All posts by Trần Đình Hoành

I am an attorney in the Washington DC area, with a Doctor of Law in the US, attended the master program at the National School of Administration of Việt Nam, and graduated from Sài Gòn University Law School. I aso studied philosophy at the School of Letters in Sài Gòn. . I have worked as an anti-trust attorney for Federal Trade Commission and a litigator for a fortune-100 telecom company in Washington DC. I have taught law courses for legal professionals in Việt Nam and still counsel VN government agencies on legal matters. I have founded and managed businesses for me and my family, both law and non-law. I have published many articles on national newspapers and radio stations in Việt Nam. In 1989 I was one of the founding members of US-VN Trade Council, working to re-establish US-VN relationship. Since the early 90's, I have established and managed VNFORUM and VNBIZ forum on VN-related matters; these forums are the subject of a PhD thesis by Dr. Caroline Valverde at UC-Berkeley and her book Transnationalizing Viet Nam. I translate poetry and my translation of "A Request at Đồng Lộc Cemetery" is now engraved on a stone memorial at Đồng Lộc National Shrine in VN. I study and teach the Bible and Buddhism. In 2009 I founded and still manage dotchuoinon.com on positive thinking and two other blogs on Buddhism. In 2015 a group of friends and I founded website CVD - Conversations on Vietnam Development (cvdvn.net). I study the art of leadership with many friends who are religious, business and government leaders from many countries. I have written these books, published by Phu Nu Publishing House in Hanoi: "Positive Thinking to Change Your Life", in Vietnamese (TƯ DUY TÍCH CỰC Thay Đổi Cuộc Sống) (Oct. 2011) "10 Core Values for Success" (10 Giá trị cốt lõi của thành công) (Dec. 2013) "Live a Life Worth Living" (Sống Một Cuộc Đời Đáng Sống) (Oct. 2023) I practice Jiu Jitsu and Tai Chi for health, and play guitar as a hobby, usually accompanying my wife Trần Lê Túy Phượng, aka singer Linh Phượng.

Nói chuyện chính xác

Chào các bạn,

Nếu bạn có thói quen nói chính xác thì có lẽ là bạn cũng có thói quen nghe chính xác. Người nói không chính xác thì cũng thường nghe không chính xác.

Đương nhiên nói và nghe là hai kỹ năng chính của truyền thông (communication). Nếu bạn không truyền thông tốt thì rất khó làm việc, vì người khác nói bạn hiểu sai ý, và khi bạn nói, bạn nói không đúng ý bạn muốn nên người khác không thể hiểu đúng ý bạn.

Continue reading Nói chuyện chính xác

Yêu người là thành công

Chào các bạn,

Nói đến thông minh, học giỏi… chúng ta thường nghĩ đến IQ, Intelligent Quotient, chỉ số thông minh. Đây là loại chỉ số thiên về lý luận, logic, toán học. Nhưng những năm gần đây, từ quyển Emotional Intelligence của Daniel Goleman, chúng ta biết đến EQ, Emotional Quotient, chỉ số thông minh tình cảm. Và người ta thấy rằng những người thành công trong các lãnh vực đòi hỏi hiểu biết nhiều về con người như là ngoại giao, tiếp thị, lãnh đạo… là những người rất thông mình về tình cảm.

Continue reading Yêu người là thành công

Tạo năng lượng tích cực cho thành công

Chào các bạn,

Thỉnh thoảng nói chuyện với ai đó một hồi, ta cảm thấy rất mệt mỏi, hầu như năng lượng trong người mất hết, dù là chẳng cãi nhau gì cả.

Năng lượng tiêu cực của một người có thể mạnh đến nỗi làm ta cảm thấy rũ liệt, như là đang bị bệnh, nhất là những khi trong người ta không có năng lượng tích cực mạnh để chống lại—ngày cơ thể ta đang mệt mỏi, hay tâm trí không được hăng hái lắm.

Nếu ta nhớ những kinh nghiệm như thế, thì nên nghĩ thêm, khi ta tiêu cực, có thể là người gặp ta cũng cảm thấy bị tiêu hao năng lượng và rũ liệt như thế. Cho nên trong giao tiếp hàng ngày, nên tránh tư duy và ngôn ngữ tiêu cực. Tiêu cực làm cho người khác rũ liệt và đương nhiên là làm hại liên hệ của ta đối với người ấy—vì người rũ liệt mệt mỏi thì chẳng thể liên hệ tốt với ai đang gần họ.

Continue reading Tạo năng lượng tích cực cho thành công

Cầu nguyện để yêu người vô điều kiện

Chào các bạn,

Cả Chúa lẫn Phật dạy ta yêu người vô điều kiện, kể cả những người nhục mạ, hành hình, đàn áp, làm mình đau khổ.

Đương nhiên đây là điều các vị khuyên chúng ta nên làm, nếu chúng ta muốn đi theo con đường của các vị.

Trên nguyên tắc công bình, có qua có lại, nếu bạn không muốn làm thế thì cũng không ai trách cứ bạn. Cũng như ra đường bạn không cần chào hỏi ai, thì cũng không ai trách móc bạn. Nhưng có người sẽ khuyên bạn, nếu phố không quá đông, mình đang đi bộ, gặp người đi bộ ngược chiều, thì nên khẻ gật đầu chào. Và nếu bạn nào muốn làm thế, tức là bạn đang muốn đi con đường làm người ở tầm mức tâm linh cao hơn một chút.

Continue reading Cầu nguyện để yêu người vô điều kiện

Chiến thắng cám dỗ

Chào các bạn,

Phật Thích Ca trước khi thành đạo, ngồi thiền dưới cội bồ đề 49 ngày, bị ma vương đến quấy rối. Chúa Giê Su trước khi đi giảng đạo, vào sa mạc ăn chay cầu nguyện 40 ngày, cũng bị quỷ vương khuyến dụ. Cả hai vị đã chiến thắng được cám dỗ của ma quỷ, trước khi có thể vững mạnh để truyền đạo cho đời.

Các ma quỷ này chẳng là gì khác hơn là các xung động hàng ngày trong tâm trí chúng ta—thèm muốn vật chất, quyền lực, danh tiếng, tôn thờ hào nhoáng thế gian, tham sân si, ngã mạn, thiếu lòng tin vào sức mạnh tâm linh…

Continue reading Chiến thắng cám dỗ

Sợ thất bại

Chào các bạn,

Chúng ta có thể hồi hộp lo sợ trong rất nhiều chuyện—đi thi, mời một cô/cậu đi chơi, phỏng vấn tìm việc, mở cửa kinh doanh, cạnh tranh với tình địch… Lo sợ hồi hộp ít thì ta căng thẳng. Lo sợ hồi hộp nhiều thì ta có thể bị đông lạnh không làm được gì cả, hoặc sợ đến nổi điên, hoặc sợ đến bỏ mọi dự tính… Có lẽ ai trong chúng ta cũng đã có ít nhiều kinh nghiệm hồi hộp lo sợ.

Sự thật là, nếu chúng ta muốn thành công trong một dự tính nào đó, ta thường hồi hộp và lo lắng một chút. Một chút hồi hộp và lo lắng này là động lực giúp ta làm việc và chuẩn bị kỹ càng. Nếu không lo chút nào thì rất có thể là ta sẽ không gắng sức làm việc.

Continue reading Sợ thất bại

Thực hành các quy tắc ngược trực giác

Chào các bạn,

Nếu các bạn quan sát những vị đi tu trong các tu viện—tức là các vị linh mục, nhà sư, mục sư…– thì có lẽ là trong 100 vị may ra thì có được một vị nắm được tinh yếu của giáo pháp—tinh yếu của điều Phật Thích ca dạy hay chúa Giêsu dạy. 99 phần trăm còn lại thì có thể khá hơn người không tu, những vẫn không nắm được giáo pháp hoàn toàn trong cách tư duy và hành động của họ.

Nói thế để chúng ta hiểu được những điều chúng ta nói hàng ngày, nghe ra thì dễ, nhưng thực hành thì khó đến thế nào.

Xin lỗi, nghe thì dễ, làm thì có bao nhiêu bạn làm?

Continue reading Thực hành các quy tắc ngược trực giác

Thay thủy tinh thể

Chào các bạn,

Intraocular lens (IOL – thấu kính nội nhãn) là một thấu kính bằng plastic để thay thế thủy tinh thể (CL- crystalline lens) của mắt ta khi thủy tinh thể bị mờ vì l‎ý do gì đó, như là bị hột cườm. Khi thay thủy tinh thể bằng IOL như thế, bác sĩ dùng tia sáng laser cắt thủy tinh thể ra và lắp vào đó một IOL. Thủ tục rất nhanh, khoảng dưới 30 phút. Và về nhà khoảng một tuấn thì mắt trở lại bình thường, và sáng hơn mắt cũ rất nhiều.

Thường thì IOL trong như thủy tinh và chẳng có màu sắc gì cả. Nhưng các bạn tưởng tượng, nếu bác sĩ đặt vào mắt ta một IOL màu hồng, thì … ô la la… ta sẽ nhìn cả cuộc đời với màu hồng đẹp đẽ luôn luôn. Nếu IOL màu xanh thì cả cuộc đời sẽ xanh biếc với ta mãi mãi.

Continue reading Thay thủy tinh thể

Lịch sử Ngày Của Mẹ

 

Chào các bạn,

Chúa nhật 13 tháng 5, 2012 này, chúa nhật thứ nhì của tháng 5, là Ngày Của Mẹ (Mother’s Day) ở Mỹ. Ngày này nguyên thủy là ngày để vinh danh các bà mẹ có những người con đã hy sinh trong chiến tranh—nếu ở Việt Nam, có lẽ nó đã được gọi là Ngày Các Bà Mẹ Việt Nam Anh Hùng.

Những cố gắng đầu tiên ở Mỹ để thành lập Mother’s Day phần lớn là do các nhóm phụ nữ hòa bình. Thế kỷ 19, vào khoảng thập niên 1870s và 1880s, có nhiều cuộc họp của các bà mẹ đã có những người con hy sinh cho cả 2 bên Nam Bắc trong cuộc nội chiến Mỹ, và có một số các lễ tưởng niệm trong các dịp đó, nhưng thường là chỉ ở mức địa phương.

Continue reading Lịch sử Ngày Của Mẹ

Tự tin, từ trong ra ngoài

Chào các bạn,

Mỗi khi nói đến “tự tin” là chúng ta đương nhiên nghĩ đến một việc rất cá nhân, cho chỉ một người—tôi tự tin về tôi, anh ấy tự tin về anh ấy… Chúng ta không bao giờ nghĩ đến “tự tin” về gì khác, vì ngay trong ý‎ nghĩa của ngôn từ, “tự tin” là tin về chính mình, self-confident.

Nhưng nếu bạn chỉ tự tin về chính mình, mà không “tự tin” vào mọi người và xã hội quanh mình, thì tự tin của bạn sẽ bị hỏng.

Continue reading Tự tin, từ trong ra ngoài

WWJD – WWBD – WWMD

Chào các bạn,

Nếu các bạn thấy đọc hoài mà và tu tập cũng thường xuyên, kể cả ngồi Thiền và cầu nguyện, nhưng không thấy tiến bộ nhiều về tĩnh lặng, khiêm tốn, thành thật và yêu người, thì mình khuyên các bạn nên dùng phương cách này thường dùng ở Âu Mỹ, nhưng cũng có thể biến hóa để dùng trong văn hóa Á Châu.

Đó là so sánh thái độ của mình với người mẫu của mình, để thấy sự khiếm khuyết cũng như tiến bộ trong thái độ của mình.

Continue reading WWJD – WWBD – WWMD

Một dân tộc dịu dàng

Chào các bạn,

Các bạn có bao giờ mong ước dân tộc ta là một dân tộc dịu dàng không? Mình lớn lên trong thời chiến tranh, trong đó thấy anh em hò hét giết nhau, người nói chuyện hòa bình sẽ bị bỏ tù là phản chiến. Cho nên từ nhỏ mình luôn mơ ước dân tộc ta là một dân tộc dịu dàng, đối với nhau.

Và ngày nay, đôi khi thấy cách chúng ta ứng xử với nhau trong những vấn đề xã hội kinh tế chính trị, thiếu chiu đựng, và dùng các biện pháp thô lỗ với nhau, mình vẫn mong là dân tộc ta là một dân tộc dịu dàng.

Có một thiểu số người trong chúng ta thích chia chúng ta thành những nhóm người chống nhau, đánh nhau, gọi nhau là “kẻ thù” và những từ tồi tệ khác. Rất nực cười. Vì anh chị em thì không thể gọi nhau như thế, dù ta có bất đồng ý kiến với nhau đến thế nào. Những thái độ như thế không thể chấp nhận được, dù người ta muốn biện luận thế nào.

Continue reading Một dân tộc dịu dàng

Sống ở đây lúc này

    (TĐH: Bài này trong “101 Truyện Thiền”. Mình đã bình và post trước đây. Bây giờ biên tập lại một chút)

Chào các bạn,

Một người đàn ông đi ngang cánh đồng và gặp con cọp. Anh ta chạy, cọp đuổi theo. Chạy đến một vực sâu, anh nắm rễ của một dây leo và nhảy xuống vực. Con cọp đứng trên vực đợi anh. Run rẩy, anh ta nhìn xuống đáy vực, một con cọp khác đang đợi dưới đáy để ăn anh. Chỉ có sợi dây leo đang giữ anh lại.

Hai con chuột, một trắng một đen, đang gặm sợi dây leo. Anh thấy một quả dâu chín mọng gần anh. Một tay nắm sợi dây leo, tay kia anh hái trái dâu. Ngọt ơi là ngọt!

Continue reading Sống ở đây lúc này

Tạo sức đẩy cho mình

Chào các bạn,

Một trong những khó khăn cho chúng ta là rất nhiều khi ta mất động lực, mất hứng khởi để làm việc, để sống. Đôi khi chúng ta đã xong một cái mốc quan trọng—như xong cử nhân, xong tiến sĩ, vào nghề luật—nhưng sau đó lại cụt hứng vì chẳng thấy có cái mốc nào mới để tạo hứng.

Vấn đề như thế vì ta thiếu một mục tiêu dài hạn mà tất cả mọi mốc ngắn hạn đều nằm trong đó. Ví dụ mục tiêu dài hạn là “tạo nhiều công ăn việc làm cho nhiều người”. Nếu đây là mục tiêu dài hạn trong đời thì dù ta làm gì ta cũng phục vụ cho mục tiêu dài hạn này—mở văn phòng bác sĩ, mở công ty buôn bán bàn ghế thiết kế nội thất, mở vườn trồng chuối… Và khi ta đạt xong một mốc ngắn hạn, thì rất dễ cho ta có hứng khởi tạo nên mốc mới, để phục vụ mục tiêu dài hạn.

Continue reading Tạo sức đẩy cho mình

Bầu trời là giới hạn

Chào các bạn,

Tiếng Anh có câu “the sky is the limit”, như một thầy giáo nói với một em vừa tốt nghiệp đại học: “Joe, I am very happy with your performance for the last 4 years. I will miss you. Go out and conquer the world, young man. The sky is the limit”. Có nghĩa là chẳng có gì có thể giới hạn ước mơ và thành quả của bạn cả. Bầu trời không có giới hạn.

Nhưng vẫn có một giới hạn lớn cho ước mơ và thành quả của mỗi chúng ta. Đó chính là cái đầu của ta.

Nếu bạn nói:

Continue reading Bầu trời là giới hạn