Sau một ngày mưu sinh kiếm tiền về quê ăn Tết, nhiều người lao động ngoại tỉnh phải ngả lưng trên các vỉa hè thủ đô hoặc may mắn hơn thì được tá túc trong các cây ATM để tránh cái rét như cắt da cắt thịt.
Communication
cần phải học. Mỗi kỹ năng thì lại có
rất nhiều sách dạy khác nhau với rất
nhiều điều phải nhớ. Vậy em nên bắt
đầu học và luyện tập như thế nào?
Đặng Thế Hòa, Kiểm toán Price Waterhouse Cooper, Sài Gòn.
Nói chuyện với người ta thì em đỡ hơn,
chứ cứ mỗi lần nhận email hay qua tin
nhắn thì em lại hiểu sai ý, có khi khác
hoàn toàn, hoặc sót nội dung nữa. Làm
sao để em hiểu đúng ý của người khác?
Nguyễn Thị Phương Linh, gia sư English, Sài Gòn.
Rất khó tìm một chữ Việt để có thể diễn tả hết ý của từ communication. Thường thì người ta dịch là truyền thông hay thông tin. Những cách dịch này chỉ đúng cho một số trường hợp nhỏ. Communication có nghĩa bao gồm tất cả mọi trao đổi thông tin của con người để con người có thể hiểu ý nhau—nói chuyện, ra dấu hiệu, viết, đọc, email, blog, báo chí, radio, TV, phim ảnh… Một công ty có thể dùng tất cả các cách communication này.
Một cá nhân thì thường là nói chuyện, điện thoại, viết email, viết blog. Nói chung, communication có nghĩa là các cách ta nói chuyện, giao tiếp và thông tin hàng ngày.
Hầu như trong tất cả mọi loại công việc của chúng ta đều có communication là thành phần chính — nói chuyện với sếp, viết email cho bạn, nói chuyện và viết thư cho khách hàng, networking, teamwork, v.v… Communication là cái nền chính trong mọi hoạt động của con người, cho nên 80% các vấn đề trong mọi tổ chức là vấn đề communication. Và nếu bạn chỉ chọn được một kỹ năng mềm để học, thì nên học communication và thành thầy về communication.
Văn hóa trong bữa cơm gia đình
Chào các bạn,

Những người dân tộc tuy họ không nói ra nhưng qua những lần tiếp xúc, mình biết họ rất mặc cảm với người Kinh về việc ăn uống nấu nướng của họ. Vì vậy mặc dầu mình ở trong Buôn có rất nhiều người quen, vì đa số các con của họ khi lên học cấp III là học trò ở các nhà Lưu Trú của mình và con cái họ đến nhà thờ để được cử hành lễ cưới rất nhiều, nhưng không bao giờ họ mời mình dự tiệc!
Cũng có những lần nói chuyện chơi với các mẹ, mình nói: Hôm nào có lúa mới, các mẹ cho mình ăn cơm một bữa với. Các mẹ cười nói: Các mẹ cũng muốn lắm nhưng người dân tộc các mẹ không biết nấu nên không dám mời… Tuy vậy mình cũng có một kỷ niệm không quên, khi mình cùng với người em trai đến ăn cơm ở nhà một người dân tộc Jarai rất quen thân với gia đình người em trai của mình. Continue reading Văn hóa trong bữa cơm gia đình
Sự thăng hoa và bút pháp hiện đại trong “99 KHÚC TẶNG LIÊN”(*) của nhà thơ Nguyễn Nguyên Bảy
Mới. Lạ. Mở. Gợi. Dạt dào cảm hứng. Ý tứ mênh mang. Chữ như mây vỡ. Rất thực mà ảo. Rất ảo mà thực. Tình chắp cánh cho trí bay lên. Trí làm cho tình găm lòng người ở lại. Ông viết như mê. Ông viết như say. Ông viết như không. Ông viết như chơi. Không khuôn mẫu. Không lập lại. Biến hóa. Sáng tạo. Sáng tạo mà không cứng. Nhuần nhuyễn. Đầy chất thơ. Đầy chất thi sĩ. Đó là cảm nhận bao trùm nhất khi đọc “ 99 khúc tặng Liên” của nhà thơ Nguyễn Nguyên Bảy.
Continue reading Sự thăng hoa và bút pháp hiện đại trong “99 KHÚC TẶNG LIÊN”(*) của nhà thơ Nguyễn Nguyên Bảy
Quá khứ đen của ‘vua’ bãi vàng
Có trong tay hơn 100 đàn em, lại thường xuyên tham gia vào các vụ huyết chiến tranh giành lãnh địa, Hữu từng được suy tôn làm “vua” bãi vàng. Tình yêu chân thành của cô gái đã thức tỉnh Hữu tu tỉnh làm ăn chân chính.
![]() |
| “Đại ca” trong giới đào vàng ở Văn Bàn với quân số đàn em hơn 100 người năm xưa. |
Mock Nhất xây cầu
Tuổi trẻ – Có một cán bộ xã người dân tộc M’Nông, học chưa hết lớp 9, đã dám tự mình thiết kế và huy động sức dân xây ba cây cầu bắc qua sông Đạ Đờn (xã Đạ Đờn, huyện Lâm Hà, tỉnh Lâm Đồng).

Ở sông Đạ Đờn có ba cây cầu được chính quyền xã gắn bảng với tên cụ thể là Fi Jút (dài 76m), Đạ K’Nàng (78m), Đạ R’Kôh (130m), nhưng người xứ Đạ Đờn quen gọi là cầu Mock Nhất 1, 2, 3 để chỉ thứ tự ra đời. Dân gọi vậy là để họ nhớ đến công của ông Mock Nhất.
Ông bắt đầu làm cầu năm 2004 khi đang là phó chủ tịch UBND xã Đạ Đờn, giờ ông là phó chủ tịch HĐND xã. Ông Mock Nhất năm nay 42 tuổi, sinh ra và lớn lên ở một ngôi nhà nhỏ bên dòng Đạ Đờn, ngay cầu Fi Jút bây giờ. Continue reading Mock Nhất xây cầu
Cần tìm tiêu chí lễ phục
Thanh Niên – Cách đặt vấn đề tại hội thảo Lễ phục Việt Nam và tiêu chí lựa chọn cho thấy nhiều khả năng ngành văn hóa sẽ chỉ tìm một bộ lễ phục cho công tác đối ngoại chứ không tìm quốc phục cho toàn dân.
![]() Trang phục của quý ông tại Hà Nội xưa – Ảnh: KTS Đoàn Bắc |
GS-TSKH Phan Đăng Nhật, mặc một bộ áo the, khoác áo khoác lạnh đến hội thảo về lễ phục sáng qua (21.12). Nhìn ông khá thoải mái trong đi lại. “Chủ tịch Hồ Chí Minh là người rất giỏi chuyện ăn mặc. Và đối với Cụ, trong những lễ trang trọng không nhất thiết phải dùng complet và cravat. Vì thế hôm nay tôi mặc bộ này đến đây”, GS Phan Đăng Nhật, nguyên Viện trưởng Viện Văn hóa dân gian nói. Continue reading Cần tìm tiêu chí lễ phục
“Kỳ án” phá rừng để… trồng rừng
VietNamNet – Khu rừng nguyên sinh bỗng chốc trở thành đất trống, đồi trọc, cây ngắn hạn bởi công cuộc chặt rừng nguyên sinh để… trồng rừng tái sinh.
>> Đền bù đất theo giá thị trường nào?
>> Làm chính quyền cũng khổ!
>> Đất đai ký sự: Những tỷ phú hoang mang
![]() |
| Kết quả của việc “trồng rừng” ngay bên ngoài, Ảnh: Hoàng Hường |
Mang theo nhiều nỗi bức xúc, người dân và trưởng thôn Ba, xã Mông Hóa, Kỳ Sơn, bà Nguyễn Thị Thìn không chỉ cung cấp cho đoàn công tác rất nhiều tài liệu, thông tin về “kỳ án” phá rừng đầu nguồn để… trồng rừng tại địa phương, mà người dân còn lặn lội đưa đoàn công tác đi vào sâu trong rừng để chứng kiến tận mắt một vùng rừng nguyên sinh đã bị biến thành đường đất đỏ và những quả đồi trọc trơ như thế nào. Continue reading “Kỳ án” phá rừng để… trồng rừng
Feeling lonely in the holiday season

Bài hát Giáng sinh được “viết” bằng mí mắt
Chào các bạn,

Adam Bojelian 12 tuổi (sống tại thành phố Edinburgh, Scotland) mắc bệnh bại não, không cử động được hầu như toàn bộ cơ thể, trừ mí mắt.
Mẹ Adam đã kiên trì dạy Adam “đọc” và “viết” bằng một bảng chữ cái. Mí mắt Adam sẽ nhấp nháy mỗi khi mẹ chọn đúng ký tự cậu muốn diễn đạt.
Năm lên 9 tuổi, sau khi tham gia một nhóm sáng tác thơ tại nhà thờ địa phương, Adam đã viết được bài thơ đầu tiên cho mình. Một năm sau, cậu giành được giải thưởng về thơ tại đây. Continue reading Bài hát Giáng sinh được “viết” bằng mí mắt
Networking
với những người xa lạ mà các bạn thấy đáng để
học hỏi kinh nghiệm, mặc dù chưa hề có quan hệ
trực tiếp nào.
Nguyễn Minh Hiểu, NCS Tiến sĩ Đại học Missouri – Columbia, Mỹ
Làm sao để networking hiệu quả? Nên giao thiệp
rộng rãi hay chỉ nên giao thiệp với ít người và
xây dựng một số ít mối quan hệ thâm giao đó?
Phạm Minh Châu, Kỹ sư viễn thông, Đà Nẵng
Networking là xây dựng một mạng lưới bạn bè và những người bạn quen biết. Ở trong trường nếu bạn chăm học và không có bạn bè nhiều thì có lẽ bạn vẫn thi đậu rất cao. Nhưng đã vào đời thì bạn càng nhiều bạn bè và người thân thì bạn càng dễ thành công. Người ít bạn bè ít quen biết thì khó thành công.
Khi nói đến networking người ta thường nghĩ ngay đến những khóa học hay những cuộc hội thảo cho các chuyên gia cùng ngành, nơi các chuyên gia gặp nhau, làm quen, trao đổi danh thiếp… Nhưng networking rộng rãi hơn và sâu sắc hơn vậy rất nhiều.
Mình muốn làm người tốt!
Chào các bạn,

Sống với các em sắc tộc thiểu số trong các nhà Lưu Trú sắc tộc, điều mình bận tâm đầu tiên là làm sao để các em thấy được mình chính là người nhà, là bố mẹ, anh chị em của các em… Phải làm sao để mình vẫn dạy được các em, mà các em không sợ và xa cách! Muốn được như vậy chỉ có cách là yêu thương gần gũi các em. Vì vậy, đi đâu mình cũng cho một vài em đi theo. Đi xa cần phải đi xe thì mình cho các em lớn theo, đi gần và đi bộ như ra chợ, đi siêu thị, ra nhà sách… thì mình cho các em nhỏ theo. Continue reading Mình muốn làm người tốt!
Những cánh thư bi tráng gửi về từ chiến trường
Dân trí – Những bức thư úa màu thời gian, không còn nguyên vẹn vì bom đạn nhưng vẫn chứa chan tình cảm của tiền tuyến gửi về hậu phương. Đó là hàng trăm bức thư của những người lính gửi cho những người vợ, người mẹ nơi quê nhà.

Chiến tranh đi qua nhưng có một nơi trong lòng thành phố Vinh (Nghệ An), ký ức về những cuộc chiến vệ quốc thần thánh của dân tộc vẫn hiển hiện, sống động bằng những hiện vật của người lính. Những vỏ đạn pháo, chiếc bình tông hay chiếc dép, chiếc khăn tay của người chiến sĩ được sắp xếp ngay ngắn theo từng khu vực của Bảo tàng quân khu 4.Trong những hiện vật, kỷ vật tìm kiếm, cất bốc cùng các ngôi mộ liệt sĩ có tên và chưa biết tên có những lá thư đã mủn vì thời gian hay rách nát, thủng lỗ chỗ vì bom đạn chiến tranh. Ở đó có lý tưởng, hoài bão của cả một thế hệ và cả tình yêu nồng nàn cháy bỏng của những người đã mãi mãi nằm lại ở tuổi đôi mươi. Continue reading Những cánh thư bi tráng gửi về từ chiến trường
Ảnh mới nhất về Trường Sa qua mắt chiến sĩ
VietNamNet – Gần 100 bức ảnh ấn tượng, từ nụ cười trẻ thơ đến phút chia tay bịn rịn của những người lính hải quân… trên đảo Trường Sa.
Cuộc sống của những người lính, khu dân cư mới, nụ cười trẻ thơ và phút chia tay bịn rịn… trên đảo Trường Sa được tái hiện tại triển lãm ảnh với chủ đề Trường Sa do CLB Nhiếp ảnh chiến sĩ tổ chức.
![]() |
| Phút chia tay trên cầu cảng Trường Sa, mảnh đất thiêng liêng của Tổ quốc Việt Nam.Ảnh: Vũ Ngọc Hoàng |
Nhân kỷ niệm 68 năm ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam (22/12/1944 – 22/12/2012), CLB Nhiếp ảnh chiến sĩ (báo Quân đội nhân dân) đã phối hợp với các sở ngành tổ chức triển lãm ảnh với chủ đề “Trường Sa qua ống kính nhiếp ảnh chiến sĩ” tại đường Đồng Khởi (quận 1, TP.HCM). Continue reading Ảnh mới nhất về Trường Sa qua mắt chiến sĩ
Kết nối nhịp cầu
Thanh Niên – Evan Schick – chàng thanh niên đến từ Thụy Sĩ đã vận động xây dựng 14 ngôi trường, 29 cây cầu cho trẻ em nghèo ở các xã vùng sâu của Việt Nam.
Evan đến Việt Nam rất tình cờ, khi anh nhận được phiếu quà tặng là một chuyến du lịch đến các nước Đông Dương của một siêu thị ở quê nhà. Chuyến thăm Việt Nam lần đầu tiên đã để lại nhiều ấn tượng đến mức Evan phải sắp xếp công việc trở lại lần 2 cùng một người bạn.
Trong những chuyến đi của mình, Evan chụp lại rất nhiều ảnh về những đứa trẻ ở các vùng quê Việt Nam. Về nước, anh đã tổ chức một đợt triển lãm ảnh ngay trong một quán bar để giới thiệu đất nước mà anh từng đến. Và rồi, trong một buổi tiệc cuối tuần, một người đàn ông không quen biết đã đưa cho anh 50 france Thụy Sĩ và nói: “Anh hãy cầm số tiền này và trở lại nơi đó (Việt Nam) để giúp đứa trẻ trong bức ảnh có một sự hy vọng”. Continue reading Kết nối nhịp cầu





