Category Archives: Thơ

Hãy Nói Cho Tôi Một Lý Do

Eternal-Life- Xin hãy nói cho tôi một lí do
Khi bạn khẳng định cuộc sống thật tươi đẹp
Rằng bạn thấy ai cũng luôn hạnh phúc
Dù chỉ mình bạn như thế mà thôi
Rằng bạn thấy ai cũng được yêu thương
Dù thực tế không dễ dàng đến vậy
Rằng bạn thấy không có điều ngang trái
Vì ai cũng được bình đẳng như mọi người
Vì không ai phải sống trong thù hận
Dù nó chỉ tồn tại trong cổ tích mà thôi

Xin hãy nói cho tôi một lí do
Khi bạn nói chẳng có ai là tồi tệ
Trong tâm trí bạn ai cũng thật tử tế
Dù có mấy ai tốt như thế trong đời
Khi bạn hát mỗi ngày là một ngày vui
Dù điều đó tồn tại chỉ trong câu hát
Còn ngoài kia lại lắm chuyện đau buồn
Khi bạn tự hào cuộc sống ngập sắc hồng
Và bầu trời xanh kia chẳng lúc nào thiếu nắng
Nhưng ánh nắng đâu tồn tại mãi mãi
Và những mảng tối lại chiếm phần hơn
BeautifulLife
Xin hãy nói cho tôi một lí do
Khi bạn nghĩ mọi thứ là vĩnh cửu
Dù là tình yêu, tình bạn hay sự sống
Hay những mối nối vô hình giữa con người
Nhưng thực tế đâu có diệu kì đến thế
Chẳng điều gì tồn tại mãi bạn ơi
Bạn thường viết toàn những lời tốt đẹp
Mà bỏ quên những sự thực phũ phàng
Câu chuyện bạn kể kết thúc luôn có hậu
Còn thực tiễn chẳng hoàn hảo vậy đâu
Bạn đã xin tôi cho một lí do
Tôi chẳng ngần ngại bộc lộ tất cả
Lí do đó không gì khác là sự ảo mộng
Mà chính tôi tự vây bủa tâm hồn mình
Tôi đã tin thế giới này hoàn hảo
Chúa luôn công bằng với hết thảy sinh linh
Và mỗi con người là một thiên thần
Gieo niềm vui để gặt hái hạnh phúc
Để thế giới luôn tràn ngập yêu thương
Và những vết thương sẽ được hàn gắn hết

Nhưng giờ đây tôi đã thực sự thấu hiểu
Đâu phải ai cũng có thể là thiên thần
Khi họ tham lam chỉ sống vì bản thân
Khi tâm hồn họ đầy bóng đen ích kỷ
Khi họ mất đi niềm tin vào cuộc sống
Và đánh mất những giá trị bản thân mình
Để rồi dấn thân vào con đường tội ác
Để rồi sự yên bình của cuộc sống dần biến mất
god

Tôi đã tin khi khai sáng thế giới
Tạo hoá đem đến chỉ điều tốt đẹp thôi
Và không có chỗ cho sự xấu xa tồn tại
Những bất công, đau đớn dần sẽ bị bài trừ
Nhưng sự thực chẳng bao giờ như thế
Điều tôi tin quá xa vời bạn ơi
Tôi đã hiểu và giờ tôi đã tin
Một thế giới hoàn hảo và công bằng
Có chăng chỉ tồn tại trong mơ thôi
Giờ tôi chẳng tin trên trời kia có Thượng đế nữa
Bởi nếu có sẽ chẳng còn bao đau thương oán trách
Và thế giới sẽ thật sự đẹp tươi yên bình
Như những gì tôi đã ảo mộng bấy lâu nay…

Thảo Vi-17/10/2009

Nguyên hỏa – Lửa gốc

Chào các bạn,

Nguyên Hỏa là tên một bài thiền thi của đại sư Khuông Việt (Ngô Chân Lưu, 930-1011), sống vào thời Đinh Tiên Hoàng – Lý Công Uẩn. Bài này mới được đăng gần đây trong slideshow Thiền Thi. Hôm nay mình sẽ giải thích về bài này một tí, nhấn mạnh đến khía cạnh tư duy tích cực của bài thơ.
flame
Lời dịch tiếng Việt của bài thơ như sau:

Lửa gốc

Trong cây đã có lửa
Có lửa nên sinh lửa
Nếu cây không có lửa
Cọ xát sao thành lửa

    TDH dịch

Lời nguyên thủy Hán Việt là:

Nguyên hỏa

Mộc trung nguyên hữu hỏa
Nguyên hỏa phục hoàn sanh
Nhược vị mộc vô hỏa
Toàn toại hà do manh?

Đây là lấy ý từ việc tạo lửa bằng cách dùng hai thanh củi khô cọ vào với nhau. Các bạn trong quân đội, hướng đạo (boy or girl scouts), hay các đoàn thể thanh niên, học môn mưu sinh thoát hiểm, đều biết cách tạo lửa này.

Bài thơ rất giản dị rõ ràng, chẳng có gì bí hiểm cả. Nhưng, đại sư Khuông Việt muốn chuyển tải điều gì, ngoài việc tạo lửa nấu… mì vằn thánh chay? 🙂

Trong Phật học, dĩ nhiên “lửa” ở đây là nói về đích điểm cuối cùng của tu học, tức là giác ngộ, trí tuệ, hay Bát Nhã.

(Một chú thích nhỏ ở đây: Tất cả các từ này—trí tuệ, Bát Nhã, giác ngộ– hơi khác nhau một tí về khái niệm, nhất là khi chúng ta suy nghĩ theo luận lý Tây phương–mỗi từ phải có một nghĩa rõ ràng, khác các từ khác. Ví dụ: Bát Nhã là trí tuệ tối thượng, nhờ đó ta có thể đi đến giác ngộ. Bát Nhã là phương tiện và giác ngộ là mục tiêu. Tạm thời trong bài này, ta có thể cứ suy nghĩ theo kiểu Tây như thế. Nhưng theo cách suy tư triết lý của Phật gia, thì phương tiện và mục đích là một, Bát Nhã và giác ngộ là một. Nhưng tạm thời ta không cần quan tâm đến điểm rất tế nhị đó trong bài này).
light
Chúng ta thường nghĩ rằng trí tuệ hay giác ngộ là cái ta phải cố gắng để đạt, từ bên ngoài, từ sách vở kinh kệ, từ thầy cô. Mỗi ngày ta đạt thêm một tí, đi xa hơn một tí, lên cấp cao hơn một tí. Cho đến một ngày nào đó ta đạt đủ trí tuệ, và ta giác ngộ. A! Qua rồi, qua rồi, qua bờ rồi, qua bờ hết rồi, giác ngộ rồi, sướng quá! 🙂

Thế là ta ngỡ rằng ta đạt được trí tuệ và giác ngộ bằng cách gặt hái kiến thức và giác ngộ từ bên ngoài vào.

Nhưng, lửa đã có sẵn trong cây. Lửa không vào từ bên ngoài. Lửa có sẵn trong cây, và sẽ bùng ra khi có đủ điều kiện bùng ra, như là khi cây cọ sát vào nhau hay khi gặp sức nóng của mặt trời.

Khổng tử nói, Nhân chi sơ tính bản thiện. Thánh kinh nói, con người do Thượng đế tạo ra theo hình ảnh của Ngài với hơi thở của Ngài.

Nghĩa là, trí tuệ và giác ngộ–tức là con tim thiện hảo—của ta đã có sẵn trong ta từ nguyên thủy, khi gặp đủ điều kiện tốt, thì trí tuệ đó, giác ngộ đó, con tim thiện hảo đó, sẽ lộ diện. Trí tuệ, giác ngộ, con tim thiện hảo, không phải là cái ta lấy được từ bên ngoài, mà là cái ta đã có sẵn, nhưng ta không thấy, đến lúc ta hội đủ điều kiện thì chúng tự nhiên hiện ra (và ta “hốt nhiên đại ngộ”!).

Vậy nghĩa là sao?

Nghĩa là nếu bạn tin rằng bạn xấu xí, bẩn thỉu, tội lỗi, ngu dốt, số con rận, sinh ra đời dưới một ngôi sao xấu… tức là bạn không thấy được chân tướng thiện hảo sáng láng của bạn. Chỉ cần vén được bức màn “vô minh” che mắt bạn, thì chân tướng thiện hảo sáng láng đó sẽ hiện ra.

Bức màn vô minh đó là gì?

Đó là suy tư tiêu cực về chính mình, tiêu cực về người khác, và tiêu cực về cuộc đời.yourselfthelight
Là kiêu căng,
Là tham lam,
Là dối trá,
Là sân hận,
Là sợ hãi,
Là chỉ tin vào con mắt mà không suy xét sâu hơn,
Là con tim dao động không ngừng bởi tất cả những điều trên.

Chân tướng thiện hảo sáng láng của bạn sẽ hiện ra khi bạn chấm dứt được những điều trên–khi con tim bạn thanh tịnh tinh khiết.

Phúc cho những người có con tim tinh khiết, vì họ sẽ thấy được Thượng đế–tức là sẽ thấy được “hình ảnh và hơi thở của Thượng đế trong chính ta.”

Mỗi chúng ta là một viên kim cương. Bạn không thấy được điều đó sao?

Đừng mong cầu kim cương ở ngân hàng, hay ở các đại sư đại ni, hay ở những rừng sách vở kinh điển. Chính ta đã là viên kim cương sáng láng.

Hãy vén bức màn vô minh, thì trí tuệ hiện ra sáng láng, thì ta sẽ thấy được những điều ta đã không thấy và nhiều người đang không thấy. Và tâm ta sẽ điềm nhiên tự tại, không dao động với bao nhiêu khổ đau và stress do con tim dao động gây ra.

Chúc các bạn một ngày thiện hảo.

Mến,

Hoành

© copyright 2009
Trần Đình Hoành
Permitted for non-commercial use
www.dotchuoinon.com

Thăm Lăng Khải Định

khải định lăngĐây chốn yên nằm đấng đế vương
Đền đài lộng lẫy ánh hoa cương
Non bao nước bọc pha linh khí
Ngọc dát vàng tô lẫn máu xương.
Một thuở uy quyền bao ước vọng,
Ngàn năm phước ấm mấy tang thương?
Thinh không ướm hỏi con trời tiếng
Có tiếc ngai vàng ở cõi dương?

Đinh Đức Dược

Anh Đừng

em xưa
Anh đừng nhìn mà em mắc cỡ
Áo cất lâu giờ mặc lạ ghê
Quen gọn gàng bây giờ tha thướt
Nên vụng về đến cả dáng đi
Anh đừng nhìn mà em mắc cỡ
Còn đâu một thưở má hồng
Cuộc sống bộn bề, thời gian vun vút
Đã cướp của em nét xuân giòn
Anh đừng nhìn mà em mắc cỡ
Bận bịu nhiều ít dip soi gương
Phút ngắm mình sau tà áo mỏng
Nhớ xa xưa
Bất chợt nụ cười duyên
Anh đừng nhìn
Thôi đừng nhìn nữa
Đừng bắt tim em đập nhịp khác thường
Em biết nói sao với bầy trò nhỏ
Khi chúng nhận ra cô giáo… thẹn thùng

Tôn Nữ Ngọc Hoa

Người Đi Tìm Mộ Liệt Sĩ

mo Kính tặng hương hồn hai anh.

Nén hương chiêu niệm bồi hồi
Cho người nằm xuống bên đồi năm xưa
Chiều nay đạn chẳng làm mưa
Bom thôi làm bão, sao chưa thấy về?
Rau rừng còn hái bờ khe
Hay vì cơn sốt tái tê hạ hành?
Nguội rồi khói lửa chiến tranh
Mõi mòn mẹ khóc tàn canh một mình!
Còn chăng nửa mảnh thư tình
Của người yêu đợi hòa bình cưới nhau?
Đâu rồi trong khuất ngàn lau
“ Nắm xương vô định” bạc màu thời gian?
mồ Đâu rồi trong cõi hồng mang
Đơn sơ nắm đất vội vàng?
Đã quên!
Thân trai nợ trả ân đền
Sa trường áo lính làm mền bọc thây.
Lạnh nồng rể cỏ , hương cây.
Chẳng bao giờ nữa có ngày đoàn viên.
Lòng thành khấn nén hương thiêng
Nguyện cầu an giấc thâm miên cõi hằng!

Đinh Đức Dược

Quà Tặng

ngọc ngàquatang
Giấu mình trong cỏ biếc
Giọt sương đêm nhỏ nhoi
Giứa bình minh xuân tươi
Bỗng lung linh bảy sắc
Kìa..Đẹp xinh biết mấy
Giữa rạng rỡ nắng mai
Trong veo và lấp lánh
Kim cương ai để rơi?
Em ơi đừng cười tôi
Đừng bảo tôi mơ mộng
Hãy lại đây thật gần
Khám phá điều bí ẩn

Không thể nhìn bằng mắt
Chỉ thấy với tâm hồn
Không thể cầm trên tay
Chỉ trái tim cất giữ

Không thể xâu thành chuỗi
Trang sức cho hình hài
Chỉ sáng tô nụ cười
Cho cuộc đời trong trẻo

Này em
Con sóc nhỏ
Em nhận ra không
Viên kim cương óng lánh
Quà tặng của bình minh

Tôn Nữ Ngọc Hoa

Câu Chuyện Sắc Màu

Chuyện ngày xưa, khi ta ngây thơdream-bless
Vầng mây êm trôi xa trên cao
Mưa nhẹ bay…
Nắng nhẹ rơi…
Lung linh những vòng sắc màu

Chuyện ngày qua khi ta bên nhau
Nói cùng ai vờ như không nghe
Thoáng nhìn nghiêng
Nét cười vui
Nhưng tim hằng trao bao lời

Thời gian trôi hai ta bên nhau
Vần thơ đẹp đã dệt nên câu
Nốt nhạc đẹp viết thành giai điệu
Tiếng yêu…
Đan, dệt ủ, ấm nồng chuyện trầu cau…

81876472Chuyện ngày nay khi ta trong nhau
Cùng sẻ chia ngọt bùi gian nan
Ngôi nhà vui
Bầy trẻ thơ
Ấm êm hạnh phúc tuyệt vời

Dù ngàn sau ta không xa nhau
Mộng hằng sinh ta luôn chung tay
Đường dù xa
Sẽ vượt qua
Sánh đôi xum vầy chung tình

Đẹp lắm trầu cau chuyện chúng mình
Cùng đàn con cháu đón bình minh
Đời đời lối ấy ta cùng bước
Màu sắc lung linh chữ gia đình

Minh Tâm

Tại Ai?

hờnNghe như có chút dỗi hờn
Nghe như có một chút buồn…vương vương
Tại ai
Ai khiến giận thương
Để tim gõ nhịp khác thường. Lạ chưa.

Chắc là tại nắng tại mưa
Tại mây tại gió, tại trưa tại chiều
Tại vì hoa giấu niềm yêu
Tại thơ viết tím giữa chiều trời xanh
Hay vì ai đó vô tình
Đến rồi đi để ánh nhìn lạc nhau

Bởi vì đâu
Bởi vì đâu
Ta ơi đừng hỏi kẻo đau lòng chiều.

Tôn Nữ Ngọc Hoa

Đổi Mới

hoa cho ngay 20-10 2
Tô Thị ngày xưa đứng ngóng chồng
Tân thời đổi vận.Tớ đi rông
Bố con nhớ gắng việc nhà nhé
Mẹ nó phiêu bồng có biết không

Phụ nữ vùng lên.. là thế đó
Đức ông phục vụ chớ nề công
Nâng ly mần trọn cho cân xứng
Thử hỏi ai nào léng phéng không?

Hồng Phúc

Giấc Mơ

_moÔi. Giấc mơ đáng ghét
Đến với ta không đợi không chờ
Đến với ta làm chi phút chốc
Tìm ta chi khoảnh khắc dịu dàng kia

Ta đoạn tuyêt lâu rồi
Ta vĩnh biệt thưở tóc buông
Tình say đắm ta thề không nhớ nữa
Chiều tiễn chân bịn rịn cả hoàng hôn

Ta doạn tuyệt lâu rồi
Ta vùi sâu quá khứ
Giọng ấm trầm thủ thỉ chuyện xưa sau
Gương mặt sáng với mắt nhìn đắm đuối
Của ai đã vô nghĩa từ lâu

Đã từ lâu ta không còn nhớ nữa
Kẻ đánh cắp của ta ước vọng ngọt ngào
Đánh cắp của ta niềm tin vào cái thật
Huyển hoặc ta bằng ý tưởng thanh cao

Bỗng dưng ngươi- giấc mơ đáng ghét
Diễu cợt ta bằng khoảnh khắc dịu dàng
Ta nào muôn thú nhận mình bất lực
Khi chôn vùi kỷ niệm tình yêu

Tôn nữ Ngọc Hoa

Bờ Vai Nhỏ

vaimeMột bờ vai nhỏ
Run run mỗi sớm mai thức dậy
Loay hoay cuối mỗi phiên chợ chiều
Mồ hôi tuôn đổ, ngậm ngùi lời yêu
Nước mắt thấm dưới từng lằn vạt áo
Bờ vai giấu hết nỗi đau
Nhọc nhằn mẹ lót đêm thâu gối nằm
Bờ vai gánh cả trăm năm
Nhỏ nhoi nhịn kiếp con tằm nhả tơ
Mẹ lớn hơn mọi nhà thơ
Bao dung lòng mẹ ngẩn ngơ đọan trường
Đời cho con cái lên hương
Cầu vinh ngõ ngách con đường lợi danh
Quên bờ vai nhỏ sinh thành
Lời ru khản tiếng dỗ dành sớm khuya
Bờ vai trĩu nặng sơn hà
Hai sương một nắng nõn nà sắt son
Mẹ không giận mẹ không hờn
Nhịp đời kẽo kẹt tiếng đờn vọng đưa

Nguyễn Quý Ninh

Vợ

Vợ là một đóa hoa xinh
Hương thơm tỏa ngát, chúng mình thơm lây.
Vợ là một cánh bèo tây
Nổi trôi nước cuốn tháng ngày bên anh.
haita
Vợ là một túp lều tranh
Nắng mưa bão gió để anh trú tìm.
Vợ là của nổi, của chìm
Nổi thì anh ngắm, chìm thì anh tiêu.

Vợ là nước lọ cơm niêu
Đói ăn thì chén, liêu xiêu dạt dìu.
Vợ là áo mặc sớm chiều
Lúc nóng, lúc lạnh ta yêu hằng ngày.

Vợ là rượu đậm nồng say
Suốt đời ta uống, tỉnh say quay cuồng
Vì ta vợ nhịn ta thương
Cho ta con cái nối đường tổ tiên.

hoahongVợ là cuộc sống bình yên
Thêm yêu sông núi mọi miền quê hương.
Xa thì để nhớ để thương
Gần thì hăng hái, kỷ cương phép nhà.

Thâm trầm lặng lẽ sâu xa
Đóa hồng hương ngát đậm đà dấu yêu.
Hoàng hôn tuổi ngã bóng chiều
Vợ là ngọn gió nâng diều bay cao.

HOA LƯ

Tứ Đức

công
CÔNG

“Tứ đức” ngàn xưa, nay rất cần
Công, Dung, Ngôn, Hạnh đẹp mà cân.
Chữ đầu “Tứ đức” là Công đó
Việc nước, việc nhà Em đảm đang.

Phụ nữ ngày nay đâu hổ thẹn
Nam nhi hiện đại phục tinh thần
Trăm công, nghìn việc bàn tay nữ
Hạnh phúc Gia đình công nữ nhân.

DUNG
dung2
“Trúc xinh trúc đứng đầu đình
Em xinh, em đứng một mình cũng xinh”
Xưa nay nét đẹp thắm tình
Em ơi ! Cố giữ cho mình bền lâu.
Điểm trang đừng quá đậm mầu
Đơn sơ giản dị đứng đầu chẳng sai.
Nét thanh cao tựa nắng mai
Mãi đem tình thắm cho ai ngất lòng.
Em duyên đẹp thật tâm hồn
Chữ Dung em xứng nụ hồng ngát hương.

NGÔN

noituong
“Lời nói không mất tiền mua
Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”.
Em ơi ! ghi nhớ cho sâu
Lời ăn, tiếng nói đẹp màu dể thương.

Với người: trên kính, dưới nhường
Trao lời nhỏ nhẹ, tông đường ấm êm.
Dịu dàng đằm thắm êm đềm
Người nghe dễ thấu, nhu mềm thật hay.

Chớ nên quát tháo quá tay
Điêu ngoa người ghét em rày nhớ nghe
Chữ ngôn đúng nghĩa thật mê
Tấu lên khúc nhạc mọi bề an vui.

HẠNH
hạnh
Chữ Hạnh đứng đầu “Tứ đức” thay
Gốc chân, thiện, mỹ vốn xưa nay
Công dung thiếu hạnh coi như mất
“Khẩu Phật, tâm xà” xấu chẳng hay .

Cái nết xưa nay.. thắng cái đẹp
Tiếng thơm bay mãi thuở nào phai
Ngoan hiền, đức độ đời tuyệt hảo
Hạnh phúc muôn người chính ở đây.

Thân tặng các chị em, và các bạn phái nữ nhân ngày 20/ 10, ngày Phụ Nữ Việt Nam.

Hồng Phúc

Khất nợ

phượng đỏ
Nợ em một tuổi thanh xuân
Nợ em một cuộc hồng trần rong chơi
Nợ em cả một quãng đời
Nợ em cả một kiếp người đơn sơ

Nợ em lời hẹn hôm xưa
Sống đời thanh đạm bên bờ đồng xanh

Nhưng đã sinh vào thời bão tố
Ước mơ bình dị thật khó thành

Không công hầu
Không khanh tướng
Nhưng sơn hà còn lắm nhiễu nhương
Đồng bào còn lắm nỗi đoạn trường
Há chẳng dốc lòng xây đất tổ?

Đành xin khất lại đến ngày mai
Thăm cả giang sơn một chuyến dài
Thăm đường phượng vỹ về quê ngoại
Phượng hồng phượng đỏ rực lòng ai.

    To my wife Túy-Phượng
    on Vietnamese Women’s Day
    Oct. 20, 2009
    Washington DC

Gửi Bạn Kim

Faifo_hotel
GỬI BẠN KIM

    (hướng dẫn viên du lịch phố cổ Hội An)

Hỏi thăm người ở dưới “fai fo”

Có mạnh khỏe thường để “xí lô”

Đón sớm “mét xì” chào mấy ả,

Đưa chiều “cống hỉ” chúc bao cô?

Thanh lâu họ Mã dù trơ tráo

Khách sạn chàng Kim chớ bí bô.

Bằng hữu bấy chầy hương rượu nhạt

Hẹn ngày thăm phố chúc nhau – Dô!

Đinh Đức Dược