Category Archives: trà đàm

Chậm Rãi: Bí Quyết Gìn Giữ Các Thay Đổi Bền Vững

Trong cuộc sống, bạn là người nhanh hay chậm trong các hoạt động và sinh hoạt?

slow down smile Bạn nói nhanh, đi nhanh, nghĩ nhanh và hành động nhanh, hay ngược lại.
Câu trả lời có thể tùy vào tính cách và thói quen từng người. Dù sao thì điều dễ hiểu là người ta có khuynh hướng thiên về tốc độ và thường cho rằng nhanh thì tốt hơn chậm.

Thế nhưng tác giả Leo Babauta lại khuyên chúng ta một điều thoạt nghe có phần hơi lạ, nhưng thực ra có lý trong nhịp sống quá gấp gáp của chúng ta hôm nay:

Hãy chậm lại. Đó là bí quyết sống để chúng ta có thể gìn giữ các thay đổi bền vững

Khôn ngoan, và chậm rãi. Người chạy nhanh hay vấp ngã.
( William Shakespeare)

Bao nhiêu lần bạn đã hăm hở lao vào thực hiện những thay đổi trong cuộc đời bạn: chẳng hạn thay đổi một thói quen, học một kỹ năng mới, chỉ để thấy mình thất bại?
Điều này không phải là “Hội Chứng Quyết Tâm Cho Năm Mới” mà với kế hoạch năm mới, chúng ta có thể dần mất hết hăng hái, hoặc chán nản và bỏ cuộc. Thực hiện những thay đổi này xảy ra thường xuyên vào mọi thời điểm trong năm.

Đây là bí quyết, và bạn chẳng tốn đồng tiền nào vì bí kíp này đâu: hãy chậm lại.

Thay đổi nho nhỏ này có nhiều quyền năng hơn đa số chúng ta biết. Nó sẽ giúp ta học được bất kỳ kĩ năng nào, từ võ thuật đến các hoạt động cho vi tính. Nó sẽ giúp hình thành thói quen bền vững lâu dài. Chậm lại sẽ giúp bạn trở nên hiệu quả hơn, và khôi hài thay, giúp bạn đạt mục tiêu nhanh hơn.
taichi
Nếu bạn từng tập môn võ T’ai Chi (Taijiquan), nổi tiếng về hàng loạt những thế và chuyển động thật chậm, bạn đã cảm nhận được sức mạnh của chậm rãi. Càng chậm trong môn T’ai Chi càng tốt, vì nhiều lí do.Một kết quả của chậm như thế là bạn hoàn thiện được các chuyển động. Và cơ thể của bạn thích nghi được, tạo nên những ghi nhớ về các cơ bắp kéo dài đến khi nào và khi bạn có quyết định tăng tốc các chuyển động.

Như thể cơ thể và tâm trí bạn đang hình thành thói quen qua việc lặp lại các chuyển động liên tục. Nếu bạn chuyển đông nhanh, bạn sẽ động, và thói quen này sẽ khó tạo ra. Nếu bạn chuyển động chậm, bạn có thể học cách chuyển động theo cùng một cách, chính xác hơn, và tạo ra thói quen. Khi đó mọi việc sẽ dễ hơn. Bấy giờ nó trở thành thói quen, ghi nhớ máy móc, và tự động.

Đây là sự hình thành thói quen, và thường thì nó được làm mà không suy nghĩ. Khi chúng ta lái xe về nhà mà tâm trí ta đang tập trung vào một việc gì khác, chúng ta vẫn có những thao tác đúng để về được tới nhà. Điều này là thói quen, tức là tâm trí và thân xác ta đang hành động theo thói quen mà chúng ta tạo ra do ta thực hiện những hành động này quá nhiều lần trước đó.
Thói quen được hình thành tốt nhất bằng việc châm lại, ngay từ đầu.
Điều này áp dụng cho bất cứ việc gì: thể dục, ăn, dưỡng sinh, sáng tạo nghệ thuật, làm ông bố bà mẹ nhẫn nại, thợ mộc, hay đọc sách. Chậm lại là bí quyết để kéo dài.

Cón có một số lí do khác mà chậm rãi có hiệu quả, ngoài viêc tạo thành thói quen là:

1. Chú tâm
mindful
Khi làm gì chậm rãi, bạn có thể chú ý hơn đến những gì mình đang làm. Khi bạn có những thay đổi, bạn nên thực hiện những điều đó có chú tâm với sự tập trung cao. Tăng cường ý thức như thế rất cần thiết lúc bắt đầu khi bạn đang hình thành thói quen. Về sau, nó sẽ trở nên tự động. Nhưng bước đầu bạn cần chú ý, và bạn có thể làm tốt hơn khi bạn làm chậm hơn.

2. Bạn kiềm giữ mình lại

Kiềm giữ mình lại thường bị xem là một điều xấu, nhưng không phải thế. Đây là điều tốt nhất chúng ta có thể làm, nếu muốn những thay đổi này bền vững. Khi chúng ta bắt đầu một thay đổi, ta thường tràn đầy nhiệt tình hăng hái. Nhưng khi chúng ta vào cuộc, chúng ta dùng cạn sự hăng hái ấy, và hết dần động lực, tiêu hao năng lượng, hay bị chi phối bởi một điều gì khác. Nhưng khi bạn kiềm giữ  mìnhlại, bạn làm tăng nhiệt tình và giữ  cho nó dài lâu hơn- thường người ta dễ từ bỏ sau 2-3 tuần chướng ngại khiến họ lo sợ. Vì thế nếu ban đầu bạn muốn chạy 3 dặm, hãy khởi sự bằng việc đi bộ, rồi tiếp đó vừa đi vừa chạy (xen kẻ), và chỉ trong khoảng chừng 1 dặm. Bạn có thể muốn chạy xa hơn, nhưng từng đó thôi, tự  dừng lại. Hãy để dành năng lượng và sự hăng hái cho lần sau.

3. Học cách làm cho đúng

Làm một việc gì chậm rãi có nghĩa là bạn có thể học làm nó cho đúng, mà không thay đổi quá đột ngột, và sau đó khi nó trở thành một thói quen tự động, bạn sẽ làm nó thực chính xác. Điều này hiển nhiên quan trọng trong những lĩnh vực như võ thuật, nhưng cũng đúng cho mọi hoạt động thể chất, và cả tinh thần.

4. Độ tập trung tăng lên

Khi bạn làm gì chậm rãi, bạn thường chỉ làm một việc thôi. Khó để làm một lúc nhiều việc, và các việc không chạy. Khi bạn làm một việc, bạn có thể tập trung, mà khôg bị phân tán. Như thế bạn có thể tăng mức độ hiệu quả.
Hurry Up and Slow Down

5. Bình tĩnh

Chậm thì bình tĩnh hơn. Nhanh thì dễ rối loạn. Bước chậm để loại trừ những rối loạn, và tìm thấy an bình.

“ Mọi người ơi, chậm lại. Các bạn đang bước nhanh quá.”
(Jack Johnson)

Xin luôn nhớ chậm lại trong cuộc đời: sống, thở, nhìn quanh mình bất cứ khi nào bạn có thời gian và đừng bao giờ quên rằng mọi việc và mọi người đều có chỗ nhất định trong trái tim của bạn.

Theo The Slow Secret: How to Make Lasting Changes in Your Life
Leo Babauta

Lời nguyện để cất cánh bay cao

Chúa ơi,

Mùa này,
xin cho con được tái sinh
được rửa sạch sẽ
được làm mới
được tha thứ
được yêu một cách diệu kỳ.
fly-with-god
Hãy nhắc nhở con, con là ai.
hãy tha thứ con vì những mảng tối trong con
hãy chữa lành đôi cánh gãy của con
để con có thể bay cao
với Chúa.

AMEN

Nguyễn Minh Hiển dịch

.

Dear God,

This season,
may I be reborn
washed clean
made new
forgiven
spectacularly loved.

Remind me who I am.
Forgive me for my shadow sides,
please heal my broken wings
that I might fly
with You.

AMEN.

Marianne Williamson

Đó là khi ta lạc mất nhau rồi

Mênh mông quá khoảng trống này ai lấp
Khi thanh âm cũng bất lực như lời
(Khúc mùa thu – Hồng Thanh Quang)

sadness
Tôi biết chuyện của cô một cách tình cờ. Mẹ cô là bạn thân của dì tôi, vẫn còn thảng thốt khi kể lại chuyện cô con gái 19 tuổi vừa được cứu sống sau khi cắt cổ tay tự tử vì thất tình. Mối tình kéo dài từ năm lớp mười cho đến khi cô vào đại học. Trước khi đi du học, bạn trai cô hứa hẹn rất nhiều, kể cả chuyện sẽ kiếm học bổng để đưa cô theo… Nhưng chưa đầy một năm, anh đã công khai sống chung với một cô gái khác bên xứ người, và đề nghị chia tay cô qua email.

Mẹ cô tìm cách an ủi: “Nó như vậy là không xứng với con, đừng tiếc làm gì”. Cô chỉ cười lớn: “Có gì đâu! Ba đồng một mớ đàn ông mà mẹ, con không quan tâm đến ảnh nữa”. Vậy nên bà cứ đinh ninh là cô đã nguôi ngoai rồi. Ai ngờ cô “nói một đằng nghĩ một nẻo”, lòng vẫn ấp ủ thương nhớ, căm hận, đến nỗi cắt cổ tay. May mà gia đình đưa đến bệnh viện kịp thời.

Mẹ cô chảy nước mắt khi tâm sự. “Tính nó là vậy, có gì buồn thường không nói ra, chỉ giấu trong lòng, còn mặt ngoài cứ cười hơ hớ. Lúc nó nhỏ tui luôn nhớ đến điều đó, mà sao bây giờ nó lớn tui lại quên. Nó nói “có gì đâu” là tui cho qua liền. Cái nhạy cảm của người làm mẹ như tui để đâu rồi không biết nữa”

Đó là một lời tự trách. Nhưng tôi nghe như một câu hỏi vậy.

Các nhà khoa học đã chứng minh rằng những đứa trẻ sơ sinh có thể cảm nhận được những cảm xúc của người khác. Hẳn nhiên, trước tiên là cảm xúc của mẹ chúng. Nếu người mẹ vui sướng hạnh phúc, đứa trẻ sẽ tỏ vẻ mãn nguyện, ngủ ngoan, hay cười. Nhưng nếu người mẹ lo lắng, buồn phiền, đau khổ hoặc không muốn có con thì đứa trẻ sẽ phản ứng theo cách khác. Nó bú ít, khó ngủ, quấy khóc nhiều, cáu bẳn, đau bụng… Mặc dù người mẹ không hề tỏ ra điều gì khác thường khi chăm sóc bé.
EQ
Thật lạ lùng phải không? Dường như chúng ta được sinh ra đời cùng với một món quà vô giá, đó là sự thấu cảm bẩm sinh. Và rồi món quà ấy mai một dần theo thời gian. Hay chính ta đã vứt bỏ nó đi trong hành trình sống của mình?

Như Daniel Goleman, tác giả của hai cuốn sách nổi tiếng Trí tuệ cảm xúc và Trí tuệ xã hội đã nhắc chúng ta rằng, sự thấu cảm là một phần của trí tuệ xã hội. Và chúng ta đang đánh mất nó. Chúng ta tưởng mình đang được kết nối, khi friendlist trong Facebook của ta dài ra từng ngày. Nhưng cùng lúc đó, chúng ta đang mất dần kết nối với nhau. Chúng ta say sưa với ảo tưởng nắm bắt được cảm xúc của những người quen ở nơi xa xôi nào đó, thậm chí cả người xa lạ, trong khi vô tình thờ ơ với người thân thuộc đang ở ngay bên cạnh mình. Mạng lưới rộng đến nỗi một đứt gãy nhỏ bên cạnh làm ta không để tâm. Nhưng chính những đứt gãy nhỏ kề cận, chứ không phải những đứt gãy rời rạc ở xa, mới làm ta trở thành một tinh cầu cô độc.

Có vẻ như càng ngày chúng ta càng phải dựa dẫm quá nhiều vào ngôn ngữ, để có thể hiểu nhau. Khi hỏi thăm một ai đó: “Mọi chuyện sao rồi?” và câu trả lời : “Cám ơn. Vẫn tốt” làm chúng ta dễ dàng hài lòng đến nỗi chúng ta bỏ qua những gì có thể nằm sau những câu nói. Sự mệt mỏi nơi khoé môi. Nét buồn trong ánh mắt. Sự nhạy cảm, hay đúng hơn, khả năng thấu cảm của chúng ta giờ đây giống như chiếc ăngten bị bỏ quên. Nó vẫn ở đó nhưng không ai dùng nó để bắt sóng nữa.

Chúng ta dựa vào từ ngữ nhiều đến nỗi, khi ai đó nói rằng chúng ta không hiểu gì về họ cả, chúng ta sẽ trả lời rất nhanh: “Bạn không nói làm sao tôi hiểu được” như thể việc chúng ta không hiểu hoàn toàn là lỗi của họ.

Sách vở thường viết rằng, hai thế hệ rất khó hiểu nhau, cha mẹ và con cái không hiểu nhau, đàn ông và phụ nữ không hiểu nhau. Vì chúng ta bày tỏ theo những kiểu khác nhau, chúng ta diễn giải sự việc theo cách khác nhau, chúng ta dùng từ ngữ với những ý nghĩa khác nhau.

Tôi tự hỏi, có phải ta đã chấp nhận những lý lẽ ấy như sự biện hộ cho chính mình. Và quên rằng vẫn còn có một cách khác để hiểu. Rằng sự giao tiếp thực sự giữa con người với nhau có thể vượt qua ngôn ngữ. Đó là cách mà những người yêu thương nhau thường dùng, khi họ thực sự yêu thương.
communication-problems
Yêu và biết cách yêu là hai điều khác nhau, phải vậy không

Ta luôn có thể yêu cho bản thân mình, bằng cách nào cũng được, nói hay không nói, chia sẻ hay không, nhưng để yêu cho người khác thì phải biết cách yêu – tức là biết cách bắt sóng cảm xúc của người ấy để vuốt ve yêu thương chia sẻ với chính những cảm xúc thường tìm cách lẩn trốn ấy. Đó là khi ta giao tiếp không phải để bày tỏ chính mình mà là để thấu hiểu người ấy. Nói hay thinh lặng không phải để mở cửa tâm hồn chính mình, mà tìm đường vào tâm hồn người ta yêu. Đó là khi ta lắng nghe, không chỉ những lời nói, mà lắng nghe một làn sóng, một tín hiệu vô thanh. Những tín hiệu yếu ớt của cảm xúc.

Cũng Daniel Goleman, trong một bài phỏng vấn đã nói đại ý rằng, chúng ta hoàn toàn có thể mài giũa trí tuệ xã hội của ta, lấy lại khả năng thấu cảm, bằng một cách đơn giản: hãy chuyển sự chú ý của ta sang người ta yêu. Ngay khi ta thực sự chú ý đến họ, ta sẽ ngay lập tức bắt được trường cảm xúc của người ấy. Phía sau lời nói, phía sau biểu hiện, thậm chí phía sau sự yên lặng.

Phải vậy không em, đôi khi ta chỉ cần trở lại ngồi yên bên nhau là đủ. Đủ để hiểu.

Như ngày xưa, khi ta khởi đầu yêu.
empathy
Chúng ta thường khởi đầu một tình yêu với một người khi nhận ra rằng ta và người ấy có thể hiểu nhau mà không cần nói. Những xung động buổi ban đầu trong tim ta thường không phải là ngôn từ. Chỉ cần nhìn vào mắt nhau, hay thậm chí chỉ cần ở bên nhau trong cùng một bầu không khí, dường như ta đã hiểu nhau. Và khi mối tình trở nên bền chặt hơn, ta tự hào vì người kia chưa nói hết ý mà người này đã hiểu: tình cảm, nhu cầu chia sẻ, nỗi buồn, niềm vui, sự lo âu… Chiếc ăngten thấu cảm trong ta thật nhạy.

Nhưng rồi, thời gian qua, đến lúc nào đó bỗng dưng ta nhận ra người này đang trách người kia rằng nếu không nói ra làm sao hiểu được. Có lẽ từ khi đó tình yêu đã bước qua một khúc quanh.

Và cuối cùng, khi nói bao nhiêu cũng không hiểu. Càng nói càng không hiểu nhau…

Đó là khi ta nhận ra ngôn từ chưa bao giờ là đủ. Có biết bao điều ta muốn bày tỏ cho người ta yêu – những điều ta mong người ấy thấu hiểu – những yêu thương, oán giận, xót xa, giày vò tự sâu thẳm trái tim ta – nhưng không ngôn từ nào đủ sâu sắc, trọn vẹn lý tình, không ngữ pháp nào đủ phức tạp để diễn tả. Từ ngữ lúc ấy thậm chí còn có bộ mặt phản trắc vì sự đa nghĩa của chúng. Và chúng ta hiểu sai, chúng ta bị hiểu sai. Chúng ta như đi trong rừng rậm của những ý niệm đan chồng chéo lên nhau. Bao nhiêu cuộc tình đã và sẽ còn diễn ra theo cách đó? Không phải sự thấu cảm cạn dần theo tình yêu mà là ngược lại, tình yêu cạn dần theo sự thấu cảm.

Khi ta phải viện đến từ ngữ để tìm cách hiểu nhau, thay vì nghĩ về nhau, nắm bắt cảm xúc của nhau để hiểu nhau. Đó là khi ta nhớ đến Saint Exupéry với lời cảnh tỉnh “Ngôn ngữ là cội nguồn của mọi ngộ nhận.”

Và buồn thay, đó cũng là khi ta để lạc mất nhau rồi.

Đông Vy và Phạm Công Luận

Cởi Mở

Một người cởi mở nhìn thấy sự thật trong những điều khác biệt; người hẹp hòi chỉ nhìn thấy sự khác biệt.

The open-minded see the truth in different things: the narrow-minded see only the differences ~Unknown author

Trong tiếng Anh cởi mở (open-minded) có nghĩa là sự chấp nhận các ý tưởng hoặc quan điểm mới và khác biệt của những người khác. Các từ đồng nghĩa với nó là thoáng đạt (broad-minded, free, liberal), không thành kiến (impartial, unbiased), khách quan (objective), không giáo điều (undogmatic); từ trái nghĩa là thành kiến (prejudiced, biased) hay hẹp hòi, cứng đầu (narrow-minded, pig-headed). Trong định nghĩa của tiếng Việt cởi mở lại được hiểu là “Bày tỏ tâm tình một cách dễ dàng và hồn nhiên” hay “Dễ dàng để cho người khác hiểu biết tâm tình của mình”, có phần thiên về việc thể hiện quan điểm bản thân hơn là sự chủ động chấp nhận quan điểm của người khác.
clip_image001
Trong bài này, từ cởi mở sẽ được hiểu như là sự không thành kiến, luôn khách quan và sẵn sàng chấp nhận các quan điểm mới và khác biệt.

Mình xin giới thiệu với các bạn chia sẻ của anh Karim Hajee về sự cởi mở và làm thế nào để bạn nhận biết cơ hội đến với mình, cùng một số cách để thực hành cởi mở.

Tại sao sự cởi mở lại quan trọng

Khi bạn có đầu óc cởi mở, bạn cho phép mình nắm bắt các cơ hội và luôn kiên định theo đuổi các cơ hội đó – dù là nhỏ. Cởi mở nghĩa là bạn luôn mở rộng với tất cả các khả năng. Điều đó nghĩa là bạn không nói “Ồ, cái đó đâu có dành cho tôi. Chẳng có cái gì hay ho cả” hay “Tại sao tôi lại muốn làm điều đó nhỉ? Đó không phải là cái tôi tìm kiếm” hoặc “Tôi sẽ chẳng bao giờ xem xét điều đó đâu”. Này bạn, hãy nhớ đến một yếu tố quan trọng – bạn không bao giờ biết hết mọi thứ – và bạn sẽ không thể biết được cái gì sẽ và sẽ không phù hợp với mình. Nếu như bạn không bao giờ thử một cái gì đó bạn sẽ không bao giờ biết được liệu bạn có thích nó hay nó có hợp với bạn không – và vì thế, bạn sẽ không thể nói là liệu rằng nó có đúng là dành cho mình hay không trước khi bạn khám phá cơ hội đó sâu hơn.

Đây là một ví dụ. Cách đây vài năm khi đang tập trung vào sự nghiệp làm báo thì tôi nhận được lời mời làm tại đài CBC ở Toronto. Lúc đó tôi đang ở giữa hai học kì tại trường New York University và phải kiếm đủ tiền để trả cho kì học tiếp theo – đấy là chưa nói đến số nợ phát sinh từ kì học đầu tiên. Công việc đó lương khá bèo và tôi đã có một lời mời khác từ một đài khác nhưng sẽ bắt đầu sau vài tuần. Tôi quyết định thử cơ hội tại đài cho tôi làm thực tập sinh – dù lương thấp – nhưng sẽ học được nhiều kinh nghiệm. Trong ngày làm việc thứ hai của mình với tư cách một thực tập sinh, một trong số các phóng viên của đài bị đau tim và phải nghỉ trong vài tháng. Cùng lúc đó, có một vấn đề nóng ở Toronto và họ đã không tìm được phóng viên để đưa tin đó. Thế là sếp đã bảo tôi đến đấy – bỗng chốc tôi trở thành một phóng viên. Và sau đó tôi đã được cất nhắc lên làm phóng viên chính thức của đài chỉ trong vòng một tuần, và nhanh chóng kiếm được tiền đủ để trả cho học phí kì học tiếp theo.

Karim chia sẻ, có một số điều đã hình thành trước khi điều này xảy ra.

Tôi rèn luyện sức mạnh trí tuệ và tiềm thức và nhận rằng tôi đã đòi hỏi một cái gì đó, và tiềm thức đã đem đến cơ hội – giờ tôi phải theo dõi và khám phá cả hai cơ hội, và tôi đã làm.

Nếu tôi không theo đuổi các cơ hội như tôi đã nói ở trên, tức là cứng đầu và khăng khăng với cái công việc trả lương cao chỉ để trả học phí, thì tôi đã không bao giờ gặt hái được những thành quả mà cơ hội đem đến. Chính vì luôn cởi mở, tôi đã có thể thử cái gì đó khác đi, trong khi vẫn làm việc với sức mạnh của trí tuệ và tiềm thức để đưa ra quyết định đúng.
clip_image002
Tôi biết là một số các bạn sẽ nói “Karim, tôi cần phải có việc làm bây giờ, tôi phải trả các hóa đơn và cái mà tôi có không phải là cái tôi muốn”. Bạn sẽ không biết được các cơ hội này đưa mình đi đến đâu. Một số sẽ đúng với bạn và một số sẽ không – nhưng bạn sẽ không thể biết được nếu bạn không giữ cho mình sự cở mở và thử một cái gì đó hoặc ít nhất là tìm hiểu nó thêm một chút. Đừng bao giờ giả định là bạn biết mọi việc sẽ xảy ra hay kết thúc như thế nào – không bao giờ bạn biết được. Khi bạn làm việc với sức mạnh trí tuệ và tiềm thức – bạn sẽ có thể ra được quyết định đúng. Một phần của sự cởi mở là hiểu rằng một điều gì đó có thể đúng hoặc đôi khi sai – khi mà hoàn toàn hiểu và chấp nhận nó thì bạn sẽ ra được quyết định đúng đắn.

Tại sao một đầu óc hẹp hòi khiến bạn khó thành công

Khi bạn suy nghĩ hẹp thì bạn sẽ trở nên bảo thủ và trở thành nạn nhân của lối suy nghĩ vị kỉ – bạn luôn kết luận mọi thứ với thái độ “Đây là cái mà tôi muốn và tôi muốn nó ngay bây giờ. Tôi sẽ không thử hoặc chấp nhận một cái gì khác”. Đây là kiểu thái độ khiến bạn đóng mình lại với diễn biến của cuộc sống và thiên nhiên – những thứ đang luôn phát triển và diễn ra nhiều khả năng mới. Hãy nghĩ xem bạn đã bao nhiêu lần chống đối việc thử một cái gì đó mới và cuối cùng bạn phát hiện rằng bạn thực sự thích điều đó? Chắc chắn là cái đó đã xảy ra rất nhiều lần. Trẻ con là một ví dụ điển hình. Đầu tiên chúng luôn chống lại việc thử thứ gì đó mới, và sau khi làm rồi thì thái độ của chúng hoàn toàn thay đổi.

Khi bạn suy nghĩ hẹp hòi và trở nên bảo thủ, bạn sẽ nói với chính mình, cái tôi tự cao của mình, và những lực tự nhiên của vũ trụ rằng bạn sẽ không sẵn sàng đi thêm một dặm nữa – rằng bạn không sẵn sàng phát triển và thử những cái mới. Nếu bạn không sẵn sàng như vậy, thì cuộc sống sẽ không có sự tiến triển và mọi thứ sẽ không thể tốt lên được – đơn giản vậy thôi.
brightidea
Ý tôi không phải là bảo bạn thử tất cả mọi thứ dưới ánh mặt trời, tôi không bảo bạn phải thỏa hiệp giữa đạo đức và các giá trị – chúng rất quan trọng. Nhưng hãy giữ một đầu óc cởi mở, nghĩa là hãy thử và nhìn mọi thứ hơi khác đi một chút và xem liệu có gì ngoài kia không.

Làm thế nào để nhận ra cơ hội

Nếu bạn muốn nhìn nhận ra các cơ hội, điều đầu tiên hãy nhận ra nó khi bạn đưa ra một thông điệp – khi bạn tìm kiếm sự thay đổi hoặc hoàn thiện các mặt của cuộc sống, tiềm thức sẽ dẫn dắt bạn. Thường là những cơ hội này sẽ xảy ra dưới nhiều hình thức – ít khi chúng rơi ngay vào người bạn. Thay vào đó bạn sẽ có một sự gợi ý từ người bạn, bạn có thể đọc thấy cái gì đó trên báo, nghe thấy cái gì đó trên đài, một người trong nhà cũng đưa ra gợi ý, ai đó quen từ lâu cũng có thể đưa đến cho bạn một cơ hội – hãy tìm hiểu chúng. Hãy tỉnh táo hơn – lắng nghe những gì họ nói – tập trung hơn vào những gì đang diễn ra xung quanh bạn. Hãy tự hỏi mình những câu như: Tại sao cái này lại xảy ra vào lúc đặc biệt này? Tại sao người đó lại gợi ý như thế? Tôi đang tìm kiếm cái gì chăng – và liệu họ đưa ra cái gì đó giá trị không? Hãy nhớ là đôi khi người nào đó đem đến cơ hội cho bạn, đôi khi bay đem đến cơ hội cho họ – đôi khi các bạn giúp lẫn nhau. Khi bạn mở rộng đến mọi khả năng, bạn sẽ nhận ra. Quá trình này cần tự tự nhận thức cao độ – nó đi cùng với sự thực hành và xảy ra khi bạn học cách làm việc với trí óc và tiềm thức của mình.
Oppo

~Karim Hajee

Một số gợi ý để thực hành cởi mở:

1. Khi bạn va vào một khó khăn nào đó thì đó cũng là một phản ứng tự nhiên trong cuộc sống. Hãy chấp nhận những điều khác biệt trong cuộc sống sẽ giúp bạn có được những kết quả tích cực và giảm stress. Nếu bạn gặp khó khăn, hãy lùi lại và dành thời gian làm sáng tỏ đầu óc trước khi hành động vội vàng.

2. Lắng nghe: hãy ngừng nói và thực sự lắng nghe người khác đang nói gì. chúng có thể gây sốc, hoặc có những nghi ngờ, nhưng đó là chìa khóa để bạn luôn giữ đầu óc cởi mở. Hãy dành thời gian lắng nghe người khác và tăng cường cơ hội lắng nghe họ. Nếu như bạn không đồng ý quan điểm với người khác, bạn có thể nhắc lại những điều họ nói để cho họ thấy là bạn lắng nghe họ “Vậy anh nói là….”. Nếu quan điểm hay hệ tư tưởng của họ làm bạn thấy không ổn, bạn có thể đưa ra một câu hỏi rất tôn trọng như là “Tôi biết bạn đang nói gì, nhưn tôi không hiểu là…”
lang_nghe
3. Đối với phần lớn mọi người việc giữ cho đầu óc mình không có thành kiến khá là khó khi mà bạn gặp phải những điều khác biệt. Hãy nhớ là bạn nhìn một người ở một cách khác thì họ cũng có thể nhìn bạn khác. Trong hoàn cảnh khó khăn, hãy nhìn nhận vấn đề từ nhiều quan điểm.

4. Quên đi nhu cầu được “đúng”. Hãy nhận ra rằng không có ai, dù là bạn đi nữa, có được mọi câu trả lời; sự thật của mỗi người cũng chỉ là một phần của sự thật. Do đó nếu như lý thuyết của ai đó chỉ đúng một phần thì cũng không khiến bạn phải xem lại hệ tư tưởng của mình trừ khi bạn muốn thế. Nếu bạn có thái độ “mỗi người một khác” (to each his own), thì bạn sẽ thấy thoải mái khi bàn luận các quan điểm khác nhau.

5. Hãy nhớ rằng niềm tin của con người được hình thành bởi gene, tính cách, thiên hướng, kinh nghiệm sống, và bối cảnh lịch sử. Nếu bạn sinh ra ở một thời điểm khác, nơi khác, hay có những kinh nghiệm khác trong cuộc đời, thì rõ ràng là bạn có hệ tư tưởng hoàn toàn khác.

6. Tìm hiểu thêm. Nếu bạn thường thấy mình nói ra “Vì sao một người nào đó lại làm cái này?” hay “Tôi không thể tưởng tượng là tôi lại làm điều đó” hoặc “Mọi người thật là ngu ngốc”, bạn hãy nhìn vào cuộc sống của họ và cách họ suy nghĩ. Hãy cố gắng tìm hiểu những kiến thức cơ bản về các vấn đề khác nhau sẽ giúp bạn mở rộng suy nghĩ, và tạo được ấn tượng hơn khi nói chuyện với mọi người.

~ tổng hợp

Chúc các bạn một ngày thoáng đạt,

Hoàng Khánh Hòa

Khu vườn cuộc sống

Khu vườn là một cách cho thấy bạn tin vào ngày mai
Garden is a way of showing you believe in tomorrow
Floering garden-Van Gogh
Bạn bè là những bông hoa trong khu vườn cuộc sống
Friends are flowers in a life’s garden

Những bông hoa của tất cả những ngày mai là những hạt giống của ngày hôm nay
The flowers of all tomorrows are the seeds of today

Không có hai ngày nào là giống nhau trong một khu vườn
No two days are the same in one garden

Không có hai khu vườn nào giống nhau
No two gardens are the same

Bạn có thể chôn đi rất nhiều lo lắng khi vùi trong đất
You can bury a lot of troubles digging in the dirt

Hoàng Khánh Hòa dịch
Author unknown

Những ngọn nến cho đời

Chào các bạn,

Bài này mình viết đặc biệt cho các cây trái của vườn Đọt Chuối Non, tức là các tác giả và độc giả thường xuyên của ĐCN.

Chúng ta nói đến tư duy tích cực như là một vấn đề cá nhân–mỗi người chúng ta lo luyện tập tư duy tích cực cho chính ta, để ta vui vẻ, tĩnh lặng, an bình, can đảm, và tích cực. Đây thực sự là vấn đề rất cá nhân.
candle
Nhưng nếu các bạn đã cảm thấy trưởng thành hơn về tư duy tích cực sau một thời gian ngắn, thì điều gì xảy ra với các bạn?

Thứ nhất, dĩ nhiên là bạn thấy mình vui vẻ, mạnh mẽ, và sáng suốt hơn rất nhiều. Và đôi khi bạn nói, “Phải chi tôi biết tư duy tích cực 5 năm về trước, 10 năm về trước!” (Chú thích từ “sáng suốt”. Bạn có thấy bây giờ bạn đọc 1 một hiểu 10 so với trước kia không? Những người khác đâu có biết đến điều này nhỉ :-))

Thứ hai, bạn muốn tất cả những người chung quanh, bạn bè thân nhân, cũng bắt đầu học và thực hành tư duy tích cực như bạn.

Tức là tư duy tích cực có một sức mạnh chuyển hóa rất mạnh, nó chuyển hóa chính mình và làm mình muốn chuyển hóa những người khác. Đây là sức mạnh của tư duy tích cực mà chỉ người đã trải nghiệm nó mới biết. Những người không có kinh nghiệm thì hoàn toàn mù tịt, và đôi khi còn lên tiếng chế diễu, như là “Đó là tự sướng kiểu AQ” hay “Đó là các món cho học trò.” (Và trong loại người lớ ngớ này có thể có người 50, 60 tuổi và có bằng cấp đến mức tiến sĩ. Trưởng thành hay không trưởng thành về tư duy chẳng ăn nhập gì đến tuổi tác hay bằng cấp, nếu người ta không học cách để trưởng thành).
candle1
Tuy nhiên khi chúng ta đã trưởng thành, dù chỉ mới vài bước trong tư duy tích cực, chúng ta bắt đầu cảm nhận được rất rõ ràng quyền lực của tư duy tích cực trong việc chuyển hóa đời mình. Và đời của những người khác.

Và khi chúng ta thấy được điều đó chúng ta biết ngay một sự thật rất rõ: “Cuộc đời còn lại của tôi sẽ tùy thuộc vào tư duy tích cực của tôi. Tất cả những thứ khác—hoàn cảnh, may rủi, tiền bạc, bằng cấp—đều chỉ là thứ yếu.”

Nếu chúng ta mang ý tưởng đó lên bình diện cao hơn, thì chúng ta biết ngay: “Tương lai của đất nước tôi tùy thuộc vào tư duy tích cực của đồng bào tôi. Tất cả những thứ khác—hoàn cảnh, may rủi, kinh tế, chính trị–đều chỉ là thứ yếu.”

Đây là một sự thật mà chỉ người đã trải nghiệm sự chuyển hóa mãnh liệt của tư duy tích cực trong chính mình mới biết được. Những người khác thì mù tịt, và họ có thể cười bạn trong khi láp nháp mấy l‎ý thuyết chính trị xã hội rẻ tiền mới học được đâu đó.

Quản l‎ý chính ta, tư duy tích cực là chính. Quản lý một công ty, tư duy tích cực là chính. Quản l‎ý một đất nước, tư duy tích cực là chính.
candles
Thế nghĩa là, khi bạn lo tu luyện tư duy tích cực cho riêng mình, bạn đang góp tay vào việc xây dựng đất nước ở mức độ sâu thẳm nhất, nền tảng nhất, và hiệu quả nhất. Cái mà ta tưởng là chỉ lo cho thân ta thực ra là nền tảng của cả xã hội.

Vì vậy, có một câu hỏi mà đôi khi người ta tự hỏi: “Tôi sẽ làm gì cho đất nước tôi?” Câu hỏi đó, bạn, người tư duy tích cực, sẽ không bao giờ phải hỏi.

Vì sao? Vì sống tư duy tích cực tự chính nó đã là xây dựng đất nước ở mức nền tảng nhất.

Vì sao? Vì bản chất của nến là phát ra ánh sáng. Nến không phát ra ánh sáng cho chính mình, mà là cho môi trường chung quanh, thế giới chung quanh. Và nến có thể thắp sáng những ngọn nến lân cận thành rừng nến, biển nến, đại dương nến, thế giới nến.
CANDLES1
Trong một thế giới đầy bóng tối của tiêu cực, si mê, gian dối, chỉ có những ngọn nến là quan trọng. Và các ngọn nến không đến từ bằng cấp, địa vị, hay tiền bạc, vì ai cũng biết bằng cấp cao, địa vị cao, hay tiền bạc cao cũng có thể là bóng tối cao với những nhũng lạm cao.

Nến chỉ đến từ những quả tim tư duy tích cực.

Hãy cám ơn Trời Phật đã cho chúng ta cơ duyên để làm những ngọn nến cho đời.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến.

Hoành

© copyright 2009
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Hãy Để Yêu Thương Nâng Bước Bạn

Cầu mong bạn tìm được sự bình yên
Trong một thế giới mà không phải bạn luôn thấu hiểu
Cầu mong sao nỗi đau bạn cảm nhận
SerenityVà những xung đột bạn trải nghiệm
Cho bạn sức mạnh trên đường đời
Để đối mặt với tai ương
Bằng lạc quan và dũng khí
Hãy biết rằng quanh đây
Luôn có những người chờ đón bạn
Bằng yêu thương và thông cảm
Ngay cả khi bạn cô đơn nhất

Cầu mong bạn khám phá đủ
Những điều tốt đẹp ở tha nhân
Đề có thể tin vào một thế giới an bình
Cầu mong cho một lời nhân ái
và một cái ôm vỗ về
full of love
Một nụ cười ấm áp
là của bạn cho từng ngày trong đời
Và cầu mong sao những tặng vât này
Được bạn cho đi đồng thời đón nhận
Hãy nhớ rằng
nắng ấm của ngày lên
sau những đêm trường giông bão
Hãy dạy yêu thương cho những ai thù ghét
Và hãy để thương yêu nâng bước bạn vào đời

Cầu mong cho lời dạy của người bạn ngưỡng mộ
Trở thành lời hay bạn luôn dùng đến
Hãy nhớ rằng những tâm hồn bạn lay động
Và những trái tim làm rung động lòng mình
Đều thuộc về bạn

Dù những cuộc gặp ít hơn lòng ta mong mõi
Cầu mong sao bạn không quá si mê tiền tài vật chất
Để biết tôn thờ tài sản vô giá là lòng tốt trong tim ta
Hãy biết tìm thời gian của từng ngày
cảm nhận được cái đẹp và tình yêu
trong thế giới quanh bạn

Hãy nhớ mỗi con người đều có những khả năng bất tận
Nhưng mỗi chúng ta khác nhau theo cách riêng
Cái bạn thiếu về phương diện này
Biết đâu là đền bù nhiều hơn cho kẻ khác
Cái bạn thiếu hôm nay
Biết đâu là sức mạnh của bạn ngày mai
Cầu mong bạn nhìn thấy tương lai
tràn đầy triển vọng
love embracedHãy biết nhìn nhận mọi điều như những trải nghiệm quý báu
Cầu mong bạn tìm được nội lực
Để xác định chân giá trị của chính mình
Mà không lệ thuộc vào phán đoán của một ai khác
Về những thành qủa của bạn
Cầu mong bạn luôn cảm thấy được yêu thương

Huỳnh Huệ dịch

LET LOVE EMBRACE YOU

May you find serenity and tranquility
in a world you may not always understand.
May the pain you have known
and the conflict you have experienced
give you the strength to walk through life
facing each new situation
with optimism and courage.
Always know that there are those
whose love and understanding
will always be there
even when you feel most alone.

May you discover enough goodness in others
to believe in a world of peace.
May a kind word, a reassuring touch,
a warm smile, be yours every day of your life,
and may you give these gifts as well as receive them.
Remember the sunshine when the storm seems unending.
Teach love to those who know hate,
and let that love embrace you as you go into the world.
Tranquility_
May the teaching of those you admire
become part of you,
so that you may call upon them.
Remember, those whose lives you have touched
and who have touched yours are always a part of you,
even if the encounters were less
than you would have wished.

May you not become too concerned
with material matters, but instead place
immeasurable value on the goodness in your heart.
Find time in each day to see the beauty
and love in the world around you.
Realize that each person has limitless abilities,
but each of us is different in our own way.
What you may feel you lack in one regard
may be more than compensated for in another.
What you feel you lack in the present
may become one of your strengths in the future.
cam_on_doi
May you see your future
as one filled with promise and possibility.
Learn to view everything
as a worthwhile experience.

May you find enough inner strength
to determine your own worth by yourself,
and not be dependent on another’s judgements
of your accomplishments.
May you always feel loved.


Sandra Sturtz Hauss

Đồng Cảm

Đồng cảm là món quà quý giá mà chúng ta có thể trao cho những người bạn của mình khi chúng ta học cách nhìn bằng con mắt của người khác, hoặc cảm nhận bằng suy nghĩ của người khác, khi đó xung đột được giải quyết và tình yêu hiển lộ.

Đôi khi, một khoảnh khắc đẹp chỉ là suy nghĩ về một điều gì đó. Khi tôi đang ngồi trong một khu vườn vào một buổi chiều, có một cậu bé đang nắm tay người mẹ mang thai. Thay vì chạy đi chơi đu dây hay cầu tuột cùng những đứa trẻ khác, cậu ngồi sát bên mẹ, đặt một bàn tay lên bụng mẹ, và nói : “Anh biết bên trong đó chắc rất tối, và em muốn chui ra. Nhưng cần thêm một thời gian nữa. Anh đã mất 9 tháng. Anh chỉ muốn nói với em rằng, anh đang chờ em, và rằng anh hiểu em đang cảm thấy gì”. Hai từ kì diệu “Anh hiểu” vang lên trong tai tôi, và các câu hỏi tuôn ra. Thế nào là Đồng cảm? Làm thế nào để bạn đặt tay lên một ai đó, và nói những lời “Tôi hiểu”? Liệu có công cụ nào giúp tôi trở thành người đồng cảm hơn không? Câu trả lời đến từ nhiều góc độ.
empathy

Đồng cảm là gì?

Nguồn gốc của từ “đồng cảm” (empathy) có từ những năm 1880 khi nhà tâm lý học người Đức Thoedore Lipps đặt tên cho khái niệm “einfuhlung”, nghĩa là cảm-thấy-từ-bên-trong (in-feeling). Dada Vaswani, giám đốc của chương trình Sadhu Vaswani Mission, phân tích “Đồng cảm là quên đi bản thân mình trong niềm vui và nỗi buồn của người khác, nhiều đến mức mà bạn thực sự thấy rằng niềm vui hay nỗi buồn mà người khác đang trải qua cũng chính là niềm vui và nỗi buồn của bạn. Đồng cảm là sự gắn bó hoàn toàn với người khác”. Deepa Kodkal, một chuyên gia về tinh thần, nói “Đồng cảm là đặt mình vào vị trí của người khác để thực sự hiểu người đó đang nghĩ gì và trải qua điều gì trong một thời điểm nhất định. Về cơ bản đó là sự bắt sóng cùng tần số với ai đó”. Chồng của bà là Raja Kodikal cũng đồng ý, và nói thêm rằng đó là cảm giác hòa hợp với người khác, mà thông qua đó bạn có thể giúp đỡ họ giải quyết vấn đề của họ. Gandhi, một biểu tượng quốc gia về đồng cảm, cũng nói tương tự như vậy. Ông thường cầu nguyện hàng ngày với những lời như “Nếu tôi được tái sinh, tôi sẽ ước mình được sinh ra là một người dân hèn mọn để có thể chia sẻ với họ những đau buồn, chịu đựng, và sự lăng mạ nhằm vào họ, để tôi có thể cố gắng để giải phóng bản thân mình và họ khỏi sự đau khổ”.

Đồng cảm không là gì?

Các định nghĩa trong từ điển khó cắt nghĩa được sự khác nhau giữa đồng cảm (empathy), thương xót (pity), thông cảm (sympathy) và trắc ẩn (compassion), tuy vậy vẫn có sự khác biệt. Chandrika, tác giả của Atam Siddhi, giải thích “Khi một người cảm thấy được nỗi đau của người khác với tư cách là giữa một bề trên với bề dưới, hay là cảm thấy tiếc thương cho một hoàn cảnh mà một người không bao giờ tưởng tượng là mình sẽ gặp phải – thì đó là cảm giác của sự thương xót. Chúng ta thương xót một người mù vì chúng ta không biết mù là thế nào. Tuy nhiên, khi chúng ta nhấc họ lên, nhìn người khác ngang hàng với mình, và có thể tưởng tượng được bản thân chúng ta trong hoàn cảnh của họ, và cảm thấy có sự gắn kết mạnh mẽ với người đó, thì sự thương xót chuyển thành thông cảm. Tuy nhiên, khi chúng ta hòa mình vào những gì một người đang phải chịu đựng, và cảm nhận được nỗi đau; khi người đó cười, niềm vui cũng tràn ngập trong ta; khi người đó phấn khích, trái tim ta rộn rã sướng vui; đó là lúc chúng ta gần với cái gọi là đồng cảm”.
compassion
Lòng trắc ẩn là cảm thấy nỗi đau của người khác, và hành động để làm giảm bớt nó. Trắc ẩn có thể sinh ra từ sự đồng cảm – ví dụ, tôi động lòng thương người nghèo, và muốn giúp đỡ họ, nhưng tôi chưa bao giờ trải qua cảnh nghèo đói. Tôi bắt đầu bằng việc dạy trẻ ở khu ổ chuột tại nhà, và sau đó tôi dành thời gian cho một cô bé- người đã để dành cái bánh Cadbury suốt cả một tháng, và chỉ nhấm nháp mỗi ngày một tí ti, khi tôi gặp một cậu bé người đã mơ về một ngôi nhà trong đó mẹ cậu được làm người nội trợ, tôi sẽ hiểu rõ hơn về sự nghèo đói. Như thế đồng cảm là cảm xúc thấy “hòa nhập” hơn, bao gồm các bước nhìn thấy, kết nối, cảm nhận, và tiếp theo hành động.

Bước 1: Đừng cứng nhắc cố chấp

Phần lớn các chuyên gia về tinh thần đều đồng ý rằng bước đầu tiên của sự nhận thức đó là quên đi cái tôi của mình. Cái tôi theo định nghĩa là cảm giác sai lầm về bản thân (false sense of self). Khi có cái tôi thì đồng cảm không thể tồn tại. Một người mà quá ám ảnh về chính mình, về những cảm xúc của mình, những đánh giá của mình thì sẽ không có thời gian hiểu được những điều người khác đang trải qua. Bước đầu tiên để kết nối với người khác là bạn phải linh hoạt trong suy nghĩ của mình, và đừng cứng nhắc cố chấp.

Adita Jalan, một giáo viên của từ Kolkata, chia sẻ, “Một ngày, chồng tôi đi làm về sớm, và nói “Anh chịu hết nổi rồi, Anh sẽ không làm cho bố nữa, ông luôn làm anh chán nãn.Anh sẽ lấy số tiền anh đáng nhận được trong việc kinh doanh này và bắt đầu cái gì đó mới”. Chồng tôi là một người điềm tĩnh và có lòng trắc ẩn, người luôn đặt gia đình lên trên hết. Bố chồng tôi chắc hẳn đã làm tổn thương anh ấy ghê gớm. Lòng tràn ngập nỗi tức giận và thấy mình đúng, tôi quyết định chúng tôi phải tạo dựng một thế giới mới cho mình. Tôi đi ra và lấy cho anh một cốc nước, khi đó tôi nhìn thấy bố chồng đang ngồi trong phòng khách nước mắt lã chã. Đột nhiên mọi sự thay đổi. Tôi tự hỏi mình “Liệu một người cha có chủ ý làm tổn thương con trai mình? Liệu có bao giờ tôi chủ ý làm tổn thương con trai tôi, Aarav?”. Câu trả lời là một tiếng KHÔNG vang dội. Tôi nói với chồng mình, với tư cách như một người mẹ chứ không phải một người vợ, và vấn đề đã được giải quyết. Người cha và người con lần đầu tiên nói chuyện một cách cởi mở về những kì vọng của họ, và hôm nay, họ đã có được một sự gắn kết tuyệt vời. Nếu mà tôi đã để cái tôi của mình chế ngự, thì sự đồng cảm sẽ không bao giờ có được, và hôm nay tôi sẽ không thể nhìn thấy Aaray cưỡi lên lưng ông nó.

caring

Bước 2: Thấu hiểu hoàn cảnh của người

Sự đồng cảm thực sự nảy sinh từ sự chia sẻ cùng nhau, hoặc chí ít là hiểu được trải nghiệm của người khác. Chỉ đi chiếc giày của người khác rồi lại bước chân ra ngay, chỉ nhìn thấy hoàn cảnh của người ta, mà không hòa nhập thì chưa đủ. Dù khó khăn đến mấy, thì cũng hãy cố gắng nhận biết thành thạo đôi giày, biết kích cỡ của nó, hiểu được cái cảm giác đó, hãy là người đó, và bạn sẽ hiểu được người đó đang trải qua điều gì, và thực sự đồng cảm với họ.

Jaggi Vasudev, người sáng lập tổ chức Coimbatore-based Isha Foundation, tham gia chỉ đạo các tình nguyện viên tham gia công tác cứu trợ nạn nhân sóng thần đã nói “Đừng đi vào các khu làng này như là một người ngoài cuộc hay khán giả. Sự mất mát của một người trong gia đình chúng ta có thể coi là một thảm họa. Và tương tự như vậy, sự mất mát một con người ở các gia đình khác cũng đau khổ không kém. Chúng ta phải hiểu được điều này. Khi chúng ta đi vào làng, hãy đi như bạn là người bạn hay họ hàng thân thiết nhất của người đã chết. Hãy vào đó với cảm xúc rằng tất cả 150,000 người đã chết là họ hàng thân thiết nhất của bạn. Hãy chứng tỏ rằng bạn đến với tình yêu và lòng trắc ẩn, như là anh em ruột rà”.
Dada Vaswani cũng chia sẻ một kinh nghiệm thú vị. Ông hồi tưởng lại “Một buổi sáng sớm, Gurudev Sadhu Vaswani dạy chúng tôi rằng trong thực tế, không có cái chết. Cái chết chỉ là một ảo giác. Chúng ta phải học cách vượt qua nó. Trong ngày hôm đó, ông đã mời đến bên một người mẹ già có đứa con một chết trong vụ đâm máy bay. Bà gạt những giọt nước mắt cay đắng. Mắt Sadhu Vaswani cũng đẫm lệ. Sau đó, tôi nói với ông “Buổi sáng nay thầy đã dạy chúng em rằng cái chết là một ảo giác. Vậy lý do thầy đã khóc là gì?”. Ông trả lời “Khi tôi ngồi bên cạnh người mẹ già, tôi cảm thấy tôi là người mẹ già đó”.

Mẹ Teresa, một hình mẫu của sự đồng cảm, nói về một khoảnh khắc đáng nhớ khi mẹ là kẻ không nhà. Mẹ nói “Khi tìm kiếm một ngôi nhà, tôi đi và đi cho đến khi chân và tay đau nhức. Tôi nghĩ bao nhiêu người nghèo cũng đau nhức trong thể xác, tâm hồn, đang tìm kiếm một ngôi nhà, thức ăn và sức khỏe”. Nhận thức có được từ kinh nghiệm và sự chia sẻ nỗi đau đã tạo ra cuộc cách mạng trong bà, và biến một nữ tu sĩ bình thường trở thành mẹ Teresa phi thường.
motherteresa1
Raja Kodikal chia sẻ một kinh nghiệm hài hước trong cuộc đời mình. Một lần nọ, ông- một người cha đáng tự hào của bốn cô con gái, đi ra bờ biển Juhu, Mumbai, với vợ, bốn cô con gái và mấy đứa bạn của nó. Khi mười cô gái và ông đang đứng uống nước dừa, đột nhiên người thanh niên phục vụ khoét các quả dừa cười với ông vẻ đầy thông cảm và nói “Ho jayega, ho jayega, ladka bhi ho jayega” (tiếng Hindi, nghĩa là “Đừng lo, rồi ông sẽ có một đứa con trai thôi”-ND). Raja cười khúc khích khi nhớ lại khoảnh khắc đó, và nói ông không có ý định bảo anh chàng đó đã nhầm lẫn, vì ông thực sự xúc động và phấn khích bởi sự đồng cảm của anh ta.

Tôi có một em họ 17 tuổi, bị một khuyết tật về mắt ở tuổi 13, và cậu đã dần dần mất đi thị lực kể từ đó. Hôm nay, cậu đã bị mù đến 95% . Tình trạng đó không thể cứu vãn, và ít nhất là cho đến bây giờ, các bác sĩ cũng không có cách nào. Là một anh chàng rất quả quyết, cậu thường nói với mọi người “Cách mà tôi nhìn sự việc đó, chỉ là một phần cơ thể tôi không hoạt động – thế còn hàng trăm các bộ phận khác đang hoạt động rất hoàn hảo thì sao?”. Cậu không bao giờ cho phép bố mẹ mình cảm thấy là họ có một đứa con tật nguyền. Tuy vậy, là một người bạn tâm tình, tôi đã cố gắng lắng nghe những khó khăn – những người bạn nghĩ cậu đang gây sự chú ý bằng nỗi khổ của mình; cô gái mà cậu thích tỏ ra thương xót cậu, nhưng không bao giờ xem cậu là một người bạn trai, và tất nhiên, cũng không thể hiểu được cái cảm giác bị mù sau 13 năm nhìn thấy cái đẹp của cuộc sống.

Cảnh ngộ của cậu động lòng tôi, nhưng không thực sự sâu đậm lắm, và tôi thường bận rộn với cuộc sống nên quên giữ liên lạc với cậu. Một buổi tối đã thay đổi mọi thứ. Một ý tưởng chợt nảy ra, tôi quyết định nhắm mắt, và thử bị mù. Bóng tối bao trùm. Một hành động đơn giản như đi bộ bỗng trở nên khủng khiếp. Mỗi một suy nghĩ, một tiếng thở, như thành cực đại. Những khuôn mặt, hình ảnh đã quen tan biến vào bóng tối. Chỉ 10 phút sau, tôi mở mắt ra và uống lấy những hình ảnh một cách đầy thèm khát như là kẻ hành hương trên sa mạc tình cờ nhìn thấy một cái giếng uống nước vậy. Tôi đã gọi cho cậu ấy, và chúng tôi nói chuyện, cậu bảo tôi “Này chị, một ngày nào đó em chắc là em sẽ tìm được một cô gái tuyệt vời. Khi đó, tình yêu là không còn nhìn thấy gì nữa” (Love is blind). Tôi đã khóc.

Bước 3: Nhớ trở lại là mình

Bước cuối cùng thường bị nhiều người lãng quên. Những người đồng cảm nhất trong số chúng ta thường hòa nhập vào cảnh ngộ người khác, và không thoát ra được. Hiểu được nỗi đau của người khác như thế nào là quan trọng, nhưng quan trọng hơn nữa là bạn phải sống chính hoàn cảnh của mình. Bạn cần phải hiểu được nỗi đau khổ của người, nguyên nhân của nó, và giúp đỡ họ trong khi vẫn giữ được sự bình tĩnh. Hơn nữa, sự đồng cảm sẽ đưa đến hai con người đau khổ, thay vì một. Ý tưởng về sự đồng cảm nghĩa là hiểu biết vì thế mà bạn có thể nâng đỡ họ lên, và cũng không khiến mình bị sa lầy.
nn-benhvien
Shraddha Mittal là một cô gái 23 tuổi có mẹ bị chẩn đoán ung thư tử cung. Mặc dù việc điều trị đã xong cách đây mấy năm, và mẹ cô hiện tại khỏe mạnh, Shraddha đã bị tác động rất mạnh bởi căn bệnh này và quyết định tình nguyện cho một tổ chức phi chính phủ về ung thư gọi là Helping Hands tại bệnh viện Jaslok, ở Mumbai, giúp đem lại hi vọng cho bệnh nhân ung thư. Trong suốt tháng đầu tiên, cô thường trở về nhà và khóc. Nhìn những người bệnh nhân khác, cô đã nhớ đến mẹ mình. Mỗi lần một người không sống sót được trong cuộc chiến chống lại ung thư, lòng cô tràn một nỗi sợ hãi về sự bình phục của mẹ.Nhiều lúc cô đã định bỏ cuộc. Nhưng cuối cùng cô đã quyết định tiếp tục. Cô nói “Hôm nay là một năm kể từ khi tôi gia nhập tổ chức, và tôi hiểu tôi đã tạo nên một sự khác biệt nào đó – cho bệnh nhân và bản thân tôi. Tôi nhận ra rằng tôi cần phải gắn-tách, kết nối-tháo bỏ. Khi tôi nói chuyện với một người bệnh nhân, tôi nói như là tôi hiểu chính xác nó thế nào, tuy nhiên khi đi ra khỏi phòng, tôi tạo ra một khoảng cách giữa người bệnh và tôi bằng cách nói “Cô ấy bị ung thư trở lại không có nghĩa là mẹ tôi cũng thế. Mẹ tôi đang rất khỏe”. Một câu đơn giản, nhưng tại thời điểm đó, nó thực sự đã tạo nên sự khác biệt lớn”.

Và hơn nữa:

– Lắng nghe: các nhà tâm lý học trên thế giới đồng ý rằng phần lớn mọi người không yêu cầu giải pháp hay lời khuyên. Một khi họ có được cơ hội để nói chuyện, và được thấu hiểu, một nửa vấn đề đã được giải quyết. Ruchita Mehra, nhà tư vấn tại bệnh viện Jaslok, Mumbai, nói “Hai thứ quan trọng nhất mà bệnh nhân cần là đôi tai! Vâng, đôi tai! Một khi bạn cho phép họ nói, và tỏ ra bạn hiểu họ đang cảm thấy gì, và điều đó là tự nhiên, một nửa căn bệnh đã biến mất”. Quả thực, để lắng nghe người khác, người ta cần phải phát triển kĩ năng nghe tích cực để hiểu được những điều mà người khác đang nói, và vâng, cũng là những điều mà người đó không nói!

– Hiểu chính mình: Bà Kodikal nói “Mục tiêu của bất cứ sự thực hành tinh thần nào, dù là thiền hay yoga đều là tạo ra nhận thức trong bạn, vì thế loại bỏ tất cả những điều tiêu cực, và tăng cường tất cả những gì tốt bên trong”. Khi chúng ta sống có nhận thức, chúng ta sẽ cảm thấy nỗi đau của người khác qua trực giác, và biết làm thế nào để xoa dịu nó. Đồng cảm trở thành một phần của con người bạn.

– Yêu vô điều kiện: Dada Vaswani nói “Tăng trưởng trong tinh thần cho đi. Cho đi, cho đi và cho đi không bao giờ chán. Cho đi và không lưu giữ gì, không nhớ những gì đã cho đi. Cho đi và quên tất cả. Cho đi trong tình yêu: cho đi trong sự tôn kính. Bạn không chỉ một lần không đáp lại tiếng gọi của nỗi đau con người. Đó là cách bạn sẽ tăng trưởng trong sự đồng cảm’.
caring-families-church
– Tất cả là một: Sự đồng cảm là một quá trình phát triển. Raja Kodidak nói rằng chỉ khi chúng ta đồng cảm với bản thân, khi chúng ta chấp nhận và yêu bản thân mình, cả tốt lẫn xấu, thì chúng ta mới có thể trở nên đồng cảm với người khác. Chandrika cũng nói thêm rằng một giai đoạn bắt đầu là khi một người bắt đầu nhận thức được bản chất đồng cảm không thể tách rời của mình và nó xảy ra khi có sự nhận thức rõ rằng không có sự khác biệt cá nhân nào như “anh” và “tôi”. Ở giai đoạn phát triển đó, một cá nhân hiểu rằng cái quan trọng là tâm hồn, và tất cả tâm hồn là sự phản chiếu của Một Thức, không hơn, không kém. Bà nói thêm rằng sự đồng cảm là nguyên tắc cơ bản của triết học nhất nguyên (advaita) do Adi Sankara khởi xướng. Ông nói “Chúa và bạn không phải là hai, Chúa và bạn là một”. Rằng vì sao một pháp sư thuộc chủ nghĩa thần bí nói rằng khi Chúa muốn trốn ở một nơi mà không mắt người nào nhìn thấy được, Ngài sẽ trốn ở trong trái tim con người vì thế mà Ngài có thể nhìn qua được mắt, nghĩ bằng cái đầu, và cảm nhận được trái tim của người đó. Đó là lý do vì sao, người ta đã thấy nữ thần Radha hát và nhảy múa ở Vrindavan (thánh địa của đạo Hindu, Ấn độ) sau khi thần Krishna đã đi Mathura, Radha đã nói “Tại sao tôi phải cảm thấy buồn? Bởi vì Krishna đã rời bỏ tôi ư? Nhưng điều đó không đúng! Krishna không bao giờ có thể bỏ tôi. Vì bạn không thấy được, giữa Krishna và tôi, và tôi và Krishna, không có sự khác biệt nào?”

Hãy để nhà thơ John Donne nói lời cuối cùng:

Không ai là một hòn đảo
Hoàn toàn chỉ riêng mình
Mỗi người là một phần lục địa
Một mảnh của đại dương.
………
Mỗi cái chết đều khiến tôi hao hụt
Bởi tôi là một của loài người.

(Chuông Nguyện Hồn Ai)

Hoàng Khánh Hòa dịch
.

EMPATHY
by Megha Bajaj

Empathy is a precious gift we can offer our fellow beings. when we learn to see through another’s eye, or feel through another’s mind, conflicts dissolve and love unfolds

Sometimes, a beautiful moment is all it requires to set a thought in motion, an article in progress. I was sitting in a garden one evening when a little boy walked hand-in-hand with his pregnant mother. Instead of running along with other children to swing and slide, he sat close to his mother, placed a hand on her stomach, and said, “I know it must be all dark inside, and you must want to come out. But it will take some time. It took me nine months. I just wanted to tell you, I am waiting for you, and that I understand what you are feeling.” The two magic words “I understand,” rang in my ears, and the questions began to flow. What is empathy? What does it take to put your hand upon someone else’s, and say the words, “I understand”? Are there tools that can help me become a more empathetic person? Answers came from various quarters.

What is Empathy?
empathy2
The origin of the word ‘empathy’ dates back to the 1880s, when German psychologist Theodore Lipps coined the term einfuhlung, which literally meant in-feeling. Dada Vaswani, head of the Sadhu Vaswani Mission, articulates, “Empathy is forgetting oneself in the joys and sorrows of another, so much so that you actually feel that the joy or sorrow experienced by another is your own joy and sorrow. Empathy involves complete identification with another.” Deepa Kodikal, spiritual adept, says, “Empathy is putting yourself in another’s shoes to find out what exactly that person is feeling or going through at the given time. It basically refers to being at a common wavelength with someone.” Her husband Raja Kodikal agrees with her, and adds that it’s a feeling of being in-tune with another, through which you are empowered to help that person resolve his problem. Gandhi, the national icon of empathy, said something similar. He used to pray every day uttering the words, “If I have to be reborn, I should wish to be born an untouchable so that I may share their sorrows, sufferings, and the affronts levelled at them, in order that I may endeavour to free myself and them from that miserable condition.”

What is Empathy not?
Dictionary definitions have a hard time distinguishing between empathy, pity, sympathy and compassion, but a difference does exist. Chandrika, author of Atma Siddhi, explains, “When an individual feels for another’s pain, as a superior towards an inferior, or feels sorry for a condition one cannot even imagine oneself in – that is the feeling of pity. We pity a blind person, for we don’t know what blindness is. However, when we rise higher, look at the other as an equal, can probably imagine ourselves in his condition, and feel a strong bond with him, then that pity converts itself into sympathy. When, however, we identify so totally with another that he suffers, and we feel the pain; he laughs, and joy suffuses our being; he is excited, and our heart leaps in exhilaration; then we are close to the condition that is called empathy.”

Compassion involves feeling the pain of another, and acting in order to alleviate it. It may or may not be born out of empathy – for instance, I feel for the poor, and want to help them, but I have never experienced poverty myself. I started teaching slum kids at my house, and when I invested time with a little girl who saves her birthday Cadbury bar for a month, and nibbles only a bit each day; when I met the little boy who dreams of buying the house in which his mother works as a housemaid, I could understand poverty much better. Empathy then is a more ‘involved’ emotion, which includes steps of seeing, connecting, feeling and thereby, acting.

EmpathyAction2_Full
Since empathy is aptly described as getting into another’s shoes, let’s try to understand the steps that it involves using the same metaphor.

Step 1: Don’t wear your own shoes too tightly
Almost every spiritual master will agree that the very first step towards realisation is to let go of one’s ego. Ego is defined as the false sense of self. Where ego is, empathy cannot exist. One is so obsessed with oneself, with one’s feelings, one’s judgments that there is no time to understand what another is going through. The very first step towards connecting with another is indeed that you be flexible in your own thoughts, and do not hold on too tightly to your own shoes.

Aditi Jalan, a teacher from Kolkata, shares, “One day, my husband came home early from work, and said, ‘I have had it, I won’t work with dad anymore, he is always trying to pull me down. I will take themoney I deserve from the business, and start something new.’ My husband is a calm, compassionate man, who has always placed the family before himself. My father-in-law must indeed have hurt him badly. Suffused with anger and self-righteousness, I decided that we would indeed create a new world for ourselves. I went out to get him a glass of water, when I saw my father-in-law sitting in the living room with huge tears rolling from his eyes. Suddenly, everything changed. I asked myself, ‘Can a father ever knowingly hurt his son? Could it ever be my intention to hurt my own little son, Aarav?’ The answer was a loud resounding No. I spoke to my husband, as a parent and not as a wife, and the matter was settled. The father and son spoke openly for the first time about their expectations, and today, they share a wonderful bond. If I had allowed ego to take over, empathy wouldn’t have been possible, and I would not see Aarav riding on his grandfather’s back today.”

Step 2: Get the complete feel of being in another’s shoes
True empathy is born out of shared experience, or at least a clear understanding of another’s experience. It is not enough to step into another’s shoes, and immediately step out. No matter how difficult it may seem, get the feel of the shoes, learn their shape, understand the feeling, in your mind become the other person, and then you have a chance to know what the individual is going through, and truly empathise.

Jaggi Vasudev, founder of the Coimbatore-based Isha Foundation, addressed volunteers doing reliefwork during the tsunami. He said, “Do not enter these villages as a bystander or a spectator. Even the loss of a single person in our family could mean a disaster. Similarly, the loss of life in others’ families is equally grave. We must understand this. When you go into the village, go as if it is your closest friend or relative who is dead. Go with the feeling that all the 150,000 who died are your closest relatives. Show that you have come with love and compassion, as their kith and kin.”

Dada Vaswani too shares a beautiful experience. He reminisces, “Early one morning, Gurudev Sadhu Vaswani taught us that in reality, there is no death. Death is only an illusion. We must learn to transcend it. In the course of the day, he was called to the side of an old mother who had lost an only son in an air-crash. She wept bitter tears. Sadhu Vaswani’s eyes were touched with tears. When later, I said to him: “Only this morning you taught us that death is an illusion. What, then, was the reason for your tears?” He answered, “When I sat by the side of the old mother, I felt I was the old mother!”
Dancegiveempathy
Mother Teresa, the very epitome of the word ‘empathy’, spoke of a defining moment when she was homeless. She says, “While looking for a home, I walked and walked till my arms and legs ached. I thought how much poor people must ache in body and soul, looking for a home, food and health.” The realisation born out of the experience, the shared pain, created a revolution within her, and made an ordinary nun into the extraordinary Mother Teresa.

Raja Kodikal shares a humorous episode from his life. A proud father of four girls, he once went to Juhu beach, Mumbai, with his wife, the four girls and several of their friends. Ten girls and he stood sipping coconut water, when suddenly the man opening the coconuts, flashed him an understanding smile, and said, “Ho jayega, ho jayega, ladka bhi ho jayega”. Raja chuckles as he remembers the moment, and says he didn’t bother correcting the man’s mistake because he was touched and amused by his empathy!

I have a young cousin, 17 years of age, who had developed an eye problem when he was 13, and has been losing a bit of vision consistently ever since. Today, he is 95 per cent blind. The condition is irreversible, and at least for now, doctors have no answers. A determined young fellow, he would say to everyone, “The way I look at it is, only a part of my body is not working – what about the hundreds of other systems that are functioning perfectly?” He has never allowed his parents to feel they have a disabled son. However, since I am his confidante, I get to hear of the difficulties – friends thinking he is vying for attention through his plight; the girl he likes pitying him, but never looking at him as boyfriend material; and of course, the very feeling of becoming blind to life’s beauty, after having enjoyed it for 13 years.

His plight touched me, but not very deeply, and often I would get so pre-occupied with life, that I would forget to keep in touch. One evening changed everything. Out of a whim, I decided to close my eyes, and experience blindness. Darkness engulfed me. A simple act like walking seemed terrifying. Every thought, every breath, seemed magnified. Known faces, known sights, melted into a bland darkness. In only 10 minutes, I opened my eyes, and drank in the sights as avidly as a desert traveller chancing upon a well would drink water. I called him up, and as we spoke, he told me, “Hey didi, someday I will surely get a great girl. After all, love is blind!” I had tears in my eyes.

Step 3: Remember to get your feet back in your own shoes
The last step is invariably forgotten by many. The most empathetic of us will get into another’s shoes, and not get out of them at all. It’s important to understand what another’s shoes feel like, but ultimately you have to walk the roads of life with your shoes. You need to feel another’s misery, understand its cause, and help them out, while retaining your equanimity. Else, empathy will lead to two depressed people, instead of only one. The idea of empathy is to understand, so you can uplift them, and not get pulled under the mire yourself.
kids_sharing
Shraddha Mittal is a 23-year-old girl whose mother was diagnosed with cancer of the uterus. Although her treatment got over a couple of years back, and she is well now, Shraddha was deeply impacted by the disease and determined to volunteer with a cancer NGO called Helping Hands at Jaslok Hospital, Mumbai, and offer hope to cancer patients. The entire first month, she came home and cried. Seeing the other patients, she was reminded of her own mother. Each time someone didn’t survive their battle against cancer, she would be filled with fear about her own mother’s recovery. Often, she was tempted to discontinue. And yet she went on. She says, “Today it’s been a year since I joined the organisation, and I know I have made some difference – to patients and to myself. I realised that I needed to be attached-detached, connected-disconnected. When I spoke to a patient, I spoke like I knew exactly how it felt, and yet as I stepped out of their room, I created a distance between her and me by saying, ‘Just because she had a recurrence does not mean my mother will. My mom is doing great.’ A simple sentence, but in time; it actually made a big difference.”

And more…
• Listen: Psychologists worldwide agree that most people do not require solutions or advice. Once they are given a chance to talk, and be understood, half the problem is solved. Ruchita Mehra, counsellor at Jaslok Hospital, Mumbai, says, “The two most important things that patients need are ears! Yes, ears! Once you allow them to speak, and show that you understand what they are feeling, and that it’s natural, half the disease just disappears.” Indeed, to feel for someone else, one needs to develop active listening skills to comprehend all that the other person is saying, and yes, also what he is not saying!

• Grow in self-awareness: “The aim of any spiritual sadhana, be it meditation or yoga,” says Ms Kodikal, “is to create awareness in you, and thereby eliminate all that is negative, and enhance all that is good within.” When we live out of awareness, we intuitively feel another’s pain, and know how we can act as a balm for it. Empathy becomes a part of you.

• Love unconditionally: Dada Vaswani says, “Grow in the spirit of giving. Give and give and give and never be tired of giving. Give and keep no account, no memory, of what you give. Give and forget all about it. Give in love: give in reverence. Not once must you fail in answering the call of human suffering. That is how you will grow in empathy.”

• All is one: Empathy is a progression. Raja Kodikal says that only after we are empathetic towards ourselves, when we accept and love ourselves, both the good and bad, can we be empathetic towards someone else. Chandrika adds that once one becomes aware of one’s integral empathetic nature, a stage comes when the realisation dawns that there are really no individual differences, like ‘you’ and ‘me’. At that evolved state, the individual understands that it is the soul that matters, and all souls are reflections of that One Consciousness, no more, no less. She adds that empathy is the fundamental principle of the philosophy of advaita propounded by Adi Sankara. He says, “God and you are not two, God and you are one.” That is why a Sufi mystic said that when God wanted to hide where no man’s eyes would see Him, He hid within the human heart so that He could see through man’s eyes, think through his mind, and feel with his heart. That is why, when Radha was found singing and dancing in Vrindavan after Krishna had departed for Mathura, she is supposed to have said, “Why should I feel sad? Because Krishna has left me? But that’s not true! Krishna can never leave me. For don’t you see, between Krishna and me, and me and Krishna, there is no difference?

Let the poet John Donne have the last word:
“No man is an island, entire of himself, every man is a part of the continent, a piece of the maine,….every man’s death diminishes me, because I am involved in mankind.”
( For Whom The Bell Tolls)

Cái tôi của nước

Chào các bạn,

Ở đời có 3 loại người đi 3 cách khác nhau. Loại thứ nhất như chiếc xe đồ chơi bằng gỗ của trẻ con, chạy đụng tảng đá nhỏ là đứng. Loại thứ hai như xe tăng, càn quét sụp đổ hết tường vách nhà cửa để tiến lên. Loại thứ ba như nước uyển chuyển, đụng đá thì uốn vòng qua đá, đụng tường thì uốn vòng qua tường, mà đi.
wooden_car
Bạn thuộc loại nào?

• Xe đồ chơi thì bạn sẽ không đi đâu được cả đời.

• Xe tăng thì bạn sẽ tạo nên hủy diệt và sụp đổ trên bước tiến của bạn.

Tiếc thay điều này thì lại quá thông thường trong đời sống. Ta đã thấy bao nhiêu cuộc cách mạng đẫm máu trong thế kỷ này. Đã bao con người kiêu căng cho rằng đường ta là đúng, nên ta cứ càn quét tận diệt mấy đám ngu dốt, chống cách mạng, phản động, phản tiến hóa mà đi. Rồi thế giới đã được gì, ngoại trừ những rừng xương khô và những dòng sông nước mắt?
tank
Ngay cả trong đời sống cá nhân thường ngày, bao nhiêu người đang đâm sau lưng đồng nghiệp, nói xấu bạn bè, truy tố bằng hữu, dối trá với láng giềng, phi pháp, phi đạo đức, giả nhân giả nghĩa, và dối trá với cả chính mình—láp nháp nonsense, nói những lời mà chính mình cũng biết là sai—chỉ để được thăng chức, thắng một hợp đồng làm ăn, làm lớn trong chính phủ, chiếm một vị trí thuận lợi.

Ngay cả những người “đạo đức”—không ăn chận của ai, không cướp giật của ai, tối ngày đi nhà thờ đi chùa–thì đã bao nhiêu lần họ mắng mỏ gia đình, kết án bạn bè, xỉa xói làng xóm, xỉ vả thế gian chỉ vì họ tự xem là người đạo đức (self-righteous, tự đạo đức ) và có quyền đứng trên cao mắng xuống những người “tầm thường tội lỗi.”

Bạn có thể thấy được những khổ đau mà các xe tăng tạo nên cho thế giới, và cho chính họ không? Thường khi xe tăng không biết nó gây đau khổ cho chính nó khi cán sập nhà cửa phải không các bạn? Dĩ nhiên, đó là cái mà Phật gia gọi là si mê và Thiên chúa gia gọi là mù quáng của sự ác (Vâng sự ác, ngay cả cho những người “tự đạo đức” đi nhà thờ đi chùa mỗi ngày).

Khi cái tôi đã biến thành một chiếc xe tăng khổng lồ thì không nói được nó sẽ gây đổ vỡ đến mức nào–dù chỉ vô tình lạc tay lái một tí cũng có thể làm sập nhà, hay dù có đè căn nhà cũ nát đáng cho sập thì cũng có thể vô tình đè chết vài người đang ngủ trong đó.

Nhưng ngay cả xe tăng cũng không vượt được những khối đá to bằng nó hay to hơn.

Và xe tăng sẽ có lúc hết xăng, và lúc đó, vì thù nhiều mà bạn ít, cho nên có khả năng cao là sẽ bị đốt, phải không các bạn?

• Nhưng nước lướt qua một cọng cỏ cũng không làm trầy cỏ. Đụng đá tảng thì mơn man đá tảng như bạn hiền và vòng quanh đá tảng mà đi.
glass sphere on water
Nước đến khắp mọi nơi mà không cần gây đổ vỡ, không làm trầy trụa ai, và là bạn của tất cả mọi người mọi thứ.

Nước không có hình thù cố định, không có cái tôi cứng nhắc.

Nước hiền dịu khiêm tốn. Hình thù của nước là hình thù của những gì quanh nước.

Nước uốn mình theo đường đi, thế đất, và chướng ngại. Nước tìm chỗ trũng, chỗ thấp hèn mà đến.

Nước tưới mát mọi loài cây cỏ, không phân biệt cây xấu cây tốt, cây thánh thiện cây tội lỗi.

Nước không cầu thiện, nhưng vẫn làm thiện.

Nước không cầu thắng, nhưng vẫn thắng.

Nước không cầu yêu, nhưng vẫn yêu, và vẫn được yêu.

Nước chỉ là nước.

Và là sự sống của con người.

Vậy thì làm sao chúng ta có thể như nước?

Chúng ta đã đọc bao nhiêu bài đắc nhân tâm, bao nhiêu đoạn Kinh thánh, bao nhiêu bài kinh Phật? Và vẫn cảm thấy hình như mình cứ vẫn là mình mà chẳng thấy mình mềm ra, nhân ái ra?
staycalm
Tai sao vậy?

Thưa, vì đọc là một chuyện, nhưng thực hành lại là một chuyện khác.

Và ta không cần phải quan tâm đến thực hành đắc nhân tâm lúc ta đang bình thường, ta đang vui vẻ, lúc không ai chọc tới ta, không ai xâm lấn quyền lợi ta, không ai trái ‎y’ ta. Vì khi bình thường ai trong chúng ta cũng là thiên thần cả.

Ta chỉ thực sự phải thực tập làm nước khi ta có vấn đề.

Phiền một nỗi là khi có vấn đề, đầu óc chúng ta tự động khóa lại tất cả mọi cánh cửa và chỉ mở một cánh của duy nhất–“Tôi phải giải quyết vấn đề này”:

. Thằng này láu cá, phải cho hắn một bài học.
. Con này ngu quá, phải giáo dục nó một tí.
. Tên này coi thường tôi quá, tôi phải tát cho hắn vài cái.
. Ông phải kiện mày cho mày biết ông.
. Trời đất công bình xuống đây mà xem hắn đày đọa tôi.
. Con người phản bội thế kia thì chết cũng đáng.
. Làm thế là hiện thân của quỹ dữ, ta phải thay trời trị mày.
. Ta nguyện theo ‎ý chúa diệt lũ tàn bạo như mày.

Nói chung là, khi ta nổi giận hay đau đớn (dù là đúng hay sai) thì tâm ta thường quên hết mọi sự và chỉ nghĩ đến đánh đấm, “dạy dỗ”, trả thù, đòi công lý, thế thiên hành đạo…

Và ta quên mất là ta nên là nước. Và ta trở thành chiếc xe tăng.

Đây là câu chuyện rất bình thường cho đại đại đa số chúng ta. Chẳng có gì là b‎í ẩn cả.

Vì vậy, muốn thực tập là nước ta phải để tâm đến một điều duy nhất: Tập là nước khi bị xúc phạm, khi bị nóng giận, khi bị đau khổ. Những lúc đó, hãy nạy mở cho được cánh cửa của nước, vì những lúc đó, ngoại trừ cửa sân hận, mọi cánh cửa đều đã bị khóa chặt.

Nhưng làm sao để mở cánh cửa hiền dịu vào những lúc đớn đau sôi nổi được?

Đây là vấn đề cực khó, khó đến mức đôi khi trở thành không thể. Cho nên nó đòi hỏi những nỗ lực phi thường.

Sau nhiều năm học và thực hành personal development (phát triển cá nhân), mình có được vài kinh nghiệm. Lẽ ra thì không nên nói đến ở đây, vì các kinh nghiệm này rất riêng tư, nhưng nếu không chia sẻ hết mức thì sẽ không giúp được các bạn tận tình. Cho nên mình đành phải chia sẻ với các bạn các kinh nghiêm rất riêng tư của mình.

. Ở một mức nhẹ và mức trung bình, mình luôn luôn có thể bỏ qua vấn đề bằng cách tự nhủ “Ôi, chuyện nhỏ mà, quan tâm làm gì. Bỏ qua cho bạn bè một tí”, và đi tập thể thao hay nghe nhạc là quên. Hoặc ngồi thiển hay tập thái cực khí công.

praying
. Nhưng ở mức thật nặng, đến mức tổn thương cả tâm trí, thì mình thực sự chìm ngập trong đó, và không cách nào làm cho bớt đau, bớt nhức, bớt giận. Đến lúc này thì tập thể thao và ngay cả ngồi thiền cũng không giúp mình được. Khi việc nhẹ thì thiền có hiệu lực. Khi nặng quá, ngồi thiền mà máu cứ sôi trong người thì không thiền được (Có lẽ là mình thiền chưa đến mức thượng thừa).

Nhưng đối với mình thì cầu nguyện lại có hiệu lực trên tất cả, để điều phục tâm mình, để mình cảm được có một đấng toàn thiện cao hơn mình đang chia sẻ với mình, để mình muốn làm cho đấng toàn thiện thấy được mình cũng có thiện tâm, để tâm mình bình lặng lại.

Đôi khi trong vài trường hợp giận quá sức, mình cầu nguyện theo kiểu nói ra cho hết nóng, như thế này: “Chúa Giêsu à, chúa biết là con đang hết sức giận, và quả thật là con chỉ muốn nắm cổ tên mất dạy này đấm cho nó vài đấm, gãy vài vài cái răng, ngã ra bất tĩnh nhân sự, thì may ra mới hết giận. Chúa mà đế mấy tên mất dạy như vậy ngang ngược cả đời thì con cũng rất thắc mắc tại sao. Nhưng con biết là chúa muốn con yêu mọi người, kể cả kẻ thù và kể cả tên này. Vậy thì xin chúa hãy cho con bình tâm lại. Con chẳng dám hứa là con yêu được tên này, ít ra là lúc này. Nhưng xin chúa hãy cho con bình tâm lại và vui vẻ trong tay chúa. Vì con không muốn con phải bị tâm bệnh vì tên này. Và xin chúa hãy cho con từ từ biết yêu hắn, vì con biết chúa muốn con yêu mọi người kể cả tên này. Và con thực sự muốn đi con đường tình yêu vô điều kiện của chúa. Con thực sự muốn thực hành điều chúa dạy. Con thực sự muốn theo gương chúa.”

Thường thường lời cầu nguyện này rất hiệu lực, chỉ môt lúc sau là mình dịu lại. Nếu vài ngày sau đó lại “nổi cơn” thì lại cầu nguyện như thế.

Bên trên bình có nói “[Mở cánh của dịu hiền] là vấn đề cực khó, khó đến mức đôi khi trở thành không thể. Cho nên nó đòi hỏi những nỗ lực phi thường.” Đúng thế các bạn. Đối với mình, đôi khi nó quá khó và đòi hỏi những nỗ lực phi thường mà mình không có được, cho nên mình phải cầu nguyện, để xin được sức mạnh phi thường đó từ các đấng cao hơn.

Dĩ nhiên là mỗi người chúng ta có một đấng tối cao với một tên khác nhau để cầu nguyện. Thượng đế không cần phải có chỉ một tên hay một khuôn mặt hay một sứ giả. Nhưng mình chỉ muốn chia sẻ, là sau khi đã thực hành mấy mươi năm đủ mọi bộ môn khác nhau, mà đa số là các bộ môn không cầu nguyện, cuối cùng thì mình thấy rằng chỉ có cầu nguyện mới là con đường dễ dàng nhất, và cho mình nhiều sức mạnh nhất, và giúp mình bình tâm và yêu ái trong những hoàn cảnh mà trước kia mình không thể nghĩ là mình hay ai trên thế giới có thể làm được. Và vì vậy mà mình hiểu tại sao các lãnh đạo lớn như Abraham Lincoln, Gandhi, Nelson Mandela lại hay nói đến cầu nguyện.

Đàng nào đi nữa thì điếm chính mình muốn chia sẻ ở đây là: Lúc chúng ta phải quan tâm đến hiền dịu như nước là lúc ta bị xâm phạm, bị mất mát, bị làm trái ‎, bị lừa lọc, bị mất lòng vì lý do gì đó. Lúc đó là lúc phải cố hết sức để tự thắng những đớn đau và sân hận trong lòng, để có lại được con tim hiền dịu. Lúc đó là lúc quỹ dữ đóng hết mọi cánh của của ánh sáng trong ta, nói theo Thiên chúa gia. Lúc đó là lúc chúng ta phải thực sự nạy mở cánh cửa của nước, của dấu ái hiền hòa.

Nếu ta không quan tâm thực hành những lúc “bị tấn công và vây hãm” như thế, mình cam đoan là bạn có thể đọc đắc nhân tâm 100 năm nữa cũng chẳng được gì (dù là bạn có thể viết sách đắc nhân tâm sau khi đọc nhiều đủ).

Bạn có thể làm cách nào thì tùy ‎bạn, để đạt được điều hiền dịu đó.

Trong mấy mươi năm, mình đã thực hành hết mọi cách trong mọi sách. Kinh nghiệm của mình là, cách hiệu lực nhất là cầu nguyện, tức là không đi một mình, mà đi với một sức mạnh mạnh hơn mình cả triệu lần.

Nhiều người càng lớn tuổi thì càng như xe tăng lớn. Nhiều người càng lớn tuổi thì càng độ lượng như đại dương.

Bạn cứ chọn cho riêng bạn con đường để trưởng thành tâm linh. Mình chỉ chia sẻ với bạn con đường mình đã chọn.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

Bài liên hệ: Nước

© copyright 2009
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
http://www.dotchuoinon.com

Tre và Dương Xỉ

Một ngày nọ, một thương gia quyết định mình đã chán ngán cõi đời, và sẽ từ bỏ cuộc sống. Từ bỏ công việc bất tận, mọi mối quan hệ hao mòn, từ bỏ mọi nỗi cô đơn vò xé. Anh ta vào khu rừng, tìm và nói chuyện lần cuối với Thương đế.

“Thượng đế, Người có thể cho con một lí do để không từ bỏ cuộc sống của con không?”.

Câu trả lời khiến anh ta ngạc nhiên . “Con hãy nhìn quanh con đi” – Thương đế lên tiếng – “Con có nhìn thấy cây dương xỉ và cây tre này không.?”

“ Thưa có”- anh ta kính cẩn trả lời.

“Khi ta gieo hạt của dương xỉ và cây tre, ta đã chăm sóc chúng rất cẩn thận. Ta cho chúng đủ đầy ánh sáng và tưới nước cho chúng. Cây dương xỉ lớn rất nhanh trên mặt đất. Tán lá màu xanh của nó chẳng mấy chốc mà phủ kín cả một vùng.
Copy of tree-fern
Nhưng chẳng có dấu hiệu gì từ hạt giống của cây tre cả. Nhưng ta đã không từ bỏ hạt giống cây tre đó. Một năm trôi qua, Dương xỉ nhanh chóng phát triển lớn mạnh. Nhưng một lần nữa, không một dấu hiệu của hạt giống cây tre.
Nhưng một lần nữa ta không từ bỏ” –

“Bước sang năm thứ ba, vẫn chẳng có gì từ hạt giống cây tre cả. Nhưng ta vẫn không từ bỏ. Năm thứ tư cũng không có gì khác. Ta vẫn tiếp tục công việc và không từ bỏ…

… Rồi vào năm thứ năm, một mầm xanh tí hon vươn mình lên khỏi mặt đất. So với đám dương xỉ xung quanh, nó dường như quá nhỏ bé và chẳng chút quan trọng. Nhưng nó lớn lên từng ngày. Ban đầu là một cái mầm, rồi là cây nhỏ, và sau cùng là một cây sậy. Chỉ 6 tháng thôi, cây tre đã cao hơn 30 mét. Nó đã mất tới 5 năm để phát triển bộ rễ. Những cái rễ của nó rất mạnh mẽ và có thể cung cấp cho nó mọi thứ cần thiết để sinh tồn.Ta đã không cho cây tre một chút thử thách nào mà nó không kham được”.

“Con có biết không, con của ta, suốt thời gian mà con phải vật lộn để sống, con đã lớn mạnh? Phải gây dựng gốc rễ của mình để có thể tạo ra quả ngọt.” – Thượng Đế nói tiếp. Ta đã không từ bỏ cây tre. Ta cũng sẽ chẳng để con xa lìa.”

” Đừng so sánh bản thân con với những thứ gì khác. Tất cả sáng tạo của ta đều có mục đích riêng, những cuộc hành trình, và những thời khắc khác nhau. Cây tre có 1 mục đích khác với cây dương xỉ. Tuy vậy, mục tiêu của chúng đều là màu xanh tươi đẹp cho những khu rừng trên trái đất. Cơ hội của con sẽ đến. Con sẽ vươn cao”.
Copy of fern-bamboo
“Liệu con nên vươn cao đến đâu thưa Người?”.

“Con có biết cây tre vươn cao đến đâu không” – Thượng Đế hỏi lại.

“Cao hết cỡ phải không ạ?” .

“Đúng thế”, Thượng Đế đáp: “Hãy để ta tự hào khi thấy con vươn đến tầm cao nhất mà con có thể”.
Người thương gia rời khỏi khu rừng, và chẳng bao giờ quay lại nữa.

Ý nghĩa:

Đứng tiếc nuối quá khứ. Những ngày may mắn, tốt đẹp mang cho ta hạnh phúc. Những ngày u tối khó khăn mang lại cho ta nhiều kinh nghiệm quí giá. Nếu chưa có gì xảy ra trong đời dù chúng ta đã đặt tâm lực vào công việc, xin nhớ rằng ta đang gây dựng bộ rễ. Hãy gắn bó với công việc ấy. Một ngày không xa, chúng ta sẽ có một mùa bội thu tuyệt vời.

THE FERN AND THE BAMBOO

One day, a small business owner decided he’d had enough. Enough of the unremitting workload, enough of the lack of response, enough of the crushing loneliness.

He went into the woods to have one last talk to God. “God,” he said. “Can you give me one good reason why I shouldn’t quit?”

The answer took him by surprise. “Look around you,” it said. “Do you see the fern and the bamboo?”

“Yes,” the man replied.

“When I planted the fern and the bamboo, I took very good care of them. I gave them both equal amounts of food and water. I gave them sunlight in spring and protected them from the storms in autumn. The fern quickly grew from the earth. Its brilliant fronds soon covered the forest floor. Yet nothing came from the bamboo seed. But I did not quit on the bamboo. In the second year, the fern grew even more splendidly than before but nothing came from the bamboo seed. But I did not quit on the bamboo. In year three there was still nothing from the bamboo seed. But I would not quit. In year four, again, there was nothing from the bamboo seed. Still I would not quit.”
Copy of bambootree
“Then in the fifth year a tiny sprout emerged from the earth. Compared to the fern it was seemingly small and insignificant. But day by day the sprout grew. First a shoot, then a seedling, and finally a cane. Within six months, the bamboo cane had risen to a height of 100 feet. It had spent the five years growing roots. Those roots made it strong and gave it what it needed to survive. I would not give any of my creations a challenge it could not handle.”

“Did you know, my child, that all this time you have been struggling, you have been growing? Growing the roots that you need to produce your fruit. I would not quit on the bamboo. I will not quit on you.”

“Don’t compare yourself to others. All of my creations have different purposes, different journeys, and different timescales. The bamboo had a different purpose from the fern. Yet they both make the forest beautiful. Your time will come. You will rise high.”

“How high should I rise?” the man asked.

“How high will the bamboo rise?” asked God in return.

“As high as it can?” the man questioned.

“Yes,” God replied. “Give me glory by rising as high as you can.”

The small business owner left the forest. And never went back.
Morals:
Don’t regret the past, the good old days. The dark days give us valuable experience. If nothing seems like it is happening in our life, despite all the work we’re putting in, remember that we’re probably growing roots not fruit. Stick with it. One day not far from now, there’ll be a fantastic harvest.

Unknown Author

Phản biện như thế nào ?

Chào các bạn,

Có lẽ tất cả chúng ta đều đồng ý ‎rằng phản biện là nhu cần lớn trong tư duy và trong hành động, của cá nhân và của xã hội, của tư nhân hay của nhà nước. Thiếu phản biện đương nhiên là chúng ta mù một phần.
PB
Các luật sư chuyên về tranh tụng hàng ngày sử dụng phương pháp chiến đấu lý luận gọi là Devil’s Advocate (biện hộ cho Chúa Quỷ). Người devil’s advocate đóng vai phe địch, tấn công phe ta, để phe ta tập đở đòn và phản công. Không có devil’s advocate thì trăm trận trăm thua, vì khi lâm trận ta sẽ đụng quá nhiều bất ngờ bí hiểm.

Phản biện là tiến trình tự nhiên của sáng tạo. Không thể sáng tạo được, nếu ta không phản biện.

Phản biện là hai võ sinh tập đấu trên sân đấu. Học võ mà không tập đấu thì chỉ có võ mồm. Nhưng, nếu học võ mồm chính thống, thì vẫn phải học phản biện là chính.

Tuy nhiên, để phản biện có thể làm tròn được vai trò tích cực sáng tạo của mình, nó đòi hỏi một số điều kiện khách quan:

1. Người ta phản biện với nhau để tìm một giải pháp chung. Vì phản biện mà không cần giải pháp là lải nhải tốn thời giờ. Hoặc tệ hơn nữa, chỉ là chửi nhau. Hoặc tệ hơn nữa, chỉ là để triệt hạ và thanh toán nhau, ngay cả dùng ngôn ngữ để hỗ trợ cho chiến tranh bạo động.

2. Giải pháp chung đòi hỏi tình anh em, vì nếu không là anh em bằng hữu thì chắc là không có và không cần giải pháp chung. Vì vậy, phản biện đòi hỏi tình anh em, tình bằng hữu.

3. Tình anh em đòi hỏi tương kính lẫn nhau. Vì nếu đã là anh em thì tương kính. Không tương kính thì thường là thù địch; mà thù địch thì không thể có phản biện, vì thù địch thì chỉ dùng ngôn ngữ cho chiến tranh. Vì vậy, phản biện đòi tương kính.

4. Tương kính đòi hỏi cẩn trọng trong ngôn ngữ, đặc biệt là trong ngôn ngữ rất trọng lễ nghĩa của Việt Nam. Ví dụ: Nếu hai người thương gia Việt đang cãi nhau sôi nổi, và một người bỗng nhiên đổi từ “anh và tôi” sang “Mày ngu như lợn” thì có thể đó là khởi đầu của chiến tranh và chấm dứt tình đồng nghiệp đối tác, dù là dịch sang tiếng Anh thì “You are stupid as a pig” chẳng có gì là nặng nề cả. Chỉ một chữ “mày và tao” có thể biến hai người bạn thành hai kẻ thù. Ngôn ngữ Việt chất chứa rất nhiều lễ nghĩa, vượt bỏ lễ nghĩa là có thể vượt biên giới từ bạn sang thù.
PB1
Nhiều người dùng ngôn ngữ thô tục và ác tâm trong ngôn ngữ Việt để chửi nhau, nhưng khi giải thích với người ngoại quốc cứ dịch ra tiếng Anh tiếng Pháp, mất hết tất cả mọi ‎ý nghĩa thô tục bạo động của ngôn ngữ Việt, và giải thích rằng đó là tự do ăn nói.

Các bạn, ngôn ngữ thô tục là một loại bạo hành, một loại bạo động bằng ngôn ngữ. Đó không phải là phản biện, và cũng không phải là tự do ngôn luận. Đó là vô lễ và gây rối loạn. Nó chẳng khác gì các quí vị neo-nazi trương cờ swastika của Nazi và hô hào chửi bới người Do thái, và nói đó là tự do ngôn luận. Ngày nay nhiều quốc gia trên thế giới có “hate law” (luật chống gây căm thù) để giải quyết các “tự do ngôn luận” kiểu đó.

• Ngoài 4 qui luật phản biên trên, đương nhiên là các luật lệ khác ràng buộc ngôn ngữ đều áp dụng trong phản biện. Ví dụ: Luật chống mạ lỵ công khai, luật bảo vệ quyển tự do riêng tư, luật bảo vệ bí mật thương mãi, luật bảo vệ bí mật quốc phòng, v.v…

• Nếu chúng ta tuân theo 4 qui luật phản biện bên trên (và các luật lê khác về ngôn ngữ) thì đương nhiên là phản biện chỉ có thể tích cực và sáng tạo, và không thể có vấn đề gì.

Qui luật rất căn bản trong khoa học quản lý cũng như trong các khóa học ở nhà do mẹ dạy lúc còn bé là “Điều ta nói không quan trọng bằng cách ta nói.” Tuy nhiên ngày nay nhiều người có thói quen rằng, “Chúa, Phật, Allah, công bình, bác ái… là tốt. Cho nên tôi có thể nhân danh các tên đó để chửi bới cả thiên hạ mà tôi không ưa.” Và họ nói rằng đó là phản biện.

Nếu chúng ta cho rằng những lời lẽ thô tục, thù hận và bạo động cũng có giá trị ngang hàng những lời lẽ yêu thương thân ái, thì chúng ta thực sự không hiểu được vai trò của ngôn ngữ trong việc xây dựng hòa bình hay khởi động chiến tranh. Và chúng ta cũng không thể hiểu được tại sao khi hai quốc gia đánh nhau thì bên này cứ chửi bên kia ra rả cả ngày trên radio, TV, Internet và bất cứ nơi nào mà con người có thể nói và có thể nghe. Và chúng ta cũng không thể hiểu được tại sao các quốc gia trên thế giới lại có luật chống gây căm thù.

Điều ta nói không quan trọng bằng cách ta nói.

Chúc các bạn một ngày hòa ái.

Mến

Hoành

Nguồn: Phanbien.com

Cầy Quán Chủ

CẦY QUÁN CHỦ

Quê hương, ai cũng có một quê hương, là cây ổi sau nhà, vườn cà trên rẫy…là má lúm đồng tiền trên bầu má nâu non.
Tôi cũng thế, mà rồi cái qua đi phải bái biệt thôi, cây ổi vườn cà chặt rồi, má lúm nâu non theo chồng rồi, cái quê của tôi giờ đơn giản lắm, mấy cụ già hỏi: Con của Cừ đó ư? Mấy thằng bạn hỏi: Mày đó ư?
thitcho
Và, xôi thịt quen rồi, lại nhớ hoài một chủ quán.
Lão du nhập đến góc chợ tự hồi nào chẳng nhớ, chỉ nhớ man máng một bữa lũ bạn hồi chăn trâu cắt cỏ phục tôi một bữa gục tại trận tiền, tỉnh dậy thì bên tôi là chủ quán. Vừa bón từng thìa nước chanh lão vừa mắng:
• Thằng mặt trắng, mày cũng đòi giang hồ ư? Coi chừng uổng mạng.

Tôi quí lão, mà ít gặp, bởi còn đuối với vợ với con, giá có thời gian để la cà với dăm người như lão cũng chả uổng một đời.
Tôi mê nhất là cái cách không giống ai của lão. Đến góc chợ dăm năm, ngoài cái chức dịch chủ quán cầy, lão lại kiêm luôn chức danh “chủ tịch câu lạc bộ thơ bán nghệ sĩ”.
Chuyện nên chuyện từ độ một gã nhà thơ đã từng có thơ đăng trên mực tím với áo trắng đến quán cầy của lão. Thi sĩ tiêu chưa hết bốn mươi ngàn với một dĩa phay , một dĩa mận và chai rượu mật đã nôn ra cả một tràng thơ. Mà thơ nào thơ nấy cứ chỏi nhau như đực với cái. Tức ách, ông quán góp vần, thơ quán chính hiệu :
Q S có quán thịt cầy
Có dăm gã nhậu mặt đầy lông tơ
Thà làm thịt chó lá mơ
Còn hơn làm những vần thơ giả cầy.

Từ đó, thi sĩ không tới nữa, mà giang hồ tứ chiếng thì tới tấp.
Bằng hữu lão từ đó nghìn nghịt, hết chổ ngồi, cứ leo ngược lên vách ván, đứa nào cũng muốn mình bất tử như quán cầy của lão. Mỗi thực khách cược đủ mười hai nghìn mồi nhậu là được đề thơ. Trên vách lão ôi trời là thơ!
Thơ người bán bún:

Em đi bán bún lời hay lỗ
Có tính tình anh trong nước nhưng?

Thơ người thợ mộc:

Thế rồi cả lũ chúng ta
Trèo lên nóc tủ ngắm gà khỏa thân.

Thơ thợ hàn:

Quần em rách dọc rách ngang
Thầy liệu thầy hàn em trả công cho.

Nói thực, cũng nghề thơ, cũng rành nhạc điệu thi tứ, cái thằng mặt trắng này đâm phục thơ của mấy tay ăn chịu đái đồng này quá xá. Riêng chủ quán lại nghiện nhất cái câu nghịch của một gái nhà quê. Mồ hôi mồ kê nhễ nhại, em nhà quê đọc tặng lão:

Quê hương là chùm khế chua
Đội ra chợ bán không mua, đội về.

Đáp lại, quán chủ tặng cô cả một rề thịt chó.
dzo
Tiếng lành đồn xa, lão ăn nên làm ra rõ một, nhất là tự bận Dũng Lai trùm vàng Phước Sơn phục lão. Dũng gân rượu, một mình một đêm hai mươi chai uýt ki chẳng thừa sạch mặt. Dũng lai giàu, chơi tây; về đóng quán, cấm đàn em lai vãng để độc ngựa đối ẩm với lão. Chủ bãi chủ quán tán một đêm nửa ngày. Đàn em khiêng Dũng về, lão chủ đi gom cầy bán tiếp.
Tôi với lão tình sơ ý thân. Không biết tự bao giờ tôi đâm kiêng mà nghe lão giáo huấn. Lời lão cứ ngang phè như cái mặt ít xương nhiều thịt, lão bảo tôi:
• Mặt trắng, Huy Cận có câu thơ dở ẹt, “ cái đuôi em quẫy trăng vàng chóe”. Tao hỏi mày, em nào mà có đuôi? Khỉ vượn à?
• Mặt trắng, tao đố mày câu này của ai: “Nếu quân thù không đem quân tiếp viện, thì quân ta tiêu diệt hết quân thù”.
Thú thiệt, nếu lão không mách thì tôi không ngờ đó là câu thơ của thi sĩ thảo dân nổi tiếng.
Lão lại cực lực khen thơ bút tre, ý sâu mà kín: “Chị em phụ nữ tài thay, bắn tàu bay Mĩ rơi ngay cửa mình”. Chửi tụi Mĩ dâm mà chửi đến thế mới là đắc đạo.
Thấy tôi si lão, lão mắng:
• Mày suốt đời ngu đó. Cái tướng mặt trắng mà bách hội cao, chẩm cốt thấp thì đớn một đời. Tao thương mày là thương cái thằng mặt trắng hữu chữ vô mưu, liệu mà sống với đời nghe con.
Lời vàng vâng lĩnh ý cao, tôi nghe lão mà chỉn chu hơn trong cuộc sống, in ít cái vụ rượu chè giao thiệp.
Rồi lâu không về thăm chủ quán.
thitcho2 Hôm qua tôi về, chạy vội đến tìm cầy quán chủ. Vắng tanh. Nhà ván xiêu vẹo. Lão đi đâu rồi.
Nghe nói, đoàn hát bộ Sông Hàn I về diễn, có cô đào đóng Điêu Thuyền hay lắm, lão mê, tội lỗi, nữ nghệ sĩ cũng mê lão. Lão đóng quán theo luôn.
Nghe nói, lão đóng quán vì hay thơ. Ai đời lại đi làm thơ mà châm ông chủ tịch:

Quê ta có điện có đèn
Có ông chủ tịch hiền hiền dễ thương
Có trại giam, có cổng trường
Có luôn công nghiệp mía đường Quảng Nam.

Một thằng bạn bảo tôi: Toàn nói xàm cả.
Nó kể: Cầy quán chủ bỏ nghề bỏ nhà ngót hai tháng. Không theo đứa nào đâu, cũng chẳng chính kiến gì ráo. Chỉ vì cái bận mấy tay mãi võ dỏm được xã mời về biểu diễn mấy đường tây kinh đô non choẹt. Lão ức lắm, bấm cho mấy huyệt. Chỉ tê tê, chẳng làm đứa nào bị thương, mà lão thì chính quyền truy nã. Lão dông luôn.
Từ bận lão phán về mấy cái chẩm cốt với bách hội của tôi, tôi đã ngầm sợ lão, nên lời thằng bạn tôi tin là thật.
Cầy quán chủ ơi! Đời là một cuộc rong chơi, quán chủ cũng đã rong chơi già nửa đời người, phần còn lại không có mặt trắng thì đã có mỏ đỏ môi hồng tiếp lão, bận bịu gì cho lắm.
Bần thần, nhớ xưa lời lão tặng tôi, đúng là một tiên tri cho biểu đồ đời lão:

Mai sau giang hồ lênh đênh
Chẳng thành trộm cướp cũng thành nhà thơ!

Bái biệt cầy quán chủ.

NGUYỄN TẤN ÁI.

Đầy nửa ly hay cạn nửa ly?

Ở Mỹ, khi phỏng vấn xin việc, thái độ tích cực mà người Mỹ gọi là positive thinking có thể quyết định đến 70% thành công, còn lại mới là các kỹ năng khác. Người tích cực (positive person) thường giao tiếp tốt, làm việc theo nhóm tốt, hoà hợp tốt, tự tin, năng nổ… Người tiêu cực (negative person) sẽ bị gạt bỏ ngay sau vài phút phỏng vấn. Vì chỉ cần một người tiêu cực thì đội ngũ sớm muộn gì cũng bị phá vỡ.
half-full-glass
Còn chúng ta, cứ kiểm tra lại sẽ thấy thường ngày ta có những suy nghĩ rất tiêu cực:

– Việt Nam lúc này xuất khẩu tôm sang Nhật nhiều lắm.
– Xời, chỉ được ba bữa là Nhật nó trả về vì thiếu vệ sinh thôi.

Hay:

– Nhỏ A, hôm nay mặc cái áo đẹp quá hả ?
– Xì, đẹp trong tâm hồn mới đáng kể chứ bề ngoài thì ăn thua gì !

Tất cả các câu đáp trên đều là cách nói, cách suy nghĩ tiêu cực. Không ai nói đó là cách nói sai. Nhưng ở đời thường có hai loại người: thành công và thất bại, lạc quan và bi quan, tích cực và tiêu cực. Vấn đề là ta chọn cách nói, cách nghĩ nào, thế thôi.

“Tất cả bóng tối của thế gian cũng không che được ánh sáng của một que diêm”

Người tích cực luôn thấy cái hay, cái tốt, cái đẹp trong sự việc và ở người khác. Người tiêu cực luôn chú trọng đến khuyết điểm của người khác và luôn lo lắng người khác không tôn trọng, nể nang mình.

Người tiêu cực không bao giờ phục ai vì thấy ai cũng kém. Người tích cực thấy ai cũng phục vì thấy cũng có một cái gì đó mà mình phải học hỏi.

Người tiêu cực thường tự ti và tự tôn cùng một lúc. Người tích cực thì thường tự tin và khiêm tốn cùng một lúc.

Người tiêu cực không bao giờ dám hỏi han điều gì vì sợ người khác nghĩ là mình dốt, mà nếu có hỏi thì chỉ hỏi để tấn công. Người tích cực luôn luôn hỏi chi tiết vì thực tâm muốn học hỏi.
flameofamatch
Người tiêu cực khi gặp khó khăn thường cho là tại số mình đen, trời thiếu công bằng. Người tích cực thì cho đây là thử thách khả năng chịu đựng và giải quyết của mình.

Người tiêu cực buồn bã và ghen tức khi người khác thành công. Người tích cực vui vẻ khi thấy người khác thành công và sẽ hỏi thăm để học thêm được một tí bí mật thành công.

Người tiêu cực hay phê phán chê bai, cằn nhằn và than vãn. Người tích cực thì chủ trương giải quyết vấn đề.

Người tiêu cực luôn làm người khác bực mình, xuống tinh thần. Họ không làm ai vui, không thuyết phục được ai. Người tích cực luôn làm người khác lên tinh thần, làm mọi người trở lên hăng hái vì vậy tính thuyết phục rất cao.

Người tiêu cực hay tự kiêu, tự mãn và thụ động. Người tích cực luôn phấn đấu vì đời là một cuộc đấu tranh như “Ông già và biển cả” của Hemingway, phấn đấu không vì lợi lộc, nhưng chỉ vì việc của ông là đánh cá, bản tính con người là hoạt động. Người không hoạt động là người chết.

Người tiêu cực không ở trong team (đội ngũ) nào được cả. Họ sẽ làm đổ vỡ bất cứ đội ngũ nào mà họ ở trong đó.

Về lâu dài, người tích cực luôn luôn thành công và người tiêu cực luôn luôn thất bại.

Tiêu cực dễ lây lan, tích cực cũng dễ lây lan. Nhưng tích cực lây mạnh hơn tiêu cực vì “tất cả bóng tối của thế gian cũng không che được bóng tối của một que diêm”.

Nửa ly bước có thể nói là đầy nửa ly, có thể nói là cạn nửa ly. Đằng nào cũng đúng. Đây là vấn đề của riêng mỗi người. Vậy mà đó cũng là vấn đề chung của một quốc gia. Người tích cực luôn thấy ly nước đầy một nửa. Đất nước nào có nhiều công dân suy nghĩ tiêu cực sẽ nghèo đói. Một đất nước có nhiều công dân tích cực, một nền văn hoá tích cực, sẽ trở thành cường thịnh cho dù hiện nay còn nghèo.

Active_Living
Đâu là sức mạnh của Việt Nam?

Khi nói đến điểm yếu và điểm mạnh, thường ta hay phạm một sai lầm rất lớn là coi những gì mình đang có là yếu tố quyết định mọi vấn đề. Thí dụ, so sánh giữa hai học sinh về những vốn liếng mà họ có. Học sinh A thông minh trung bình, bố mẹ khá giả, ở thành phố, học một trường nổi tiếng. Học sinh B thông minh cũng trung bình nhưng bố mẹ nghèo, đi học ở trường quê. Rõ ràng vốn liếng của A lớn hơn B. Nhưng nếu kết luận rằng sau này sẽ khá hơn B thì chẳng có gì bảo đảm cả. B sau này khá hơn A là chuyện khá thông thường.

Vì vậy, khi hỏi Việt Nam có gì mạnh và có gì yếu , ta không nên nghĩ rằng tương lai của Việt Nam sau này lệ thuộc vào cái gì Việt Nam đang có.

Nói đến hoạt động kinh tế người ta thường nhắc đến ba yếu tố: tư bản (tiền), tài nguyên thiên nhiên và lao động. Tư bản thì chúng ta không có nhiều. Thiên nhiên và tài nguyên thì trung bình, không có gì xuất sắc nhưng cũng không đến nỗi quá nghèo. Hai yếu tố này thì chúng ta không chủ động được. Tài nguyên thì trời cho sao chịu vậy, chúng ta chỉ còn cách đừng phá hoại môi trường thôi. Còn tư bản thì cũng thế, không có tiền là không có tiền. Không thay đổi được gì mấy. Nhưng nhân lực là yếu tố ta có thể chủ động được 100%. Một con người sinh ra không có kiến thức gì vẫn có thể được đầu tư học hỏi để tiến mãi không ngừng. Giá trị lao động của thế giới đang lên rất cao, mà tiềm năng lao động của Việt nam lại cực kỳ lớn. Đó chính là điểm thuận lợi đầu tiên để gia tăng sức mạnh của Việt Nam trên thị trường thế giới.

“Ta có gì ?” hay “Ta làm gì ?”

Cuộc đời A và B chỉ lệ thuộc một chút vào vốn liếng ban đầu, nhưng lệ thuộc rất nhiều vào ý chí và khả năng của mỗi người trong việc quản lý đời mình. Tương lai Việt Nam cũng tương tự như vậy. Khả năng quản lý của con người vẫn là yếu tố quan trọng nhất trong sự phát triển, và “Ta có gì” thực ra không quan trọng bằng “Ta làm gì ?”.

Sức mạnh đoàn kết của Việt Nam rất lớn, vì thế chúng ta luôn muốn mọi người làm, suy nghĩ, ăn nói cùng một cách. Chính vì vậy mà thành ra bảo thủ, thiếu sáng tạo, cứng nhắc và chậm chạp.
Active_Living1
Để phát triển đất nước chúng ta cần chú trọng đến sự sáng tạo cá nhân. Vì cá nhân sáng tạo thì quốc gia mới sáng tạo.

Với giới trẻ, trước hết chúng ta hãy phát triển kỹ năng phân tích (analytical skills), kỹ năng đặt câu hỏi. Nếu muốn học được kỹ năng này thì cứ nói chuyện với các em bé 5, 6 tuổi là học được ngay: “Cô ơi, sao đàn bà mặc áo dài mà đàn ông không mặc ?” “Tại sao con trâu có sừng mà con chó không có sừng ?”… Đó chính là analytical skills (mà người Mỹ nổi tiếng số một trên thế giới). Nếu trong đời sống hàng ngày ta thường xuyên sử dụng kỹ năng này, khuyến khích sinh viên học sinh chú tâm vào khả năng phân tích, đặt câu hỏi thì tiến trình sáng tạo của cả nước sẽ gia tăng.

Thứ hai, khi có người thiết kế được một kiểu áo chưa ai thấy, hãy phản ứng “Ồ, lạ quá ha, sao bạn không tung ra thị trường cho mọi người thấy với” thay vì “Trời, kiểu này kỳ cục quá, chắc không ai dám mặc đâu !”

Thái độ tích cực với cái mới là thái độ cực kỳ cần thiết cho một môi trường sáng tạo. Tất cả các chính sách lớn lao sẽ chẳng có hiệu quả gì nếu một quốc gia có nhiều người tiêu cực hơn là tích cực. Chỉ có người positive mới thành công. Và tương lai Việt Nam phụ thuộc nhiều vào việc giới trẻ Việt Nam có sáng tạo hay không. Vấn đề cốt yếu này lại chẳng có chính sách nào lo được cả. Mỗi người chúng ta phải trở lên positive, rồi từ đó lây lan sang người khác. Hãy cười. Vì nụ cười mang đến năng lượng cho mình và cho người xung quanh. Hãy khen và khen thực tình. Bất kỳ ai và bất kỳ lúc nào cũng có cái gì đó hay và đẹp đẽ để mà khen thực tình. Nếu không phải buộc phê phán thì đừng phê phán. Nếu phê phán thì hãy kèm theo một đề nghị giải quyết.

Vấn đề không nằm ở chỗ “Việt Nam có gì ?” mà ở chỗ “Chúng ta làm gì cho Việt Nam”…

Chúc các bạn một ngày vui!

Mến,

Hoành

Chú thích: Bài này mình viết khoảng tháng 6 năm 2007, có lẽ cho tạp chí Nhà Quản Lý. Nay thấy có trên một số Websites trên Internet nên mình mang về post lại ở đây.

Phép Màu Hết Bao Nhiêu

Khi nghe cha mẹ bàn về bệnh tình của cậu em trai Andrew, những gì cô bé Tess thông minh lên 8 tuổi biết được là em mình mắc bênh rất nặng và gia đình đã cạn kiệt tiền. Gia đình họ sắp chuyển đến một khu chung cư vào tháng tới vì cha không có đủ để trả tiền nhà và tiền thuốc của bác sĩ. Cần có một ca phẫu thuật với chi phí rất cao mới có thể cứu được em trai nhưng ngặt nổi không có ai cho gia đình em vay mượn. Em nghe cha tuyệt vọng nói nhỏ với mẹ đang đầm đìa nước mắt: “Chỉ có phép nhiệm mầu mới có thể cứu được thằng bé thôi!”.
penny-jar-
Tess về phòng mình và lôi ra từ chỗ giấu một hủ đựng kẹo bằng thủy tinh với số tiền em đã dành dụm bấy lâu nay. Cô bé đổ hết số tiền lẻ ra sàn đếm kỹ lưỡng, đến những 3 lần. Phải thật chinh xác về tổng số tiền. Không thể nhầm lẫn. Rồi cẩn thận bỏ số tiền xu vào hủ đậy nắp lại, em vội lẻn ra cửa sau và chạy thẳng đến một tiệm thuốc tây tên Rexall cách 6 khu nhà.

Em đứng trước cửa hiệu một cách kiên nhẫn để gợi sự chú ý của người dược sĩ, nhưng ông ta mãi chuyện với một người khác không buồn để ý đến một con bé 8 tuổi. Đoạn em dùng chân gõ lên sàn nhà. Không tác dụng. Em hắng giọng để tạo ra tiếng động khó chịu nhất nhưng vô ích. Cuối cùng em lấy một đồng 25 xu gõ mạnh lên tủ kính và người dược sĩ cất giọng một cách khó chịu: “Cháu muốn gì hả cháu bé? Ông ta nói ngay không đợi Tess trả lời. “Cháu không thấy ta đang nói chuyện với người anh từ Chicago xa cách bao nhiêu năm trời hay sao?”. Tess cũng trả lời với vẻ bực bội:

“Cháu cũng muốn nói chuyện với chú về em trai của cháu đây. Em ấy đang ốm, ốm nặng lắm, và cháu đến đây để mua … phép mầu nhiệm”.

“Cháu muốn mua gì?”. Người dược sĩ tròn mắt với vẻ không hiểu.

Em cháu tên là Andrew và em ấy chịu đựng cái gì đó đau lắm ở trong đầu. Cha cháu nói rằng chỉ có phép nhiệm mầu mới cứu được em. Vậy phép nhiệm mầu bán với giá bao nhiêu hả bác?”.
A_Miracle

“Ở đây không bán thứ đó cháu bé ạ. Chú rất tiếc không giúp cháu được.” – giọng người dược sĩ dịu lại.

“Nhưng thưa chú, cháu có tiền trả mà. Nếu không đủ cháu sẽ đi mượn thêm. Xin cho cháu biết giá bao nhiêu ạ.” – giọng Tess van nài.

Người anh của ông dược sĩ ăn mặc rất đẹp. Ông nghiêng người xuống hỏi Tess: “Thế em cháu cần phép nhiệm mầu gì?” Tess trả lời như muốn khóc. ”Cháu không biết ạ,” Cháu chỉ biết em ốm nặng. Mẹ nói em cần được mổ. Nhưng bố không đủ tiền trả, vì vậy cháu muốn dùng tiền của cháu.”

Ông ta hỏi, “Thế cháu có bao nhiêu?”

” 1 đô và 11 xu. Đó là những gì cháu có, nhưng cháu có thể mượn thêm được mà.” Tess nói to.

“Ồ, thật trùng hợp”, người đàn ông mỉm cười “1 đô và 11 xu – một số tiền chính xác để mua phép màu nhiệm cho em cháu”. Sau đó, ông cầm số tiền và nắm chặt bàn tay cô bé nói: “Cháu hãy dẫn ta dến nhà cháu. Ta muốn gặp em cháu và cha mẹ cháu. Để xem ta có phép màu mà cháu cần không nhé!”.
miracle2
Người đàn ông ấy chính là Carlton Armstrong, một bác sĩ chuyên về giải phẫu thần kinh. Cuộc phẫu thuật đã rất thành công mà không hề tốn kém bất cứ chi phí nào. Em trai Andrew hồi phục nhanh và sống khoẻ mạnh. Cha mẹ Tess vui hơn lúc nào hết về chuỗi sự việc đưa đẩy đến. Mẹ em thì thầm: ” Bác sĩ giải phẫu ấy, thật sự là một phép màu. Mẹ không biết mình phải trả bao nhiêu tiền? “.

Tess mỉm cười. Cô bé biết chính xác số tiền đó…1 đô và 11 xu… cộng thêm niềm tin chân thành của một đứa trẻ.

Mời các bạn xem file Power Point có tên Bao Nhiêu minh họa thêm cho câu chuyện này. Cám ơn bạn Thu Hà đã gửi fiile và Hồng
phúc chuyển tiếp. Các bạn click vào từ BAO NHIÊU ở bên dưới để xem và download

BAO NHIÊU

HOW MUCH DOES A MIRACLE COST?

Tess was a precocious eight years old when she heard her Mom and Dad talking about her little brother, Andrew. All she knew was that he was very sick and they were completely out of money. They were moving to an apartment complex next month because Daddy didn’t have the money for the doctor bills and our house. Only a very costly surgery could save him now and it was looking like there was no-one to loan them the money.She heard Daddy say to her tearful Mother with whispered desperation, “Only a miracle can save him now.”

Tess went to her bedroom and pulled a glass jelly jar from its hiding place in the closet. She poured all the change out on the floor and counted it carefully. Three times, even. The total had to be exactly perfect. No chance here for mistakes. Carefully placing the coins back in the jar and twisting on the cap, she slipped out the back door and made her way 6 blocks to Rexall’s Drug Store with the big red Indian Chief sign above the door.
Tess
She waited patiently for the pharmacist to give her some attention but he was too intently talking to another man to be bothered by an eight year old at this moment. Tess twisted her feet to make a scuffing noise. Nothing. She cleared her throat with the most disgusting sound she could muster. No good. Finally she took a quarter from her jar and banged it on the glass counter. That did it!

“And what do you want?” the pharmacist asked in an annoyed tone of voice. “I’m talking to my brother from Chicago whom I haven’t seen in ages,” he said without waiting for a reply to his question.

“Well, I want to talk to you about my brother,” Tess answered back in the same annoyed tone. “He’s really, really sick … and I want to buy a miracle.”

“I beg your pardon?” said the pharmacist, giving her a surprised look.

“His name is Andrew and he has something bad growing inside his head and my Daddy says only a miracle can save him now. So how much does a miracle cost?”

“We don’t sell miracles here, little girl. I’m sorry but I can’t help you.” the pharmacist said, softening a little.

”Listen, I have the money to pay for it. If it isn’t enough, I will get the rest. Just tell me how much it costs, ” Tess begged.

The pharmacist’s brother was a well dressed man. He stooped down and asked the little girl, “What kind of a miracle does you brother need?”

“I don’t know,” Tess replied with her eyes welling up. “I just know he’s really sick and Mommy says he needs a operation. But my Daddy can’t pay for it, so I want to use my money. “How much do you have?” asked the man from Chicago.

“One dollar and eleven cents,” Tess answered barely audibly. “And it’s all the money I have, but I can get some more if I need to.”
miracle

“Well, what a coincidence,” smiled the man. “A dollar and eleven cents — the exact price of a miracle for little brothers.” He took her money in one hand and with the other hand he grasped her and said, “Take me to where you live. I want to see your brother and meet your parents. Let’s see if I have the kind of miracle you need.”

That well dressed man was Dr. Carlton Armstrong, a surgeon, specializing in neuro-surgery. The operation was completed without charge and it wasn’t long until Andrew was home again and doing well. Mom and Dad were happily talking about the chain of events that had led them to this place. “That surgery,” her mom whispered. “was a real miracle. I wonder how much it would have cost?”

Tess smiled. She knew exactly how much a miracle cost… one dollar and eleven cents….plus the faith of a little child.
Author unknown

Tôi muốn

Chào các bạn,

Chúng ta có rất nhiều ước muốn, mong muốn, yêu cầu, đòi hỏi ở đời. Ta muốn có tiền, có công việc tốt. Ta muốn anh chàng này cùng phòng phải làm việc cách này và tác phong như thế này. Ta muốn cậu em phải thông thái và tử tế thế này. Ta muốn ông bố phải nói năng cách này. Ta muốn bà vợ phải nên như thế này. Ta muốn đường phố phải sạch thế này, xã hội phải tốt thế này, thế giới phải đáng yêu thế này… Và rất nhiều thứ ta muốn, ta không có được, thế là ta stress, ta giận dữ, ta trầm uất, ta chửi đời, ta bạo loạn…
wishlist
Ước muốn của mình chính là sự khai phóng cái tôi của mình ra thế giới bên ngoài. Ước muốn của mình chính là mình, là động lực cho mình bước tới, và là bằng chứng của trái tim và sự sống của mình.

Nhưng đằng khác, ước muốn của mình cũng đâm từ mình ra ngoài như những thanh giáo nhọn, biến cái tôi của mình thành một trái cầu gai khổng lồ lăn trên đường phố, lăn đến đâu là gây thương tích cho người khác và, như thế là, cho chính mình, đến đó.

Thế thì làm sao ta vẫn giữ được ước muốn trong lòng nhưng không bị ước muốn của ta gây đau khổ cho ta và cho người khác?

Tiếng Anh có vài câu rất hay. Take it easy! Từ từ thoải mái thôi! Don’t be so hung up about it! Đừng có dính cứng vào đó! “Dính cứng, mắc cứng, hung up” ở đây có cùng nghĩa với từ “chấp” của nhà Phật. Đừng chấp vào đó. Đừng chấp trước. Đừng cố chấp. Hãy sống vô chấp.

Tức là, ước muốn thì vẫn ước muốn, nhưng cứ take it easy, cứ từ từ thoải mái thôi, đừng cố chấp, đừng đòi hỏi thế giới và người khác phải sống theo ý mình, bởi vì thế giới có lối sống của thế giới, người khác có lối sống của người khác, mình có ước muốn của mình…

Muốn thì nhiều, được thì ít, đó là lẽ đương nhiên.

Không có lý do gì ta phải stress vì có vài sự khác ý muốn mình. Ai trong chúng ta cũng muốn thế giới này là thiên đường, chẳng lý do gì phải stress khi thế giới là thế giới và không là thiên đường.
uocmo
Phật gia thường nói “loại bỏ” ước muốn (ái dục) thì chấm dứt được vòng lẩn quẩn thập nhị nhân duyên, và có được niết bàn tĩnh lặng, hạnh phúc thật sự. Người ta thường hiểu lầm rằng “loại bỏ” là chấm dứt hết mọi ước muốn như xác chết. Nhưng “loại bỏ” đây có chỉ có nghĩa là loại bỏ các ước muốn mà mình thấy không cần cho mình—như ước muốn say mèn mỗi đêm—và những ước muốn tốt mình có thì mình cũng không stress nếu không đạt được. Các đại tăng và thiền sư vẫn thuyết giảng giáo pháp hàng ngày, thế không phải là vẫn có ước muốn mọi người thấu hiểu giáo pháp hơn sao? Nhưng các vị chân tu dù là vẫn thuyết giảng thì vẫn chẳng stress nếu giảng mà vô số người không nghe theo. Nói là việc của mình, nghe là việc của người. Sao lại stress?

Ước muốn là việc của mình. Rất nhiều điều ta muốn cũng không được, như là muốn người khác phải sống theo cách của mình, hay thế giới phải đẹp theo cách của mình. Số ước muốn còn lại có thể đạt được thì lại còn lệ thuộc nhiều yếu tố, như là thời gian (i.e., mình muốn có dư tiền ngay bây giờ nhưng có thể 5 năm nữa mới có), hay may mắn (i.e., muốn lấy chàng nhưng chàng tử nạn trong tai nạn lưu thông), hay khả năng của mình (i.e., nhiều khi mình đẩy dữ dội quá lại bị sức phản động chống lại, nhưng cứ thong thả đẩy nhè nhẹ từ từ thì mọi ngưòi chung quanh lại đâm ra vui vẻ và hoà ái cùng đẩy với mình)…
Uocmo3
Dù gì đi nữa thì điểm chính của bài này là: Uớc muốn của ta là đời sống của ta, là hy vọng của ta, là động lực thúc đẩy ta tiến bước. Nhưng ước muốn của ta cũng rất có thể không đạt được hay chưa đạt được lúc này. Trong liên hệ giữa ta và mọi người và thế giới chung quanh, nếu ta quá cố chấp vào ước muốn của mình, ta trở thành nô lệ của ước muốn, ta không thể thoải mái take it easy được, thì ta sẽ tự gây stress và đau khổ cho chính mình và cho mọi người chung quanh.

Uớc muốn là một con dao hai lưỡi, rất hữu dụng cho đời sống, nhưng cũng có thể làm chảy máu mình.

Cái tôi có thể là trái cầu gai khổng lồ hay quá bóng bằng xốp mềm lăn trên đường phố.

Hãy kiên nhẫn một tí. Và vui vẻ yêu đời một tí.

Take it easy!

Hoành

© copyright 2009, TDH
Permitted for non-commercial use