Đi theo tiếng lòng

 

Chào các bạn,

Mình đã quyết định dừng công việc trong vai trò một cán bộ Quản lý Nhân sự tại Công ty mà mình đã gắn bó từ lúc mới thành lập–một quyết định mà nhiều ban bè người thân khuyên mình là “không nên làm thế”–để theo đuổi những công việc mà mình yêu thích. Quyết định như vậy rồi nhưng về mặt tình cảm mình đã buồn và thấy chơi vơi trong thời gian vừa qua. Cộng thêm một số anh chị trong team của mình cũng buồn vì quyết định của mình. Hàng ngày mọi người nói chuyện, kể chuyện về công việc làm mình cứ thấy như mình có lỗi với mọi người khi bước đi như này. Mình tự lý giải được hết bằng lý trí, mình suy nghĩ tích cực trước mọi sự việc nhưng trong sâu thẳm mình thấy buồn và vẫn đem theo vào giấc ngủ hàng đêm.

Cộng thêm vào đó, có 1 chút cùa sự lo lắng về cuộc sống của mình sắp tới khi mình quyết định rời bỏ “sự an toàn” để theo đuối một niềm đam mê. Mình hiểu được rằng ngoài việc thoả mãn niềm đam mê của mình thì còn có trách nhiệm với vai trò một người mẹ, một người con trong gia đình. Và đúng là sẽ an toàn thật khi ở lại doanh nghiệp với chức danh tốt và khoản thu nhập không có lo lắng. Mình đã có các kế hoạch cho bước đi sắp tới để vừa thực hiện được đam mê, vừa lo được cuộc sống mưu sinh hàng ngày. Song lo lắng đâu đó vẫn còn phảng phất. Mình tự tìm kiếm sự động viên từ bạn bè người thân xung quanh, những buổi offline như với anh chị em DCN HCM lại như tiếp thêm cho mình sức mạnh. Rồi có những lúc mình tự dưng thấy muốn thu mình lại 1 chút. Mình đang sẵn sàng cho việc quay lại để làm mình quá đi thôi.

Các bạn biết không, mình tự nhận thấy, con người luôn rất hay đối mặt với 2 câu hỏi: An toàn hay là Thay đổi để thử sức. Mỗi người đều có một vùng an toàn mà muốn ẩn nấp ở đó. Và bước ra khỏi môi trường đó chúng ta thấy lo lắng băn khoăn. Nhưng nếu cứ ở trong đó chúng ta bỏ mất cơ hội tìm thấy những điều kỳ diệu xung quanh, bỏ qua cơ hội khám phả những năng lực tiềm ẩn trong mình. Mình vừa có câu chuyện với người bạn, bạn kể đặt mục tiêu trong vòng 1 năm, từ chưa từng chạy bộ bao giờ sẽ chạy được 10km mỗi ngày. Và rồi trong vòng 1 tháng, từng ngày cố thêm 200m rồi 300m rồi 500m thì chỉ trong vòng 1 tháng bạn đã đạt được mục tiêu 10 km rồi. Cũng như vậy 1 bạn gái khác chưa đến 40 kg, người gầy khẳng khiu với mục tiêu là muốn khám phá chính mình bạn đã có 41km/ngày chạy bô. Rõ ràng là con người có một khả năng tiềm ẩn mà nếu không bước qua vùng an toàn thì chúng ta không thể khám phá chính mình. Và cũng chính là một kết quả kỳ diều cho quyết định dám bước ra những giới hạn của chính mình.

Mình đang bước ra khỏi vùng an toàn đó, và mình có nhiều lo lắng và xúc cảm quá, nhưng mình cũng cảm thấy an toàn phần nào vì mình có các bạn, những bạn đồng hành tư duy tích cực, và mình biết là mình đang ở trong một good crowd.

Thu Thủy

 

28 thoughts on “Đi theo tiếng lòng”

  1. Chúc Ánh Châu may mắn. Em kiên nhẫn với chồng em một chút. Em hỏi chồng hỗ trợ quyết định của em, nhưng đừng bắt chồng phải sống như em, thì có lẽ là sẽ được.

    A. Hoành

    Like

  2. Hi anh Hoành,
    Thanks a lot for your advice. Em sẽ cố gắng thuyết phục chồng em như lời anh khuyên.
    Tuy nhiên, cá tính 2 vc em mỗi người mỗi khác. Anh thì thích em lo cho gđ nhiều hơn sự nghiệp, em sẽ lựa lời nói với chồng em. Em cũng nghĩ như Anh đồng vơ đồng chồng tát biển đông cũng cạn.
    Hôm nay ngày làm việc đầu năm, em vừa đặt mua quyển sách” 10 giá trị cốt lõi của thành công” do anh viết về đọc đây.

    Em chúc Anh và gđ luôn nhiều sức khỏe, hạnh phúc và bình an trong năm mới. Mong Anh tiếp tục chia sẻ nhiều hơn nữa. Em sẽ thường xuyên vào nhà chuối của mình.

    Thân mến,
    Em Châu.

    Like

  3. Đang lúc lúng túng lựa chọn nghỉ làm,làm nghỉ- mỗi ngày đọc vài bài cũ mới ở ĐCN vững tâm và dễ chịu hẳn. Cám ơn ạ.
    Hôm nay bác ko đăng bài ?

    Like

  4. Hi Quỳnh

    Thực sự thì không có vùng an toàn nào cả. Đời là vô thường thì mọi vùng đều có thay đổi. Nơi đâu là an toàn?

    Chỉ có “thái độ an toàn”. Ở bất kì vùng nào, với bất kì thay đổi nào, mình cũng “tùy duyên” mà sống với hoàn cảnh đó.

    Anh xưa nay thay đổi và làm đủ thứ việc khác nhau, chẳng hề có vùng an toàn nào cả, nhưng luôn cảm thấy an toàn và mọi sự đều tốt. Tùy duyên mà sống thì rất dễ.

    Dòng đời khi êm ả khi sóng gió, trôi đến đâu bơi theo kiểu thuận đến đó.

    Like

  5. Chào cả nhà……mình! Đọc một bạn : gia đình chuối- phúc cho ai còn có gia đình đông đúc hoà thuận và có cùng nhiều điều để nghiền ngẫm.
    1- hiện nay em sao rồ Thuỷ ? Hạnh phúc và an lạc- chúc em và tất cả đều luôn gần những điều đó.
    2- bác Hoành: đọc bài đọc những lời com và trả lời nữa dù nông hay sâu thì đều rất thật lòng. Em muốn hỏi bác và các bạn một chút : khi đã ở vùng an toàn mạnh dạn theo tiếng lòng rồi có kết quả sao thì chia sẻ cho bạn bè để thêm vững tin. Trường hợp của mình như mọi người xung quanh nhất là người thân: trở về cái máng lợn ( ông lão đánh cá và con cá vàng)
    Bản thân thì mình không hẳn thấy vậy, xin mọi người chút thời gian để chia sẻ ạ: gia đình mình kinh doanh một số thứ ( ko ai làm nhà nước và chẳng ai ĐƯỢC kết nạp Đảng vì chỉ hùng hục kiếm sống) mình có một nhà hàng khá xinh xắn và đông khách ở ngay Hồ Trúc bạch- sau 10 năm kinh doanh- một ngày khi ko làm gì vẫn tiêu khá thoải mái( nhu cầu của mình luôn là tối thiểu so với mặt bằng chung) mình thấy xung quanh mọi người cứ nháo nhào cạnh tranh, ở phố Ngũ xã nhỏ xíu mà mình có một nhà hàng , một quán trà Đạo, một cửa hàng đồ đồng mỹ nghệ và kỹ thuật- mình ngắm nghía và nghĩ: nếu mình nghỉ ko kinh doanh nữa thì khách hàng của mình sẽ được san cho các cửa hàng xung quanh – phố Ngũ xã còn gọi là phói phở cuốn…. Và nghỉ và….. Giờ là 5 năm đến nơi rồi – đi lang thang nhưng ko lung tung mình theo các vị thiện tri thức( theo xét đoán chủ quan của mình thôi) tầm Sư học Đạo, giờ thì trở về làm việc lại được khoảng 8 tháng vẫn là nhà hàng. Ước nguyện là mở quán chay nhưng chẳng ai ủng hộ vì : khu lao động ai thèm ăn chay- ko khả thi…….
    Anh Hoành ,chị Phượng và các bạn kính mến! Có những điều VI DIỆU tôi đã được thực chứng, tự dưng ko muốn kể nữa vì ko biết cách nói cô đọng. Sự thật qua Tết sẽ khai trương nhà hàng chuyên món cá( loại thực phẩm tôi thường dùng) đành vậy đã, có điều khi tiếp xúc với những điều bất như ý tôi ko còn phản ứng nhiều tiêu cực nữa, ví dụ chuyện nhân viên ăn nói bỗ bã …
    Ôi, nói nhiều quá mất rồi, thật là…..

    Like

  6. Hi Châu,

    Nếu em có thể thuyết phục chồng em hỗ trợ em thì tốt hơn. Bố mẹ chồng thì có lẽ không rất cần, nhưng chồng hỗ trợ thì rất tốt. Vì vợ chồng mà lục đục thì có thể làm cho mình rất suy sụp, khó tập trung vào điều gì.

    Like

  7. Em xin chào các Anh/Chị,

    Em là thành viên chân ướt chân ráo mới bước vào trang DCN nhà mình, em cảm thấy rất vui, hạnh phúc và may mắn khi học được nhiều điều thú vị, nghe những chia sẻ của các Anh/Chị đi trước.

    Đang loanh quanh đọc các bài thì lạc vào chủ đề đi theo tiếng lòng của chị Thủy, thật đúng tâm trạng của em những ngày cuối năm quá. Em đang thật sự muốn thay đổi mình, thay đổi công việc và cuộc sống của mình.

    Cũng như chị Thủy, em đang muốn thay đổi công việc đã gắn bó sau 4 năm để tìm 1 công việc mới có cơ hội phát triển bản thân hơn, lo được tài chính cho gia đình mình hơn. Tuy nhiên, rào cản trước mắt là sự ưng thuận hỗ trợ từ gia đình (chồng, bố mẹ và con còn bé quá). Em đang định hướng về lại SG làm việc ( Em đang ở VT). Nếu tiếp tục công việc hiện tại thì trong vùng an toàn nhưng đó không phải là điều trái tim em mách bảo và xa hơn nữa là ước mơ sẽ đi định cư ở nước ngoài. Bản thân em nhận thấy cần phải thay đổi và em mơ về nước Úc.

    Em đã apply vào 1 số công ty nước ngoài, hi vọng qua Tết sẽ được gọi phỏng vấn. Điều em lo lắng nhất lúc này là sự đồng ý, hỗ trợ từ bố mẹ chồng và chồng em. (Em chưa dám nói kế hoạch này với gđ). Đàn ông đi xa lo công việc thì dễ, còn phận phụ nữ phải chu toàn gia đình.

    Mong nhận được sự chia sẻ của các Anh/Chị đi trước.

    Thân chào cả nhà.
    Em Châu

    Like

  8. Hi chị Thủy,

    Đi theo tiếng lòng lúc nào cũng vui, chị nhỉ.

    Em xin kể lể câu chuyện của em, về đi theo tiếng lòng.

    Em học chuyên Văn từ hồi cấp 2, đi thi cũng có vài giải. Đến năm lớp 9, trước kỳ thi Học sinh giỏi Văn thành phố, cô giáo có cho vài đề bài về nhà. Khi em làm xong và gửi cô, cô bảo em hãy học bài mẫu của cô. Năm đó, kỳ thi ra đúng đề đó, cả 2 câu. Em đọc đề bài xong và không gắng làm bài. Năm đó em rớt. Lên cấp 3, dù đủ điều kiện vào lớp chuyên Văn, nhưng em đã không nộp đơn. Lên ĐH, dù rất ghiền văn chương nhưng em đã quyết định học ngành Tự nhiên (Công nghệ sinh học).. Trên con đường này, em đã có một chút gọi là thành công nhưng lòng em vẫn trống rỗng lạ thường..

    Đến một ngày, sau mười mấy năm “sống vật vờ”, em quyết đinh mình phải thay đổi, mình phải lựa chọn khác đi. Em muốn mình hạnh phúc.

    Và thật vui là god luôn ở bên em, luôn cho em cái mà em cầu xin! 🙂

    Hết ạ.

    Em chúc chị mãi hạnh phúc, chị nhé.
    Em Hương.

    Liked by 1 person

  9. Em cảm ơn anh Hoành đã cho em lời khuyên quý báu. Cảm ơn bạn Thủy đã cho mình địa chỉ liên lạc. Em cám ơn chị Tâm vì bài viết của chị rất đúng với em. Em làm việc không có đam mê, thì em biết chắc sẽ không thành công ở công việc hiện tại. Nhưng mà em sợ mất an toàn, đây là tâm lý chung của những người muốn thay đổi như em mà chưa đủ dũng cảm như bạn Thủy. Vì vậy em rất mừng khi gặp được bài này của bạn Thủy vì em có một tấm gương đời thực để học. Cám ơn Đọt chuối non đã đưa mọi người lại gần nhau hơn.

    Like

  10. Hi Thủy,
    Mình hay nhớ đến một câu danh ngôn khi mình lưỡng lự trước một lựa chọn nào đó: “Nếu không dám bước đi vì sợ gãy chân thì có khác gì chân đã gãy”. Chúc Thủy vững lòng và tự tin với lựa chọn của mình.

    Like

  11. Trả lời cho câu hỏi: “Điều gì làm cụ hối tiếc nhất? của một nử hộ lý, dành cho các cụ già yếu sống những ngày cuối đời tại một viện dưởng lão, câu trả lời nhận được nhiều nhất là: “Không dám sống như những gì mình thực sự yêu thích…”

    Mình nhớ đã đọc chuyện kể đại khái như trên ở đâu đó. Và mình chắc đó là điều có thật.

    Chúc Thủy vui khỏe!

    Like

  12. Chúc Chị vượt qua giai đoạn thử thách này, em cũng đang trong giai đoạn muốn chuyển nghề mà e không quyết định được, cũng có những lo lắng y chang Chị. Ước gì e can đảm như Chị. May God bless you.

    Em Giao.

    Like

  13. Hello chị Thủy

    Em chúc chị vững tâm và thành công trên con đường đã chọn. Cầu mong những điều may mắn nhất sẽ ở lại bên chị mãi nhé

    E.Hân

    Like

  14. Được là chính mình, là được sống với sự triển nở tinh thần và năng lực cá nhân của mình nhất.

    Xung quanh ta, rất nhiều người thành công trong sự nghiệp bắt nguồn từ niềm đam mê của họ, từ một sở trường, khả năng tạo hứng thú, sẽ cho ý tưởng, rồi niềm đam mê giúp phát triển ý chí vượt khó để tạo thành công.

    Khi con người sống trong cảm xúc của đam mê, của hứng thú, họ sẽ làm việc không biết mệt, họ làm việc mà như một cuộc chơi của tâm trí, với sự khám phá tìm tòi, sự thăng hoa của nội tiết tố Adrenalin, serotonin, dopamin, những chất tiết trong não làm họ “khoan khoái và sung sướng” đến mức, tạo ra những phát kiến và thành công ở mức độ khó tưởng tượng nỗi so với điều kiện bình thường.

    Hãy là người hạnh phúc khi chọn đúng cuộc sống, với chính xác sứ mạng của mình !

    Hi Thủy yêu quý,
    giờ chị Tâm mới mò vô đọc bài này, gởi tặng Thủy một đoạn chị viết trong bài “Sống với đam mê” để chia sẻ với Thủy chút đồng cảm và chút ấm áp của sự ủng hộ và ở bên, có khó khăn gì trong suy nghĩ cứ trao đổi với chị Tâm Thủy nhen, chúc Thủy vững lòng và mạnh mẽ cho quyết định mới này !
    Tâm

    Like

  15. Chị Thủy ơi, em cũng đã có những suy nghĩ như chị, muốn làm chính mình, muốn theo cái đam mê mà. Có một điều em rất tâm đắc là khi mình đã rèn luyện và thực hành tư duy tích cực mình sẽ có sức mạnh tích cực. Em tin nếu chị luyện tập và thực hành tư duy tích cực chị cũng sẽ vượt qua những khó khăn bước đầu.
    Be brave
    Huân

    Like

  16. Em rất cảm phục chị Thuỷ. Em chúc chị thành công trên con đường mà chị đã chọn, chị Thuỷ nhé.

    Like

  17. Anh Hoành ơi, ở ý thứ 2 anh viết: Trong khi đang làm việc cũ, thì cứ âm thầm nghiên cứu việc mới nào mình muốn làm, góp đơn vào các nơi có việc đó, tiếp tục tìm việc như thế cho đến khi có việc mới, rồi hãy xin dừng việc cũ.

    Đây đúng là một điều mà nhiều bạn trong quá trình chuẩn bị cho sự thay đổi công việc của mình lựa chọn để đảm bảo rằng luôn có một công việc và mức thu nhập cho cuộc sống hàng ngày. Sức ép này lớn hơn đối các bạn ở giai đoạn bắt đầu lập nghiệp, với một số người nhà ở xa phải thuê trọ và có trách nhiệm tài chính với gia đình…. Đây thực sự là rào càn rất “dày và chắc” trước quyết định có đi theo tiếng gọi trái tim.

    Về cản trở này, em xin bổ sung thêm một vài thực tế xung quanh mà em ghi nhận được như này ạ:

    1 – Trong quá trình làm việc luôn có ý thực tìm hiểu và khám phá xem tiếng gọi của mình là gì? Sau đó tìm kiếm cơ hội thực hành song song với công việc chính và để các công việc có tính bổ trợ cho nhau. Rồi đến thời điểm chính muồi, ta có một sự lựa chọn rõ ràng thì đồng thời đó ta đã tích luỹ được những yếu tố cần cho hành trình mới, khi đó cơ hội có một công việc mới như mong muốn của mình sẽ mở hơn. Chưa kể thậm chí ta còn được người ta gửi offer trước.

    2 – Một số bạn khác thì lập ra kế hoạch như này. Ví dụ trong 3 -5 năm đầu làm việc để có một khoản thu nhập, và tập trung làm tốt nhất công việc hiện tại để đạt được mục tiêu đó (giai đoạn 1). Sau đó khi xong giai đoạn 1 thì giai đoạn 2 (làm những điều ta yêu thích) với áp lực rất nhỏ hoặc không có. Với khoản thu nhập tích luỹ được ở giai đoạn 1 ta có điều kiện và sự chủ động hơn trong thời điểm đầu tiên xây dựng nền móng mới cho mình.

    Vài điều em chia sẻ thêm ạ.

    Like

  18. Cảm ơn cả nhà mình đã cho em những chia sẻ động viên :-). Em rất thích một câu nói này của Brian Tracy: “You can only grow if you are willing to feel awkward and uncomfortable when you try something new”. Và suy nghĩ đơn giản hơn 1 chút thì em hình dung chặng đường này chính là em đang mở vùng comfort zone của mình từ nhỏ sang vùng lớn hơn bằng cách phá vỡ giới hạn của vùng cũ. Và quá trình này sẽ có tính liên tục thì phải.

    @ Thu Hương: Đúng là Thuỷ và Thu Hương cùng tuổi. Mình hiểu cảm giác băn khoăn của Thu Hương ở hiện tại và rất muốn được cùng Thu Hương trao đổi nhiều hơn. Cho mình biết cách để liên hệ với Thu Hương nhé. Thuỷ gửi theo đây email của mình: khang.thuy@gmail.com.

    Like

  19. Hi Thu Hương,

    Em phản hồi ở đây là đã liên lạc với Phạm Thu Thủy rồi đó.

    Trong khi chờ đợi Thủy trả lời thì anh góp ý với em. Đương nhiên đi nơi mới là chấp nhận may rủi. Nhưng mình có thể manage risks (quản lý may rủi) để giảm rủi xuống càng thấp càng tốt.

    1. Em đang có việc, thì cứ giữ việc này cho đến khi tìm được việc mới. Đừng bỏ việc cũ trước khi có việc mới.

    2. Trong khi đang làm việc cũ, thì cứ âm thầm nghiên cứu việc mới nào mình muốn làm, góp đơn vào các nơi có việc đó, tiếp tục tìm việc như thế cho đến khi có việc mới, rồi hãy xin dừng việc cũ.

    Lúc bắt đầu việc mới là lúc bắt đầu thử thách với việc mới người mới, thì cố gắng học hỏi tốt, thích ứng tốt, và thân thiện tốt, thì em sẽ giảm rủi xuống mức tối đa.

    Like

  20. Chúc mừng chị Thủy đã có một quyết định can đảm và “theo tiếng lòng”. Em rất thích những quyết định như vậy. 🙂 Em sẽ luôn ở bên chị, bất kỳ khi nào chị muốn thêm 1 người bạn. 🙂

    Có lẽ cái cảm giác theo chị vào giấc ngủ hàng đêm là sự lưu luyến và thương mến thì đúng hơn là buồn. Đi theo tiếng lòng, chị biết việc mình lựa chọn và điều mình cần làm, có lẽ chị không buồn đâu. 🙂

    Em đã từng đi qua một bước ngoặt gần giống với chị về mặt tình cảm: người thân, bạn bè, và đồng nghiệp đều mong và khuyên mình đừng thay đổi, trừ anh Kiệt, người luôn ủng hộ và đi bên cạnh các quyết định của em :). Tuy nhiên, ngày đó, em không đối mặt với câu hỏi “An toàn hay là Thay đổi để thử sức” như chị. Có lẽ vì ngày đó em còn trẻ – mọi mặt trận đều mới mẻ, không phải bỏ một cái mình đã “an cư” để “đi chu du thiên hạ”, và em có một ơn phước sâu thẳm là từ nhỏ, em không bao giờ phải đối mặt với cảm giác bất an, đó cũng là tâm nguyện của bố mẹ em.

    Nói chuyện lý luận 1 chút, một cách trùng hợp, sáng nay em tự nhiên lại nghĩ nhiều về cảm giác “an toàn” và “phiêu lưu”. Em thích phiêu lưu. Nhưng đúng là sự an toàn là nền tảng cho sự phiêu lưu và mức độ an toàn cần thiết thì tùy thuộc vào các trách nhiệm mà mình gánh vác. Mình sẽ có nhiều cách để thu xếp vòng an toàn cho sự phiêu lưu, phải không chị. Và điểm khởi đầu là cảm giác an từ trong tâm, phải không chị. 🙂

    Chúc chị an tâm và vững bước trên con đường mới, chị nhé. 🙂

    Like

  21. Anh Hoành ơi, Anh có biết làm cách nào để liên lạc với Phạm Thu Thủy không ạ? Hình như bạn ý sinh năm 1979 bằng tuổi em. Em rất muốn liên lạc với bạn ấy để hỏi kinh nghiệm liên quan đến việc “Đi theo tiếng lòng” vì bạn ấy đã làm được điều mà em đang băn khoăn. Em cám ơn anh nhiều.

    Like

  22. Đây cũng chính là điều em đang băn khoăn. Ở hay đi? Công việc hiện tại thì không yêu thích, công việc yêu thích thì chưa định hình rõ ràng là việc gì, vì đã làm bao giờ đâu. Nhất là trong thời buổi kinh tế khó khăn, sợ rằng mình sẩy chân thì khó quay đầu lại. Biết là sợ sẽ chẳng làm nên gì, nhưng em nhát quá, chưa dám bước ra khỏi ranh giới an toàn. Ai cho em động lực với.

    Like

  23. Chị Thủy ơi, em hiểu cảm giác chơi vơi và buồn của chị khi từ bỏ một công việc và đi theo đam mê của mình đặc biệt khi đã có gia đình và phải chăm lo cho cả gia đình của mình nữa.

    Nhưng như anh Hoành, ít ra mình dám thử sức, còn hơn là ngồi đó và mấy mươi năm sau mình day dứt:” Giá như ngày đó tôi dám đi theo tiếng gọi trái tim của mình”.

    Em có cảm tưởng trái tim em lúc nào cũng rất mạnh, mà ngày xưa em lại không ý thức được điều này, và khi em không làm đúng như trái tim mình muốn, em luôn day dứt và mất ngủ nhiều đêm. Cảm giác này mình chỉ có thể tâm sự với ai đó cho khuây khỏa bớt, nhưng người duy nhất chấm dứt được cảm giác này là CHÍNH MÌNH. Vì vậy, em đã từng cảm thấy cô đơn (nếu không muốn nói là rất cô đơn) khi không có ai chia sẻ hết được nỗi niềm và passion của mình.

    Nhưng có một cách làm cho mình mạnh mẽ và dám đi theo điều mình lựa chọn, đó là em chuẩn bị từng bước sắp xếp: cái gì priority cần giải quyết trước, cái nào giải quyết sau để các bước được smooth, và luôn luôn “nói chuyện” với Trời Phật của mình. Xin Trời Phật cho con sức mạnh để con vượt qua những giai đoạn khó khăn, cho con tỉnh táo để con biết mình phải làm gì.

    Và điều kì diệu thì luôn luôn xuất hiện nếu mình có một trái tim trong sáng!

    Chúc cho chị Thủy có thể đi theo đam mê và làm điều mình mong muốn nhé!

    Liked by 1 person

  24. Chúc mừng chị Thủy nhé. Cố lên chị. Khi xưa em còn quá nhỏ nên không dám và cũng không ai khuyên em đi theo tiếng lòng, đến bây giờ thỉnh thoảng em vẫn “phải chi” đó chị, nhưng lúc đó em còn quá nhỏ nên em cũng coi như duyên số nó vậy rồi.

    Hiện nay em cũng đang có vấn đề khác nữa. Nhưng em khác chị ở chỗ em chẳng rõ tiếng lòng mình nó thật sự nghiêng về đâu :(, nên không thể làm quyết định được. Ít ra thì chị cũng hạnh phúc vì biết trái tim chị nằm đâu rồi. Trong lúc này thì em cứ không quyết gì cả, học tập anh Hoành, “chưa muốn làm quyết định thì cứ chẳng quyết gì cả”.

    Chúc chị may mắn trong chặng đường phía trước nhé! Có các anh chị em nhà Chuối đây lúc nào cũng ủng hộ chị đấy chị!

    Em Vân

    Liked by 1 person

  25. Thủy đã làm một quyết định rất đúng là đi theo tiếng gọi trong lòng mình. Vì nếu em không làm thế, thì trong vòng 50 năm nữa em sẽ cứ nghe một câu châm chích trong lòng: “Phải chi mình can đảm lúc đó…”

    Và có thể là em sẽ gặp khó khăn vì thay đổi đời sống. Thay đổi là khó khăn, vì phải đổi đủ mọi thứ: lịch làm việc, đường đi làm, cách lo cho con cái, ngân sách, đôi khi đồi chổ ở, xa bạn cũ, làm quen với người mới… nói chung là rất stressful.

    But…

    No pain no gain, sister.

    Victory belongs to the most persevering.

    [S]he who is not courageous enough to take risks will accomplish nothing in life.
    (Muhammad Ali)

    Và mỗi đêm nên ngồi tĩnh lặng và cầu nguyện vài phút. Chỉ vài phút cầu nguyện, sẽ cho em thêm tĩnh lặng và năng lượng phi thường. Nếu em cầu nguyện em sẽ thấy phép lạ. Cầu nguyện có sự trả lời phi thường nhất cho những người đang chiến đấu quyết liệt nhất.

    Trust me.

    Liked by 2 people

  26. Thật tuyệt vời, chúc mừng Thu Thủy đã có một quyết định dũng cảm. Mình không biết chặng đường phía trước bạn sẽ gặp những khó khăn gì, nhưng ngay bây giờ bạn là người hạnh phúc – được sống và làm việc với đam mê và tình yêu của mình ^.^.

    Like

Leave a comment