Danh mục lưu trữ: Kỹ năng giao tiếp

Giao tiếp bằng nội tâm

Chào các bạn,

Nói đến giao tiếp có lẽ các bạn đã từng quen thuộc với hàng trăm nếu không là hàng nghìn bài học đủ kiểu – cách đi, cách đứng, cách ngồi, cách bắt tay, cách chào hỏi, cách nói chuyện, cách cười, cách đặt câu hỏi, cách làm người ta cười, cách làm người ta vui, cách sử dụng quyền lực, cách lấy uy, cách trang phục, cách để tóc, cách trang điểm… Đương nhiên là mỗi cách nào đó đều có hàng chục kiểu và hàng chục điểm để bạn nhớ. Chẳng biết bạn nào thuộc hết hàng trăm bài học như thế không. Mình thì chịu thua, từ nhỏ tới lớn mình chẳng quen học thuộc lòng bao giờ. Học bất kì môn nào phức tạp có cả hàng trăm thứ phải nhớ, mình luôn tìm cách thu chúng lại thành tối đa là 3 điểm để nhớ. Thông thường nhất là thu cả môn học thành chỉ một điểm để nhớ. Mình không học bằng cả trăm công thức được.

Giao tiếp và ứng xử cũng thế. Mình chẳng muốn nói về nhiều điều quá với các bạn. Mình muốn nói với các bạn chỉ một điều gốc rễ để nhớ. Và nếu bạn thực hành điều gốc rễ đó, bạn đã đạt được mọi thực hành mà cả trăm cuốn sách khác nói trong cả nghìn điều. Đọc tiếp Giao tiếp bằng nội tâm

Don’t take it personal

Chào các bạn,

Trong tiếng Việt không có câu nào tương tự như “Don’t take it personal” (đôi khi là “Don’t take it personally” hay “Don’t get too personal”), dù là ta có thể dịch tạm là “Đừng xem đó là chuyện riêng”. Câu này trong tiếng Anh thường nghe trong các đối thoại như sau:

Tuần trước James và John cãi nhau. Hôm nay James và Steve nói chuyện với nhau về nhân sự:

Steve: We need to pick someone to be our executive vice-president.
James: Yeah.
Steve: I think John would be a good pick.
James: Well, John is a bit hard headed (John thì hơi cứng đầu)
Steve: Is that objective or you’re taking it personal? (Đó là khách quan hay vì you có tư thù?) Đọc tiếp Don’t take it personal

Bài học ngoại giao 7 – Dùng tên trong giao tiếp quốc tế

Chuỗi “Bài học ngoại giao”

Chào các bạn,

Hôm nay mình nói đến cách dùng tên trong ngoại giao quốc tế. Hãy dùng tên một cô làm ví dụ: Nguyễn Thị Minh Trang.

I. Câu hỏi đầu tiên là first name (tên) của cô này là gì? Middle name (tên đệm ở giữa) là gì? Last name (family name, họ) là gì?

Nếu là nam, tên thường chỉ có 3 từ, như Trần Đức Thành, thì rất dễ. Ta biết ngay Thành là first name, Trần là last name, và Đức là middle name. Nếu đổi theo thứ tự Âu Mỹ thì tên đầy đủ sẽ là Thanh Duc Tran.

Ở Mỹ thì người ta thường viết tắt tên giữa, cho nên sẽ là Thanh D. Tran. Thông thường người ta chỉ gọi cho tiện hai từ, first name và last name, cho nên tên sẽ là Thanh Tran. Đọc tiếp Bài học ngoại giao 7 – Dùng tên trong giao tiếp quốc tế

Bài học ngoại giao 6 – Nói chuyện với người nước ngoài

Chuỗi “Bài học ngoại giao”

Chào các bạn,

“Người nước ngoài” là người không nói tiếng Việt, và có lẽ chúng ta phải nói tiếng Anh với họ, vì đa số người trên thế giới ngày nay dùng tiếng Anh như ngôn ngữ phổ thông. Bài này mình bàn về nói chuyện với người nước ngoài, nhưng những nguyên lý ở đây cũng là nguyên lý khi nói chuyện tiếng Việt với người trong nước.

Thường là khi nói chuyện với người nước ngoài, nhiều người Việt không biết vì lý do gì mà nói quá nhanh. Mình nói tiếng nước ngoài, giọng của mình lạ đối với họ, mình lại tăng tốc nữa, thì cơ hội để họ không hiểu được mình là rất cao. Và người ta không hiểu thì nhiều khi người ta cũng không hỏi, chỉ ừ ừ ào ào, mỉm cười, gật đầu, nên mình có thể cũng không biết là người ta không hiểu. Các bạn cần nhớ là người một nước, nhưng khác tỉnh, cũng có thể khó hiểu nhau. Khác nước, dù cùng tiếng Anh, vẫn rất khó hiểu nhau hơn. Khác nước mà lại khác ngôn ngữ thì càng khó hiểu nhau hơn nữa. Đọc tiếp Bài học ngoại giao 6 – Nói chuyện với người nước ngoài

Bài học ngoại giao 5 – Sắp xếp chỗ ngồi

Chuỗi “Bài học ngoại giao”

Chào các bạn,

Sắp bàn ghế và chỗ ngồi cho một bữa ăn trong nhà hàng hay một cuộc họp trong phòng họp, thường là vấn đề lớn và khó khăn, đặc biệt là trong giới quan chức chính trị và đại gia kinh doanh.

Mình có anh bạn trước kia là “advance man” của tổng thống Carter, có nghĩa là Carter sắp đến đâu thì anh này đến trước một tuần hay vài ngày để sắp xếp phòng họp, an ninh (làm việc với Secret Service của tổng thống), chỗ ngồi, thức ăn, đội ngũ tiếp viên nhà hàng… Những điều mình học được là nhờ tổ chức một số sự kiện chung với anh này. Đọc tiếp Bài học ngoại giao 5 – Sắp xếp chỗ ngồi

Bài học ngoại giao 4 – Chào

Chuỗi “Bài học ngoại giao”

Chào các bạn,

Chào nhau thường là lúc mới gặp nhau và khi từ giã. Hiện tượng toàn cầu hóa ngày nay cho chúng ta một điều lợi là ta có nhiều cách chào của nhiều dân tộc khác nhau mà ta đều có thể dùng được tại bất kỳ lúc nào nơi nào. Điều này cho phép chúng ta sử dụng các cách chào một cách sáng tạo trong ngoại giao. Đọc tiếp Bài học ngoại giao 4 – Chào

Bài học ngoại giao 3 – Không biết ngoại giao?

Chuỗi “Bài học ngoại giao”

Chào các bạn,

Có nhiều người thường bị bạn bè chê là không biết ngoại giao. Vậy có nghĩa là gì?

Thường có nghĩa là làm cho người ta bực mình hay không thích.

Nhưng làm gì mà người ta bực mình hay không thích?

• Ai mới mở miệng nói gì là mình chê và phê phán ngay điều đó.

Ví dụ:

    – “Xem phim Tấm lòng của biển chưa?”

– “Rồi, dở quá dở.”

Đọc tiếp Bài học ngoại giao 3 – Không biết ngoại giao?

Bài học ngoại giao 2 – Trong phòng họp

Chuỗi “Bài học ngoại giao”

Chào các bạn,

Điều quan trọng nhất cho thành công của bạn trong đời sống – dù theo tiêu chuẩn của xã hội hay tiêu chuẩn của riêng bạn – là tĩnh lặng.

Tĩnh lặng có rất nhiều khái niệm chứa đựng trong đó. Đó là yên lặng trong tâm, làm việc từ tốn (có vẻ chậm rãi so với thiên hạ), luôn nhường nhịn, luôn dịu dàng… Nói ra rất giống ông ngoại làm việc. Nhưng sự thật đó là bí quyết làm việc lớn, đặc biệt là lãnh đạo khi bạn 30 tuổi mà dưới trướng bạn có một đoàn 40, 50 tuổi. Đọc tiếp Bài học ngoại giao 2 – Trong phòng họp

Bài học ngoại giao 1 – Quan sát tranh luận

Chuỗi “Bài học ngoại giao”

Chào các bạn,

Đây là bài học ngoại giao dành cho các bạn đã đọc mình một thời gian. Mình định sẽ viết thêm thành một chuỗi bài “Bài học ngoại giao”. Nếu mình ngủ quên, nhờ các bạn nhắc.

Việc ngoại giao thông thường nhất là ngồi quanh một bàn với một nhóm bạn. Trong một bàn như thế, thường là mọi người nói chuyện ồn ào: Đọc tiếp Bài học ngoại giao 1 – Quan sát tranh luận

Viết/nói bằng cảm xúc

Chào các bạn,

Dù rằng mình viết mỗi ngày một bài trà đàm, về cùng một hai điều mà thôi, nhưng mình thường có nhiều cảm xúc khi viết bài, và hy vọng rằng các bạn nhận ra điều đó khi đọc bài.

Thực sự đây là lần đầu tiên mình viết nhiều đến thế, hơn hai nghìn bài một loạt rồi. Trước khi mở ĐCN mình chẳng hề nghĩ đến chuyện này. Nếu nghĩ đến mỗi ngày một bài và lên đến hàng nghìn bài, thì chắc chắc là ĐCN đã chẳng ra đời, vì mình đã chạy dài vì sợ. Mình chỉ biết mở blog cho Tư duy tích cực, Mở xong rồi, tức là có blog trên Wordpess rồi, mình mới suy nghĩ cần viết thế nào. Vì mình chọn “Tư duy tích cực mỗi ngày” làm slogan, nên quyết định thầm là sẽ viết mỗi ngày một bài cho các bạn (nhưng lúc đó chẳng dám tuyên bố như thế, vì sợ nói ra rồi làm không được). Đọc tiếp Viết/nói bằng cảm xúc

Nhạy cảm trong truyền thông

Chào các bạn,

Truyền thông (communication) là từ chỉ đến tất cả mọi cách mà hai người thông tin cho nhau – nói, ra dấu, ngôn ngữ của cơ thể, nhìn, nghe, bắt tay, vỗ vai, chạm nhẹ, sờ…

Trong mọi cách truyền thông thì mắt và tai là quan trọng nhất – nhìn, quan sát, và nghe để hiểu được người đối diện.

Miệng và tay ít quan trọng hơn, chỉ cần khi mình nói hay chạm nhẹ tay chẳng hạn, nhưng thường thì nói rất ít, nói ít nhưng người kia có thể thấm nhiều, hoặc chạm ít nhưng người kia cảm nhiều, như khi nắm bàn tay chẳng hạn.

Bên dưới các công việc này có hai điều khác quan trọng hơn nhiều để các bạn có thể nhạy cảm với người đối diện: Đọc tiếp Nhạy cảm trong truyền thông

Lễ giáo forum và blog

Chào các bạn,

Nếu nhà bạn tự nhiên có một người hoàn toàn lạ mặt, bước từ ngoài vào, và phê phán cái bàn này xấu, tấm ảnh này không đúng kiểu, bình hoa này thiếu thẫm mỹ, tấm màn này không hợp thời… thì bạn nghĩ thế nào? Anh chàng này bất lịch sự? Hay anh này bị bệnh tâm thần?

Nhưng hiện tượng này xảy ra rất thường xuyên trên Internet, các bạn có biết không? Đọc tiếp Lễ giáo forum và blog

Phát triển tiềm năng bằng quan sát và lắng nghe

Ngày xưa, mình có đọc một cuốn truyện rất rất hay và tinh tế: “Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ” về một thằng nhỏ nó có khả năng quan sát và lắng nghe cực kì tốt. Nó có thể luyện đến nghe được tiếng bước chân cách nó bao nhiêu xa hay âm thanh phát ra từ hướng nào; ba nó, bạn nó, mẹ nó đang có tâm trạng như thế nào…v…..v…….

Một câu chuyện ấn tượng cực mạnh với mình. Bởi vì ngày xưa mình đã từng thế, có thể ngồi hàng giờ lắng nghe tiếng mưa, nhìn mây, lắng nghe tiếng chim hót,….v….v….. Đọc tiếp Phát triển tiềm năng bằng quan sát và lắng nghe

Giọng nói của bạn

Chào các bạn,

Chúng ta thường nói về aura, tức là “vùng hào quang’, cái dáng vẻ của bạn, tỏ lộ con người của bạn, cái tâm của bạn, ra ngoài.

Nhưng đương nhiên là còn một thứ khác có thể tỏ lộ con người thật của bạn ra ngoài. Đó là tiếng nói của bạn.

Ai trong chúng ta cũng có khả năng nghe giọng nói của một người và biết được phần nào bên trong người đó—tức giận, buồn, stress, kiêu căng, khiêm tốn, nói thật, nói dối… nhưng đương nhiên là đối với người giỏi đóng kịch và bạn có khả năng nghe không cao, thì người kia qua mặt bạn là chuyện thường. Đọc tiếp Giọng nói của bạn

Các kỹ năng giao tiếp

Chào các bạn,
bowing
Chúng ta thi thoảng có các bài về kỹ năng giao tiếp như bắt tay, chào hỏi, nói chuyện với đám đông, kỹ thuật interview… Nhưng các bạn có thể nhận thấy ĐCN không có nhiều các bài về kỹ năng giao tiếp như các bài về trái tim.

Không phải là chúng ta không xem nặng các kỹ năng giao tiếp, nhưng vì khi Tâm ta có nội lực mạnh thì ngôn ngữ thân thể của ta và aura của ta sẽ tự động làm cho những hành vi giao tiếp của ta có sức mạnh của một vị thầy. Chỉ cần đọc một ít về các kỹ năng giao tiếp là được.

Đọc tiếp Các kỹ năng giao tiếp