Chào các bạn,
Nhà em ở lưng đồi là một bài hát nhẹ nhàng, nên thơ.
Dưới đây là 2 phiên bản Nhà em ở lưng đồi – Thùy Chi trong vai em gái dân tộc Tày và chị Tân Nhàn trong vai em gái dân tộc H’Mông.
Người Tày là một trong 54 dân tộc ở Việt Nam, sinh sống chủ yếu ở vùng miền núi thấp phía Bắc. Người Tày có dân số đông thứ 2 sau dân tộc Kinh, và có quan hệ gần gũi với người Nùng và với người Choang/Tráng ở Trung Quốc. (Ở Trung Quốc, người Nùng cùng với người Tày được xếp chung vào dân tộc Choang/Tráng.) (Dân ca dân nhạc VN – Dân ca Tày)
Còn người H’Mông thường sống ở vùng miền núi cao phía Bắc, độ cao từ 800 đến 1500m so với mực nước biển. Người H’Mông có dân số đứng hàng thứ 8 trong bảng danh sách các dân tộc ở Việt Nam (theo Tổng điều tra dân số và nhà ở năm 2009). (Dân ca dân nhạc VN – Dân ca H’Mông)
Mời các bạn cùng thưởng thức và thăm quan nhà của anh chị em mình nhé.
Chúc các bạn một ngày bình yên.
PTH
***
Nhà em ở lưng đồi
Sáng tác: Đức Trịnh
Lời thơ: Lê Tự Minh
Nhà em ở lưng đồi
Nơi chim rừng thánh thót
Bầu trời xanh dịu ngọt
Gió tràn về mênh mang
Nhà em giữa nắng vàng
Con suối tràn bờ đá
Hương rừng thơm mùa hạ
Đường chiều về quanh co
Nhà em ở lưng đồi
Mẹ cười bên nương ngô
Mừng năm nay được mùa
Theo tiếng khèn xuống phố
Nhà em ở nơi đó
Theo cha bẫy gà rừng
Cùng lũ bạn tới trường
Tuổi thơ xanh vời vợi
Nhà em ở nơi đó
Hoa nở trắng cánh rừng
Bầy ong theo mùi hương
Về bên kia khe núi
Nhà em ở nơi đó
Chập chờn những giấc mơ
Nơi dâng trào thương nhớ
Thùy Chi – Nhà em ở lưng đồi
https://www.youtube.com/watch?v=6r6WEO3KLt4
Tân Nhàn – Nhà em ở lưng đồi
Vâng, nhìn ngắm những hình ảnh thanh bình này thấy lòng bình yên quá, chị nhỉ.
Lâu lâu chị nhắn cho em cái tin như vậy nhé chị.
Chúc chị sức khỏe ạ.
LikeLike
Cảm ơn Hằng chia sẻ, mình thấy được hình rồi. Hằng và các bạn có chuyến đi vui quá.
Mình có đến Mù Căng Chải một lần, nhưng chưa có dịp ngắm nhìn những cánh đồng này lâu thật lâu.
Nhìn những ngôi nhà nho nhỏ ở lưng đồi và người H’mông, mình nhớ đến một người bạn gái hồi học đại học của mình. Bạn nói bạn thích sau này được sống trên đồi núi, có một trang trại bò sữa và một khu nghiên cứu công nghệ (sinh học) cao trong đó.
Lúc đó có nhiều bạn gái khác ở xung quanh. Tụi mình mỉm cười khi nghe người bạn ấy nói. Hình như không có ai nói gì, nhưng ai cũng thích như thế. Mình cũng thích như thế. Thích sống ở đồi núi.
LikeLike
Cảm ơn thông tin của Hương. Hằng gửi lại link, có lẽ link trước chưa để chế độ shared. Hương thử 1 trong 2 link này
https://photos.app.goo.gl/3wCqumY1qdYQoWc1A
https://photos.google.com/share/AF1QipMQAZqphhdQhRIxoUXwCzfbv_SZyYYp9TOlcXP-ZXq0EJdnxC9nmbqs-dn4I03Lyg?key=blNKTjJrdmdJZ1R6dnJkRTdLaGM1dmZfVlJUYlRR
LikeLike
Nghe bài hát này, nhìn ngắm những hình ảnh thanh bình gần gũi thấy lòng yên lắng lạ. Cảm ơn Phạm Thu Hương đã giới thiệu
LikeLike
Một bài thơ của anh Lê Tự Minh đấy. Dễ thương ha.
Anh Minh là tác giả bài Nụ cười (nhạc Nga, lời Việt) và những bài khác mà ĐCN từng giới thiệu đấy (Mẹ trong giấc mơ, Chào mẹ…)
Link hình không mở được Hằng ơi.
LikeLike
Bài hát dễ thương quá. Cảm ơn Hương. Bài này và tấm hình ruộng bậc thang ( terrace fields) khiến mình nhớ đến chuyến đi Mù Cang Chải đã gần 10 năm trước. Mời Hương và các bạn xem vài tấm hình mình và các bạn chụp ở đây
https://photos.google.com/album/AF1QipNZ7avwKVTrsvhaNGOuArvfZOyl6LngGQ2kt6g2
LikeLike