Nếu cho, thì cho bao nhiêu?

Chào các bạn,

Hãy xem thiền sư Ryokan cho tên trộm những gì.

Không trộm được mặt trăng, 101 Truyện Thiền bình giải

Thiền sư Ryokan sống cuộc đời đơn giản nhất trong một căn chòi nhỏ dưới chân núi. Buổi tối nọ một tên trộm vào chòi chỉ để khám phá ra là chẳng có gì trong đó để trộm.

Ryokan trở về, bắt gặp tên trộm, “Có lẽ anh đã đi một quãng đường dài để thăm tôi,” thiền sư nói với tên trộm, “và anh không nên về không. Vậy hãy nhận áo quần của tôi làm quà tặng.”

Tên trộm sửng sốt. Hắn nhận áo quần và lẩn đi.

Ryokan ngồi trần truồng, ngắm trăng. “Tội nghiệp,” thiền sư nghĩ thầm, “Ước gì mình có thể cho anh ta mặt trăng đẹp đẽ này.”

1. Thiền sư Ryokan cho tên trộm bộ quần áo của mình.

Đối với người khác, bộ quần áo có thể chẳng đáng bao nhiêu nhưng đối với thiền sư Ryokan, bộ quần áo đó có lẽ là tài sản vật chất lớn nhất và duy nhất mà thiền sư có. Vậy mà khi gặp tên trộm và biết tên trộm chưa có gì trong tay, thiền sư đã tặng anh bộ quần áo đó ngay mà không có một giây chần chừ.

Không phải thiền sư tặng tên trộm một chút của cải dư thừa của thiền sư, mà là thiền sư tặng toàn bộ của cải vật chất duy nhất của mình.

Nếu một người trộm đồ của ta (ví dụ trộm cơ hội tốt của ta), dù ta chẳng có thứ người muốn, liệu ta có sẵn sàng cho người thứ khác, mà thứ đó là tất cả những gì ta có? Ta có sẵn sàng cho đi vô điều kiện (không đòi hỏi người nhận phải là người xứng đáng)? Và ta có sẵn sàng cho đi toàn bộ của cải vật chất duy nhất của ta?

2. Thiền sư Ryokan cho tên trộm toàn bộ của cải vật chất duy nhất của mình và cho rất trân trọng.

“Có lẽ anh đã đi một quãng đường dài để thăm tôi,” thiền sư nói với tên trộm, “và anh không nên về không. Vậy hãy nhận áo quần của tôi làm quà tặng.”

Thiền sư không cho theo kiểu đa số mọi người cho người ăn xin. – Người ăn xin ngồi quỳ ở dưới đường, ngửa cái nón trước mặt, rồi người đi đường cầm tiền từ trên cao và đưa xuống cái nón của người ăn xin phía dưới thấp.

Thiền sư cho tên trộm rất trân trọng, như thể thiền sư đang tặng quà cho một vị thiền sư bạn bè vừa mới đến thăm mình. Thiền sư đối xử với tên trộm như thể tên trộm là thiền sư.

Liệu ta có thể đối xử với người trộm cắp cướp giật là thiền sư được chăng? Liệu ta có thể đối xử với các vị tham nhũng – những người trộm cắp cướp giật tiền, đất và cơ hội của dân – là thiền sư được chăng?

3.  Món quà mà trong lòng thiền sư Ryokan muốn tặng tên trộm là mặt trăng.

Ryokan ngồi trần truồng, ngắm trăng. “Tội nghiệp,” thiền sư nghĩ thầm, “Ước gì mình có thể cho anh ta mặt trăng đẹp đẽ này.”

Mặt trăng là tâm Phật. Tâm Phật, dù ta có và dù ta muốn cho người, ta cũng chẳng thể cho người. Mỗi người phải tự tìm thấy tâm Phật của mình.

Vì thiền sư có tâm Phật, nên thiền sư có thể sẵn sàng cho đi vô điều kiện toàn bộ của cải vật chất duy nhất của mình và cho rất trân trọng, như thể đang tặng quà cho một vị thiền sư bạn bè.

Vì thiền sư có tâm Phật nên thiền sư biết, dù có cho đi vô điều kiện toàn bộ của cải vật chất duy nhất của mình và cho rất trân trọng, như thể đang tặng quà cho một vị thiền sư bạn bè, thì những điều đó cũng quá nhỏ bé so với tâm Phật.

Thiền sư muốn cho tâm Phật, nhưng vì không thể cho tâm Phật, nên cho tất cả những gì thiền sư có, gồm cả vật chất và tinh thần (gồm cả toàn bộ của cải vật chất duy nhất và thái độ đối xử như những thiền sư với nhau).

Cho là cho như vậy.

Chúc các bạn một ngày thiền tâm.

Phạm Thu Hương

Bài cùng chuỗi:

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s