Nhiều y bác sĩ vẫn không từ chối phong bì

vnexpress
Dù 5 bệnh viện lớn tại Hà Nội là Việt Đức, Bạch Mai, K, E, Phụ sản Trung ương đã ký cam kết “nói không với phong bì”, song chuyện bệnh nhân, người nhà đưa tiền cho bác sĩ, y tá vẫn tiếp diễn khá phổ biến.
> 5 bệnh viện cam kết ‘nói không với phong bì’

Ảnh: MT.
Có ít nhất 2 người trong số này đã phải đưa tiền cho nhân viên y tế khi chờ người thân sinh nở tại Bệnh viện Phụ sản Trung ương. Ảnh: Minh Thùy

Đây là các bệnh viện thí điểm phong trào thực hiện quy tắc ứng xử của cán bộ, viên chức trong ngành y tế, trong đó có nội dung bác sĩ nói không với phong bì, tuy nhiên theo khảo sát của VnExpress.net, tình trạng bệnh nhân đưa và y bác sĩ nhận phong bì vẫn không có gì thay đổi so với trước đây.

Ngày 11/10, ngồi đợi đến giờ vào thăm cháu ở khoa sơ sinh, Bệnh viện Phụ sản Trung ương, bà Ngà (chợ Hôm, Hà Nội) lấy 50.000 đồng nhét vào chiếc tã giấy để cho nhân viên y tế. “Phải kín đáo vậy họ mới nhận. Ngày nào tôi cũng làm thế, chỉ mong người ta để ý số thứ tự mà chăm cháu kỹ hơn”, bà nói.

Cách đây hơn tuần, con dâu bà Ngà sinh mổ tại bệnh viện này. Bé sinh non tháng nên phải nằm lồng kính. Bà Ngà cho biết, từ lúc có thai con dâu bà đã tìm được một bác sĩ có tiếng tại viện và theo khám tại phòng mạch tư của vị này. Lúc sắp sinh, chị đến nhờ ông trực tiếp mổ và khi mọi việc xong xuôi đã đưa phong bì cảm ơn 2 triệu đồng.

Với tâm lý “phải có phong bì khi vào viện người nhà mình mới được chăm sóc chu đáo hoặc khỏi mất công chờ đợi”, hầu hết bệnh nhân đều đưa thêm tiền cho nhân viên y tế, từ khâu khám, xét nghiệm, đến lúc mổ, ra viện, và bằng nhiều cách khác nhau, chủ yếu là gặp đưa tại phòng riêng, kẹp trong sổ khám, nhét vào túi áo blouse, thậm chí cài vào người (với bé sơ sinh cần tắm)… Động tác này gần như trở thành “thói quen” của nhiều người phải vào viện.

Con học lớp 10 bị viêm gan B nên chị Hiền (Hiệp Hòa, Bắc Giang) thường xuyên đưa cháu tới Bệnh viện Bạch Mai kiểm tra. Lần đầu, chị mua sổ rồi xếp hàng đợi đến lượt khám, xét nghiệm, xong xuôi mất đứt 2 ngày. Lần thứ 2, rút kinh nghiệm, chị vẫn mua phiếu, nhưng không xếp hàng mà đưa con lên thẳng phòng bác sĩ nhờ khám cho nhanh, kèm phong bì 200.000 đồng.

Hiện nay, nhiều bệnh nhân coi việc đưa phong bì như một “thủ tục” không thể thiếu khi vào viện. Vì thế, không ít người, dù không ai gợi ý, cũng chủ động đưa tiền cho nhân viên y tế để được thoải mái, an lòng, nhất là khi có người thân bị bệnh nặng, cần mổ xẻ.

Bế cô con gái mới hơn một tháng tuổi đứng đợi xe ở gần cổng Bệnh viện Việt Đức, chị Thanh (Phủ Lý, Hà Nam) cho biết, bé bị giãn bể thận, vừa được mổ nội soi trong viện và được về nửa tháng rồi lên mổ lại. “Cho tới giờ, tôi đã đưa 4 phong bì, mỗi cái một triệu đồng, cho 4 bác sĩ trực tiếp liên quan đến ca mổ”, chị Thanh nói.

Chị cho biết, việc đưa bao nhiêu tiền, cho ai, vào lúc nào… chị cũng phải mất nhiều thời gian mới “học” được vì vợ chồngđều ở quê, chưa phải vào viện lần nào. “Có khi lấy cớ hỏi tình hình bệnh của con, lịch mổ rồi kẹp phong bì vào cuốn sổ, để lên bàn; có lúc phải đưa trước lúc mổ, sau đó quay lên đưa một gói cho điều dưỡng luôn để họ chăm sóc con mình được chu đáo”, chị Thanh chỉ dẫn.

Theo lời chị, tất cả những nhân viên y tế chị gặp chưa ai gợi ý chị phải đưa tiền nhưng cũng chẳng có ai từ chối lúc chị nhét phong bì. “Những người có con cùng nằm cùng phòng với tôi đều làm vậy. Con mình còn đỏ hỏn thế này phải đụng dao kéo vào người, lo lắm chứ, thêm vài đồng cho bác sĩ mà yên tâm hơn thì chẳng ai không làm, dù tiền đó cũng phải chạy vạy ngược xuôi mới có”, chị nói.

“Thậm chí, nếu không đưa phong bì còn thấy ngại, có lỗi. Tôi cũng nghiệm ra là nếu không thêm tiền thì khó mà được chăm sóc cẩn thận, chu đáo bằng người có”, bác Thanh, 57 tuổi (Hưng Yên) đang điều trị xạ tại khoa Ung Bướu, Bệnh viện Bạch Mai, cho biết.

Dù vậy, không phải ai đút lót cho bác sĩ cũng nhận được sự ưu ái hơn vì số bệnh nhân quá đông. Cách đây không lâu, chị Lan (Hà Nội) đưa em họ ở Lạng Sơn vào Bệnh viện Phụ sản Trung ương mổ cắt khối u xơ tử cung. Vì khối u khá to, sợ biến chứng, chị đã chọn bác sĩ mổ với chi phí 1,5 triệu. Để yên tâm, chị còn gặp trực tiếp bác sĩ phẫu thuật nhờ xếp lịch mổ sớm và làm cẩn thận hơn.

“Lần đầu gặp, mình đưa cho bác sĩ một triệu đồng. Ấy thế mà 2 hôm sau lên giục thì ông ấy chả nhớ mình là ai. Mình hoảng quá, may mà ca mổ tốt, không thì áy náy mãi”, chị Lan nói.

Theo một khảo sát nhanh của VnExpress.net với gần 1.000 độc giả, có tới hơn 1/3 ý kiến khẳng định lần nào đi viện cũng bị gợi ý phải đưa phong bì và 1/5 cho biết thỉnh thoảng họ cũng gặp tình huống này. Tuy nhiên, cứ 10 người thì có 3 thừa nhận hoàn toàn tự nguyện khi tặng tiền cho bác sĩ.

Thực tế, một số bệnh nhân và người nhà cho biết cũng có bác sĩ không nhận khi họ đưa phong bì.

Có chồng bị gãy xương cổ do tai nạn giao thông, đang đợi mổ tại khoa Chấn thương chỉnh hình, Bệnh viện Việt Đức, chị Nguyễn Thị Sâm (Bắc Ninh) cho biết, vì sốt ruột, gia đình chị đã tìm gặp bác sĩ để “bồi dưỡng”, mong họ xếp mổ sớm nhưng không ai nhận phong bì. “Mới đầu tôi cũng lo, sợ mình đưa ít hoặc do đi sai cửa, nhưng sau thấy mấy người đã được mổ tại đây cho biết, họ cũng bị từ chối tiền nhưng các bác sĩ vẫn điều trị rất ân cần”.

Một bác sĩ trong khoa Chấn thương chỉnh hình, Bệnh viện Việt Đức cho biết “không nhận phong bì của bệnh nhân” là một quy định được đưa ra từ lâu tại bệnh viện này, có điều vẫn có cá nhân nào đó không thực hiện đúng. “Ai cũng muốn người nhà mình được ưu tiên và đưa tiền để đạt được điều đó, nhưng chúng tôi chỉ ưu tiên theo mức độ nặng nhẹ, cấp bách của bệnh mà thôi”, bác sĩ này nói.

Tiến sĩ Trần Tuấn, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu, Đào tạo, Phát triển cộng đồng cho biết, hiện tượng đưa phong bì cho nhân viên y tế phổ biến trên toàn quốc nhưng hầu như chỉ tập trung ở bệnh viện tuyến tỉnh, tuyến trung ương, đặc biệt là các đơn vị quá tải như bệnh viện chuyên khoa.

“Tuy nhiên, nếu quy kết trách nhiệm cho cá nhân trong việc nhận phong bì thì không thỏa đáng. Đó là vấn đề của cả hệ thống, cả xã hội. Không chỉ ngành y mà ngành nào cũng có chuyện đút lót”, tiến sĩ Tuấn nói.

Một lãnh đạo Bệnh viện Bạch Mai thừa nhận, đúng là “nạn” phong bì đã làm xấu đi hình ảnh ngành y và chủ trương nói “không” với phong bì là hoàn toàn đúng. Tuy nhiên, theo ông ý nghĩa thực sự của việc đưa phong bì là tiêu cực hay tích cực còn do cách nhìn nhận ở từng góc độ. Nó sẽ là tiêu cực khi nhân viên y tế vòi vĩnh, ra điều kiện hay tỏ thái độ với bệnh nhân. Nhưng khi nó chỉ là tấm lòng của người bệnh đối với người đã cứu chữa cho mình thì lại hoàn toàn khác.

“Đối với những bác sĩ chân chính – theo tôi số này là phần lớn, chữ tâm được đặt lên hàng đầu, điều quan trọng nhất là chữa bệnh cứu người và họ không bao giờ ra giá cho việc đó. Tất nhiên, khi đã hoàn thành nhiệm vụ, được nhận một lời tri ân, chia sẻ, người thày thuốc sẽ thấy ấm lòng hơn”, ông chia sẻ.

Theo ông, để chấm dứt phong bì trong bệnh viện rất khó. “Việc này xuất phát từ hai phía, bên cho và bên nhận. Vì thế, chỉ khi cả hai cùng nói ‘không’ thì mới có thể ngừng hẳn được, mà điều này chẳng dễ”, ông nói.

Tâm sự với VnExpress.net, một bác sĩ có thâm niên 10 năm cho biết, lương của anh hơn 4 triệu đồng một tháng, tiền bồi dưỡng cho mỗi ca mổ loại 1 được 35.000 đồng, loại 2 được 25.000, loại 3 được 20.000, trực một ngày đêm được 35.000.

Theo anh, hiện đa số nhân viên y tế ở tuyến dưới đều quá chán nản với ngành y, họ còn ở lại bệnh viện chỉ vì cuộc sống, chứ chẳng còn mấy người tâm huyết vì “chế độ tiền lương quá bọt bèo, bệnh nhân còn tệ hơn: chửi mắng, đâm chém, thưa kiện…”. Vì thế, bác sĩ cho rằng, trước khi siết chặt vấn đề kỷ luật cần tăng thu nhập chính đáng cho nhân viên y tế, nếu không thì tất cả các quyết sách trước nay cũng không đạt hiệu quả gì.

Phương Trang – Minh Thùy

Một suy nghĩ 3 thoughts on “Nhiều y bác sĩ vẫn không từ chối phong bì”

  1. Về việc này, mình thấy báo chí tiếp cận một chiều nhiều quá mà chẳng thấy ai chia sẻ, lo toan cùng các bác sĩ cả. Mình nghĩ nếu chỉ như thế thì chỉ có giá trị “xoa dịu nhân dân” chứ chẳng thể giải quyết được vấn đề.

    Bác sĩ là ngành học cực khổ nhất: ĐH Y luôn luôn lấy đầu vào rất cao, học sinh quyết định thi y ắt phải là những học sinh đủ tự tin vào bản thân mình (vì là trường khó nhất) và chấp nhận rủi ro – vì khối B rất ít trường, nếu mà trượt y thì cũng chẳng còn nhiều lựa chọn tốt cho sự nghiệp sau này. Học y lâu nhất trong các đại học – 6 năm cho bác sỹ đa khoa, sau đó học tiếp 2 năm nữa gì đó cho chuyên khoa. Học thì cực nhất. Mình vẫn còn nhớ bạn mình học y có truyền nhau câu nói “trường y dàn sinh viên hàng ngang ra bắn, ai sống sót thì cho làm bác sĩ”.

    Nghề bác sĩ là nghề nhiều áp lực nhất: áp lực trách nhiệm, áp lực tâm lý, bệnh viện thì luôn quá tải, bệnh nhân thì thường lo lắng, sợ hãi và đòi hỏi. Càng ngày mình càng thấy rằng bác sĩ ắt phải là những người rất bản lĩnh và dũng cảm.

    Làm việc thì theo ca kíp, trực đêm trực hôm, nói chung là ảnh hưởng đến đời sống gia đình.

    Trong khi đãi ngộ thì không thỏa đáng. Dù rằng chẳng nên lấy khó khăn để biện minh cho tiêu cực, nhưng nếu tiêu cực là nguồn sống chủ đạo thì làm sao có thể đòi hỏi gì hơn ở họ? Họ cũng phải sống, cũng phải có gia đình, con cái cũng phải được ăn học ít ra là như họ?

    Chẳng phải nếu không đủ thông cảm cho một người, chỉ đứng ngoài chỉ trích và đòi hỏi, sẽ không bao giờ thỏa mãn và giải quyết được xung đột hay sao?

    Vậy, nếu bàn chuyện bác sĩ không nhận phong bì, phải bàn đến đồng lương và thu nhập của bác sĩ và giảm tải cho bệnh viện. Cần hướng đến việc tạo một môi trường cho các bác sĩ có thể an tâm để cống hiến, có thể nhận được sự đãi ngộ xứng đáng với tài năng và công sức của họ chỉ dựa trên công việc chân chính của họ. để tiêu cực không còn là thiết yếu và trở thành cá thể, khi đó mới có thể tấn công loại bỏ một cách hiệu quả được.

    Thích

  2. Tôi là người bệnh đã được phẫu thuật ở bệnh viện việt Đức . Tôi vô cùng biết ơn sự tận tâm của các bác sỹ khoa xương khớp của bệnh viện đúng là k hề có sự nhận phong bì khi tôi được mổ xong muốn cảm ơn bác sỹ mà còn k có cơ hội để cảm ơn. Khi nằm trên bàn mổ tôi đã suýt khóc vì sợ hãi nếu k có sự động viên của bs k biết tôi sẽ thế nào. Tất cả các bs ai cũng tận tình và k cần biết bệnh nhân giàu hay nghèo vẫn chăm sóc chu đáo. Đặc biệt bác sỹ . Trần. Hoàng Tùng khoa chấn thương chỉnh hình ll một bác sỹ rất giỏi và nhân hậu. Có rất nhiều người k tin tôi và nói tôi suy nghĩ trẻ con thời đại này làm gì có bs chê tiền và tử tế . Nhưng tôi là bằng chứng sống chứng minh các bác sỹ ở bệnh viện Việt Đức là những lương y như từ mẫu…

    Thích

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s