cùng với em, em không một mình đâu, và tôi yêu em.
Ngay lập tức, tôi cảm thấy một luồng tình yêu và bình an chảy mạnh xuyên qua tôi, như thể một cơn sóng ánh sáng chảy tràn qua năm tháng. Tôi tiếp tục quá trình này với mỗi ký ức tôi có thể tìm thấy về cô gái “tôi của ngày xưa”, cố gái đã từng bị tổn thương, ruồng bỏ, và cô đơn. Đây là chìa khóa cho tôi để bắt đầu thực sự yêu chính mình. Tôi phải yêu TẤT CẢ của tôi, không chỉ những phần tôi cảm thấy thoải mái.

Rất nhiều người đã cố trở nên gan dạ tiến bước thay vì chú ý vào quá khứ, nhưng trừ khi ta chấp nhận và chữa lành quá khứ, quá khứ luôn đi theo ta. Quá trình nhớ lại những tổn thương quá khứ chẳng dễ dàng, nhưng điều đó dẫn đường đi đến an bình đích thực. Đơn giản là, chúng ta không thể biết an bình khi chúng ta chối bỏ bất kỳ phần nào của chính mình.

Nguyễn Minh Hiển dịch

.
childhoodmemories2
Re-integration: Loving the past Me’s

For many years, I shut away childhood memories to avoid the pain, and to live my life based on something else. You know, let it go and move on. Only I hadn’t really let it go. All I did was stuff it down so deep that I couldn’t see it. That effectively blacked out the first 15 years of my life.

I worked on forgiveness, but more on forgetting. What I didn’t realize is that I wasn’t just blocking out the people and events from my past. I was denying part of myself. I rejected the me that I was during those times. The result was that the little girl and the teenager that I was never had the chance to heal. Peace was just not going to happen that way.

It took an deliberate attempt to remember my childhood to recognize that I still carried a lot of pain with me, and unwittingly brought it into every relationship. It was then that I met the little girl that I locked in a dark closet in my mind so long ago. She was still hurting, still afraid, and still alone. I had rejected and abandoned myself.

That day, I began to reintegrate all the past me’s and to accept and love them as part of me. In stillness, I went into my memory to see the little girl, but as an adult, not taking on the mind of the child. I sat with her and held her. I told that I know she hurts and that it’s OK now. I told her that I am with her, she’s not alone, and I love her.

Immediately I felt a rush of love and peace flow through me, as if a wave of light poured through the years. I continued this process with each memory I could find of the girl that I was who felt so hurt, rejected, and alone. This was the key for me to begin to truly love myself. I had to love ALL of me, not just the parts I was comfortable with.

So many people have tried to be brave souls who move on instead of dwelling on the past, but until we accept it and heal it, it goes with us. The process of remembering our past hurts is not easy, but it leads the way to real peace. We simply cannot know peace while we are rejecting any part of ourselves.

Jacqueline Stones

Biến sở đoản thành sở trường

Strength_in_Weakness

Chào các bạn,

Các bạn có bao giờ học võ hay đấu võ chưa? Nếu mình sinh ra nhỏ xíu mà đối thủ của mình to lớn bằng hai bằng ba mình thì đấu thế nào? (Đây không phải là ví dụ ít gặp đâu. Nếu bạn là người Việt học võ ở Mỹ, thì bạn học và đối thủ của bạn luôn luôn to lớn bằng hai hay bằng ba bạn. Chẳng bao giờ bạn có đối thủ nhỏ như bạn cả). Dĩ nhiên là ta luôn luôn có châm ngôn của Tôn gia Binh pháp “Tam thập lục kế, tẩu vi thượng sách” (trong 36 kế thì chạy là hay hơn cả). Nhưng giả sử là chạy không được vì l‎ý do gì đó, như là phải bảo vệ người thân, hay là phải thi lên đai mà trường thì không có đai cho võ chạy, thì làm sao mà đấu với chàng khổng lồ đây?

Thực ra, đã học võ rồi mới thấy rõ là mọi người đều bình đẳng. Mỗi người đều có sức mạnh, và chính sức mạnh của mình cũng là điểm yếu của mình. Mỗi người đều có điểm yếu và chính điểm yếu của mình cũng là sức mạnh của mình. Mạnh và yếu luôn luôn đi chung với nhau như hai mặt của một đồng bạc. Làm gì có tờ giấy bạc chỉ một mặt, phải không các bạn?

weaknessintostrength1
Nguời to lớn vĩ đại thì có sức mạnh, và tay dài chân dài thì tấn công đường xa rất giỏi, nhưng lại chậm hơn và lọng cọng lòng khòng hơn vì tay chân lòng thòng của mình. Nguời nhỏ thì yếu sức, nhưng vận tốc thường rất cao. Và vì tay chân ngắn ngủn cho nên phải áp sát vào mới sờ đến địch thủ. Cho nên nếu ta nhỏ mà phải đấu với người to cao hơn thì không thể đấu bằng sức, và cũng không thể đứng xa để ăn đòn. Ta phải dùng vận tốc để “chạy” tránh đòn, và lúc có cơ hội thì áp sát địch thủ đến mức tay chân dài lòng thòng của địch thủ thành thừa thải vô ích (“Nắm thắt lưng địch mà đánh,” nói theo kiểu binh pháp của quân đội Việt Nam), tấn công dưới thấp và làm hai cánh tay lều khều trên trời cao của địch thủ thành vô ích, và dùng sức của địch thủ để làm cho con người lều khều của địch thủ bị té ngã do chính sức mạnh của hắn…

Người nhỏ con nếu thông minh và tập tành kỹ càng một tí thì thường rất dễ thắng những người đô con, vì trong võ học vận tốc quan trọng hơn cả, mà người nhỏ con thì có ưu tiên về vận tốc. Thế có nghĩa là cái mà ta cho là yếu ớt nhỏ con cũng chính là sức mạnh của ta, nếu ta biết vận dụng nó thành sức mạnh.

Một sự thật thường thấy khác là các thái độ nhỏ nhẹ của phái “yếu” lại chính là sức mạnh số một của ngoại giao và PR.

Trong âm có dương, trong dương có âm. Muốn biết sức mạnh mình ở đâu hãy nhìn vào điểm yếu của mình; sức mạnh thật của mình nằm trong đó.

yinyang
Tất cả những gì ta có trong người ta, cũng như chung quanh ta, đều có thể biến thành sức mạnh của ta, nếu ta xem chúng là sức mạnh. Ngày xưa vào những lúc cùng cực nhất mình luôn luôn tự nhủ, “Không sao, đây là thời gian trong ‘quân trường’ mà. Thượng đế muốn mình bị đì thảm thiết để huấn luyện cho mình mạnh mẽ và giỏi dang thêm thôi.”

Cái nghèo cái cơ cực của ta, ta phải nhìn chúng như là nơi huấn luyện cho tính kiên nhẫn với khó khăn, tính cần cù làm việc, tính sáng tạo để tìm cách ra khỏi cảnh nghèo, tính chiến đấu để chiến thắng thử thách, và sự hiểu biết về cuộc đời thật sự và sâu thẳm. Mấy điều này nghe như quá thường, nhưng không thường đâu. Nếu các bạn có đời sống sung túc thoải mái một tí, hẳn các bạn đã thấy muốn dạy cho con cái mình các điều này cũng vô cùng khó. Nhưng con nhà nghèo thì lại được huấn luyện một ngày 24 tiếng. (Thế có phải là không công mình không? 🙂 )

Nếu mình phải lên rừng ở một mình với cả một rừng cây, mình sẽ nhìn cánh rừng là sức mạnh của mình. Có cả trăm nghìn loại cây cỏ. Mỗi loại có một tính năng. Cánh rừng chính là phòng thí nghiệm vĩ đại. Nếu nghiên cứu được mốt số các tính năng này, thì mình sẽ trở thành nhà cung cấp thuốc và các loại nước uống lành mạnh cho dân thành phố. Dân thành phố lo ngay ngáy đủ mọi chứng bệnh. Có lẽ chỉ cần nghiên cứu cỡ một năm là đã có sản phẩm tiếp thị được rồi.

Chúng ta phải biết vận dụng chính mình và môi trường chung quanh mình (cây cỏ, hoàn cảnh xã hội, người thân) thành sức mạnh của mình. Chẳng có cái gì có thể là cái yếu của bạn nếu bạn biến nó thành sức mạnh. Được người khen, đó là điều làm tâm ta vui vẻ thoải mái. Bị người chê, đó là cách giúp ta tập khiêm tốn và chịu đựng, hoặc là tập chiếu đấu (khi cần phải chiến đấu). Có tiền là phước của Chúa, mất tiền cũng là phước của Chúa nhắc nhở giá trị phù du của tiền bạc. Được người yêu, đó là hạnh phúc; bị người ghét, đó là nhắc nhở rằng ta cũng chỉ như mọi người, không thể thuyết phục tất cả.

Tất cả mọi thứ trên đời đều có thể là cái gì đó tốt cho ta, ta chỉ cần nhìn cho ra mà thôi. Trời làm mưa, làm nắng, làm lạnh, làm nóng, tất cả đều tốt cho ta. Ta có thấy được đều đó hay không mà thôi.

Để chấm dứt, mình nhắc lại các bạn chuyện Phù Đổng Thiên Vương đánh trận. Khi kiếm sắt gãy thì Thiên Vương nhổ tre lên làm vũ khí đánh tiếp. Vậy thì, hãy nhìn quanh ta với cặp mắt sáng tạo. Nếu tích cực và sáng tạo, ta sẽ biến được mọi thứ chung quanh thành sức mạnh của mình. Nhưng nếu tiêu cực và phàn nàn, thì bạn không thể thấy được đâu, vì tiêu cực giết chết sáng tạo. Work smarter, not harder.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
www.dotchuoinnon.com
Permission for non-commercial use

Tư duy tích cực mỗi ngày