All posts by Trần Đình Hoành

I am an attorney in the Washington DC area, with a Doctor of Law in the US, attended the master program at the National School of Administration of Việt Nam, and graduated from Sài Gòn University Law School. I aso studied philosophy at the School of Letters in Sài Gòn. . I have worked as an anti-trust attorney for Federal Trade Commission and a litigator for a fortune-100 telecom company in Washington DC. I have taught law courses for legal professionals in Việt Nam and still counsel VN government agencies on legal matters. I have founded and managed businesses for me and my family, both law and non-law. I have published many articles on national newspapers and radio stations in Việt Nam. In 1989 I was one of the founding members of US-VN Trade Council, working to re-establish US-VN relationship. Since the early 90's, I have established and managed VNFORUM and VNBIZ forum on VN-related matters; these forums are the subject of a PhD thesis by Dr. Caroline Valverde at UC-Berkeley and her book Transnationalizing Viet Nam. I translate poetry and my translation of "A Request at Đồng Lộc Cemetery" is now engraved on a stone memorial at Đồng Lộc National Shrine in VN. I study and teach the Bible and Buddhism. In 2009 I founded and still manage dotchuoinon.com on positive thinking and two other blogs on Buddhism. In 2015 a group of friends and I founded website CVD - Conversations on Vietnam Development (cvdvn.net). I study the art of leadership with many friends who are religious, business and government leaders from many countries. I have written these books, published by Phu Nu Publishing House in Hanoi: "Positive Thinking to Change Your Life", in Vietnamese (TƯ DUY TÍCH CỰC Thay Đổi Cuộc Sống) (Oct. 2011) "10 Core Values for Success" (10 Giá trị cốt lõi của thành công) (Dec. 2013) "Live a Life Worth Living" (Sống Một Cuộc Đời Đáng Sống) (Oct. 2023) I practice Jiu Jitsu and Tai Chi for health, and play guitar as a hobby, usually accompanying my wife Trần Lê Túy Phượng, aka singer Linh Phượng.

Chiến lược thành công

strategy
Chào các bạn,

Nhiều người chúng ta có vấn đề này. Khi nào cũng thấy mình có đủ mọi nhược điểm, thiếu thốn, bất toàn, khi nào cũng phải cố gắng hết sức để cải tiến, và càng cố gắng thì càng thấy mình dở mình dốt, và càng tuyệt vọng.

Và nếu nói đây là mẫu người tiêu cực thì có gì đó bất ổn. Làm sao những người chiến đấu tận lực cả đời cho mình khá lên, cho xã hội khá lên, lại là tiêu cực được? Không có l‎ý.

Mẫu người này, tiếng Anh có một từ là “too demanding”, đòi hỏi quá đáng trên chính mình, và trên những người chung quanh mình. Đây là những người có tiềm năng lãnh đạo rất cao, nếu có “chiến lược phát triển” có lý hơn một tí. (Mình cố tình dùng từ “chiến lược” vì chúng ta sắp vào phương cách nhìn một cách tổng thể về chính mình để phát triển mình theo một “chiến lược” hiệu quả nhất).

• Đầu tiên chúng ta phải xác định một tiền đề căn bản là: Cải tiến mình, làm cho mình khá hơn, luôn luôn là điều tốt, hay, và tích cực.

Nhưng “cải tiến mình” là cải tiến gì?

• Trước hết, có một mức tối thiểu để làm người, chúng ta không thể xuống thấp hơn—không giết người, không trộm cắp, không dối trá, không tà dâm, không say sưa. Ta nhận thấy, đây là các điều bắt đầu với chữ “không”, vì tự chúng là tiêu cực, là xấu, ta phải “nói không” với chúng. Đối với năm quy luật căn bản này thì mình phải tuân theo, vì xuống dưới mức đó là không chấp nhận được.

strategy1
• Cao hơn mức này, thì có hàng triệu thứ chúng ta có thể tăng tiến hàng ngày—giỏi yêu người, giỏi ngăn nắp, giỏi toán, giỏi luận l‎ý, giỏi văn, giỏi truyền thông, giỏi tổ chức, giỏi quản l‎ý, giỏi…..

Vâng, có “hàng triệu” thứ để chúng ta “có thể” tăng tiến hàng ngày. Nhưng hai từ mấu chốt ở đây là “hàng triệu” và “có thể”.

“Hàng triệu” tức là rất nhiều. Ta không thể ôm đồm hết cả triệu được. Đừng ôm đồm quá đáng.

“Có thể” là được phép, có khả năng, nhưng không bắt buộc. Mình muốn làm thì làm, không muốn thì thôi, chẳng thiên địa quỷ thần người vật nào ép mình cả.

Vấn đề của những nguời “đòi hỏi quá đáng” (too demanding) là ôm đồm hàng triệu điều, và cứ bắt mình “phải” giỏi, “phải” hoàn toàn, tất cả. Như vậy thì ta sẽ sống một cuộc đời rất nhiều đòi hỏi, nhiều stress, và nhiều tuyệt vọng về sự bất toàn của mình.

Và đây là “chiến lược” thua cuộc, vì ai trong chúng ta cũng thấy là muốn mình hoàn hảo trong cả triệu chuyện là việc không thể làm và, quan trọng hơn nữa, là không cần làm. Để làm chi, ngoài việc cho mình thêm stress?

• Mình tạm thời lấy một ví dụ về cạnh tranh thương mãi để minh họa thì các bạn sẽ thấy rõ hơn. Bây giờ bạn dự tính mở một tiệm phở. Có “hàng triệu” thứ bạn “có thể” cạnh tranh với các tiệm khác—tầm cỡ lớn nhỏ, trang trí, địa điểm, máy móc, âm nhạc, đầu bếp, các món phở khác nhau, mùi vị ngon, tiếp viên, giá cả, các loại nước uống, “văn hóa” tiệm, v.v…

Đây là những điều bạn bắt buộc phải quan tâm khi mở tiệm. Nhưng chắc chắn là bạn không thể đứng đầu trong mọi thứ được—đã có những tiệm lớn, đã có những tiệm trang trí rất hay và rất tốn tiền, mấy địa điểm cực tốt bạn không đủ tiền để vào, v.v… Nói chung là nhìn vào điểm nào bạn cũng thấy có người hơn mình rồi. Cho nên nếu chiến lược gia của tiệm mà ngó vào các điểm yếu của tiệm thì đương nhiên là sẽ cố vấn: “Không được anh ơi. Cái gì mình cũng thua người ta. Làm không được đâu.” Như vậy là chưa đánh đã thua.

competition
• Chiến lược đúng là không chú trọng vào cái yếu của mình (có quan tâm, nhưng không chú trọng, không tập trung tư tưởng và năng lực vào đó), nhưng tập trung năng lực vào một hay hai điểm mạnh nhất của mình mà thôi. Ví dụ: Giá rẻ nhất–em không chồng con, em không chi phí nhiều, em có thể hy sinh xuống giá rất rẻ, lấy số đông làm lời.

Hay, ví dụ khác, “văn hóa” đặc biệt—tiệm này có “văn hóa sinh viên”, tiếp viên chỉ toàn SV, đầu bếp cũng đang là SV, nhạc và trang trí kiểu SV, có cờ tướng và cây ghita cũ rích cho SV, có wifi để SV dùng laptop, không hút thụốc để nữ SV thoải mái, không đuổi khách để SV có thể la cà, SV có thể ăn ký sổ, v.v…

Thế thì cơ hội thành công rất cao, mặc dù xét ra thì trong rất nhiều điểm chi tiết tiệm vẫn thua các tiệm khác.

Chiến lược thành công là chiến lược tập trung năng lực vào việc khai thác một hai điểm mạnh của mình, chứ không tiêu tán năng lực vào việc cố vực một triệu điểm yếu của mình.

• Cuộc đời mình cũng vậy, mình có vài sức mạnh, cứ tập trung vào phát triển nó. Các điểm yếu, không sao. Đừng điểm nào quá yếu đến nỗi thành tàn tật là được rồi. Mình ghét toán, càng học càng tù mù, thì việc gì phải bổ đầu mình ra để học giải phương trình bậc hai? Có ai ở đời cần nó ngoài một số rất ít các ngành nghề chuyên môn. Thay vì cứ tự chửi mắng mình là mình dốt toán, thì hãy vui mừng cám ơn Thượng đế đã cho mình dốt toán để cho mình tài nấu ăn siêu hơn mức trung bình. Tập trung vào nấu ăn để thành cao thủ quốc gia về nấu ăn hay chủ một nhà hàng khét tiếng một ngày nào đó. Sống như vậy vừa thoải mái, vừa vui, vừa nắm chắc thành công trong đời.

“Tập trung năng lực vào một hay hai điểm mạnh nhất” đó là chiến lược sống thành công, và thương mãi thành công.

Cứ vui vẻ với hàng triệu cái yếu và chỉ một hai cái mạnh của mình. Tập trung năng lực vào một vài cái mạnh, đừng tiêu tán năng lực vào hàng triệu cái yếu.

Sống với chính mình cũng thế. Giúp học trò con cái phát triển cũng thế. Làm thương mãi cũng thế. Làm chính sách quốc gia để thành công trên thương trường và chính trường quốc tế cũng thế.

Chỉ có một loại chiến lược thành công: Chiến lược tập trung năng lực vào một hai điểm mạnh của mình.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

Chú thích: Bài này phát sinh từ đối thoại giữa mình, Lizzy và Đức Minh trong bài Tư Duy tích cực làm được gì cho ta ?. Mình biên tập lại một tí để nó thành một bài mới, chia sẻ với các bạn không thấy nó trong sidebar.

© copyright TDH, 2009
Permission for non-commercial use

Daily English Challenge — Wednesday, May 20, 2009

englishchallenge
Hi everyone,

Thanks, nucuoithienthan, for the response. You’re my hero, little brother. I couldn’t do that when I was at your age. You are doing very well.

I have edited nucuoithienthan’s writing as below, just correcting the mistakes and making it sound right. No fancy work. If you compare the two pieces, the answer will be clear to you. No need for any explanation. However, if anyone has a question, please feel free to ask.

There are five people in my family–my father, my mother, my brother, my little sister and me. One of us is most pampered by my parents. It is my little sister Ngoc Han, because she is the only girl in my family. Now she is six years old. I am eight years older. she is really a very beautiful girl with ocean blue eyes, a straight nose, and long shimmering black hair. My mother likes to fondle her hair.

Ngoc Han always smiles. Everyone loves her. She likes to read and listen to fairy tales, such as Snow White and the Seven Dwarfs, and Prince Frog. My mother often tells her a fairy tale before she sleeps.

Ngoc Han likes to eat sweets, so she has only one upper incisor left. She has a passion for piano. She began playing piano when she was 3 years old. Now she can play more than 100 pieces of music. She also likes singing and sings very well. My father said that when Ngoc Han reaches 15, he would send her to a music college to learn. He always hopes his little and tender Ngoc Han will be a famous singer. I do too. Everyone in my family does.

GRAMMAR HINT: How do know you which noun is countable and which is uncountable?

Answer: Look it up in the dictionary 🙂

Ex: Look up the word “time” at http://www.merriam-webster.com/dictionary/time.

“Time” has many different meanings; each meaning is a “different word” (for our current purposes). Generally, the meaning starts with “a” or “one” in the dictionary is a countable noun; the meaning starts with “the” is an uncountable noun.

So, depending on what meaning you want to use for the word “time”, it can be either countable or uncountable.

TODAY’S CHALLENGE

OK, you guys. What do you usually do on Sundays? Sleeping until 5pm? Swimming? Visiting with friends? Going to the coffee shop? Working with the computer? On what?

Please tell us what you usually do on Sundays.

Come on, guys! Shoot!

Have a great day, everyone. 🙂

Hoanh

Daily English Challenge — Tuesday, May 19, 2009

englishchallenge
Hi everyone,

Thank you for participating very well in yesterday’s translation. Everyone is very good. It was hard for me to pick one over the others. It hurts my heart. I may have a heart attack eventually if I keep doing this.

At the end I decided to pick two–chị Kiêm Yến’s and Đức Minh’s writings. Viên Hy’s is very good, good enough for posting, but I don’t want to annoy the readers by posting too many. And JEa’s is also right there. JEa should be a little tighter in language when translating, though.

I did only a couple of very minor changes in Kiêm Yến’s and Đức Minh’s translations before posting. Hope you have already seen today. Thanks, Yến and Đức Minh. And, of course, Viên Hy and jEa too.

Nothing much to discuss on the translation exercise. You guys can just compare the original and the translations, and you will see all the points.

“Secondary performance”: I translate it as “Làm việc kiểu hạng hai.” Everyone misunderstood this term. But it probably is my fault. Had I written “second-class performance” or “second-rank performance”, it might have been clearer.

“At the individual level”: This is similar to what we hear often in economics–“at the micro level”–which means to look at things from the point of view of an average person, and not from the (higher) point of view of leader who looks at groups of people. Translating it as “góc độ cá nhân” in this context is good.

For Yen’s question: “Today we are in a much more exciting time.” “A time” here means “(một) thời đại” or “(một) thời kỳ.” In Vietnamese language, we don’t think about “một” here, but in English, the “a” is required–it is a countable noun in this meaning.

TODAY’s CHALLENGE

OK, every one, here it is, a couple of easy challenges for today for you to choose (or to do all, if you’d like to :-)). Write in whatever way you want, with you own words and your own level of writing. Make it easy on yourself.

1. Tell me about your most favorite female singer.

or

2. Do you have a niece, nephew, little brother or little sister? If yes, please write about him/her. I would love to hear.

That’s it. It seems you guys tend to shy away from writing English. But, that is the KEY. And it is much easier than you think. After several exercises, you will find it easy. Just do it. See the guy below?

Have a great day!

Hoanh 🙂

NO FEAR
NO FEAR

Nhiệm vụ của thế hệ hôm nay

victory6

Vài tháng trước, chị Huyền có đề cập trên diễn đàn này, đại loại là “Thế hệ cha ông chúng ta quá sôi động. Họ đã vượt dãy Trường Sơn chiến đấu vì tổ quốc. Thời buổi này nhàm chán quá! Ước gì chúng ta được sống trong thời đại như cha ông chúng ta”. Rồi sau đó nhiều tháng, tôi đọc nhật ký Đặng Thùy Trâm. Khi trái tim tôi bị nung trên lửa bởi những lời của Đặng Thùy Trâm, tôi nhớ đến lời nhắn của Huyền. Việc tiếp bước một thế hệ đã sống cùng cái chết mỗi ngày, hẳn đã làm cho chúng ta cảm thấy bị lu mờ. Gay go thật! Và thậm chí còn gay go hơn khi chúng ta nhìn ở góc độ cá nhân. Thật khó để chúng ta cảm thấy có động lực, nếu chúng ta không thể tìm ra ý nghĩa lớn lao của cuộc đời mình.

Nhưng, hãy để tôi nói với bạn điều này. Nếu chúng ta nhìn kỹ, thời đại chúng ta đang sống đây sôi động hơn nhiều so với thời đại cha ông, và nhiệm vụ của chúng ta cũng tương đương, nếu không muốn nói là còn quan trọng hơn và khó khăn hơn nhiệm vụ của cha ông nữa. Ngày nay, lần đầu tiên trong lịch sử chúng ta có hòa bình, kỹ thuật tiên tiến, kiến thức cập nhật và kết nối toàn cầu, để đưa đất nước chúng ta hướng tới tầm cao. Điều này chưa từng xảy ra trong lịch sử chúng ta.

Trong hàng ngàn năm, chúng ta chỉ là một đất nước nhỏ bé tại một vùng nhỏ bé vô danh trên thế giới, xem Trung Quốc (và sau đó là Pháp) như trung tâm trong thế giới của chúng ta. Ngày nay, chúng ta có độc lập, chúng ta có hòa bình, chúng ta có khả năng ngồi ở bất kỳ góc nào trên mặt đất để thu thập thông tin và kiến thức từ bất kỳ nơi nào trên thế giới. Và chúng ta có mạng lưới người Việt trải khắp thế giới để chuyển tải mọi việc ở cấp độ toàn cầu.

Đất nước chúng ta chưa bao giờ có cơ hội đó. Đây là cơ hội cho chúng ta bước ra khỏi chính cái bóng của một đất nước nghèo nàn và anh hùng để trở thành một đất nước hùng mạnh và nổi trội. Nói cách khác, chúng ta đang trong cuộc chiến chống nghèo nàn lạc hậu và đang trong cuộc đua hướng tới tầm cao. Thật sôi động biết bao!

victory8
Ngày nay, chúng ta không phải xem Trung Quốc hay Pháp Quốc như là trung tâm của thế giới. Chúng ta tự xem mình có tiềm năng trở thành trung tâm của thế giới. Tại sao? Vì ngày xưa thế giới quá lớn để chúng ta tìm hiểu. Ngày nay, chúng ta sống trong một ngôi làng toàn cầu nhỏ bé, và không phải là một tham vọng lớn cho bất kỳ người dân làng nào mơ ước trở thành lãnh đạo vào một ngày nào đó.

Chúng ta sống trong một thời đại đầy ắp cơ hội lớn. Cơ hội lớn đi kèm thách thức lớn. Và thách thức lớn nhất cho tất cả là Bản thân chúng ta. Cuộc sống hoà bình mang theo nó sự trì trệ và ý thức an toàn giả tạo. Ở tư thế phòng vệ dễ dàng hơn nhiều khi chúng ta phải ngủ với cái chết cận kề mỗi đêm. Nhưng khi mọi việc có vẻ quá yên ả, đó là lúc sức ỳ lẻn tới và ru chúng ta vào một giấc ngủ dài.

Trong chiến tranh, chúng ta không thể hư hỏng, vì điều đó có nghĩa là chết. Trong thời bình, sự thối nát có thể trở thành một phần trong cuộc sống nếu chúng ta không cảnh giác. Trong chiến tranh, làm việc kiểu hạng hai có nghĩa là chết. Trong thời bình, cả người tốt nhất và người tệ nhất đều sống. Trong chiến tranh, chúng ta biết được sai lầm của chúng ta chỉ sau một phút hoặc một ngày. Trong thời bình, sai lầm hôm nay có thể cho thấy hậu quả sau mười năm nữa. Cho nên ngày nay chúng ta dễ dàng sơ hở bởi ý thức an toàn giả tạo và bởi việc phơi bày hậu quả của sai lầm xảy ra với tốc độ chậm chạp.

victory3

Nếu chúng ta nhìn thấy toàn bộ điều này- lần đầu tiên trong lịch sử chúng ta có cơ hội lớn và thử thách lớn để trở thành một quốc gia lớn trong cộng đồng các quốc gia- như vậy chúng ta sẽ hiểu rõ rằng chúng ta đang sống trong một thời đại rất sôi động, trong một cuộc chiến tương đương, nếu không muốn nói là còn quan trọng hơn cuộc chiến giành độc lập của cha ông.

Đó là nhiệm vụ của thế hệ mới. Chúng ta đã sẵn sàng chưa? Chúng ta có giữ ngọn lửa lý tưởng cháy trong tim ta? Chúng ta có mong chờ với tầm nhìn rộng mở? Chúng ta có giữ mình trong sạch trước sự đồi bại? Chúng ta có đứng lên bảo vệ sự thật và công lý? Chúng ta có mở lòng với những vấn đề khó khăn nhất của quốc gia? Chúng ta có góp một phần nhỏ đưa đất nước vào tầm lớn? Như cha ông đã tự nhủ “ Chúng ta chiến đấu giành thắng lợi hay là chết”, liệu chúng ta cũng đang tự nhủ “Chúng ta chiến đấu giành thắng lợi cho đến chết”?

Tôi biết ơn vì tôi được sống trong suốt thời kỳ sôi động nhất của đất nước. Tôi hi vọng,chúng ta- của thế hệ này- sẽ trung thành với bản thân để thực hiện nhiệm vụ lớn lao, hoàn thành sứ mạng của cha ông. Giữ mình trong sạch và yêu nước, đưa đất nước chúng ta thành cường quốc trên thế giới.

Chúng ta đã sẵn sàng cho nhiệm vụ chưa?

Phạm Kiên Yến dịch

.

victory7
Nhiệm vụ của thế hệ ngày nay

Cách đây vài tháng, chị Huyền có đề cập trên diễn đàn này, “Thế hệ cha ông chúng ta thật thú vị. Họ vượt Trường Sơn để chiến đấu vì quê hương. Nhưng ngày nay thì thật tẻ nhạt. Chúng tôi ao ước mình có được những năm tháng mà thế hệ cha ông đã từng có.” Sau đó, vài tháng sau, tôi được đọc cuốn Nhật kí Đặng Thùy Trâm. Khi trái tim tôi bị nung trong lửa bỏng bởi những lời của chị, tôi nhớ tới lời nhắn của chị Huyền. Nối tiếp sau một thế hệ đã từng sống đối diện với cái chết diễn ra hàng ngày dường như khiến chúng ta cảm thấy hình ảnh của mình bị lu mờ. Thật khó! Và lại càng khó hơn nữa khi chúng ta nhìn theo góc độ cá nhân. Khó cho chúng ta có được động lực để vươn lên nếu chúng ta vẫn chưa tìm ra được ý nghĩa sống lớn lao cho mình.

Nhưng hãy để tôi nói với bạn điều này. Nếu chúng ta nhìn nhận vấn đề kĩ hơn, thì thời đại mà chúng ta đang sống ngày nay còn thú vị hơn cả thời đại của ông cha ta ngày trước, và trách nhiệm của chúng ta cũng tương đương, nếu không nói là quan trọng và còn khó khăn hơn nhiều. Ngày nay, lần đầu tiên trong lịch sử, chúng ta có được hòa bình, có công nghệ tiên tiến, được tiếp xúc với trình độ kiến thức cao, và có sự kết nối với toàn cầu để từ đó có thể đưa quê hương mình vươn lên tầm vĩ đại. Điều mà chưa từng xảy ra trong lịch sử dân tộc.

Trong suốt hàng ngàn năm qua, chúng ta chỉ là một nước nhỏ bé, nằm ở một góc nhỏ chưa hề được biết đến của một thế giới mà Trung Quốc (và sau đó là Pháp) từng được xem là trung tâm thế giới đối với chúng ta. Ngày nay, chúng ta có độc lập, chúng ta có hòa bình, chúng ta có thể ngồi tại một nơi, cho dù là nơi nào đi chăng nữa thì chúng ta đều có thể thu thập thông tin và kiến thức từ khắp nơi trên thế giới. Chúng ta có một cộng đồng người Việt trải rộng trên toàn cầu để có thể đưa mọi thứ lên cấp độ toàn cầu.

Đất nước của chúng ta chưa bao giờ có được cơ hội đó. Và đây chính là cơ hội giúp chúng ta thoát khỏi cái bóng của một quốc gia nghèo nàn và anh hùng để trở thành một quốc gia hùng mạnh và nổi bật. Nói cách khác, chúng ta vừa đang trong một cuộc chiến chống lại nghèo đói và lạc hậu, vừa trong một cuộc chạy đua tiến đến vĩ đại. Điều đó thật thú vị biết bao.

victory1

Ngày nay, chúng ta không còn phải nhìn Trung Quốc hay Pháp như những trung tâm của thế giới nữa. Chúng ta nhìn vào chính mình như là một tiềm năng để trở thành trung tâm của thế giới đó. Vì sao? Vì ngày xưa, thế giới đối với chúng ta dường như quá rộng lớn để có thể vươn tới. Nhưng ngày nay, chúng ta đang sống trong một ngôi làng toàn cầu nhỏ bé, cho nên không cần đòi hỏi phải có quá nhiều tham vọng để một người dân bình thường trở thành người trưởng làng vào một ngày nào đó.

Chúng ta đang sống trong một kỉ nguyên đầy ắp những cơ hội lớn. Những cơ hội lớn luôn đi kèm với những thử thách lớn. Và thử thách lớn nhất trong tất cả chí mọi thử thách đó chính là bản thân chúng ta. Cuộc sống thanh bình mang lại sự trì trệ và cảm giác sai lệch về sự an toàn. Chúng ta sẽ dễ đề phòng hơn khi đi ngủ mà biết rằng cái chết có thể đang cận kề. Nhưng khi mà mọi thứ trở nên quá yên bình, thì đó là lúc sự trì trệ trườn tới và nó ru chúng ta chìm vào một giấc ngủ dài.

Trong chiến tranh, chúng ta không thể tham nhũng, vì tham nhũng là đồng nghĩa với cái chết. Nhưng trong hòa bình, tham nhũng sẽ trở thành một phần cuộc sống của ta nếu ta không chống lại nó. Trong chiến tranh, làm việc kiểu hạng hai có thể dẫn đến cái chết. Nhưng trong hòa bình, cả người giỏi nhất lẫn người kém nhất đều sống sót. Trong chiến tranh, chúng ta biết được sai sót của mình chỉ trong tích tắc giây phút hoặc vào ngày mai. Nhưng trong hòa bình, sai lầm của ngày hôm nay có thể phải mất 10 năm sau mới thấy được hậu quả. Vì vậy mà ngày nay, chúng ta dễ dàng bị mù quáng do sự thiếu cảnh giác và những hậu quả của việc mắc sai lầm diễn ra ở một tốc độ chậm chạp.

victory2
Nếu tất cả chúng ta đều nhìn thấy được rằng – lần đầu tiên trong lịch sử dân tộc, chúng ta có được những cơ hội lớn và những thử thách lớn để trở thành một quốc gia hùng mạnh trong cộng đồng các quốc gia – thì đó cũng chính là lúc ta thấy rằng mình đang sống trong một thời đại rất thú vị, với một cuộc chiến không những mang tầm vóc tương xứng, mà còn mang ý nghĩa quan trọng hơn cả cuộc chiến đấu dành độc lập của thế hệ cha ông.

Đó chính là nhiệm vụ của thế hệ trẻ ngày nay. Chúng ta đã sẵn sàng chưa? Liệu ngọn lửa lý tưởng sẽ vẫn mãi bừng cháy trong trái tim của chúng ta? Liệu chúng ta sẽ nhìn về phía trước với một tầm nhìn lớn? Chúng ta sẽ giữ mình trong sạch khỏi sự tham nhũng chứ? Chúng ta sẽ đứng thẳng và đứng vững để bảo vệ cho sự thật và công lý chứ? Chúng ta có sẵn sàng mở rộng trí óc của mình với những vấn đề nan giải của đất nước không? Chúng ta có sẵn sàng làm những việc nhỏ để đưa đất nước vào tầm vĩ đại? Như ông cha ta đã từng nói “Quyết tử cho Tố quốc quyết thắng””, liệu bây giờ là có phải lúc để thế hệ chúng ta nói “Quyết thắng cho đến chết” không?

Tôi rất biết ơn vì được sống trong những thời khắc thú vị nhất của dân tộc. Tôi hy vọng rằng thế hệ trẻ ngày nay sẽ có niềm tin vào chính mình để có thể đảm đương và hoàn thành xong nhiệm vụ to lớn mà cha ông để lại – Giữ mình luôn trong sạch và yêu nước, đưa đất nước trở thành một cường quốc trên thế giới.

Chúng ta sẵn sàng đảm đương nhiệm vụ này chứ?

Tống Đức Minh dịch
.

victory

The Task of this Generation

Some months ago, sister Huyen mentioned in this forum something like “Our father’s generation was so exciting. They walked Truong Son to fight for the country. Today is so boring. We wish we could have a time like our father’s time.” Then many months later, I read Dang Thuy Tran Diaries. As my heart was put on fire by Dang Thuy Tram’s words, I remembered Huyen’s message. Following a generation that lived with death everyday probably makes us feel overshadowed. Tough! And it is even tougher when we look at the individual level. Hard for us to feel motivated if we can’t find great meaning in our life.

But let me tell you this. If we look carefully, today we are in a much more exciting time than our father’s generation, and our task is equal, if not more important and more difficult than the task of our fathers. Today, the first time in our history we have peace, advanced technology, advanced knowledge, and global connection to move our country toward greatness. This has never before happened in our history.

For thousands of years, we were just a little country in a little unknown corner of the world with China (and later France) as the center of our world. Today, we have independence, we have peace, we have the ability to sit in any corner of the land and gather information and knowledge from anywhere in the world. And we have a network of Vietnamese spreading all over the world to move things at the global level.

Our nation has never had that chance. This is the chance for us to get out of our own shadow of a poor and heroic nation to become a powerful and prominent nation. In other words, we are in a war against poverty and backwardness and a race toward greatness. How exciting would that be!

victory4
Today, we don’t have to look at China or France as the center of the world. We look at ourselves as the potential center of the world. Why? Because in the old days the world was too big for us to fathom. Today, we are in the little global village and it is not such a big ambition for any villager to dream of becoming a village chief some day.

We live in an era abound with great opportunities. Great opportunities bring with them great challenges. And the greatest challenge of all is our Self. Peaceful life brings with it inertia and the false sense of security. It is much easier to be on guard when we have to sleep with death each night. But when things seem to be so peaceful, that is when our inertia creeps in and lulls us into a long sleep.

In war, we can’t be corrupted, because that would mean death. In peace, corruption may become a part of our life if we don’t guard against it. In war, secondary performance means death. In peace, both the best and the worst survive. In war, we know our mistake the minute or the next day. In peace, today’s mistake may show its consequences 10 years later. So today we are easily blindsided by the false sense of security and by mistake’s slow speed of presenting its own consequences.

victory5
If we see all this–the first time in our history we have great opportunities and great challenges to become a great nation in the community of nations–then we will realize that we are in a very exciting time, with a struggle that is equally if not more important than our fathers’ fighting for independence.

That is the task of this generation. Are we up to it? Are we keeping the flame of idealism burning in our heart? Are we looking forward with great vision? Are we keeping ourselves clean from corruption? Are we standing up straight to defend the truth and justice? Are we opening our mind to the most difficult issues of the nation? Are we doing our small part to bring our nation to greatness? As our fathers have told themselves “We fight to victory or to death,” are we telling ourselves, “We fight to victory until dead”?

I am thankful that I am allowed to live during this most exciting time of our nation. I hope that we of this generation will be faithful to ourselves to take on the great task of completing our father’s job–Keeping ourselves clean and patriotic, and turning our country into a great nation of the world.

Are we up to the task?

Trần Đình Hoành

Na Uy thắng giải Eurovision 2009

rybak

Na Uy đã thắng giải Eurovision tổ chức tại Moscow năm nay với mức điểm ấn tượng 387. Đây là giải bản nhạc hay nhất Âu châu hàng năm, với sự tham dự của 25 quốc gia. Iceland về nhì với 218 điểm và Azerbaijan về ba với 207. Eurovision là chương trình TV rất được yêu chuộng ở Âu châu.

Alexander Rybak của Na Uy sinh tại Minsk (Belarus) ngày 13 tháng 5 năm 1986. Và lớn lên ở Nesodden, ngay bên ngoài thủ đô Oslo của Na Uy. Anh đã chơi violon từ lúc lên 5, tự viết nhạc và tự trình diễn violon và hát. Năm 2006 anh thắng giải tài năng Kjempesjansen ở Na Uy với bản nhạc chính anh viết. Anh đã trình diễn như là người chơi violon trong nhạc kịch Người Đàn Violon Trên Nóc Nhà (Fiddler On The Roof) tại Oslo Nye Theatre (2007), và đang tham dự cuốn phim Yohan – Child Wanderer, dự định phát hành tháng 9 này.

Mời các bạn thưởng thức video ba bản nhạc thắng ba giải Eurovision cao nhất năm nay.

Hạng nhất: Norway, nghệ sĩ: Alexander Rybak
.

.

Hạng hai: Iceland, nghệ sĩ: Yohanna
.

.

Hạng ba: Azerbaijan, nghệ sĩ: AySel & Arash

Daily English Challenge, Monday, May 18, 2009

englishchallenge

Hi everyone,

Wish everyone a good working week. We had some interesting talk over the weekend with Vien Hy, Be Rom, Loan, Quang on the subject of English challenge. Great discussion!

But…

You guys did not have an answer for the easy Saturday challenge! Come on, guys! Don’t let me down. I know you can do better than that. I probably know about your ability more than you do. Have faith in yourself. And, shoot!

Anyway, I have an interesting challenge today. Yesterday I ran into an article I had written three years ago in English, entitled “The Task of this Generation.” I was planning to translate it into Vietnamese to use as a Trà Đàm article for Đọt Chuối Non, but then I thought: “Why translate it? Why not use it as an English challenge (so I don’t have to do the translation myself)?” 🙂

So, here it is, the challenge for today. Below is my (long) English article to be translated into Vietnamese. I will select the best translation among your responses, edit it a little if necessary, and then post it to ĐCN as a Trà Đàm article (as I have done that with danh ngon translations by Wasabi and Vallikie and chị Kiêm Yến).

Because this is a long article, you can do that in more than one day. Each day, just post the part you finish.

This article may be harder than the previous articles to translate. You may have to work harder.

But, whoever finds this article hard to translate, please keep in mind that you should still work on any of last week’s challenges. Keep working and post them when you’re done. Don’t slow down. Don’t stop.

Practice makes perfect! Go! Go! Go!

Have a great day!

Hoanh
_______________

The Task of this Generation

Some months ago, sister Huyen mentioned in this forum something like “Our father’s generation was so exciting. They walked Truong Son to fight for the country. Today is so boring. We wish we could have a time like our father’s time.” Then many months later, I read Dang Thuy Tran Diaries. As my heart was put on fire by Dang Thuy Tram’s words, I remembered Huyen’s message. Following a generation that lived with death everyday probably makes us feel overshadowed. Tough! And it is even tougher when we look at the individual level. Hard for us to feel motivated if we can’t find great meaning in our life.

But let me tell you this. If we look carefully, today we are in a much more exciting time than our father’s generation, and our task is equall, if not more important and more difficult than the task of our fathers. Today, the first time in our history we have peace, advanced technology, advanced knowledge, and global connection to move our country toward greatness. This has never before happened in our history.

For thousands of years, we were just a little country in a little unknown corner of the world with China (and later France) as the center of our world. Today, we have independence, we have peace, we have the ability to sit in any corner of the land and gather information and knowledge from anywhere in the world. And we have a network of Vietnamese spreading all over the world to move things at the global level.

Our nation has never had that chance. This is the chance for us to get out of our own shadow of a poor and heroic nation to become a powerful and prominent nation. In other words, we are in a war against poverty and backwardness and a race toward greatness. How exciting would that be!

Today, we don’t have to look at China or France as the center of the world. We look at ourselves as the potential center of the world. Why? Because in the old days the world was too big for us to fathom. Today, we are in the little global village and it is not such a big ambition for any villager to dream of becoming a village chief some day.

We live in an era abound with great opportunities. Great opportunities bring with them great challenges. And the greatest challenge of all is our Self. Peaceful life brings with it inertia and the false sense of security. It is much easier to be on guard when we have to sleep with death each night. But when things seem to be so peaceful, that is when our inertia creeps in and lulls us into a long sleep.

In war, we can’t be corrupted, because that would mean death. In peace, corruption may become a part of our life if we don’t guard against it. In war, secondary performance means death. In peace, both the best and the worst survive. In war, we know our mistake the minute or the next day. In peace, today’s mistake may show its consequences 10 years later. So today we are easily blindsided by the false sense of security and by mistake’s slow speed of presenting its own consequences.

If we see all this–the first time in our history we have great opportunities and great challenges to become a great nation in the community of nations–then we will realize that we are in a very exciting time, with a struggle that is equally if not more important than our fathers’ fighting for independence.

That is the task of this generation. Are we up to it? Are we keeping the flame of idealism burning in our heart? Are we looking forward with great vision? Are we keeping ourselves clean from corruption? Are we standing up straight to defend the truth and justice? Are we opening our mind to the most difficult issues of the nation? Are we doing our small part to bring our nation to greatness? As our fathers have told themselves “We fight to victory or to death,” are we telling ourselves, “We fight to victory until dead”?

I am thankful that I am allowed to live during this most exciting time of our nation. I hope that we of this generation will be faithful to ourselves to take on the great task of completing our father’s job–Keeping ourselves clean and patriotic, and turning our country into a great nation of the world.

Are we up to the task?

Have a great day!

Hoanh

5/14/2006

Đề nghị với các bạn bloggers

giochoi

Chào các bạn,

Đã mấy năm nay mình suy nghĩ đến một chuyện nhỏ này. Bởi vì nó là chuyện nhỏ cho nên mình mới phải suy nghĩ hoài, vì nhỏ mà làm không được nên mới ấm ức. Nay thấy chúng ta đã có rất nhiều bloggers trong nước, mình nghĩ là nếu nói ra với các bạn bloggers, may ra các bạn có thể thực hiện giải đáp.

Mình nhận thấy trong nước ta có rất nhiều, rất nhiều, tổ chức nhỏ, nhất là ở thôn quê, không có một trang web: Các trường tiểu học, trung học cơ sở, các đình chùa, miểu, nhà thờ nhỏ, các hội liên hiệp phụ nữ thôn xóm, các …. Nói chung là rất nhiều. Mà chúng ta đã có rất nhiều bloggers. Tại sao các bloggers không xung phong, mỗi người làm một blog cho một tổ chức nhỏ này? Chỉ cần một người làm một blog, thì chắc là phải cả chục ngàn tổ chức có được website.

Chỉ tốn một tí công là xong một blog. Các bạn biết rồi. Và không cần phải có interactive blog, nếu việc quản lý khó khăn. Các bạn chỉ cần làm một blog mà không cho phép comment, thì blog đó không tốn công quản lý. Chỉ lâu lâu cần cập nhật thông tin gì đó, thì đến cập nhật thôi.

Các bạn đều có thân nhân ở thôn quê. Chỉ cần liên hệ vởi thân nhân mình, nhờ làm trung gian nói chuyện, đề nghị xung phong làm một trang web cho một tổ chức nào đó. Rồi lấy ít thông tin và it hình ảnh. Cùng lắm là đi một chuyến về quê mang theo máy ảnh chụp một ít hình là xong.
chuaphuoduc
Trong thời đại @ này, chúng ta có thể giúp nhau, giúp đồng bào ta, và giúp đất nước ta rất nhiều chuyện, mà chẳng tốn công sức gì mấy. Nếu các bạn bloggers chỉ bỏ ra một tí thời gian, thì tài năng thiết kế blog của mình có thể làm chuyện quan trọng – PR – cho nhiều tổ chức lắm đó. Nhiều khi ta nói “Không ai cho tôi cơ hội giúp nước,” chỉ vì ta không thấy được các chuyện nhỏ cần làm thôi.

Đọt Chuối Non có trang Thông Tin Cộng Đồng. Nếu bạn nào muốn đặt link lên đó để trang Web bạn lập cho một tổ chức nào đó được phổ biến rộng rãi hơn, thì cứ nói cho các admins biết thôi.

Cứ mỗi ngày mình làm một tí cho đất nước. Chỉ cần một tí thôi. Mà nhiều người cùng làm, trong một thời gian dài, thì tổng số thành quả dồn lại chắc cũng lớn hơn dãy Trường Sơn.

Các bạn suy nghĩ nhé. Rốt cuộc thì, tích cực phải có nghĩa là làm gì điều gì đó.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

Daily English Challenge, Saturday, May 16, 2009

englishchallenge

Hi everyone,

Thanks, Chế Lan Hương, for the posting. You melt my heart. I lived in Nha Trang as a child and, of all cities of Vietnam, Nha Trang still captures my fondest memories.

My family was in Thành, right outside Cửa Tây. If you go through Thành, from Nha Trang, into Cửa Đông, out of Cửa Tây, the fírst home you see on the right side of the road was the first home we lived when our family moved from Pleiku to Khánh Hòa.

I attended primary school in Hà Dừa, then 6th and 7th grades in what is now L‎ý Tự Trọng High School in Nha Trang. It was called Võ Tánh then. While at Võ Tánh, I stayed with a friend of my parents, on the ground of Department of Health, facing Tân Quang Theater. Wonder if the theater is still there. I can tell you about truckloads of memories I have of that town. Oh, nostalgia!

Trần Phú Ave. running along Nha trang's main beach
Trần Phú Ave. running along Nha Trang's main beach

Anyway, Lan Hương’s writing is superb. What can I say! Just one or two minor typos. You guys are so amazing. I am glad I have run into all of you. It is a great pleasure to discover so many talented friends.

Well, let me just be picky and pick some very small points in Lan Huong’s writing to discuss:

“Nha Trang is a center of politics, economy, culture, science and technology, and tourism of Khanh Hoa Province.” We say “a center” when we mean that it is only one center among many other similar centers. But Nha Trang is not just a center of Khanh Hoa. It is THE center of Khanh Hoa—the biggest, the best. So, we should say, “Nha Trang is the center of politics…”

“The difficult beaches differentiates…” Obviously, this is a typo. Should be “differentiate.”

“It is an ideal place for organizing a lot of major national and international events such as Sea festival, Miss Viet Nam, Miss Universe, Miss World, etc.”

. No need for “a lot of”.
. “Hold” sounds much better than “organize”. Why? Because “hold” has only one syllable and people use it everyday.

So, let’s change it to: “It is an ideal place to hold major national and international events, such as Sea Festival, Miss Vietnam, Miss Universe, Miss World, etc.”

Please note:
The comma after “events” and before “such as”.
“Sea Festival”: Probably both words should be capitalized as the proper name of the festival.

Let’s hope that other friends will chip in and share more about other cities. I would love to hear about YOUR cities. This is more than English practice. I’d like to know more about you, how you feel about yourselves and people and things around you. We want to know each other more. Please share. Don’t be so shy.

TODAY’s CHALLENGE

For today’s challenge, please write about ONE THING in your city that you like most.

I know it’s hard to pick one when you like so many. 🙂 But let’s stay with one, to have some focus.

You can incorporate this new challenge into yesterday’s challenge about your city.

Have fun. And, have a wonderful weekend. 🙂

Hoanh

Tư duy tích cực làm được gì cho ta?

positivethinking4

Chào các bạn,

Tư duy tích cực giúp được gì cho ta? Nó có chận đứng khó khăn cho ta? Có làm cho tai nạn không đến được với ta? Có mang giàu có và sung túc đến với ta? Có làm cho con đường ta đi trơn tru dễ dàng hơn con đường của những người có tư duy tiêu cực? Có đem đến cho ta hạnh phúc? Có làm cho cuộc đời tốt đẹp hơn?

Các câu hỏi này, muốn trả lời khá chính xác và chi tiết, thì chúng ta phải phân tích vấn đề một kỹ hơn một tí. Hãy dùng ví dụ của người học võ. Thực ra, tư duy tích cực là một công phu tinh thần—một loại nghệ thuật rèn luyện bền bỉ giúp tinh thần ta khỏe mạnh nhanh nhẹn để ứng phó với các biến cố của đời sống, chẳng khác nào võ công chân tay. Cho nên dùng võ công như là một ví dụ cụ thể để nhìn thấy vấn đề là rất thích hợp. Continue reading Tư duy tích cực làm được gì cho ta?

Daily English Challenge — Friday, May 15th, 2009

englishchallenge

Hi everyone,

Thank you for being so enthusiastic! You are the best! You guys are much better than I expected. I was nowhere close to where you are now when I was at your age. You guys have just given me a tremendous boost.

Let’s get more friends involved in this English challenge program. We will do our country a big favor by promoting English.

In addition to the challenges that I have in this Daily English challenge section, don’t forget other things, such as the wonderful lyrics of the songs that chị Huỳnh Huệ posts. They can be used as translation exercises. Or other ĐCN postings that you would like to translate. Be free. We don’t really have rules here, other than the rule against offensive postings.

Today I have just placed 3 links below the “Thử thách Anh ngữ” link (in the right column of our homepage). They are for Webster Dictionary and Thesaurus, Tự Điển Ngoại Ngữ tiếng Việt, and Grammar exercises. These are to aid you in your study.

For yesterday exercise, I will pick out just some points to discuss.

“There are many trees and grasses there.” Grass is a non-countable noun. Change to something like “There are trees and there is grass.” Very simple, but rhythmic.

“My friend living in Đà Nẵng.” Not wrong grammatically, but unclear. It can be changed to something like “My friend from Da Nang who has arrived here three days ago on a visit.”

“My grand mother was fell down” should be changed to “my grandmother fell down.”

“Fortunately , the doctor said that she had been fine , but she must have been rest in bed for one months” should be changed to “Fortunately, the doctor said [that] she would be fine but she must be on bed rest for a month.”

“Not problem” should be changed to “No problem.”

“Not importance” should be changed to “not important.”

“My life looks like monotonous”:

To look + adjective: to describe the look. Ex: She looks so gorgeous with that ao dai. Or, the house looks much bigger in the sunset. Or, you look great today. Or, my life looks monotonous. But in the context here, “My life may look monotonous” sounds better.

To look like + noun : to compare. Ex: He looks like a monkey. She looks like a difficult princess.

That’s it. Let’s use these challenges to get to know each other more and more.

Now, here is the happy challenge for today:

Please tell me about the city where you live. I would like to know more about your city.

You tell me about your city and I will tell you about my city (Washington DC). Oh, if you have a couple of interesting pictures of your city, you can send them to me and I will place them in your post. I am at tdhoanh@gmail.com.

Have a great day!

Hoanh

Công tác xã hội, một ngành học cần thiết

nhanviênxnahoi

Không là công việc từ thiện ban phát và cũng không phải là xã hội học – một khoa học cơ bản mang tính lý luận, công tác xã hội (CTXH) là một khoa học xã hội ứng dụng cung ứng nền tảng kiến thức mang tính lý thuyết cùng các phương pháp và kỹ năng cụ thể để giải quyết các vấn đề xã hội.

Có thể xem CTXH là ngành y, còn xã hội học là ngành sinh hay hóa. CTXH dựa trên nền tảng một số khoa học cơ bản như tâm lý học, xã hội học, nhân học xã hội, luật, quản lý… nhưng có bộ phận kiến thức và kỹ năng chuyên ngành của nó. Giống như trong ngành y, trong CTXH kiến thức ở trường lớp và thực hành ở hiện trường quan trọng như nhau. Nguyên tắc cơ bản nhất của CTXH là giúp cho người tự giúp.

CTXH hình thành khoảng 100 năm nay trên thế giới khi công nghiệp hóa kéo theo nhiều vấn đề xã hội mà nguyên nhân không còn là sự yếu kém của cá nhân nhưng là sự tương tác giữa môi trường, gia đình và cá nhân. Vì xã hội luôn biến chuyển nên hiện nay CTXH là hoạt động khoa học không thể thiếu bên cạnh y tế, giáo dục, nông nghiệp, giao thông vận tải… Các nước như Trung Quốc, Ân Độ, Philippines đã có CTXH từ trước 1920, và các nước Đông Nam Á trong đó có VN thành lập ngành CTXH khoảng năm 1945.

Từ hơn mười năm nay CTXH và phát triển cộng đồng đã chứng minh hiệu quả trong một số dự án phát triển địa phương hay hợp tác quốc tế. Một hội đồng cố vấn khoa học gồm đại diện của một số đại học đã hình thành bên cạnh Bộ Giáo dục – đào tạo để chuẩn bị một chương trình đào tạo ngành CTXH.

Hi vọng giữa năm 2004 Bộ GD-ĐT sẽ cấp mã số đào tạo riêng cho ngành vì cho đến nay ở một số trường (Trường Lao động xã hội (Bộ LĐ-TB-XH), Đại học Mở – bán công), CTXH còn mượn mã số của xã hội học, và bộ đã cho phép một số trường tuyển sinh ngành CTXH.

Đây là một ngành học mới mẻ với nội dung thiết thực và phương pháp hiện đại, đặc biệt cần thiết cho cán bộ các ngành LĐ-TB&XH, dân số – gia đình và trẻ em, chữ thập đỏ, Đoàn, Hội, giáo dục viên các mái ấm nhà mở, trường trại, tác viên phát triển đô thị và nông thôn, nhân viên xóa đói giảm nghèo, phòng xã hội bệnh viện, xí nghiệp…

NGUYỄN THỊ OANH

Nguồn: Tuổi Trẻ

Mạng thông tin công tác xã hội

Daily English Challenge — 14.5.2009

englishchallenge

Chào các bạn,

Trong tiến trình làm việc trong mục thử thách Anh ngữ này, mình vẫn trong giai đoạn khám phá và nghiên cứu vấn đề, để từ từ tìm ra các phương cách giúp các bạn phát triển Anh ngữ một cách hiệu quả nhất.

Vấn đề Anh ngữ to lớn hơn là vấn đề cá nhân và ý thích. Từ bây giờ cho đến vài thập niện nữa, đất nước chúng ta tiến nhanh đến đâu là do “dân Việt”, như là một toàn thể, phát triển Anh ngữ đến đâu. Các chính sách phát triển kinh tế khác đều được hỗ trợ hoặc kéo ngược lại do vận tốc phát triển của Anh ngữ. Các bạn nhìn Singapore, South Korea, India, Japan thì sẽ thấy. Càng khá Anh ngữ chúng ta càng khá trong “khu chợ quốc tế.”

Vì vậy, chúng ta cần biết rất rõ là một trong những cách giúp mình, giúp gia đình, và giúp tổ quốc hiệu quả nhất là khá Anh ngữ. Trust me. Mình đã nói chuyện với nhiều lãnh đạo kinh tế chính trị tại nhiều quốc gia.

Vòng lại chuyện của chúng ta, mình đã nhận thấy rằng cách học Anh ngữ của chúng ta quá khó khăn vì chúng ta học Anh ngữ như người Việt học tiếng Anh, thay vì như người Mỹ/Anh học tiếng Anh. Tức là ta học tiếng Anh qua tiếng Việt, chứ không như trẻ em học tiếng mẹ đẻ, học trực tiếp chứ không qua một ngôn ngữ nào. Học trực tiếp, không thông qua ngôn ngữ nào, làm việc học dễ dàng hơn, thấm nhanh hơn, và thấm được “luận lý nội tại” (inner logic) của ngôn ngữ mình học.

Vì vậy bắt đầu từ hôm nay chúng ta sẽ chuyển hướng từ từ, nghiên cứu cách học trực tiếp tiếng Anh, ít thông qua tíếng Việt. Mình nói là “ít” vì biết mỗi bạn đã thủ sẵn it nhất là một quyển tự điển rồi. 🙂 Chúng ta sẽ cùng nghiên cứu cách học với nhau. Các bạn cứ cho mình ý kiến về cách học khi thấy có điều gì đó cần suy nghĩ. Và chị Huệ, các ĐCN admins, và các bạn đọc cao minh khác, như anh Minh Đoan, đang đọc mục này, xin cứ tự nhiên góp ý với mình. Càng nhiều đầu óc tụ lại, ta càng khá. Đây là vấn đề lớn của đất nước.

Dĩ nhiên là mình sẽ nghiên cứu cách nào làm cho việc nghiên cứu của chúng ta vừa vui vừa dễ và vừa đủ khó một tí để thành thử thách. Từ từ chúng ta sẽ khám phá ra nhiều phương cách hay.

Vài điểm kỹ thuật cho WordPress system: Post “Thử thách Anh Ngữ hàng ngày” sẽ đổi tên thành Daily English Challenge. “Chuyên mục” (Category) thì vẫn giữ là “Thử thách Anh Ngữ”, và tag (thẻ) thì sẽ đổi từ “Nghiên cứu Anh ngữ” thành “English challenge.”

Sau đây là challenge rất dễ và vui ngày hôm nay:

Today is a beautiful day, even if you have cried a little for some reason 🙂 Would you like to share your day with all our brothers and sisters? We would love to hear from you.

Please write a short piece to tell everyone what you have done and/or what you plan to do today.

It depends on the time you write the response. Say, if you write at 12 pm, then write about what you have done since early morning till noon, and what you plan to do from noon till the time you go to bed.

Write whatever you want to write, how long or short as you like, in whatever style you like.

The best way to write is to do it in short and simple sentences, like this message that I am writing.

We just want to hear about your day. Life is beautiful when we can share our day with other brothers and sisters.

Have a great day!

Hoanh

Đừng tước mất cơ hội của trẻ”

Rèn tính tự lập
Rèn tính tự lập

Hồi đó, khi còn là một du học sinh, tôi đi giúp việc mùa hè tại một gia đình Mỹ. Công việc là chăm lo cho hai cháu trai vì mẹ chúng đang bệnh. Jimmy, cậu bé 2 tuổi, luôn tự thay quần áo, đặc biệt là giành phần gài nút áo và cột dây giày. Cháu nhất định không cho tôi phụ dù cháu cột dây giày rất lâu.

Lắm lúc tôi mất kiên nhẫn và giành làm thay cháu. Một lần, ông ngoại các cháu bắt gặp và trao đổi riêng với tôi: “Cô Oanh không có bất cứ nhiệm vụ nào ngoài chơi và ăn ngủ với cháu. Do đó không có lý do gì để vội vã. Hai cô cháu có thể xuống phòng ăn trễ cả giờ cũng được. Khi giành việc của Jimmy, cô đã làm mất cơ hội tập khéo tay và hơn nữa là ý thức tự lập của cháu”.

Sau này, tôi thăm một người cháu Việt kiều Mỹ. Chú nhóc một tuổi rưỡi trong nhà làm tôi sợ hú vía vì chú vừa chạy vừa có thể té bất cứ lúc nào. Một lần tôi chạy theo lấy tay “hứng” sẵn. Không ngờ cháu tôi la lên: “Cô đừng làm vậy! Nó chạy trên tấm thảm dày, xung quanh toàn là ghế nệm, có té cũng chẳng sao. Có đau một chút nó sẽ tự rút ra bài học và sau này biết cách tự tránh các rủi ro”. Lần này, tôi lại tước khỏi cháu cơ hội trải nghiệm sự đau đớn hay rủi ro để lớn lên nó tự bảo vệ mình.

Tôi vô cùng xấu hổ, vì dù biết nguyên tắc phải để cho trẻ tự lực tôi chỉ hiểu trên lý thuyết… Và nghiệm thật kỹ chắc tôi đã vi phạm cả ngàn lần trong việc tước quyền được lớn lên của trẻ. Vì trong bối cảnh VN, chuyện làm thay trẻ xảy ra như cơm bữa. Người lớn sợ mất thời giờ, sợ trẻ làm dơ nên đút ăn cho tới khi trẻ lớn. Điều quan trọng không phải là sự khéo tay mà là ý thức tự lực rất cần thiết cho sự hình thành nhân cách của trẻ. Có hai điều cha mẹ làm thay xem như vĩnh viễn làm trẻ mất nhân cách riêng của mình, đó là suy nghĩ và quyết định giùm.

Giờ đây, giáo dục chủ động, giáo dục kỹ năng sống được phát động… nhưng đang gặp chướng ngại vật lớn: làm sao dạy chủ động khi nhiều thầy cô là sản phẩm của một nền giáo dục bao cấp, thầy như cái máy phát và trò như cái máy thu?

Ngay từ trong gia đình cha mẹ nên tập cho trẻ tự làm và tự quyết định những gì mà độ tuổi cho phép. Một cặp vợ chồng Mỹ chia sẻ: “Chúng tôi để cho con ở tuổi mẫu giáo tự làm nhiều thứ. Một hôm nó đòi mặc cho bằng được cái áo và chiếc váy khác màu, đối chọi nhau. Chúng tôi không cản. Vô trường các bạn học cười và nó tự rút kinh nghiệm. Dĩ nhiên cái gì con đòi mà gây nguy hiểm thì chúng tôi đặt giới hạn, ví dụ như khi băng qua đường một mình”.

Th.S. Nguyễn Thị Oanh
Nguồn: Tuổi Trẻ

Thử thách Anh Ngữ hàng ngày — 13.5.2009

englishchallenge
Chào các bạn,

Thử thách Anh ngữ hôm này là phần II của bài Wise Word mà chi Huệ đã gửi phần đầu hôm thứ hai.

Phần này cách hành văn khác với phần trước. Phần trước, có nhiều chuỗi từ, mỗi chuỗi là nhiều từ nối vói nhau bằng đấu phẩy, tạo ra nhịp điệu rất hay.

Phần này chuyển sang lối viết lý luận, với những chuổi lý luận bắt đầu với “if”. Và nhiều câu hỏi hùng biện (rhetorical questions), tức là loại câu hỏi được dùng để nhấn mạnh một điểm, chứ không phải là hỏi để tìm câu trả lời.

Bài này là một bài viết rất hay, của chuyên gia chuyên về viết lách, cho nên các bạn nên đọc tới đọc lui để thấm ngôn ngữ.

Về bài viết cover letter, thì các bạn nên cố làm nhé. Vì nó ảnh hưởng nhiều đến sự nghiệp mình sau nầy. Nếu khó một tí thì cứ cố lên. No pain, no gain.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành
__________________

Mời các bạn dịch tiếp phần II của bài Wise Word với độ dài độ 230 từ như hôm trước

Do you realize how much power your words have to make a difference in the lives of others? Let’s think about this for a moment. Suppose you encouraged two people today, motivating each of them to encourage two others tomorrow. If the process continues everyday, 128 people will have benefited by the end of the week. If it continues for two weeks, there will be 16,384 beneficiaries. What if it lasted for three weeks? There would be more than TWO MILLION people benefiting from kind acts that you initiated! But let’s be conservative and assume that at the end of three weeks “only” one-half of one percent of that number would benefit. If so, there would “merely” be 10,000 people better off because of your two acts of kindness. Imagine if you were kind to two different people every day! Can you begin to appreciate the enormous power you have to do good?

Of course, the reverse is also true. That is, each of our unkind acts spreads and multiplies just as quickly. Is there any wonder there is so much suffering? Isn’t it obvious the world is in desperate need of our acts of kindness? Can we afford to let a single day pass without a kind word? Let’s begin to make a difference today. Although we can improve the world in many ways with the gift of speech, for clarity’s sake, let’s focus on one issue: ENCOURAGEMENT.

Luyện tập tư duy tích cực

soccerpractice
Chào các bạn,

Các bạn có một kỹ năng nào đó, như chơi đàn ghita, piano, bóng chuyền, bóng rổ, khiêu vũ, võ thuật, sẽ kinh nghiệm điều gì nếu mình ngưng chơi một thời gian khá lâu? Rỉ sét. Đúng vậy, ngưng hơi lâu là kỹ năng của mình bị rỉ sét. Càng ngưng lâu thì càng rỉ sét nhiều. Cho nên nghỉ chơi lâu quá, lúc bắt đầu chơi lại, phải cần một thời gian khá lâu mới lấy lại phong độ từ từ. Nhiều khi bỏ quá lâu năm, mình không thể lấy lại phong độ của “thời hoàng kim” được.

Các kỹ năng tinh thần cũng vậy. Tư duy tích cực không phải là hũ gạo Thạch Sanh, ăn hoài không bao giờ hết. Tư duy tích cực là đôi cánh tay tinh thần với nhiều cơ bắp trong đó. Đôi tay này chỉ có thể khá lên và tiếp tục tăng phong độ nếu mình tập luyện mỗi ngày. Không phải là mọi cánh tay trên thế giới đều như nhau, ngay cả cánh tay mình sáu tháng trước đây và ngày hôm nay đã khác nhau nhiều, tùy theo mình đã dày công tập luyện thế nào.

Tất cả mọi kỹ năng cơ thể hay tinh thần đều được chi phối bởi một quy luật sinh học giản dị: Những cơ phận có thực phẩm và luyện tập hàng ngày sẽ phát triển khá; ngược lại, chúng sẽ yếu đi.

Mình có vài người bạn, lâu năm không nói chuyện nhiều, một lúc nào đó nói chuyện hơi dài giờ, mình giật mình vì so với người bạn tích cực mình biết ngày xưa, người bạn bây giờ tiêu cực đến mức hết thuốc chữa. Một người bạn cũ hồi trung học của mình, gần đây đã quyết đoán với mình là vụ 911 ở Mỹ không phải là do khủng bố, mà là do CIA dàn cảnh để có cớ tấn công Afghanistan và Iraq, và anh ta sẵn sàng cho mình liên kết đến các trang web “thông thái” để đọc và nghiên cứu vấn đề !! Tiêu cực đến mức tin rằng chính phủ Mỹ dàn cảnh để giết mấy ngàn dân Mỹ, và cả nựớc Mỹ và thế giới đều ngu dốt đến mức không ai biết, ngoại trừ vài trang web “thông thái” đâu đó, thì đúng là hết thuốc chữa. Mình thực là vừa sốc vừa buồn.

Nhưng đây cũng là một thí dụ rất rõ để các bạn thấy được cái mà ta gọi là “kiến thức” không phải là trung tính (neutral). Không phải là cứ đọc sách hay nghe giảng là tự nhiên có kiến thức vào đầu. Kiến thức của ta lệ thuộc trực tiếp vào thái độ tư duy của ta. Người tiêu cực thì đầu óc hạn hẹp cho nên kiến thức không vào được, và nếu có vào thì cũng bị bóp méo dữ dội để có thể cố chen qua khung cửa chật hẹp đó. Người tích cực, vì đầu óc rộng mở, cho nên kiến thức chạy vào như đi qua xa lộ thênh thang, học một biết mười.
guitarpractice
Giới quản lý thường nói với nhau, “Gặp người tiêu cực thì huấn luyện họ rất vất vả, đôi khi không thể được.” (tức là phải cho họ nghỉ việc, vì các công ty không đủ sức chịu tốn kém với người như thế). Vì vậy, khi tuyển nhân viên, yếu tố quan trọng nhất—không có gì so sánh được—để người phỏng vấn (giám đốc nhân viên hay một lãnh đạo nào đó) tìm kiếm trong người được phỏng vấn là tư duy tích cực. Mọi thứ khác, như kinh nghiệm và kiến thức chuyên môn, đứng hàng thứ hai.

Nhưng làm thế nào để chúng ta có thể nuôi dưỡng và huấn luyện tư duy tích cực mỗi ngày?

I. Thực phẩm

• Về thực phẩm thì các bài viết về tư duy tích cực, về tình yêu con người, về cái đẹp của con người và của thế giới, các tin tức tích cực vui vẻ yêu đời, đều là thực phẩm tốt cho tư duy.

• Với người quen tập thiền, ngồi tĩnh lặng, suy niệm đến từ bi hỉ xả (tứ vô lượng tâm).

• Với người quen niệm phật Adiđà, niệm Phật Adiđà đúng cách, suy niệm rằng mình sẽ là Phật như Phật Adiđà (như trong kinh Vô Lượng Thọ Phật) thì rất là tích cực.

• Với người quen cầu nguyện trong Thiên Chúa Giáo, suy niệm hai điểm căn bản của Thánh kinh: “Thượng đế tạo con người theo hình ảnh của thượng đế.” Và Luật Vàng (golđen law) của chúa Giêsu: “Thứ nhất yêu Thượng đế, thứ nhì yêu láng giềng như yêu chính mình.”

• Nói chuyện, chia sẻ, thường xuyên với các bạn có tư duy tích cực.

drumpractice
II. Về thực hành

• Dĩ nhiên ta cố gắng vui vẻ, bình tĩnh, hăng hái trong mọi trường hợp, với mọi người.

• Nhưng đó là trên lý thuyết, trên thực tế, một lúc nào đó, chuyện gì đó sẽ làm ta mất bình tĩnh, nóng giận, quá căng, sợ hãi, băn khoăn, … và có thể ta cũng không biết là ta đang như thế, cho đến khi chuyện đã qua rồi.

• Nếu ta bắt gặp mình nóng giận ngay khi đang nóng giận là khá rồi. Chỉ cần nói là “À, mình đang nóng giận. Đâu có gì phải nóng giận.” Rồi hít thở vài hơi thở thật sâu và thật chậm, đợi cơn giận qua đi. (Sợ hãi, lo lắng, v.v… thì cũng thế).

• Nhưng nếu không bắt gặp kịp chính mình, và thường là phải qua chuyện rồi mới thấy, thì cũng không sao. Trượt chân là chuyện bình thường. Ai đã chưa từng trượt chân, ngọai trừ những người bị bệnh liệt giường? Điều quan trọng là mình thấy mình trượt chân, bởi vì có nhiều người trượt chân một ngày 20 lần, nhưng họ không biết là họ trượt chân, họ tưởng rằng con người thì ai cũng phải đi kiểu đó—đi vài bước trượt chân một lần, cả đời—không cần và không nên thay đổi cách đi.

• Chỉ cần ta nhận ra là “À lúc đó rõ là mình nóng quá (hay sợ quá, hay…) mất khôn”, đương nhiên là mình sẽ có tư tưởng tự nhiên tiếp theo, “Mai mốt sẽ ráng không như vậy nữa.”

Chỉ cần như vậy thôi. Điểm cốt cán để chúng ta lưu ‎ý ở đây là: Tư duy tích cực là một lọai kỹ năng, cũng như tất cả các kỹ năng khác, phải được nuôi dưỡng, sử dụng, luyện tập hàng ngày. Ta có thể rất tích cực hôm nay, nhưng nếu ta tiêu thụ “thực phẩm” tiêu cực hàng ngày, và cũng không quán sát hành động và tâm thức của mình thường xuyên, một lúc nào đó ta sẽ trở thành tiêu cực. Các “cơ bắp” tinh thần phải có (1) thực phẩm tích cực và (2) thực hành tích cực hàng ngày, thì mới có tiến bộ.

Chúc các bạn một ngày vui.

Mến,

Hoành

© copyright TDH, 2009
Licensed for non-commercial use