All posts by Đào Thu Hằng

I'm from Hanoi, Viet Nam. I'm an author of Dot Chuoi Non (dotchuoinon.com/author/hangbelu/), a blog on Positive thinking, founded by Dr. Tran Dinh Hoanh, an attorney in Washington DC. I'm a co-founder of Conversations on Vietnam Development - cvdvn.net, a virtual think tank. I am a co-founder of two companies in Viet Nam working on children education services. I advise companies on STEAM education, English language education for children and students in Vietnam. I'm studying the Buddha's teaching and the teaching of Jesus. I practice mindful living including meditation. I hold a PhD on Sustainable Energy Systems from University of Lisbon and Aalto University. I graduated from Hanoi University of Technology on Environmental Engineering. I obtained a Master degree of the same major from Stanford University and Nanyang Technological University. My English-language blog at: hangbelu.wordpress/. I play table tennis as a hobby.

When the children cry – Khi những đứa trẻ khóc

Chào các bạn,

Bức hình này, Chim Điên bạn mình chụp ở chân cột cờ Lũng Cú, Hà Giang hồi năm 2010. Hồi đó tụi mình đi Hà Giang chơi và tụi mình đi lên cột cờ quốc gia Lũng Cú. Thời điểm đó cột cờ đang được xây lại nhưng vẫn có đường cho khách du lịch đi lên.

Một trong những cảm xúc nhức nhối đó là có rất nhiều lao động trẻ em dân tộc vác đá lên xây cột cờ (Xem thêm hình ở Cột cờ Lũng Cú của mình trong comment bài Trẻ em bị lạm dụng ở Việt Nam). Những người vác đá ở đó tất nhiên cả trẻ em không hề có bảo hộ lao động. Continue reading When the children cry – Khi những đứa trẻ khóc

Khi nào con người thức tỉnh?

Chào các bạn,

Có khi nào chúng ta tự hỏi Tại sao Việt Nam đã có bao nhiêu chiến tranh đổ máu, chém giết qua hàng nghìn năm cho tới mới đây mới chấm dứt mà hiện giờ chúng ta vẫn còn cãi nhau chửi nhau, đánh nhau?

Có khi nào chúng ta tự hỏi Tại sao thế giới đã qua 2 cuộc chiến tranh thảm khốc tàn bạo nhất trong lịch sử loại người mà hiện giờ thế giới vẫn còn bạo động chiến tranh, khủng bố? Continue reading Khi nào con người thức tỉnh?

Miễn phí và gây quỹ

Chào các bạn,

Có lần một bạn thấy mình tham gia hoạt tình nguyện và cần trả một khoản tiền cho công tác tổ chức như là xe bus đi lại, bạn ấy đã hỏi và nói: “Ơ sao đi tình nguyện mà cũng phải đóng tiền à”..

Thực lòng là mình rất tội nghiệp cho bạn trẻ nào còn ý nghĩ là đi làm tình nguyện thì không phải trả tiền. Trừ khi là những tổ chức trắng trợn thu tiền dưới các mác công tác xã hội. Có đi trồng cây, thì cũng đã phải có người bỏ công sức và thời gian chăm sóc ươm cây con từ trước cho mình trồng hôm nay. Chưa kể các lợi ích vô hình mình học được trong khi trồng cây. Continue reading Miễn phí và gây quỹ

Thời tiết của bạn bây giờ ra sao?

Chào các bạn,

Gần đây mình có một sinh hoạt online gọi là Buổi chiều chánh niệm – Time of mindfulness với các bạn ở khắp nơi trên thế giới.

Mở đầu buổi sinh hoạt, bọn mình chỉ cần giới thiệu tên, đang ở đâu và “thời tiết” trong người ra sao. What is your inner weather now?

Ví dụ mình đang vui, thấy bình an, mình nói là shunny with gentle wind – có nắng và gió nhẹ một chút. Continue reading Thời tiết của bạn bây giờ ra sao?

Tôn trọng quy định an ninh và an toàn

Chào các bạn,

Thi thoảng mình đến trường vào ngày cuối tuần. Đến trường cuối tuần thì không được ra vào tự do mà phải có thẻ mới vào được tòa nhà mà mình làm việc. Vì cái tòa nhà đó có nhiều thiết bị máy móc đắt tiền cũng như hóa chất thí nghiệm tùm lum. Thế nên an ninh phải đảm bảo và chỉ có người làm việc ở đó mới có thẻ để vào ngày cuối tuần.

Hôm đó mình đến vào thứ 7, mình có thẻ sinh viên nhưng mình chưa có cái thẻ ra vào đó. Continue reading Tôn trọng quy định an ninh và an toàn

Tìm kiếm cơ hội

Chào các bạn,

Hôm trước, sau bài Ai lợi dụng ai, mình muốn nói về việc làm việc nghiêm túc kỷ luật. Nhưng có nhiều comments băn khoăn về việc thế nào là lợi dụng hoặc sợ bị lợi dụng. Mình kể cho các bạn thêm chuyện này để thấy là luôn luôn có cơ hội để các bạn trẻ làm việc mà không sợ bị lợi dụng.

Bạn mình học cao học vừa nói với mình là bài tập nhóm cuối kỳ cần làm việc với các công ty để nhằm giúp giải quyết các case studies của công ty trong một số vấn đề liên quan đến vận hành ra quyết định cho một hệ thống về năng lượng. Bạn mình biết mình có quen biết công ty đang làm về lĩnh vực năng lượng mà cả bạn và mình đang học. Continue reading Tìm kiếm cơ hội

Tại sao cần có trách nhiệm nhắc nhở và hỗ trợ lẫn nhau

Chào các bạn,

Bọn mình làm việc với nhau trong một nhóm, nhất là trong một công ty như công ty khởi nghiệp thì coi nhau như gia đình. Tuy nhiên trong công việc thì rất nghiêm khắc với nhau từ những việc nhỏ nhất. Bọn mình phải liên tục nhắc nhở, đôn đốc thậm chí gây áp lực rất gay gắt cho nhau từ khi bắt đầu cho tới bây giờ. Mặc dù cố gắng hết sức để không Làm tổn thương người khác nhưng cũng có những lúc mình và các bạn đã phải nhắc nhở nặng lời và gây áp lực cho nhau đến phát khóc. Continue reading Tại sao cần có trách nhiệm nhắc nhở và hỗ trợ lẫn nhau

Đánh ngã và làm đau đối thủ

Chào các bạn,

Hồi mình bé học cấp I, phong trào học võ như là Wushu và Taewondo rất phổ biến. Nhà mình cũng gần lò võ của ông thầy gì dạy cho vận động viên Thúy Hiền, cựu vô địch Ushu thế giới thì phải. Giờ mình không nhớ nữa

Hồi bé mình học võ, thầy rất ít cho mình đấu đối kháng vì mình nhỏ quá, thầy bảo mình không đấu đối kháng được vì đấm đá nhiều và mình sợ đau và sợ làm đau đối thủ. Mình múa thái cực quyền đẹp hơn. Continue reading Đánh ngã và làm đau đối thủ

Pass it on – Chuyển đi xa

Chào các bạn,

Hôm trước Quan Huấn giới thiệu bài hát trong cuộc thi The Voice của Ý do một Soeur hát. Mình rất thích câu trả lời của Soeur khi được hỏi vì sao đi thi hát “Vì tôi có một món quà và muốn mang tặng cho mọi người”.

Hôm nay, mình giới thiệu tới các bạn món quà của các vị Phật, Chúa, Allah của những con người bình thường dưới những ngôn ngữ khác nhau để chúng ta chuyển đi xa các món quà này.

Mời các bạn.

Thân,

Thu Hằng Continue reading Pass it on – Chuyển đi xa

Một người vô gia cư chúc phúc cho mình

Chào các bạn,

Có một hoạt động xã được hội sinh viên quốc tế tổ chức cho bọn mình là đi thu gom thức ăn thừa từ các nhà hàng, khách sạn, siêu thị rồi sau đó chế biến, nấu, đóng hộp và phát cho người vô gia cư và người nghèo trong thành phố.

(Mình nghĩ với đà phát triển đô thị ở Việt Nam như hiện nay, siêu thị sẽ còn mọc lên như nấm thì có thể đây là mô hình tốt cho việc giúp đỡ người nghèo)

Tụi sinh viên bọn mình đến nhà hàng, siêu thị nào họ cũng cảm ơn nhiệt tình vì đến lấy đồ ăn thừa giúp họ. Thực tình các siêu thị và nhà hàng rất bận, họ không có đủ người làm hết nên cần sinh viên đến làm cầu nối để giúp đỡ các tổ chức xã hội là như vậy. Continue reading Một người vô gia cư chúc phúc cho mình

Mình cần biết để không bị cô đơn

Chào các bạn,

Mình có vài người bạn và cả thầy mình nữa giúp mình học tiếng Anh rất tốt bằng cách là khi mình nói gì đó ngập ngừng, hay nói chưa rõ thì lúc nào bạn cũng nói: “Yes, tell me, tell me” – “Uh, nói đi, nói cho mình đi”, thế là mình nói tiếp, hoặc nói lại mà không ngại. Nhưng thực ra bạn giúp như là không giúp gì cả vì chỉ cần lặp lại “Tell me, darling” là mình tự tin nói lại và nói tiếp rồi.

Hôm trước đọc bài báo về Quốc hội giật mình vì câu hỏi của sinh viên, một lý do mình nghĩ là có thể Quốc hội còn đang ngủ gật, chưa tỉnh ngủ nên mới giật mình. Người tỉnh thì không bị giật mình. Thế cho nên lãnh đạo chưa hiểu, chưa biết sinh viên, người trẻ cần gì, muốn gì vì chưa gần người trẻ đúng mức. Continue reading Mình cần biết để không bị cô đơn

Vì các bạn là thế hệ được chọn

Chào các bạn,

Trước kia, khi nộp đơn xin học bổng thường thì mình cần xin thư giới thiệu của thầy cô. Hiện giờ thi thoảng cũng có những công việc mình cần thư giới thiệu của thầy cô hoặc ai làm việc chung với mình. Thường thì các thầy cô sẽ hỏi bạn gửi CV và thông tin của công việc hoặc khóa học để cho dễ viết thư giới thiệu.

Vừa rồi mình cũng cần thư giới thiệu của thầy mình cho một công việc. Thi thoảng nếu ở công ty hoặc học bổng có sẵn một form thì người viết thư giới thiệu chỉ cần điền vào. Trước kia thì mình chưa có kinh nghiệm, mình nói lăng nhăng rất nhiều khi yêu cầu thầy cô viết cho thư giới thiệu.
Continue reading Vì các bạn là thế hệ được chọn

Học cái hay, dạy cái đẹp

Chào các bạn,

Hôm trước viết bài Tại sao mình phải học văn hóa Việt Nam, mình nhấn mạnh một điểm là các bạn trẻ Châu Âu rất giỏi ngoại ngữ, ta nên học tập  mà học thật tốt ngoại ngữ. Ta cũng nên học tập mô hình trao đổi văn hóa của họ và học thật tốt văn hóa của mình để có thể vươn lên trong môi trường cạnh tranh ngày nay .

Tuy nhiên có một vài điều mình chưa nói và cũng nhận được comment của bạn mình – Thực ra có người Châu Âu cũng không nói được một câu tiếng Anh bẻ đôi; Mô hình Châu Âu hay Mỹ đều có những cái dở; Hay là ở Mỹ, ở Anh ở Châu Âu cũng cũng có hàng loạt trường đại học ma quái. Điều này rất đúng!
Continue reading Học cái hay, dạy cái đẹp

Bến bờ hạnh phúc

Chào các bạn,

Chim Điên bạn mình học với mình từ cấp I và tụi mình chơi với nhau đã hơn 20 năm. Càng lớn, càng chơi thì tụi mình mới thấm độ “điên” rất dễ thương của bạn mình. Cầm kỳ thi họa cái gì cũng chơi, nhạc nào cũng nhảy. Bạn mình thi thoảng đọc cho tụi mình nghe bài thơ của Nguyễn Thế Hoàng Linh như thế này:

Tôi hỏi một-không-tám-không
Chị ơi nỗi nhớ thì lông màu gì?
Chị tổng đài giọng nhu mì ^^
À…nhiều màu lắm vặt đi vẫn nhiều
Hình như là bạn…đang yêu?
Không, em chỉ hỏi những điều hồn nhiên
Hình như là bạn…đang điên?
Vâng! điên thì mới phí tiền hỏi han

Xong xuôi hết bốn-chín-ngàn Continue reading Bến bờ hạnh phúc

Lớp tiểu học như chính phủ liên bang

Chào các bạn,

Hồi tiểu học, lớp 4 mình được làm lớp trưởng một thời gian. Mình nhớ là năm đó cô giáo chủ nhiệm lớp mình thay đổi lớp trưởng 4 hay 5 lần gì đó vì rất nhiều lý do. Ví dụ như mình bị cô cho thôi lớp trưởng vì cãi nhau với bạn 😀 , ném hộp bút của bạn đi.

Một bạn khác lên một thời gian lại bị thôi vì tội trêu một bạn khác. Mà bạn này khóc dỗ mãi không nín thế là cô giáo vào lớp biết chuyện. Và cô cho bạn lớp trưởng đó nghỉ luôn! Còn lại các bạn lớp trưởng khác vì sao bị thay, bị nghỉ thì mình cũng không nhớ nữa. Và có một điều quý giá đối với mình là các bạn lớp trưởng và lớp trưởng bị “phế truất” đó đều là bạn thân thiết của mình từ hồi đó cho đến bây giờ, và cũng gần 20 năm rồi. Continue reading Lớp tiểu học như chính phủ liên bang