Gắn hình xếp chữ
Lê Văn Lộc – Hội VHNT Yên Bái
Cô vẽ bầu trời xanh
Em gắn con chuồn ớt
Vuốt cong đôi cánh mỏng
Trời trong thêm mênh mông…
Lê Văn Lộc – Hội VHNT Yên Bái
Cô vẽ bầu trời xanh
Em gắn con chuồn ớt
Vuốt cong đôi cánh mỏng
Trời trong thêm mênh mông…
Vũng nước nhỏ dưới chân núi
Soi
Tận đỉnh.
(Mai Văn Phấn)
(Rút trong tập: “Hoa giấu mặt”, NXB Hội nhà văn, năm 2012)
Câu mở đầu tưởng chừng đơn thuần chỉ miêu tả thực ra đã mang chủ đề của bài thơ.
Để rồi khi triển khai ý ở câu thứ hai, dẫu tác giả chỉ dùng một từ: “Soi” nhưng đã gợi bao suy tư cho người đọc. Ai “soi” đây, “soi” để làm gì, để thêm một lần nhìn lại chính mình, từ bề ngoài tới bên trong, hay đơn giản chỉ để làm duyên..?
Ý thơ chợt vỡ òa với câu kết: “Tận đỉnh”. Thì ra thi sĩ họ Mai kia đã bắc một nhịp cầu giữa“vũng nước nhỏ” khiêm nhường dưới chân núi kia với chiều cao ngút ngát của “núi”. Từ “soi” sao mà đắc dụng, đây đâu phải là sự ngẫu nhiên mà là sự xem xét lại mình, từ cội nguồn, nơi bắt đầu của đời người tới những đỉnh cao đã đạt, hình như có tiếng thầm thì đâu đây: “Xưa, núi kia cũng sinh ra từ “vũng nước nhỏ” này” .
Thức dậy thấy tên anh
Giận mình sao ngốc nghếch
Để miền yêu xanh biếc
Vừa vụt qua mất rồi.
(Sợ buồn khẽ rụng- Thủy Hướng Dương, Nxb CAND, 2012)
Đã lâu lắm, tôi có đọc một bài thơ không nhớ rõ của ai, trong đó có hai câu: “Khi anh hiểu tiếng hàng mi em khép/ Thời thanh xuân tươi đẹp đã qua rồi”. Đọc bài thơ “Tiếc” của THD, hai câu thơ trên chợt vụt hiện về tâm trí tôi… Thơ THD qua hai tập chị tặng tôi: “Hãy yêu đi khi ta còn có thể” và “Sợ buồn khẽ rụng” hầu hết là các “dòng nhớ trong veo” nhưng dễ lẫn với rất nhiều tập thơ tình xuất bản đến chóng mặt thời gian qua; vì vậy tôi sửng sốt trước một bài thơ 4 câu ngũ ngôn truyền thống của chị “neo” tôi lại, buộc phải ngẫm nghĩ.

Vì thế bài thơ “Tắm trăng” của Bàng Ái Thơ, khi xuất hiện, ít nhất phải đối diện với hai tâm lý thưởng thức: một là thích thú đồng cảm, hai là e ngại lo lắng cho tác giả dẫm phải bóng tiền nhân. Nhất là khi Ái Thơ lại là con cháu của hai nhà thơ nổi tiếng: Bàng Sĩ nguyên, Bàng Bá Lân, sự e ngại trở thành một đòi hỏi khắt khe: liệu chị có sự sáng tạo riêng với tư cách là một tác giả đàng hoàng hội viên Hội nhà văn từng in 5 tập thơ?
Continue reading NHỮNG GIỌT BUỒN TINH KHIẾT – Đọc bài thơ “Tắm trăng” của Bàng Ái Thơ *

Có lẽ các bạn đã biết chuyện cưu binh Úc Wildeboer lưu trữ các kỷ vật của một liệt sĩ Việt, trong đó có bài thơ Lá Thư Xuân trong 40 năm, và gấn đây đã mang các kỷ vật đó trả lại Việt Nam.
Loạt bài sau đây của Dân Trí kẻ lại cuộc hành trình đó của Wildeboer và sự trợ giúp của một số chuyên gia Việt trong việc tìm kiếm gia đình các liệt sĩ. Một trong những chuyên gia đó là cựu Thượng Tá Nguyễn Thị Tiến, Người Đương Thời của VN, và là bạn thường xuyên của Vườn Chuối.
Hoành
Lá Thư Xuân
Từ buổi ấy xa em biền biệt
Thấm thoát thoi đưa mấy độ xuân về
Hỡi em yêu còn ở chốn quê
Chắc ngoài ấy đang tung trời vui cánh én
Viết thư cho em đầu xuân sáu tám
Ngoài quê hương em đang rét run người
Xuân trong này cũng lạnh lắm em ơi
Đừng khóc nữa nhớ anh nhiều em nhé
Nhớ buổi ra đi nhìn nhau lặng lẽ
Giọt lệ sầu thương cho tiếng tiễn đưa
Mà hôm nay đã mấy độ xuân về
Nhớ em lắm
Nhớ quê hương đang bừng nổi dậy
Tàu chiến Mỹ ăn đòn bốc cháy
Giặc nhà trời cũng vùi xác biển đen
Còn trong này anh đứng giữa tiền duyên
Giao thừa đến vui tiếng kèn xung trận”
Đêm hành quân mừng xuân sáu tám
Vắng đào thơm mà ngát nhụy mai vàng
Trên người anh rung cành lá ngụy trang
Theo nhịp bước đoàn quân xuống đường quyết thắng.
Tháng 1/1968
Continue reading Bài thơ “Lá Thư Xuân” và cuộc hành trình 40 năm
Kính thưa các bạn Yêu Thơ Hay khắp cộng đồng mạng,
Chúng tôi, nhóm bạn, cùng chung một sở thích Yêu Thơ Hay và cùng ước nguyện hiến dâng tình yêu ấy cho Thơ Hay của thi đàn Việt. Sở thích và tình yêu ấy là tôn chỉ mục đích của nhóm bạn chúng tôi.
Đã đành Thơ không hoàn toàn mang lại hạnh phúc, nhưng thơ giúp ta đứng gần hạnh phúc, nên lòng tự nguyện, ý tưởng chân thành, hành xử bất vụ lợi, vô tư trong sáng toàn phần cho thơ, sáu anh em chúng tôi tập họp nhau đồng sáng lập Nhóm Bạn Yêu Thơ Hay, nhấn mạnh Thơ Hay. Không diễn văn nhưng rất nhiều tranh luận bàn thảo, không bầu cử nhưng mỗi đề xuất đều đồng nhịp 12 bàn tay vỗ: Nhà thơ Nguyễn Nguyên Bảy được chỉ định Phụ trách chung. Nhà thơ Thanh Tùng được chỉ định Phụ trách nội dung. Nhà thơ Lê Thiếu Nhơn được chỉ định Phụ trách giao tiếp, kết nối. Nhà thơ Lê Xuân Đố được chỉ định phụ trách mảng chuyên thơ thất lạc, bị bỏ sót, bị lãng quên. Nhà thơ Nguyễn Thái Sơn được chỉ định phụ trách mảng chuyên thơ người quá cố, người thất sủng, người bị hàm oan và người tiềm ẩn tài hoa chưa tỏa sáng. Nhà thơ Lý Phương Liên được chỉ định phụ trách tài vụ. Đây chỉ là những chức danh tự xưng, mỗi cá nhân tự chịu trách nhiệm với chính mình, trước cộng đồng và trước pháp luật. Nhóm Bạn Yêu Thơ Hay, hoạt động với phương châm tự thân vận động, không tham gia bất kỳ tổ chức chính trị xã hội nào, không tiếp nhận bất kỳ sự tài trợ kinh phí của bất kỳ tổ chức, cá nhân nào.
THÁI DOÃN HIỂU giới thiệu
Dịch giả NGUYỄN KHÔI
Nguyễn Khôi là nhà thơ được chúng tôi tuyển vào bộ THI NHÂN VIỆT NAM HIỆN ĐẠI. Sự nghiệp của anh gồm có thơ ca, biên khảo và dịch thuật. Về phương diện dịch thuật anh có công trình Sống Chụ Son Sao rất có giá.
Truyện thơ Tiễn dặn người yêu (Sống Chụ Son Sao) là một thiên trường ca trữ tình kết hợp giữa truyện dân gian và thơ ca dân gian. Theo truyền thuyết, đây là câu chuyện tình của một đôi trai gái ở bản Panh và bản Sái thuộc xã Tranh Đấu, huyện Thuận Châu (tức Mường Muổi, Sơn La ngày nay). Sống Chụ Son Sao là đỉnh cao của văn học Thái đen(Tây Bắc Việt Nam) biểu trưng cho ngôn ngữ Thuận Châu, Mường La. Ra đời trong xã hội thịnh trị của thế kỷ XVII ở vùng Tây Bắc Đại Việt, ngôn ngữ thơ đã đạt đến trình độ điêu luyện, hầu hết các thể thơ Thái thông dụng đã được sử dụng trong Sống Chụ Son Sao, từ thể “Khắp Bắc” câu dài 11, 12 chữ, đến thể “Khống khái” câu ngắn 5, 6 chữ. Các thể thơ này được dùng xen kẽ với nhau khá nhuần nhuyễn.
Tiễn dặn người yêu – áng thơ tuyệt diệu xin được tóm tắt như sau : Một đôi nam nữ sinh ra cùng lứa. Khi đến tuổi cập kê, họ bén duyên nhau, chàng trai sắm lễ vật sang nhà dạm hỏi. Nhưng bố mẹ không ưng, chê nghèo, ép gả cô cho người khác giàu và ở một bản xa. Chàng trai thất tình, đeo nặng nỗi buồn thương, phẫn chí bỏ sang Lào đi buôn mong kiếm đủ bạc vàng chuộc lại người yêu. Nhưng chợ đời đâu dễ kiếm tiền, chàng trai lam lũ vật lộn gian nan ở quê người. Là phận gái, cô dâu đau buồn vẫn không vượt qua bức tường lễ giáo, cam chịu cho số phận an bài, buộc phải lấy một kẻ xa lạ. Thấm thoắt sáu bảy năm trời, đã hết hạn ở rể của chồng, sau nhiều lần cố trì hoãn chờ người yêu trở về, cô đành nhắm mắt đưa chân bước đi đến người nhà làm dâu. Đúng ngày vu quy, thình lình người yêu cũ về đến nhà. Bao ước vọng tan tành. Không thể xoay chuyển tình thế, chàng dành cải trang thành khách đưa tiễn dâu về nhà chồng để dọc đường tranh thủ than thở tâm tình với người yêu cho vơi nỗi cay đắng. Chàng và nàng đau khổ hẹn thề rằng không lấy được nhau thời trẻ sẽ tìm mọi cách để lấy cho được nhau lúc về già. Cuối cùng, cái ngày ước nguyện định mệnh đã thành. Họ gặp nhau trong cảnh ngộ bi thương. Sau hai đời chồng, nàng bị người chồng thứ hai đem ra chợ bán và oái oăm thay được người tình xưa tình cờ đổi lấy bằng một nắm lá dong gói bánh! Từ đó, họ mới được thật sự sống trong hạnh phúc vợ chồng.
Continue reading SỐNG CHỤ SON SAO (Tiễn Dặn Người Yêu) TẬP ĐẠI THÀNH CỦA VĂN HỌC THÁI (Việt Nam)
Chùm thơ hoa ban – Nguyễn Anh Tuấn
LẠI MỘT MÙA HOA BAN
Anh muốn viết bài thơ hoa ban
Nhưng mùa ban chưa lại
Em đã đi xa…
Một chiều miền Tây
Gió Lào khắc khổ
Những vệt ban rừng nở sớm
Trên sườn núi xanh mờ
Những mỏm đồi trơ trụi
Tây Bắc là đây em
Anh hỏi
Mỗi khi lòng ngơ ngác
Tự bao giờ em đến bên anh
Như rừng ban trắng muốt
Sáng một dải mờ sương
Có phải, trong thung lũng xanh ngập nhớ thương
Đang vẳng lời em nhắn lại :
“ Hoa ban ơi !
Có chàng trai lần đầu biết hoa ban
Hoa chớ phũ phàng đấy nhé !”
Anh vui thích và ngỡ ngàng như đứa trẻ
Tìm em qua một sắc hoa rừng
Nhưng không đợi em về
Ngắt cánh ban rừng mộc mạc
Anh đã ra đi…
Mẹ xa bốn chín ngày rồi
chỉ còn những vật dùng quen ở mãi
còn những phím dương cầm tím tái
tay con giờ gặp lại
xạc xào rung…
ngày ba lần con mời mẹ xơi cơm
di ảnh mẹ đôi mắt
trời thăm thẳm
cây xõa bóng hiên nhà như chịu tang ngõ vắng
nhớ bước ngày nào đưa mẹ tập dưỡng sinh
có ai vẽ như ngày xưa trẻ lại
hoa rụng về cành trời thấp lại hồng lên
sao trời chỉ cho con có mẹ một lần
cho con gom những câu thơ mới
bốn chín ngày mẹ đi về mãi mãi
để con ở lại với ngày mai
gió thổi và hoa trôi
xin gió, xin hoa cho con câu thơ gặp mẹ mỉm cười
LÊ HÀ
(Tạp chí Tháp Bút-Trung tâm văn hóa TP Hà Nội- CLB văn học- số 17/12/2011)
NGÀY KHÔNG VẮNG EM
Em về nhà cửa sạch thơm
Lửa reo ấm bếp nồi cơm lại đầy.
Đông dài bớt gió heo may,
Vườn thu bớt mảnh trăng gầy đêm đêm.
Em về nắng mới dịu êm,
Ba gian nhà nhỏ chật nêm tiếng cười.
Đầu giường chiếc gối có đôi,
Nửa chăn đỡ lạnh, nửa người đỡ đau.
Em về tươi miếng trầu cau
Mẹ vui quên cả giãi dầu gió sương.
Dịu dàng cô Tấm thân thương,
Tóc thơm – thơm tỏa vành gương mỗi ngày.
Em về không rượu mà say,
Vần thơ có bạn trao tay gửi lời.
Nụ cười ánh mắt làn môi,
Hình như gặp được… cái thời ngày xưa.
Em về nắng hạn chờ mưa,
Chồi non lộc biếc như vừa nhú lên…
Em là ngọn lửa bình yên,
Suốt đời thắp sáng ngọn đèn trong anh.
10.11.2004
Đoàn Đức Bình (Hội VHNT Yên Bái)
(Rút trong tập: “Khoảng trời lặng gió”, NXB Hội nhà văn, năm 2011)
ĐÔI LỜI CỦA TRẦN VÂN HẠC:
Đâu đợi bên thềm đào thắm cánh
Mưa lây phây giăng bụi tràn sân
Đâu đợi gió đông về thấm lạnh
Mới hay mình tay chạm mùa xuân
Đã thấy mùa xuân trong dáng em
Ngực vươn cao thon thả chân mềm
Rộn ràng gót nhỏ vui đường rộng
Ngồn ngộn xuân tươi ắp nỗi niềm
Hoàng Xuân Họa
Thế giới thơ Nguyễn Nguyên Bảy là thế giới của cái đẹp, cái đẹp những dòng sông, tình yêu, cuộc sống; nhiều vấn đề của cuộc sống được anh khai thác thả vào thơ để mong người đời hướng thiện. Lạc vào rừng thơ Nguyễn Nguyên Bảy sẽ được bơi trên những dòng sông tươi mát. Bơi trên dòng “Sông Tương”, bơi trong “Sông cái mỉm cười”, “Gặp lại dòng sông” của anh để “Thì thầm (với) tuổi thơ” của mình!
Bàng Ái Thơ – (Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam)
Giữa vòng quay thế kỷ tôi như kẻ lạc loài
Lại mỗi ngày chùng chân mình quanh quẩn
Con tim nhậy bén cơ hồ như đã mất
Mắt khô đêm nghe tuyệt vọng giằng co
Đêm mòn hao ai tước đoạt những gì
Đêm cồn cào bởi đêm chẳng loãng
Ôm ước mơ chân thật mà cô đơn thảm loạn
Sự sợ hãi nào làm rêu phong đời tôi
Lan man với “Sông Cái mỉm cười”
của nhà thơ Nguyễn Nguyên bảy
SÔNG CÁI MỈM CƯỜI
Sông mở lòng trang nghiêm
Nước không trôi đỏ vắt
Anh thả tro bụi cha vào sông
Xin mát mẻ hồn
Hồn cười trong nước
Anh hái những lá cỏ mật
Thả xuống sông làm thuyền
Hồn ngồi lên thuyền
Mắt níu bờ da diết
Đê kè thổ đất
Thương nhớ lòa tròng
Thương nhớ không bật khóc
Làm sao nước mắt xuống thuyền
Tiễn cha về cực lạc
Anh nghe thoáng một triền gió ngát
Sông Cái mỉm cười
Từng đàn cỏ mật chèo khua…