Category Archives: trà đàm

Các Diễn Văn Làm Thay Đổi Thế Giới – “Tình yêu bắt đầu từ trong nhà” – Mẹ Têrêsa

 

Mẹ Teresa luôn là một hình tượng đặc biệt trong lòng những người biết đến bà. Bà đứng vào hàng ngũ các vĩ nhân không phải vì các chiến công hay tài năng đặc biệt, mà là sự bền bỉ, tận tuỵ hi sinh trong hơn 45 năm chăm sóc người nghèo, bệnh tật, trẻ mồ côi, người hấp hối.

Năm 1950, nữ tu 40 tuổi Teresa sau 3 năm chăm sóc người nghèo, đã lập ra 1 dòng tu mới, sau này trở thành Dòng Thừa Sai Bác ái (Missionaries of Charity), sứ mệnh của dòng tu này là “chăm sóc người đói khát, trần truồng, kẻ không nhà, người tàn tật, người mù, bệnh nhân phong, bất cứ ai đang cảm thấy thừa thãi, bị căm ghét, ruồng bỏ trong xã hội, những người đang là gánh nặng của xã hội và bị mọi người xa lánh.” dưới sự chấp thuận của toà thánh Vatican. Và bà cống hiến cả đời cho các hoạt động từ thiện cho đến khi mất vào năm 1997

Continue reading Các Diễn Văn Làm Thay Đổi Thế Giới – “Tình yêu bắt đầu từ trong nhà” – Mẹ Têrêsa

Tha thứ?

Chào các bạn,

Ta thường nghe dạy hãy tha thứ mọi tội lỗi người khác đã làm đối với ta, để tâm ta được yên ổn tĩnh lặng, để cha ta trên trời cũng tha thứ mọi lầm lỗi của ta.

• Đó là điều rất tốt.

Nhưng các bạn có biết trên con đường tu tâm, tha thứ là hành động của người hạ căn, căn cơ thấp?

Continue reading Tha thứ?

Điều đình

Chào các bạn,

Trong các thương thảo hợp đồng, thương thảo chính trị, hay cả thương thảo với bạn bè trong các việc xảy ra hàng ngày như là làm gì trong buổi picnic ta đang chuẩn bị cho tuần tới… các bên thương thảo, hai bên hoặc có thể là ba bốn bên, thường đến với những “vị thế” (position), tức là những ước muốn và nguyện vọng khác nhau, đôi khi đối chỏi nhau—như trong hợp đồng chuyên chở, hãng vận tải muốn đi đường A với giá 10,000 đô, trong khi khách hàng muốn đi đường B với giá 8,000 đô. Muốn có được thỏa thuận thì thường là mỗi bên nhường nhịn một chút. Người điều đình giỏi phải nhạy cảm là điều gì quan trọng cho mình, điều gì quan trọng cho phía kia, để có thể kiến trúc các điều kiện thế nào mà mọi người đều vui vẻ thỏa thuận.

Continue reading Điều đình

Có cần tự bào chữa?

Hôm nay bà xã mình đưa một bà bạn đi thi lái xe. Bà này bị Bộ Phương Tiện Giao Thông tiểu bang tạm ngưng bằng lái vì trong 3 ngày bà tạo ra 2 tai nạn trong khi lui xe ra trong bãi đậu xe. Ở xứ nào cũng vậy, mất bằng lái là y như cụt chân, đi đâu cũng phải nhờ người chở, rất phiền toái, nhất là đi làm hàng ngày.

Thi lái xe thì thí sinh ngồi lái, người giám khảo ngồi bên cạnh ở ghế hành khách và yêu cầu thí sinh lái đi đâu, làm điều gì. Bà này lái xe quá tồi, cho nên kết quả là rớt (và có lẽ ông giám khảo cũng mừng là ông vẫn còn sống sót sau cuộc thi :-)).

Continue reading Có cần tự bào chữa?

Không sợ người không hiểu ta, chỉ sợ ta không hiểu người

Chào các bạn,

Khổng tử nói: “Không sợ người không hiểu ta, chỉ sợ ta không hiểu người”. Đây cũng rất giống cách sống vô ngã của Phật gia—yêu người và không chú tâm vào ta. (Dù là ở nhiều điểm khác thì Khổng giáo không vô ngã).

Đây là điều rất quan trọng trong giao tiếp và ngoại giao, và rất nhiều người lầm lỗi. Mình đã gặp nhiều nhà ngoại giao của các nước, và rất nhiều người chú tâm vào làm người khác hiểu nước họ, nhưng không chú tâm vào họ hiểu nước khác.

Sở dĩ người ngoại giao chuyên nghiệp cũng có lầm lỗi nầy thường xuyên là vì họ tự cao và xem thường nước khác, họ đã có thành kiến là nước kia tồi tệ dốt nát, hay gian ác, và đó là họ đã “hiểu” nước kia. Bây giờ họ chỉ cần nước kia hiểu họ.

Continue reading Không sợ người không hiểu ta, chỉ sợ ta không hiểu người

Mùa hoa ban Tây Bắc với chàng “lãng tử” Trần Hòa Bình

 

Trần Hòa Bình trên vùng núi Phù Yên, Tây Bắc
Sau những đợt gió lạnh cuối cùng, nơi dốc đứng của những đoạn đường cheo leo hiểm trở hoặc ở tận tít tắp những hẻm núi xa mờ, những cánh ban rừng – đặc sản của riêng Tây Bắc bắt đầu lặng lẽ thi nhau nở…
Mùa ban năm nay, tôi lại vác máy quay lên rừng lên bản để thực hiện nốt bộ phim tài liệu “Đi tìm hoa ban”. Chỉ có điều, tôi đi lần này đã không còn người bạn “lãng tử” yêu Tây Bắc- nhà báo, nhà thơ Trần Hoà Bình…

Mùa hoa ban năm ngoái, do điều kiện thời gian, chúng tôi mới chỉ đi tới Mộc Châu, Thụân Châu, và quanh thị xã Sơn la. Chúng tôi dự định mùa xuân năm nay sẽ cùng đi vào tận Sông Mã, Quỳnh Nhai,v.v, thâm nhập sâu hơn vào cuộc sống của đồng bào Thái, Mông, Dao, Khmú, Sinhmun…Đã có dấu hiệu của gió Lào, cùng với sương mù, khói đốt nương, không gian trở nên mờ ảo, đôi lúc nhạt nhoà, tựa nước mắt lau vội của người con gái trong truyền thuyết hoa ban khi lang thang qua rừng sâu núi thẳm mà không tìm được người yêu…

Continue reading Mùa hoa ban Tây Bắc với chàng “lãng tử” Trần Hòa Bình

Người chẳng hiểu ta mà ta không buồn giận họ

Chào các bạn,

Câu đầu tiên của Luận Ngữ của Khổng Tử (trong bài Các Diễn Văn Làm Thay Đổi Thế Giới) viết:

Có học mà thường ôn luyện, chẳng phải là điều vui sướng hay sao?

Có bạn thiết từ phương xa đến thăm, chẳng phải là điều vui mừng hay sao?

Người chẳng hiểu ta mà ta không buồn giận họ, thế chẳng phải người đức hạnh, quân tử hay chăng?

Continue reading Người chẳng hiểu ta mà ta không buồn giận họ

Biết thì nói là biết, không biết thì nói là không biết

 

Chào các bạn,

Khổng Tử nói: “Biết thì nói là biết, không biết thì nói là không biết, ấy là biết vậy”.

Nhưng làm sao ta có thể biết ta không biết điều gì?

Thường thì ta biết ta biết điều gì—ví dụ nếu ta đã học nhạc 3 năm thì ta biết ta biết nhạc với kiến thức của người đã học nhạc 3 năm.

Nhưng nếu có một hành tinh như trái đất và một loại sinh linh gần giống người trên hành tinh đó, cách ta mấy trăm triệu năm ánh sáng. Chẳng ai biết sự hiệu hữu của hành tinh đó cả, thì làm sao ta biết là ta không biết đến hành tinh đó?

Continue reading Biết thì nói là biết, không biết thì nói là không biết

Sau khúc quanh của dòng sông

Chào các bạn,

Điều gì sau khúc quanh đó của dòng sông?

Ta đã lớn lên ở đây. Ta đã biết nơi này. Ta đã quen thuộc từng cành cây ngọn cỏ, từng hốc đá bờ rong.

Nhưng điều gì sau khúc quanh dòng sông đó?

Ta chưa bao giờ phiêu lưu đến vùng trời đó. Bao năm ta đã không cảm thấy cần biết gì sau khúc quanh của dòng sông. Ta vui ở góc này.

Continue reading Sau khúc quanh của dòng sông

Sống với đam mê

Bài đăng trên Báo Doanh nhân Sài Gòn Cuối tháng, số tháng 3/2012

Mỗi chúng ta ai cũng mong cầu hạnh phúc, và làm thế nào để kiến tạo một đời sống hạnh phúc luôn là khao khát lớn nhất của con người. Có hai điều quan trọng góp phần tạo nên hạnh phúc đời người:

• Chọn được người bạn đời phù hợp để xây dựng một tổ ấm hạnh phúc

• Chọn được một nghề đúng với khả năng và mơ ước của bản thân để sống và thỏa mãn đam mê của mình,

Cả hai yếu tố này không phải ai cũng tìm kiếm được trong đời, có người may mắn lắm thì tìm được người bạn đời phù hợp, hoặc là chỉ tìm được sự thỏa mãn trong niềm đam mê nghề nghiệp chính mình. Rất nhiều cuộc đời mãi mãi đi tìm, họ tìm kiếm điều gì chính họ cũng không rỏ, chỉ biết rằng họ luôn cảm thấy thiếu thốn một cái gì đó, làm cho cảm xúc họ không trọn vẹn, họ không thể thăng hoa hay mãn nguyện với mình, cứ thấy một cảm giác chênh vênh, nhàm chán, mỏi mòn, không ý nghĩa, tinh thần, tình cảm rất dễ sụp đỗ, mất phương hướng, ngã quỵ hay sợ hãi, họ sống trong nỗi bất an, âu lo của cảm giác bấp bênh không chắc chắn mà không rỏ tại sao.

Continue reading Sống với đam mê

Giáo dục làm mất tự tin

Chào các bạn,

Có một vài giáo dục làm cho chúng ta và con em chúng ta mất tự tin. Đó là các loại giáo dục có các điểm này:

1. Mắng mỏ là học trò ngu dốt. Mày dốt. Mày ngu. Mày không biết gì.

Nếu có một kẻ nô lệ và một kẻ là chủ, thì kẻ làm chủ rất thích mắng nô lệ là ngu dốt thường xuyên, để người nô lệ tin rằng hắn ta ngu dốt, và do đó sẽ nhắm mắt ngoan ngoãn nghe theo người chủ “thông thái” dạy bảo. Không lo nổi loạn.

Có lẽ dưới thời ta bị Tàu và Tây đô hộ, đây là phương cách các quan thầy đô hộ dùng với dân ta.

Continue reading Giáo dục làm mất tự tin

Kiến thức là gì ?

Chào các bạn,

Kiến thức là hiểu biết về một vấn đề nào đó. Hiểu biết có thể là về một môn lý thuyết hoàn toàn như toán học, hoặc nửa lý thuyết nửa thực hành như kinh tế học, hoặc hoàn toàn thực hành như yoga.

Hầu như tất cả mọi việc liên hệ đến con người đều là môn thực hành: ngoại giao, nói chuyện, giao tiếp, quản lý, tình yêu, hôn nhân, nuôn con, dạy học, tư duy tích cực, Thiền…

Và môn thực hành thì điều chính là thực hành. Môn thực hành cũng có một tí xíu lý thuyết, nhưng tí xíu lý thuyết đó là để thực hành. Hiểu biết, kiến thức, chỉ có thể đến nhờ thực hành lâu năm.

Continue reading Kiến thức là gì ?

Dụng của cái không

Chào các bạn,

Dưới đây là chương 11, Đạo Đức Kinh của Lão tử. Lời dịch của GS Nguyễn Duy Cần (là giáo sư Triết Đông ở Đại Học Văn Khoa thuở trước, nơi mình học triết):

Ba chục căm, hợp lại một bầu
Nhưng nhờ chỗ không, mới có cái dụng của xe
Nhồi đất để làm chén bát
Nhờ chỗ không, mới có cái dụng của chén bát
Khoét cửa nẻo làm buồng the
Nhờ chỗ không, mới có cái dụng của buồng the
Bời vậy,
Lấy cái có để làm cái lợi
Lái cái không đó để làm cái dụng

Continue reading Dụng của cái không

Tự khẳng định mình trong đám đông

Chào các bạn,

Nếu vào các nơi đông đúc chúng ta có thể nhận ra ngay những ai là “star of the party” (sao của bữa tiệc). Đó là những người rất giỏi ăn nói, có thể nói cho người ta cười, người ta thích nghe chuyện, và có thể có nhiều tài khác như là hát hay, nhảy đầm giỏi… Thấy những người như vậy, với bao nhiều người quay quanh họ vui đùa, chúng ta cảm thấy mình thật là lạc lõng, và thiếu tự tin trong đám đông.

Đó là vấn đề của đa số chúng ta, vì đa số chúng ta không phải là sao của bữa tiệc.

Continue reading Tự khẳng định mình trong đám đông