Góp ý nhắc bảo

 

Chào các bạn,
a
Các em học sinh cấp III tương đối đã lớn khôn, biết suy nghĩ cũng như nhận định những sự kiện liên quan đến cuộc sống xã hội, học đường cũng như đời sống cá nhân của các em. Vì vậy các em dễ bộc lộ tính cách qua cách xử sự cũng như trước những nhận định của người khác về con người, về hoàn cảnh chung cũng như riêng, các em không còn chỉ biết im lặng vâng nghe như khi còn nhỏ. Và các em học sinh Lưu trú sắc tộc của mình cũng không ra ngoài qui luật tự nhiên đó.

Vì vậy trong nhà Lưu trú gặp những em hiền hòa, ngoan ngoãn, dễ thương mình không ngại mỗi khi góp ý nhắc bảo, nhưng có những em cá tính rất mạnh, được nhắc bảo đúng sai là biểu hiện rõ ràng trên khuôn mặt trong thái độ ngay tức khắc, và khi đối diện với các em như vậy mình rất ngại, đôi khi không muốn nhắc bảo! Điển hình như em Ph, học sinh lớp Mười một trong nhà Lưu trú của mình.

Mình nhận thấy trong nhà mỗi lần các em làm sai điều gì hoặc cần nhắc bảo điều gì chung, các em khác vui vẻ đón nhận, riêng em Ph bao giờ mình cũng bắt gặp thái độ và gương mặt muốn chống đối! Thái độ đó không phải chỉ mới phát sinh năm nay, mà từ năm ngoái khi em Ph đang học lớp Mười mình đã cảm nhận được. Và năm nay thêm tuổi, lớn hơn một chút em Ph càng bộc lộ rõ ràng. Có lúc mình đã nghĩ thôi mặc kệ em Ph, nhưng rồi xét lại: Nếu mình làm như vậy mình sẽ có lỗi vì chưa làm tròn trách nhiệm, bổn phận trong việc giáo dục các em! Vì vậy mình quyết định sẽ gặp gỡ đối thoại với em Ph.

Và trước khi gặp em Ph, mình đã làm hai việc: Cầu nguyện và gặp mẹ của em Ph. Mẹ của em Ph đối với mình cũng rất thân tình nên khi nghe mình hỏi về em Ph lúc ở gia đình, mẹ của em Ph cho mình biết rất rõ về em Ph, và đúng như mình đoán: Ở gia đình, bố mẹ không nói được em Ph, và sống trong gia đình, em Ph luôn luôn có thái độ chống đối, ngang bướng như mình thấy ở nhà Lưu trú.

Sau khi đã cầu nguyện và gặp gỡ người nhà để biết rõ về em Ph. Một buổi trưa khi cả nhà Lưu trú dùng cơm trưa xong, mình cho gọi em Ph vào phòng. Ngồi đối diện với mình, khuôn mặt em Ph vẫn rất đanh rất lạnh! Mình nói với em Ph khoảng mười phút, khuôn mặt em Ph bắt đầu dịu lại, sau đó em Ph khóc và khóc rất nhiều. Nhìn những giọt nước mắt của em Ph, mình hiểu em Ph đã đón nhận những điều mình đã chia sẻ và suốt buổi nói chuyện, em Ph chỉ khóc cho đến lúc đứng lên kết thúc, em Ph nói: “Từ nhỏ cho đến bây giờ, lúc nào mình cũng cảm thấy bố mẹ thương các anh chị em khác trong nhà, và không thương mình! Hôm nay mình đã biết những điều đó là sai, mình cảm ơn Yăh!”

Cũng kể từ hôm đó em Ph đã thay đổi hẳn, gần như một con người mới, không chỉ ở nhà Lưu trú mà cả về gia đình. Mẹ của em Ph đã gọi điện cảm ơn và cho biết: “Gia đình rất mừng khi thấy em Ph đã thay đổi như vậy!”

Qua đó cho mình cảm nhận trong cuộc sống đối thoại thật cần thiết, và đối thoại được hỗ trợ bởi lời cầu nguyện sẽ mang đến hiệu quả thật bất ngờ. 😛

Matta Xuân Lành
 

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s