Category Archives: trà đàm

Dâng lời cầu nguyện

Chào các bạn,

Gặp em En trong Buôn Làng, mình ngạc nhiên hỏi mới biết: Em En lấy chồng ở Buôn Làng mình đang ở, gia đình chồng ở thôn Tư và em En theo chồng về đây ở gần được một năm.

Nói chuyện với em En, mình nhớ lại một chuyện rất mắc cười khi em En còn ở Lưu Trú sắc tộc Buôn Ma Thuột với mình.

Em En học sinh lớp Mười thuộc sắc tộc Sêđăng, ăn nói nhẹ nhàng duyên dáng, khuôn mặt khá xinh và múa hát rất giỏi, vì vậy một số em học sinh nam cấp III trong nhà Lưu Trú sắc tộc rất thích em En. Trong số em nam thích em En, em En không thích nhưng lại thích em Thụy học sinh nam lớp Mười hai. Em Thụy cũng thuộc sắc tộc Sêđăng, có dáng vẻ rất thư sinh và khuôn mặt khá điển trai. Continue reading Dâng lời cầu nguyện

Tại sao tôi ứng cử ĐSDL Việt Nam?

Là một người luôn khao khát hiểu ý nghĩa sự có mặt của mình trong cuộc đời, tôi luôn đặt ra cho mình nhiều câu hỏi, như là đam mê của tôi thực sự là gì? và tôi có thể làm được gì để giúp phát triển Việt Nam?

Để đi tìm câu trả lời, từ khi còn là sinh viên năm thứ 2 Đại học Ngoại thương, tôi đã tham gia rất nhiều hoạt động tình nguyện, từ dạy Tiếng Anh ở làng trẻ Birla, tham gia Mùa Hè Xanh tình nguyện, đến các công việc ở các tổ chức phi chính phủ trong nước và quốc tế như SJ Vietnam, Inclusive Development Action… Càng làm việc về cộng đồng, tôi càng cảm thấy cuộc sống của mình thật ý nghĩa. Tất cả những nỗ lực ấy đến một ngày được bù đắp khi tôi trở thành 1 trong 5 sinh viên duy nhất của Việt Nam được học bổng hòa bình học tại Úc năm 2008.

Nước Úc đã mang lại cho tôi những trải nghiệm mà tôi chưa bao giờ nghĩ tới: kiến thức, kinh nghiệm, tình bạn, và hơn hết thảy là nhìn thấy du lịch Úc tuyệt vời. Câu hỏi luôn day dứt trong tôi – “Làm thế nào để phát triển Việt Nam” – luôn ở đó, bỗng sinh ra một câu hỏi mới: “Làm thế nào để phát triển du lịch Việt Nam?”. Chọn học về nghiên cứu phát triển, tôi hiểu rằng, tất cả những vấn đề về nghèo đói, giáo dục, y tế, môi trường đều là liên hệ với nhau, và để có thể thay đổi được những vấn đề một nước nghèo như Việt Nam đang phải đối diện thì thay đổi con người chính là trọng tâm và là gốc rễ. Đó chính là thái độ và ý thức của mỗi con người. Con người là trung tâm và cũng là cách giải quyết rốt ráo nhất. Continue reading Tại sao tôi ứng cử ĐSDL Việt Nam?

Văn hóa nâng nhau lên

Chào các bạn,

Nhân dịp Hồng Thuận cùng các ứng viên Đại sứ Du lịch giao lưu cùng khán giả ngày mai (chủ nhật) tại khu triển lãm Giảng Võ, các anh chị em ĐCN đã xúm lại giúp Hồng Thuận rất nồng nhiệt, để chuẩn bị cho buổi giao lưu.

Đây đúng là một team gia đình khắng khít và hùng mạnh.
Continue reading Văn hóa nâng nhau lên

Em Câm

Chào các bạn,

Buổi chiều các mẹ đến vườn nhà mình cắt ba luống bắp sú. Làm xong, các mẹ xếp một số vào giỏ lớn để sáng mai mình mang ra nhà Lưu Trú, số còn lại cho các mẹ và những nhà chung quanh. Mình lấy sáu cái bắp sú cho vào túi nilon, rủ mẹ Nóc và mẹ Thil đi với mình đến thăm ba gia đình cuối thôn Năm.

Trước khi về, mình và hai mẹ vào nhà bố Trương. Gia đình bố Trương có bảy người con trai và một người con gái, bốn người đã lập gia đình, còn lại ba người con trai sau đang ở với bố mẹ Trương. Trong ba người con trai chưa lập gia đình có một em bị câm, gia đình không đặt tên nên mọi người trong gia đình, cũng như anh em Buôn Làng đều gọi em là: Em Câm. Continue reading Em Câm

Manna từ trời

Chào các bạn,

Trong Thánh kinh có đoạn Moses giải phóng dân Do thái khỏi ách nô lệ của Ai cập, dẫn dân Do thái ra khỏi Ai cập, và lang thang trong sa mạc tìm về đất hứa.

Đương nhiên là trong sa mạc thì thức ăn rất khó tìm, dân chúng hoang mang. Thiên chúa nói với Moses Thiên chúa sẽ ban thức ăn cho dân. Và mỗi sáng sớm có một loại thực phẩm dưới sương gọi là manna (tiếng Do thái, có nghĩa là “cái gì đó”). Ngày nay người ta đoán có thể là một loại nấm, hay gì đó.
Continue reading Manna từ trời

Tìm bố khác

Chào các bạn,

Sáng thứ Hai mình ra nhà Lưu Trú sớm, muốn mang theo một số cải để nấu canh và muối dưa cho các em học sinh Lưu Trú ăn trong tuần, vì vậy năm giờ chiều Chúa Nhật, mình nhờ mẹ Hreng và mẹ E xuống nhà phụ nhổ ba luống cải xếp vào bao, để sáng thứ Hai mình ra nhà Lưu Trú sớm kịp giờ các em đến trường.

Trong khi làm, mẹ Hreng và mẹ E hỏi mình cách muối cải. Mình chỉ cho các mẹ và cũng cho các mẹ biết với cách muối này, các mẹ có thể dùng để muối măng hoặc muối lá mì, dễ làm và ngon hơn kiểu các mẹ vẫn thường muối lá mì xưa nay.

Nhổ xong ba luống cải dài sắp xếp vào bao gọn gàng, mình lấy hai cái xô nhỏ muối cho mẹ Hreng và mẹ E mỗi mẹ nửa xô cải đem về nhà. Mình làm có ý cho các mẹ học trực tiếp để về nhà các mẹ có thể tự làm được. Trong khi làm mình và các mẹ nói chuyện. Continue reading Tìm bố khác

Chủ nghĩa ?

Chào các bạn,

Các bạn có thể nói đến yêu nước, yêu quốc gia, yêu dân tộc, yêu đồng bào… mà không nói đến chủ nghĩa nào có được không?

Tư bản chủ nghĩa, xã hội chủ nghĩa, kinh tế thị trường với định hướng xã hội chủ nghĩa, chủ nghĩa dân chủ lập hiến, chủ nghĩa dân chủ quân chủ… cứ như là chủ nghĩa là bố mẹ ông bà của mình.
Continue reading Chủ nghĩa ?

Xin thuốc

Chào các bạn,

Trong nhà nhìn ra có hai em nhỏ đứng lấp ló ngoài cổng. Đi ra thấy em Liếp và em Thel, hai anh em ruột con trai của bố mẹ Luk. Đẩy cổng cho em Liếp và em Thel vào, em Liếp đưa ra trước mặt mình một túi nilon được cột cẩn thận nói: “Cho Yăh”. Mình không còn lạ với kiểu nói này! Về Buôn Làng gần hai năm, mình thuộc luôn kiểu nói của các em khi bố mẹ nhờ các em mang đến cho mình thứ gì đó! Thường khi đến, các em chỉ nói một trong hai câu: “Cho Yăh” hoặc “Của Yăh”.
Continue reading Xin thuốc

Tại sao mình viết bài với Đọt Chuối Non

Chào các bạn,

Ngoài việc ĐCN là nơi mình được lắng nghe và chia sẻ, thì khi tham gia và viết bài ở ĐCN mình nhận thấy nhiều điều quý giá và vui hơn thế nữa vượt khỏi việc được lắng nghe và chia sẻ tâm tư cảm xúc.

Đối với mình ĐCN là một trường dạy viết. Trước khi hồi xa xưa học ở đại học mình chỉ có cái blog yahoo360, rồi có facebook cũng chưa bao giờ có gì hơn. Thi thoảng cũng post và viết vài thứ vẩn vơ. Mình cũng chỉ mới phát hiện ra khả năng viết khoảng mấy tháng nay như các bạn thấy. Và càng viết thì mình mới càng tiến bộ được. Trước đây chẳng bao giờ mình biết làm thơ, thế rồi mà từ ngày tập viết nhiều hơn mình cũng thi thoảng làm được mấy câu thơ con cóc nghe cũng vui tai 😀  Continue reading Tại sao mình viết bài với Đọt Chuối Non

Trái tim trên đỉnh núi

Chào các bạn,

Này các thiền sinh, hãy tọa thiền chăm chỉ, và các bạn sẽ nhận ra rằng tất cả mọi thứ sinh ra trên đời này rốt cuộc chỉ là không, kể cả chính ta và mặt mũi nguyên thủy của hiện hữu. Tất cả mọi thứ đều từ không mà ra. Cái không nguyên thủy là “Phật”, và tất cả các từ tương tự khác — Phật tính, Phật vị, Phật tâm, Giác Ngộ, Tổ, Thượng đế — chỉ là những cách diễn tả khác nhau của cùng một cái không. Hiểu sai điều này thì bạn sẽ rơi vào địa ngục.

Nhiều con đường bắt đầu
Từ chân núi
Nhưng tại đỉnh núi
Tất cả chúng ta ngắm nhìn
Một vầng trăng sáng.
Continue reading Trái tim trên đỉnh núi

Nối lại tình yêu

Chào các bạn,

Chiều Chúa Nhật đến nhà mẹ Mơn thấy em A Xiêm gần hai tuổi, con trai của em Thoal đang chơi quanh quẩn bên mẹ Mơn. Mình hỏi em Thoal, con gái thứ hai của mẹ Mơn và các em nhỏ đi chăn bò chưa về?

Mẹ Mơn lắc đầu nói: “Các em nhỏ đi chơi còn em Thoal đi làm xa!”. Và không đợi mình nói, mẹ Mơn hỏi: “Yăh biết Buôn Ky không?”. “Biết, Buôn Ky là Buôn Làng Êđê gần Tp. Buôn Ma Thuột, nhưng sao mẹ Mơn hỏi Buôn Ky?”. “Em Thoal, mẹ của cháu A Xiêm đang làm cho người ta ở Buôn Ky.” Continue reading Nối lại tình yêu

Chúng mình chia tay nhé

“Chúng mình chia tay nhé?” Chỉ ngần ấy tiếng thôi mà phải mất hai mươi năm chúng ta mới tìm được tiếng nói chung. Hai mươi năm – khoảng thời gian đủ để khiến một người đàn bà đầy rạo rực, đam mê tuổi ba mươi trở nên bình thản, trung dung; chấp nhận cô đơn như một phần tất yếu của số phận. Thời gian chẳng hề nương tay với ai. Tuổi tác, bệnh tật đã lấy mất của anh vẻ hào sảng, tự tin trong từng lời ăn tiếng nói.
Continue reading Chúng mình chia tay nhé

Giọng nói của bạn

Chào các bạn,

Chúng ta thường nói về aura, tức là “vùng hào quang’, cái dáng vẻ của bạn, tỏ lộ con người của bạn, cái tâm của bạn, ra ngoài.

Nhưng đương nhiên là còn một thứ khác có thể tỏ lộ con người thật của bạn ra ngoài. Đó là tiếng nói của bạn.

Ai trong chúng ta cũng có khả năng nghe giọng nói của một người và biết được phần nào bên trong người đó—tức giận, buồn, stress, kiêu căng, khiêm tốn, nói thật, nói dối… nhưng đương nhiên là đối với người giỏi đóng kịch và bạn có khả năng nghe không cao, thì người kia qua mặt bạn là chuyện thường. Continue reading Giọng nói của bạn

Ký vào tờ giấy trắng

Chào các bạn,

Sau một tuần ở ngoài Lưu Trú về nhà trong Buôn Làng, mình nghe biết một chuyện và nghĩ: Chắc chỉ có Buôn Làng mình mới có những chuyện đại loại như vậy mà thôi!

Đang soạn bài để chiều lên lớp, nghe tiếng gọi, mở cửa thấy bố Lo mình không khỏi ngạc nhiên. Mới hai tuần hôm nay gặp lại gần như không nhận ra bố Lo! Mình nghĩ không biết đã xảy ra chuyện gì mà trông bố Lo gầy guộc, mặt mũi phờ phạc, hốc hác xanh xao, thêm vào đó râu ria mọc tua tủa như người mới gượng dậy sau cơn bệnh nặng!

Mình mời bố Lo vào nhà khách, bố Lo nói: “Mình có chuyện muốn kể cho Yăh nghe để Yăh biết: Continue reading Ký vào tờ giấy trắng

Không chết trẻ: Hỗ trợ và nâng nhau lên

Chào các bạn,

Bài này mình muốn dành cho các bạn trẻ, các bạn sinh viên hay những ai coi mình còn trẻ, đây cũng là những điều mình tự răn mình để chúng ta không bị chết trẻ. Mình cũng muốn viết cho tất cả các bạn bè mình làm việc ở bất cứ vị trí nào. Bạn nào tự nhận mình đã già mà đồng ý với mình một vài điểm và vẫn có chút ý muốn thay đổi thì mình thấy cũng chẳng già chút nào.

1. Từ khi còn là sinh viên tới khi ra trường bắt đầu làm cho công ty khởi nghiệp, có một điều cay đắng mà bọn mình nhận thấy là văn hóa truyền thống của Việt Nam nhìn vào những người làm kinh doanh lệch lạc từ xưa, cho nên mọi người nhìn doanh nghiệp tư nhân với con mắt dè chừng vì ý nghĩ cứ doanh nghiệp kinh doanh tư nhân là chỉ nhăm nhăm kiếm tiền, còn doanh nghiệp nhà nước thì trì trệ. Continue reading Không chết trẻ: Hỗ trợ và nâng nhau lên