Ngày 05 -08 vừa qua, tại Giáo xứ Bù Đăng, tỉnh Bình Phước, hội Y Tế Hy Vọng (Hope Clinic) phối hợp với đoàn Y Bác sĩ thiện nguyện Thành phố HCM đã tổ chức khám chữa bệnh, cấp thuốc miễn phí cho bệnh nhân nghèo đến từ các sóc trên địa bàn thị trấn Đức Phong, huyện Bù Đăng. Những bệnh nhân có hoàn cảnh khó khăn còn nhận được một phần quà gồm mì gói, bột ngọt, dầu ăn, nước tương…
The terrible legacy of Agent Orange
Đàn ông Việt ‘lười, ham nhậu’ trong mắt người nước ngoài
vnexpress
“Tôi đến TP HCM bất kể giờ tan sở hay trước khi tan sở cũng thấy trong những quán cafe, quán nhậu, quán cóc, nhà hàng đều đầy ắp đàn ông ngồi túm 5 tụm 3 uống bia”, Alex (người Australia) phản ánh và nhận xét “đàn ông Việt Nam lười quá”.
![]() |
| Cảnh tượng sau giờ tan tầm tại một quán nhậu trên phố Sơn Tây (Hà Nội) chiều 13/8. Trong quán chỉ toàn đàn ông. Ảnh: Phan Dương. |
Là một doanh nhân và thường xuyên sang Việt Nam công tác, Alex cho biết đây không phải lần đầu mà hầu như lần nào đến TP HCM ông cũng thấy cảnh những người đàn ông bù khú nhậu nhẹt với nhau, bất kể là giờ nào.
Ông kể: “Có hôm nhìn đồng hồ đã 6h chiều, lúc này là lúc cần ở nhà để xem có phụ giúp được gì cho vợ con không. Nếu vợ có con nhỏ thì mình nên giúp nhiều hơn, tại sao họ lại rảnh rỗi ngồi nhậu với nhau như vậy?”.
Continue reading Đàn ông Việt ‘lười, ham nhậu’ trong mắt người nước ngoài
Trung Quốc với chiến lược ‘chiếm dần từng đảo’
vnexpress
Cái gọi là thành phố Tam Sa trên đảo Phú Lâm có thể là bàn đạp xuống phía nam để Trung Quốc lập các thành phố khác, thực hiện chiến lược chiếm dần từng nhóm đảo, rồi ôm trọn cả Biển Đông.
> Trung Quốc đang tính gì ở Biển Đông
> 5 ngòi nổ trên Biển Đông
![]() |
| Tàu và máy bay quân sự Trung Quốc trong một cuộc tập trận. Ảnh: Xinhua |
Đây là nhận định của nhà phân tích Sarabjeet Singh Parma, học giả thuộc Viện nghiên cứu Quốc phòng Ấn Độ. Bài viết được đăng trên tạp chí Eurasia Review tháng này.
Continue reading Trung Quốc với chiến lược ‘chiếm dần từng đảo’
Offline Đọt Chuối Non 12 tháng 8, 2012, ở Hà Nội và những điều đáng nhớ
Hồng Thuận và Nhung tường thuật
Chào các anh chị em Vườn Chuối,
Sau buổi offline rất thành công giữa anh Hoành, chị Phượng với các bạn ở trong Sài Gòn, Thuận đã nhận được thư đăng kí của nhiều anh chị em tham gia vào buổi offline tại Hà Nội, trong số đó cũng có rất nhiều anh chị em đã quen Thuận từ hồi tham gia lớp thiền và cũng là những thành viên rất tích cực trên diễn đàn.
Qua bài viết của Ngọc Vũ, Thuận cũng có thể cảm nhận được sức sống mãnh liệt và tươi trẻ của vườn chuối Sài Gòn, sự thành công và cách thức tổ chức của các bạn. Điều này làm Thuận thấy suy nghĩ ghê gớm vì Thuận vẫn còn thiếu rất nhiều kinh nghiệm trong việc tổ chức và duy trì các hoạt động. Tuy nhiên, vườn chuối Hà Nội cũng đã mang tới một phong cách và hương vị thân mật, đầm ấm với những chia sẻ và trải nghiệm sâu sắc.
Continue reading Offline Đọt Chuối Non 12 tháng 8, 2012, ở Hà Nội và những điều đáng nhớ
Nat King Cole: Mona Lisa
Nathaniel Adams Coles, được biết đến với nghệ danh Nat King Cole, (1919- 1965) là một nhạc sĩ, ca sĩ nhạc Jazz người Mỹ. Mặc dù là một nghệ sĩ piano tài năng, nhưng đông đảo công chúng lại biết đến và yêu thích ông như một ca sĩ bởi ông có chất giọng nam trung rất đẹp, ấm áp và đầy…lôi cuốn :D.
Ông là một trong những người Mỹ gốc Phi đầu tiên chủ trì một chương trình tạp kỹ trên truyền hình. Dù đã qua đời từ năm 1965 (vì bệnh ung thư phổi), ông vẫn nổi tiếng trên toàn thế giới và được đánh giá là một trong những nhân vật quan trọng nhất trong lịch sử âm nhạc Mỹ.
Như trẻ em
Chào các bạn,

Chúa Giêsu nói muốn vào nước thiên đàng thì hãy như trẻ em. Mình lý giải là: Muốn trong lòng an lạc hạnh phúc thì hãy như trẻ em.
Và kinh nghiệm “như trẻ em” dễ nhất là “chơi với trẻ em như trẻ em”.
Mình có đứa cháu ngoại 6 tuổi tên Gavin. Ngoại trừ khi Gavin đang chơi với vài đứa bạn 5, 6 tuổi, Gavin rất thích chơi với mình. Và khi chơi với Gavin mình chẳng bao giờ la hay dạy cu cậu điều gì cả, thuần túy là “chơi”. Mình nghĩ rằng cu cậu nghĩ về mình như là một đứa bạn khác 5, 6 tuổi, và rất ít có khái niệm là mình thuộc giai cấp lớn hơn. Cu cậu chơi đủ trò với mình—đá bóng, trốn tìm, rượt nhau…
Mất xe đạp
Chào các bạn

Từ nhà Lưu Trú sắc tộc đến Trung Tâm Giáo Dục Thường Xuyên Tỉnh và Trung Tâm Giáo Dục Thường Xuyên Thành Phố Buôn Ma Thuột, là hai trường các em Cấp III đến học, đều cách nhà Lưu trú khoảng 3 km.
Thời gian đầu mình chưa có điều kiện nên các em đi bộ ngày hai buổi đến trường rất khổ, mưa thì khổ kiểu trời mưa và nắng thì khổ kiểu trời nắng. Còn hiện tại nhà Lưu Trú có trên 30 chiếc xe đạp cho các em chở nhau đi học.
Trong nhà Lưu Trú lúc đó có 80 em nhưng chỉ có 03 chiếc xe đạp do người nhà sắm cho các em, và các em vui vẻ cho nhau mượn, luân phiên chở nhau đi học, đi lễ, đi chợ… Em A Đưa học sinh lớp 10 là một trong 03 em có xe đạp trong nhà, gia đình em A Đưa đã mua cho em chiếc xe đạp với giá 1.250.000 đồng.
Bốn bước để sáng suốt (Phần 1)
Tác giả: Anthony De Mello
Việt dịch: Phạm Thu Hương
Bước đầu tiên bạn cần làm là tiếp xúc với những cảm xúc tiêu cực mà ngay cả bạn cũng không nhận thức được. Rất nhiều người có cảm xúc tiêu cực mà họ hề không biết. Rất nhiều người đang sầu não mà họ hề không biết là mình đang sầu não. Chỉ khi nào chạm đến sự vui sướng thì họ mới hiểu họ đã trầm cảm như thế nào.
Bạn không thể đối phó với bệnh ung thư khi mà bạn không phát hiện ra nó. Bạn không thể nào loại bỏ những sâu mọt trong nông trại nhà bạn nếu như bạn không nhận thấy sự tồn tại của chúng.
Bước đầu tiên bạn cần làm là nhận thức những cảm xúc tiêu cực của bạn. Thế nào là cảm xúc tiêu cực? Thí dụ như u sầu chẳng hạn. Bạn cảm thấy buồn rầu và ủ rũ. Bạn cảm thấy ghét chính mình hay tội lỗi. Bạn cảm thấy cuộc sống này vô nghĩa, chẳng có một ý nghĩa nào cả; bạn có cảm giác đau đớn, bạn cảm thấy hồi hộp và căng thẳng. Trước tiên, hãy tiếp xúc với những cảm xúc đó.
Đóng băng
Mình cảm thấy thật xấu xa và ích kỷ. Tại sao mình quên cười? Tại sao nụ cười của mình lại khó khăn đến thế, trong khi sự cau có lại có thể rất dễ dàng? Mình không muốn như thế này! Mình muốn thoát ra khỏi! Từ bao giờ mình tự tạo cho mình một cái vỏ bọc lạnh lùng? Từ bao giờ trái tim như đông cứng, cảm thấy không thể thở nổi?
Mình rõ ràng là may mắn và hạnh phúc hơn rất nhiều người! Mình rõ ràng là có rất nhiều niềm vui trong cuộc sống! Biết đâu đấy có ai đó cần nụ cười của mình nhiều nhiều lắm! Biết đâu đấy có ai đang cần mình như một điểm tựa! Biết đâu đấy có ai đang rất rất cần mình để tâm sự! Vậy mà, nhìn vẻ mặt lạnh lùng kia xem! Mình như thế sẽ tự tách ra khỏi mọi người mất thôi. Mình như thế có còn là mình vui vẻ nữa đâu. Sự vui vẻ làm mình đáng yêu hơn gấp bội lần. Mình biết điều ấy mà. Chỉ có sự vui vẻ, chỉ có sự thân thiện…
Cô gái mặc váy rau xanh kêu gọi ăn chay
vnexpress
Một cô gái diện bộ váy kết từ những lá xà lách tươi, đứng giữa chợ trung tâm Đà Lạt cùng nhóm bạn phát miễn phí cho người đi đường các bó rau xanh kèm thông điệp “Hãy ăn rau, đừng giết động vật”.
Việc làm của cả nhóm hoàn toàn tự phát, âm thầm lặng lẽ. Nhưng sự có mặt của cô gái trẻ trong trang phục dạ hội bằng rau xanh thu hút sự chú ý của hàng trăm người.
![]() |
| Nhiều người nhận quà tặng là rau xanh từ nhóm kêu gọi ăn chay. Ảnh: Quốc Dũng. |
Phạm Triều Chinh – tên cô gái “rau xanh” năm nay 24 tuổi – vừa nhận bằng cử nhân Văn hóa học của Đại học Đà Lạt. Cô chính là người chủ xướng hoạt động kêu gọi ăn chay độc đáo của nhóm sinh viên.
Bảo hiểm y tế nhiêu khê đến Bộ trưởng cũng “sôi máu”
(Dân trí) – “Khám bảo hiểm y tế, mà từ 5 giờ sáng đến 11 giờ trưa người già vẫn chưa được khám bệnh. Không thể để như thế được! Từ lúc đi khám đến lúc trả tiền rồi chờ nhận kết quả xét nghiệm cho đến ra lấy thuốc… sao mà nó khổ thế cơ chứ”.
Đó là những bức xúc của Bộ Trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến tại Hội thảo “Xây dựng đề án thực hiện lộ trình tiến tới BHYT toàn dân giai đoạn 2012 – 2015 và 2020” do Bộ Y tế và Bảo Hiểm xã hội (BHXH) Việt Nam tổ chức tại TPHCM ngày 13/8.
Continue reading Bảo hiểm y tế nhiêu khê đến Bộ trưởng cũng “sôi máu”
Cảng quốc tế hơn 360 tỷ đồng bỏ hoang
Hoàn thành cách đây 2 năm nhưng cảng Phú Hữu hiện vắng tanh, không có chiếc thuyền nào cập bến vì thiếu đường dẫn. Mỗi năm chủ đầu tư phải chi gần 40 tỷ đồng cho cảng này.
> Cảng gần 400 tỷ đồng vừa khánh thành đã ‘ế’
> Đưa vào sử dụng một phần cảng sông lớn nhất nước
| Ảnh cảng Phú Hữu bỏ hoang |
![]() |
| Những cần cẩu dùng để bóc dở hàng đang phải nằm phơi mưa, phơi nắng ở cảng quốc tế Phú Hữu. Ảnh: H.C. |
Cảng quốc tế Phú Hữu (khu phố 4, phường Phú Hữu, quận 9, TP HCM) giai đoạn 1 được xây dựng từ năm 2007 do Công ty TNHH MTV cảng Bến Nghé (thuộc Tổng công ty Samco) làm chủ đầu tư với số vốn 367 tỷ đồng. Mục tiêu là để thay thế cảng Bến Nghé, giải quyết ách tắc giao thông do việc vận chuyển hàng hóa không qua khu vực nội đô TP HCM, góp phần tăng trưởng kinh tế của thành phố và giải quyết công ăn việc làm cho 560 lao động.
Cocierto de Aranjuez

Rodrigo bị mù kể từ khi ba tuổi, là một nghệ sĩ piano. Ông không chơi guitar, nhưng ông vẫn nắm bắt một cách hoàn hảo cây đàn guitar Tây Ban Nha.
Khúc nhạc là một trong những sáng tác tiên phong khẳng định giá trị của cây đàn Guitar với dàn nhạc, và bởi được viết từ một nghệ sĩ mù, người nghe có thể cảm nhận được những âm thanh của thiên nhiên mà ông gởi gấm khi soạn khúc nhạc dựa trên cảm hứng từ khu vườn cung điện hoàng gia Aranjuez.
Các bạn nghe lại khúc nhạc quen thuộc này với Narciso Yepes:
Unhappy – Đau khổ ?
Chào các bạn,

Happy là vui vẻ, hạnh phúc. Nhưng unhappy thì dịch ra tiếng Việt thế nào? Không vui vẻ, không hạnh phúc?
Nhưng, chúng ta có nói chuyện như thế bao giờ không? “Tôi không vui vẻ”? “Tôi không hạnh phúc”?
Mình có cảm tưởng là rất ít khi chúng ta nói thế. Thường thì người ta nói “Tôi rất buồn”, “tôi rất đau khổ”, “tôi rất bức xúc”…
Vấn đề có vẻ như là văn phạm từ vựng này thực ra có ý nghĩa triết lý sâu sắc: Khi vắng bóng hạnh phúc (UN-happy) thì ta đau khổ. Đau khổ chính là sự vắng bóng của hạnh phúc, như là bóng đêm là sự vắng bóng của ánh sáng.





