Đã lâu rồi trên con đường cát bụi
Em đi, về như chẳng mỏi đôi chân
Em vô tư không vương vấn bụi trần
Không gian dối, không lọc lừa toan tính
Đã lâu rồi, trên con đường yên tĩnh
Em đi, về đếm bước lặng câm
Em lê chân trong cõi âm thầm
Em lặng lẽ vào đời như lạc lối
Tôi vẫn biết, hình như em muốn hỏi
Em là ai, em chính là ai?
Em đơn côi bao tháng năm dài
Màu hoang tím phủ che tuổi ngọc
Tôi vẫn biết, hình như em đã khóc
Khi chiều về giọt nắng nhẹ rơi
Vọng từ xa câu hát đưa nôi
À ơi…cái ngủ, cái nghê mẹ bồng
Bao suy tư em chất chứa trong lòng
Ôm mơ ước, mặc dòng người hối hả
Đối với em, bầu trời là tất cả
Em đắm nhìn vào cõi hư không

Và hôm nay, dẫu nắng có hồng…
Đâu còn nữa em tôi sưởi ấm
Có ai biết trên con đường đã vắng
Dáng em tôi đi tìm lại cội nguồn
Trong tim tôi ray rứt nỗi nhớ buồn
Xin thắp nén hương lòng đưa tiễn
Tôi mất em không phải là vĩnh viễn
Em hẹn tôi vui sống cõi đời đời.
Bài này được viết từ cảm xúc của Minh Tâm.
Một lần bắt gặp một em bé tuổi thiếu niên bị mất trí, bơ vơ trên đường. Em thật đáng thương.
Khi được trao cho quả lựu, bé chắp 2 tay lạy cảm ơn
Sau đó Tâm không được gặp lại em một lần nào nữa.
Minh Tâm đã khóc, nhớ đến em và viết bài thơ này.
Ước gì được gặp lại em, và một phép màu nào cho em được sống bình an trong thế giới của em!
Minh Tâm





















