Enya tên thật là Eithne Patricia Ní Bhraonáin, sinh ngày 17 tháng 5 năm 1961, là môt ca sĩ và nhạc sĩ Ireland, và là một nhạc sĩ cột trụ của làng nhạc New Age thế giới kể từ 1988 khi album solo đầu tiên của chị, Watermark, ra đời năm 1988 và ngay lập tức nổi tiếng trên thế giới.
Âm nhạc của Enya có sắc thái riêng, với nhiều lớp giọng ca trong trẻo của chị chồng lên nhau, với giai điệu dân ca cổ truyền Ireland, nhạc nền synthersizer, và âm thanh vang dội nhè nhẹ như nhạc từ trời.
Năm 2000 album A Day Without rain của chị chiếm kỷ lục bán 15 triệu bản, biến chị thành nữ nghệ sĩ có nhạc bán chạy nhất năm 2001. Hiên nay chị là nghệ sĩ xuất cảng nhạc thứ hai của Ireland, chỉ sau ban U2, với 70 triệu đĩa năm 2009.
Chị đã thắng 4 giải Grammy và được đề nghị một lần cho giải Oscar.
Sau đây mời các bạn nghe 3 bản nhạc trượng trưng của Enya:
Khi bạn có những mục tiêu rõ ràng và một cái nhìn tích cực về cuộc sống, bạn không còn thiếu gì để thành công. Hãy làm việc chăm chỉ và tận hưởng: cuộc sống là như thế !
Phùng Thanh Cường dịch
.
.
Quand vous avez des buts precis et une vision positive de la vie, il ne vous manque rien pour reussir. Travailler dur et s’amuser: la vie est faite pour ca.
Lang bạt chốn Trường giang
Quê hương ngút dặm ngàn
Chiều thu dào dạt gió
Khắp núi lá rơi vàng
Nguyễn Hữu Vinh dịch
山 中
王勃
長江悲已滯
萬里念將歸
況屬高風晚
山山黃葉飛
Sơn trung
Trường Giang bi dĩ trệ
Vạn lý niệm tương quy
Huống thuộc cao phong vãn
Sơn sơn hoàng diệp phi
Vương Bột
Dịch nghĩa
Trong núi
Buồn lưu lạc ở đất Trường giang
Nhớ quê, đường về dài vạn dặm
Trời lại vào thu gió dào dạt thổi
Khắp núi đầy là vàng bay
Chú Thích
Trường giang: Sông Dương Tử
Ý
Tiếng thu rì rào, lòng quê dằng dặc, lai láng như lá mùa thu rì rào, lả tả khắp nơi! Nỗi nhớ quê lai láng, miên man trong tâm khảm như tơi tả theo lá vàng bay bay trong gió.
Đơn giản nhưng nhẹ nhàng, mỗi chữ như là một nốt nhạc gây nên trong tâm tư những âm hưởng vang xa, đi vào tận ngỏ ngách của cảm xúc.
Tình yêu là món quà lớn nhất mà chúng ta từng hi vọng để cho đi hoặc nhận lại. Tình yêu là một thứ mà có thể vượt qua rất nhiều những thời điểm khó khăn mà chúng ta gặp phải trong cuộc sống. Tình yêu thật mạnh mẽ – nó có thể làm cái nhíu mày trở thành tiếng cười. Nó có thể giúp hàn gắn trái tim tan vỡ nhất. Nó thậm chí có thể biến tất cả những xấu xí trên thế giới thành một bức chân dung đẹp mà chúng ta có thể đã từng thích thú ngắm nhìn.
Một nhiệm vụ lớn như vậy – tất nhiên…nó có thể. Nhưng chỉ khi mà chúng ta cố gắng thực hiện nó một mình. Thay vào đó, nếu mỗi chúng ta, theo cách nhỏ bé của riêng mình, đóng góp chỉ một chút thôi- cùng nhau, nhiệm vụ có thể trở thành một thực tế mà chúng ta đang hướng tới.
Mạnh mẽ như tình yêu có thể là, nó có thể chỉ trở nên diệu kỳ nếu chúng ta cho phép nó làm điều đó. Để điều đó xảy ra chúng ta phải bỏ đi những xúc cảm có thể ngăn đường đi của tình yêu. Điều đó là như thế nào – bạn có thể thắc mắc?
Hãy suy nghĩ….
Nóng giận – Điều đó là bình thường, nhưng cứ giữ nó mãi thì không thực sự cần thiết. Hãy bỏ qua…Tha thứ tốt hơn nhiều cho tâm hồn hơn là cứ suy nghĩ khó chịu về ai đó. Không chỉ người mà bạn giận sẽ cảm thấy vui hơn mà chính bạn cũng vậy.
Khó chịu– Những lời khó chịu cũng cần nhiều nỗ lực và năng lượng như những lời tốt đẹp. Tại sao không suy nghĩ về lựa chọn lời nói của bạn khi bạn nói chúng ra và chọn những lời êm ái để nói lên ý của bạn.
Thiếu kiên nhẫn – Liệu có phải chúng ta có lỗi về cái này vào lúc này hay lúc khác? Hãy luôn nhắc nhở mình về câu tục ngữ – “Kiên nhẫn là một thứ đạo đức” – ai mà không muốn trở nên đạo đức hơn một chút nhỉ?
Ganh tị – Chúng ta đều biết câu nói này “Có không bao giờ luôn chỉ xanh hơn ở mặt bên kia”. Hãy đưa vào trái tim và tập trung “bón phân” và “tưới” cỏ của riêng bạn để nó luôn xanh như vườn cỏ nhà hàng xóm. Bạn có thể lại trở thành người bị ghen tị cũng nên.
Lỗi lầm – Chúng ta đều mắc lỗi! Cho nên khi ai đó mắc lỗi, tha thứ họ như bạn hi vọng người khác tha thứ cho mình. Cho phép họ trở thành “người duy nhất” và coi thực tế là họ không làm hại gì từ lỗi đó. Liệu bạn có làm được thế khi bạn mắc lỗi không?
Hận thù – Một người nào đó luôn bị tổn thương bởi điều này – và luôn không phải là người bạn nghĩ…Tại sao lại rủi ro như vậy?
Kì vọng – Đặt kì vọng đủ thấp để chúng có thể đạt được – không quá cao để bạn phải thất bạn khi với tới. Không có ai muốn cảm giác thất bại – cả bạn cũng vậy hay người khác. Nếu bạn không kì vọng quá nhiều bạn sẽ không thất vọng.
Hoàn hảo – Chúng ta sinh ra không hoàn hảo, nó không phải là cái gì có thể học được, vì thế tại sao lại không chấp nhận thực tế rằng nó không tồn tại. Có quá nhiều người trong chúng ta thở dễ dàng hơn nếu khái niệm này phai tàn. Tôi nghĩ thế, còn bạn?
Thay vì những cái trên đây, hãy nghĩ tới các khả năng này…
Dành thời gian để hiểu trái tim của người khác – khi bạn làm bạn sẽ hiểu và ít hiểu nhầm ý định của người khác, mà điều đó có thể không bao giờ có ý làm đau hay thất vọng bạn khi bạn bắt đầu.
Cười thường xuyên hơn – nó có thể gây ra vài nếp nhăn, dù ít, nhưng cái nhăn mày cũng thế. Bạn chọn cái nào nên hơn. Và nếu bạn suy nghĩ về lựa chọn đó, hãy nhớ rằng chúng có thể lây lan. Liệu bạn có muốn được chào đón bằng nụ cười hay cái nhăn mày?
Tình yêu tạo ra ít stress, ít đau đầu, ít hiểu nhầm, ít về những thứ tiêu cực. Tình yêu gặt hái những phần thưởng – hạnh phúc, sức khỏe, niềm vui, bình an, và rất nhiều thứ tích cực. Liệu đó có phải là thứ mà chúng ta muốn có nhất trong thế giới của chúng ta? Đây có phải là một bức tranh đẹp hơn? Không phải là không thể và chúng ta đều có thể giúp vẽ nên bức tranh. Ít nhất thì chúng ta đều có thể thử, đúng không? Hãy nghĩ về điều đó…
Hoàng Khánh Hòa dịch
.
An Essay on Love
Love is the greatest gift we can ever hope to give or receive. Love is the one thing that can overcome so many of the difficult times that we are faced with in life. Love is so powerful – it can turn frowns into smiles. It can help mend the most broken heart. It can even turn all of the ugliness in the world into the most beautiful portrait we could ever have the pleasure to behold.
Such a monumental task – of course… it could be. But only if we try to do it alone. Instead, if each of us, in our own small way contributed just a little – together, the task can become the reality we’re reaching for.
As potent as what love can be, it can only work it’s magic if we choose to allow it to. For that to come to pass we must let go of the other emotions that can get in love’s way. How is that – you may wonder?
Consider the thought that…
Anger – It’s normal, but holding on to it indefinitely isn’t really necessary. Let it go… Forgiveness is so much better for the soul than holding on to a grudge. Not only will the person you’re angry at be happier but so will you.
Harshness – Harsh words take just as much effort and energy as kind ones do. Why not consider your choice of words before you speak them and choose gentler ones to get your point across.
Impatience – Aren’t we all guilty of this at one time or another? Keep reminding yourself of the old saying – “Patience is a virtue” – who wouldn’t want to be a little more virtuous? (Webster describes “virtuous” as being of moral quality or excellence) Envy – We all know the saying here – “The grass is not always greener on the other side”. Take that to heart and concentrate on “fertilizing” and “watering” your own to get it just as “green” as your neighbors’ “lawn”. You may wind up being the one envied instead.
Mistakes – We all make them! So when someone else does, forgive them as you hope others would do for you. Allow them to be “only human” and consider the fact that they didn’t mean any harm by it. Did you, when you made one?
Revenge – Someone always gets hurt by this one – and not always the one you expect to… Why take that risk?
Expectations – Set them low enough that they are achievable – not so high that you fail to reach them. No one wants to feel like a failure – neither you or the other person. If you don’t expect too much you will not be disappointed.
Perfection – We weren’t born perfect, it’s not something that can be learned, so why not accept the fact that it doesn’t exist. So many of us would breathe easier if this concept would just fade away. I would, wouldn’t you?
Instead of any of the above, consider these options…
Take the time to know each other’s heart – when you do you will be more understanding and less apt to misunderstand another’s intentions, which probably were never meant to hurt or upset you to begin with.
Smile more often – it may cause a few wrinkles, at the very least, but then so does frowning. You choose what kind you’d rather have. And as you ponder that choice, keep in mind that they can both be contagious. Wouldn’t you rather be greeted by smiles than frowns?
Love causes less stress, less heartache, less misunderstandings, less of just about everything negative. Love does reap rewards – happiness, health, joy, peace, and so much more that’s positive. Isn’t that what we want most for this world of ours? Isn’t this a much prettier picture? Remember the portrait? It’s not impossible and we can all help to paint it. We can at least try, right? Think about it…
Chúng ta tất cả đều đã mắc lỗi lầm. Chúng ta ai cũng đã làm những điều chúng ta ước chúng ta đã không làm. Chúng ta ai cũng đã lỡ những cơ hội và phá tan chúng nhiều hơn là chúng ta muốn xác nhận.
Vũ trụ bắt đầu một chu kỳ mới bất kỳ khi nào chúng ta sẵn sàng. Chúa sẵn sàng bắt đầu lại khi nào ta muốn. Trong mắt của Chúa, chúng ta như những đứa trẻ mới sinh, và ở bất kỳ thời điểm nào chúng ta cũng có thể được tái sinh. Khi chúng ta hối lỗi cho những sai lầm của chúng ta, chúng ta được giải thoát khỏi những hậu quả sai lầm.
Thấy được ánh sáng, và cuộc sống của bạn sẽ phản ảnh ánh sáng. Từ chối ánh sáng, và trong sự mù quáng của bạn, bạn sẽ tạo ra hỗn loạn. Khi bạn chọn mở mắt ra lần nữa, hỗn loạn sẽ không còn nữa.
Chúa ơi,
Gánh nặng con mang thật quá lớn cho con.
Con sợ lắm rằng tình huống này sắp tan vỡ ra và nổ tung vào mặt con.
Con đã làm những điều này mà con hối hận: (nói ra những điều của bạn).
Con đã không làm được những điều này mà con cảm thấy con đã nên làm: (nói ra những điều của bạn).
Và bây giờ, Chúa ơi, con cảm thấy thật có lỗi.
Tình huống này nằm ngoài tầm điều khiển, và con rất sợ hãi.
Chúa ơi, con cần một phép lạ.
Hãy cho con cơ hội để bắt đầu lại.
Con gửi Chúa những điều con đã cố giữ trong tầm điều khiển của con trước đây, và bây giờ mọi thứ đã đi sai hết, tất nhiên.
Chúa ơi, con xin lỗi.
Hãy giúp con bây giờ.
Hãy cho con bắt đầu lại.
Con đặt toàn bộ tình huống vào bàn tay của Chúa.
Mong sao tình huống này được tái sinh.
Hãy tha thứ những lỗi lầm của con và giúp con tha thứ những lỗi lầm của người khác.
Hãy làm cho con điều mà con không thể tự làm được.
Trong tâm trí con, con trở lại thời điểm con đã lạc đường trong suy nghĩ của con.
Con gửi tất cả mọi mặt của vấn đề này cho Chúa.
Từ thời điểm này trở đi, con sẽ không cảm thấy có lỗi, bởi con biết Chúa sẽ sửa đúng điều con đã làm sai.
Cảm ơn Chúa vì quyền năng của Chúa và việc Chúa sẵn lòng dùng quyền năng đó cho con.
Con nguyện rằng con sẽ học để không mắc sai lầm nữa, rằng con có thể là người tốt hơn trong tương lai.
Cảm ơn Chúa cho con cơ hội bắt đầu lần nữa.
Amen
.
Clearing up the past
We have all made mistakes. We have all done things that we wish we had not done. We have all missed opportunities and blown more of them than we care to admit.
But the universe begins a new cycle whenever we are ready. God is willing to start again when we are. In His eyes, we are like newborn children, and at any given moment we can be reborn. As we atone for our errors, we are released from their effects.
See the light, and your life will reflect it. Deny the light, and in your blindness you will create chaos. When you choose to open your eyes again, the chaos shall be no more.
Dear God,
The burden that I carry feels too big for me.
I’m so scared that this situation is going to fall apart and blow up in my face.
I have done the following things that I regret: (say your own).
I failed to do the following things that I feel I should have done: (say your own).
And now, dear Lord, I feel so guilty.
The situation is out of control, and I am so scared.
Please God, I need a miracle.
Please give me the chance to begin again.
I give to You what I tried to keep under my own control before, and now everything has gone wrong, of course.
Dear Lord, I am so sorry.
Please help me now,
May I begin again.
I place this entire situation in Your hands.
May it be reborn.
Please forgive me my errors and help me to forgive others for theirs.
Do for me what I cannot do for myself.
I go back in my mind to the moment at which I went astray in my thinking.
I surrender all aspects of this event to You.
From this point forward, I will not feel guilty, for I know You will make right what I have made wrong.
Thank You, Lord, for Your power and Your willingness to use it on my behalf.
I pray that I might learn to do wrong no longer, that I might be a better person in the future.
Thank You for the chance to begin again.
Amen.
Nếu chúng ta quan sát đời sống con người, ta có thể nhận ra ngay điều kiện cần thiết cho sáng tạo là “đối chọi” hay “đối phó.” Con người ở trong vùng bị lụt hàng năm chẳng hạn, sẽ phát minh ra nhiều cách để đối phó với lũ lụt, từ đê điều, đến hệ thống kinh rạch thoát nước, đến hệ thống thuyền bè di tản. Người ở vùng sa mạc, thì đương nhiên là sẽ biết cách tìm nước từ trong gốc cây kẻ đá, nơi mà không ai khác có thể biết, hoặc là cách nào chỉ uống một ngụm nước nhỏ mà đi cả chục cây số.
Đối phó với thử thách tạo ra phát minh mới, qui luật này ai cũng biết. Vì vậy, trong quản lý người ta tạo ra các tình huống đối chọi để tìm phát minh hàng ngày. Ví dụ, brainstorming, động não, dùng hầu như hàng ngày để tìm sáng kiến, là hình thức một nhóm người thảo luận vô giới hạn về tư tưởng. Hoặc cạnh tranh thi đua giữa các nhóm sẽ thúc đẩy các nhóm phát minh ra phương cách để chiến thắng. Hoặc devil’s advocate (biện hộ cho chúa quỷ) khi các nhóm viên chia thành hai phe tranh luận nhau để tìm ý mới.
Không có đối chọi, đối phó, thì rất khó để ý tưởng sáng tạo ra đời.
Bởi vì vậy, các nền kinh tế chính trị mạnh nhất thế giới ngày nay đều là các quốc gia rất trân trọng tranh luận trên mọi lãnh vực. Và chính nhờ sự trân trọng tranh luận này mà khối Âu Mỹ trở thành nền văn minh mạnh nhất thế giới ngày nay, vượt qua hẳn những nền văn minh lớn thời cổ đại nhưng không mở rộng thảo luận—như Trung quốc, Ấn Độ, Ai Cập.
Đây cũng là vấn đề đã kéo dài cả bao thế kỷ, và ngày nay vẫn còn tiếp diễn với dân Việt. Chúng ta chú trọng đến gọi dạ bảo vâng, cho nên óc sáng tạo của người Việt nói chung thì rất là khiêm tốn. Và các hệ thống quyền lực chính trị của Việt Nam, từ thời quân chủ cho đến ngày nay, cũng là nạn nhân của truyền thống đó—thích quản lý bằng gọi dạ bảo vâng hơn là tạo điều kiện để nhân dân tranh luận.
Và vì không quen tranh luận, nên mỗi khi tranh luận ta có khuynh hướng đánh nhau hơn là tranh luận.
Và “đánh nhau” lại là lý do để các hệ thống quyền lực hạn chế hay cấm tranh luận.
Nói chung là ta nằm trong vòng lẩn quẩn ngàn năm, không bước ra được, chung qui cũng chỉ vì văn hóa chống tranh luận, gọi dạ bảo vâng.
Đây là việc các nước tiền tiến trên thế giới đều đang làm để khuyến khích tranh luận:
1. Thầy cô khuyến khích các em phát biểu kiến riêng từ hồi mới vào vườn trẻ.
2. Năng lực đóng góp của một em vào thảo luận nhóm luôn luôn là điểm quan tâm số một của các giáo chức, cũng như của cha mẹ. Nếu các em có vấn đề ở trường là bố mẹ được thông báo ngay.
3. Bố mẹ dạy các em nói ra điều mình muốn từ lúc 2, 3 tuổi, chứ không tập các em chỉ vâng dạ điều bố mẹ muốn cho các em (Dĩ nhiên, là bên cạnh đó các em cũng được dạy vâng lời trong một số việc).
4. Trong học đường các em được dạy phân tích và thảo luận mọi vấn đề và tìm kết luận riêng cho mình thay vì chỉ nuốt các phân tích và kết luận có sẵn của thầy cô.
Và hệ thống xã hội thì:
1. Quyền tự do ngôn luận là một trong những quyền hiến định cao cả nhất. Từ đó đưa đến tự do báo chí, tự do hội họp, tự do lập hội, tự do biểu tình (trật tự) để phát biểu ý kiến với chính phủ…
2. Nhà nước áp dụng luật để bảo đảm sân chơi tự do cho nhân dân được tự do ngôn luận.
3. Nhà nước không rớ vào và xía vào tranh luận của nhân dân. Nhà nước chỉ hành xử luật khi có người phạm luật.
4. Các đại học có quy chế đại học tự trị và tự do nghiên cứu cũng như phát hành ấn phẩm.
Nói chung, toàn hệ thống xã hội, từ gia đình đến trường học đến guồng máy công quyền được tổ chức để khuyến khích và nâng cao khả năng mỗi cá nhân nói lên ý tưởng của mình, và tìm ý tưởng mới qua tranh luận thảo luận tự do.
Xã hội của ta thì ngược lại. Từ gia đình đến học đường đến guồng máy công quyền đặt trọng tâm vào gọi dạ bảo vâng.
Nếu chúng ta không tìm cách thoát ra khỏi vòng kim cô của cách sống thiếu sáng tạo này thì chúng ta sẽ tiếp tục nghèo đói vài ngàn năm nữa. Đây không phải là chuyện nhỏ.
Có ai quan tâm không vậy?
Mà ngay cả khi không quan tâm đến tổ quốc, thì có ai lo cho cái đầu của chính mình và của con cháu trong nhà mình không vậy?
Mình đã từng nghe câu nói : “Cuộc đời là một dòng xoáy, nó xô đẩy ta, cuốn ta theo một hướng nào đó vô định !”. Nếu các bạn đã từng có khó khăn trong cuộc đời, có thể đó là những bước đường đời bạn đã vượt qua nỗi sợ hãi – bạn đã thành công và chiến thắng nỗi sợ hãi ! Chúng ta không cố gắng thay đổi định mệnh cuộc đời – mà chúng ta đang chuẩn bị để nắm những cơ hội sắp tới, chính nó mới làm thay đổi hiện tại và quá khứ !
Mỗi chúng ta đều có giấc mơ lớn riêng và hàng ngàn giấc mơ khác – chúng ta muốn nó thành công, tại sao lại để cho dòng đời gây khó khăn hay xô đẩy ta làm biến dạng giấc mơ này ? Mời các bạn nghe và thưởng thức bản nhạc “Win the Race” của Modern Talking – hãy coi sự đời như một trò chơi, bạn tham gia, muốn chiến thắng, chơi hết mình, muốn biến giấc mơ thành công thành sự thật.
Chúa trời và bạn bè xung quanh đang bên bạn. Cố lên ! Bạn sẽ chiến thắng trong bất kỳ cuộc chơi nào nếu có đủ tự tin, đừng bỏ cuộc.
Nguyễn Hoàng Long giới thiệu
.
Win the Race by Modern Talking
.
Lời bài hát
We have a dream – you’ll win tonight
Take the chance, take the chance, god is on your side
We pray for you, you’re like a hurricane
You can win, you can win, you can win the game
Try the impossible, we want a miracle
And there are millions fans around
Our dream is free, we want the victory
The hero’s back in town.
Refrain:
Oh come on, we, we can win the race
Oh he, fights just face to face
Oh see, he will win the game
Again, again, again
Oh come on, we, we can win the race
Oh he, he will take the chance
Oh only the strong survive
We’ll stay by your side
We have a dream, we don’t give up
We can win, we can win, right from the start
The price is high, time is on your side
Take the chance, take the chance, you’ll win tonight
I know you are the best, you can beat the rest
We’ll never let you down
You’ll have the energy, we want the victory
The hero is back in town
Dịch :
Chiến thắng trong cuộc đua
Chúng ta có 1 giấc mơ – bạn sẽ thắng đêm nay
Nắm lấy cơ hội, hãy nắm lấy cơ hội này vì chúa bên cạnh bạn
Chúng tôi nguyện cầu cho bạn, bạn sẽ như 1 cơn lốc
Bạn có thể thắng, có thể thắng trong trò chơi này
Hãy thử điều không thể, chúng ta muốn có 1 điều kỳ diệu
Và chúng ta có hàng triệu người hâm mộ xung quanh
Giấc mơ chúng ta là tự do, chúng ta muốn chiến thắng
Sự trở lại của anh hùng là đây
Lặp :
Cố lên, chúng ta có thể thắng trong cuộc đua
Hãy chiến đấu mặt đối mặt với khó khăn
Chúng ta sẽ thắng trong trò chơi này
Tiếp tục đi
Cố lên, chúng ta sẽ thắng
Oh, anh ấy sẽ nắm lấy cơ hội
Oh chỉ có sự mạnh mẽ mới sống sót
Chúng tôi sẽ ở lại cổ vũ bạn
Chúng ta có 1 giấc mơ, chúng ta không đầu hàng
Chúng ta có thể thắng, điều đó đúng ngay từ khi bắt đầu
Cái giá cao, thời gian luôn bên bạn
Nắm lấy cơ hội, bạn sẽ thắng đêm nay
Tôi biết bạn là đỉnh cao, bạn sẽ đánh bại sự sợ hãi
Chúng tôi sẽ không để bạn gục ngã
Bạn sẽ có tràn đầy năng lượng, chúng ta muốn có chiến thắng
Tôi nghĩ rằng mọi người nên học đại học, lấy một tấm bằng, sau đó hãy làm một nhân viên pha chế trong 6 tháng, và làm một tài xế trong 6 tháng. Rồi họ sẽ thực sự được giáo dục.
Trần Thị Thu Hiền dịch
.
I think everyone should go to college and get a degree and then spend six months as a bartender and six months as a cabdriver. Then they would really be educated.
Mọi năm mọi kì thơ đem tết về
Thơ cứ thung thăng quanh cành mai,
Cứ chấp chới tìm cánh én
Cứ nồng nàn như rượu, như em!
Như một lẽ thường ta và xuân và rượu và thơ
Bọn ta là tết
Mọi nỗi niềm ân oán vui buồn áo cơm gom hết
Quyết toán thời khắc giao thừa.
Nhẹ tênh tênh là xuân.
Bằng hữu chào nhau : Đâu xuân khai bút ?
Nhỏ to rỉ rả thơ phú
Rỉ rả rượu nồng
Được mất bại thành cũng chỉ là không!
Ô hay niết bàn đương thế.
Xuân nay không đậu trên cành mai cành đào
Cũng vắng bạn đón xuân
Hiếm hoi câu nghinh tân tống cựu
Chẳng lẽ bạn thành du thủ
Quên lối xưa?
Chẳng lẽ ta quên lối mùa?
Bạn chúc câu xuân muộn: Khỏe nha, xuân không về.
Em hỏi câu: Vui không, tết mà, bận lắm.
Ta soi gương biết thời gian riết róng
Như rối bời mớ tóc trên đầu!
Chợt đã giêng hai. Chợt đã tri thiên mệnh
Chợt biết thời gian không là vô tận
Đành vắng nhau, đã yên lòng đâu.
Chẳng dám dành cho ai mùa xuân
Chẳng chỉ để cho mình
Ta hiểu trong mênh mông ngóng trông lặng thinh
Phát ngôn thời gian đời người
Còn bao nữa tôi ơi!
Bận sắp xếp lại đời mình chẳng kịp rước mùa vui.
Xuân gõ cửa mà ta thì phong bế
Mười lăm trẻ,năm mươi già không kể
Đã kịp gì đâu cho ta, cho bạn, cho đời
Còn bao nữa xuân ơi!