Category Archives: trà đàm

Huyền sử Bồ tát Đông Hải – Chương 3: Bản chất Phật

Toàn tập 21 chương >>

Sau khi làm ông đánh vợ tạm ngưng đánh vợ vì bị tuột quần và thoát khỏi tay anh chàng côn đồ tính hiếp dâm, Củn được bà chủ quán ăn trong phố bảo là ông đánh vợ thế nào cũng trả thù vì ông ta có nhiều quyền lực. Bà khuyên Củn nên trốn sang làng đánh cá cách huyện một ngày đường, xin vào tá túc trong ngôi chùa nhỏ của ni cô Trường Bình là người bà con của bà chủ quán. Củn dạ vâng. Bà cho Củn ăn một bụng thật no, bảo Củn tắm rửa sạch sẽ và bà cho cô mặc một bộ quần áo nam để cải trang. Củn trông như một thư sinh nho nhã. Bà cho Củn một ít tiền, viết một lá thư ngắn giới thiệu Củn, và gần tối dẫn Củn đi đường tắt ra khỏi huyện lỵ. Continue reading Huyền sử Bồ tát Đông Hải – Chương 3: Bản chất Phật

Huyền sử Bồ tát Đông Hải – Chương 2: Nhân Quả

Toàn tập 21 chương >>

Những cánh đồng mênh mông với những lũy tre xanh tận chân trời bắt đầu có nhà cửa hai bên con lộ Củn đang đi. Con đường rộng ra dần, có thêm nhiều người gánh gồng qua lại. Thỉnh thoảng một chiếc xe bò hay xe ngựa đi qua.

Tại một cây đa lớn ven đường, có chiếc cổng lớn bằng gỗ đã bạc màu với ba chữ “Huyện Bình An” màu gạch đỏ. Củn nói thầm với Bụt bà: “Xin Bụt bà cho con bình an.” Củn chẳng nghe Bụt bà nói gì cả, nhưng Củn luôn có cảm tưởng Bụt bà nghe Củn. Từ lúc gặp Bụt bà trên cây cổ thụ đến nay, Củn thỉnh thoảng hay nói một câu với Bụt bà như thế, và chẳng hề nghe Bụt bà nói gì, nhưng luôn có cảm tưởng Bụt bà có nghe và mỉm cười lặng lẽ. Continue reading Huyền sử Bồ tát Đông Hải – Chương 2: Nhân Quả

Huyền sử Bồ tát Đông Hải – Chương 1: Ra đi (Yêu người)

Toàn tập 21 chương >>

Bình Nam Đại tướng quân Nguyên soái Pháp sư Đại Diệu Tâm đứng nhìn quân đoàn 15 ngàn người, đồng thời là đệ tử của mình, đang sắp hàng ngay ngắn, và cô nói lời cuối cùng:

–  “Bụt bà đã bảo cô nhập thất ba ngày, và trong ba ngày đó Bụt bà sẽ dẫn độ cô về cõi bên kia. Sau ba ngày các em có thể mở cửa thất và hỏa táng cô.”

Đoàn quân lặng yên, mọi cặp mắt mở to nhìn cô đăm đăm. Hình như mọi người đều có vẻ như nghiêng đầu một chút để lắng nghe từng lời cô nói.

–  “Hãy mừng vui, vì chúng ta đã có nhiều phút giây ý nghĩa bên nhau và cô cũng đã làm tròn bổn phận ở thế giới này.”

Rồi cô đưa mắt chầm chậm nhìn đoàn quân từ trái sang phải, như đang uống vào lòng những hình ảnh thân yêu cuối cùng mà cô sẽ không bao giờ gặp lại.

–  “Đây là lời cuối của cô, các em ghi nhớ:

Cuộc đời ảo diệu khó lường
Chỉ chắc một điều: hãy yêu thương
Yêu mọi sinh linh trong thế giới
An lạc về không, buổi hoàn hương.

Mười lăm ngàn quân nhìn cô, đẫm lệ, sụt sùi. Cô chắp tay cúi chào quân đoàn, và quay vào, đóng cửa thất.

Mười lăm ngàn người bên ngoài đứng lặng yên.

Cô ngồi xuống, thiền định, và bắt đầu nhìn lại cuộc đời mình…

***

Tại một làng quê nghèo có một người con gái 12 tuổi tên Củn, sống cùng cậu mợ. Ba mẹ Củn đã mất vào trận lụt năm Thìn khi Củn mới được một tuổi. Cậu, em trai của mẹ, và mợ, vợ cậu, mang Củn về nuôi và đặt tên là Củn. Ba mẹ Củn đã có đặt một tên đẹp gì đó cho Củn rồi, nhưng cậu mợ đã mất hai người con do mợ bị sảy thai, nên cậu mợ muốn cho Củn một cái tên xấu xí để quỷ thần không thèm bắt Củn.

Năm đó hạn hán, ngày ngày nắng nóng như thiêu đốt và chẳng có mưa, ruộng rẫy đều khô héo. Mất mùa. Cả nước đói khổ, thiếu gạo để ăn. Lý trưởng của làng vẫn theo lệnh trên bắt mỗi nhà đóng thuế 3 giạ thóc. Cậu mợ Củn không đủ thóc để đóng, xin lý trưởng cho khất đến năm sau, nhưng lý trưởng nói:

– “Tôi đã cho cô chú khất 3 năm rồi. Năm đầu 1 giạ, năm thứ hai 3 giạ, năm thứ ba 2 giạ. Bây giờ nếu khất 3 giạ nữa là 9 giạ, nhiều quá, chính tôi cũng sẽ bị còng đầu. Tôi gia hạn cho cô chú 3 ngày để đóng 3 giạ. Nếu không thì tôi phải theo luật công, bỏ tù chú.”

Lý trưởng nói xong bỏ về, mặc cậu mợ khóc lóc van xin. Ba ngày sau, lý trưởng và lính làng bắt cậu giam trong phòng giam cạnh đình làng. Mợ ở nhà lắng lo và buồn cho số phận, bèn nhảy xuống dòng sông bên làng tự tử.

Khi người làng mang xác mợ về, thấy mợ, Củn đau lòng quá thành mất trí. Củn chạy đến nhà ông lý trưởng, định chửi rủa ông gian ác. Thấy ông đang đứng bên thành giếng, Củn nổi điên chạy đến từ sau lưng đẩy ông xuống giếng. Nào ngờ đó là giếng sâu và đã khô lâu ngày, ông lý trưởng rơi từ cao xuống, chết tức thì. Củn sợ quá, chạy ra khỏi làng, và chạy mãi, chạy mãi.

Củn không biết mình đã chạy bao nhiêu lâu, cho đến khi trời sẫm tối, thấy một cây cổ thụ to lớn bên đường, nơi không có nhà cửa gì cả, Củn leo lên cây, tìm một cành cây có chảng ba, lấy dây thắt lưng buộc mình vào cây để ngủ cho khỏi bị rơi. Nhưng Củn không ngủ được. Củn nhớ cậu mợ, nhớ những buổi chiều cùng nhau ăn cơm đầm ấm, nhớ những chuyện vừa xảy ra như cơn ác mộng, và Củn thút thít khóc.

Khóc một hồi lâu, Củn bỗng nghe tiếng một người đàn bà: “Con nín đi.” Củn nhìn quanh và nhìn xuống đất, chẳng thấy ai cả, Củn lại thút thít khóc và lại nghe: “Con nín đi.” Củn lại nhìn quanh quẩn tìm người, nhưng chẳng thấy ai. Củn lên tiếng hỏi: “Bà ở đâu vậy? Con không thấy bà.”

– “Bà ở đây này, bên cạnh con,” tiếng đàn bà nói.
– “Con không thấy ai cả.”
– “Con có thấy bông hoa vàng ở gần tay con không?”
– “Dạ, con thấy.”
– “Bà là bông hoa vàng đó.”

Củn sửng sốt, nhìn bông hoa vàng chằm chằm. “Sao bà là bông hoa vàng đó được? Sao bông hoa lại nói được?”

– “Vì bà là Bụt.”
– “Bụt là hoa hở bà?” Củn hỏi.
– “Ừ, Bụt là hoa, hoa là Bụt. Nhưng Bụt còn là nhiều thứ nữa.”
– “Là những thứ gì vậy bà?” Củn mở to mắt tò mò.
– “Là con ruồi như thế này. Con nhìn xuống bàn tay của con đi.”

Củn nhìn xuống và thấy một con ruồi đang đậu trên lưng bàn tay của mình. “Bà là con ruồi này à?” Củn hỏi đầy thú vị.

– “Ừ, bà là con ruồi đây.”
– “Bà có làm người được không ạ?”
– “Được chứ.”

Và bỗng nhiên Củn thấy trước mặt mình, trên cành cây, một phụ nữ mặc áo dài tứ thân màu nâu, khăn mỏ quạ đen, đang nhìn Củn mỉm cười hiền dịu.

– “Ô, bà đẹp quá,” Củn nói to thích thú. “Bụt là người đẹp như thế này ạ?”

Bà Bụt mỉm cười rồi nói: “Con cũng có thể đẹp như Bụt.”

– “Làm sao con có thể đẹp như bà được?”

Củn nhìn xuống cái váy quây sờn rách và đôi chân vừa đen vừa bẩn thỉu vừa rướm máu của mình. Củn sờ cái bụng xẹp lép vì cả ngày chưa có hạt cơm, và sờ bím tóc ngang vai khô cứng vì suốt ngày cháy nắng của mình. Củn nhìn bà Bụt đẹp, Củn nói:

– “Con cũng muốn đẹp như bà.”
– “Nếu trái tim con đẹp, con cũng đẹp như bà,” bà Bụt nói.
– “Làm sao để trái tim con đẹp?” Củn tròn mắt.
– “Yêu tất cả mọi người, trái tim con sẽ đẹp.”
– “Ôi bà ơi, nếu con lỡ giết người thì sao hả bà?”
– “Chuyện gì đã qua thì đã qua. Nếu con thành tâm xin lỗi người, nếu con yêu người con giết, trái tim con vẫn đẹp.”
– “Làm sao con xin lỗi bác lý trưởng được đây? Bác ấy chết rồi. Làng con lại ở cách xa đây lắm, con cũng chẳng biết đường về.”
– “Con chỉ cần thành tâm xin lỗi bác lý trưởng, bác ấy sẽ nghe được.”

Củn chỉnh váy áo cho ngay ngắn, chắp tay búp sen, nói:

– “Bác lý trưởng ơi, cháu xin lỗi bác. Lúc đó cháu giận quá, cháu giận vì cậu bị bắt vô tù, mợ thì tự tử, nên cháu lỡ tay giết bác. Xin bác tha tội cho cháu. Cháu yêu bác lắm. Cháu luôn nhớ những lần bác cho cháu quà bánh khi cháu làm việc nhà cho bác. Cháu lỡ tay giết bác, cháu rất hối hận. Xin bác tha thứ cho cháu.”

Củn vừa nói xong, một ánh sáng trắng lói xuất hiện trước mặt Củn, rồi một người đàn ông đứng sau làn ánh sáng đó: “Bác lý trưởng đây.” Củn há hốc mồm cố nhìn xuyên làn ánh sáng. Cô nghe giọng bác lý trưởng, nhưng không thấy rõ người.

–  “Đó là duyên nợ của bác. Nhưng cũng nhờ vậy mà bây giờ bác được đi theo Bụt bà đây để học đạo.”

Lý trưởng nói xong, cúi đầu lạy bà Bụt: “Con cám ơn bà Bụt đã giáo hóa con.” Bà Bụt gật đầu. Rồi bác lý trưởng biến mất.

– “Bây giờ con định làm gì?” Bà Bụt hỏi Củn.
– “Con không biết nữa. Chắc con cứ đi con đường này, tới làng nào đó con sẽ xin làm việc để có cơm ăn.”
– “Con có muốn bà chỉ cho con một con đường không?”
– “Dạ có.”
– “Ừ, bà chỉ cho con con đường bà đã đi và đang đi. Con có sợ đi đường khó không?”
– “Bà ơi, con là con nhà nghèo, làm việc cực nhọc từ nhỏ, con không sợ việc khó đâu bà.”
– “Tốt lắm. Vậy con hãy đi con đường yêu tất cả mọi người.”
– “Làm sao con biết con yêu đủ tất cả mọi người?”
– “Cứ yêu, và con sẽ biết.”
– “Con đã yêu cậu mợ con, con cũng yêu bác lý trưởng, vậy là con đã yêu 3 người,” Củn nói.
– “Đúng vậy, con còn nhiều người để yêu: người tốt, người xấu, người dễ thương, người dễ ghét, người lành, người dữ, người thân, người không thân, người quen, người không quen, ân nhân, và kể cả kẻ thù.”

Củn ngồi lặng yên nhìn bà Bụt, cố gắng hiểu những lời bà nói. Củn nói: “Yêu tất cả mọi người. Sao yêu kẻ thù được bà?”

– “Được, chớ sao không?” Bà Bụt nhìn vào mắt Củn. “Nếu con muốn yêu kẻ thù của con, con sẽ yêu được kẻ thù của con, và khi yêu như thế, trong lòng con kẻ thù không còn là kẻ thù nữa.”

Củn nghiêng đầu nhìn bà, dường như chẳng hiểu. Bà Bụt hiểu ý, nói tiếp:

– “Khi con cố gắng yêu tất cả mọi người, con sẽ yêu được kẻ thù của con. Dễ thôi, nếu con thành tâm thực hành,” bà Bụt giải thích, ngưng một chút trong khi Củn yên lặng nhìn bà.

Được một lúc, bà nói:

– “Yêu tất cả mọi người, không chừa một người nào, và trái tim con sẽ trở thành đẹp đẽ. Và con sẽ đẹp như bà.”
– “Con cám ơn bà Bụt. Con sẽ đi đường này của bà. Mà bà ơi, con muốn đi với bà.”
– “Ừ, bà sẽ luôn đi cùng con, con sẽ chẳng sợ điều chi. Bà sẽ luôn nắm tay con, con sẽ không bị lạc. Con đừng sợ, con sẽ không bao giờ đi một mình.”

Nói xong, bà Bụt chỉ vào cành cây và nói: “Bông hoa vàng đó là bà. Con hãy ngắt lấy và cài lên tóc con.” Bà Bụt biến mất.

Củn cúi xuống ngắt bông hoa, cài lên mái tóc, mỉm cười và nói: “Vâng, con đi cùng bà. Bà luôn ở trên đầu con.”

***

© copyright 2020
Trần Đình Hoành & Phạm Thu Hương
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Thích, chấp và vô chấp

Chào các bạn,

Bài này mình giải thích rõ ràng sự khác biệt giữa “thích” và “chấp”, để chúng ta hiểu “chấp” và hiểu “vô chấp”. Vô chấp là khái niệm trung tâm của Phật triết. Vô chấp, vô trụ, thì được giải thoát, giác ngộ – Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm (Không trụ/chấp nơi đâu thì sinh tâm bồ đề – Kinh Kim Cang).

Chúng ta thích đủ mọi thứ trên đời: Continue reading Thích, chấp và vô chấp

Chao đảo với thất tình lục dục

Chào các bạn,

Nếu các bạn là người có nhiều tình cảm, nhiều xúc cảm, thì bạn đương nhiên là có nhiều chao đảo trong đời – hỉ, nộ, ái, ố, bi, lạc, dục – mừng, giận, yêu, ghét, thương, vui, muốn – đây là “thất tình”, bảy loại tình cảm của con người, (không phải “thất tình” kia, có nghĩa là mất tình và muốn tự tử 🙂 )

Thất tình (bảy tình cảm) thường đi đôi với sáu ham muốn (lục dục) thành “thất tình lục dục”. Lục dục chính là “dục”, từ cuối cùng của “thất tình.” Sáu ham muốn đó là: sắc dục, thanh dục, hương dục, vị dục, xúc dục, pháp dục – ham muốn về hình ảnh, âm thanh, mùi thơm, vị ngon, cảm giác, và mọi thứ (kể cả tư tưởng). Đây chính là sáu điều mà Phật triết gọi là lục trần – sáu bụi – của cuộc đời: sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp. Continue reading Chao đảo với thất tình lục dục

Tựa vào một người

Chào các bạn,

Thiền tông dạy chúng ta 100% chủ động và tự lập trong đời sống. Nhưng đó là một cách sống rất khó khăn. Cả thế giới may ra chỉ được một hai thánh tăng có thể làm thế. Con người yếu đuối, cho nên cực kỳ khó để chúng ta đi qua đời sống này một mình. Vì vậy, cách sống thông thái hơn là nên tựa vào một người để có sức mạnh.

Hầu hết mọi truyền thống tâm linh của thế giới dạy chúng ta tựa vào Trời, Thượng đế, Allah, Thiên chúa… Phật giáo nhấn rất mạnh đến tự lập, nhưng cũng nói đến nhờ chư Phật và Bồ tát giúp đỡ và hỗ trợ.

Biết người biết ta trăm trận trăm thắng. Ta biết ta yếu, thì ta tìm nơi nương tựa.

Cho nên, các bạn, hãy nương tựa vào Chúa, Phật, Bồ tát, Thánh… của bạn. Vị nào cũng được. Cầm tay vị thánh của bạn để bước từng bước trong ngày.

Bắt đầu ngày, nói một câu với vị thánh. Khi gặp căng thẳng trong công việc, nói một câu. Trước khi vào phòng họp, nói một câu. Khi bực mình, nói một câu. Khi xuống dốc, nói một câu. Khi suy tư về chiến lược, nói một câu. Khi trượt ngã, nói một câu. Khi cần thêm sức mạnh, nói một câu… Nói chung là chúng ta có thể nói với các vị về mọi chuyện lớn nhỏ trong ngày của ta. Chẳng có gì là quá lớn, và chẳng có gì là quá nhỏ, đối với các vị.

Nếu các bạn làm thế thương xuyên trong ngày, các bạn sẽ tăng sức mạnh ít nhất là 100 lần, và tăng khả năng thành công ít nhất là 100 lần.

Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.

Chúc các bạn luôn nắm tay nguồn sức mạnh, và chiến thắng.

Mến,

Hoành

Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên

Chào các bạn,

“Tính toán do người, thành việc do trời.” Câu này nói rất rõ, chúng ta có thể tính toán, lên kế hoạch cho công việc của ta, nhưng làm thành hay không là do trời. Sở dĩ thế là vì có quá nhiều yếu tố không biết cho đời sống, như là chiến tranh đâu đó xảy ra trên thế giới, làm kinh tế thế giới xuống dốc, và kinh doanh của ta ở VN bị sụp đổ theo. Hay, ta bị anh say lái xe đâm vào, phải nằm bệnh viện 8 tháng, và trong 8 tháng đó kinh doanh mới toanh của ta bị sụp đổ. Continue reading Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên

Phép lạ của cầu nguyện

Chào các bạn,

Nếu bạn hỏi về phép lạ của cầu nguyện thì nhiều người có thể kể lại cho bạn nhiều phép lạ chính họ có kinh nghiệm, như là bị bệnh nan y bác sĩ bó tay, nhưng cầu nguyện thì được chữa lành. Đây có lẽ là kinh nghiệm thường xuyên nhất. Hay, đi biển gặp bão lớn, cầu nguyện với Phật Bà Quan Âm và sau đó thì biển lặng. Hoặc, con cái hút sách, cầu nguyện và đứa con từ từ đổi tư duy và tự tìm cách cai nghiện.

Mình có cả trăm, hay có lẽ cả nghìn, phép lạ để kể lại cho các bạn. Chỉ kể lại đây một hai chuyện cho vui thôi, chứ kể hết thì phải là cuốn sách 1 ngàn trang là ít. Continue reading Phép lạ của cầu nguyện

Tĩnh lặng trước người đẹp và giỏi

Chào các bạn,

Ta thường mất tĩnh lặng trước người đẹp và giỏi – giỏi học hành, giỏi làm việc, giỏi kiếm tiền, giỏi ăn nói, giỏi đàn hát… Mất tĩnh lặng nghĩa là mất focus vào Chúa Phật, khiến ta cứ nghĩ tới sự khác biệt giữa ta và người, làm ta mất tự tin, thấy mình yếu kém, thấy mình bất tài vô dụng, có cảm giác áp lực phải đẹp phải giỏi như người…

Vậy, làm sao để tĩnh lặng trước người đẹp và giỏi? Continue reading Tĩnh lặng trước người đẹp và giỏi

Cầu nguyện liên lỉ

Chào các bạn,

Người Kitô giáo, đặc biệt là Công giáo, có khái niệm cầu nguyện liên lỉ, tức là cầu nguyện liên tục không ngừng, và đây là một phương thức cầu nguyện nhiều người không hiểu.

Phần lớn các lời giải thích là cầu nguyện thường xuyên, nhiều lần trong ngày.

Có một lời giải thích chính xác hơn trong một câu truyện nhỏ về một người nói thầm câu “Lạy Chúa Giêsu, con Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi” cả hằng nghìn lần trong một ngày, cho đến một ngày lời cầu nguyện đó tự động được lập lại trong vô thức người đó kể cả khi người đó bận rộn làm chuyện khác và không nói được lời đó trong ý thức. Đây mới thật đúng là liên lỉ, tức là không ngừng – một ngày 24 tiếng, tức 86.400 giây, luôn cầu nguyện, từ ý thức đến vô thức, không ngừng nghỉ.

Đó là liên lỉ, nhưng “cầu nguyện” là gì? Continue reading Cầu nguyện liên lỉ

Tĩnh lặng trước đau bệnh

Chào các bạn,

Những đau nhức của đau bệnh thường làm ta mất tĩnh lặng. Mất tĩnh lặng nghĩa là mất focus vào Chúa Phật, khiến ta cứ nghĩ tới cái đau cái nhức trong cơ thể ta, làm ta lo, sợ, stress… Nói chung, khi ta không focus vào Chúa Phật mà focus vào cái đau cái nhức của ta, khi đó ta mất tĩnh lặng.

Vậy, làm sao để tĩnh lặng trước đau bệnh? Continue reading Tĩnh lặng trước đau bệnh

Hai Thầy dạy chỉ một điều đặc biệt

Chào các bạn,

Nếu nghiên cứu điều các thánh nhân chỉ dạy trong cả ngàn năm, thì chúng ta thấy đa số điều các vị nói đều chẳng có gì đặc biêt, vì ai cũng biết: hiếu thảo với cha mẹ, tôn kính trời đất, đừng trộm cắp, đừng giết người, đừng dối trá, yêu người nghèo… Mọi em bé trên thế giới đều được bố mẹ dạy những điều này, và mọi bố mẹ trên thế giới trong mọi nền văn hóa đều biết những điều này, vì đây là những điều con người hầu như tự biết, mà người ta thường gọi là “luật tự nhiên” (the natural law) – luật lệ có sẵn trong tự nhiên, con người tự biết. (Và nếu ta quan sát các loài vật, thì loài vật cũng thường sống với những quy luật tự nhiên như thế).

Chỉ có một điều hai vị Thầy sâu sắc nhất thế giới – Chúa Giêsu và Phật Thích Ca – dạy là khác lạ, và nghe như khác với luật tự nhiên. Đó là “Yêu tất cả mọi người, không chừa ai, một chiều, vô điều kiện.”

Các bạn, hãy nhớ đến điều này. Đây là điều duy nhất hai Thầy dạy mà khác với luật tự nhiên như chúng ta biết, và đây là điều làm hai Thầy là hai Thầy, mà không là các thầy bà khác của thế giới. Và đây cũng là điều mà hầu như mọi thầy bà của thế giới đều không muốn nói đến, hoặc không biết đến.

Tâm linh tích cực – cách sống tích cực của trái tim linh thiêng của bạn – chỉ có một điều này là khác với tư duy tích cực của mọi thầy bà khác: Tâm linh tích cực của ĐCN lấy lời dạy của Chúa Giêsu và Phật Thích Ca làm căn bản, không suy suyển, không pha loãng, không chỉnh sửa: “Yêu tất cả mọi người của thế giới, không chừa ai, một chiều, vô điều kiện.”

– Yêu tất cả mọi người, không chừa ai, kể cả kẻ thù mình, kẻ làm nhục mình, kẻ chống Chúa chống Phật, kẻ tham nhũng bán nước, kẻ hiếp dâm giết người, kẻ tàn sát người vô tội…

– Yêu một chiều, không cần ai yêu lại, không cần ai hiểu, không cần ai đồng cảm…

– Yêu vô điều kiện, yêu không đòi hỏi bất kì một điều kiện gì để yêu như là “anh phải tốt, anh phải cố gắng cải thiện, anh phải có tâm hướng thượng…”

Các bạn, chúng ta đang ở thời mạt pháp cả hơn hai ngàn năm nay. Phật Thích Ca và Chúa Giêsu đến vì thế giới mạt pháp và tồi tệ và cần hai vị. Nhưng xem ra cả hai ngàn năm nay thế giới chẳng thay đổi và có lẽ là đi lùi về tâm linh, vì MỘT điều DUY NHẤT hai vị dạy – mà chẳng thầy bà nào khác dạy – thì cả thế giới cứ lờ đi, kể cả những người tự xưng là tín đồ của hai vị: “Yêu tất cả mọi người của thế giới, không chừa ai, một chiều, vô điều kiện.”

Các bạn không cần phải làm theo lời hai vị, vì hai vị chẳng bắt buộc ai theo. Nhưng nếu bạn nói bạn là Công giáo, Tin Lành, Chính thống giáo, Phật tử, blah blah blah… mà không làm theo lời Thầy là một dối trá lớn của bạn và của giáo hội bạn nếu giáo hội bạn không dạy lại và làm như thế. (Chưa phải nói thêm: Đó là thiệt thòi lớn nhất cho bạn, vì bạn học gì đâu đâu, mà điều quan trọng duy nhất và cần thiết nhất thì bạn chẳng học, chẳng thực hành, và do đó chẳng có được những thành quả tâm linh sâu sắc, cực lớn và nền tảng cho cuộc đời của bạn và của thế giới).

Cái gì tạo ra mạt pháp? Nếu tóm lại vào một điều thì đó là dối trá: Nói một đường làm một nẻo. Các bạn hãy nhớ, Chúa Quỷ/Ma Vương (Satan) trong kinh sách là ai? Đó là Kẻ Dối Trá, Kẻ Cám Dỗ. Chúa Quỷ chẳng có quyền lực gì khác hơn là dùng lời lẽ dối trá để rỉ tai cám dỗ và khuyến dụ bạn làm điều tồi tệ. Chúa Quỷ chẳng tạo ra động đất và sóng thần được, như trong phim.

Chúa Quỷ tạo ra hỗn loạn, bất công, tội lỗi, rác rến thối tha của thế giới, chỉ bằng một cách duy nhất: dùng lời dối trá rỉ tai con người để khuyến dụ con người làm bậy.

Tại sao Chúa Quỷ muốn con người làm bậy? Có lẽ tại vì Chúa Quỷ enjoys nhìn thấy con người đau khổ – sự đau khổ của con người là thức ăn hàng ngày của Chúa Quỷ. Con người sống bằng tình yêu và hạnh phúc; Chúa Quỷ sống bằng lửa khổ đau. Con người càng khổ đau Chúa Quỷ càng cảm thấy mạnh mẽ và sung sướng.

Chúc các bạn luôn nắm tay Chúa Phật mà đi mỗi giây trong ngày – đừng bước lạc.

Mến,

Hoành

© copyright 2020
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Sinh hoạt cộng đồng

Chào các bạn,

Những lần vào nhà chùa hay nhà thờ mà đúng lúc có người đọc kinh hay làm lễ, sau khi tham gia sinh hoạt xong, mình đều rất vui.

Dù người là một nhà sư trẻ, hay một nhóm ba người, hay một nhóm ba chục người…, dù mình và người chẳng quen biết nhau, dù mình đến nhà chùa hay nhà thờ này lần đầu hay nhiều lần, dù mình đến thành phố hay làng xã phường xóm có nhà chùa nhà thờ này lần đầu hay nhiều lần hay đó là nơi thường trú của mình, dù mình không có tôn giáo, dù mình có tư tưởng tâm linh và tôn giáo như thế nào…, việc cùng sinh hoạt tôn giáo với nhau luôn cho mình cảm giác gần gũi với người cùng sinh hoạt và với nhà thờ, nhà chùa, làng xóm, thành phố vừa mới có hoạt động cộng đồng đó. Continue reading Sinh hoạt cộng đồng

Lây lan trong cộng đồng

Chào các bạn,

Cách sống của chúng ta, dù chúng ta chẳng làm gì cả, chỉ là đi đây đi đó, cũng truyền lan ra cho mọi người quanh ta, như là người có dương tính COVID lây lan ra cộng đồng. Đây là điều có lẽ chúng ta ít nghĩ đến: Dù mình chẳng làm gì cả, chỉ là đi đây đi đó, mình cũng luôn lây lan cách sống và cách tư duy của mình ra cộng đồng.

Điều khác với sống bình thường và COVID là chúng ta lây lan cách sống tốt cũng như cách sống xấu trên từng bươc chân ta đi, nhưng COVID thì chỉ lây lan bệnh. Continue reading Lây lan trong cộng đồng

Nguyện độ mình và độ tất cả chúng sinh thành Phật

Chào các bạn,

Nguyện độ mình và độ mọi chúng sinh thành Phật là lời nguyện của mình trước Phật trong buổi lễ phát nguyện vào cuối tháng 11 năm 2013. Đó là buổi lễ phát nguyện long trọng và linh thiêng với chính mình, một buổi lễ thệ nguyện chỉ có mình vừa là chủ tế vừa là môn đồ.

Lời nguyện đầy đủ của mình lúc đó là: “Con lạy Phật và lạy Bồ Tát Quán Thế Âm, hôm nay con xin phát nguyện thực hành Tư duy tích cực. Con xin khiêm tốn, thành thật, yêu người, một chiều, từng phút giây. Con xin độ mình và độ mọi chúng sinh thành Phật. Con xin Phật và xin Bồ Tát Quán Thế Âm chứng giám tấm lòng của con.” Continue reading Nguyện độ mình và độ tất cả chúng sinh thành Phật