Chia sẻ khó khăn

sharing 1.

Khó khăn là một phần của cuộc sống. Nếu bạn không chia sẻ khó khăn là bạn không tạo cơ hội cho người thân yêu thể hiện trọn vẹn tình yêu đối với bạn.

Phạm Kiêm Yến dịch

.

Trouble is part of your life, and if you don’t share it, you don’t give the person who loves you enough chance to love you enough.

Dinah Shore

Gửi Bạn Kim

Faifo_hotel
GỬI BẠN KIM

    (hướng dẫn viên du lịch phố cổ Hội An)

Hỏi thăm người ở dưới “fai fo”

Có mạnh khỏe thường để “xí lô”

Đón sớm “mét xì” chào mấy ả,

Đưa chiều “cống hỉ” chúc bao cô?

Thanh lâu họ Mã dù trơ tráo

Khách sạn chàng Kim chớ bí bô.

Bằng hữu bấy chầy hương rượu nhạt

Hẹn ngày thăm phố chúc nhau – Dô!

Đinh Đức Dược

Ly nước dừa — The glass of coconut

Chào các bạn,
daihocluatkhoaSG
Đại Học Luật Khoa Saì Gòn thuở trước còn gọi là Luật Khoa Đại Hoc Đường, ngày nay là Đại học Kinh Tế, nằm trên con đường Duy Tân cây dài bóng mát (ngày nay là đường Phạm Ngọc Thạch). Pham Duy đã viết:

Trả lại em yêu
Khung trời đại học
Con đường Duy Tân
Cây dài bóng mát
Buổi chiều khuôn viên
Mây trời xanh ngát
Uống ly chanh đường
Uống môi em ngọt…

Công trường Con Rùa
Công trường Con Rùa

Xéo xéo trước Đại Học Luật Khoa có công trường Con Rùa, nơi đó thường có vài xe nước dừa ngọt lịm. Ngọt hơn chanh đường :-).

Bài thơ này nói về những ly nước dừa ngọt ngào đó, một thời kỷ niệm, và một quãng đời.

Mình viết bằng tiếng Anh trước, năm 2000, sau đó dịch sang tiếng Việt.

Đặc biệt dành cho các bạn cựu sinh viên luật khoa Sài Gòn, cùng cựu và đương kim sinh viên Đại Học Kinh Tế ngày nay.

Chúc các bạn một ngày vui. 🙂

Mến,

Hoành

.

The Glass of Coconut
xenuocdua
The sun in my glass
Stirs
When you look at the coconut peddler
And smile quietly
And I’m back to the old school
When poincianas blazed red among the rustling jade leaves
And playful winds fluttered the white áo dài
And I waited for you
With the joyous heart of a little boy
That felt no summer heat
And saw no one
But you
In a city empty of all
But you
And the flying waves of your hair
Against the harsh rays of the summer sun
And the cold glasses of coconut
You insisted we drank together
“Coconut juice or tears of motherland”
You had sung
Glassofcoconut
And I have drunk coconut
On many a long pilgrimage
In many corners of the far lands
Where men and animals
Passed by as thin shadows
Always with your dark eyes looking up from the glass
Crossing that unbridgeable distance
Reaching deep into my heart
Making it hurt

And now we again drink coconut
In the midst of the cicadas’ hum
By the sleepy traffic
Hands holding across the table
Thin dry and cold
Tears waiting behind the eyes
Red poincianas
The rustling leaves the color of jade
Short distance
But it can no longer be bridged

    TDH, Washington DC. July 13, 2000


.

Ly Nước Dừa
instrangeland
Mặt trời trong ly nước
Trở mình
Khi em nhìn xe nước dừa
Cười lặng lẽ
Và tôi ngược về mái trường xưa
Thưở hoa phượng rực đỏ giữa những vòm cẩm thạch lao xao
Và những ngọn gió đùa vạt áo em phần phật
Và tôi đợi em
Với quả tim rộn rã của một cậu bé
Không thấy mùa hè nóng bức
Và không thấy ai
Ngoài em
Trong thành phố vắng tất
Ngoại trừ em
Và những lượn tóc bay
Giữa những tia nắng gắt
Và những ly dừa lạnh
Em bảo mình phải uống chung
“Nước dừa hay nước mắt quê hương”
Ngày xưa em hát

Và tôi đã uống nước dừa
Trên những hành trình dằng dặc
Tại những vùng đất xa xăm
Nơi mọi người và mọi vậtphuong
Đi qua như những bóng mờ
Luôn luôn với đôi mắt em đen đậm
Nhìn lên từ trong ly
Vượt khoảng cách vô cùng
Đến tận đáy tim tôi
Làm tôi nhức nhối

Và bây giờ mình lại uống nước dừa
Giữa tiếng ve ngâm
Bên hàng xe mệt mỏi
Cầm tay nhau trên bàn
Gầy khô và lạnh
Nước mắt chực trào
Phượng đỏ
Những vòm lá lao xao màu cẩm thạch
Gần nhau
Nhưng đường xưa không còn nối được

    Translated July 15, 2000

 

Nhạc bản: Giã từ tổ quốc (Adieu mon pays) của Enrico Macias

Lời Pháp nguyên thủy, mình dịch sang tiếng Anh và tiếng Việt

Video theo sau các bản dịch.
.

Adieu mon pays

J’ai quitté mon pays, j’ai quitté ma maison
Ma vie, ma triste vie se traîne sans raison
J’ai quitté mon soleil, j’ai quitté ma mer bleue
Leurs souvenirs se reveillent, bien après mon adieu
Soleil, soleil de mon pays perdu
Des villes blanches que j’aimais, des filles que j’ai jadis connu
J’ai quitté une amie, je vois encore ses yeux
Ses yeus mouillés de pluie, de la pluie de l’adieu
Je revois son sourire, y près de mon visage
Il faisait resplendir les soirs de mon village
Mais du bord du bateau, qui m’éloignait du quai
Une chaîne dans l’eau a claqué comme un fou
J’ai longtemps regardé ses yeux bleus qui fouillent
La mer les a noyé dans le flot du regret

.

Goodbye My Country

I left my country, I left my home
My life, my sad life crawls along without reason
I left my sun, I left my blue sea
Their memories replay long after my goodbye
The sun, the sun of my lost country
The white cities I loved, The girls I knew
I left a friend, I still see her eyes
Her wet eyes of rain, the rain of goodbye
I see again her smile, there near my face
It brightened the evenings of my village
But on board the ship that took me out of the harbor
A chain in the water clanging like a madman
I looked for a long time at the searching blue eyes
The sea drowned all in a flow of regret
.

Giã từ tổ quốc

Tôi rời xa tổ quốc, tôi rời xa quê hương
Đời tôi, đời tôi buồn lê lết không ý nghĩa
Tôi rời xa mặt trời, rời xa biển xanh
Ký ức vẫn sống mãi sau buổi biệt ly
Mặt trời, ôi mặt trời đã mất
Những thành phố trắng tôi yêu, những người con gái tôi biết
Tôi rời xa bạn tôi, tôi vẫn còn thấy mắt nàng
Ánh mắt của màn mưa, mưa từ ly
Tôi thấy lại nụ cười, sát bên mặt tôi
Nụ cười rạng rỡ những buổi chiều làng
Nhưng đứng trên boong tàu đưa tôi rời cảng
Sợi xích dưới nước lịch kịch như thằng điên
Tôi đã nhìn rất lâu đôi mắt xanh kiếm tìm
Biển đã nhận chìm tất cả trong một dòng nuối tiếc
.

Adieu mon pays

 
 

Xây Dựng Ngôi Nhà Của Bạn

old_carpenterMột người thợ mộc già sắp về hưu. Ông ấy đã nói với ông chủ của mình về việc sẽ thôi nghề xây dựng để về sống ở một nơi yên tĩnh hơn và vui cuộc sống gia đình cùng vợ. Ông ấy sẽ tiếc khoảng tiền lương được trả vào mỗi tuần , nhưng ông ấy đã thực sự muốn nghỉ ngơi. Họ có thể sống được.
Ông chủ thấy buồn khi để một công nhân giỏi ra đi như vậy và ông chủ hỏi liệu người thợ có thể xây dựng thêm 1 căn nhà nữa theo yêu cầu riêng của ông ta không? Người thợ mộc đồng ý, nhưng trong suốt thời gian xây ngôi nhà, ai cũng thấy người thợ mộc không nhiệt tình làm việc.Ông ấy sử dụng vật liệu tệ và không muốn vận dụng tài nghệ làm mộc của mình. Thật đáng tiếc khi đó là công trình cuối cùng để một người thợ giỏi để kết thúc nghề nghiệp của mình.
build your own house 2
Khi người thợ mộc hoàn tất công việc, ông chủ đến kiểm tra căn nhà. Rồi ông chủ đưa chìa khóa căn nhà cho người thợ và nói rằng “Đây là nhà của anh …. Món quà này tôi dành tặng anh”

Người thợ mộc bàng hoàng khi nghe điều đó.
Ông thấy hổ thẹn vì nếu biết mình đang xây dựng căn nhà của mình thì ông hẳn đã làm khác rồi .

Đối với chúng ta cũng vậy. Chúng ta xây dựng cuôc sống của mình từng ngày và không cố gắng hết sức để xây dựng nó. Rồi sau đó thật là sốc khi nhận ra rằng chúng ta phải sống trong căn nhà mà chúng ta đã xây.
Nếu có thể sửa lại thì chúng ta sẽ làm khác đi rất nhiều.
build your own house
Tuy nhiên, bạn không thể quay lại. Bạn là người thợ mộc, và mỗi ngày đóng một cây đinh, lắp một tấm ván hay dựng một bức tường. Có người từng nói rằng : “Cuộc sống là 1 dự án tự thực hiện.” Thái độ, và các lựa chọn của bạn ngày hôm nay, giúp xây dựng “ngôi nhà” bạn sẽ sống ngày mai. Vì vậy, hãy xây dựng một cách khôn ngoan!

Zen dịch

BUILDING YOUR HOUSE

An elderly carpenter was ready to retire. He told his employer-contractor of his plans to leave the house-building business to live a more leisurely life with his wife and enjoy his extended family. He would miss the paycheck each week, but he wanted to retire. They could get by.

The contractor was sorry to see his good worker go & asked if he could build just one more house as a personal favor. The carpenter said yes, but over time it was easy to see that his heart was not in his work. He resorted to shoddy workmanship and used inferior materials. It was an unfortunate way to end a dedicated career.

When the carpenter finished his work, his employer came to inspect the house. Then he handed the front-door key to the carpenter and said, “This is your house… my gift to you.”

The carpenter was shocked!
build your house1
What a shame! If he had only known he was building his own house, he would have done it all so differently.

So it is with us. We build our lives, a day at a time, often putting less than our best into the building. Then, with a shock, we realize we have to live in the house we have built. If we could do it over, we would do it much differently.

But, you cannot go back. You are the carpenter, and every day you hammer a nail, place a board, or erect a wall. Someone once said, “Life is a do-it-yourself project.” Your attitude, and the choices you make today, help build the “house” you will live in tomorrow. Therefore, Build wisely!

Unknown author

Đêm Dài

ĐÊM DÀI

    Kính tặng Tú Xương

Nam Định.

Tú Xương. Tranh của họa sĩ Trần Quang Trân vẽ sau khi ông Tú mất khoảng 20 năm
Tú Xương. Tranh của họa sĩ Trần Quang Trân vẽ sau khi ông Tú mất khoảng 20 năm

Cuối thế kỉ 19 không còn yên tĩnh nữa, cái tin mừng ông hoàng giáp làng Vị Hạ tỉnh Hà Nam vừa vinh qui không đắp đổi dồn dập nghững nỗi kinh hoàng: Hà thành thất thủ, danh tướng Nguyễn Tri Phương rồi liên tiếp thủ khoa Huân , hoàng giáp Phạm Văn Nghị tuẫn tiết; hòa ước Hác- măng ô nhục, Tự Đức băng hà.

Sĩ tử rụt rè gà phải cáo.

Trên đường đê, dấu cũ của con sông Vị Hoàng phố cổ thành Nam, một thư sinh bước đi thiểu nảo.

Căn nhà ba gian tường gạch trát đất vữa đứng sùm sụp sau một hàng trúc lơ thơ.

Đến ngoài bờ trúc, nho sĩ dừng lại, thở dài. Trong nhà mấy đứa con nít túa ra, vừa chạy vừa reo:

Thầy đã về.

Trái với vẻ hớn hở của lũ trẻ, nho sĩ chậm rãi sờ đầu từng đứa: Thằng Bái, thằng Bột, thằng Bành, con Thục.

Gói quà là mấy nắm xôi lạc mua vội từ góc phố, chút vớt vát của một mùa thi Hương thất bát.

Bà Tú vẫn chưa về. Ông Tú ngồi bắt bằng trên bộ ngựa đợi vợ, rít một khói thuốc lào.

Đợi vợ trong nỗi buồn mà xót bà Tú tất bật chợ đời.

Một quãng đồng mênh mông quạnh vắng, vùng Nam Định trắng xóa là nước ngày đông, chang chang là nắng ngày hạ. Bà cứ như một chấm trắng nhỏ giữa trời chiều. Chao! Cái cánh cò lẻ loi đó lặn lội chắc đã nửa đời, rồi chắc cũng lặn lội kì hết nửa phần còn lại. Phố Nam Định từ Tây sang tấp nập trên bến dưới thuyền. Những con tàu viễn dương khổng lồ nuốt từng tấn than đen no bụng, ầm ì nhả khói, lừng lững ra khơi. Những con thuyền thủ công nhọc lòng đi khơi đi lộng dạt về bến mới. Bến cá trong cái nhỏ bé nhọc nhằn của mình cũng không kém phần chao chát eo sèo.Một người phụ nữ chừng dưới ba mươi, mặt lành da trắng, thị vuốt ngược một giọt mồ hôi, tức tửi lách mình bưng bê giữa đám người nhốn nháo. Chao ôi! Ai dám nghĩ đó là bà Mẫn, vợ của đấng tú tài nổi tiếng tài hoa. Chao ôi! Nhớ cái ngày bà về làm dâu mới rình rang nở mặt:

Căn nhà 280 Hàng Nâu (Minh Khai) nơi Tú Xương từng cư ngụ
Căn nhà 280 Hàng Nâu (Minh Khai) nơi Tú Xương từng cư ngụ

Ông tu tát nhà cao cửa rộng toan để cho dâu
Chồng lăm le bia đá bảng vàng cho vang mặt vợ.

Năm ấy là năm Ất Dậu ( 1885).

Những tưởng rồi Tú Xương đỗ đạt, võng tía lọng vàng, danh thơm bốn bể, bà cũng thơm lây:

Võng anh đi trước võng nàng
Cả hai chiếc võng cùng sang một đò.

Nào ngờ… con gái dòng dõi thi thư nổi tiếng làng Lương Đường tỉnh Hải Dương nay lại hàng tôm hàng cá thế này, chao ôi! Eo sèo mặt nước buổi đò đông!

Ngồi nghĩ mình lận đận, tám khoa nhẵn mặt chỉ vớt vát nổi cái tú tài, nghĩ mà xót đồng tiền mồ hôi nước mắt của bà vợ lắm!

Và kì này mùa thi năm Đinh Dậu( 1897), sĩ tử buồn hiu. Một vì văn tinh từ trời cao vừa rơi rụng, vì văn khúc ứng vào Tuy Lí Vương Miên Trinh.* Cái văn nghiệp nước nhà đến kì hỏng bét.

Kì thi phú. Tú Xương đắt chí cái thơ mà hụt hẫng cái trường:

Nào có ra gì cái chữ nho
Ông nghè ông cống cũng nằm co
Chi bằng đi học làm thông phán
Tối rượu sâm banh sáng sữa bò
.

Kì văn sách, quan trường một phường bợ đít Đu – me lại học đòi nói câu cửa khổng: “ Dân vi quí, xã tắc thứ chi, quân vi khinh”.
TruongNamĐinh
Tú Vị Xuyên chấm bút, huơ liền một mạch, nét bút lông cứ xoắn lên nền giấy hoa tiên, phần phật như gió lại ran rát như lửa:

Dân ta hỏng rồi

Nhà kia lỗi phép con khinh bố
Mụ nọ chanh chua vợ chửi chồng

Xã tắc ta hỏng rồi

Sông kia rày đã nên đồng
Chỗ làm nhà cửa, chỗ trồng ngô khoai

Vua ta hỏng rồi, quí sĩ tử cứ ngóng lời ông nghè làng Yên Đỗ mà rõ việc

Vua chèo còn chẳng ra gì
Quan chèo vai nhọ khác chi thằng hề

Tú nộp quyển, chệnh choạng ra khỏi trường thi, lần ruột tượng ghé bà hàng nước, đồng tiền kẽm rơi đánh keng trên nền gạch, mấy đồng xu đã hoen gỉ xanh với mùi muối cá bà Mẫn gom góp từ những phiên chợ chiều.

Chợt mi mắt vị tú tài cay cay.

Tiễn chân cô mất dăm đồng lẻ
Sờ bụng thầy không một chữ gì!

Hỏng kì này là chẵn năm.

Tú Xương ngồi chong đèn thu mình trên gác ván, nghĩ lại câu chuyện Đặng Tử Mẫn thì thào khi chiều: Phan Bội Châu đã ra Bắc, lên Phồn Xương, chắc là để gặp Đề Thám.

Tú ngẫm lại đôi lần trò chuyện cũng Phan danh sĩ. Miệng rồng mắt sư tử, con người chọc trời khuấy nước ấy ngang nhiên mang cái án “hoài hiệp văn tự” ngao du bốn bể, kết giao cùng nhân sĩ hào kiệt Bắc Nam. Cũng là kẻ sĩ mà thẹn mình chưa được cái khí cốt Bội Châu. Ngẫm một đời văn nhược tài hoa, một đời phong nguyệt tình hoài, một đời nổi tiếng được cái chơi ngông phá bĩnh, cũng hoài phí một kiếp đầu thai nhầm thế kỉ. Tú thở dài, chấm bút nắn nót những dòng thơ cuối đời:

Chập tối trông ra ngỡ sáng lòa
Đêm sao đêm mãi thế ru mà
Kìa kìa ai kẻ tìm ta đó
Đốt đuốc mà soi kẻo lộn nhà.


NGUYỄN TẤN ÁI

* Tuy Lí Vương Miên Trinh mất ngày 18 tháng 11 năm1897.

Biết Chấp Nhận

Hãy an hòa với mọi việc đến

Không có gì tốt hay xấu, nghĩ thế nào sự vic thế ấy.”

William Shakespeare, Hamlet.
accept
Một trong cội nguồn lớn nhất của những nỗi bất hạnh là do chúng ta khó khăn không chấp nhận sự việc.

Không phán xét, cũng đừng ao ước mọi sự khác đi.

Khi chúng ta thấy một điều gì đó chúng ta không thích, chúng ta thường ước ao nó khác đi- chúng ta cầu ước điều gì đó tốt đẹp hơn.

Tuy vậy, cội nguồn của những bất hạnh không phải ở chỗ ta muốn sự việc khác đi, mà do ta cứ nhất định không thích nó ngay từ đầu. Chúng ta cứ cho rằng nó xấu, thay vì thế hãy nói: “Điều đó chẳng tốt cũng chẳng xấu.”

Có người cho rằng rất tiêu cực khi ta chấp nhân sự việc không tốt, vấn đề xảy ra khác hẳn như ta dự kiến. Nhưng thực ra, chỉ là tiêu cực khi bạn nhìn sự việc tiêu cực và nếu bạn cho nó là xấu.

Thay vào đó bạn có thể chấp nhận sự việc theo cách của thế gian- như  sự việc vẫn diễn ra, và cố gắng hiểu tại sao sự việc lại diễn ra như thế, và ôm vào lòng những gì đang có đúng cách của nó.
don't judge
Điều này có thể áp dụng cho mọi việc: hoặc là cách người ta hành xử ở cơ quan, cách các sếp hành động, và kể cả tin trên báo đài sao mà tệ thế. Hãy chấp nhận những điều này như chúng đang diễn ra, và cố gắng hiểu tại sao như thế.
Điều này sẽ bớt cho bạn nhiều nỗi buồn, tiếc nuối vì bạn sẽ không còn phải nói, “Tôi ước chi sự việc không tồi tệ đến vậy!”

Điều này phải chăng có nghĩa là bạn không bao giờ có thể làm thay đổi sự việc?
Không phải thế. Nhưng thay đổi sự việc chớ vì bạn không thể chấp nhận sự việc, mà vì bạn thích quá trình thay đổi, hiểu biết và phát triển.

Chúng ta có thể làm cho thế giới này trở thành một nơi chốn tốt đẹp hơn?
Lại trở về với giả định rằng hiện tai thế giới là một nơi chốn tệ hại.
Nhưng thay vì vậy, bạn có thể nói thế giới này là chính nó- không tốt cũng chẳng xấu.
accept2
Bạn có thể nói bạn sẽ tiếp tục cố gắng để hành động giúp đỡ người khác, phát triển mình với tư  cách một con người, để tạo ra một sự khác biệt trên thế giới này- không phải vì hiện tại bạn là một người xấu, hay tại vì thế giới xấu xa, nhưng bởi vì đó là con đường bạn đã chọn để đi, bởi vì bạn thích con đường đó.
Khi bạn bắt gặp chính mình đang phán xét, và ao ước một điều gì khác biệt- tất cả chúng ta đều như  vậy- hãy thử nhìn bằng một quan điểm khác: chấp nhận và hiểu biết. Điều này có thể đem lại một vài kết quả thú vị.

“ Hãy bằng lòng với những gì bạn có, hân hoan với cách thế mà sự việc diễn ra. Khi bạn nhận ra không thiếu thốn điều chi, cả thế giới thuộc về bạn đó.” Lão Tử

Nguồn: Accept What Is- Don’t Judge Good or Bad