Tag Archives: trà đàm

Bạn yêu người thế nào?


Chào các bạn,

Chúng ta thường đọc kinh sách dạy nên yêu người. Và chúng ta luôn xem yêu người như là một căn bản chính cho đời sống an lạc của riêng ta cũng như của xã hội.

Nhưng đó là nói.

Còn thực hành thì sao? Phải chăng chúng ta chỉ “yêu người mình yêu” và “yêu người yêu mình”? Còn người mình ghét thì ta trù ngày trù đêm cho hắn thân bại danh liệt, không đập hắn là may?
Continue reading Bạn yêu người thế nào?

Bạn nhìn xa đến đâu, và rộng đến đâu?

Chào các bạn,

Nhìn xa là nhìn được vào tương lai, nhìn rộng là nhìn được toàn cảnh.

Bạn nhìn xa đến đâu, và rộng đến đâu?

• Nếu bạn biết được anh chàng mắt kiếng cù lần tối ngày ôm sách học, chẳng biết nhảy đầm hay tán gái, 15 năm nữa là boss của bạn, có lẽ là hôm nay bạn đã không lên mặt thầy đời chế giễu là anh ta cù lần.

Continue reading Bạn nhìn xa đến đâu, và rộng đến đâu?

Giảm vận tốc sống

Một trong những chủ đề mà những người nhiệt tình với nếp sống bền vững như chúng ta thích thảo luận là những nguồn năng lượng mới và tái sinh được, như năng lượng mặt trời, gió, sóng, thay vì sử dụng nguồn nhiên liệu hóa thạch mà chúng ta biết có thể gây nên những hậu quả tiêu cực một cách nghiêm trọng. Để thay đổi không khí, hãy chú tâm vào năng lượng bản thân của riêng chúng ta và nghĩ về cái gì đang tiếp năng lượng sống cho chúng ta như là những con người. Lẽ dĩ nhiên, tất cả chúng ta đều cần năng lượng để sống từ ngày này qua ngày khác. Năng lượng thúc đẩy chúng ta, giúp chúng ta tập trung, hành động một cách kiên định, và sống một cuộc sống tốt nhất. Nhưng mỗi người chúng ta lấy nguồn năng lượng này từ đâu? Điều gì cung cấp năng lượng cho tâm trí, thể xác và tinh thần của chúng ta?
Continue reading Giảm vận tốc sống

Lời nguyện: Rửa sạch chúng con

Thưa Chúa,
Con rất muốn trở thành người mà Người muốn con là.
Có rất nhiều chỗ trong cuộc sống của con nơi con vẫn giấu Người, nơi con từ chối tình yêu của mình.
Lúc này đây con dâng lên Người những nơi này.
Hãy chữa lành con, Chúa ơi.
Con biết rằng con:
– làm khó khăn khi người khác muốn gần con
Continue reading Lời nguyện: Rửa sạch chúng con

Tĩnh lặng và Tư duy tích cực

Chào các bạn,

Khi nói đến tư duy tích cực, ấn tượng đầu tiên chúng ta thường có là tư duy tích cực rất ồn ào về cái tôi: Vận mệnh tôi trong tay tôi, muốn là được, tôi sẽ thành công, tôi sẽ thắng, tôi đáng quý, tôi có đủ tài năng…

Tư duy tích cực nhập môn thường hay có vẻ ồn ào như thế, vì đó là cách hay nhất và nhanh nhất để làm cho người ta mạnh ngay lên một tí. Những người chưa hề biết tích cực, lúc nào cũng thấy mình chẳng nghĩa lý gì, chẳng làm được gì, chẳng nên tích sự gì cả, và luôn luôn đổ thừa cho hoàn cảnh và người khác. Cách trưởng thành hay nhất cho họ là tập đứng thẳng lên, lấy lại tự tin và tự trọng cho mình, và quy trách nhiệm của đời mình vào chính mình.

Nhưng thực ra căn bản chính của tu duy tích cực là tĩnh lặng, chẳng ồn ào tí nào.
Continue reading Tĩnh lặng và Tư duy tích cực

Một giọt nước

Một thiền sư tên Gisan bảo một đệ tử trẻ mang đến cho thiền sư một gàu nước để làm nguội bớt nước trong bồn tắm của thầy.

Cậu đệ tử mang nước đến, và sau khi làm nguội bồn tắm, đổ ra đất tí nước còn lại trong gàu. “Đồ ngu!” thiền sư mắng cậu đệ tử. “Tại sao con không dùng nước đó để tưới cây? Con có quyền gì mà phí phạm dù chỉ một giọt nước trong chùa này?”
Continue reading Một giọt nước

Học tư duy tích cực

Chào các bạn,

Hồi nhỏ trong lớp tiểu học ta học cộng trừ nhân chia, rồi lên đến hình học, toán đố. Rồi lên trung học, học từ phương trình bậc nhất từ từ lên các hàm số phức tạp, hình học không gian, lượng giác, v.v… Bao nhiêu môn học khác, từ văn đến lý hóa đến ngoại ngữ, cũng thế. Mỗi lớp học là một khám phá mới mẻ thú vị, làm ta thấy đầu óc thêm mở rộng và thông thái từng ngày, cho ta thấy là ta thực sự lớn lên trong kiến thức.

Nhưng các bạn có bao giờ nghĩ lại tất cả những hấp dẫn say mê của trau dồi kiến thức đó trong bao nhiêu năm thực ra là chẳng có gì mới mẻ cả? Ta chỉ tốn rất nhiều năm để chỉ học lại những điều là mọi người đã biết cả nghìn năm trước?
Continue reading Học tư duy tích cực

Ai là bạn của anh?

Câu hỏi đầu tiên mà thầy tế lễ và người Levite hỏi là: “Nếu tôi dừng lại để giúp đỡ người đàn ông này, điều gì sẽ xảy đến với tôi?” Nhưng… người Samaritan tốt lật ngược lại câu hỏi: “Nếu tôi không dừng lại để giúp người đàn ông này, điều gì sẽ xảy đến với anh ta?” Continue reading Ai là bạn của anh?

Cầu nguyện cho Hạnh phúc

Chúa ơi,

Hãy biến con thành một lực Thiện.
Lấy ra khỏi nhận thức của con những suy nghĩ khiến con bị bó buộc ở đây.
Mọi mục tiêu, con dâng lên Người.
Mọi lịch trình, con dâng lên Người.
Tất cả những gì con có và tất cả những gì con là, con trao cho Người.
Con chỉ cầu xin được ôm ấp trong vòng tay của Người để con có thể biết được niềm vui của hiến dâng trọn vẹn.
Mong con không bị cám dỗ để nghĩ về những điều vô nghĩa để quan tâm tới chúng và đau khổ sau đó.
Hãy gửi thánh linh của Người đến nâng con lên, vượt qua đau khổ và sự rối loạn của thế giới này.
Hãy cho con tuổi trẻ mới, và một tinh thần tự do và an lạc.
Chỉ cho con hạnh phúc của sự tha thứ trọn vẹn.
Bất kì người nào con không tha thứ, thưa Chúa, hãy chỉ cho con làm sao để tha thứ, vì con cầu được thoát khỏi tội lỗi của thế giới này.
Chúa ơi,
Hãy làm con hạnh phúc.
Con đã sẵn sàng để thoát ra khỏi nỗi đau con trẻ.

Amen.

(Hoàng Khánh Hòa dịch)

Dear God,

Please make me a force for Good.
Remove from my awareness all thoughts that keep me bound here.
Every goal I surrender to You.
All agendas I surrender to You.
All I have and all I am I give to You.
I ask only to be carried in Your arms that I might know the joy of full surrender.
May I not be tempted to think about meaningless things and give them weight and suffer thereby.
Please send Your spirit to lift me up, above the pain and turmoil of this world.
Please give me new youth, and a free and joyful spirit.
Show me the happiness of full forgiveness.
Whomever I do not forgive, dear Lord, please show me how, for I wish to be free of the guilt of this world.
Dear God,
Please make me happy.
I am ready to outgrow my childish pain.
Amen.

Marianne Williamson

Lá thư cho người sắp chết

Bassui viết lá thơ sau đây cho một đệ tử sắp chết”

“Thể tính của tâm của con không hề được sinh ra, nên nó không bao giờ chết. Nó không phải là hiện hữu–hiện hữu có thế hư mất. Nó không phải là hư không—hư không chỉ là một khoảng trống. Nó không có sắc màu và hình thái. Nó không hưởng thụ khoái lạc và không đau đớn với khổ nạn.

“Thầy biết con bệnh nặng. Là một thiền sinh sinh giỏi, con đang đối diện bệnh tật thẳng mặt. Con không biết chính xác là ai đang đau khổ, nhưng hãy tự hỏi mình: Cái gì là thế tính của tâm này? Quán chiếu điều này thôi. Con chẳng cần gì hơn nữa. Đừng ham muốn gì. Tận cùng của con là vô tận, là một hoa tuyết tan trong không khí trong lành.”
.

Bình:

“Tôi từ đâu đến, và sau khi chết thì tôi đi đâu?” Đây là câu hỏi cốt yếu nhất, câu hỏi khởi đầu và là câu hỏi cuối cùng, của tất cả mọi truyền thống triết l‎ý hay tâm linh.

Một câu hỏi khác, cùng ‎ nghĩa như câu trên nhưng chỉ khác từ, là: “Cái tinh yếu của tôi là gì? Thể tính của tôi là gì?”

Phật gia trả lời:

    Hoa tuyết tan trong không khí, vì hoa tuyết từ không khí mà đến—hơi nước trong không khí gặp lạnh đông thành hoa tuyết, tuyết tan thành nước lại bốc hơi vào không khí. Hoa tuyết là không khí tạm xuất hiện khi gặp lạnh, biến mất vào không khí khi hết lạnh.

    Ta là Không, tạm xuất hiện là người khi gặp đủ điều kiện thành người, và biến mất vào Không khi gặp đủ điều kiện để tan rã.

Thể tính của tâm ta, cũng như thể tính của tất cả mọi thứ trong vũ trụ là “Không”.

“Không” bất sinh bất diệt bất cấu bất tịnh bất tăng bất giảm—“Không” chẳng sinh chẳng diệt chẳng dơ chẳng sạch chẳng tăng chẳng giảm (Bát Nhã Tâm Kinh), chẳng là có, cũng chẳng là không có…

“Không” là tuyệt đối.

Tất cả mọi “tính cách” mà ta gán cho một vật –sáng, dài, tối, lớn, nhỏ, đẹp, xấu, hiện hữu, chẳng hiện hữu, màu sắc, hình thế, hưởng thụ khoái lạc, đau đớn với khổ nạn, có giới hạn, có tuổi tác…–đều không dùng được với “Không”, vì “tính cách” là tương đối, mà “Không” là tuyệt đối.

“Không” vượt ra ngoài mọi giới hạn của tính cách, nên ta không thể mô tả “Không” cách nào cho đúng, ngoài cách gọi “Không” là “Không”, và chẳng nói thêm gì cả.

Từ “Không” mọi sự sinh ra, kể cả tâm ta và thân ta. “Không” là thể tính của tâm ta và thân ta.

Nếu ta biết là ta từ “Không” mà đến và lại trở về “Không” thì ta biết rằng ta chẳng có khởi đầu, chẳng có kết thúc, chẳng có sinh chẳng có tử, chỉ thỉnh thoảng hiện ra trong thân thể này hay hình thể khác, như những con sóng lên xuống của đại dương, thế thôi. Sóng không có sinh và tử, vì thực ra sóng là đại dương, luôn ở đó.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)
.

A Letter to a Dying Man

Bassui wrote the following letter to one of his disciples who was about to die:

“The essence of your mind is not born, so it will never die. It is not an existence, which is perishable. It is not an emptiness, which is a mere void. It has neither color nor form. It enjoys no pleasures and suffers no pains.

“I know you are very ill. Like a good Zen student, you are facing that sickness squarely. You may not know exactly who is suffering, but question yourself: What is the essence of this mind? Think only of this. You will need no more. Covet nothing. Your end which is endless is as a snowflake dissolving in the pure air.”

# 95

Khỉ bonobo chia sẻ thức ăn

Chào các bạn,

Trong bản tin sau đây của BBC, nhân viên đặt một số đồ ăn trong phòng thí nghiệm. Chú khỉ bonobo nhảy vào phòng. Chú có thể ăn hết một mình. Nhưng chú lại mở khóa cửa của căn phòng bên cạnh, mời chú khỉ bonobo khác ra ăn cùng.

Loài vật còn biết chia sẻ, huống chi người.

Chúc các bạn một ngày vui.

Hoành

Click vào đây để xem video: http://news.bbc.co.uk/2/hi/science/nature/8548478.stm

Đi chơi đêm

Nhiều thiền sinh đang học thiền với thiền sư Sengai. Có một cậu thường thức dậy nửa đêm, leo tường ra ngoài, và vào thành phố du hí.

Sengai, kiểm tra phòng ngủ, khám phá cậu này vắng mặt đêm nọ và còn khám phá ra cái ghế cao cậu dùng để leo qua tường. Sengai chuyển cái ghế đi nơi khác và đứng vào thế cái ghế.

Khi chàng lãng tử trở về, không biết Sengai là cái ghế, đạp chân ngay trên đầu của thầy và nhảy xuống đất. Khám phá ra mình vừa mới làm gì, cậu thất kinh.

Sengai nói: “Sáng sớm trời rất lạnh. Coi chừng bị cảm.

Cậu thiền sinh không bao giờ lẻn đi chơi đêm nữa.
.

bình:

• Đi chơi đêm bị thầy bắt gặp cho mấy gậy là chuyện thường. Đi chơi về đạp trên đầu thầy để vào nhà, nếu bị ăn mấy hèo và bị đuổi vĩnh viễn, cũng là chuyện thường, vì mọi người đều có thể chờ đợi hình phạt như vậy xảy ra.

Nhưng nói nhẹ nhàng như chẳng xảy ra việc gì, lại còn lo lắng học trò đi chơi đêm bị cảm, thì chẳng ai chờ đợi cả, nhất là chàng lãng tử nhà ta. Đây là điều hoàn toàn ngạc nhiên. Bởi vì quá ngạc nhiên nên nó làm cho lãng tử nhà ta sốc dữ dội, sốc mạnh đến nỗi đánh tiêu luôn tật ham đi chơi đêm của cậu.

• Không cần phải bom nguyên tử mới tạo ra sốc. Im lặng cũng có thể tạo ra sốc cực mạnh. Sốc đến vì không chờ đợi, chứ không phải vì phải có bom nổ.

Sự khác biệt giữa sốc im lặng và sốc bom là ở chỗ sốc bom thường tàn phá kinh khủng dù là nó đạt được mục đích hay không, nhưng sốc im lặng thì thường chẳng hại gì cả và thường hiệu quả hơn.

(Trần Đình Hoành dịch và bình)
.

Midnight Excursion

Many pupils were studying meditation under the Zen master Sengai. One of them used to arise at night, climb over the temple wall, and go to town on a pleasure jaunt.

Sengai, inspecting the dormitory quarters, found this pupil missing one night and also discovered the high stool he had used to scale the wall. Sengai removed the stool and stood there in its place.

When the wanderer returned, not knowing that Sengai was the stool, he put his feet on the master’s head and jumped down into the grounds. Discovering what he had done, he was aghast.

Sengai said: “It is very chilly in the early morning. Do be careful not to catch cold yourself.”

The pupil never went out at night again.

# 94

Mỗi ngày một việc thiện

Chào các bạn,

Tất cả mọi vị thầy của tất cả mọi môn học trên thế giới đều xác nhận với bạn là muốn nhuần nhuyễn môn học của họ, bạn phải luyện tập hàng ngày. “Thường xuyên” là yếu tố quan trọng nhất cho tinh tấn, dù đó là toán, hội họa, khiêu vũ, võ thuật, tư duy tích cực, thiền…

Một trong những cách giản dị và dễ nhất để luyện tập tư duy tích cực, thiền tâm, và tâm nhân ái là “Mỗi ngày một việc thiện.”

Thực ra chúng ta đã thường làm mỗi ngày hơn một việc thiện rồi. Ta chỉ không nghĩ đến mà thôi. “Mỗi ngày một việc thiện”, hoặc cho chính mình hoặc cho người khác, chẳng làm ta nặng gánh thêm tí nào, ngoại trừ nó nhắc ta ‎ý thức đến điều ta làm mỗi ngày mà thôi.

Có rất nhiều việc thiện lớn nhỏ ta có thể làm mỗi ngày trong cuộc sống thường nhật:

1. Việc thiện cho mình:

• Nhịn hút một điếu thuốc lúc đang lên cơn thèm.
• Đang muốn nằm nướng, nhưng đứng dậy đi bơi.
• Đang lừ nhừ, làm một ly cà phê, mở của đứng uống cà phê nhìn mặt trời lên trên ngọn cây.
• Đi bộ một quãng sau khi ăn tối.
• Đang tức giận việc gì đó, mở nhạc nhẹ nghe và ngủ một giấc cho quên giận.

2. Việc thiện cho người khác:

• Nhường chỗ cho một phụ nữ trên xe bus.
• Đưa một cụ già qua đường.
• Cho một người ăn xin một tí tiền.
• Cho người hàng xóm mượn một đồ vật cần dùng.
• Tính mắng ai đó một câu, nhưng nuốt nước bọt rồi mỉm cười.
• Tính làm gì đó để đì ai đó cho hả giận, nhưng niệm (phật hay chúa) một câu rồi quyết định không làm.
• Nhặt một mảnh rác và bỏ vào thùng rác gần đó.
• Ai đó sửa soạn đánh nhau, nói vài lời can ngăn.

Đại loại là như thế. Việc thiện đầy dẫy quanh ta, chỉ cần mở mắt một tí thì thấy bao nhiêu là cơ hội để làm, mà lại chẳng tốn tí công sức gì của ta cả.

“Mỗi ngày một việc thiện” có ảnh hưởng rất lớn đối với chính ta và xã hội của ta. Việc thiện của ta có ảnh hưởng trực tiếp đến 3 nhóm người:

1. Người được ta giúp: Hoặc là họ nhận một điều thiện từ ta, hoặc là không nhận một điều ác từ ta, đó đều là điều tốt cho họ. Và họ sẽ nghĩ: “Ờ, thế giới này vẫn còn người tử tế.” Suy nghĩ như vậy là một năng lượng tích cực trong tâm của một người. Có cơ hội nó sẽ được nhân lên thành nhiều người.

2. Chính ta: Ý thức và hành động của “Mỗi ngày một việc thiện” là cách luyện tư duy tích cực và thiền rất hiệu quả. Có lẽ là ít có gì hiệu quả bằng, vì đây là luyện tập bằng hành động sống.

3. Những người nghe/thấy được việc thiện của ta: Như những người qua đường, nhìn thấy ta giúp một lão bà, họ sẽ nghĩ: “Ờ, thế giới này vẫn còn người tử tế”. Và năng lượng tích cực này trong họ sẽ được nhân lên khi có cơ hội.

Các bạn có thể thấy được sức mạnh của năng lượng tích cực này trên thế giới của ta nếu bạn chỉ làm một việc thiện một ngày, và cứ như thế cả đời không?

Mong các bạn nồng nhiệt tham dự vào “dự án cá nhân” này cho chính bạn, đồng thời chuyển message này đến bạn bè, mời gọi mọi người tham dự vào “dự án cá nhân” cho riêng họ; và như thế các “dự án cá nhân” của chúng ta đã là một “dự án xã hội”, cho thành phố, quốc gia, và thế giới chúng ta đang sống.

Chẳng có gì lớn lao. Nhưng ta chẳng nên quên là “Tiếng động của một cái khảy móng tay có thể rung động đến vô lượng thế giới.”

Các bạn thỉnh thoảng hãy đến ghi vào phản hồi của bài này một việc thiện nhỏ bạn đã làm, để chia sẻ ‎ý tưởng với các bạn khác. Đây là sống. Đây không phải là phong trào kéo dài một vài tháng. Đây là dự án sống cả đời. Và bạn đã thường làm rồi, chẳng có gì mới, chỉ là suy nghĩ có hệ thống hơn. Thế thôi.

Chúc các bạn một ngày vui. Đừng quên chuyển message này đi. Chúng ta đã có một link thường trực trên ĐCN về “Mỗi Ngày Một Việc Thiện”.

Mến,

Hoành

Chính thống

Thầy không bao giờ ấn tượng bởi bằng cấp hay cấp bậc. Thầy kiểm tra con người, chứ không phải chứng chỉ.

Thầy đã từng nói rằng, “Khi bạn có tai để nghe chim hát, bạn không cần nhìn vào bằng cấp của con chim đó”.

(Nguyễn Minh Hiển dịch)

.

Authenticity

The Master was never impressed by diplomas or degrees. He scrutinized the person, not the certificate.

He was once heard to say, “When you have ears to hear a bird in song, you don’t need to look at its credentials.

(Anthony de Mello)