Category Archives: trà đàm

Oan Hồn

 

Xin chào cả nhà Vườn Chuối,

Hôm nay mình muốn viết tặng mấy bạn hay sợ Ma (đặc biệt là em NV) bằng việc chia sẻ với các bạn về một bộ phim Ma đã cũ (từ những năm 1989, 1990), nhưng những cảm xúc mà bộ phim mang lại cho mình thì thật mới mẻ. Một điều thú vị và đặc biệt khác mà mình rất thích ở phim này đó là các hồn Ma đều có ngoại hình đẹp y như lúc họ còn sống. Vì Ma thực chất chỉ là tinh thần của người sống mà thôi, và họ thật sự vô hại.

Ngày xưa, khi mình còn nhỏ xíu, để trấn an mình những lúc mình ở nhà một mình, ba mình thường hay nói rằng: “Trên đời làm gì có Ma mà sợ hả con?”. Lớn lên một chút, mình hỏi ba: “Ba ơi, nhưng sao mọi người đều nói trên đời có Ma hả ba?”. Lúc này, ba mình nói; “Ma chỉ xuất hiện ban đêm thôi con à, mà chiều thì ba đã về nhà với con rồi”.

Continue reading Oan Hồn

Giáo dục dịu dàng

Chào các bạn,

Hai hôm trước mình và bà xã có dịp vào lớp vườn trẻ của cậu cháu ngoại 6 tuổi để trình bày cho các bé về văn hóa Việt Nam. Trường có chương trình như thế, để gia đình các bé thay phiên trình bày nhiều nền văn hóa khác nhau. Đây là một trường tư, có tiếng tốt ở vùng này.

Mình và bà xã mặc quốc phục Việt Nam—cả hai đều mặc áo dài–mang một số nhạc cụ Việt nam vào cho các bé chơi, trình diễn bản L‎ý Ngựa Ô (bà xã hát và gõ phách, mình đánh trống con), và cho các bé một số thức ăn Việt để thử ngay trong lớp.

Continue reading Giáo dục dịu dàng

Tĩnh lặng (trong Thánh kinh)

 

Chào các bạn,

Khi nói đến tĩnh lặng, chúng ta thường nói đến Phật học, vì đó là trung tâm điểm, điểm tối hậu, của con đường nhà Phật. Phật đạo bắt đầu bằng tĩnh lặng, chấm dứt bằng tĩnh lặng, và ở giữa đều là tĩnh lặng.

Hôm nay chúng ta nói qua về tĩnh lặng trong một truyền thống khác—truyền thống Thánh kinh Ki tô giáo.

Thánh vịnh (Psalm) 46, câu 10 viết: “Hãy lặng yên, và biết ta là Chúa Trời” (“Be still, and know that I am God”).

Continue reading Tĩnh lặng (trong Thánh kinh)

Hòa bình từ trong tim bạn

Chào các bạn,

Bài này mình viết cho mọi người, nhưng đặc biệt là các bạn lớn tuổi. Lớn tuổi là… lớn hơn tuổi nhỏ hơn. Nếu bạn 60 thì bạn lớn hơn 50, 30 thì lớn hơn 20… Và lớn hơn về trưởng thành tâm linh nữa—nếu bạn 20 mà công lực tĩnh lặng thâm hậu thì vậy là lớn hơn, lớn tuổi nghề hơn, người 40 nhưng công lực yếu. Mình chú trọng vào các bạn “lớn” vì mong là các bạn đồng cảm với bài này mạnh mẽ hơn, khi các bạn đã hiểu tĩnh lặng hơn.

Continue reading Hòa bình từ trong tim bạn

Thay đổi toàn diện đời sống của bạn

Chào các bạn,

Mỗi chúng ta có rất nhiều vấn để phải giải quyết.

1. Trước hết là tính tình của ta: Hay nóng giận, hay nói dối, hay bức xúc, hay lo lắng, hay tủi thân, hay ganh tị, hay dạy đời, hay sợ hãi, hay gây ngỗ, hay tranh cãi, hay kiêu căng…

2. Sau đó là nhiều vấn đề với những người chung quanh: Bà boss hắc quẩy, ông boss ngu, bạn đồng nghiệp ganh tị, bạn bè lường gạt, người yêu phản bội, mấy người làm chung việc tạo nhiều stress cho mình…

Continue reading Thay đổi toàn diện đời sống của bạn

Hiệu năng của tĩnh lặng trong năng suất làm việc

Chào các bạn,

Hầu hết mọi chúng ta đều có một lầm lỗi là chúng ta tin rằng muốn hiệu năng công việc cao thì ta phải làm việc ồ ạt, làm năm bảy việc một lúc, nói ào ào, chạy ào ào, tranh nhau ào ào, cãi nhau ào ào… thế thì công việc với thành nhanh thành lớn.

Tĩnh lặng, tập trung vào một việc một lúc, từ tốn, chậm rãi… thường được xem như là thiếu chỗ đứng trong môi trường kinh tế chính trị cạnh tranh.

Sự thật thì khác hẳn.

Continue reading Hiệu năng của tĩnh lặng trong năng suất làm việc

Bạn bị bực mình mấy lần một ngày ?

Chào các bạn,

Bạn thường bị bực mình mấy lần một ngày? Anh chàng kia chạy xe vượt qua mặt bạn bất hợp pháp? Con nhỏ bạn nói chuyện kênh kiệu bực cả mình? Bà boss bảo mình làm việc dốt như bò? Anh bạn trai lại trễ hẹn cả nửa tiếng? Con đường lầy lội quá sức vì ông công chánh? Đứa bé này nói chuyện rất hỗn? Mình đi đàng hoàng mà anh cảnh sát này đòi phạt là sao? …

Nói chung là trong một ngày chúng ta có thể gặp cả trăm lý do để bực mình. Bạn bị bực mình mấy lần một ngày? Nhiều quá tính không hết?

Continue reading Bạn bị bực mình mấy lần một ngày ?

Các Diễn Văn Làm Thay Đổi Thế Giới – “Tình yêu bắt đầu từ trong nhà” – Mẹ Têrêsa

 

Mẹ Teresa luôn là một hình tượng đặc biệt trong lòng những người biết đến bà. Bà đứng vào hàng ngũ các vĩ nhân không phải vì các chiến công hay tài năng đặc biệt, mà là sự bền bỉ, tận tuỵ hi sinh trong hơn 45 năm chăm sóc người nghèo, bệnh tật, trẻ mồ côi, người hấp hối.

Năm 1950, nữ tu 40 tuổi Teresa sau 3 năm chăm sóc người nghèo, đã lập ra 1 dòng tu mới, sau này trở thành Dòng Thừa Sai Bác ái (Missionaries of Charity), sứ mệnh của dòng tu này là “chăm sóc người đói khát, trần truồng, kẻ không nhà, người tàn tật, người mù, bệnh nhân phong, bất cứ ai đang cảm thấy thừa thãi, bị căm ghét, ruồng bỏ trong xã hội, những người đang là gánh nặng của xã hội và bị mọi người xa lánh.” dưới sự chấp thuận của toà thánh Vatican. Và bà cống hiến cả đời cho các hoạt động từ thiện cho đến khi mất vào năm 1997

Continue reading Các Diễn Văn Làm Thay Đổi Thế Giới – “Tình yêu bắt đầu từ trong nhà” – Mẹ Têrêsa

Tha thứ?

Chào các bạn,

Ta thường nghe dạy hãy tha thứ mọi tội lỗi người khác đã làm đối với ta, để tâm ta được yên ổn tĩnh lặng, để cha ta trên trời cũng tha thứ mọi lầm lỗi của ta.

• Đó là điều rất tốt.

Nhưng các bạn có biết trên con đường tu tâm, tha thứ là hành động của người hạ căn, căn cơ thấp?

Continue reading Tha thứ?

Điều đình

Chào các bạn,

Trong các thương thảo hợp đồng, thương thảo chính trị, hay cả thương thảo với bạn bè trong các việc xảy ra hàng ngày như là làm gì trong buổi picnic ta đang chuẩn bị cho tuần tới… các bên thương thảo, hai bên hoặc có thể là ba bốn bên, thường đến với những “vị thế” (position), tức là những ước muốn và nguyện vọng khác nhau, đôi khi đối chỏi nhau—như trong hợp đồng chuyên chở, hãng vận tải muốn đi đường A với giá 10,000 đô, trong khi khách hàng muốn đi đường B với giá 8,000 đô. Muốn có được thỏa thuận thì thường là mỗi bên nhường nhịn một chút. Người điều đình giỏi phải nhạy cảm là điều gì quan trọng cho mình, điều gì quan trọng cho phía kia, để có thể kiến trúc các điều kiện thế nào mà mọi người đều vui vẻ thỏa thuận.

Continue reading Điều đình

Có cần tự bào chữa?

Hôm nay bà xã mình đưa một bà bạn đi thi lái xe. Bà này bị Bộ Phương Tiện Giao Thông tiểu bang tạm ngưng bằng lái vì trong 3 ngày bà tạo ra 2 tai nạn trong khi lui xe ra trong bãi đậu xe. Ở xứ nào cũng vậy, mất bằng lái là y như cụt chân, đi đâu cũng phải nhờ người chở, rất phiền toái, nhất là đi làm hàng ngày.

Thi lái xe thì thí sinh ngồi lái, người giám khảo ngồi bên cạnh ở ghế hành khách và yêu cầu thí sinh lái đi đâu, làm điều gì. Bà này lái xe quá tồi, cho nên kết quả là rớt (và có lẽ ông giám khảo cũng mừng là ông vẫn còn sống sót sau cuộc thi :-)).

Continue reading Có cần tự bào chữa?

Không sợ người không hiểu ta, chỉ sợ ta không hiểu người

Chào các bạn,

Khổng tử nói: “Không sợ người không hiểu ta, chỉ sợ ta không hiểu người”. Đây cũng rất giống cách sống vô ngã của Phật gia—yêu người và không chú tâm vào ta. (Dù là ở nhiều điểm khác thì Khổng giáo không vô ngã).

Đây là điều rất quan trọng trong giao tiếp và ngoại giao, và rất nhiều người lầm lỗi. Mình đã gặp nhiều nhà ngoại giao của các nước, và rất nhiều người chú tâm vào làm người khác hiểu nước họ, nhưng không chú tâm vào họ hiểu nước khác.

Sở dĩ người ngoại giao chuyên nghiệp cũng có lầm lỗi nầy thường xuyên là vì họ tự cao và xem thường nước khác, họ đã có thành kiến là nước kia tồi tệ dốt nát, hay gian ác, và đó là họ đã “hiểu” nước kia. Bây giờ họ chỉ cần nước kia hiểu họ.

Continue reading Không sợ người không hiểu ta, chỉ sợ ta không hiểu người

Mùa hoa ban Tây Bắc với chàng “lãng tử” Trần Hòa Bình

 

Trần Hòa Bình trên vùng núi Phù Yên, Tây Bắc
Sau những đợt gió lạnh cuối cùng, nơi dốc đứng của những đoạn đường cheo leo hiểm trở hoặc ở tận tít tắp những hẻm núi xa mờ, những cánh ban rừng – đặc sản của riêng Tây Bắc bắt đầu lặng lẽ thi nhau nở…
Mùa ban năm nay, tôi lại vác máy quay lên rừng lên bản để thực hiện nốt bộ phim tài liệu “Đi tìm hoa ban”. Chỉ có điều, tôi đi lần này đã không còn người bạn “lãng tử” yêu Tây Bắc- nhà báo, nhà thơ Trần Hoà Bình…

Mùa hoa ban năm ngoái, do điều kiện thời gian, chúng tôi mới chỉ đi tới Mộc Châu, Thụân Châu, và quanh thị xã Sơn la. Chúng tôi dự định mùa xuân năm nay sẽ cùng đi vào tận Sông Mã, Quỳnh Nhai,v.v, thâm nhập sâu hơn vào cuộc sống của đồng bào Thái, Mông, Dao, Khmú, Sinhmun…Đã có dấu hiệu của gió Lào, cùng với sương mù, khói đốt nương, không gian trở nên mờ ảo, đôi lúc nhạt nhoà, tựa nước mắt lau vội của người con gái trong truyền thuyết hoa ban khi lang thang qua rừng sâu núi thẳm mà không tìm được người yêu…

Continue reading Mùa hoa ban Tây Bắc với chàng “lãng tử” Trần Hòa Bình

Người chẳng hiểu ta mà ta không buồn giận họ

Chào các bạn,

Câu đầu tiên của Luận Ngữ của Khổng Tử (trong bài Các Diễn Văn Làm Thay Đổi Thế Giới) viết:

Có học mà thường ôn luyện, chẳng phải là điều vui sướng hay sao?

Có bạn thiết từ phương xa đến thăm, chẳng phải là điều vui mừng hay sao?

Người chẳng hiểu ta mà ta không buồn giận họ, thế chẳng phải người đức hạnh, quân tử hay chăng?

Continue reading Người chẳng hiểu ta mà ta không buồn giận họ