Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ – Nguyễn Đức Quang

Chào các  bạn,

Ngày 27/3/2017 vừa qua là giỗ 6 năm ngày anh Nguyễn Đức Quang qua đời.  Anh Quang là một trong những người sáng lập phong trào du ca Việt Nam ở miền Nam cuối thập niên 1960s đầu thập niên 70s.

Du ca là nhạc sinh viên, do thanh niên sinh viên sáng tác. “Du” là đi, có ý là nhạc trên đường đi khắp quê hương, không phải nhạc phòng trà hay sân khấu.

Đây là nhạc tích cực, ngược hẳn với nhạc phản chiến bi thảm của Trịnh Công Sơn, và cả hai loại nhạc này đều được sinh viên miền Nam thời đó ưa chuộng.

Nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang (1944 – 27 tháng 3, 2011) là một nhà báo, đồng thời là một nhạc sĩ. Anh sinh năm 1944 ở Sơn Tây, Bắc Việt. Năm 1954 khi Việt Nam bị chia đôi thì anh theo gia đình di cư vào Nam, định cư ở Đà Lạt. Anh nhập học và tốt nghiệp Trường Đại Học Đà Lạt – Phân Khoa Chính Trị Kinh Doanh.

Bắt đầu từ thập niên 1960 anh được biết đến qua nhiều nhạc phẩm với chủ đề thanh niên, tranh đấu, và cộng đồng. Tác phẩm đầu tay của anh là “Gươm Thiêng Hào Kiệt”, viết vào năm 1961 cho Phong Trào Hướng Đạo. Cuối năm 1965, anh cùng các bạn thành lập ban Trầm Ca, phổ biến các bài hát có tinh nhận thức, nhạc tranh đấu xã hội và nhạc sinh hoạt thanh niên. Sau đó anh cùng với ban Trầm Ca và một số huynh trưởng hoạt động thanh niên thành lập Phong Trào Du Ca Việt Nam vào cuối năm 1966 tại Miền Nam Việt Nam. Tác phẩm nổi tiếng của anh phải kể những bài “Chiều Qua Tuy Hòa”, “Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ”, “Về Với Mẹ Cha”, “Bên Kia Sông”, “Xin Chọn Nơi Này Làm Quê Hương”. Trong Phong Trào Hướng Đạo tại Việt Nam, anh là một hướng đạo sinh và một trưởng hướng đạo.

Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ là bản nhạc của anh hầu như ai cũng hát. Bản này đã trở thành một phần thường trực của văn hóa Việt Nam cho cả nước ngày nay.

Mời các bạn nghe Khánh Ly, thu âm trước 1975, và Ban Hợp Xướng Ngàn Khơi.

 

Việt Nam Quê Hương  Ngạo Nghễ

Ta như nước dâng dâng tràn có bao giờ tàn
Đường dài ngút ngàn chỉ một trận cười vang vang
Lê sau bàn chân gông xiềng một thời xa xăm
Đôi mắt ta rực sáng theo nhịp xích kêu loàng xoàng

Ta khua xích kêu vang dậy trước mặt mọi người
Nụ cười muôn đời là một nụ cười không tươi
Nụ cười xa vời nụ cười của lòng hờn sôi
Bước tiến ta tràn tới tung xiềng vào mặt nhân gian

Máu ta từ thành Văn Lang dồn lại
Xương da thịt này cha ông ta miệt mài
Từng ngày qua
Cười ngạo nghễ đi trong đau nhức không nguôi
Chúng ta thành một đoàn người hiên ngang
Trên bàn chông hát cười đùa vang vang
Còn Việt Nam
Triệu con tim này còn triệu khối kiêu hùng

Ta như giống dân đi tràn trên lò lửa hồng
Mặt lạnh như đồng cùng nhìn về một xa xăm
Da chân mồ hôi nhễ nhại cuộn vòng gân trời
Ôm vết thương rĩ máu ta cười dưới ánh mặt trời

Ta khuyên cháu con ta còn tiếp tục làm người
Làm người huy hoàng phải chọn làm người dân Nam
Làm người ngang tàng điểm mặt mày của trần gian
Hỡi những ai gục xuống ngồi dậy hùng cường đi lên.

Khánh Ly

Click vào đây để nghe Ban Hợp Xướng Ngàn Khơi

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s