Chào các bạn,

Làm thế nào để có can đảm?
Can đảm là không sợ, hoặc là có sợ thì mình vẫn chiến thắng được sợ để làm việc cần làm.
Chúng ta sợ đủ mọi thứ trên đời:
— Thân thể: Sợ đau, sợ đòn, sợ đánh, sợ thương tích, sợ chết
— Cảm xúc: Sợ buồn, sợ cô đơn, sợ giận
— Tài sản: Sợ nghèo đói, sợ mất tài sản
— Danh tiếng: Sợ mất tiếng, sợ không có tiếng tăm
— Sắc đẹp: Sợ xấu
— Sức khỏe: Sợ bẩn, sợ vi trùng, sợ đồ bẩn
— Quyền lực: Sợ người có quyền, sợ người giàu có
— Bạn bè và thân nhân: Sợ mất lòng, sợ mất bạn
— Tự ái: Sợ bị chê (xấu, tồi, hèn), sợ bị chửi bới, sợ bị hạ nhục, sợ bị sỉ vả
— Cái không biết: Sợ bóng tối, sợ người lạ, sợ chỗ lạ, sợ điều mới, sợ điều không biết
— Sợ bị từ chối: Sợ người ta nói “không” với mình.
— Tương lai: Sợ tương lai
— Chết: Sợ chết



Khi tốt nghiệp đại học ra trường, bạn có biết ngay là mình sẽ làm nghề gì, và theo đuổi một con đường sự nghiệp như thế nào không?


Chúng ta thường nói đến những phương thức và kỹ luật tu luyện nghệ thuật sống.
Chúng ta được huấn luyện để sống vả nuôi dưỡng “cái tôi” – cố học hạng nhất, cố được thủ khoa, giật opmpic toán, giải thưởng này giải thưởng kia, bằng này bằng nọ, chức này chức nọ, “sống phải có danh gì với núi sông”… Nói chung là xã hội có đủ mọi cách để khuyến khích chúng ta làm cho cái tôi trương phình và sáng chói càng nhiều càng tốt.
Có bao giờ bạn thấy hai nhạc sĩ cãi nhau phải đánh đàn thế này hay phải thế kia? Hay hai vũ công cãi nhau? Hay hai võ sĩ? Hay hai họa sĩ?
Tuyển Bắc Triều Tiên vừa thua tuyển Portugal 7-0, tỉ số thắng thua lớn nhất World Cup 2010 cho đến phút này. 
