The Call

Các bạn à,

Đi theo tiếng gọi thật là hạnh phúc!

Mình chưa biết tiếng gọi của mình chính xác là gì và sẽ dẫn đi đâu nhưng hiện tại mình thấy hạnh phúc với con đường này. Cám ơn các bạn đã đồng hành với mình suốt đoạn đường vừa qua và những đoạn đường kế tiếp.

Mình cám ơn các bạn thật nhiều và chúc các bạn luôn hạnh phúc.

Thu Hương, Continue reading The Call

Trái tim thánh nhân

Chào các bạn,

Trong loạt bài vừa qua, như “Loáng thoáng thánh nhân trong ta” hay “Liên kết với thế giới tâm linh”, mình kêu gọi các bạn hãy có trái tim thánh nhân, yêu mọi người vô điều kiện.

Điều này có lẽ sốc một số bạn, vì xưa nay người ta có thể kể cho các bạn gương các thánh nhân, nhưng chắc chưa ai nói là bạn nên là thánh nhân, vì người ta tin rằng mọi người phàm tục không là thánh nhân được. Trong nếp tư duy tiêu cực, con người không còn dám tin vào con người. Continue reading Trái tim thánh nhân

Nhờ con trẻ

Chào các bạn,

Mẹ Chiếu địu con nhỏ cùng với bé gái sáu tuổi tên Chiếu đến nhà mình xin thuốc. Mẹ Chiếu xin thuốc cho em Jung ba tháng tuổi đang ho và sốt. Lấy thuốc cho em Jung xong, mình hỏi: “Em Chiếu muốn uống thuốc hay ăn kẹo?” “Muốn kẹo!”. Mình đưa cho em Chiếu hai cây kẹo mút, em cầm và cảm ơn Yăh.

Nhìn em Chiếu rất nhanh nhẹn nên mình hỏi: “Trong nhà, em Chiếu thương ai nhất nhà?”

Em Chiếu chỉ tay qua mẹ Chiếu và nói thương mẹ Chiếu. Continue reading Nhờ con trẻ

Hiểu và biết ơn, ngừng trách móc

Chào các bạn,

Ngày cố tổng thống Nam Phi Nelson Mandela qua đời, một người bạn Ấn Độ nói với mình rằng người bạn người Nam Phi cùng lớp của bạn ấy không hề có chút thương tiếc, thậm chí còn trách móc Mandela vì đã không cố gắng hết sức cứu những người da đen mà nhượng bộ người da trắng. Thậm chí đến bây giờ, nạn phân biệt chủng tộc vẫn xảy ra ở Nam Phi. Bạn Ấn Độ nói: “How could she not appreciate at all what Mandela did for South Africa?”.

Mình cũng không thấy gì là lạ vì cũng đã nghe nhiều bạn Ấn Độ oán trách Ganhdi lắm vì để đất nước Ấn Độ bị chia cắt, vì để xảy ra xung đột nọ kia… Mình tiếp xúc với nhiều bạn ở khắp nơi, ở đâu cũng thấy người ta trách móc lãnh đạo, chính phủ rất dễ dàng. Continue reading Hiểu và biết ơn, ngừng trách móc

Khai bút giao thừa

    KHAI BÚT GIAO THỪA

    Anh thấy không, rét mướt đã qua rồi
    Mục thời tiết truyền hình đang báo ấm
    Trời đã hửng, mở nụ xuân chầm chậm
    Theo tay người hồng lại sắc đào hoa

    Sẽ hết dần cóng buốt những ngày qua
    Em đi đến bù xù khăn quấn cổ
    Anh xa xót nắm bàn tay lạnh gió
    Ủ hơi tình mạch nóng chạy sang nhau Continue reading Khai bút giao thừa

Khi Nhân Ái làm nảy mầm sự sống

SGTT.VNCách TP.HCM hơn 200km, dù mang một cái tên thật đẹp, nhưng chẳng biết từ khi nào bệnh viện Nhân Ái (thuộc sở Y tế TP.HCM) lại được ví là “mảnh đất chết”. Vì đây là nơi chăm sóc bệnh nhân AIDS giai đoạn cuối, hay đây là nơi đèo heo hút gió, trưa nóng chan chát, tối lại lạnh giá?

Buổi chiều yên bình ở bệnh viện Nhân Ái, ở đây bệnh nhân sống chan hoà, nâng đỡ nhau. Ảnh: Vân Sơn

Gặp tôi ngày 11.1, cô chuyên viên tư vấn tâm lý của bệnh viện có cái tên ngộ nghĩnh, Nguyễn Thị Thư Tình, vừa cười vừa nói: “Giới truyền thông có nhiều bài viết rất hay về nơi đây, nhưng họ lại dùng một số cách nói khiến chúng tôi lo ngại như “mối tình trên vùng đất chết”, “nơi không có bệnh nhân xuất viện”. Đây là bệnh viện như mọi bệnh viện, có khác gì đâu. Có bệnh nhân tử vong, nhưng cũng có người xuất viện”. Continue reading Khi Nhân Ái làm nảy mầm sự sống

Tết ấm của những đứa trẻ bơ vơ

Bữa cơm của những đứa trẻ bơ vơ tại trung tâm. ẢNh: N.HBữa cơm của những đứa trẻ bơ vơ tại trung tâm. ẢNh: N.H

TPTết cận kề, những đứa trẻ rơm rớm nước mắt mỗi khi có người nhắc đến bố mẹ, những người ruột thịt rời xa chúng từ nhỏ. Được cưu mang, nuôi lớn trong căn nhà tình thương ở Hà Nội, chúng khát khao hơi ấm của một gia đình và những bữa cơm vui vầy.

Chuyện của cậu bé “người rừng” về phố

Chuyện về 3 cha con cậu bé “người rừng” Sùng A Lự sống trong hang đá ở tỉnh Cao Bằng như người tiền sử xôn xao dư luận năm 2011. Sau đó họ được phát hiện và đưa về Trung tâm dạy nghề nhân đạo và tạo việc làm cho trẻ em tàn tật Việt Nam. Continue reading Tết ấm của những đứa trẻ bơ vơ

Song of the Wind

Chào các bạn,

Dưới đây là bài hát từ Làng Mai, một bài hát của gió, bầu trời và mặt trăng rất hay 😉

Mời các bạn cùng nghe nhé.

Chúc các bạn luôn vui. 🙂

Thu Hương,

***

    Bài ca của gió

    Tôi lắng nghe bài ca của gió mà không có tên
    Tôi lắng nghe bài ca của gió mà không có lời
    Tôi lắng nghe bài ca của gió mà tôi có thể thấy
    Gió là có thật, gió là có thật Continue reading Song of the Wind

Liên kết với thế giới tâm linh

Chào các bạn,

Hôm qua trong bài Cảm nhận thế giới tâm linh, mình có nói là chúng ta phải dùng trái tim của mình để có thể sờ vào thế giới tâm linh.

Thế giới tâm linh đó là trái tim của ta, ở trong trái tim của ta, nhưng cũng tràn ngập vũ trụ này. Thế giới đó có nhiều tên: Chúa, Phật, Đức mẹ, Quan Âm, Không… Tên gì thì không quan trọng, nhưng điều quan trọng là chúng ta thực hành tâm linh đúng đường thì phải có cách để nắm bắt được nguồn năng lượng vĩ đại đó, phải có thể kết hợp làm một với nguồn năng lượng vĩ đại đó. Đó mới là bằng chứng chúng ta đi đúng đường. Và đây là điều chúng ta có thể cảm nhận rất rõ trong tim mình. Continue reading Liên kết với thế giới tâm linh

Đi tìm tình yêu như đi tìm mồi!

Chào các bạn,

Lâu lắm rồi, đã gần ba năm mình mới đến thăm lại nhà bố mẹ Nhiên. Khi còn ở Buôn Ma Thuột, mình đến thăm gia đình bố mẹ Nhiên nhiều lần vì có em A Phước là học sinh lớp Mười ở nhà Lưu Trú sắc tộc Buôn Ma Thuột. Từ ngày đổi về Buôn Làng, mình có mấy lần ghé thăm nhưng gia đình bố mẹ đi làm xa tận Kontum. Trước lễ Giáng Sinh khoảng hơn một tháng, gia đình mẹ Nhiên trở về lại Buôn Làng, và sau lễ Giáng Sinh một tuần đúng vào ngày lễ Kính Thánh Gia Thất, ngày truyền thống cầu nguyện cho các gia đình, mình đến thăm nhà bố mẹ. Continue reading Đi tìm tình yêu như đi tìm mồi!

Của chung, ta cứ dùng?

Chào các bạn,

Hôm rồi mình gặp mấy bạn người Việt ở cùng thành phố. Đang nói chuyện, một bạn nói là quên mất không tắt điện ở office. Một bạn khác nói: “Của chùa mà cứ dùng thoải mái đi, sao phải nghĩ!”. Mình có cảm giác là như cả thế kỷ chưa nghe câu này mà hiện giờ vẫn có bạn trẻ suy nghĩ vậy?! Có thể bạn nói đùa nhưng câu: “Của chùa mà cứ dùng thoải mái đi” hình như là vẫn còn rất phổ biến ở Việt Nam. Continue reading Của chung, ta cứ dùng?

Miếu thờ quan và ngôi trường mang tên giám đốc sở

15/01/2014 08:34 (GMT + 7)
TTTrên báo Tuổi Trẻ Cuối Tuần phát hành đầu tháng 11-2003 có bài viết “Khi quan được dân thờ”, kể về ông Phan Thế Phương (nguyên giám đốc Sở Thủy sản Thừa Thiên – Huế). 

Ngôi trường cấp II ở xã Quảng Công mang tên ông Phan Thế Phương – Ảnh: Nguyên Linh

>>Khi “quan” được “dân” thờ!

Khi ông mất, người dân vùng đầm phá Tam Giang lập miếu thờ, xem ông là ông tổ của nghề nuôi tôm, giúp dân nghèo đổi đời. Continue reading Miếu thờ quan và ngôi trường mang tên giám đốc sở

Khắp nơi cảnh giác du khách Việt: Xuất ngoại rồi bỏ trốn

Xét duyệt tiêu chuẩn đưa người Việt Nam đi du lịch nước ngoài chủ yếu thông qua hồ sơ, song, một số trường hợp vẫn bỏ trốn trót lọt nhờ hồ sơ rất ‘sáng’. Đối tượng đã tìm đủ chiêu trò để trốn ở lại nước sở tại thông qua con đường du lịch.

khách-du-lịch, bỏ-trốn, Hàn-Quốc, Việt-Nam, Hongkong, thị-thực, vi-sa, lao-động, hồ-sơ, Israel, Tổng-cục-du-lịch
Du lịch Hàn Quốc thoáng hơn trong việc ấp thị thực để thu hút khách du lịch (ảnh Quảng Hạnh)

 Tìm mọi cách bỏ trốn

Trường hợp gần đây nhất là đầu tháng 12/2013, cả đoàn khách 15 người Việt Nam đã “mất tích” ở Israel. Continue reading Khắp nơi cảnh giác du khách Việt: Xuất ngoại rồi bỏ trốn

Nam mô A di đà Phật

Chào các bạn,

Mình thấy bản nhạc này nghe rất bình yên. Bản nhạc chỉ có mỗi câu niệm “Nam mô A di đà Phật”, dài khoảng 1 giờ.

Để tìm hiểu ý nghĩa của câu niệm này, mời các bạn đọc trích đoạn trong bài Sống lời cầu nguyện của anh Hoành:

Nam mô là trú ẩn. Con xin trú ẩn nơi… I take refuge in…

A đi đà Phật là vị Phật cai quản cõi Tây Phương Tịnh Độ, còn gọi là Tây Phương Cực Lạc. Continue reading Nam mô A di đà Phật

Cảm nhận thế giới tâm linh

Chào các bạn,

Có một thế giới của thánh thần, của Chúa, của chư Phật, của năng lượng vũ trụ… Người ta đã nói nhiều về những điều đó trong nhiều ngàn năm, dưới nhiều hình thức. Nhưng làm sao để chúng ta có thể sờ được thế giới đó?

Nhiều tôn giáo dạy rằng ta sẽ đến nơi đó sau khi chết.

Sau khi chết thì cũng được, nhưng mình không quan tâm. Mình quan tâm “ở đây lúc này”. Nếu có một thế giới tâm linh, chúng ta phải có cách để sờ được nó, ít nhất là một chút.

Làm sao? Continue reading Cảm nhận thế giới tâm linh

Tư duy tích cực mỗi ngày